Con Gái Của Bình Minh
Hiraeth Nguyễn Thảo Vy, Hiraeth
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Arc 1: Nữ Công tước và lãnh địa

Chương 20

0 Bình luận - Độ dài: 3,659 từ - Cập nhật:

Trong dinh thự của Tử tước Rey tại Etihad, không khí trên bàn ăn có chút khó xử. 

Phu nhân là một tiểu thư Bá tước danh giá mang dòng máu quý tộc thuần khiết, còn ông ta lại có mẹ là thường dân nên thân mang danh hiệu Tử tước nhưng ông ta lại giống một người đang ở rể. 

Được kế thừa ý chí của con buôn giống mẹ nên ông ta sớm giàu có hơn bất cứ quý tộc đồng cấp nào trong lãnh địa, theo đó muốn con mình phải được sinh ra từ bụng của một người mẹ cao quý hơn bản thân, khiến gia tộc đang cần tiền của bà ấy ép bà phải chia tay với người yêu. 

Cuộc hôn nhân không tình yêu với vô vàn quan điểm khác biệt, mối quan hệ của họ duy trì đến bây giờ đều nhờ sự cố gắng của cả hai. 

Sau khi im lặng dùng bữa, vị phu nhân đưa chiếc khăn ăn cho người hầu, dùng một ngụm nước để dư vị của thức ăn trong miệng trôi đi rồi nhìn thẳng vào chồng mình ở phía đối diện với ánh mắt khó chịu. 

“Quy tắc trên bàn ăn của tầng lớp thượng lưu là chỉ nói chuyện phiếm, không bàn chuyện hệ trọng. Giới thiệu con gái cho lãnh chúa khi đang dùng bữa ư? Ông có biết mình đã làm gì không vậy?” 

Con gái Elisa của ông lấm lét nhìn mẹ rồi lẳng lặng rời khỏi ghế, chuồn mất dạng. 

Không cần nói cũng biết là ai đã mách lại với phu nhân. 

“Lãnh chúa vốn không quan tâm lễ nghi phức tạp thế đâu, chẳng phải cậu ta cũng chịu đính hôn với Elisa rồi đó sao?” Ông giả lả cười. 

“Một hành động mất mặt như vậy, ông cho rằng chỉ cần đối phương không câu nệ lễ tiết là xong? Ông nghĩ kỵ sĩ của ngài ta bị mù hết hay sao? Ngay từ đầu ông đã tặng cho họ lý do hủy hôn vô cùng nhục nhã rồi, họ có đổi ý chúng ta cũng không làm gì được cả, lãnh chúa không hề giống đối tác tầm thường của ông. Quả nhiên không thể khiến bọn thương nhân nói tiếng người mà.” Bà không tiếc lời cay độc chỉ trích. 

Nếu không phải vì hôn sự của con gái trước mắt thì ông ta đã không nhịn được nữa. Đối với Tử tước Rey, kết quả quan trọng hơn quá trình, ông ta thích gì làm nấy không cần quan tâm mặt mũi, miễn là đạt được mục đích, phu nhân của ông thì ngược lại. 

Ông ta thầm mắng rằng đây chính là lý do gia tộc không có lãnh địa của bà mãi không tự kiếm được đồng nào, phải sống nhờ ân huệ hoàng gia. 

“Chuyện cũng đã xảy ra rồi, lần sau ta không làm vậy nữa là được chứ gì.” 

Phu nhân nhắm mắt lại, mấp máy môi và hít sâu vào như đã chịu đựng ông ta quá nhiều. Bà đứng lên đi về phòng, không quên ném lại cho ông ta một câu như mệnh lệnh: 

“Tốt nhất là hôn sự sau này của con trai ta đừng để lặp lại chuyện tương tự, nếu không ta sẽ ngừng cung cấp thiết kế mới cho xưởng vải của ông.” 

Người hầu trong phòng nhanh chóng dọn hết mọi thứ trên bàn lên xe đẩy rồi chạy theo phu nhân, phòng ăn chỉ còn lại một mình ông ta. 

