Quyển 4: Đại Học (324-433)

Chương 376: Tôi Thật Là Không Ra Gì

Chương 376: Tôi Thật Là Không Ra Gì

Mai Phương lái xe về, vừa mở khóa vân tay vào nhà, đập vào mặt là cái ôm thật lớn của Hạ Duyên đang chờ đợi.

"Ư... A Phương... ôm ôm!"

Mai Phương bị Hạ Duyên thân mật hồi lâu mới từ từ buông cô ra.

"Ưm ưm——đây là đang làm gì? Bất ngờ quá nha."

Nhìn cô vợ nhỏ thanh mai cười tươi rói trước mắt, đám mây đen suy nghĩ trên đường của Mai Phương lập tức tan đi không ít, "Em cũng không cần vội vàng thế chứ... Anh đã hứa với em chắc chắn sẽ không nuốt lời đâu."

Hạ Duyên ngẩn ra một lúc mới hiểu Mai Phương nói là trò chơi buổi tối đã nhắc đến trong cuộc gọi video vừa nãy, lập tức tức giận đấm Mai Phương mấy cái, "Anh thật đáng ghét, trong mắt anh em vội vàng thế sao?"

"Ây da, không phải thế mà——"

"Đương nhiên không phải! Làm việc vất vả rồi, nào... đưa túi cho em, áo khoác cũng cởi ra."

Hạ Duyên nhận lấy cặp táp từ tay Mai Phương, sau đó lại giúp cậu cởi áo khoác, Mai Phương lập tức cảm thán, "Như vậy, hình như quả thực có chút cảm giác vợ chồng chơi đồ hàng rồi."

"Cái, cái gì chơi đồ hàng, vốn dĩ là như vậy mà!"

Hạ Duyên đỏ mặt lầm bầm, "Tuy, tuy rằng bây giờ vẫn chưa kết hôn các loại, nhưng em đã sớm là người của anh rồi mà?"

"A a a a... Đừng nói ra oa! Cũng ngọt quá đi!"

Những chuyện nhỏ ngọt ngào giữa các cặp đôi như thế này mặc dù ngày nào cũng xảy ra, nhưng khi Mai Phương cảm thấy vất vả mệt mỏi mà có một chút thì ấm lòng nhất, cậu lập tức ôm lấy Hạ Duyên hôn lấy hôn để.

Hai người giống như đang nhảy điệu Waltz cứ xoay vòng qua lại, dán sát ôm nhau trên ghế sofa, còn chưa kịp ôn tồn thêm chút nữa, phía sau truyền đến tiếng ho khan của Lâm Hữu Hề, hai người lúc này mới dừng ý định dán sát lại.

Mai Phương đứng dậy khỏi vòng tay của Hạ Duyên thu dọn một chút, Lâm Hữu Hề thì dựa vào bên cạnh tủ bếp của nhà bếp mở, "Làm cho cậu chút đồ ăn, không có ăn vụng ở bên ngoài chứ?"

"Đâu dám, để bụng ăn đồ cậu làm đấy."

Mai Phương đi qua bên cạnh Lâm Hữu Hề, vừa bước ra một bước thì rụt lại, đối mặt với Lâm Hữu Hề đang dựa vào bên cạnh tủ hai tay chắp sau lưng, Mai Phương vươn tay ôm lấy Lâm Hữu Hề, kéo bàn tay nhỏ của cô.

Lâm Hữu Hề nghiêng đầu tỏ vẻ nghi hoặc:

"Không ăn cơm canh tớ chuẩn bị sao?"

"Không vội, ăn cậu trước."

Mai Phương nhẹ nhàng thơm một cái lên trán Lâm Hữu Hề: "Ngọt quá."

Lâm Hữu Hề cũng theo đó nâng má Mai Phương, nhẹ nhàng hôn chụt một cái.

"Cậu cũng rất ngọt."

"Có điều, là vị ngọt của Duyên Duyên."

"Cái, cái gì vị ngọt của tớ, Hữu Hề cậu đáng ghét quá... Thật là."

Hạ Duyên ngồi trên ghế sofa nhìn Mai Phương và Lâm Hữu Hề thân mật, thấy A Phương so với lúc mới vào cửa đã thư giãn hơn nhiều, Hạ Duyên cũng trở nên thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề ngồi bên cạnh Mai Phương nhìn Mai Phương ăn ăn uống uống, tiện thể hỏi chuyện công ty.

"Cũng không có chuyện gì lớn, họp quản lý bình thường... Đúng rồi, anh nói với hai em, hôm nay anh đi tham gia phỏng vấn nhóm của công ty chúng ta, thú vị lắm——"

Mai Phương kể lại thời gian hiển thánh trước mặt người khác (ra vẻ ngầu) của mình từ đầu đến cuối một lần, Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề đều nghe say sưa ngon lành.

"A Phương anh một ông chủ lớn lại còn cưa sừng làm nghé! Mà nhân viên và các bạn nhỏ phỏng vấn đều không nhận ra anh sao?"

"Dù sao trên poster có bộ lọc ngôi sao, offline không dễ nghĩ đến điểm này." Lâm Hữu Hề nói.

"Bạn nhỏ phỏng vấn cái gì chứ... Đến phỏng vấn đa số là đàn anh đàn chị năm ba năm tư."

"Toang rồi, tớ hoàn toàn không có khái niệm mình vẫn là tân sinh viên năm nhất."

Hạ Duyên vỗ đầu phàn nàn, "Nhắc mới nhớ, tớ bây giờ đi học ở trường cảm giác khá chia cắt, ngoài việc ở cùng Tiểu Vũ, những lúc khác mọi người đều không mấy khi bắt chuyện với tớ, tớ cảm giác các cậu ấy không phải không muốn, là hoàn toàn không dám."

"Ừm, trở thành người nổi tiếng là như vậy đấy... Khụ khụ."

Nhắc đến chuyện người nổi tiếng nhân vật công chúng này, Mai Phương vừa nghĩ đến việc mọi người đều đang xúi giục Duyên-chan ra mắt, lập tức cảm thấy có chút đau đầu.

Thấy vẻ mặt vốn còn vui vẻ của Mai Phương đột nhiên trở nên trầm xuống, Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề lập tức cảnh giác nhìn nhau, sau đó Lâm Hữu Hề múc một thìa canh, thổi thổi rồi dựa vào đút cho Mai Phương.

"Đừng nghĩ những chuyện quá mệt mỏi nữa, nào, uống thêm chút canh hạt sen bách hợp, mùa thu dễ cảm cúm ho khan, cái này thanh tâm nhuận phổi."

"Ưm... Anh tự làm là... ưm ưm."

Mai Phương uống canh xong, Hạ Duyên còn cầm khăn giấy lau khóe miệng cho Mai Phương.

"Hai em hôm nay sao nhiệt tình thế, cứ cảm giác bỗng nhiên có ý định làm em bé rồi."

"Hai người mẹ cùng chăm sóc anh, anh không vui sao?"

"Vui chứ, sao không vui."

"Vậy anh nhìn có vẻ không vui lắm nhỉ?"

"Không có... Anh đâu có không vui, anh có hai đối tượng còn có thể không vui sao?"

Hạ Duyên bĩu môi nói, "A Phương, anh nói xem, ba chúng ta có phải là người một nhà không."

"Đương nhiên là phải rồi, hỏi cái này làm gì?"

"Người một nhà thì phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu đúng không!"

Hạ Duyên chống cằm vẽ vòng tròn trên bàn, "Nhưng anh hôm nay nhìn rõ ràng chính là có tâm sự, thấy anh lại là bộ dạng không muốn nói cho bọn em...

Lâm Hữu Hề cũng ở bên cạnh xoa đùi Mai Phương vẽ vòng tròn, "Cho dù Duyên Duyên không giúp được gì, anh cũng nên nói cho bọn em nghe, giải tỏa ra chắc chắn thoải mái hơn là kìm nén, anh nói có phải không?"

"Này này, cái gì gọi là tớ không giúp được gì hả!"

Mai Phương ở bên cạnh nhìn Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề đấu võ mồm, lập tức liền hiểu dụng ý của hai người luôn nhiệt tình như vậy sau khi cậu về, một mặt cảm động vì các bà xã hiểu lòng người, mặt khác cũng có chút cảm thán.

Thực ra Mai Phương kiếp trước luôn sống một mình, cộng thêm việc bản thân không thích để bố mẹ lo lắng vớ vẩn, nên gặp chuyện khó chịu hoặc tâm trạng không tốt, luôn một mình nuốt xuống.

Thói quen gặp khó khăn tự mình giải quyết này cũng đã hình thành từ lâu, một mặt là không muốn lan truyền năng lượng tiêu cực, mặt khác cũng là thiếu đối tượng lắng nghe đủ tin cậy.

Dù sao cho dù quan hệ tốt đến đâu thân mật đến đâu, ai cũng không muốn cứ mãi làm thùng rác xả cảm xúc của ai.

Kiếp này đã trôi qua hơn mười năm, Mai Phương thực ra vẫn chưa một mình gặp phải trắc trở gì ra hồn, nhiều hơn là những phiền não cùng nhau đối mặt khi mọi người trưởng thành, cho nên thói quen này cũng gần như không có cơ hội thể hiện.

Rõ ràng là không có cơ hội thể hiện gì.

Cũng không biết tại sao, rõ ràng mình chưa từng chủ động nhắc tới, Duyên Duyên và Hữu Hề cứ là bộ dạng đã rất hiểu hành vi tác phong của mình, giống như trước đó mình đã thường xuyên làm như vậy.

Mấy kiếp trước rốt cuộc đã tu được bao nhiêu phúc phận, mới có thể để hai người chu đáo yêu thương mình như vậy xuất hiện bên cạnh mình a...

Mai Phương bên này cuối cùng cũng thở dài một hơi thật dài, tiếp đó liền ôn tồn nói:

"Thực ra... Duyên Duyên giúp được."

"Anh trên đường cũng đã cân nhắc rất lâu, cuối cùng vẫn muốn hỏi suy nghĩ của Duyên Duyên em."

"Ơ."

"Hửm?"

Hạ Duyên nghe xong vô cùng chấn động, ngay lập tức khoác tay Mai Phương hóa thân thành bé ngoan tò mò:

"Quả nhiên có chuyện không có em thì không hoàn thành được sao? Mau nói cho em biết, là gì! Xin hãy nhất định để em tham gia!"

"Chính là..." Mai Phương gãi đầu nói, "Chính là ngành công nghiệp thần tượng ảo đã nói với em trước đó, lúc đầu chẳng phải anh nói sợ làm chậm trễ việc em viết nhạc, nên nói không cần em tham gia sao?"

Hạ Duyên gật đầu, "Cho nên nói——hiện tại có thay đổi rồi sao?"

"Nhưng hiện tại một kết quả thảo luận nội bộ là, thần tượng ảo vẫn phải cần Duyên Duyên em đến đóng vai người bên trong (trung chi nhân), diễn xuất bản sắc Duyên-chan vị thần tượng chủ lực này, tạo thanh thế cho việc quảng bá thương hiệu thần tượng ảo sau này."

Mai Phương giải thích, "Cái này đương nhiên là phải xem nguyện vọng cá nhân của em, nếu Duyên Duyên em cũng không muốn, vậy phần Duyên-chan này chúng ta cũng có thể tuyết tàng (giấu đi), dùng thần tượng ảo mới thay thế——"

"Muốn muốn! Tại sao không muốn! Trước đó chẳng phải thuận theo ý anh phối hợp sao, em đâu có không muốn trực tiếp ra mắt làm thần tượng ảo đâu, cảm giác rất thú vị!"

Trong mắt Hạ Duyên lấp lánh ánh sáng rực rỡ, rõ ràng cô vô cùng mong chờ kế hoạch ra mắt thần tượng ảo tiếp theo.

Nhưng điều này cũng khiến Mai Phương càng áy náy hơn.

"Anh trước đó lại không nhìn ra em đang chiều theo anh... Hu hu... Anh thật là không ra gì..."

"A, a! Em không có ý trách anh... Được rồi, đừng như vậy A Phương."

Hạ Duyên vội vội vàng vàng để Mai Phương rúc vào lòng mình rồi an ủi cậu, "Ngoan ngoan... Bé Phương không khóc——Mẹ Duyên Duyên sẽ vì... không đúng, mẹ Duyên Duyên thực sự rất mong chờ làm thần tượng ảo này đấy!"

Tối nay (25/5) còn một chương nữa, mệt rồi.

Gần đây có chút ý nghĩ điên cuồng muốn mở hố mới, nhưng cuốn sách này chắc sẽ viết đến khoảng 1,5~2 triệu chữ, hai đề tài muốn mở gần đây, một là “ Vợ tôi đến từ một ngàn năm trước ” phiên bản Thủy Tinh Cung/Đa vị diện, một loại là thanh mai cổ đại (có tu chân thấp) gia tộc truyền thừa thường ngày, không biết mọi người thích loại nào? Làm một cuộc khảo sát nhỏ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!