Long Tộc Tiền Truyện: Đôi Cánh Ai Điếu
Chương 5: Đào Vong
0 Bình luận - Độ dài: 4,468 từ - Cập nhật:
“Nhưng mà... hiệu trưởng... theo như tình tiết thì giờ thầy đã chết rồi mà.”
Lộ Minh Phi nhịn không được lên tiếng.
“Đúng vậy, khi đó tim thầy đã ngừng đập, xét theo y học nhân loại, thầy đã chết. Nhưng tim thầy sau đó lại đập trở lại, huyết thống long tộc trong người thầy phát huy tác dụng. Có điều so với huyết mạch thuần huyết, thầy vẫn còn kém xa. Long tộc thuần huyết có thể ngủ yên hàng ngàn năm sau khi tim ngừng đập rồi lại tỉnh lại.”
Hiệu trưởng nói, "Thầy cũng rất hiếu kỳ về người Trung Quốc phong ấn long tộc ngày xưa đó, hiển nhiên ông ta là một loại thuật sĩ. Ông ta rõ ràng biết thi thể này có thể tỉnh lại lần nữa, nên mới sử dụng nhiều pháp khí như vậy, thậm chí còn cấy vào tim hắn một viên ngân châu. Kỹ thuật đó được đạo sĩ ngoại môn thời cổ đại Trung Quốc gọi là 'Toả Tâm Châm’, viên ngân châu ấy đã được xử lý bằng kỹ thuật luyện kim.”
“Nói vậy thì các loại pháp môn tôn giáo ở các nước đều liên quan đến long tộc sao ạ?”
“Đó là sự thật. Trong rất nhiều bí pháp tôn giáo, đều tồn tại sự sùng bái đối với âm thanh và phù hiệu, ví như phù chú trong Đạo giáo và pháp chú của Mật tông Phật giáo, những thứ đó đều là long văn dị hóa. Còn kỹ thuật pháp khí, dược vật thì phần lớn xuất phát từ luyện kim thuật. Trung Quốc cổ đại còn từng có một nhánh luyện sư, chủ yếu chuyên đúc kiếm. Khi ấy kỹ thuật luyện sắt còn chưa phát triển, phần lớn đồ sắt đều đến từ thiên thạch, chất liệu kiếm chủ yếu là hợp kim đồng thiếc, tức là cái gọi là ‘ngũ kim kiến’, năm loại kim loại trộn lẫn, điểm nóng chảy sẽ hạ xuống, lúc này lửa lò nhiệt độ thấp của cổ nhân có thể dễ dàng làm tan chảy chúng hơn. So với kiếm sắt, kiếm đồng xét về chất liệu hẳn là kém xa, nhưng nếu em tìm đọc các cổ thư sẽ thấy, sự tôn sùng đối với kiếm khi ấy gần như đạt tới mức thần thoại. Các quân vương cổ đại Trung Quốc cho rằng danh kiếm có thể 'lục trảm tê tử, thủy tiệt giao long', mang khí chất thần thánh. Đúc kiếm thành công, đồng nghĩa với việc đoạt lấy khí thiêng của thiên địa, do đó sẽ bị quỷ thần đố kỵ. Mà bản thân thanh kiếm cũng có linh tính, thậm chí phải ném người vào lò luyện để đúc kiếm.”
Hiệu trưởng nói, “Em còn nhớ linh thể sống dưới đáy nước Tam Hiệp không?”
“Nó cắn em một phát, sao mà quên được? Suýt thì toi mạng nhỏ của em rồi.”
Lộ Minh Phi vẫn còn nhớ rõ.
“Cốt lõi của luyện kim thuật, chính là phối hợp tứ đại nguyên tố làm thành dược tề, giết chết kim loại bằng hoả diễm rồi khiến nó tái sinh, thứ nhận được là ‘kim loại tái sinh’. Trường cũng gọi bạc tái sinh là ‘luyện ngân’... vân vân. Khi đó toàn bộ tính chất kim loại đều cải biến, độ dẻo, tỉ trọng, tính dẫn điện đều khác hẳn. Đó chính là kỹ thuật đúc kiếm của cổ nhân Trung Quốc. Còn phong linh hồn vào kim loại lại là một tác dụng khác của luyện kim thuật – dùng kim loại tái sinh làm vật chứa linh hồn. Luyện kim thuật sư cho rằng thể xác là vật chứa linh hồn, kim loại cũng có thể, hơn nữa so với thể xác thì kim loại bền lâu hơn, không bị hủy hoại. Tính chất của kim loại chứa linh hồn còn được tăng cường hơn nữa, dù là linh thể sống hay danh kiếm đều như vậy. Khóa học giám định cổ vật em có thể chọn, nhưng không nằm trong phạm vi phụ đạo hôm nay... Em không tò mò về kết cục của Lộ Sơn Ngạn sao? Đến thời điểm này trong câu chuyện, ông ấy đang đối mặt với một hậu duệ của cổ long tộc.”
“Không sao, ông cố mà chết thì đã chẳng có em. Đã có em thì chứng tỏ ông ấy chắc chắn không sao đâu.”
Lộ Minh Phi đáp.
Hiệu trưởng cúi đầu, khẽ thở dài.
---
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng súng đạn bạc, mặt Huân tước Mayek tái nhợt.
“Có lẽ là một cái bẫy.”
Tử tước Charlotte đứng dậy, cầm lấy khẩu súng hỏa mai của ông ta, “Một món quà không mất tiền... món quà đến từ ác ma.”
“Đem một cá thể long tộc đến gần chúng ta. Là vì cái gì chứ?”
Huân tước Mayek ngẩng đầu nhìn vào mắt Tử tước Charlotte.
“Còn cần phải hỏi sao?”
Hầu tước Gambet thì thầm.
Huân tước Mayek đưa tay siết chặt chiếc cặp xách màu đen bên người, chiếc cặp mà ông chưa từng rời khỏi, giờ phút này lại trở nên nặng nề khác thường.
Bên trong nó cất giấu thứ đối với long tộc còn quan trọng hơn cả tính mạng.
Ông ôm chiếc cặp trước ngực, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Dưới lầu đã có hai cỗ xe ngựa, có thể lập tức xuất phát.
Nhưng ông lại dừng bước, mở cặp lấy ra một chiếc hộp màu đen, giao cho Tử tước Charlotte, bản thân vẫn xách chiếc cặp trống không.
Ông lấy từ trong ngực ra một khẩu súng lục tinh xảo, bật nòng súng, cầm trên tay.
“Mayek, ông định làm gì?”
Huân tước Charlotte cầm lấy chiếc hộp màu đen, tay khẽ run.
“Tôi sẽ lên xe ngựa rời đi, hắn chắc chắn sẽ đuổi theo tôi. Charlotte, người bạn già của tôi, ông hãy trốn ở đây. Tôi sẽ dụ hắn đi càng xa càng tốt. Còn một cỗ xe ngựa nữa dành cho ông, ông hãy mang theo quả trứng rời đi, đi theo hướng ngược lại với tôi. Dù hắn có đôi cánh cũng không đuổi kịp ông.”
Huân tước Mayek bình thản nói.
Ba người nhìn nhau, hiếm thấy mà đưa tay nắm chặt.
Họ biết lần chia tay này, có thể sẽ không còn cơ hội gặp lại.
Ba người cuối cùng của tổ chức tinh nhuệ ‘Thập Tự Tường Vi Hội’ trong bí đảng ngày xưa, cũng sẽ tàn lụi.
Nhưng so với những người đã ngã xuống từ lâu, bọn họ đã là những người may mắn.
“Trường đại học nhất định phải thành lập, chiến tranh cũng không thể ngừng lại. Bất kể ai còn sống, sự nghiệp của chúng ta phải tiếp tục.”
Huân tước Mayek nói lời cuối cùng.
“Còn phải điều tra rõ vụ này, có người đã bán đứng chúng ta cho long tộc, phải tìm ra hắn!”
Hầu tước Gambet nói.
“Hắn đã tỉnh lại, Anjou, Tù trưởng và Lão Hổ đều đã chết.”
Manecke nhìn Huân tước Mayek, nói, “Chúng ta đã phạm sai lầm, chuyện này có thể là một cái bẫy.”
Các quý ông trong Hội trưởng lão đồng loạt gật đầu.
“Thông tin của người bán bên Trung Quốc các vị đều biết, sau chuyện này, phải tìm ra hắn, làm rõ chân tướng.”
Huân tước Mayek nói.
“Có lẽ chúng ta không thể tìm được hắn nữa rồi. Mới có tin điện báo, tàu hàng Hoàng hậu Mary rời cảng Hamburg sau khi ra khơi đã gặp bão, bị lật úp chìm xuống, sóng biển đã cuốn những mảnh vỡ vào bờ.”