Đây là cái giá phải trả khi cố chấp tìm một người vợ xuất thân cao hơn mình, có là chủ gia tộc thì người hầu lẫn con cái đều ưu tiên bà ấy, kiếm được bao nhiêu tiền ông ta cũng không có nhiều tiếng nói trong nhà. 

Gần hai mươi năm chung sống, bao nhiêu tình cảm có thể tích lũy được với nhau đều bị những chướng ngại về quan điểm và giai cấp đốt sạch sẽ sau những trận cãi vã. Cả hai đều khó chịu với sự tồn tại của đối phương bên cạnh mình, lúc trẻ còn đỡ, tuổi càng cao điều đó càng hiện hữu rõ rệt hơn vì khả năng kềm chế không còn tốt như xưa nữa. 

Bảo sao đối tác của ông ta đều nuôi tình nhân bên ngoài. Trừ hầu cận đã theo mình từ bé, người hầu khác trong dinh thự gần như đều là nhà phu nhân gửi đến, đương nhiên họ không quan tâm đến tiền của ông ta, nhưng một cô nàng thôn nữ quê mùa thì có, nàng sẽ xem ông ta là tất cả của mình. 

Chỉ còn vài năm nữa khi con trai của ông ta đủ tuổi, hôn nhân của bọn nó được diễn ra suôn sẻ, đó là lúc đi tìm tình yêu đích thực an ủi tâm hồn mình khi về già. Còn bây giờ ông ta chỉ có thể đợi mà thôi. 

Cô con gái mà ông ta yêu thương thì chạy biến về phòng, leo lên giường trùm chăn kín mít. 

“Tiểu thư, cô làm sao thế?” 

Cô hầu gái với mái tóc đen dài xinh đẹp quỳ gối lên giường, vỗ nhẹ vào lớp chăn. 

Elisa bò ra ôm lấy cái eo mà mình hằng mơ ước của cô hầu gái, lẩm bẩm một cách sợ hãi. 

“Tại sao cha mẹ của ta không bao giờ hòa thuận được? Liệu sau khi kết hôn lãnh chúa có giống mẹ ta không? Mẹ bảo tác phong bừa bãi của ta khó đào tạo giống cha, lỡ như lãnh chúa cũng ngứa mắt ta thì sao?” 

“Tiểu thư bé nhỏ của tôi, không phải hôn nhân nào cũng đáng sợ như vậy đâu. Tôi và chồng mình cũng thường xuyên cãi nhau, nhưng đó lại là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong đời tôi. Cô nên hy vọng may mắn sẽ mỉm cười với mình, vì lãnh chúa nổi tiếng phóng khoáng,  biết đâu ngài ấy sẽ thích cá tính tự do của cô?” Cô hầu gái dịu dàng vỗ vai chủ nhân. 

“Chỉ có Suna tốt nhất!” 

Elisa vùi mặt sâu hơn vào người Suna, tận hưởng cảm giác được an ủi. 

Những người khác sẽ nhắc nhở cô bé giữ ý tứ, không được có hành vi tiếp xúc cơ thể thân mật như vậy với người hầu, nhưng Suna thì khác.

Một nô lệ không được quyền từ chối bất cứ điều gì từ chủ nhân, và chủ nhân có làm gì với nô lệ cũng không ai phán xét hay kiện cáo được. 

Nhờ thế mà cô bé có thể thoải mái làm nũng với Suna, không cần lo bị nhắc nhở về tác phong. Cô ấy còn là quà của lãnh chúa tặng, mẹ sẽ không thể tùy ý đuổi đi nữa. Tuy sống trong nhung lụa từ bé nhưng đây là lần đầu tiên Elisa cảm thấy có được một thứ hoàn toàn thuộc về mình. 

“Sau khi ta kết hôn với ngài Alan và đủ tư cách đi chào hỏi lãnh chúa Orland, sẽ có hy vọng tìm được người đã mua chồng của chị.” 

“Tạ ơn tiểu thư, tôi quả là may mắn khi gặp được người!” 

Tuy rất không vui vì trong đầu Suna chưa bao giờ quên được việc bị chia cắt với chồng, chưa toàn tâm toàn ý phục vụ chủ nhân, nhưng để cô ấy luôn mỉm cười thật lòng và ấm áp khi mình cần, Elisa sẽ chịu khó một chút. 

