Cẩn thận khoá kỹ cửa hàng, Yami lững thững ra về. Vừa đi hắn vừa ngẫm lại một chuyện, chính là những phần ký ức đã bị tự mình chém đứt kia.
Dường như đó không chỉ là quá khứ không quan trọng giống như hắn vẫn nghĩ suốt thời gian qua. Nó bao gồm cả những kỷ niệm và những mối quan mà giờ đây Yami đã không nhớ được. Bản thân trong lúc đó đã mang những suy nghĩ gì mà chọn bỏ đi phần ký ức này? Ngay cả lý do để làm vậy cũng đã bị hắn chém rụng, có muốn nhớ lại cũng không được.
Không chừa đường lui nào, tuyệt tình như vậy, quả nhiên là mình.
Nếu đã vậy thì không thể loại trừ khả năng bản thân "Sora Yami" vốn dĩ đã biết về những tồn tại siêu nhiên của thế giới này, có lẽ còn là một phần của nó.
Dù sao cũng chẳng có ký ức tương quan, chuyện gì cũng là "có thể".
Yami tặc lưỡi, đang cân nhắc xem có nên thử tìm cách khôi phục lại ký ức đã chém đi kia không thì lưng bỗng bị người khác vỗ một cái.
"Nghĩ cái gì mà nhập tâm vậy?"
Naga chường mặt từ sau tới, tò mò hỏi.
"Tại sao ngươi vẫn còn đi theo ta vậy?"
Yami nhướng mày, tỏ vẻ không hài lòng.
"Sao lại thành "ngươi - ta" nữa rồi? Xa cách thế làm gì?"
Không trả lời câu hỏi của hắn, Naga nhanh miệng lãng sang chuyện khác.
"Ta không còn cho rằng kẻ phiền toái như ngươi là đối tượng đáng giá để tôn trọng nữa và đừng có né tránh câu hỏi."
Bĩu môi, Naga âm thầm dán lên cho Yami cái mác kẻ khó chiều, đầu thì lại nhanh chóng vận chuyển, cố tìm một lý do hợp tình hợp lý. Dù sao cũng không thể nói thẳng là vấn đề trách nhiệm và mặt mũi. Người trước mắt không có vẻ gì là sẽ vì những lý do như vậy mà mủi lòng.
Khi Naga vẫn còn đang lơ đễnh vì vắt óc để tìm một cái cớ phù hợp, người phía trước bỗng nhiên dừng lại. Động tác bất ngờ này khiến cô va phải lưng Yami, mũi đập vào sau gáy hắn, loạng choạng lùi về sau một bước.
"Làm cái gì thế? Sao tự nhiên lại dừng..."
Lời phàn nàn của Naga còn chưa kết thúc, đã thấy biểu cảm thiếu niên trước mặt trở nên nghiêm trọng lạ thường. Rồi không nói không rằng, hắn giẫm mạnh chân xuống đất, nhảy lên đỉnh toà cao ốc phía trước. Trong sự kinh ngạc của cô, bước tiếp theo của thiếu niên kia đã đạp lên không khí, thân người chỉ chớp mắt một cái đã hoá thành một chấm đen nhỏ, biến mất ở phương xa.
"Gì... Gì vậy?"
Trố mắt kinh ngạc mất nửa giây, Naga liền lấy hết sức cắn răng đuổi theo.
May mắn tốc độ là thế mạnh của cô, Yami cũng không phải cố tình trốn tránh nên chẳng mấy chốc cô đã tìm được hắn đang đứng trên một đống phế tích đổ nát bên rìa của một cái hố lớn bán kính chừng trăm mét. Ngoài ra xung quanh còn có rải rác mấy chục "tảng thịt lớn" màu đỏ tươi đang dần tan biến trong làn sương đỏ sẫm.
"Mấy thứ này là sao vậy, còn cái hố này nữa, có đây từ bao giờ thế?"
Ngạc nhiên, Naga nhịn không được nói.
Tạm không để ý tới mấy cục thịt nát đã biến mất gần hết kia thì cái hố này vẫn quá bắt mắt.
Ngang qua khu vực này, cách đây không quá xa là nhà trọ của Yami. Sáng sớm cô đã từng đi qua để tìm hắn, lúc đó ngoại trừ một số lao công đang dọn dẹp ra thì chưa có cái hố này. Với kích cỡ này thì không thể nào là sản phẩm của bom mìn được, to như thế gần như là nuốt trọn toàn bộ khu phế tích rồi. Nơi này tuy cách xa khu vực dân cư, nhưng vẫn thuộc phạm vi thành phố, không có ai dám chơi lớn như vậy mà lại chẳng có động tĩnh nào.