Manecke nói, “Nếu đây là lời nguyền, thì họ cũng không thể thoát. Nếu là một cái bẫy, thì họ đã hủy diệt chứng cứ một cách hoàn hảo.”
“Sức mạnh của kẻ địch khiến người ta khó quên.”
Huân tước Mayek gãi mái tóc bạc, chìa tay về phía Manecke, “Còn chưa kịp nói với cậu, Hội trưởng lão vừa thông qua nghị quyết, sau khi Hội giải tán, cậu sẽ trở thành thủ lĩnh đời kế tiếp của bí đảng, tiếp tục hoàn thành sự nghiệp của chúng ta.”
Ông quay đầu nhìn Tử tước Charlotte và Hầu tước Gambet, “Giờ tôi tuyên bố Hội trưởng lão chính thức giải tán.”
Manecke đối diện với sự ủy nhiệm bất ngờ này lại vô cùng điềm tĩnh, bắt tay Huân tước Mayek.
Huân tước xoay người bước về phía xe ngựa.
“Ngài định đi đâu?”
Manecke hỏi sau lưng ông.
Huân tước Mayek vỗ nhẹ lên chiếc cặp xách màu đen của mình, không nói một lời nào.
“Trong đó là trứng sao?”
Manecke hỏi Tử tước Charlotte.
“Nếu còn sống, với tư cách là thủ lĩnh của bí đảng, tất cả những điều này cậu sẽ biết.”
Tử tước Charlotte vỗ vai chàng trai trẻ.
Manecke dõi mắt nhìn theo cỗ xe ngựa sơn đen rời đi.
Cánh cổng nặng nề của trang viên Cassell chậm rãi mở ra, chiến mã đen hí vang.
Trước mắt Manecke bỗng lóe lên ánh sáng chói chang như mặt trời, kèm theo tiếng nổ long trời lở đất, mặt đất khắp sân viện bị xé toạc bởi ngọn lửa, đó là một đợt bùng cháy trong khoảnh khắc đã nuốt chửng mọi thứ.
Trong ánh lửa, một bóng đen sau lưng mọc cánh lao lên không trung, đôi cánh xương ấy đã được bao phủ bởi màng da xanh và những vảy sắt dữ tợn.
Đó là hiệu quả của thuốc nổ Hexogen.
Long tộc cũng giống như họ, là sinh vật có trí tuệ. Cổ long đã ngủ say suốt ngàn năm một khi thức tỉnh, trong thời gian ngắn đã học được cách sử dụng loại thuốc nổ tối tân nhất hiện nay.
Hắn không định đối đầu trực diện với sự phục kích bên ngoài, mà xé toạc mặt đất để làm lối thoát.
Giờ đây, chàng trai đến từ Trung Hoa cổ đại ấy như thiên sứ giáng trần lơ lửng giữa không trung, lại mang theo khí thế đế vương, từ trên cao nhìn xuống tàn dư cuối cùng của bí đảng, đôi mắt vàng kim lóe sáng mơ hồ.
Tử tước Charlotte không nhịn được mà đưa tay áp lên túi áo mình, động tác nhỏ này không lọt khỏi mắt Manecke, và anh lập tức hiểu rõ dụng ý việc Huân tước Mayek rời đi trước.
Nhưng họ đã thất bại rồi —
Giữa “trứng” và cá thể long tộc sơ đại chủng này, dường như tồn tại mối liên kết vượt quá hiểu biết của họ, đối phương đã khóa chặt được người đang giữ vật mà hắn muốn.
Hắn đập cánh, tiến về phía trước một cách chậm rãi, Manecke và Lộ Sơn Ngạn đứng chắn giữa long tộc và Tử tước Charlotte.
"Chạy! Chạy đi! Mau!"
Manecke gầm lên, thanh trường đao Atkan trong tay anh ngân lên, rung động không dứt.
Long uy —
Thứ áp đảo, nghiền nát tất cả.
Đây là sự vượt trội của một nền văn minh so với một nền văn minh khác, là sự chiến thắng tuyệt đối.
“Cậu còn dùng được ngôn linh không?”
Lộ Sơn Ngạn hạ thấp giọng hỏi.
“Không.”
Manecke cảm thấy niềm tin của mình đang sụp đổ, những ngôn linh mà ngày thường thốt ra dễ dàng nay như những xoáy nước quay cuồng trong đầu, nhưng lại không thể thoát ra khỏi miệng.