Dù sao cũng là một nô lệ vừa xinh đẹp vừa mềm mại, giọng nói thánh thót dễ nghe, sủng ái bao nhiêu cũng không quá đáng. Hai kỵ sĩ của lãnh chúa còn rất thích Suna, rõ ràng không phải là chuyện xấu đối với cô bé. 

~oOo~ 

Nếu không chở theo hàng hóa cồng kềnh, tốc độ của những con ngựa chiến ở thế giới này nhanh một cách bất thường. Đó là lý do các kỵ sĩ có thể đến hai lãnh địa láng giềng chơi rồi về trong ngày. 

Vệ binh mất trí nhớ đang ngồi trước cửa nhà, giúp gia đình tách hạt quả chuông tái xanh mặt mũi khi thấy con ngựa đen thắng gấp chỉ cách mình đúng một bước chân. 

“Ha ha, mặt cậu buồn cười thật.” Người kỵ sĩ tóc hồng trên lưng ngựa cười sảng khoái. 

“Anh… đến đây có việc gì vậy?” 

“Đúng là mất trí thật rồi. Trước đó rõ ràng cậu hứa hôm nay sẽ trả tiền cho tôi mà, 32 chari, định giật luôn hả?” 

Jack đứng lên, lúng túng tìm túi tiền giắt bên hông, đếm thế nào cũng không đủ nên anh đưa cả túi tiền cho người kỵ sĩ. 

“Tôi chỉ còn 17 chari và 3 cir thôi, anh cầm tạm, lần sau tôi sẽ trả hết.” 

Kỵ sĩ tóc hồng lại không nhịn được cười, xua tay: 

“Tôi đùa thôi, cậu không có nợ.” 

“...” 

Nếu tên này mà không phải bạn thân của “Jack” kia thì anh đi đầu xuống đất, đùa không có đạo đức chút nào. 

“Đến Etihad uống rượu không? Khó lắm mới có ngày nghỉ, tôi mời.” 

“Tại sao lại là Etihad? Trong làng cũng có quán rượu, tôi còn phải tách quả chuông nữa, không thể đi xa được-”

“Quý hóa quá, Jack nó rất sẵn lòng đấy ạ, xin ngài đợi một lát để nó thay quần áo.” 

Chị dâu bịt miệng anh lại, trả lời thay rồi kéo em chồng vào nhà. 

“Chị làm sao thế?” 

“Đồ ngốc này, thường dân như chúng ta làm gì có quyền từ chối kỵ sĩ? Ngài ấy đã hỏi thì cứ đồng ý đi.” 

Một xã hội phân biệt giai cấp nặng nề, chính dân chúng bình thường còn cho rằng bản thân hèn mọn, phải biết cung phụng bề trên, người đến từ thế giới khác như Jack vẫn chưa thể quen được. Càng nghĩ về sự chênh lệch giai cấp thì anh càng không thích, nhưng cãi lời người thân trong lúc này lại càng không nên. 

“Vậy còn quả chuông thì sao?” 

“Để chị làm, em ăn mặc tươm tất vào. Được làm bạn của kỵ sĩ vinh hạnh biết bao nhiêu cơ chứ, em đừng phá hỏng mối quan hệ này.” Chị dâu ném cho anh một bộ quần áo mới rồi ra khỏi phòng. 

Trước gương mặt rất không tình nguyện của Jack, kỵ sĩ tóc hồng chỉ cười khẩy rồi chỉ ra sau lưng. Chiếc yên ngựa của anh ta có hai chỗ ngồi riêng biệt. 

Sau khi chật vật leo lên, anh còn chưa kịp mở miệng thì kỵ sĩ tóc hồng đã cho ngựa chạy đi rồi, Jack phải cuống cuồng bám vào tay vịn ở yên sau. 

Đây là lần đầu tiên anh ngồi lên lưng ngựa, cảm giác như đang ở trên một chiếc moto không hề có bộ giảm xóc lại còn mang chế độ giật nhảy tự nhiên, lớp áo choàng đen kia lại bay thẳng vào mặt, không hề dễ chịu chút nào. 

