Golden Parade - Tham Lam...
Fakebi 1llusori, BunnyOnShell
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 18: Khởi Điểm

2 Bình luận - Độ dài: 2,568 từ - Cập nhật:

Chúng tôi tiến đến gần con tàu, không khí lạnh lẽo khô ráp cắn vào má chúng tôi, còn hơi thở thì đông lại thành một làn sương trắng. Xung quanh, những mái lều trại tạm thời của chúng tôi đứng hoàn toàn trái ngược với những gì nằm trước mắt— một mái vòm ánh sáng khổng lồ, cao khoảng vài trăm mét và có đường kính rộng tương đương. Ánh sáng rực rỡ của nó nhuộm toàn bộ quang cảnh trong màu vàng nhạt, che khuất con tàu và mọi thứ diễn ra bên trong nó.

La Rue và tôi sững sờ trao đổi ánh mắt với nhau. Chúng tôi đã quá đắm chìm vào cuộc đấu tập đến nỗi không ai trong chúng tôi để ý đến sự xuất hiện của nó cả. Còn bây giờ, mái vòm ấy chiếm trọn cả tầm nhìn lẫn sự chú ý của chúng tôi, còn nó đáp lại bằng một tiếng ngâm nga trầm đục của ma lực khiến làn da tôi ngứa rân lên khi đến gần.

"Nó... là cái gì vậy?" La Rue lẩm bẩm, đuôi cô ấy đứng khựng lại khi cô ấy ngẩng mặt nhìn lên nó.

Tôi hướng mắt về phía Freya, người đang sải bước bên cạnh chúng tôi với những bước chân bình tĩnh, đều đặn. Mái tóc vàng của cô ấy bắt lấy ánh sáng của mái vòm, tạo thành những vòng cung ánh sáng mờ nhạt trên khuôn mặt cô ấy.

Freya ngẩng cằm về phía mái vòm. "Thần đã sử dụng một thánh vật được gọi là Hỗn Tâm", cô ấy nói, giọng điệu đều đều. "Đó là một trong những công cụ mà Hỗn Loạn Thần sử dụng để chọn ra ngục chúa, và thứ mà Hỗn Loạn Thần tìm kiếm là khao khát. Hỗn Tâm được thiết kế để tìm đến những tồn tại có khao khát mạnh mẽ."

Freya nói đoạn khẽ liếc sang tôi. "Một khi đã tiếp xúc với Hỗn Tâm, bất cứ tồn tại nào cũng có thể trở thành ngục chúa. Dù nó có là một côn trùng, một loài thực vật, hay thậm chí một bóng ma đi nữa. Chỉ cần khao khát của nó đủ lớn mạnh, Hỗn Tâm sẽ tìm đến nó."

Tôi cảm thấy thoáng lo lắng trước lời giải thích của cô ấy. "Vậy thì bóng ma bí ẩn bên trong con tàu...?"

Freya gật đầu. "Nó có một khao khát cực kì mạnh mẽ, đến mức nó đã trở thành ngục chúa ngay khoảnh khắc thần mang Hỗn Tâm lên con tàu. Và ngược lại, Hỗn Tâm trao cho nó sức mạnh để đáp ứng được khao khát của nó."

"Vậy..." Tôi hỏi Freya, "Khao khát của nó là gì?"

"Sửa chữa lại con tàu," Freya đáp, "Đến giờ thần vẫn chưa biết tồn tại mà Mundzucus là thứ gì, nhưng nó chỉ có một ước muốn duy nhất như thế. Bất kể nó là thứ gì, rõ ràng là nó và con tàu có một mối quan hệ gần gũi với nhau, cả về mặt tinh thần lẫn vật chất." 

Tai của La Rue dựng đứng lên và giật giật vì phấn khích, còn đôi mắt của cô ấy sáng bừng lên. "Vậy thì... nó đã bắt đầu rồi sao?"

"Đúng vậy," Freya bình thản xác nhận, mắt cô ấy vẫn dán chặt vào mái vòm ánh sáng. "Sử dụng nguồn sức mạnh mà nó có từ Hỗn Tâm và nguyên vật liệu chúng ta mua được từ đoàn buôn Talvaz’han."

Khi chúng tôi tiến lại gần hơn, tôi cảm thấy một luồng hơi ấm yếu ớt tỏa ra từ mái vòm. Tuy nhiên, nó không hề dễ chịu chút nào. Chỉ tiếp xúc với nó thôi là đủ để khiến tóc gáy tôi dựng đứng lên cả rồi, đuôi của tôi thì ve vẩy trong vô thức. Tôi do dự, giơ một tay lên để cảm nhận dòng chảy ma lực của mái vòm, và ngay lập tức xác nhận được linh cảm của mình. 

"Sức mạnh này..." Tôi thì thầm. "Nó gần như mạnh bằng tôi trong dạng rồng. Hoặc là tôi yếu hơn tôi nghĩ, hoặc đây là... trường hợp đặc biệt."

Ánh mắt của Freya liếc sang tôi. "Có lẽ cả hai đều đúng," cô ấy nhẹ nhàng nói. "Một ngục chúa thông thường sẽ không đời nào có thể mạnh như thế được— nhưng có vẻ như chúng ta đã đánh thức một thứ gì đó ngoài sức tưởng tượng. Một tồn tại có khao khát mãnh liệt đến nỗi Hỗn Tâm đã trao cho nó sức mạnh có thể sánh ngang với ngài."

Ý nghĩ chinh phục một hầm ngục như vậy khiến tôi cảm thấy lo lắng lạnh người. “Freya, cô nói rằng cô đã giới hạn nó lại rồi có phải không? Tại sao nó vẫn có thể mạnh như vậy? Và liệu tôi có thể đánh bại được nó không?”

Freya gật đầu, "Đương nhiên là ngài có thể. Dù sao đi nữa, thần đã dành một tuần qua để đảm bảo điều đó sẽ xảy ra."

Nói đoạn, cô ấy nhắm mắt lại và đến gần, áp lòng bàn tay của mình vào mái vòm ma lực. "Như thần đã nói, ao ước lớn nhất của bóng ma bí ẩn Mundzucus đã nhắc đến là sửa chữa lại con tàu. Điều đó có nghĩa rằng phần lớn ma lực của nó đang được tập trung cho công việc sửa chữa. Bây giờ là thời điểm thích hợp nhất để đánh chiếm hầm ngục này."

Rồi cô ấy nhìn lên lại tôi. "Quan trọng hơn, ngài sẽ không chinh phục nó một mình ngài. Tất cả mọi người sẽ tham gia— thần, La Rue, Siora, và những long nhân phục vụ ngài. Đây là thử thách cho tất cả chúng ta."

Đột nhiên, tôi cảm thấy một luồng khí chuyển mình sau lưng tôi— một hơi thở tinh tế, đồng bộ, và uy nghiêm. Tôi xoay người, và những gì ập vào mắt tôi khiến tôi sững sờ.

Một nhóm người đang tiếp cận tôi, dẫn đầu bởi Siora. Cô ấy di chuyển với sự duyên dáng lặng lẽ, khuôn mặt điềm tĩnh, tư thế kiên quyết, như thể đang mang theo trên tay một lá cờ vô hình. Nhưng điều thực sự khiến tôi kinh ngạc là những hình bóng mặc áo giáp đi theo sau cô ấy.

Hiệp sĩ. Đó là hai chữ bay vụt qua tâm trí tôi đầu tiên. Đi theo Siora là khoảng vài chục hiệp sĩ, có thể là cỡ ba mươi người.

Tất cả đều mặc những bộ áo giáp đen được trang trí bằng những họa tiết vàng phức tạp, bề mặt của chúng lấp lánh trong ánh sáng lạnh lẽo của buổi sáng. Trên vai họ là những chiếc áo choàng màu vàng, lớp vải tung bay nhẹ nhàng trong gió. Một số người mang theo kích, giáo - sáng bóng như mới được mài dũa - trong khi những người khác cầm những chiếc nỏ, cung với đủ kích thước trên tay. Nếu có thứ gì tất cả đều có, thì đó là những thanh kiếm lưỡi cong giắt bên hông, mang theo thiết kế giống với thanh Giltfang của tôi đến mức khó có thể gọi là một sự tình cờ.

Ban đầu tôi gần như không thể đoán được danh tính của họ, tuy nhiên, những cặp sừng, những chiếc đuôi, và thậm chí một vài đôi cánh họ đang phô trương ra đã giúp tôi nhận ra họ là ai: long nhân. Không, chính xác hơn thì tôi đã biết họ là ai ngay trong giây phút đầu tiên rồi. Tôi chỉ không thể tin vào mắt mình và không thể liên kết được hình ảnh của họ bây giờ với hình ảnh nô lệ họ từng có mà thôi. 

Tôi vô thức liếc sang Freya, người đang quan sát họ với ánh mắt tự hào nhưng thận trọng. Rồi tôi nhìn sang đôi mắt của Siora— nghiêm túc và kiên định, nhưng giờ còn có một chút thỏa mãn và tự hào đằng sau chúng nữa. 

Cũng là chuyện đương nhiên, bởi nếu La Rue là người giúp tôi luyện tập, thì nhiệm vụ mà Freya giao cho Siora chính là huấn luyện cho những người long nhân ấy.

Bọn họ rơi vào im lặng khi họ dừng trước mặt tôi. Còn Siora thì bước tới, một tay đặt trên ngực, và lên tiếng. Giọng của cô ấy, cũng như chính bản thân cô, chỉ hơn một tiếng thì thầm nhưng lại rõ ràng đến kì lạ. "Điện hạ," Siora cúi đầu, "Mọi người đều đã sẵn sàng."

Bọn họ là hiệp sĩ của tôi. 

Ánh mắt họ đổ dồn vào tôi với sự tập trung không nao núng. Không chỉ hy vọng, đôi mắt của họ cháy bỏng khát khao được tôi công nhận, và được cùng nhau theo đuổi một lý tưởng nào đó.

Tôi lục lọi lại chút hiểu biết của tôi về quá khứ của họ: nhiều người đã từng bị ép vào quân ngũ bởi các Thánh Quốc, buộc phải chiến đấu và chết nơi tiền tuyến dưới thân phận là chẳng khác gì những con tốt thí mạng. Những ai sống sót cho đến tận bây giờ đều đã trải qua vô số trận chiến, tự rèn mình thành những cựu binh dày dạn. Tất cả những gì họ cần là trang bị— áo giáp, vũ khí— và một ai đó mạnh mẽ như Siora để mài giũa những kỹ năng của họ.

Nhưng trên hết, họ cần một người lãnh đạo, một lý do để đoàn kết và chiến đấu. Tôi là người duy nhất có thể ban cho họ điều đó.

Tôi có thể thấy qua đôi mắt của họ. Những chiếc sừng, đuôi, và đôi cánh của họ— những thứ khiến họ bị coi là quái vật— giờ là những đặc trưng họ chia sẻ với tôi, một Ma Thần, và đã trở thành niềm tự hào của họ.

Không gian chùng xuống khi Siora tiếp tục, giọng trầm và đầy uy nghi. "Tất cả những long nhân đang đứng trước mặt ngài đây đều đã được thần cẩn thận tuyển chọn và mài dũa trong suốt những ngày qua. Thần có thể cam đoan với tất cả danh dự của mình rằng họ đã sẵn sàng để sát cánh cùng ngài. Đó cũng là nguyện ý lớn nhất của họ." Rồi cô ấy đứng thẳng, ánh mắt trang nghiêm đặt trọn lên tôi. "Và bây giờ, họ chỉ cần ngài ra lệnh mà thôi."

Trong đầu tôi hiện lên khung cảnh luyện tập của họ trong những ngày qua, trong những lúc mà tôi tình cờ quan sát được từ xa— cách mà họ cùng nhau di chuyển, cách mà ma lực của họ vận động, cách mà loạt tên họ bắn ra với độ chính xác lạnh lùng, cách mà tất cả bọn họ cùng nhau chiến đấu như thuộc về một đội quân đã được rèn giũa cả đời mình chứ không phải một nhóm nô lệ vừa được trả tự do. 

Lòng tự hào và biết ơn dâng trào trong lòng ngực tôi, nhưng vì mọi thứ đang tiến triển quá nhanh, một chút cảm giác bất an còn bị pha tạp vào trong đó nữa.

Tôi cẩn thận tiến lên phía trước, ánh mắt quét qua hàng ngũ của bọn họ. Vài người bồn chồn vẫy đuôi, vài người siết chặt vũ khí của mình cho đến khi bàn tay của họ tái nhợt. 

“Ta…” Tôi ngập ngừng, không biết nên nói gì. “Mặc dù vẫn còn quá sớm để nói điều gì, nhưng ta đã chứng kiến các người luyện tập. Các người đã chứng tỏ bản thân mình mạnh mẽ hơn cả những gì ta đã mong đợi. Các ngươi… xứng đáng hơn số phận khắc nghiệt mà cuộc đời đã buộc các ngươi phải chịu đựng.”

Một làn sóng xúc động lướt qua hàng ngũ họ. Tôi nghe thấy tiếng chân của họ nhích nhẹ, thấy những cái vẫy đuôi. Khóe miệng Siora khẽ nhếch lên như hài lòng.

Tôi gật đầu, thở ra để lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta còn nhiều trận chiến phía trước— những trận chiến sẽ quyết định số phận của tất cả chúng ta. Nếu các ngươi sẵn sàng đi theo ta, cùng nhau chiến đấu dưới ngọn cờ này… thì ta hứa sẽ dẫn các ngươi đến một tương lai tốt đẹp hơn. Hoặc ít nhất, chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu để giành lấy nó.”

Lời thề ấy lơ lửng trong không khí và cơn gió buổi sáng lạnh giá, và trong khoảnh khắc, không ai nói lời nào. Rồi một hiệp sĩ - một người long nhân một mắt cao lớn với cặp sừng xoắn - quỳ một gối xuống. Những người khác lần lượt theo chân như một cơn sóng lướt qua. Những cây kích, giáo mác và nỏ của họ hạ thấp, lấp lánh trong ánh nắng nhạt. 

Cảnh tượng ấy đè nghẹn lòng ngực tôi, một cơn đau vừa đắng mà cũng vừa ngọt. 

Trong những ngày qua, thú thực là tôi đã lảng tránh họ và sự tôn sùng mà họ dành cho tôi. Tôi không biết phải đối diện với họ, hay phải đáp lại họ như thế nào cả. Và nó có lẽ đã khiến tôi cảm thấy sợ hãi. Sợ mắc phải sai lầm, sợ làm họ thất vọng. Và quan trọng hơn, tôi sợ phải đối diện số phận và trách nhiệm của tôi thẳng thừng như vậy.

Nhưng ngày hôm nay thì khác. Hầm ngục là con tàu chiến cổ đại đã cho tôi một mục đích, một con đường rõ ràng. Tôi đã có cách để đáp lại lòng trung thành của họ.

Tôi sẽ biến con tàu thành nơi họ có thể gọi là nhà.  

Freya bước đến bên cạnh tôi, ánh mắt quét qua hàng ngũ long nhân. "Giờ họ đã dành trọn lòng trung thành cho ngài. Sẵn sàng cho những gì sắp tới." Cô ấy liếc sang tôi, giọng trầm xuống. "Đây là lúc ngài chứng minh mình xứng đáng với lòng trung thành ấy."

Sau khi hắng giọng, tôi ngẩng cao đầu với bọn họ. "Đứng lên," tôi nói với những người long nhân đang quỳ. "Chúng ta còn cả chặng đường dài phía trước. Theo chân ta. Theo chân Ma Thần của các ngươi."

Họ đứng dậy, tiếng áo giáo của họ vang vọng trong không khí, và trong mắt họ tôi không thấy thứ gì giống như nỗi sợ hãi nữa - đôi mắt họ sáng lên đầy lòng quyết tâm và tham vọng. Không còn tiều tụy hay run rẩy, họ đã hoàn toàn vứt bỏ dáng vẻ nô lệ của mình và đã sẵn sàng giành lại số phận từng bị đánh cắp của họ.

Ngày hôm nay, ngay cả khi họ phải hy sinh, họ sẽ hy sinh theo chính ý nguyện của họ. Đó chính là lời thề vô hình họ trao lại cho tôi.

Và như thế, theo sự hướng dẫn của Freya, chúng tôi cùng nhau bước vào mái vòm ánh sáng.

Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận