Vol 1: Lửa tàn ngày tận thế (Remake)

Chương 03: Came Under Airstrike

Chương 03: Came Under Airstrike

“Biết thế mình đã đi sớm cho rồi.”

Vừa gõ tay vào vô lăng chiếc UAZ, Glen vừa trưng ra vẻ mặt khó chịu. Trước mặt anh giờ là một hàng dài xe đang chen chúc với nhau trước cột đèn đỏ. Đã hơn mười phút trôi qua, mà cả dãy xe dường như chẳng hề nhúc nhích lấy nổi một xăng-ti-mét. Sau lưng thì xe dân sự, trước mặt thì là xe biển đỏ của quân đội. Có là tay lái tốt tới thế nào anh cũng chẳng thoát ra nổi.

Nhìn xuống màn hình của chiếc đồng hồ, Glen không khỏi nhăn mặt trước con số ba mươi hai độ dù hiện tại đã là tám giờ tối. Cùng với việc hệ thống điều hòa xe bị hỏng, việc này chỉ khiến cho anh bó tay mà cầu mong đoàn xe sớm di chuyển. 

“Phải rồi, còn con nhóc.” Thầm nghĩ, chàng Hunter bật dậy rồi vớ lấy chai nước trong khay xe và đưa cho người phía sau mình. “Uống đi, nước còn mát đấy.”

Đứa trẻ phía sau anh vẫn giữ vẻ lạnh tanh, nó chỉ đơn giản nhận lấy chai nước và uống từng ngụm lớn như một kẻ chết khát. Mặc cho việc cô bé là Witch, cũng không có nghĩa là một đứa trẻ có thể chịu được loại thời tiết như này. Ngay cả Glen cũng đổ mồ hôi ròng ròng dù đây không phải là lần đầu kẹt trong tình huống thế này. Điều duy nhất mà anh có thể làm cho mình là uống nước để giữ được sự tỉnh táo. 

“Lâu quá.”

“Không lách được đâu, ráng chịu đi.”

Đáp lại Glen vẫn là sự im lặng như lúc đầu, cô bé trả lời bằng việc quay mặt ra cửa sổ và hờ hững nhìn về phía đoàn xe cạnh mình. Chẳng thể làm gì hơn trong tình huống này, chàng Hunter đành xem lại đồng hồ và tắt máy chiếc xe. Chờ đợi, là điều duy nhất còn lại trong cái UAZ chật hẹp.

Việc những đoàn xe quân sự có mặt trên đường phố của Sector Victoria không phải một điều hiếm thấy, nhưng dừng một chỗ lâu đến mức này thì quá bất thường. Glen phỏng đoán rằng một trong số những chiếc xe đã gặp trục trặc khiến họ buộc phải dừng lại. 

“Mấy thằng cha-.” 

Glen vừa nghĩ vừa nguyền rủa tay chỉ huy nào đã nảy ra ý tưởng tận dụng đoạn đường này. Mặc cho phương tiện ở khu vực này rất ít, nhưng điều đó đâu có nghĩa họ có thể dừng lại giữa đường rồi hy vọng cái xe đó sẽ nhanh chóng hoạt động trở lại được.

Chàng Hunter biết rằng họ là lực lượng phòng không nhờ mấy nòng pháo thò ra từ lớp vải ngụy trang. Họ là một trong những thành phần quan trọng nhất của lớp bảo vệ Sector, có quyền để dừng lại ở bất kì vị trí nào vào bất kì thời gian nào. Dù có bực mình đến đâu, anh vẫn phải xét lại việc ý kiến với họ. Không ít dân thường hay cho rằng những khẩu pháo trên xe của những người lính này là vô dụng, nhưng họ không tính đến một câu hỏi đơn giản về cách đám Greed xâm nhập vào Sector.

Một bức tường to lớn và lắp hàng tấn vũ khí như ở Sector Victoria thì sẽ có cách nào để vượt qua? Những người trung cổ sẽ trả lời rằng họ công phá cửa để xông vào. Những người hiện đại sẽ dùng hỏa lực kéo sập nó. Còn đám Greed ư? Chúng đơn giản sẽ bay qua hoặc chui lên từ dưới lòng đất. 

Dưới đất đã có bộ binh lo, còn trên trời thì phải do phòng không đảm nhận. Đám Greed không thể bay quá cao. Nên những khẩu pháo phòng không sẽ rẻ và dễ sử dụng hơn việc cất cánh một chiếc tiêm kích hay phóng một quả tên lửa. Nói không ngoa rằng phần lớn đám quái vật biết bay đều bị hạ gục bởi những con người này. Ít nhất đó là điều mà hiểu biết hạn hẹp của Glen có thể giải thích.

Nhưng suy cho cùng thì những đoàn xe luôn di chuyển vẫn quá phiền hà. Trong thời gian Glen dành những suy nghĩ ngớ ngẩn về họ, kim đồng hồ đã dần chuyển sang chín giờ tối. Thay vì dành những lời cảm thông, chàng Hunter bắt đầu lẩm bẩm với vẻ mặt khó chịu. Sự kiên nhẫn cũng có giới hạn của nó, Glen quyết định sẽ đi ra bên ngoài để xem chuyện gì đang xảy ra. Nhưng ngay trước cả khi anh kịp chạm vào tay nắm cửa, cô nhóc Witch đã nhanh chóng thò đầu ra bên ngoài.

“Ê này! Làm cái quái gì thế?”

Anh vội vàng kéo lấy áo của đứa nhóc, tuy nhiên không tài nào có thể khiến đứa trẻ vào trong xe nổi. Claire vẫn giữ chặt lấy cánh cửa và hướng mắt lên bầu trời, chăm chú nhìn như thể kẻ mất trí. Cùng một lúc, tiếng động cơ rầm rộ vang lên từ sau lưng chàng Hunter. Ngoảnh đầu nhìn lại, Glen nhận ra quãng đường ùn tắc nay đã hoàn toàn được thông thoáng. Đoàn xe của quân đội đã di chuyển hẳn lên khoảng trống ở ngã tư phía trước và xếp thành đội hình tác chiến. Những người lính nhanh chóng lột bỏ lớp vải phủ trên khẩu pháo trong khi cái radar trên một chiếc xe bắt đầu quay vòng.

“Nó đang tới.” Claire lẩm bẩm.

Xung quanh chàng Hunter, chủ của những chiếc xe dân dụng khác cũng thể hiện vẻ ngạc nhiên không kém. Một số đã đi ra khỏi xe, xì xào bàn tán và ngước lên trời theo hướng nòng pháo. Không cần phải tới lúc đám người kia đang suy luận về điều đang xảy ra, Glen đã có sẵn vài đáp án cho mình. Các gia đình bên đường đã đóng chặt cửa nhà của họ, phòng không thì triển khai ngay lập tức. Những tính toán trong đầu của Glen dần đưa về chỉ một đáp án duy nhất. 

Vừa đúng lúc anh biết điều gì đã xảy ra, tiếng còi báo động phòng không liền rú inh ỏi khắp nơi. Những chủ xe mà mấy giây trước còn đang hóng chuyện đã tỏ ra sợ hãi tột độ mà cố gắng chui vào xe để lái khỏi nơi này. Không như họ, chàng Hunter nhanh chóng đánh xe nép vào sát bên vỉa hè. Glen rút khẩu súng trường để ở ghế sau lên tay, sau đó kéo đứa nhỏ vào rồi đóng chặt mọi cánh cửa. Anh bật đài radio rồi đưa mắt ra nhìn đoàn xe quân sự, nơi những họng pháo tự động đang từ từ chĩa thẳng lên trời. Một vài giây trôi qua, chiếc đài cũng bắt đầu có tín hiệu. Giọng nói phát ra rất to và rõ, nhưng vẫn bị át đi bởi tiếng còi báo động phòng không.

“Đồng bào chú ý! Quái vật đang bay cách quận ba mươi năm cây số về phía Bắc. Đồng bào cần bình tĩnh vào hầm trú ẩn, đóng chặt mọi cánh cửa trong nhà.”

Quận ba mươi. Chính là một trong những quận nằm sát bức tường số ba mươi hai mà Glen đi qua hồi chiều.

“Ở yên trong này, không được ra ngoài.”

Giữ yên được Claire, Glen nhanh chóng mở cái màn hình nhỏ gần vô lăng. Lau mồ hôi trên tay, anh cố gắng rò tìm con quái vật trên bản đồ hiển thị. Một chấm đỏ hiện lên trên màn hình, cho biết con Greed đã bắt đầu tiến tới khu vực quận giữa. 

Cùng với chấm đỏ đó là những tiếng pháo phòng không nổ vang trong không khí. Ban đầu chúng chỉ giống như âm thanh gió rít nhưng càng lúc tiếng nổ đầu nòng càng rõ ràng hơn. Không chần chừ, Glen mở cửa sổ trời và nhoài người ra, gạt khóa an toàn của khẩu súng. Mắt anh hướng lên bầu trời, nơi giờ đây ngập tràn vô số dải màu đỏ có kích cỡ khác nhau đang phóng từ mặt đất lên. Bằng mắt thường chàng Hunter đã có thể nhận diện được các cỡ đạn, pháo hai mươi ba li cùng với ba mươi li và có cả năm mươi bảy li. Hàng trăm viên đạn phòng không đang bắn thẳng lên trời mỗi phút nhưng ngay cả khi như vậy, tiếng rú của còi báo không kích vẫn hú lên dồn dập. Khi chấm đỏ càng gần hơn, Glen càng thấy rõ hơn các vụ nổ hình tròn của đạn hẹn giờ. Chúng vỡ tung trong không khí tạo thành hàng chục mảnh vụn nhỏ màu đỏ rơi xuống. Thuốc súng tỏa ra như khiến không khí đặc quánh lại với một mùi hăng hắc khiến người ta muốn nôn mửa tại chỗ.

“Nó đang đến.” Cô bé Witch kéo lấy gấu quần của chàng Hunter và giật xuống. 

“Không được. Ở yên đấy.”

Mặc cho nói như vậy, Glen vẫn không thể kiềm lại được bồn chồn của mình. Bình thường sự việc không diễn ra như vậy. Phải rất lâu rồi chàng Hunter mới thấy hệ thống phòng không tầm thấp của Victoria hoạt động hết công suất của nó. Những con quái vật phần lớn cũng chỉ có thể xâm nhập bằng đường không tới quận ngoài trước khi bị bắn hạ. Tình hình hiện tại thì không phải như vậy. Mỗi lần anh cố quan sát bằng ống nhòm trên tay, Glen lại thấy một chấm đỏ trên bầu trời ở giữa từng dải đạn vạch đường đan xen. Màu đỏ, đỏ hơn cả màu của vệt đạn pháo, màu mắt đặc trưng của đám Greed. Để có thể quan sát được rõ ràng tới mức này, có nghĩa là nó đang lao dần tới chỗ của anh. 

Glen biết rằng bản thân phải làm gì đó nhưng cơ thể chưa phản ứng kịp. Anh nhìn xuống xe, nơi cô bé Claire đang bám chặt vào dây an toàn cùng với chiếc hộp kia. Còn chiếc hộp, nó khiến suy nghĩ của chàng Hunter bị chững lại ngay lập tức. Nó đang phát ra một ánh sáng màu đỏ kì lạ, trong khi lớp vỏ kim loại thì tách ra thành từng mảng hình chữ nhật, phồng lên rồi lại xìu xuống như thể là một vật sống. Glen thậm chí còn có thể thấy từng thứ giống như mô thịt đang bám chặt lấy các mảng kim loại kia.

Không lẽ?

Một suy nghĩ dần hình thành lên trong đầu chàng Hunter nhưng anh buộc phải gạt nó đi. Tiếng kêu của chiếc định vị trong xe đang vang lên như muốn xé toạc màng nhĩ của anh. 

Con Greed đã tới ngay gần đây. Bên cạnh Glen, những tiếng hô hoán và tiếng nổ như sấm chớp vang lên liên tục. Đoàn xe phòng không cũng đã bắt đầu nhả đạn. Âm thanh của pháo rền vang xung quanh kèm theo tiếng leng keng của vỏ đạn thoát ra. Tiếng đạn xé rách không khí kèm tiếng nổ. Bầu trời đen trên đầu của Glen đã bị phủ kín bởi hàng chục đốm vàng. Thế nhưng, con quái vật lại linh hoạt một cách đáng kinh ngạc. Thứ quái quỉ ấy chỉ đơn giản là luồn lách giữa từng làn đạn ấy. Nó nhanh đến mức Glen có thể nghe thấy tiếng rít của không khí đang va chạm với cơ thể con Greed từng phút từng giây. Chỉ trong một khoảng khắc khi viên đạn pháo nổ ngay sát bên cạnh, chàng Hunter liền thấy một phần cơ thể con quái vật.

“Cái đé-”

Tầm nhìn của Glen bị chiếm trọn bởi cái bóng của thứ đó. Không kịp suy nghĩ gì, chàng Hunter tụt thẳng người vào lại xe. Vì sao con Greed nhằm thẳng vào xe của Glen? Anh không biết. Điều duy nhất mà chàng Hunter có thể nghĩ ra lúc này là lái chiếc xe của mình chạy càng nhanh càng tốt.

Vừa khởi động chiếc xe, vừa ngoảnh nhìn lên trên. Glen càng lúc càng thấy khoảng cách giữa bản thân và con quái vật hẹp lại. Một quả đạn pháo nữa nổ tung giữa bầu trời, làm sáng rõ lên thân hình của nó. Con Greed, mang dáng vẻ của một loài chim khổng lồ thời tiền sử. Mặc cho thân thể khổng lồ nó lại có thể linh hoạt né hết số đạn pháo dội về phía mình. Nhưng ngay giây sau, một chùm nổ của pháo phòng không bao trọn lấy cơ thể của nó. Con quái vật rít lên một tiếng đau đớn át cả tiếng còi báo không kích. Lao khỏi đống khói bụi trên bầu trời, sinh vật quái dị ấy mất dần quỹ đạo của nó. Con Greed đâm sầm từ trên trời xuống và sáng rực như một ngọn đuốc khổng lồ. 

Sự va chạm giữa con quái vật và mặt đất khiến chiếc xe của Glen rung lên bần bật. Gương chiếu hậu soi rõ vẻ thảm hại của nó. Giống như một chiếc máy bay hỏng động cơ cố gắng hạ cánh, con Greed cố gắng điều chỉnh quỹ đạo. Nhưng mọi nỗ lực của nó đều vô ích do cân nặng khổng lồ của cơ thể. Những âm thanh chói tai vang lên và Glen càng lúc càng thấy đôi mắt đỏ của nó trượt dài tới cái xe của mình. 

“Mẹ kiếp, nhanh lên hộ tao cái.”

Dù đã đẩy cần số, đạp ga, chiếc xe ô tô vẫn chết đứng tại chỗ. Âm thanh bị nghẽn lại của động cơ như bóp chặt tim của chàng Hunter lại. Cố thử lại một lần nữa, Glen gạt cần số rồi vào số xe. Chiếc xe cuối cùng cũng sáng đèn và vụt đi. 

Glen ngoảnh lại, chỉ thấy con quái vật há to mồm và tru lên một hồi ghê rợn. Đôi bàn tay ở cánh của nó cào lấy mặt đất và kéo cả thân hình đuổi theo chiếc xe của Glen. Từng lớp nhựa đường văng ra như một cơn mưa, khói bụi phủ cuộn trào lên cơ thể nó.

Không dám tiếp tục nhìn, chàng Hunter chỉ có thể đạp ga và hết sức về khẩu đội pháo phòng không trước mặt. Bỗng chốc, anh thấy những họng pháo đã hạ thẳng xuống, khạc đạn. Âm thanh lớn tới mức Glen tưởng chừng như nó sẽ xé thủng màng nhĩ của mình. Những luồng lửa thì lóe lên, khiến mắt anh phải nhắm chặt lại.

“Dừng lại! Dừng lại!”

Nghe thấy tiếng của Claire, Glen vội đạp phanh xe. Tiếng lốp ô tô ma sát với nhựa đường vang lên giữa đống âm thanh hỗn tạp. Vẫn không nhìn thấy gì, tai như thể đặc lại, Glen cố gắng lao tới vị trí mà anh cho là cửa xe ô tô và tóm lấy vật thể hình chữ nhật mà anh sờ được. Giật mạnh nó, cơ thể của chàng Hunter như thể mất trọng tâm. Một âm thanh va chạm vang lên, đầu anh đau nhói. 

Mùi thối rữa ra bốc lên, bóp nghẹt lấy luồng không khí. Tiếng thở gấp gáp đang rên vang bên tai Glen. Anh hé mắt ra. Đầu của con quái vật, gần ngay phía trước tới mức dường như có thể chạm vào được. 

Glen ngay lập tức giương khẩu AK lên và xả đạn vào mục tiêu khổng lồ trước mặt mình. Tiếng kim hỏa khô khốc vang lên. Con quái vật cũng nằm im bất động. Máu từ vô số lỗ đạn trên đầu nó chảy ra, nhuộm đen lớp nhựa đường bẩn thỉu. 

Giọng nói của ai đó vang lên, nhưng Glen không thể nghe rõ nó. Anh thấy mình được xốc thẳng dậy.

“Không cần.” Chàng Hunter xua tay và dựa vào thành chiếc UAZ.

Lôi ra một băng đạn từ trong túi áo, anh thay cho khẩu súng của mình. Hơi thở của Glen dần chậm trở lại, nhưng tim anh vẫn đập như một hồi trống dồn. Mở miệng để cố gắng hít lấy nhiều oxi nhất có thể, anh ho sặc sụa vì khói thuốc súng. Anh còn sống, đó là sự thật. Glen sờ toàn bộ người mình để chắc chắn bản thân không bị adrenaline đánh lừa. Anh không bị thương. Nhưng điều đó không có nghĩa là người đồng hành của anh cũng vậy. Ngay lúc chàng Hunter định tìm kiếm, Claire đã nhảy vọt ra từ cửa sổ xe. 

“Đứng lại!” Anh hét lớn nhưng không kịp tóm lấy cô bé.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh chóng, tới khi phản ứng kịp thì Glen đã thấy cô bé Witch đứng cạnh đầu của con quái vật. Trên tay của Claire là khẩu Glock của anh. Cô bé gạt chốt an toàn rồi bắn liên hồi vào đầu con quái vật. 

Như thể phản ứng lại với hành động của Claire, con Greed dường như gom hết sức lực lên phần đầu. Nó rướn cổ lên nhiều nhất có thể, mặc kệ cho việc giờ bộ phận đó đã bị đục thủng hàng chục lỗ. Con quái vật há rộng mỏ và rít lên một tràng chói tai. 

Máu đen và nước dãi của nó bắn lên mặt Glen. Còn Claire thì bị sóng âm đánh ngã ra đó một đoạn dài. Cô bé nằm im bất động, khiến Glen phải tặc lưỡi.

“Bắn! Bắn!”

Tiếng ai đó hô lớn. Trong cùng một lúc chàng Hunter bóp cò, hàng chục tràng súng khác cũng vang lên. Nhưng tất cả âm thanh đó đều bị cơn gió hôi thối đến từ lồng ngực con Greed át lại. Đầu nó rung lên và nhanh chóng bị băm nát thành một miếng thịt vụn. 

Cho đến khi tiếng súng dừng lại, tiếng thét kinh rợn đó mới biến mất. Con quái vật đã bất động. Không chờ đợi hiệu lệnh của những người bên cạnh mình, Glen vứt khẩu AK vào xe rồi chạy tới đỡ lấy Claire dậy. 

“Đồ ngu này. Muốn tự sát à?”

Cô bé vẫn mở mắt, vẫn thở, và cơ thể không có dấu tích của vết thương. Claire đã tự ngồi dậy được, phô ra khuôn mặt đờ đẫn. Nhặt lấy khẩu Glock, Glen nhét nó vào bao đựng súng ngắn của mình. Anh ngồi bệt xuống mặt đường đầy đất đá và vỏ pháo phòng không, thở dốc như kẻ bị lao. 

“Ngồi yên đấy. Đi một bước nữa, tôi cho nhóc ăn đạn.”

Glen ngoảnh lại, chỉ vào mặt của cô bé tóc xám. Đáp lại anh, Claire vừa đứng dậy chỉ kịp cau mày rồi ngồi thụp xuống đất.

“Đen quá thể.” 

Lồng ngực phập phồng, Glen xoa bàn tay ướt đẫm mồ hôi lên cổ. Chàng Hunter biết rằng ít nhất bản thân vẫn còn thở. Cái sợi dây sự sống mong manh một cách đáng kinh ngạc ấy đã không đứt. Phải tới lúc này anh mới nhìn rõ được con quái vật, dù nó đang được vây kín lại bởi những người lính. 

Cả cơ thể nó giống như một con thằn lằn bay khổng lồ mà anh thường thấy trong sách vẽ khủng long. Lông vũ phủ kín cơ thể đã cháy thành màu đen do dính đạn pháo phòng không. Phần dưới cơ thể của nó đã bị đạn pháo xé toạc đến mức chẳng còn gì. Nội tạng trào ra, phồng lên như những quả bóng bay cỡ lớn. Bốn chân, giờ chỉ còn hai, đều có móng vuốt nhọn hoắt. Nó lí giải cho việc con quái vật có thể đuổi kịp chiếc UAZ của anh. Ngực và đầu của nó dù đã vỡ nát, vẫn đủ cho người ta thấy nó thừa sức nuốt trọn một người trưởng thành. 

Quan trọng hơn, nó đã chết. Glen và Claire thì vẫn còn sống. Đó là một điều may mắn. Cầm lấy sợi dây chuyền của mình, Glen lẩm bẩm rồi đứng dậy. Anh tóm lấy cái áo đã nhàu nát và bám đầy bụi đất của cô nhóc Witch.

“Vào trong xe đi.”

Glen nhìn quanh, con đường trước mắt anh đã hoàn toàn thông thoáng. Tất cả mọi người đều đã nhanh chóng tới nơi ẩn nấp nên hiện tại xung quanh chàng Hunter chẳng có lấy một ai. Thứ duy nhất hiện hữu lúc này là vài chiếc xe cứu hỏa và y tế đang chạy ở chiều ngược lại về chỗ xác con Greed. 

Phải nhanh chóng rời khỏi đây.

Glen nhìn về phía những người lính đang tập trung bên cạnh cái xác khổng lồ, dự định sẽ lẻn đi nhân lúc họ không chú ý. Ít nhất suy nghĩ đó tồn tại được đến khi một bàn tay tóm vai anh lại. 

“Không nhanh vậy đâu, xuất trình giấy tờ ra đây.”

Nhanh chóng, họ dồn Glen vào một chiếc ghế công cộng, khuất sau xa khỏi chiếc UAZ của anh. Một người có vẻ là cấp trên đứng ra, ngồi đối diện chàng Hunter và bắt đầu thẩm vấn. Câu hỏi của họ không có gì quá đặc biệt với Glen, vẫn là về vũ khí và phương tiện. Chàng Hunter không muốn tốn thời gian cho những người này, càng đứng ở đây lâu càng dễ xảy ra chuyện. Anh liền đưa hết giấy tờ cá nhân và cả thẻ Hunter cho họ. 

“Được rồi, giấy tờ đầy đủ.” Người lính thẩm vấn trả lại giấy tờ cho Glen, mặt vẫn giữ thái độ nghiêm trọng. “Nhưng anh làm gì vào giờ này?”

“Tôi định đi về nhà nhưng bị dính kẹt xe.”  

“Thế à? Có đúng là đi về không?” 

“Đúng vậy.” Glen giữ vẻ mặt bình tĩnh nhìn thẳng vào đối phương. “Về sau khi làm xong nhiệm vụ, các người có thể trao đổi với lính biên phòng cổng ba mươi hai.”

Một vẻ khó chịu thoáng hiện lên trên mặt của người đối diện anh. Nhưng chẳng sao cả, điều đó không có nghĩa người kia không hài lòng với câu trả lời của chàng Hunter. Đối phương chỉ đơn giản là thấy vụ việc này quá phiền phức. Họ sẽ cho Glen đi sớm, việc xe hỏng giữa đường và buộc phải dừng để tác chiến ngay gần khu dân cư vốn đã là một mớ bòng bong cho những người lính rồi. Sẽ thật điên rồ nếu họ có thể chịu được việc rước thêm một gánh nặng nữa vào người. 

Glen tin vào điều đó, cho đến khi một người mang ra cái hộp kia.

“Vậy giải thích đi, đây là cái gì?” Người thẩm vấn chỉ tay vào cái hộp, thứ giờ đã về lại vẻ bình thường của nó. 

“Như anh thấy, đấy là một cái hộp làm từ AG-” 

“Nó chứa gì?” 

Không kịp để Glen nói hết câu, người kia đã ngắt lời. 

“Không chứa gì cả, bên dịch tễ của biên phòng đã kiểm tra rồi. Như đã nói, hãy thoải mái kiểm tra. Tôi chỉ vừa rời đi vài tiếng trước thôi.”

Mặc cho vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, trong lòng Glen đã nổi lên từng cơn sóng gợn. May mắn cho anh là cái hộp này đã bình thường lại và hơn nữa là lúc ở trạm kiểm soát bên dịch tễ đã không quá chú ý tới nó. Nếu có thể tốt hơn, chàng Hunter mong muốn cuộc nói chuyện có thể kết thúc ngay vào bây giờ.

“Vậy còn cô bé kia? Giấy tờ đâu?” 

Chết tiệt.

Glen thầm rủa trong lòng, hít lấy một hơi sâu, anh biên ra một kịch bản để trả lời họ. 

“Witch của tôi, đánh mất giấy tờ lúc chiến đấu rồi.”

“Có đúng vậy không?” 

“Đúng vậy?” 

Người kia nhìn vào anh, đôi mắt lóe lên dưới ánh sáng đèn. Một vài giây trôi qua, chàng Hunter thấy người đó đưa tay vào khẩu súng bên hông. Nhẹ nhất, họ sẽ cố gắng áp giải anh. Còn nặng hơn, Glen nghĩ họ sẽ không dám làm vậy. Nhưng không có điều gì là chắc chắn cả, họ có toàn quyền quyết định.

“Cậu đi được rồi.” Người đó đưa lại chiếc hộp cho anh rồi ra hiệu với những người lính khác. “Đi thôi.” 

Họ rời đi một cách nhanh chóng, chỉ để lại Glen với chiếc hộp. Anh nhìn về phía chiếc xe của mình, nơi cô bé Claire đang đứng bần thần. Mắt đứa trẻ nhìn chằm chằm vào phía anh như thể muốn nói điều gì đó.

“Phải rồi, hôm nay đen thật.”

Glen nhấc chiếc hộp lên rồi đi về phía trước xe. Ở trên xung quanh, từng đợt còi báo phòng không vẫn đang kêu liên hồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!