“Nha… nhanh quá!” 

“Đừng nói nhiều, cẩn thận cắn phải lưỡi đấy.” 

Dù chỗ ngồi rất khó chịu, nhưng không khí thì trong lành gấp mấy lần thế giới của anh. 

Ra khỏi cổng vào lãnh địa một lúc lâu, đến lúc nhìn thấy cổng thị trấn của lãnh địa Etihad thì kỵ sĩ tóc hồng mới giảm tốc. 

“Sao ngựa chạy nhanh được như vậy…? Quá vô lý…” Anh hít thở sâu. 

“Ngựa chiến nhanh hơn ngựa bình thường là chuyện lạ sao? Tôi nghĩ có khi cậu cũng quên tên tôi luôn rồi.” 

“...” Từng nghe mọi người nói đến nhưng đúng là không nhớ nổi. 

Anh ta gửi con ngựa cho một nơi đề bảng “Chăm sóc ngựa” ở gần cổng rồi cùng Jack đi bộ vào. 

“Tôi tên là Marcel, đừng quên nữa nhé.” 

“Được.” 

Lúc theo Marcel bước vào “quán rượu”, anh đã ngờ ngợ vì trông không giống quán rượu cho lắm. 

“Ô, anh trai này mùi lạ đấy, lần đầu tới đây sao?” Một cô gái tóc xoăn nâu bám lấy cánh tay Jack, dán bộ ngực lộng lẫy vào người anh, chiếc đuôi sư tử phía sau vẫy qua lại. 

“!!! Anh Marcel!?!” 

Marcel thì đang vui vẻ ôm eo hai cô gái khác. 

“Lâu rồi ngài không đến, cứ tưởng ngài quên mất em cơ.” Cô gái ngoại hình ngây thơ đánh nhẹ vào ngực anh ta. 

“Em cũng nhớ ngài lắm.” Cô gái mang thân hình quyến rũ thì sờ cằm mân mê người đàn ông ôm mình. 

“Chịu thôi, ta bận tối tăm mặt mũi, các em phải an ủi ta thật tốt đấy.” 

“Đương nhiên rồi ~” 

Trong quán còn có những cảnh ôm ấp khêu gợi khác cùng những cô gái luôn mỉm cười, lúc này Jack mới nhận ra đây là nhà thổ. 

“Anh Marcel! Đây không phải quán rượu mà!” Mặt anh đỏ bừng, có cố đẩy cô gái kia ra nhưng không đáng kể. 

“Quán rượu thật đó, chỉ là được người đẹp rót cho, còn chê à?” 

“Không có, nhưng…” 

“Anh trai làm em buồn đấy, hay em không phải gu của anh?” Đuôi của cô gái rũ xuống, bộ ngực cũng rời đi, khiến cảm giác tội lỗi trong Jack dâng lên dù anh biết bản thân chẳng có lỗi gì cả. 

Trong lúc suy nghĩ về đạo đức và lối sống của thế giới hiện đại chạy một loạt trong đầu, đua nhau với ý nghĩ “từ chối thì không phải đàn ông”, Marcel đã lên tiếng trước. 

“Các em, cho ta một phòng riêng để đả thông tư tưởng của tên trai tân này trước rồi sẽ gọi các em sau nhé.” Anh ta hôn lên má hai cô gái. 

“Vâng, chúng em đi chuẩn bị cho ngài đây.” 

Jack lại hít một hơi dài để bình tĩnh, anh cứng miệng nói chuyện với Marcel nhưng chân tay thì đã run lẩy bẩy. 

“Tôi không phải trai tân!” 

“Rồi, cậu là người lớn. Nên hôm nay tôi cho cậu trải nghiệm làm người lớn, có vấn đề gì sao?” 

“...” 

“Phòng của ngài trên tầng 3 ạ, nhớ gọi chúng em nhé!” Cô gái nháy mắt với Marcel. 

Jack lững thững đi theo, tay đổ đầy mồ hôi. Ngoài bạn gái cũ ra anh chưa từng quan hệ bừa bãi, nhất là với gái “ngành”, muốn từ chối cũng không biết phải diễn đạt làm sao về bệnh lây qua đường tình dục với người của thời đại này nữa, nhìn có vẻ y tế không phát triển mấy, thầy lang còn dựa vào ma thuật để xử lý vết thương cơ mà. 