Dưới áp chế của long uy, anh cảm thấy bản thân như sắp nghẹt thở.
Ưu thế huyết thống.
Mỗi người trong bí đảng đều mang huyết thống long tộc, bọn họ có sức mạnh tương đồng với long tộc, nhưng trước mặt long tộc quý tộc có huyết thống cao quý tuyệt đối này, bọn họ chỉ là những kẻ lai thấp hèn.
“Cậu đi đi.”
Lộ Sơn Ngạn đẩy Manecke một cái, “Tôi sẽ giành thời gian.”
“Tôi không thể đi, tôi giờ là thủ lĩnh bí đảng rồi, nếu tôi đi, không còn gặp lại được mọi người thì sao? Cả đời này tôi sẽ không thể tha thứ cho bản thân được.”
Manecke nói.
“Chính vì cậu là thủ lĩnh bí đảng, nên tôi mới bảo cậu đi đấy.”
Lộ Sơn Ngạn quay đầu liếc nhìn anh, “Tôi vẫn còn cách, chỉ cần không nhìn vào mắt hắn, tôi có thể kháng lại long uy.”
“Cậu... cậu còn dùng được ngôn linh sao?”
“Nếu tập trung tinh thần thì vẫn có thể.”
Lộ Sơn Ngạn nói, “Nhanh lên, đưa Tử tước Charlotte và Hầu tước Gambet đi, còn một cỗ xe ngựa. Tôi, Yên Hôi và Quỷ, ba chúng tôi không thể câu được nhiều thời gian đâu.”
“Tạm biệt, Sơn Ngạn… giữ mạng.”
Manecke khẽ nói.
---
“Thật ra ban đầu tôi muốn... giúp cậu giết con rồng mà cậu hận nhất.”
Giọng Manecke khàn đặc.
“Hắn không cần phải chết. Nhưng long tọa của hắn sẽ bị hàng vạn người lật đổ, Trung Quốc sẽ dựng nên những đại đô thị như Hamburg, tàu hơi nước sẽ chạy từ Nghi Xương ra biển, đường sắt nối khắp bốn phương, người Trung Quốc sẽ không còn hút thuốc phiện. Trẻ em sẽ được đến học ở trường do quan phủ bỏ tiền xây, đến lúc đó cậu quay lại Trung Quốc, rất nhiều người sẽ nói tiếng Anh và tiếng Đức, họ sẽ dẫn cậu du ngoạn, Trung Quốc... là một nơi rất đẹp.”
Lộ Sơn Ngạn nhẹ giọng nói.
Manecke hiểu rõ tâm nguyện lớn nhất của Lộ Sơn Ngạn.
Anh muốn lật đổ chế độ phong kiến của Trung Quốc, tạo dựng một Trung Quốc hoàn toàn mới.
Nếu không vì lời mời ở lại của bí đảng, Lộ Sơn Ngạn đã lên tàu trở về Trung Quốc rồi.
Vị bằng hữu đầy chí hướng của anh đang lên kế hoạch cho sự độc lập của các tỉnh phía Nam Trung Quốc, rồi xây dựng một chính phủ liên bang như Hoa Kỳ, và đã gửi thư mời cùng hành động đến Lộ Sơn Ngạn.
Anh nóng lòng muốn trở về làm điều gì đó.
Nhưng giờ, Lộ Sơn Ngạn sắp chết, người bạn ấy vẫn còn chờ đợi ở bên kia đại dương, cố hương của anh cũng vẫn đang chờ đợi.
Manecke không do dự nữa, lấy thân mình che chắn cho Tử tước Charlotte và Hầu tước Gambet, giúp họ lên xe, bốn con chiến mã đen hí vang, lao đi từ sau lưng Lộ Sơn Ngạn.
Tiếng tụng niệm trầm thấp vang vọng trong bóng tối.
Lộ Sơn Ngạn cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh tung bay theo gió.
Ngôn linh • Liêm Dứu, giải phóng!
"Yên Hôi! Quỷ!”
Lộ Sơn Ngạn quát lớn.
Với thực lực của ba người bọn họ thì gần như không thể ngăn cản long tộc này, nhưng càng là điều không thể, càng phải thắng bằng sự phối hợp tinh tế đến cực điểm —
Một trận quyết chiến đẹp như điệu vũ của ba người.
Những “Liêm Dứu” múa loạn trong không trung, những yêu quái sống trong hư không ấy thu thập từng chút thông tin quanh đó mang về tai Lộ Sơn Ngạn.
Nhưng có một không gian hình tròn mà chúng không dám tiến vào, không thể tiếp cận bên cạnh long tộc đó.
Lộ Sơn Ngạn cảm nhận rõ ràng rằng xung quanh long tộc có một vùng lãnh địa đường kính khoảng hai mét, Liêm Dứu đâm vào ranh giới bất khả xâm phạm này chỉ phát ra tiếng “xèo xèo” như giấy bị đốt cháy, rồi biến mất.
“Vương vực!”
Lộ Sơn Ngạn hiểu ra trong lòng.
Chỉ có sơ đại chủng mới có “Vương vực”, những long tộc được xưng là “Tứ đại quân chủ” sở hữu tinh thần mạnh hơn long tộc thường gấp bội.
Dù không dùng ngôn linh, sức mạnh tinh thần mãnh liệt của chúng cũng tự nhiên hình thành lãnh địa nhỏ quanh thân.
Lúc đó, lửa tinh thần của chúng khiến bất kỳ sức mạnh ngôn linh nào chạm vào cũng như thiêu thân lao vào lửa.
Lộ Sơn Ngạn hít sâu một hơi, biết mình không còn nhiều cơ hội.
Anh nhẹ nhàng đạp đất, thân thể hơi hạ xuống.
Hai mươi năm tu dưỡng Thái Cực từ nhỏ phát huy tác dụng, lòng anh chìm xuống đáy, tĩnh lặng như nước.
---
Xe ngựa lao đi trong bóng tối, cánh đồng cỏ linh lăng hai bên đường lùi nhanh về phía sau.
Trong khoang xe, Tử tước Charlotte đang nạp thuốc nổ vào khẩu súng hỏa mai, lặng lẽ nén chặt rồi nhét vào một viên đạn hình tròn bằng bạc nguyên chất.
"Ông còn cầm vững súng không?”
Hầu tước Gambet ngồi đối diện, sắc mặt tái nhợt.
“Không biết.”
Tử tước Charlotte thử nắm lấy chuôi súng, nhưng rõ ràng, tay ông đang khẽ run.
Chiếc xe ngựa rung lên dữ dội, con tuấn mã đen dẫn đầu dựng đứng hai vó trước, tung lên không trung như thể ẩn giâu nơi đó là một kẻ địch chưa biết.
“Đưa đèn cho tôi!”
Manecke quát lớn.
Phu xe lao ra khỏi khoang, giật lấy chiếc đèn dầu phía trước xe, ném về phía Manecke.
Manecke hất toàn bộ dầu trong đèn lên đầu kẻ địch.
Ngọn lửa lập tức bao trùm hắn, cũng đồng thời soi sáng gương mặt hắn.
Một người Trung Quốc —
Một người đàn ông vùng Tây Bắc Trung Quốc cường tráng, hung hãn, đầu quấn roi da, khoác áo tơi màu đen, đôi môi bị khâu kín chặt bằng chỉ gai nhuộm đen.
Chính là thuộc hạ của người thương nhân Trung Quốc đã giao dịch quan tài với họ.
Tất cả đều là trò lừa, một cái bẫy.
Món quà miễn phí chỉ là được gửi tới để giết họ.
Mưa xối xả trên mặt Manecke, làm tóc anh ướt sũng.
Anh và người đàn ông Trung Quốc ấy chỉ cách nhau chưa đầy nửa thước, cả hai trừng mắt nhìn nhau, Manecke lao hết sức, thanh trường đao Atkan đâm xuyên thẳng qua đối thủ, xuyên qua cả lớp giáp kim loại dày cứng trên người hắn.
Nhưng vết thương khủng khiếp này lại không gây tử vong, trong con ngươi của người đàn ông ấy chỉ là sự lạnh lẽo thờ ơ.
Hai tay hắn dùng sức mạnh khủng khiếp giữ chặt lưỡi đao của Manecke.
Lưỡi đao lẽ ra phải đâm xuyên qua tim hắn, nhưng khi chạm vào chuôi đao, Manecke không cảm nhận được một chút nhịp tim nào.
"Tử thị...”
Manecke nói khẽ, “Tiếc là không thể dùng ngươi làm đối tượng nghiên cứu sống được... ngươi đã chết rồi.”
Manecke chậm rãi rút đao từ ngực tử thị ra, mặc hắn quỳ sụp dưới chân mình, lưỡi đao phản chiếu ánh lửa cháy trên người tử thị.
Mưa gột rửa thanh đao dài của Manecke, cuốn trôi máu đen bám trên đao.
Những người đàn ông trầm lặng từ vùng Tây Bắc Trung Quốc, một bầy tử thị, từ bốn phương tám hướng vây đến, đứng quanh thi thể đang cháy của đồng bọn, lặng lẽ rút ra lưỡi đao trong tay, cởi bỏ áo tơi đen.
Tất cả đều là đao thắt lưng kiểu Trung Quốc, đồng phục quan lại y hệt nhau, trước ngực có “bổ tử” hình vuông, trên đó đồng loạt thêu hình “熊 (gấu,)”.
Manecke đã học từ Lộ Sơn Ngạn cách phân biệt phẩm hàm của quan viên Trung Quốc, “熊” nghĩa là võ quan chính ngũ phẩm.
“Chư vị đại nhân.”
Manecke dùng tiếng Trung cứng ngắc nói, xoay ngược đao, cầm trong tay, chắp tay hành lễ.
“Ý chỉ của Thái hậu: các ngươi nghịch thiên hành đạo, địch lại Chân Long, phá hoại long mạch, tổn thương phong thủy của Trung Hoa Thượng Quốc, tội ác tày trời, đáng tru diệt, giết một không tha, tuyệt đối không dung.”
Trong bóng tối, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Được, giết một không tha!”
Manecke vai chấn động, chiếc trường phong y như con chim khổng lồ tung cánh rời khỏi thân anh.
Trường đao Atkan vẽ nên vầng sáng màu đồng cổ giữa bóng đêm.
---
“Con rồng mà Hoàng đế sùng bái không giống thật sự với long tộc đâu nhỉ?”
Lộ Minh Phi nói, “Chẳng lẽ chỉ vì việc đồ long mà phá phong thủy, liền phái chiến thuyền tới giết người? Dù thật sự có long mạch, thì long mạch của Đại Thanh cũng nên ở ngoài quan ải mới phải. Bọn quỷ Tây Đức làm loạn... Em thấy Lão Phật gia... em nói là bà già ấy chắc không để tâm đâu.”
“Em nói đúng. Thực tế, triều đình nhà Thanh và bí đảng vốn không nên có xung đột, khi ấy bí đảng hoạt động ở Trung Quốc rất bí mật, chỉ đơn thuần buôn bán cổ vật, hoàng đế Trung Hoa lẽ ra không nên biết đến bọn thầy. Nhưng em biết không, lúc đó Đức đề xuất Trung Quốc thực hiện chế độ quân chủ lập hiến. Đức là nhà cung cấp vũ khí cho hải quân Trung Quốc, quan hệ với triều đình nhà Thanh rất mật thiết. Chính phủ Đức cho rằng một Trung Quốc quân chủ lập hiến có lợi cho họ, thị trường Trung Quốc sẽ mở cửa, người Đức có thể nhân cơ hội này tham gia vào quá trình xây dựng chính quyền mới của Trung Quốc. Thực tế, bản thảo lập hiến của triều Thanh năm 1906 chính là tham khảo từ hiến pháp Đức. Người Đức đã quảng bá chế độ quân chủ lập hiến kiểu Đức tại Trung Quốc nhiều năm. Trong mô hình đó, hoàng đế nắm quyền thực sự, còn người Anh quảng bá kiểu lập hiến Anh, hoàng đế chỉ là bù nhìn. Cho nên,” hiệu trưởng nói, “dĩ nhiên triều đình nhà Thanh sẽ ưa chuộng mô hình của Đức hơn.”
“Vậy mà có thể liên quan đến chế độ quân chủ lập hiến sao?”
Lộ Minh Phi trợn mắt.
“Đúng vậy, sau nhiều thời kỳ lịch sử, thực ra luôn có bóng dáng của Bí Đảng. Cuộc chiến giữa loài người và rồng xuyên suốt lịch sử.”
