Chap 27
Trước mặt tôi giờ đây là một cái trần gỗ.
Ờm… À... Mình đã ngủ được bao lâu rồi nhỉ?
Sau trận đấu với Rand, dường như tôi đã ngã gục ngay lúc đó và ngủ một giấc cực dài thì phải. Tôi còn không thể nhớ rằng tôi đã về đến phòng trọ của mình từ khi nào.
Không còn một chút ý thức về thời gian, tôi ngồi dậy, cố gọi chị Lina để tìm kiếm sự giúp đỡ.
- Chị Lina? Chị có ở đó không ạ?
Đợi một lúc mà không có tiếng trả lời, tôi đoán là chị ấy đã đi đâu đó. Có thể là đi mua đồ để chuẩn bị cho bữa ăn. Nhìn bên ngoài trời cũng đã chập choạng tối, chắc là chị ấy sắp về rồi.
Tôi bước ra khỏi căn phòng của mình. Thật trùng hợp thay, chị Lina cũng đã về đến nơi, tuy nhiên, chị ấy không mang nhiều đồ về như mọi khi.
- Chị Lina!
Khi thấy tôi, chị ấy liền vội vã chạy nhanh hơn.
- Cậu chủ đã dậy rồi sao? Thật may quá!
- Có chuyện gì mà chị phải vội vàng như thế vậy?
Tôi thản nhiên hỏi, chị Lina cũng bớt vội vã hơn:
- Trên đường đi về đây, tôi đã phát hiện ra một vài kẻ khả nghi. Có vẻ như lời hắn nói là thật.
Lời hắn nói? Đúng rồi nhỉ. Tôi đã quá mệt sau trận đấu với Rand, mà quên đi những lời mà hắn nói ra trước khi Rand gục xuống.
“Nhóc sẽ có thể vượt qua ta lúc này, nhưng lão ấy thì không để điều đó xảy ra đâu.” Nếu tôi nhớ không nhầm thì là thế.
Bây giờ nghĩ lại, đây rõ ràng là một lời cảnh báo rằng, có thể lão Vinheim đã chuẩn bị để tấn công tôi, một người đã và đang làm cản trở kế hoạch của lão.
Nhưng mà không sao, tôi cũng đã bàn trước với chị Lina kế hoạch để đối phó với những tay sai của lão ta. Thậm chí nếu có Vinheim xuất hiện, tôi nghĩ mình cũng có thể xoay xở được. Tuy nhiên, tôi lại đang tò mò rằng lão có sử dụng ma thuật để tấn công hay không. Còn về quy mô chắc là sẽ giống mấy lần trước thôi.
- Thế chúng đã biết được chỗ ở của chúng ta chưa chị?
Tôi bình thản hỏi.
- Tôi đã cắt đuôi được bọn chúng trước đó, nhưng mà, việc chúng tìm ra chỉ là vấn đề thời gian thôi.
- Em hiểu rồi chị, vậy thì mau triển khai thôi.
- Đã rõ, thưa cậu chủ.
Nhưng mà, hình như vẫn còn thiêu thiếu gì đó? Đúng rồi, Kikko đang ở đâu vậy ta? Tôi liền quay lại hỏi chị Lina.
- Cậu chủ tìm Kikko sao? Có vẻ như em ấy có việc gì đó với bên nhà Elpis, nên đã qua đó từ sáng sớm nay rồi.
Cô ta đang ở chỗ bá tước Elpis sao? Chắc là để làm thủ tục nhập học ở Học viện đây mà. Tôi cứ nghĩ cô ta sẽ không qua đó nếu không đi cùng tôi chứ.
- Thôi kệ cô ta vậy. Em cũng thấy hơi đói rồi, chị Lina có thể làm chút gì đó không? Em nghĩ trước một kế hoạch quan trọng thế này, cần phải có gì bỏ bụng đã.
- Vậy thì, đợi tôi một chút nhé cậu chủ.
Trong lúc chị Lina đang làm một vài món đơn giản, tôi quay trở về phòng của mình và suy nghĩ lại một chút về kế hoạch. Khả năng cao là bọn chúng sẽ tổ chức tập kích tôi và chị Lina vào ban đêm, giống như lần ở biệt thự nhà Fernerty, hoặc như cái lần tôi chết gần đây chẳng hạn. Nếu tôi muốn tránh giao chiến, thì chỉ việc rời khỏi thành phố này. Tuy nhiên, như vậy sẽ không giải quyết được vấn đề.
Bọn Snaver, đặc biệt là lão Vinheim đã quen mặt của chúng tôi rồi. Bên cạnh đó, tôi cảm giác rằng Rand là một người quan trọng trong câu chuyện của tôi ở thế giới này. Cho dù hắn ta có bị làm mờ mắt bởi thứ "chính nghĩa" mà hắn hằng theo đuổi, tôi cần phải tìm cách để khiến hắn tỉnh ngộ. Nói không chừng, hắn có thể trở thành đồng minh.
Mà xem ra, không còn cách nào khác ngoài việc đối đầu trực tiếp. Nhưng hiện giờ, chỉ với tôi và chị Lina thì khó có thể chiến đấu lại với bọn chúng. Lường trước thêm một vài trường hợp thôi nào...
Thoáng cái trời đã tối hẳn, thành phố cũng đã dần trở nên yên ắng. Tôi và chị Lina cũng đang cùng nhau ăn tối. Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa phá tan bầu không khí trầm lắng khiến tôi giật mình giữa dòng suy nghĩ.
- Để tôi ra mở cửa nhé, cậu chủ.
Sau cái gật đầu từ tôi, chị Lina thận trọng mở cánh cửa ra.
- Chào chị Lina! Chào Bruce! Cậu đã tỉnh lại rồi à? Có còn mệt ở chỗ nào không?
Một giọng nói nhẹ nhàng, ra đó là Emily. Đúng là từ trận đấu với Rand tới giờ, tôi chưa gặp cô ấy. Bằng cách nào đó, sự xuất hiện của Emily đã làm dịu đi cái đầu đang căng thẳng của tôi. Đi sau cô ấy, như thường lệ, vẫn là bác quản gia Enoch.
- Cảm ơn cậu nhé. Tôi cũng hồi phục được kha khá rồi.
- Vậy hả? Chắc là mai sẽ không có vấn đề gì đâu ha? Mặc dù để cậu đối đầu với cái tên Nash đó thì cũng hơi đáng lo.
Nash? À, là Nash Norris, một trong những ứng cử viên đến từ gia tộc có tiếng ở Clindom. Thật sự là tôi đã nghĩ quá nhiều về trận đấu với Rand, hội Snaver, mà quên mất trận đấu tiếp theo đó.
- Cái cách xưng hô này, chẳng khác gì khi cậu xưng hô với Walter vậy. Không lẽ cậu...
Tôi cố tình nhấn nhá, nhìn thẳng vào Emily.
- Đúng, đúng rồi đó. - Emily hào hứng nói tiếp. - Tên Nash này chỉ hơn tôi với cậu có ba tuổi thôi, mà lên mặt dữ lắm á. Lúc nào cũng ra vẻ công tử, chứ thực ra chỉ là một con mọt sách thôi.
Hơn ba tuổi… Thế cũng đã mười tám rồi còn gì? Tôi thì không nghĩ anh ta sẽ là kiểu người ngạo mạn đâu, chỉ là Emily ghét những người như anh ta nên mới nói vậy.
Nói vậy chứ, bản thân tôi cũng chẳng thích những người quá hoàn hảo như vậy.
- Thôi để đó đi Emily, tôi nghĩ mình sẽ vượt qua được anh ta bằng cách nào đó thôi.
Bỗng nhiên Emily dừng lại, ngồi xuống ngay bên cạnh, nhìn chằm chằm về phía tôi. Không lẽ có gì kì lạ lắm sao?