Dù cảm giác rất thích, nhưng dưới tư cách là người có tư tưởng hiện đại, anh không thể nhắm mắt đưa chân vì bản năng được! 

Ngay khi cửa được khóa lại, anh liền nói theo cách mà anh nghĩ rằng người ở đây sẽ hiểu: 

“Tôi không muốn dùng chung phụ nữ với người khác, anh nói gì cũng vô ích thôi.” 

Marcel thả một viên đá màu xanh tuyệt đẹp xuống sàn, nó tỏa ra ánh sáng xanh, khiến không gian bị nhuộm màu như đang ở dưới đáy nước. 

“Cái gì vậy?” 

“Ma thuật giả thanh.” Marcel cười mỉm. 

“?” 

“Nếu có người nghe lén, họ sẽ nghe thấy một tên trai tân đang giãy lên vì ngượng ngùng và người giàu kinh nghiệm như tôi đang cố thuyết phục cậu.” 

Chưa để Jack sắp xếp xong tình huống, Marcel đã bước đến, nhìn anh với đôi mắt có gợn sóng ánh sao tuyệt đẹp rồi vươn tay bóp cổ anh. 

“Anh Marcel??” 

Jack định chống cự bằng thế võ trong ký ức của mình, nhưng tay chân lại mềm nhũn, như thể ánh sao lấp lánh trong đôi mắt kia đã rút hết linh hồn anh vậy. 

“Cậu nhìn thấy đôi mắt thật sự của tôi từ khi nào?” 

“Từ đêm đó…” 

“Đêm cậu mất trí nhớ đúng không? Có chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Tôi… một vị thần… ban cho tôi cuộc sống mới… tôi cũng không biết làm sao lại thấy… mắt của anh khác với mọi người…!” 

Jack vốn không muốn trả lời chính xác như vậy, nhưng cái miệng của anh không theo ý anh nữa, còn may vẫn kềm lại được chi tiết mình đến từ thế giới khác. 

“Có câu hỏi liên quan đến mạng của cậu đây này: Cậu đã nói cho ai biết về mắt của tôi chưa?” 

Anh trợn mắt đầy kinh hãi. Đáng sợ ở chỗ giọng điệu của Marcel không khác gì lúc đùa giỡn thường thấy, mà lực siết của bàn tay kỵ sĩ thiếu chút nữa là bóp nát cổ anh lại không hề đùa. 

“Ngoài… lãnh chúa thì không… còn ai. Có thể… cô hầu gái cũng nghe thấy… hết rồi…” 

“À, ngài Công tước thì được.” 

Marcel thả tự do cho cổ của anh. 

Jack ngã xuống sàn, nhanh chóng bò dậy mò tay vào trong túi đeo sau lưng, cầm lấy con dao thủ thế. 

“Cậu đánh không lại tôi đâu, cố làm chi?” Marcel điềm tĩnh lôi giấy bút ra, ngồi xuống ghế rồi vẽ cái gì đó. 

“Sinh vật thì đều muốn sống mà, tôi phải chống cự đến cùng chứ.” Sau khi chết lần nữa, anh nhất định phải thử kiện vị thần đó một phen! 

“Không cần đâu, tôi cho cậu hai lựa chọn.” Marcel thả tờ giấy vừa vẽ xong đến trước mặt anh. 

Một trận pháp hình tròn, xoắn và đứt gãy như hình vẽ cơn xoáy nước dữ dội trên tờ giấy nâu đỏ. 

“Lựa chọn gì?” 

“Một là ký khế ước nô bộc với tôi, chấm máu của cậu lên tờ giấy là xong, tôi sẽ thu nhận cậu như gia nhân trong nhà mình, có lương thưởng đầy đủ, nhưng khác ở chỗ ràng buộc bởi ma thuật, phản bội tôi cậu sẽ bị nổ chết.” 

“Tiêu cực quá, lựa chọn thứ hai?” 