"Không phải là xảy ra chuyện lớn gì rồi đấy chứ... Cơ quan hành pháp đâu rồi?"
Có nhiều vấn đề, Naga không biết nên bắt đầu tìm hiểu từ đâu. Mà ngay từ đầu cô có cần tìm hiểu không? Việc này thì liên quan gì tới cô?
Vấn đề của Naga không phải là vấn đề của Yami, hắn có chuyện khác đáng quan tâm hơn. Thứ dao động năng lượng mà hắn vừa cảm thấy thoáng qua khi nãy không nên tồn tại trên thế giới này. Không, phải nói là không nên tồn tại trên bất kỳ thế giới nào mới đúng. Bởi vì căn nguyên của nó đáng lẽ đã bị hắn tiêu diệt rồi.
Trước mắt không phải lúc tự hỏi, có việc cần phải ưu tiên hơn. Khí đen bốc lên cuồn cuộn từ người Yami, phóng lên hàng chục mét trên cao. Cơ thể hắn theo đó cũng bắt đầu biến đổi. Hai cánh tay mọc lên vảy cứng và gai nhọn, móng tay kéo dài thành vuốt sắt. Đồng tử thu hẹp tựa thú săn mồi trong khi giác mạc chuyển sang ánh kim còn cũng mạc thì phủ lên một màu đen đặc. Nổi bật nhất vẫn là những chiếc sừng hình thù kỳ lạ sắc lẹm như dao hai bên đầu, vừa tựa vương miện lại giống gông xiềng.
Khí thế sâu không lường được bộc phát ngay bên cạnh, đè ép đến Naga như nghẹn thở, không thể tin được mà ôm ngực nhìn chằm chằm Yami. Cô nghĩ mình đã đánh giá hắn rất cao rồi, rốt cuộc lại chỉ như một con nhóc chưa trải sự đời.
"Lui về đi, việc này không liên quan tới ngươi."
Quay đầu khẽ liếc Naga, Yami ra lệnh. Không như trước đây, những lời này bây giờ được phát ra bằng tông giọng trầm như nhiều tầng âm sắc xếp chồng lên nhau. Nghe vào tai cô bỗng trở nên thật nặng nề. Naga biết lúc này hắn đang thật sự nghiêm túc, cô không còn có thể coi nhẹ hay bông đùa.
Tình hình phải nghiêm trọng tới mức nào để một kẻ mạnh mẽ bực này cũng phải để lộ vẻ mặt như vậy? Naga không biết được, Yami không cho cô đáp án, hắn cũng chẳng có ý định làm vậy mà chỉ nhấc tay đấm mạnh vào khoảng không trước mắt.
Âm thanh của thứ gì đó vỡ vụn văng vẳng bên tai, khoảng trống phía trước hai người nức toác rồi đổ sụp xuống như một bức tường kính bị người ta lấy búa đập mạnh vào. Dưới cú đấm của Yami, không gian vậy mà bị phá vỡ mất một mảng lớn.
Bên kia bức tường hư không đã vỡ vụn, ma lực bất tường lại tuôn trào thông qua vết nứt.
"Không... Không Động? Sao lại xuất hiện ở một nơi như thế này?"
Khi Naga còn đang cố để theo kịp diễn biến, cánh tay cô đã bị Yami túm lấy, cả người bị hắn ném ra xa mấy trăm mét. Hắn không chỉ mở miệng nói suông mà còn dùng hành động để buộc cô phải rời xa chuyện này.
Khó khăn lắm mới triệt tiêu hết động năng từ cú ném để ổn định trọng tâm và rơi xuống đất, điều đầu tiên Naga thấy được lại là cảnh tượng Yami bị hút vào bên trong vết nứt. Không chỉ vậy, vùng không gian bị đấm vỡ đó đang khôi phục lại với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.
Do dự một lúc, cuối cùng Naga vẫn cắn răng quyết định đuổi theo. Vượt qua khoảng cách hàng trăm mét, trước khi vết nứt khép lại hoàn toàn, thân hình Naga biến mất vào vùng không gian chưa biết phía bên kia.
Khi cô vừa xuyên qua khe nứt, thứ đầu tiên Naga cảm thấy là một cơn rùng mình ghê rợn, cùng cảm giác căng thẳng chạy khắp toàn thân. Trước mắt cô là một bầu trời vỡ vụn nhuộm trong sắc máu đỏ thẫm, mùi tanh tưởi xộc lên mũi khó chịu tới mức hoa mắt váng đầu. Chướng khí nhơ nhuốc bốc lên thành từng cột khói xông thẳng lên bầu trời ở đây và ở kia. Mặt đất vừa cằn cỗi lại vừa nhớp nhúa một thứ chất lỏng nào đó mà cô không biết tên. Mỗi bước đi đều nặng nhọc mất sức như bị bàn tay ai đó ghì lại. Kể cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn gấp nhiều lần. Chính xác là một nơi mà sinh vật bình thường không thể nào tồn tại.
"Ngươi vào đây làm gì?"
Naga còn chưa biết làm sao, tìm Yami ở nơi rộng lớn vô biên này thế nào thì một giọng nói trầm như được xếp chồng nhiều tầng âm sắc quen thuộc vọng vào tai cô. Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã ở sau lưng cô. Đôi mắt dị dạng không thuộc về nhân loại kia nổi lên vài phần bất đắc dĩ.
"Chẳng phải ta đã bảo ngươi tránh xa rồi sao?"
Cô mở miệng định bào chữa, nhưng chỉ nói được một chữ "tôi" rồi im bặt, không biết nên nói cái gì mới phải. Ở cái nơi khủng bố như thế này, đừng nói là bảo vệ người ta, không trở thành gánh nặng đã là may mắn lắm rồi. Hành động theo cảm tính quả nhiên là một điểm yếu chết người mà. Nếu còn sống trở về, cô thề nhất quyết phải sửa cái điểm yếu này.
Cơ mà chuyện đã xảy ra như vậy thì cũng chỉ đành như vậy, Naga chỉ có thể cúi đầu nhìn mũi chân, im lặng không nói nữa.
"Theo sát, phía trước còn có người."
Trên đầu bỗng có cảm giác mềm mại như được một mảnh vải phủ lên, áp lực và sự ghê tởm bỗng chốc tan biến như chưa từng tồn tại. Cảm giác khó chịu bỗng chốc được thay thế bằng sự thư thái như được cuộn trong chăn ấm lúc nửa đêm khiến Naga nhịn không được đưa mắt lên nhìn. Chỉ thấy tấm áo khoác Yami vẫn đang mặc giờ đã được choàng lên người cô và bóng lưng có đôi vai gầy nhưng dường như gánh được cả bầu trời của thiếu niên kia đang dần biến mất ở phía xa.
***
Trầm mặc lao nhanh giữa đất chết, sắc mặt của Yami bây giờ không được dễ nhìn cho lắm.
Sự xuất hiện của Naga chỉ là một phần rất nhỏ, gần như không đáng kể. Phải nói là xét theo tính cách bộp chộp của cô ta thì hắn cũng đoán được khả năng cô ta nghe lời mình mà tránh đi xa đã không cao rồi. Cho nên ngoài một chút bất đắc dĩ, hắn vốn không thấy bất ngờ hay khó chịu.
Nguyên nhân thật sự cho dao động cảm xúc hiện giờ của Yami đến từ chính không gian này. Kể từ khi đặt chân vào, hắn đã có ngay kết quả rồi. Nơi đây là mảnh vỡ của một thế giới đã lụi tàn. Mảnh vỡ của thế giới bị Ma Thần hủy diệt. Thế giới mà hắn đã không thể cứu với tư cách là một "Anh Hùng". Nhưng tại sao... Tại sao thứ tàn dư này lại xuất hiện trên quê hương hắn?
"Trò đùa chết tiệt gì thế này!"
Một tiếng gầm khe khẽ thoát ra từ cổ họng Yami.
Hắn quyết định sau khi giải quyết xong tình huống trước mắt thì phải làm rõ chuyện này mới được. Lúc nãy có nghe Naga gọi cái gì mà "Không Động", sau chuyện này lại tìm cô ta hỏi lại vậy.
Thầm nghĩ như vậy, Yami lại tăng tốc lao đi.
Một mảnh vỡ thế giới lại xuất hiện trên thế giới khác và đang có xu hướng xâm thực ra thế giới bên ngoài. Không thể bỏ mặc chuyện như thế xảy ra được, nếu không Trái Đất sớm muộn gì cũng sẽ biến thành quang cảnh giống nơi đây.
Nơi này không có người sống, không phải do dư chấn làm tổn hại ai, Yami không cần kìm hãm chính mình. Lao đi với tốc độ vượt qua vận tốc vũ trụ cấp ba, chỉ thoáng chốc hắn đã tìm thấy mục tiêu của mình.
Cơ mà gọi là tìm cũng không chính xác lắm, hắn cũng chỉ lao thẳng tới nơi chướng khí dày đặc nhất mà thôi. Hắn cảm thấy được một số dao động sinh mệnh mong manh đang bị nhấn chìm trong đó. Lại còn có một vài dao động tương đối quen thuộc nữa, dù sao cũng mới gặp được ngày hôm qua.
Từng đợt tiếng gầm rú hoang dã và dữ tợn xuyên qua lớp chướng khí cuồn cuộn, truyền đến tai Yami. Từ vị trí của hắn trên bầu trời nhìn xuống bên dưới, có thể thấy được từ những luồng khí đỏ dày đặc, lít nha lít nhít quái thú đông như kiến cỏ đang hành quân tới. Số lượng nhiều tới nỗi nếu để xổng ra ngoài thì cái thành phố mà hắn đang ở có thể bị ăn sạch trong một ngày.
Giữa biển quái thú như vậy, một kết giới nhỏ bé hình ngôi sao năm cánh được tạo nên từ năm màu đỏ, vàng, xanh, tím và hồng trở nên đặc biệt bắt mắt. Ở mỗi cánh của ngôi sao là một Ma Pháp Thiếu Nữ đang gắng gượng chèo chống. Vòng bên trong có bốn người khác đang cung cấp ma lực cho họ để duy trì kết giới. Cuối cùng, ở trung tâm kết giới là mười mấy người mặc trang phục lao công bị thương nặng nhẹ khác nhau. Bên ngoài kết giới, vô số quái thú ập đến như sóng triều, cào cấu cắn xé hòng tìm cách lọt vào trong. Dưới thế công dồn dập điên cuồng như vậy, những vết rạn bắt đầu lan tràn khắp kết giới, ánh sáng ngũ sắc dần phai nhạt và trở nên không ổn định. Sự sống còn của hai mươi mấy con người giờ chỉ có thể tính bằng giây, như con thuyền nhỏ lênh đênh trong đêm giông tố.
"Hả?"
Yami hếch mắt, bất ngờ khi phát hiện trong số những người này còn thật sự có người quen của hắn.
Không phải cái loại quen biết kiểu gặp mặt sơ qua như các Ma Pháp Thiếu Nữ hay những nhân viên ăn mặc như lao công kia mà là cái loại thân thuộc nói chuyện hằng ngày, cùng nhau làm việc, ăn uống.
"Bảo sao hôm nay chủ cửa hàng mãi mà không đến chỗ làm..."
Ngạc nhiên cũng chỉ có thoáng chốc như vậy, nếu hắn còn không làm gì thì những người dưới kia sẽ xong đời mất. Yami hạ người rơi xuống đỉnh kết giới, cú rơi tạo ra xung lực đánh bật toàn bộ quái thú trong phạm vi trăm mét xung, càn quét chúng thành thịt vụn. Điều đáng ngạc nhiên là sóng xung kích mạnh mẽ như vậy lại không tác động gì đến kết giới bên dưới dù chỉ là một vết rạn nhỏ.
Kỳ tích xuất hiện giữa lúc tuyệt vọng làm những người bên trong kết giới kích động không nhỏ. Ai mà ngờ sẽ được cứu vào khoảnh khắc này chứ, lại còn là loại cứu viện mạnh mẽ như vậy. Nên biết loại quái thú này đáng sợ tới mức cả chín người cùng ra tay cũng phải mất tới một phút mới giết được một con. Người này lại chỉ cần giáng xuống một cú đã cho cả trăm, cả nghìn con thành thịt băm. Mạnh tới không còn gì để nói.
Dù sao cũng là tìm được đường sống trong chỗ chết, nói không vui mừng thì là giả. Chỉ là nhìn rõ bộ dạng người đến, cả nhóm đều thấy bối rối, bồn chồn. Cái người mà bọn họ tìm kiếm cả đêm giờ đây lại xuất hiện theo cách này.
"Sao lạo là ngươi?"
Ma Pháp Thiếu Nữ màu đỏ vô thức bật hỏi.
Trả lời cô chỉ có tiếng xé gió và một bóng người khác nữa hạ từ trên trời xuống.