- Sao vậy Emily?
- À không… Chỉ là, tôi cảm thấy cậu có gì đó khác với mọi khi.
Là sao?
- Trước mỗi trận đấu, cậu đều nghiên cứu rất kĩ đối thủ của mình. Nhưng mà lần này, tôi cảm thấy cậu có vẻ hơi hời hợt. Không biết là Bruce đang tự tin quá hay gì…
Emily để tay lên.
- Trời, cậu nghĩ quá nhiều rồi. Từ hôm đó đến giờ tôi mới tỉnh dậy chiều nay thôi mà. Không phải cậu nghĩ là tôi sẽ đối phó với Nash ngay cả trong giấc mơ đấy chứ?
Emily vẫn trầm ngâm:
- Hừm, là cậu thì có thể lắm.
Trong mắt Emily thì tôi là cái gì vậy chứ?
- Thôi thì, cậu đã tự tin như vậy thì tốt. Hãy cố gắng cả phần của tôi nữa nhé.
Sau khi cô ấy nói, bác Enoch tiến lên đưa cho tôi một túi đồ. Có vẻ như bên trong là một ít trái cây.
- Đây là quà từ ngài Elpis nhà chúng tôi. Ngài ấy rất muốn đến đây chúc mừng cậu, nhưng mà công việc với bên Arcanian đang chất đống. Thành thật mong thiếu gia bỏ quá cho chúng tôi.
- Không sao đâu bác, cháu cũng cảm ơn món quà này. Quả nhiên là ngài Bá tước rất bận nhỉ?
Tôi vừa nói, vừa đứng lên nhận túi quà.
- Đúng rồi đó Bruce. Chính vì ông rất bận, nên tôi mới có thể thoải mái đi ra ngoài như thế này đấy.
Emily cũng đứng lên, nói câu đó với giọng điệu tiểu thư, điều mà hiếm khi cô ấy làm. Này, không phải cậu nên giúp ông ấy sao?
Hình như bác Enoch cũng đã thấy vẻ mặt kì lạ của tôi, bác ấy cũng chỉ biết thở dài ngán ngẩm trước cô chủ nhà mình.
Ngồi trò chuyện thêm một lúc, cũng đã đến giờ họ về rồi.
- Vậy thì, mai gặp nhé.
- Ừm, mai gặp lại. Hai người về cẩn thận nhé.
- Ừm! Chào cậu nha!
Tôi cùng chị Lina ra tiễn họ đi. Nhìn ánh đèn của bác Enoch mờ dần vào màn đêm tĩnh lặng, kéo theo đó là sự náo nhiệt mà mới nãy họ mang đến cũng biến mất. Trong lòng tôi bỗng chốc dậy lên một nỗi bất an chẳng thể hiểu nổi.
Thôi nào, chúng tôi đã gặp nhau, đi chơi với nhau bao nhiêu lần. Cũng chia tay bao nhiêu lần rồi. Lần này, chúng tôi cũng đã nói chuyện rất vui vẻ với nhau mà. Nhưng tại sao, tại sao chỉ lúc này tôi lại cần họ ở ngay bên cạnh tôi mãi mãi. Chẳng phải chỉ ngày mai thôi, chúng tôi sẽ lại gặp nhau ở đấu trường, cũng nhau nghĩ cách để đánh bại đối thủ sắp tới và giành chức vô địch cùng nhau hay sao?
- Cậu chủ, cậu ổn chứ?
Dường như nhận ra nỗi bất an của tôi, chị Lina ngồi xuống và nắm lấy tay tôi. Chỉ khi cảm nhận hơi ấm từ chị Lina, tôi mới nhận ra tôi đã ngồi xụp xuống, run rẩy từ nãy giờ.
- Em không biết nữa, chị Lina. Có lẽ em cần bình tĩnh lại một chút...