“Chết trên giường của gái bán hoa trong nhà thổ vì yếu còn ra gió.”  

“... Sao cái nào cũng chết vậy? Anh phải giết tôi bằng được mới chịu sao?” 

“Tự nhiên tôi giết cậu làm gì? Biết càng nhiều bí mật mà đối phương không có gì đảm bảo cậu sẽ im miệng thì mới chết.” 

“Chúng ta không phải là bạn ư? Anh tàn nhẫn thế này mà được à?” 

“Vì chúng ta là bạn nên tôi mới cho cậu lựa chọn đấy. Tôi sẽ không bạc đãi cậu đâu.” Marcel chống cằm chờ đợi. 

Jack nhíu mày thật chặt, chọn đường sống như vậy khác nào trở thành nô lệ cơ chứ? Nhưng người đàn ông tóc hồng đẹp mã trước mặt quá mạnh, anh của hiện tại không có cách nào thoát được, cũng không có ai sẽ tới cứu. 

Marcel đã tính toán cho cái chết của anh không liên quan đến mình dù anh ta là người mang anh đến, lại còn theo hướng nhục nhã ê chề không thể chấp nhận được. Với từng đó nhân chứng và lời lẽ dạy nhau ăn chơi phổ biến của cánh đàn ông đã thốt ra, sẽ không ai tin chàng kỵ sĩ rộng rãi dễ gần nhẫn tâm giết bạn mình cả. 

“Tại sao anh lại muốn giấu nó? Chẳng lẽ do anh không phải con người? Quỷ Oineros hả?” 

“Quỷ cái đầu cậu. Tôi là người, chỉ lai chút xíu thôi. Hỏi nhiều thế muốn cho tôi thêm lý do để thẳng tay giết cậu ngay hay gì?” 

Jack quyết định từ bỏ trong cuộc đấu trí từ khi nó chưa bắt đầu, anh tự nhận mình không đủ thâm độc bằng người ở đây. Việc nhờ tiên linh dạy phép thuật cũng không thể có ngay bây giờ, anh đã vào đường cùng rồi, chỉ tiếp tục cố gắng giành lấy chút lợi ích nhỏ cuối cùng thôi.  

“Anh… dù lý do gì cũng không được cắt lương của tôi!” Jack tức giận dùng dao cứa một nhát vào ngón tay, ấn mạnh xuống tờ giấy dưới sàn. 

“Ha ha, bạn tốt, tôi hứa.” Anh ta cười vui vẻ khi thấy tờ giấy tự cháy thành tro. 

Sau đó, khi rời khỏi nhà thổ vào buổi chiều, nhìn Marcel vẫy tay từ biệt các cô gái, nhìn anh ta đi đến cổng, nhìn anh ta lên ngựa rồi mà Jack vẫn chưa hết giận. Anh giận bản thân quá yếu đuối, cũng giận mình chậm trễ trong việc học ma thuật với tiên linh. 

“Không ngờ là cậu yếu thật, không vớ được em nào.” Anh ta nói bằng giọng thương hại. 

“Ai yếu hả? Là do tôi phẫn nộ quá thì có! Bừa bãi như anh có ngày hư thận cho biết mặt!” 

“Giận tôi rõ ràng vậy cũng tốt, vì tôi vốn ghét những kẻ cẩn thận hơn tôi.” Đôi mắt huyền ảo của Marcel lại nhìn thẳng vào anh. 

“Hừ, sống lỗi quá nên sợ kẻ tiểu nhân hơn mình chứ gì?” Anh khinh khỉnh. 

“Ăn nói vớ vẩn, may cho cậu là tôi thích những tên ngốc. Lên đi, hôm nay trả cậu về nhà, mấy ngày nữa tới doanh trại làm việc.”

Gió đông nổi lên, áo choàng lẫn mái tóc dài của Marcel đều chuyển động trước mắt anh, mang đến một cảm giác vững chãi khó tả. 

Lúc này Jack mới nhìn ra, Marcel khi tức giận sẽ trông ngầu hơn bình thường rất nhiều. 

Bây giờ anh đã có mục tiêu rõ ràng rồi. 

Đó là phải mạnh hơn Marcel!

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận