Biên Niên Sử Zamecia
Kiếm Sĩ Trọng Nghĩa
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01 Đại Khởi

Chương 43 Là Bard hay là Haylan?

0 Bình luận - Độ dài: 2,624 từ - Cập nhật:

Sau khi vượt qua ba trăm ba mươi ba hàng lính gác tương ứng với sáu trăm sáu mươi sáu tên vệ binh, Bard liền dừng bước, mặc dù con đường phía trước vẫn chưa thấy điểm đích. Lily cũng dừng bước theo.

Chợt, hắn quay lại nhìn về phía sau, ánh mắt như tìm kiếm thứ gì đó đằng xa. Lily cũng vô thức ngoái theo. Con đường họ vừa đi qua chẳng có gì khác lạ ngoại trừ hai hàng lính gác đứng nghiêm trang. Cổng lớn của cung điện cũng đã khuất dạng.

“Ngươi tìm gì vậy?” Vừa hỏi, cô vừa nhìn lại đằng trước thì bất ngờ khi phát hiện Bard đã biến mất.

Cô vội tìm kiếm xung quanh và gọi tên hắn, nhưng không có một ai trả lời cả. Có vẻ như Bard đã tìm ra câu đố và giải đáp thành công nên các tông đồ của Balam đã đưa hắn rời đi trước rồi. Bị bỏ lại đột ngột như vậy, Lily cảm thấy hụt hẫng. Cô định tiếp tục tiến bước thì tiếng gọi của một thiếu nữ đã ngăn cô lại:

“Dừng ở đó thôi Lily.”

Cô nhìn đối phương với ánh mắt cảnh giác:

“Charlotte?”

Đối phương gật đầu xác nhận. Lily thăm dò Charlotte một lúc bằng ánh mắt lạ lẫm. Charlotte liền mỉm cười vì hiểu Lily đang nghĩ gì, rồi nói:

“Lần đầu tiên thấy ta khi chưa trưởng thành nhỉ? Đây cũng là lần đầu tiên ta gặp mặt thánh nữ Lily thuở ấu thơ đấy.”

“Lần đầu tiên ư?” Lily gượng cười.

“À cũng không hẳn.” Charlotte liền sửa lại. “Ngươi vẫn kỳ vọng Bard sẽ nhớ ra ngươi là Maryse sao? Đó là một trong những ký ức khiến linh hồn hắn bị phá nát nhiều nhất đấy. Mà ngươi thực sự tha thứ cho những gì hắn đã làm chỉ vì một vài kỷ niệm đẹp thôi sao?”

“Vậy ngươi thì sao?” Lily thoáng nhíu mày hỏi lại. “Bard đã hủy hoại cuộc đời ngươi, ngươi có tha thứ được không?”

“Ta không có trái tim trong sáng như ngươi, thánh nữ Lily à.” Charlotte nhún vai. “Ta không biết tha thứ, nhưng lại dễ buông bỏ được thù hận trong lòng. Có thể vì ta là một con quỷ chăng?”

“Bây giờ Bard đang thế nào rồi?” Lily đổi chủ đề.

“Cha ta đang thực hiện một giao kèo được đặt ra với Bard từ… kiếp trước.”

“Bá tước Daucourt ư? Hay là…?”

“Đương nhiên là ta đang không nhắc đến cha ruột rồi.”

Lily hiểu ý Charlotte, cô cũng đoán được câu trả lời, chỉ là hỏi cho có lệ mà thôi. Ở kiếp trước, sau một thời gian quy thuận Quỷ Vương Balam, Charlotte đã được ông ta nhận làm con gái. Họ đã gắn bó với nhau nhiều thế kỷ, nên tình cảm còn sâu đậm hơn mối quan hệ ruột thịt. Nhưng đó không phải điều Lily bận tâm lúc này.

“Balam có giao kèo gì với Bard vậy?”

“Đừng gọi cha ta một cách bất kính như vậy, được chứ?” Charlotte mỉm cười nhắc nhở, đôi mày hơi nhíu lại vẻ không hài lòng.

“Balam điện hạ.” Lily không do dự mà sửa lại.

“Chuyện này liên quan tới ngươi đó thánh nữ. Ngươi muốn biết sự thật không? Sự thật đằng sau cuộc đời ngắn ngủi của Maryse.”

“Ta đã nhớ lại tất cả rồi, còn sự thật nào mà ta chưa biết chứ? Hay ngươi muốn bật mí rằng Bard chính là Haylan?”

“Ta cũng đoán Maximiel sẽ trả lại ký ức đó cho ngươi rồi.”

“Đừng gọi ngài ấy một cách bất kính như vậy.” Lily nghiêng đầu nhắc nhở.

Charlotte bật cười, rồi nói:

“Đại thiên sứ Maximiel có cho ngươi biết chính Bard đã dàn dựng nên một Haylan thiện lương trong mắt ngươi khi đó không? Một vở kịch đau thương đủ để trói buộc trái tim ngươi.”

“Dàn dựng ư?” Lily nghi ngờ hỏi lại.

Charlotte im lặng một hồi để thăm dò thái độ của Lily. Sau đó cô chậm rãi bước lại gần Lily, mắt đối mắt, nghiêm túc hỏi:

“Người ngươi yêu là Haylan, hay là Bard?”

“Là Haylan.” Lily không do dự đáp. “Nhưng ta tin đó cũng là con người thật của Bard. Nếu đó quả thực là dàn dựng, tại sao hắn lại cố ý xóa khỏi trí nhớ của mình? Chẳng phải sẽ dễ thao túng ta hơn nếu hắn đóng vai Haylan một lần nữa sao?”

“Ngươi khá tinh tường đấy, thiên sứ.” Charlotte mỉm cười, đôi mắt lóe ra chút khâm phục.

“Chuyện dàn dựng kia rốt cuộc là gì?” Lily lại hỏi, cố bắt chước thái độ điềm tĩnh không dao động như Bard song không sao làm được.

Bởi vậy Charlotte có thể dễ dàng đọc ra được ý nghĩ ẩn giấu trong ánh mắt của Lily, liền thẳng thắn nói:

“Quả nhiên cứ liên quan tới Haylan là ngươi không bình tĩnh được nhỉ?”

“Phải.” Lily không phủ nhận. “Vậy ngươi ra giá đi, ta sẽ mất gì để biết được sự thật mà ngươi đang nắm giữ?”

“Ta không phải Mahaa, thiên sứ à. Ta cũng giống như ngươi thôi, đều đã trải qua nhiều chuyện. Chúng ta đều biết kết cục không mấy tốt đẹp nếu bỏ rơi Bard. Vậy nên ta sẽ hỏi ngươi một câu cuối cùng thôi, thiên sứ. Ngươi muốn cứu Bard, hay chỉ muốn cứu Haylan của riêng ngươi thôi?”

“Ta đương nhiên muốn Haylan là của riêng ta rồi, vậy thì sao chứ?” Lily nhún vai cười nói ra chiều thách thức.

Charlotte không lấy đó làm khó chịu, vẫn giữ nụ cười trên môi mà đáp lại:

“Vậy thì trái ngược với ta rồi. Ta lại cần Bard, con người thực sự của hắn đáng sợ như thế nào ngươi cũng tự biết mà.”

“Ngươi biết kết cục khi bỏ rơi hắn mà vẫn muốn hắn như vậy ư?” Lily chất vấn. “Quả nhiên ác quỷ vẫn là ác quỷ.”

Charlotte thở dài trong khi vẫn giữ nụ cười trên môi. Cô tiến lại gần Lily, ghé sát mặt tới mức hai người chỉ cách nhau một hơi thở, lạnh giọng nói:

“Ác quỷ như ta vẫn làm việc theo nguyên tắc, không phải theo cảm tính, thiên sứ à. Ngươi cảm thấy Haylan của ngươi sẽ đem lại cái kết hạnh phúc cho tất cả mọi người ư? Một kẻ yếu đuối, nhu nhược và bất tài!”

“Nhưng anh ấy là người tốt!” Lily nổi giận.

Charlotte lùi lại, vẻ mặt thất vọng hiện rõ:

“Thật ư? Ngươi chỉ cần một người tốt, thay vì một người có thể giải quyết những biến cố trong tương lai ư? Cho dù hắn có kiến thức tám trăm năm thì chính sự ngu dốt của Haylan sẽ khiến hắn không làm được trò trống gì hết.”

“Ngươi thì biết gì về Haylan chứ?” Lily phản bác.

Charlotte không trả lời mà ngước lên đảo mắt như đang nghe ngóng gì đó. Được một lúc, cô ta mới lên tiếng:

“Cha ta đang bắt đầu tiến hành thử thách rồi đấy. Bard sẽ không thất bại đâu nên ngươi không cần lo. Chỉ có điều, kết quả chắc chắn sẽ khiến ngươi thất vọng.”

“Kết quả không phải ngươi nói là được.” Lily kiên định nói. “Giờ để ta diện kiến Balam điện hạ được chưa?”

“Đi theo ta.” Charlotte chìa tay về phía Lily.

Lily hiểu rằng mình đã được đồng ý, liền không do dự mà đưa tay lại đón lấy. Khoảnh khắc hai bàn tay của hai cô bé chạm vào nhau, một luồng ánh sáng lóe lên và quét qua toàn bộ thân người họ, rồi nở rộ như một đóa hoa ôm trọn cả hai vào trong. Vài giây sau, luồng sáng đột ngột tắt phụt, bóng dáng của Lily và Charlotte cũng biến mất không còn tăm hơi. Chỉ còn lại hai hàng vệ binh quỷ chỉnh tề đứng im như pho tượng suốt từ đầu tới giờ và có lẽ chúng sẽ đứng mãi như thế cho đến khi tòa cung điện này sụp đổ.

Về phần Bard, sau khi được đưa khỏi sảnh đường vô tận, hắn đã được một thế lực thần bí dịch chuyển tới đại sảnh trung tâm, nơi ngai vàng được đặt trên thềm cao, tuy bỏ trống không có người ngồi nhưng nó vẫn tỏa ra một khí thế uy nghi đè nén lên bất cứ ai lại gần. Không thấy sự hiện diện của Balam, nhưng Bard biết ông ta đã đồng ý gặp hắn. Hắn hiện tại không có pháp lực, chỉ dựa vào kiến thức mà đặt chân được tới đây nên chưa đủ tư cách để trực tiếp diện kiến vị Quỷ Vương này.

Hắn chậm rãi bước về phía ngai vàng, và khi chỉ còn cách bậc thềm đầu tiên chừng sáu bước chân, hắn liền dừng bước rồi quỳ gối, cúi đầu cung kính:

“Balam điện hạ tôn kính, kẻ hèn này là Bard Branweis, con trai của Graham và Camila Branweis.”

Lời vừa dứt, không gian chung quanh lập tức vọng lên tiếng cười khùng khục ghê rợn, tựa như âm thanh phát ra từ cổ họng của một con quái vật khổng lồ đang lẩn khuất đâu đó trong bóng tối đùa giỡn con mồi nhỏ bé mắc kẹt trong bẫy. Rồi tiếng cười càng lúc càng trở nên thanh nhẹ và êm tai hơn, cuối cùng nghe như thể con quái vật kia bỗng biến thành một người đàn ông trung tuổi hiền hậu. Ông ta chưa lộ diện nhưng đã hồi đáp lại lời chào của Bard một cách thân mật:

“Bard, bạn ta. Ngài thực sự khiến ta khó xử đấy. Bao lâu rồi nhỉ? Sáu, bảy hay tám trăm năm? Ta không hề muốn gặp ngài vào lúc này một chút nào. Không! Không! Đừng vội nghĩ ta giận ngài vì chuyện của Charlotte. Ta và ngài đã có một ván cược. Việc ngài tìm tới ta vào lúc này đây cho thấy rằng ta đã thua cược rồi. Cũng không phải ta ghét chuyện thua cuộc đâu, mà vì sẽ rất tệ nếu để ngài thắng. Ngài không nhớ thì thật tốt. Ta có thể xin ngài hãy quay về không? Hãy yên tâm về Charlotte, con bé không muốn đối địch với ngài.”

Bard nghe ngóng rất kỹ. Hắn không bỏ sót một từ nào, để tránh bị chơi chữ và thao túng tâm lý. Tất cả Quỷ Vương đều rất xảo quyệt, đây là điều hắn luôn ghim giữ trong đầu. Cho dù là với vị Quỷ Vương được biết đến là kẻ trọng danh dự và lời hứa như Balam thì hắn cũng không cho phép bản thân được lơ là một giây phút nào hết. Hắn liền lựa lời hồi đáp trong khi vẫn cúi gằm mặt:

“Balam điện hạ tôn kính, kẻ hèn này không dám tự ý xếp ngang hàng với ngài. Tôi nghĩ ngài đang nhắc tới một người nào đó không phải là tôi.”

“Có thể là ai được đây? Tesla? Haylan? Dersa? Hay là EZKIEL?”

Tất cả những cái tên mà Balam vừa đọc ra Bard đều biết, vì đó là những cái tên mà hắn đã sử dụng cho chính mình kiếp trước. Mỗi cái tên đều được dùng với thân phận và mục đích riêng. Ezkiel hiển nhiên là cái tên cuối cùng, cũng chính là cái tên để lại nhiều dấu ấn nhất nếu như vũ trụ cũ không bị hủy diệt.

Sau khi Balam nhấn mạnh cái tên này ở cuối câu, không gian liền chìm vào yên ắng, đủ để nghe thấy tiếng động nếu có sợi tóc nào rơi xuống đất. Có vẻ như Quỷ Vương Balam đang chờ đợi câu trả lời của hắn. Câu trả lời đó sẽ quyết định diễn biến tiếp theo của cuộc gặp mặt này.

Từ khi hắn trùng sinh, rất nhiều sự việc đi lệch quỹ đạo so với kiếp trước. Charlotte và Lily đều thức tỉnh gần như cùng thời điểm. Nhưng có thật là việc này nằm ngoài tầm tính toán của hắn không? Nếu để mà đánh giá, hắn khẳng định cả hai người đều có vai trò quan trọng trong giai đoạn này khi hắn cần ứng phó với gia tộc Branweis. Liệu có khả năng hắn đã tính trước được việc hai người họ sẽ thức tỉnh song lại cố tình quên đi không?

Nếu có thì chỉ có một lý do, tránh để suy nghĩ về kế hoạch của hắn đánh động tới những thực thể cấp cao trong vũ trụ, đặc biệt là những Quỷ Vương. Như đã biết, Quỷ Vương Balam thuộc một trong số những thực thể có khả năng nhìn thấu quá khứ và tương lai, việc đánh thức Charlotte là động thái đơn giản và dễ đoán. Trước đây trực giác đã giúp hắn phát giác ra Charlotte, nên có khả năng kế hoạch liên quan tới cô được chôn sâu trong tiềm thức của hắn, tạm thời chưa thể mở ra.

Thái độ của Charlotte và Lily đối với hắn cũng khá kỳ lạ. Dựa theo những gì hắn còn nhớ về hai người, thì lẽ ra cả hai phải xem hắn như kẻ thù đáng căm hận nhất. Đối với Lily, kẻ thù đó sẽ luôn là Ezkiel. Và cô đã không ngần ngại bày tỏ với hắn rằng chỉ cần hắn không phải - không trở thành - Ezkiel, thì cô sẽ không đối đầu với hắn. Còn đối với Charlotte, chính Bard Branweis là kẻ đã đem tới nỗi bất hạnh cho cô kiếp trước, là lý do để cô ta chọn trở thành tông đồ của Quỷ Vương Balam nhằm có được sức mạnh để báo thù.

Mọi hướng suy đoán của Bard đều quy về Quỷ Vương Balam và đứt đoạn tại đó. Chắc chắn hắn đã chịu đủ sự trừng phạt vì hành vi phản bội Charlotte, thậm chí còn trở thành kẻ có ích đối với ông ta. Trong số bốn cái tên hắn sử dụng kiếp trước vừa được ông ta nhắc đến, Bard cũng đã lục lọi trí nhớ rất kỹ.

Tesla là cái tên hắn sử dụng khi bắt đầu đem kiến thức khoa học vốn có áp dụng vào thực tiễn và tự xưng là nhà khoa học. Dersa là cái tên hắn ngẫu nhiên nghĩ ra khi viết sách để bán. Duy chỉ còn cái tên Haylan là hắn không có lấy một dữ kiện nào. Hẳn đây chính là chìa khóa cất giấu bí mật mà hắn đã đem gửi nhờ ở chỗ Quỷ Vương Balam. Bí mật đó chính là phần ký ức liên quan tới Haylan.

“Balam điện hạ tôn kính.” Hắn chậm rãi cất tiếng. “Có phải sự công nhận ngài đang dành cho tôi vì tôi có thể là Haylan không?”

Đáp lại hắn là một tràng cười trầm đục của Balam. Sau cùng, ông ta cũng trả lời:

“Ngài đã đúng, Haylan. Đây là giao kèo giữa ta và ngài. Những gì ngài sắp phải nhận sẽ rất… đau khổ. Ta nghĩ ngài sẽ vượt qua được thôi. Hẹn gặp lại.”

Một cú dịch chuyển bất ngờ nữa lại diễn ra. Bard chỉ kịp phản ứng khi cảnh vật xung quanh đã hoàn toàn thay đổi, không còn là cung điện của Balam nữa, mà là một khu vườn xanh thơ mộng và trong lành.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận