Web Novel

Chương 42: Cách Tiểu Lãnh Chúa Chiêu Mộ Nhân Tài (6)

Chương 42: Cách Tiểu Lãnh Chúa Chiêu Mộ Nhân Tài (6)

Trời đã sáng.

Tôi mở cửa phòng tình dục, chào đón hai người vừa tỉnh giấc.

"Chuẩn bị xong hết chưa?"

"Vâng, vâng..."

Laura run rẩy bần bật như một con cún con, còn Yurdias nhìn cảnh đó rồi liên tục dò xét thái độ của tôi.

Dù là phòng tình dục nhưng một khi cửa đã mở, hành động đó hẳn là vì cô ta nhận thức rất rõ bản thân đang ở trong hoàn cảnh nào.

'Phải thế chứ.'

Nếu cửa đóng lại thì không nói làm gì, nhưng Yurdias là một người phụ nữ đã tiêu đời vì lỡ dính dáng đến một lãnh chúa tàn ác.

"Yurdias."

"Vâng, vâng thưa Chủ nhân...!"

"..."

Danh xưng Chủ nhân nghe có chút ngượng ngạo, nhưng cũng chẳng có vấn đề gì.

Thậm chí còn tốt hơn.

Tiểu Lãnh Chúa là danh xưng cơ bản, nhưng cách gọi Chủ nhân mang ý nghĩa cô ta chỉ coi tôi là chủ và tuyệt đối trung thành.

"Amy. Amy có đó không?"

"Tôi ở đây thưa ngài."

Amy tiến đến bên cạnh tôi mà không hề lộ chút vẻ mệt mỏi nào.

Dù rạng sáng nay cô ấy đã cùng tôi xuống ngục tối, rồi lấy lý do 'giáo dục' để rời đi riêng, nhưng trông cô ấy chẳng có vẻ gì là mệt mỏi cả.

"Đeo vào đi."

"Vâng."

Tôi không hề nói rõ là đeo cái gì.

Nhưng Amy ngay lập tức lấy ra một cái Dildo hậu môn từ trong hộp.

"Khoan đã. Không nhét Dildo vào. Chỉ cần đeo đai trinh tiết thôi."

"Chủ, Chủ nhân...!"

"Cho đến khi làm ra cái plug hậu môn mới thì không cần thiết phải nhét vào đâu. Đã nếm mùi dương vật của ta rồi, nên chỉ cần đeo đai trinh tiết thôi cũng đã đủ hiệu quả rồi."

"..."

Người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ thấy cô ta giống như một người phụ nữ bị dương vật của Luge đụ cho như một con chó cái đến mức sa ngã chỉ sau một đêm.

Nếu Yurdias không thể diễn xuất tích cực như Laura, thì thà tôi cứ thế này mà lấn tới còn hơn.

Cạch.

Đai trinh tiết đã được đeo vào.

Yurdias vẫn đỏ bừng mặt không biết phải làm sao, còn tôi bình thản vươn tay về phía Laura, người đang chỉnh đốn lại bộ đồ Bunny Girl.

"Khoan đã. Laura. Cởi ra."

"Dạ...? Lẽ, lẽ nào mới sáng sớm mà ngài đã...?"

"Không. Ta bảo cô thay bộ đồ khác."

"Đồ khác ý ngài là..."

"Ta muốn thấy hai người mặc đồ hầu gái."

Chính xác hơn là tôi muốn làm tình với những người phụ nữ mặc đồ hầu gái.

'Mấy con hầu gái khác đúng chuẩn là lũ khốn ăn cắp tinh dịch nên không được.'

Lỡ làm tình bừa bãi với bọn hầu gái rồi nhỡ đâu dính bầu thì sao?

- Luge Fermaton đã gieo hạt giống vào trong tôi rồi! Ahaha! Cuối cùng cũng thành công...! Có thai rồi, giờ chỉ cần lén sinh đứa bé ra rồi giết Luge Fermaton là xong!

Khoảnh khắc con hầu gái đó bám lấy Vương quốc hay Đế quốc, thì cái danh bố đứa trẻ hay gì đi nữa cũng vô nghĩa, tôi sẽ bị chặt đầu cùng với cái dương vật của mình.

Làm tình với hầu gái rất nguy hiểm.

Nhưng biến phụ nữ trong kỵ sĩ đoàn của mình thành hầu gái rồi làm tình thì không sao.

"Amy. Ta sẽ lên phòng trước, cô hãy mặc đồ hầu gái vừa vặn cho hai người họ rồi dẫn lên đây."

"Chủ nhân, tôi có thể hỏi một câu được không ạ?"

"Gì thế?"

"Công việc hầu gái cũng được áp dụng cho các thành viên kỵ sĩ đoàn sao ạ?"

"Không. Việc kỵ sĩ đoàn của ta phải làm đã được định sẵn rồi. Làm hầu gái không phải là nhiệm vụ của họ."

"Vậy thì...?"

"Chà, lý do đơn giản thôi."

Tôi chỉ tay lên trên, đồng thời liếc mắt nhìn lướt qua dưới váy của Amy.

"Hãy chuẩn bị xong xuôi rồi lên đây trước khi bữa ăn bắt đầu. Và nhớ mặc đồ lót thật đẹp vào. Cả cô nữa đấy."

"... Tôi hiểu rồi."

Trên đường rời khỏi phòng tình dục để lên phòng lãnh chúa.

Từ ánh mắt nhìn tôi từ phía sau, tôi có thể cảm nhận được sự khinh bỉ dành cho một 'thằng khốn biến thái'.

Nhưng mà.

'Đàn ông cứ sáng sớm được nhìn thấy quần lót phụ nữ là sẽ khỏe mạnh ra mà.'

Cứ chửi rủa đây là hành động của một thằng rác rưởi cũng được.

Trong cuộc đời của Luge Fermaton này, chỉ cần có thể đạt được một chút hạnh phúc là đủ.

Vậy nên-

"Khoan đã."

Một giọng nói vang lên từ trên cầu thang.

Nhìn lên trên, tôi loáng thoáng thấy một chiếc quần lót màu đỏ.

"... Luge. Mẹ nghe nói đêm qua có chuyện lớn xảy ra."

"Thưa mẹ."

Zenith Fermaton.

Bà ấy mặc một chiếc váy đỏ bước xuống cầu thang, đối diện với tôi với khuôn mặt đã trang điểm kỹ càng từ sáng sớm.

"Ăn sáng chưa?"

"Giờ con mới chuẩn bị ăn đây."

"Vậy thì... cùng ăn đi. Mẹ cũng chưa ăn."

Gì đây.

Zenith lại chủ động đề nghị ăn sáng cùng tôi sao?

"Được thôi. Nhưng mà."

"Nhưng mà?"

"... Chúng ta đừng ăn ở phòng ăn, mà hãy ăn riêng tư trong phòng con đi. Thưa mẹ."

Tôi tiến về phía Zenith và nắm lấy tay bà ấy.

Dù chỉ là một tay, dù không phải theo lễ nghi quý tộc mà là cách những người yêu nhau nắm tay, nhưng điều quan trọng là tôi đang nắm quyền chủ đạo.

'Ai mà biết trong phòng Zenith có cái quái gì chứ.'

Phòng của tôi dù sao vẫn an toàn hơn.

Tuy không bằng phòng tình dục, nhưng vẫn tốt hơn phòng của Zenith hay phòng ăn.

"Được.... Trong lúc đi, mẹ có thể nói chuyện nghiêm túc một chút được không?"

"Ở đây có nhiều tai mắt lắm đấy."

"Không sao. Không phải chuyện kiểu đó đâu."

"Vậy thì chuyện gì."

Tự dưng thấy căng thẳng.

Rốt cuộc là định nói chuyện gì...?

"Yurdias Hania. Không phải là một người phụ nữ có điều kiện tồi, nhưng nếu con làm một người phụ nữ xuất thân từ Hội Đạo tặc mang thai thì sau này không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu."

"... Haha. Lẽ nào mẹ nghĩ cô ta sẽ bỏ trốn sao?"

"Vậy thì sao?"

"Cô ta không phải loại phụ nữ đó đâu."

Biểu cảm của Zenith trở nên nghiêm trọng.

"Con, hoàn toàn không nghe mẹ nói gì cả."

"Con nghe rất rõ. Con nghe rõ rồi mới trả lời đấy, thưa mẹ."

"Đó là một người phụ nữ không rõ lai lịch và thân phận. Cái họ Hania mẹ cũng chưa từng nghe qua. Thật may là có vẻ cô ta không mắc bệnh tật gì, nhưng nếu chẳng bao lâu nữa cô ta đột ngột mang thai thì-"

"Thì sẽ trở thành Bá tước phu nhân Fermaton chứ sao."

"Luge."

"Thưa mẹ."

Tôi siết chặt lấy tay Zenith.

"Nếu mang thai thì cô ta là người phụ nữ của con."

"... Mẹ không thể dễ dàng tin được. Nghe nói người phụ nữ đó, vốn dĩ đến đây để lừa đảo con cơ mà?"

"Nhưng bây giờ cô ta là người phụ nữ của con rồi. Con đã trừng phạt đích đáng cho việc cô ta định lừa đảo, và cô ta sẽ bị đeo vòng cổ. Một món đồ cùm kẹp khiến cô ta tuyệt đối không thể thoát khỏi con."

Tên của nó là, đai trinh tiết.

"Con cứ tưởng mẹ sẽ nói về chuyện đó cơ. Sao nhỉ, chuyện về cô hầu gái ấy."

"Hầu gái? À.... Là chuyện cái kính sao."

Zenith bình thản gật đầu.

"Tự dưng lại ghét kính. Mẹ không hiểu lý do cho lắm."

"Đeo kính thì tụt nứng lắm."

"Cái gì?"

"Đeo kính vào thì chẳng thấy nứng chút nào cả. Cảm giác cái dương vật đang cương cứng cũng xìu hẳn đi."

Bàn tay đang nắm lấy tay tôi của Zenith khẽ run lên.

Chuyện mang thai là chuyện của gia tộc thì không nói làm gì, nhưng phần liên quan đến sở thích tình dục dù sao cũng là một chủ đề nhạy cảm.

'Nhưng lại không nhắc đến chuyện giáo dục nhỉ.'

Thấy nhắc đến chuyện cái kính thì có vẻ Amy đã báo cáo với Zenith rồi, nhưng không thấy nói gì về chuyện giáo dục hầu gái thì chắc là một trong hai trường hợp.

Hoặc là Amy chưa báo cáo với Zenith.

Hoặc là Zenith đã nghe báo cáo nhưng không coi đó là vấn đề gì to tát.

'Việc đào sâu xem là trường hợp nào, chắc cũng không cần thiết đến mức đó đâu nhỉ.'

Két.

Tôi mở cửa phòng mình.

Căn phòng vẫn được dọn dẹp ngăn nắp như thường lệ, và tôi dẫn Zenith đến bàn ăn của mình.

"Luge. Mẹ hỏi một câu nhé."

"Vâng."

"Con thực sự để người phụ nữ nào làm vợ cũng được sao?"

"Không ạ."

Bất kỳ người phụ nữ nào thì tất nhiên là không được rồi.

"Có ba điều kiện. Một là ít nhất phải có khả năng tự bảo vệ bản thân. Hai là phải là một mỹ nhân mà ngay cả con nhìn cũng thấy đẹp. Và điều kiện cuối cùng là..."

Nói ra chắc không sao đâu nhỉ?

"Phải là trinh nữ."

"... Trinh nữ quan trọng thế sao?"

"Vô ô ô ô cùng quan trọng luôn ạ."

"Vậy, các điều kiện khác thế nào cũng được sao?"

"Chà, nếu không có khuyết điểm gì quá nghiêm trọng thì con không bận tâm lắm."

Miễn không phải kiểu đằng trước là trinh nữ nhưng lỗ miệng với lỗ đít đã bị khai thông toàn bộ là được, còn lại thì tôi không quan tâm lắm.

"Mẹ có biết người phụ nữ nào được không?"

"Hả?"

"Không phải mẹ định giới thiệu cho con một người sao? Con tưởng mẹ đang tính xem trong số những người mẹ biết có ai không đạt điều kiện chứ."

"Chuyện đó... không, đúng là vậy."

Lạch cạch.

Bát đĩa và thức ăn được mang vào và đặt trước mặt tôi và Zenith.

Bánh mì và súp đơn giản, cùng với thịt xông khói và rau củ.

Một bữa sáng nhẹ nhàng.

"... Ăn xong rồi hẵng nói chuyện tiếp nhé."

"Vâng. Nhưng thưa mẹ. Con có thể xin phép một chuyện được không?"

"Chuyện gì?"

"Con nghĩ thời gian ăn uống cũng phải được sử dụng một cách hiệu quả."

"... Vậy nên?"

"Cũng sắp đến lúc họ vào rồi... Chậc."

Ba cô hầu gái bước vào phòng.

Vừa nhìn thấy ba cô hầu gái, tôi đã chảy cả nước dãi.

"Laura. Yurdias. Amy."

Tôi dùng khăn ăn lau nhẹ khóe miệng, rồi chỉ tay về phía cửa phòng mình.

"Đóng chặt cửa lại rồi xếp thành một hàng ngang. Sau đó vén váy lên."

"... Luge?"

"Vâng."

Cần phải tỏ ra đường hoàng.

Dù sao cũng đâu phải lần đầu.

"... Xin thất lễ. Thưa Bá tước phu nhân."

Bắt đầu từ Amy, hai cô hầu gái còn lại cũng vén váy lên.

Amy dùng hai tay nhấc váy lên và hơi hé mở phía trước.

Quần lót hôm nay của Amy là màu trắng có viền ren.

"Ư, ư ư..."

Laura ngậm gấu váy vào miệng.

Chiếc quần lót cô ấy mặc có màu đen giống hệt bộ đồ Bunny Girl.

Và Yurdias.

"..."

Cô ta dùng hai tay túm chặt lấy gấu váy, run rẩy bần bật.

Tôi nắm chặt mẩu bánh mì đang ăn dở và xoay người về phía cô ta.

"Đang làm cái gì đấy? Vén lên ngay. Ta đang muốn để mẹ ta kiểm tra cơ mà."

"Kiểm, kiểm tra cái gì từ tôi chứ...?!"

"Xem ai có vẻ sẽ sinh con giỏi nhất."

"... Con đã làm tình với cả Amy rồi sao?"

"Không ạ. Vẫn chưa."

Tôi nhai nuốt miếng bánh mì.

"Là nhóm đối chứng thôi. Khung xương chậu của Amy thực sự rất đẹp mà."

Dù so sánh với Laura cũng không hề kém cạnh, không, riêng về khung xương chậu thì phải ngang ngửa nữ thần.

"Yurdias. Khi ta bảo vén váy lên một lần thì cô phải làm theo chỉ thị ngay lập tức chứ?"

"Chủ, Chủ nhân...!"

"Cô cởi hẳn váy ra đi. Đây là mệnh lệnh. Nếu không cởi ngay lập tức-"

Xoạt.

Chiếc váy của Yurdias rơi xuống.

Tôi vắt chéo chân và ngả lưng ra sau ghế.

"Tốt lắm."

"Đai, đai trinh tiết...?"

"Vâng. Đó là món đồ cùm kẹp mà con đã đeo cho Yurdias. Yurdias tuyệt đối không thể thoát khỏi con."

Tôi nuốt nốt miếng bánh mì.

"Mỗi sáng con đều vừa nhìn vừa kiểm tra như thế này. Xem người phụ nữ nào có vẻ sẽ sinh con giỏi nhất. Mỗi lần nhìn thấy, tâm trạng thực sự... fufu."

"... Lần trước mẹ cũng định nói rồi, nhưng thế này chẳng phải là hơi quá đáng sao."

"Dạ?"

"Thế này... có vẻ không ổn đâu."

Zenith lắc đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Thế này, thế này..."

"Vậy thì. Thưa mẹ."

Tôi khẽ liếc mắt.

"Mẹ có muốn vén váy lên không?"

"Cái, cái gì...?!"

"Đơn giản thôi."

Tôi chỉ vào chỗ trống bên cạnh Amy.

"Nếu không định cho xem quần lót thì mẹ hãy im lặng đi. Kẻo con lại..."

Đè ra đụ luôn bây giờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!