Hiệu trưởng dừng lại một chút, “Nhưng người bạn cách mạng của Lộ Sơn Ngạn lại phản đối chế độ quân chủ lập hiến, hắn cho rằng triều Thanh đã mục nát đến mức phải lật đổ, vì vậy hắn mới được gọi là cách mạng đảng. Phương pháp chính trị của hắn là lật đổ tính mạng hoàng đế. Nói cách khác, hắn là một trong những phần tử cực đoan trong phong trào cải cách Trung Quốc. Lộ Sơn Ngạn chính là người của phái này, rất nhiều hoạt động của ông ấy ở Đức đều âm thầm giúp đỡ người bạn đó, khiến một số người trong tầng lớp thượng lưu Đức cảm thấy lật đổ chính phủ Thanh cũng là một sự lựa chọn, và có thể giành được thị trường Trung Quốc. Nếu em là hoàng đế Trung Quốc, em sẽ chọn chế độ lập hiến hay là bị lật đổ?”
“Lập hiến ạ! Thực ra chỉ cần có ăn có uống, có mạng sống và hậu cung, em không ngại bị dân chúng tước bỏ chức hoàng đế trở thành dân thường đâu!”
Lộ Minh Phi kiên quyết đáp.
“Vì vậy, chính phủ triều Thanh cố gắng tiêu diệt nhóm ‘loạn đảng’ mà chúng coi là kẻ thù, mục tiêu của chúng không chỉ là tổ tiên của em, Lộ Sơn Ngạn, mà còn có cả Tử tước Charlotte, Hầu tước Gambet và Huân Tước Mayek, ba người này đều ủng hộ lật đổ hoàng đế Trung Quốc, và họ có ảnh hưởng rất lớn trong giới tài chính và chính trị Đức. Chúng ta không ngờ rằng, Bí Đảng trong suốt hơn ngàn năm lịch sử luôn phòng bị loài rồng, nhưng cuối cùng đẩy chúng ta đến bên bờ vực sâu, lại là loài người.”
Hiệu trưởng khẽ nói, “Chúng ta đã sai lầm khi can thiệp vào chính trị.”
“Có vẻ như các thầy là những kẻ bị oan uổng nhất.”
Lộ Minh Phi bình luận, “Các thầy cứ đồ long của mình đi, xen vào chính trị làm gì ạ?”
“Nhưng sự việc này không đơn giản như vậy,” Hiệu trưởng chậm rãi nói, “Em hãy tiếp tục nghe câu chuyện này, câu hỏi của thầy là, ai đã gợi ý cho chính phủ triều Thanh sử dụng ‘bất tử giả’ của loài rồng như một lực lượng để tấn công bọn thầy? Người có thể gọi thức tỉnh những tử thị, chắc chắn cũng có huyết thống loài rồng như bọn thầy.”
“Đúng vậy ạ.”
Lộ Minh Phi chợt hiểu ra.
“Khi chính phủ triều Thanh cố gắng tiêu diệt loạn đảng, có một người hiểu rõ lịch sử Bí Đảng và có huyết thống loài rồng đã đưa ra một bộ phương pháp hoàn chỉnh trước ngai vàng. Bộ phương pháp này cực kỳ chặt chẽ, bao gồm việc tìm ra những người giao dịch của chúng ta ở Trung Quốc, đem xác khô của một con rồng cổ làm mẫu vật bán sang Đức. Bọn thầy rõ ràng biết rằng thứ này không thực sự chết, sẽ sống lại. Đồng thời, chúng cũng đưa một nhóm tử thị mang huyết thống loài rồng tới Hamburg, và bằng sức mạnh của ngôn linh đã thức tỉnh tử thị ở Đức, khiến chúng tập hợp về trang viên Cassell. Đây là một cuộc bao vây, loài rồng tấn công những đồng tộc lai, trong khi giúp chính phủ triều Thanh dẹp loạn đảng, người đưa ra đề nghị có thể xóa bỏ Bí Đảng khỏi lịch sử. Như vậy, trong vài chục năm, Bí Đảng sẽ khó mà tập hợp đủ sức chiến đấu. Sức mạnh chống lại loài rồng rơi vào một khoảng trống, loài rồng thức tỉnh có thể làm mọi thứ họ muốn.”
“Vậy hiệu trưởng, thầy phải chịu đựng... dù lúc đó thầy cũng đã chết gần hết rồi.”
Lộ Minh Phi nói.
“Cái gọi là đồng bộ, là nhìn thấy họ ngay lúc đó, không thể cứu giúp, không thể đau buồn, nhưng sẽ thay họ đứng vững trên chiến trường.”
Hiệu trưởng mỉm cười, “Lộ Sơn Ngạn chính là người như vậy.”


0 Bình luận