Tập 01: Hắc Liên Công Tử, Nguyệt Quang Công Nương

Chương 15: Hậu Thảm Kịch, Nội Gián Và Quyết Tâm

Chương 15: Hậu Thảm Kịch, Nội Gián Và Quyết Tâm

Ánh mặt trời dịu dàng của bình minh bắt đầu rọi xuống quảng trường Minerva như muốn nói rằng thảm kịch đẫm máu đã qua đi, nhưng sự ấm áp của nó lại chẳng thể sưởi ấm cho hàng trăm cái xác của những người vô tội đã nằm lại mãi mãi dưới mặt đất lạnh lẽo và đẫm máu này. Có lẽ linh hồn của họ vẫn còn vương vấn lại trần thế, chẳng thể nào siêu thoát vì đã chết tức tưởi như vậy.

“Mong những linh hồn tội nghiệp này sẽ được trở về với vòng tay bao dung của nữ thần Agelia.”

Audrey đan tay, cúi nhẹ đầu rồi nhắm mắt lại để cầu nguyện ở một góc đường gần lối vào ma tháp. Được một lúc, cậu ngẩng đầu lên nhìn về phía trước chỉ để thấy cái cảnh thân nhân của những người đã ngã xuống sau thảm kịch vẫn còn khóc thương chưa dứt. Bọn họ đã khóc từ lúc mặt trời còn chưa ló dạng nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa hề ngừng lại, cứ dai dẳng như thể đang tấu lên khúc cầu siêu không lời. Nó khiến cậu, một người đã nhìn thấy cảnh giết chóc từ lúc còn bước đi chưa vững cũng phải nhói đau một nhịp.

Chàng công tử thở phù một hơi, ngước mặt lên bầu trời để nhìn gần mười chiếc tàu bay lẫn giữa những đám mây đang từ từ tiến tới quảng trường ở đằng xa. Chúng khoác trên mình một màu trắng vàng cùng chiếc cờ trắng thêu huy hiệu mãnh sư của hoàng gia, và lẫn trong đó cũng có một chiếc tàu màu đen như trời đêm với chiếc cờ phấp phới gia huy hắc xà của nhà công tước Valencia. Chúng đã tới rất gần quảng trường rồi, đang dần hạ độ cao để tìm chỗ đáp đất vì cảng tàu đã bị phá hủy bởi những con worm khổng lồ.

Quân đội hoàng gia, và cả cha mẹ nữa… nhưng bây giờ mới đến thì trễ rồi.

Dù có nói thế đi chăng nữa thì chính cậu cũng hiểu rằng quân đội đã cố hết sức rồi, không thể phản ứng nhanh hơn được. Cuộc tấn công của lũ khủng bố hôm qua quá bất ngờ, không ai có thể nghĩ rằng bọn khốn đó lại dám tấn công vào trung tâm của một quốc gia vốn nổi danh nhờ lớp kết giới ma thuật bất khả xâm phạm như đế quốc Frienze… Hơn nữa, để có thể tập kích bất ngờ như vậy thì lũ khốn đó chắc chắn cũng đã lập kế hoạch kĩ càng, tính toán từng đường đi nước bước từ rất lâu rồi. Không đời nào chúng lại dám tấn công vào giữa lòng thủ đô mà không có đối sách cầm chân quân đội cả.

Ha…

Audrey nhìn các hiệp sĩ hoàng gia bước khỏi tàu bay với những tấm bạt màu xám mà chỉ biết thở ra một hơi dài. Cách bọn họ bước đi trông thật nặng nề làm sao, giống như từng nhịp chân đều mang theo gông cùm của cảm giác tội lỗi, tự trách vì bản thân đã không thể đến sớm hơn để cứu những người đã ngã xuống. Nét mặt của bọn họ cũng cứng đờ như tượng đá, không nói gì cả mà chỉ dùng tấm bạt trong tay mình để bọc lấy những cái xác mặc cho các thân nhân có mắng nhiếc, chửi rủa bọn họ bằng vẻ mặt đầy căm phẫn rằng tại sao lại không đến sớm hơn? Rằng tại sao lại đợi đến lúc thảm kịch đã kết thúc rồi mới lếch cái thân đến dọn dẹp tàn cuộc?