"Chạy... Chạy nhanh như vậy làm gì? Biết là tình huống cấp bách... Hộc... Hộc... Nhưng không thể chờ tôi một chút sao?"
Naga chống gối, vừa thở hồng hộc vừa nói.
"Ô? Cơ quan hành pháp đây mà? Ha ha! Sao lại nhìn thảm hại vậy?"
Giơ tay lau đi mấy vệt mồ hôi vốn không tồn tại, Naga rốt cuộc cũng chú ý tới những người trong kết giới. Hoặc có lẽ cô đã nhìn thấy họ ngay từ đầu rồi, chỉ là muốn châm chọc một câu thôi.
"Cô là... Naga của Dragon Den?"
Nữ quân nhân vừa nhìn đã nói toẹt ra được thân phận của Naga.
Cái này không có gì lạ, thành phố này được mấy cái thế lực siêu nhiên chứ, cho dù không quen biết nhau thì cũng phải biết vài thông tin cơ bản chứ. Nhất là khi làm việc cho tổ chức chịu trách nhiệm trị an như họ, những cá nhân nổi bật như Naga đương nhiên phải được chú ý.
"Vậy... Vị này cũng là người của Dragon Den sao?"
Cô nhìn sang Yami, dò hỏi.
So với một người không rõ thân phận, không rõ giới hạn, nói chuyện với người có khả năng giao tiếp vẫn dễ dàng hơn. Tuy vậy, nữ quân nhân vẫn chưa ra lệnh cho các Ma Pháp Thiếu Nữ hạ kết giới xuống, trái lại còn ra hiệu cho họ gia cố nó lại. Dấu tích của hàng trăm con quái thú bị thổi bay vừa rồi vẫn còn in hằn trên đất dưới chân cô, không thể không đề phòng. Hơn nữa không có kết giới, hành động trong không gian này sẽ bị hạn chế rất lớn, những người bị thương sẽ không chịu nổi áp lực này.
"Ồ? Tò mò à? Sao không đoán thử xem..."
Naga không phủ nhận nhưng cũng chẳng thừa nhận, bộ dạng như muốn chọc tức người đối diện. Nhìn ra được quan hệ giữa cô hoặc tổ chức mà cô thuộc về và nhóm người kia không được thân thiện cho lắm.
Cơ mà Yami không để cô vênh váo đắc ý được mấy giây, Yami đã nắm cổ nhấc bổng Naga ném vào trong nhóm người đối điện. Kết giới kiên cố có thể gắng gượng chống đỡ công kích của đàn quái thú không hiểu làm thế nào lại để cô lọt qua mà không để lại bất kỳ lỗ thủng nào. Ánh mắt mọi người, bao gồm cả Naga khi nhìn về Yami lại có thêm vài phần kinh dị, nhưng càng nhiều hơn là không hiểu. Không hiểu tại sao đang yên đang lành lại ném Naga vào trong làm gì.
Vấn đề rất nhanh đã được giải đáp.
Từ phía chân trời phía xa, chướng khí đỏ sẫm che trời lấp đất kéo tới cùng hàng loạt tiếng gầm gừ ghê sợ. Mùi tanh nồng trong không khí tăng vọt, cảm giác đè ép cũng theo đó tăng lên không ngừng. Họ nhìn thấy lít nha lít nhít quái thú ập tới, chúng giẫm đạp lên nhau, cuồn cuộn như sóng thần tràn đến nơi này.
Sự buông lõng vừa rồi bị thay thế bằng nỗi áp bách và sợ hãi gấp bội.
Trăm mét, vài trăm mét và rồi vượt qua chiều cao nghìn mét. Cơn sóng thần quái thú vẫn đang không ngừng tăng trưởng. Đừng nói là mấy chục người bọn họ, với số lượng đó thì không chỉ thành phố này mà toàn bộ những khu vực lân cận đều sẽ bị gặm sạch không còn sót lại gì.
"Giỡn sao trời..."
Naga vô lực ngồi bệch xuống, cô có hơi hối hận vì đã theo đến đây rồi. Nhưng mà nghĩ lại có theo hay không thì cái thảm hoạ này cũng sẽ tới, cô liền không thấy hối hận nữa. Ít ra biết được căn nguyên tai hoạ nằm ở đâu và tại sao mình chết.
Sóng thần quái thú đã cao tới mức chạm đến bầu trời, và rồi hợp nhất lại thành một thực thể duy nhất, một con quái vật khổng lồ đầu đội trời chân đạp đất. Nó ngửa cổ phát ra một tiếng gầm kinh thiên động địa. Chỉ bằng một tiếng gầm cách xa hàng chục cây số đó, kết giới vừa mới chữa trị xong đã lại đầy vết rạn.
Có người vô thức hướng mắt về phía Yami, tìm kiếm chút hy vọng song rất nhanh lại cụp mắt xuống. Không thể phủ nhận kẻ này rất mạnh, nhưng so với cái thứ có thể xem là thiên tai cấp diệt thế kia thì có thể làm được gì nữa đây? Một người dù mạnh đến thế nào đi nữa cũng có giới hạn, mà tồn tại khổng lồ kia chắc chắn là thứ loài người không thể chạm đến.
Vẻ tuyệt vọng và cam chịu dần bò lên trên mặt mỗi người.
"Tôi nghĩ cậu nên chạy đi."
Ngồi dưới đất, Naga nói với Yami bên ngoài kết giới.
"Với năng lực của cậu thì hẳn việc thoát ra khỏi đây không phải là vấn đề nhỉ? Báo cho mọi người sơ tán đi, được bao nhiêu hay bấy nhiêu."
Không nghĩ tới lúc này cô sẽ nói như vậy, Yami không khỏi nhìn cô một lần.
"Vậy còn các người? Không muốn ta đưa ra ngoài cùng sao?"
Hắn hỏi.
"Không cần."
Naga rồi gượng người bò dậy.
"Tôi nghĩ là những người khác chắc cũng vậy thôi."
"Chà."
Người tiếp lời là chủ cửa hàng.
"Không biết có tác dụng gì không nhưng chúng tôi vẫn sẽ cố tranh thủ chút thời gian."
Những người còn lại không nói gì, ngầm đồng ý với cách nói này của hai người. Xem chừng là đã có quyết tâm đi chết rồi.
Trong ý chí quyết tử của mọi người, tiếng gầm thứ hai cất vang.
Lần này nó phát ra ở ngay bên cạnh họ.
Chướng khí đỏ sẫm từ bốn phương tám hướng hội tụ về đây, cuộn quanh tay trái của thiếu niên đầy ẩn số đó. Ngay khi vừa tiếp xúc với hắn, màu đỏ chói mắt đã chuyển thành một màu đen đặc, như hoá thành thực chất mà cọ sát với không khí, tạo thành những âm tiết tựa như dã thú gầm thét.
Cùng tiếng gầm rú chấn động đất trời, ma lực cuộn theo hình xoắn ốc giải phóng sự hủy diệt đơn thuần gào thét mà tuôn ra. Chỉ nháy mắt đã phóng tới phía cuối đường chân trời, nuốt trọn con quái thú khổng lồ. Nó còn không kịp thét lên giãy giụa thì đã bị nhấn chìm trong cơn lốc hủy diệt, cơ thể bị bạo lực xé nát, phân giải và xoá sổ hoàn toàn.
Nuốt chửng con thú khổng lồ chưa đủ để thoả mãn dục vọng phá hoại tàn bạo kia, trước khi biến mất cơn lốc tối đen như mực ấy cào vào đất đá, xuyên tạc núi non, đâm thủng bầu trời, để lại những vết rách khủng khiếp trên không gian đỏ rực ô này. Toàn bộ chướng khí cũng vì vậy mà bị quét sạch không còn một mảnh.
Không gian không còn có thể giữ vững cấu trúc của chính nó mà bắt đầu đổ sụp, tan biến vào hư vô. Mấy chục người thoáng cái đã xuất hiện trở lại ở trung tâm chiếc hố lớn giữa khu phế tích. Mặc kệ kết giới không chịu được mà biến mất, vẫn không có ai di chuyển lấy một li. Mắt ai nấy vẫn trợn trừng vì kinh hãi và ngạc nhiên tột độ, không dám tin vào những gì mình vừa chứng kiến.
Yami phất tay tản đi ma lực vẫn còn tồn đọng, xoay người nhìn ra sau lưng. Nếu không vì đảm bảo đám người này còn sống, hắn đã phá nát cái
không gian đó từ khi vừa đặt chân vào rồi.
Đúng thật đây là lần đầu hắn nhìn thấy tình huống này trên Trái Đất, nhưng cái loại không gian đó ở thế giới bên kia bị hắn phá hủy không có một vạn cũng có tám nghìn.
0 Bình luận