Bỗng chị Lina ôm lấy tôi vào lòng.
- Không sao đâu, cậu chủ. Khi nào cậu cảm thấy cô đơn hay bất an, xin cứ dựa dẫm vào tôi. Dù sao đi nữa, tôi vẫn ở bên cậu chủ mà.
- Xin lỗi chị. Bằng tuổi này rồi mà em vẫn còn làm nũng chị.
Tôi đoán ngay cả với một người chuyển sinh như tôi, phần tính cách trẻ con như vậy vẫn luôn tồn tại nhỉ?
- Này chị Lina, chị có cảm thấy em kì lạ không? Khi Emily và bác Enoch đi mất, em đã cảm thấy như sẽ chẳng bao giờ gặp lại được họ nữa.
Tôi thủ thỉ, ngay sau đó là những lời trấn an của chị Lina.
- Đừng lo mà cậu chủ, ngày mai chúng ta lại gặp họ mà. Tiểu thư Emily và bác quản gia đó sẽ không tự nhiên mà bỏ cậu chủ đi đâu, giống như tôi vậy.
Nghe thế, trong lòng tôi lại thôi thúc cảm giác muốn gặp họ sớm hơn.
- Có lẽ em chưa đáp lễ món quà của họ một cách tử tế. Mình đuổi theo họ đi chị.
- Hả? Ừm, được rồi cậu chủ.
Chị Lina dịu giọng, rồi cùng tôi bước ra khỏi phòng trọ.
Mới chỉ tầm khoảng vài phút trước khi hai người họ rời đi, muốn đuổi theo cũng không khó. Nhưng sao tôi cảm thấy thời gian đang trôi chậm lại, đi mãi mà vẫn chưa thấy họ đâu.
Chỉ đến khi nhìn thấy một ánh đèn quen thuộc đang chiếu sáng con hẻm nhỏ, tôi mới cảm thấy nhẹ nhõm.
- Tiểu thư Emily!
Tôi cất tiếng gọi cô ấy. Nghe thấy vậy, cả hai người đều quay lại nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.
- Bruce? Có chuyện gì vậy? - Emily liền hỏi.
Không thể nói rằng mình cảm thấy cô đơn nên mới đuổi theo họ được.
- Ừ thì… Tôi chỉ lo lắng rằng mọi người đã về đến nhà chưa.
Một khoảng lặng giữa chúng tôi. Không ai nói câu nào. Cũng phải thôi, đây là sự ích kỉ của tôi mà.
- Hi… hi…
Emily bỗng dưng cười khúc khích.
- Chỉ vì thế mà cậu đuổi theo bọn tôi sao? Hôm nay cậu kì lạ thật đấy Bruce.
Gãi gãi đầu, tôi ngại ngùng đáp:
- Ừm, tôi xin lỗi.
- Ha… nếu cậu lo cho bọn tôi đến thế, sao không dẫn bọn tôi về nhỉ?
- Đúng ha, vậy chúng ta đi thôi.
Trong phút chốc tôi cứ tưởng đó sẽ là cái kết đẹp cho ngày hôm nay, nhưng cũng vì thế mà tôi quên đi tình cảnh của mình hiện tại. Cho đến khi chị Lina vỗ vai tôi, tôi mới nhận ra.
- Cậu chủ, mau rời khỏi chỗ này. Có vẻ như, bọn chúng đã đến rồi.
- Bọn chúng? Chị Lina, chị đang nói về ai vậy? – Emily hỏi
Hỏng rồi, cô ấy nghe thấy điều đó sao? Tôi thì không muốn Emily dính vào vụ này…
- Là bọn ta phải không?
Giọng nói này… Chắc chắn là Vinheim!
Và khi tôi quay người lại, một bóng hình quen thuộc hiện ra trước mắt tôi:
- Lâu lắm không gặp, thiếu gia Bruce và người hầu Lina. Ta đến để lấy mạng hai ngươi đây.
0 Bình luận