“Lũ khủng bố khốn kiếp…” Audrey chững lại một nhịp, quay người về phía sau và hướng ánh nhìn lên lỗ hổng to đùng trên tòa tháp chọc trời ngay trước mặt – ma tháp Arazelia, cũng là mục tiêu mà lũ khủng bố nhắm đến. “Ơ…? Sao đến giờ mình mới để ý chứ!? Kết giới ma thuật bị đánh sập rồi!”

Chết tiệt! Chúng đánh sập kết giới ma thuật từ lúc nào và bằng cách gì chứ!? Không lẽ là từ lúc cậu thấy thằng khốn mặc áo đen trên nóc tòa thị chính? Hắn dùng ma thuật bộc phá để làm lỡ một phần màn chắn sao? Không, nếu như thế thì vô lý quá! Kết giới ma thuật có thể chống được mọi phép công kích của ma thuật sư cấp quốc gia cơ mà! Hay là chúng phá hủy lõi kết giới từ bên trong ngay lúc ma vật bắt đầu xuất hiện? Không thể nào, cái này thì lại càng vô lý hơn! Kết giới ma thuật được bảo vệ bởi các ma thuật sư cấp cao dưới quyền cô Loria-

“Khoan, chẳng lẽ…” Audrey lia mắt nhìn về phía cổng vào ma tháp, nơi các ma thuật sư đang ra vào liên tục. “Là chuột à?”

Giờ nghĩ lại mới thấy, nếu có nội gián thì hoàn toàn có khả năng đánh sập kết giới ma thuật và thậm chí còn thừa sức làm suy yếu lực lượng các ma thuật sư từ bên trong mà chẳng cần phải đổ máu vô ích. Nhưng nếu thật sự có nội gián đúng như cậu nghĩ thì hắn là ai? Người có thể tác động đến kết giới ma thuật và điều phối các ma thuật sư mà cậu biết chỉ có cô Loria cùng với các trưởng lão giả kim thuật sư mà thôi. 

Chờ đã, các trưởng lão sao?

Audrey cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sóng lưng, nó khiến cậu rùng mình đến mức nuốt khan nước bọt.

Không thể nào… nội gián là một trong các trưởng lão? Nhưng là ai trong số bọn họ mới được chứ?

Rối quá, rốt ruộc là ai, là kẻ nào…

“Không, từ từ đã.” Audrey hít ra thở vào một hơi thật chậm để bình tĩnh lại, ngước mặt nhìn lên lỗ hổng ở trên tòa tháp một lần nữa. “Giờ không phải lúc lo chuyện đó.”

Chuyện nội gián có thể để sau, vì giờ có suy luận thế nào thì cậu cũng không có bằng chứng để giải quyết nó ngay được. Thứ quan trọng bây giờ là lũ khủng bố nhắm đến cái gì ở ma tháp chứ? Chúng thèm muốn thứ gì mà lại sẵn sàng thảm sát hàng trăm người, thiêu rụi cả quảng trường chỉ để gây náo loạn nhằm đánh lạc hướng các ma pháp sư ra khỏi ma tháp? Thậm chí chúng còn cô lập toàn bộ nơi này với phần còn lại của thủ đô, rồi chuẩn bị cả đối sách cầm chân quân đội nữa? 

Chàng công tử lấy một lọ thuốc màu xanh lam từ túi áo, nốc hết trong một ngụm rồi chớp mắt cái nhẹ để chuyển chúng sang màu trắng vàng sáng chói. 

“Chỗ đó… là kho lưu trữ cổ vật à?”

Có dấu vết của ma thuật bộc phá, cả huyết thuật nữa… Vậy bọn khốn này là huyết tinh hội?

Phải rồi, trong lũ khủng bố có Lucias mà! Thằng phản bội đó, chẳng phải hắn bị truy nã toàn lục địa vì là tử tướng đồ của huyết tinh hội sao? Rốt cuộc bọn dị giáo vô nhân tính chỉ coi mạng người như chuột bạch thí nghiệm hồi sinh ma thần đó thèm muốn thứ cổ vật gì mới được chứ?

Cổ vật và huyết tinh hội, thí nghiệm lên con người để hồi sinh ma thần… Lẽ nào!?

“Là giọt lệ rạng đông sao!”

“Chính xác.”

“Hả?”

Bỗng một giọng nói trầm lặng thân quen thoảng vào tai Audrey, cắt đứt dòng suy nghĩ dài dẵng để đưa cậu trở về thực tại. Chàng công tử cũng thôi ngước mặt, quay người về hướng giọng nói phát ra và trông thấy cha mình trong bộ quân phục cùng một tiểu đội hiệp sĩ trực thuộc Black Lotus đang đứng ngay trước mặt.  

“Kính chào công tước Valencia, thanh gươm chinh phạt của hoàng đế bệ hạ.” Audrey siết hờ nắm tay, đặt nó lên ngực trái và cúi nhẹ người theo đúng phép tắc.

“Miễn lễ.” Rupert tỏ ra khó chịu khi nhìn vào cặp mắt sáng rực ánh trắng vàng của Audrey. “Con… lại dùng Tuệ Minh Nhãn à?”   

“À... Từ giờ con sẽ hạn chế sử dụng nó.” Audrey đứng thẳng lưng lại, chớp mắt một nhịp làm ánh trắng vàng trên mắt mình vơi đi. “Mẹ, bà ấy không đi cùng cha ạ?”

“Không, mẹ con sẽ đến đây sau.” Rupert ôm trán với vẻ mặt mệt mỏi, thở ra một hơi dài đầy ngán ngẩm. “Theo ta vào trong, ta có rất nhiều chuyện cần nói với con.”

“… Vâng.”

Hai cha con không nói gì thêm, cùng nhau đi vào bên trong ma tháp với các hiệp sĩ.

***

Bầu không khí bên trong ma tháp cũng nặng nề không kém gì nếu so với ở ngoài quảng trường, nhưng lại theo một cách hoàn toàn khác. Cảm giác khi cậu đi lướt qua từng tầng một thật tĩnh lặng. Ừ, tĩnh lặng đến mức cảm thấy thật nặng nề và khó chịu. Chẳng có tiếng gì phát ra ngoài âm điệu lộc cộc của từng bước chân và tiếng phành phạch từ những tờ ma thư tung bay giữa không trung, giống như có một thứ áp lực vô hình tỏa ra từ các ma thuật sư đang bận rộn giải quyết hậu quả của cuộc tập kích.

Cái này… cậu không thể lầm được, rõ ràng là đang cảnh giác và nghi ngờ lẫn nhau.

Có vẻ cậu đoán đúng rồi, bên trong ma tháp thực sự có nội gián nên các ma thuật sư mới đẩy cao cảnh giác và nghi ngờ lẫn nhau đến mức này. Vậy thì câu hỏi là hắn còn ở đây không, ngay tại nơi mà cậu đang đứng này? Liệu trong số các ma thuật sư ở đây, ai là con con sói giữa đàn cừu? Hay con sói ấy đã chạy khỏi đây sau khi đạt được mục đích rồi?

Hiện tại, cậu không biết câu trả lời cho những câu hỏi này. Không có đủ thông tin, cũng chẳng có manh mối nào khác để cậu xác thực chuyện đó cả. Hơn nữa, bây giờ còn có việc khác quan trọng hơn cần phải để tâm.

Audrey đi vào bên trong một căn phòng trống ở tầng trên cùng với cha mình, bỏ các hiệp sĩ ở lại đằng sau cánh cửa gỗ. Rupert ngồi xuống bộ sô pha ngay giữa phòng và búng tay cái tách, dựng lên một kết giới cách âm vô hình. Cậu thì đi lấy bộ ấm trà ở cái xe đẩy thức ăn trong góc phòng rồi mới quay về ngồi đối diện với ông.

“Lúc nãy, về giọt lệ rạng đông.” Audrey rót trà cho Rupert. “Có thật là vậy không ạ?”

“Ừ.” Rupert cầm tách trà lên nhấp môi trước khi lấy một sấp tài liệu ra khỏi túi áo măng tô đưa cho Audrey. “Con tự mình xác nhận đi.”

“Vâng.”

Audrey nhận lấy sấp tài liệu từ Rupert, bắt đầu đọc nội dung trong từng trang thật chậm. Quả nhiên… cậu biết là mình đoán không hề sai mà. Đây là tài liệu về hành tung của lũ điên huyết tinh hội hai năm đổ lại đây, được phê duyệt bởi cả đội tình báo Asene của đại công tước lẫn Black Lotus dưới trướng cha thế này thì đương nhiên là không cần phải bàn về độ xác thực.

Chimera, thí nghiệm lai tạo giữa người và ma vật?

Chàng công tử không khỏi cảm thấy buồn nôn khi nhìn vào những tấm ảnh được đính kèm trong sấp tài liệu. Cơ thể của một người đàn ông bị biến dạng, lai tạp với các bộ phận của ma vật bởi chi chít các vết mổ xẻ. Gương mặt đã không còn hình hài như con người nhưng vẫn có thể nhìn ra vẻ méo mó của sự thống khổ, tuyệt vọng. Gã bị nhốt trong nhà lao cùng với đầy rẫy lũ ma vật gớm ghiếc, phải xé xác chúng trong cơn điên loạn để làm thức ăn.

Thật kinh tởm. Lũ khốn vô nhân tính đó cho dù có chết hàng trăm, hàng nghìn lần cũng không thể gột rửa hết tội lỗi mà chúng đã gây ra.

Audrey quẳng sấp tài liệu xuống bàn, tặc lưỡi cái chậc.

Giờ thì rõ rồi, lý do mà chúng cần giọt lệ rạng đông đến mức lập kế hoạch đánh sập kết giới ma thuật trong suốt nhiều năm để tập kích ma tháp.

“Lũ khốn huyết tinh hội, chúng muốn dùng giọt lệ rạng đông để làm vật dẫn dung hòa.”

“Không sai.” Rupert gật đầu, lấy ra thêm một sấp tài liệu khác nữa. Ông đặt nó xuống bàn, đẩy sang chỗ cậu. “Chúng muốn dùng giọt lệ rạng đông để tạo ra một thứ gọi là vật chứa.”

“Vật chứa ạ?”

Audrey cầm sấp tài liệu lên, tìm xem cái thứ “vật chứa” mà cha đề cập là gì nhưng lại không được như mong đợi. Chúng chỉ toàn là những mảnh thông tin rời rạc về các thí nghiệm “Chimera” của huyết tinh hội ở các phế tích bỏ hoang, cùng với đó là thông tin của các nạn nhân. Không có gì đặc biệt cả. Những thứ này thì liên quan gì đến “vật chứa” chứ?

Audrey đặt sấp tài liệu xuống bàn, tự rót cho mình một ly trà và nhấp một ngụm.

“Cha, rốt cuộc ‘vật chứa’ là gì?”

“Ta cũng không biết.” Rupert bình thãn nhấp thêm một ngụm trà, lia mắt nhìn xuống tấm ảnh chụp con Chimera trên sấp tài liệu mà Audrey vừa đặt xuống bàn. “Nhưng chúng mạo hiểm tấn công vào ma tháp thế này chỉ vì giọt lệ rạng đông, có lẽ chúng muốn tạo ra một đội quân vô tính.”

“Một đội quân vô tính…?”

"Ừ."

Audrey có thể hiểu tại sao công tước lại nói như vậy, bởi vì lời ông ấy vừa nói hoàn toàn có cơ sở nếu biết được khả năng của giọt lệ rạng đông.

Mọi tạo vật trên thế giới này, kể cả là con người hay ma vật thì đều có thứ gọi là linh thể - giống như cốt lõi của linh hồn vậy. Linh thể của con người không thể tương thích với linh thể của ma vật, chắc chắn sẽ xảy ra xung đột nếu cố gắng ghép chúng lại với nhau. Và giọt lệ rạng đông – thứ mà huyết tinh hội đã cướp lấy từ ma tháp lại là món cổ vật duy nhất có thể dung hòa và nhào nhặn linh thể trong thế giới này, là thứ hoàn toàn có tiềm năng để tạo nên một đội quân vô tính như lời cha nói.

Không lẽ “vật chứa” bọn chúng hướng tới… là tạo ra một đội quân Chimera bằng cách dùng giọt lệ rạng đông để dung hòa và nhào nặn linh thể?

Một đội quân Chimera không sợ đau, cũng không sợ chết, chỉ biết chém giết cho đến hơi thở cuối cùng à…

Audrey đặt tay lên cằm, nét mặt dần trở nên nghiêm trọng.

Chúng tạo ra đội quân Chimera để tấn công đế quốc sao? Hay chúng muốn đi tàn sát khắp nơi để hiến tế linh hồn con người cho ma thần? Thật lòng thì cũng không biết nữa, cậu không phải thần thánh hay thánh nữ mà có thể đọc được suy nghĩ của lũ điên đó. Nhưng cho dù có là gì thì đội quân chimera vô tính dùng cho mục đích chiến đấu đến chết đó vẫn quá nguy hiểm, phải quét sạch hết bọn huyết tinh hội trước khi chúng đạt được mục đích.

“À, cha cũng nhận ra rồi đúng không ạ?” Audrey dựa lưng vào đệm ghế, lia mắt ra ngoài cửa sổ. “Kết giới ma thuật bị đánh sập rồi.”

“Ta biết rồi.” Rupert cũng hướng mắt ra ngoài cửa sổ, rồi cặp con ngươi bắt đầu bừng lên một màu xanh nhạt. Dần dần, những mạch ma thuật ô uê màu đỏ chóe xuất hiện chi chít xen lẫn với các mạch ánh màu xanh nhạt trong đôi mắt của ông. “Bọn huyết tinh hội không thể đánh sập kết giới ma thuật được. Hẳn là có nội gián bên trong ma tháp đã vô hiệu hóa lõi.”

“Con cũng nghĩ vậy.”

Rupert chớp mắt cái nhẹ để đôi mắt của mình ngừng tỏa sáng, quay mặt về nhìn Audrey với ánh mắt lạnh lùng, nghiêm túc.

“Thế, con nghĩ ai là tên nội gián?”

“Các ma thuật sư bình thường không thể nào đụng vào lõi của kết giới ma thuật được.” Audrey nói tiếp. “Nhưng vẫn có một ngoại lệ, là các trưởng lão.”

“Vậy ý con tên nội gián là một trong các trưởng lão?”

“Vâng.” Audrey quả quyết. “Con tin suy luận của mình không hề sai.”

“Hừm…”

Ừ, Audrey nói không sai. Bản thân Rupert cũng nghĩ tên nội gián đã đánh sập kết giới ma thuật là một trong các trưởng lão. Lý do rất đơn giản, vì ngoài Loria là ma tháp chủ ra thì chỉ có các trưởng lão mới có quyền tác động đến lõi của kết giới ma thuật. Nếu không phải là một trong các trưởng lão, cho dù bọn khủng bố có gài nội gián vào được bên trong ma tháp thì cũng không thể vô hiệu hóa kết giới ma thuật.

Và nhìn vào tình hình ma tháp hiện tại thì ông đoán là tên nội gián đã dùng quyền lực của trưởng lão để lấy bọn khủng bố làm cái cớ điều bớt ma thuật sư ra ngoài chiến đấu nhằm dễ dàng tác động vào lõi, rồi tiện đường đến phòng lưu trữ bảo vật để cướp luôn giọt lệ rạng đông. Chỉ có nghĩ như thế này thì ông mới hợp lý hóa được mọi thứ từ những gì bản thân đã tận mắt nghe và thấy.

Chắc phải ở lại thủ đô một thời gian rồi.

Ma tháp hiện giờ đang rơi vào rối loạn bởi vì các ma thuật sư vẫn còn nghi ngờ lẫn nhau, và hậu quả của cuộc tập kích cũng khiến lòng dân tại thủ đô nao núng, mất dần niềm tin với hoàng gia. Có cả thù trong lẫn giặc ngoài, không thể nào dọn hết trong một sớm một chiều được.

Ông phải ở lại đây để giải quyết cùng Loria, không thể để em gái mình gánh vác mọi chuyện một mình được. Và hơn nữa, cho dù ông có muốn nhắm mắt làm ngơ thì cũng không thể. Với tư cách là cánh tay phải của hoàng đế, ông phải đứng ra làm dịu tình hình để đế quốc không rơi vào cảnh hỗn loạn trước khi mọi thứ dần trở nên nghiêm trọng hơn.

“Sắp tới ta bận lắm nên con đừng có gây chuyện nữa.” Rupert nhìn Audrey với nét mặt đầy mệt mỏi, thở ra một hơi dài đằng đẵng. “Lễ tuyển phi sắp tới rồi, con cũng nên chuẩn bị nhập cung yết kiến bệ hạ đi.”

“Lễ tuyển phi...?” Audrey chết lặng trong một chốc, xong liền cau mày. “Hoàng gia bị điên sao!?”

“Cẩn thận lời nói của mình đi Audrey.”

“Cha à!” Audrey nổi cáu, siết chặt nắm tay đập mạnh lên bàn làm mấy ly trà đổ hết xuống nền nhà. “Chúng ta vừa mới bị khủng bố tấn công ngay giữa lòng thủ đô! Đã có biết bao nhiêu người đã chết vì chuyện này rồi thì còn lễ lộc cái gì nữa chứ??? Không thể tổ chức lễ tuyển phi ngay lúc này được!”

“Bệ hạ có suy tính của riêng mình, con không cần lo lắng về chuyện đó.”

“Nhưng nó quá nguy hiểm thưa cha!” Audrey nghiến răng, hét lớn. “Lỡ lũ khủng bố tấn công vào lễ tuyển phi thì sao!? Lúc đó các ứng cử viên sẽ-!”

“Đủ rồi. Ta sẽ không nghe thêm nữa.” Rupert trừng mắt nhìn cậu. Ánh mắt lạnh lùng như băng tảng đó thật áp lực, nó khiến chàng công tử dường như không thể ngẩng đầu lên để đối mặt với ông.

“Nhưng thưa cha…!”

“Audrey!” Rupert giải phóng ma lực, chỉ bằng một cái lườm đã khiến chàng công tử muốn nghẹt thở. “Đừng để ta phải lặp lại lần hai.” 

“…”

Chết tiệt!

Hoàng gia nghĩ cái quái gì vậy!? Hoàng đế bị điên rồi sao? Ông ta nghĩ cái gì mà lại tổ chức lễ tuyển phi bất chấp việc thủ đô vừa mới bị khủng bố tấn công? Lễ tuyển phi cái quái gì, ông ta không sợ đánh mất lòng dân sao? Tại sao cứ phải nhất quyết tổ chức lễ tuyển phi vào ngay lúc này trong khi thằng con của ông ta vẫn còn đang nằm liệt giường vì bệnh tật chưa biết khi nào mới tỉnh lại?

Khống thể hiểu được!

Như thế này thì không được. Alicia sẽ gặp nguy hiểm mất.

Không ổn, cứ thế này thì Alicia sẽ lại gặp nguy hiểm như lần đó mất. Không, tuyệt đối không được! Cậu sẽ không thể cô ấy gặp nguy hiểm thêm một lần nào nữa… Cậu đã hứa rồi mà, rằng sẽ bảo vệ cô ấy khỏi mọi hiểm nguy.

Đôi mắt của Audrey dần dần mất đi ánh sáng, quay trở về màu đỏ đục ngầu như vệt máu khô.

Có cách nào không? Cậu nên làm gì đây? Phải làm thế nào mới được?

Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ?

Ah, hay là… cứ giết hết đi?

Phải rồi, cứ giết hết tất cả là được. Alicia sẽ an toàn nếu không có thứ gì làm cô ấy tổn thương.

Phải, cứ vậy là được

“Lũ huyết tinh hội đó… Cả hoàng gia… Giết hết… Giết bằng sạch… Ah, Alicia… Tớ sẽ… Bảo vệ cậu...”

“Audrey! Tỉnh lại đi!” Rupert chồm người về phía trước nét mặt hết sức lo lắng, vỗ mạnh lên vai cậu vài cái để kéo cậu con trai khỏi đống suy nghĩ tàn độc trong đầu. “Ta biết con đang nghĩ gì nên dừng lại đi.”

“Ơ, con vừa nói gì…?”

“… Không có gì đâu.”

Rupert biết rằng nỗi ám ảnh điên loạn về “định mệnh” mà Tiskvalkiel gieo rắc vào tâm trí của Audrey sẽ ngày càng nặng nề, nhưng ông không hề biết rằng nó lại nghiêm trọng đến mức này. Nhìn cách mà thằng bé lẩm bẩm tên của cô tiểu thư nhà Clevenor, có lẽ nó đã cắm rễ ở sâu bên trong tiềm thức của thằng bé rồi. Audrey, con trai ông sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ con bé đó, kể cả có là lao đầu vào chỗ chết đi chăng nữa.

Bây giờ ông cũng không biết phải làm gì để khống chế cái lời nguyền khốn nạn này gặm nhấm tâm trí của Audrey qua từng ngày dù bản thân cũng từng giống như thằng bé. Thật bất lực làm sao, ông đúng là một người cha vô dụng mà. Có lẽ việc ông có thể làm bây giờ chỉ là ngăn thằng bé lao đầu vào chỗ chết khi bị thứ lời nguyền đó điều khiển mà thôi.

“Audrey, ta lấy danh dự của tổng tư lệnh quân đội hoàng gia và gia chủ nhà công tước Valencia hứa với con.” Rupert đứng dậy, xoa đầu Audrey với một nụ cười nhẹ.” Ta đảm bảo lễ tuyển phi sẽ diễn ra trong yên bình, các ứng cử viên sẽ không bị tổn hại cho dù có là một cọng tóc.”

“Nếu cha đã nói vậy… thì tốt quá.”

“Được rồi, vậy ta đi gặp Loria đây.”

“Vâng.”

Rupert bước khỏi phòng, bỏ lại Audrey đang thẫn người trầm tư trên ghế sô pha. Trước khi rời đi, ông ra lệnh cho hai hiệp sĩ ở lại canh gác trước cửa không được để chàng công tử làm điều gì ngu ngốc.

***

Rupert đi xuống dưới tầng trệt, nơi đặt lõi của kết giới ma thuật. Ông liền cau mày khi nhìn vào bên trong chiếc lồng kính ở giữa đại sảnh, bởi vì quả cầu đa giác được bao quanh bởi những chiếc vòng giả kim màu vàng kim đã ngừng xoay và không còn tỏa ra ánh bạc chói mắt. Quả nhiên kết giới ma thuật bị đánh sập không phải do ma thuật công kích của bọn khủng bố, mà là do chiếc lõi của kết giới ma thuật đã ngừng hoạt động.

Rupert khẽ tặc lưỡi và thầm nghĩ: Là cưỡng chế ma thuật à?

Kết giới ma thuật là một thứ rất phức tạp, không thể phá hủy nó theo cách thông thường như dùng sức mạnh thuần túy hay ma thuật công kích. Rupert hiểu điều đó hơn ai hết vì chính ông là người đã tạo ra lõi Raknosha, trái tim của kết giới ma thuật cùng với Alonso và Loria từ lúc bản thân vẫn còn ngồi trên cái ghế ma tháp chủ. Việc lõi của kết giới ma thuật bị vô hiệu hóa chỉ có duy nhất một trường hợp mà thôi, đó là dùng cưỡng chế ma thuật để thay đổi cấu trúc mã nguồn của lõi – thứ nằm dưới hàng trăm lớp bảo mật được tạo bằng ma thuật cổ đại.

Vô hiệu hóa lõi Raknosha ngay bên trong ma tháp… Hắn giỏi đấy.

Thật khó tin… làm cách nào mà lũ huyết tinh hội lại gài được một tên nội gián nắm giữ cưỡng chế ma thuật vào ma tháp, hơn nữa còn ngồi lên ghế trưởng lão chứ? Chúng qua mặt được cả Loria sao? Không, không thể nào. Nếu đúng là Loria ông biết thì em ấy không thể nào lại làm việc bất cẩn như thế được. Chắc chắn phải có gì đó mà ông đã bỏ qua rồi.

Mà các trưởng lão à? Mấy lão già đó- !?

Khoan. Nếu không phải là gài vào, mà ngay từ đầu trong nội bộ ma tháp có kẻ phản bội thì sao?

Rupert lia mắt nhìn xung quanh, rồi lại dừng ở bức tường treo các bức tranh chân dung của từng đời ma tháp chủ và các trưởng lão. Ông nhướng mày, ghim thẳng ánh mắt của mình vào bức họa của một trong các trưởng lão - người có mái tóc đen ngắn ngã bạc đội mũ chóp cao màu đen. 

Là ngươi phải không, lão già?

Rupert quay lưng, đi khỏi tầng trệt để lên thư phòng của ma tháp chủ.

“Loria.” Rupert vào bên trong, đi thẳng đến bàn làm việc mà Loria đang ngồi giải quyết đống văn kiện. “Tên nội gián là là lão già đấy, phải không?”

“Ừ.” Loria chỉ thản nhiên đáp lại với một cái liếc mắt, xong rồi lại quay về làm việc với đống văn kiện chất đống trên bàn. “Riodan Von Lesterotar, chính hắn là kẻ đã vô hiệu hóa kết giới ma thuật và trộm giọt lệ rạng đông từ phòng lưu trữ cổ vật.”  

“Hắn trốn thoát rồi à?”

“Ừ.” Loria gật đầu. “Hắn đe dọa sẽ cho đồng bọn tàn sát toàn bộ mọi người ở quảng trường nếu em cản đường hắn.”

“…”

Riodan, hắn vẫn như vậy kể từ khi phản bội ông để có được cái ghế trưởng lão của ma tháp. Tham vọng của hắn chẳng hề có điểm dừng, cho dù có là phó tư lệnh của quân đoàn băng giá hay cái ghế trưởng lão giả kim thuật sư cũng chẳng đủ với hắn. Có lẽ phản bội ma tháp để trở thành tử đồ của huyết tinh hội cũng đã là một phần kế hoạch phục vụ cho cái dã tâm không đáy của hắn.

“Loria, em đã biết từ lâu rồi đúng không?” Rupert dựa người vào cạnh bàn, lấy một mặt dây chuyền cũ kĩ đã rỉ sét nằm sâu bên trong túi áo ra ngoài và nhìn bức ảnh bên trong mặt kính – thứ lưu giữ kỉ niệm giữa ông và Riodan trên chiến trường. “Rồi sẽ có ngày Riodan phản bội ma tháp, như lúc này.”

 “… Ừ.” Loria khựng lại một nhịp. Cô ngừng bút, ngã lưng vào đệm ghế rồi quay mặt sang nhìn Rupert với đôi mắt thâm quần nặng trĩu, mang đầy rẫy những cảm xúc hỗn tạp khó tả thành lời. “Kể từ khi hắn đặt chân đến tòa tháp này nhờ quyền lực của tên hầu tước đã ra lệnh ám sát cháu trai em, em luôn đinh ninh rằng sẽ có ngày hắn phản bội nơi này.”

“…”

“Còn anh thì sao?” Loria đứng dậy, bước đến mặt đối mặt với Rupert. “Khi đó anh có từng nghĩ rằng hắn sẽ đâm sâu lưng anh chưa?”

“Anh…” Rupert chần chừ một hồi lâu, không dám nhìn thẳng vào mặt Loria mà chỉ dán mắt vào tấm ảnh bên trong mặt dây chuyền. “Khi đó, anh chưa từng nghĩ hắn sẽ phản bội mình. Suýt chút nữa… chỉ vì sự ngu ngốc của anh mà Audrey đã chết dưỡi lưỡi gươm của hắn.”

“Vậy à?”

Loria không nói gì thêm, chỉ quay về bàn làm việc để tiếp tục cắm đầu vào giải quyết đống văn kiện. Còn Rupert, ông cũng không cất thêm lời nào và siết chặt mặt dây chuyền, siết thật chặt trong lòng bàn tay.

Lần này, ta sẽ giải quyết tất cả ân oán với ngươi.

Ông sẽ không ngu ngốc như khi đó nữa. Riodan đã trở thành tên tội đồ của cả đế quốc này chứ không còn là của riêng ông hay gia tộc Valencia, cho nên lần này chính ông sẽ là người tiễn hắn xuống âm ti địa ngục. Nợ máu phải trả bằng máu. Hắn sẽ phải trả giá bằng tính mạng của mình vì đã dám động đến con trai ông và bắt tay với lũ dị giáo huyết tinh hội gây nên thảm kịch đẫm máu tại quảng trường Minerva.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!