Quyển 4: Đại Học (324-433)

Chương 330: Chuyến Đi Thần Long Giá

Chương 330: Chuyến Đi Thần Long Giá

Chuyến đi Thần Long Giá lần này của Hướng Băng Băng chủ yếu là mời bộ ba Mai - Hữu - Duyên, nhưng những người bạn thường ngày hay qua lại như Lưu Tiêu Vũ, Quách Vân, Vạn Siêu Hùng, Chu Nại Nại... Hướng Băng Băng cũng mời đi cùng.

Tuy nhiên cuối cùng người đồng ý đi cùng chỉ có Lưu Tiêu Vũ và Quách Vân.

Chu Nại Nại tuy rất muốn đi, nhưng dù sao cũng phải tiếp tục ôn tập chuẩn bị thi để theo bước chân đàn anh Mai Phương.

Mặc dù học sinh Giang Thành Sư Nhất Phụ đều là những học sinh giỏi hàng đầu, nhưng muốn thi đỗ vào Đại học Bằng Thành của thế giới này cũng không phải chuyện đơn giản.

Đi về hướng Thần Long Giá bắt xe thì khá xa, đi máy bay cũng không có điều kiện đó, cuối cùng mọi người quyết định cùng nhau đi tàu hỏa toa giường nằm mềm.

Nhóm Mai - Hữu - Duyên cộng thêm Băng - Vũ - Vân tổng cộng sáu người, Mai tổng mua tổng cộng tám vé, như vậy tương đương với việc bao trọn hai khoang giường nằm mềm. Hiện tại vẫn còn một thời gian nữa mới đến mùa cao điểm, người đi du lịch Thần Long Giá cũng không nhiều, nên cũng sẽ không gây phiền phức cho người khác.

Buổi tối trước khi xuất phát, Hạ Duyên cứ bận rộn thu dọn hành lý, Mai Phương thấy cô nàng loay hoay thú vị nên cũng vào giúp một tay.

"Có nhiều đồ cần chuẩn bị thế này sao?"

"Có chứ, chúng ta đi khám phá Thần Long Giá đấy, đây là nơi bí ẩn nhất tỉnh Sở Bắc rồi... Anh xem em mang theo la bàn, bản đồ, lương khô nén, còn cả dao quân đội Thụy Sĩ, đèn xách tay công suất siêu cao..."

"Chúng ta đến nhà Băng Băng làm khách, không phải đi sinh tồn nơi hoang dã đâu, anh đoán cùng lắm là cắm trại một chút là được, mang đồ cắm trại bình thường là ổn, không mang thì ở đó cũng có bán."

Mai Phương liếc nhìn Lâm Hữu Hề đang ngồi trên ghế sofa nghịch laptop như đang làm việc: "Hữu Hề cậu không chuẩn bị hành lý à?"

"Hôm nay bên C Trạm có chút việc phải làm, Duyên Duyên giúp tớ chuẩn bị là được rồi, cùng lắm thì mặc đồ của Duyên Duyên."

"Cậu học cái thói này ở đâu ra thế... Hơn nữa quần áo của Duyên Duyên cậu mặc không thấy rộng thùng thình sao?"

"Vậy là cậu chê ngực tớ nhỏ hả?"

Lâm Hữu Hề gập laptop lại, cau mày nhìn Mai Phương dò xét.

"A Phương rõ ràng là đang chê tớ béo! Có phải không."

Hạ Duyên cũng đóng vali lại, túm lấy vạt áo Mai Phương phụng phịu.

"Này này, anh không định tấn công cả hai người cùng lúc đâu nhá!"

Mai Phương vẻ mặt vô tội giơ hai tay lên đầu hàng.

Cuối cùng Mai Phương bị phạt phải giúp Lâm Hữu Hề sắp xếp vali, chọn quần áo mặc ra ngoài và đồ lót, để răn đe.

Tàu hỏa đi Thần Long Giá đến chập tối mới xuất phát, hiện tại các chuyến tàu chỉ có tàu nhanh, nên phải đến rạng sáng hôm sau mới tới nơi. Sáu người trước khi hẹn gặp nhau đã gửi hành lý ở nhà ga, sau đó chơi ở trung tâm thương mại gần đó cả ngày.

Hướng Băng Băng vốn luôn rất vui vẻ, lúc đi thang máy quay lại nhà ga bỗng nhiên cảm thán:

"Hôm nay chơi xong rồi không biết còn có cơ hội quay lại không..."

"Băng Băng, cậu đang buồn à?"

Hướng Băng Băng gật đầu, "Ít nhiều cũng có một chút... Đặc biệt là căng tin của Giang Thành Sư Nhất Phụ, cũng không biết căng tin Đại học Bằng Thành có ngon như ở đây không."

"Hóa ra là buồn vì cái căng tin à?"

Mai Phương có chút bất lực đỡ trán, "Nhưng mà, đây đúng thực là phong cách của Băng Băng."

"Thích đồ ngon thì có gì sai chứ, thật là!"

Hướng Băng Băng làm mặt quỷ với Mai Phương, "A Phương sao mà kém lãng mạn thế, chẳng hiểu chút gì về niềm vui ăn uống cả."

"Lời này không thể nói thế được đâu Băng Băng."

Lâm Hữu Hề mỉm cười nói, "Về khoản 'ăn' này, A Phương nhà chúng tớ vẫn rất sành sỏi đấy."

"Oa oa, thật hay giả vậy? Sao tớ có chút không tin nhỉ..."

"Có điều, cũng không phải là đồ ăn ngon theo nghĩa thông thường đâu."

"Không phải đồ ăn ngon theo nghĩa thông thường? Đó là——"

Tuy Lâm Hữu Hề nói ẩn ý, nhưng Hạ Duyên và Lưu Tiêu Vũ ở bên cạnh lập tức liên tưởng đến một số thứ không trong sáng, Lưu Tiêu Vũ đỏ mặt cúi đầu tỏ vẻ hoảng hốt lúng túng, khiến Quách Vân bên cạnh chẳng hiểu mô tê gì. Hạ Duyên thì vội vàng kéo Lâm Hữu Hề cười ha hả lấp liếm:

"Ha ha ha Hữu Hề đang nói đùa đấy! Giờ không còn sớm nữa, chúng ta mau qua cửa kiểm soát an ninh thôi!"

Hạ Duyên đẩy Mai Phương cùng vào ga qua cửa kiểm soát, cô nàng giống như bà mẹ giáo viên tiểu học của mình nhắc nhở các bạn nhỏ chú ý ba lô vật dụng trên người, đừng làm mất các loại giấy tờ, cuối cùng thấp thỏm dưới sự nhắc nhở của Mai Phương đặt vali vào máy soi, đợi cùng nhau xách hành lý ra.

"Em có vẻ rất căng thẳng?"

"Ách..."

Hạ Duyên gãi đầu, "Dù sao cũng là lần đầu tiên đi tàu hỏa mà."

"Em là lần đầu tiên đi tàu hỏa? Thật hay đùa vậy?"

"Bình thường đều đi xe của bố ra ngoài, hoặc là đi xa thì đi máy bay, chứ chưa đi tàu hỏa bao giờ." Hạ Duyên cười với Mai Phương, "Có chút phấn khích nho nhỏ."

"Thảo nào em lại kích động như vậy..."

"Thực ra tớ cũng là lần đầu tiên đi."

Lâm Hữu Hề xen vào nói, "Hồi nhỏ tớ gần như chưa từng rời khỏi tỉnh Sở Bắc, vì bố tớ quá bận."

"Ư... xin lỗi nhé, Hữu Hề."

Hạ Duyên đột nhiên xin lỗi Lâm Hữu Hề, khiến cô nàng có chút khó hiểu, "Chuyện này có gì mà phải xin lỗi."

"Tuổi thơ của tớ hạnh phúc hơn cậu nhiều, còn khoe khoang trước mặt cậu, cái này không đáng xin lỗi sao..."

"Cái đó chưa chắc đâu nha?"

Lâm Hữu Hề chống hông bày ra dáng vẻ có chút trẻ con, "Phải biết rằng, chính lúc cậu đi du lịch là lúc tớ và A Phương bồi đắp tình cảm đấy. Bọn tớ cùng nhau ăn cơm, cùng nhau chơi game, cùng nhau viết code, cùng nhau ngủ khì khì, còn cùng nhau làm rất nhiều chuyện cậu không biết nữa."

"Thật, thật hay giả vậy!"

Hạ Duyên nghiêng đầu nhìn Mai Phương, "Em chưa từng nghe anh nói!"

Mai Phương bất lực dang tay nói: "Lúc đó Hữu Hề nói sợ làm vậy em sẽ không vui, bảo anh giấu không nói cho em biết, sau đó cũng không có cơ hội đặc biệt nào để nói những chuyện này. Nhưng đều là quan hệ tình bạn rất trong sáng, em đừng nghĩ nhiều."

"Đều đã cùng nhau ngủ khì khì từ sớm như vậy rồi... còn trong sáng thế nào được..."

"Chỉ là cùng ngủ trưa trên giường tre thôi mà! Chạm cũng chưa chạm vào nhau, đúng không Hữu Hề?"

Lâm Hữu Hề nắm tay Hạ Duyên mỉm cười, "A Phương nói đúng, ít nhất trước khi tớ ngủ là như vậy, sau khi ngủ dậy thì tớ ôm A Phương ngủ."

"Ư ư ư..."

Hạ Duyên miễn cưỡng bày ra vẻ mặt ung dung, "Không, không sao đâu... Dù sao lúc đó còn nhỏ, tớ cũng, tớ cũng từng ôm A Phương mà, chính là khoảng thời gian Năng lượng siêu cấp ấy..."

Hạ Duyên cuối cùng cũng biết tại sao Lâm Hữu Hề lại coi chuyện ôm ấp của hai người họ như không thấy rồi.

Mình không phải là người đầu tiên, phải không...

Hướng Băng Băng nhìn ba người phía trước cùng nhau liếc mắt đưa tình, lộ ra vẻ mặt có chút khó hiểu.

Sáu người cùng nhau xếp hàng lên tàu, vội vội vàng vàng quẹt thẻ vào ga, tìm đến sân ga có toa giường nằm mềm, vào trong toa, người này giúp người kia, cùng nhau đỡ tay cất hành lý lên, Hạ Duyên lập tức nằm vật xuống giường dưới một bên nghỉ ngơi.

"Cảm thấy tàu hỏa thế nào?"

Mai Phương ngồi bên giường Hạ Duyên, nhẹ nhàng vỗ vỗ mông Hạ Duyên. Hạ Duyên chỉ nằm sấp ở giường dưới đung đưa chân, bày tỏ quan điểm về tàu hỏa:

"Chật chội hơn tưởng tượng nhiều... May mà chúng ta chọn giường nằm mềm, còn có cửa kéo. Em nhìn thấy cái giường nằm cứng kia, em cảm giác em chắc chắn ngủ không ngon."

Mai Phương nhìn đôi chân đung đưa của Hạ Duyên mà tâm ý xao động, lập tức bắt đầu một phen thao tác——

"Hừ hừ, anh sao có thể để vợ anh chịu khổ được chứ? Em nói có đúng không? Hửm..."

"Ái chà ha ha ha anh đáng ghét quá đừng nghịch em nữa——"

Hạ Duyên bị Mai Phương trêu chọc cười khanh khách không ngừng. Lâm Hữu Hề bên này thu dọn hành lý xong ngồi trên giường, kéo kéo vạt áo Mai Phương nói: "Bây giờ cậu chơi với Duyên Duyên vui vẻ, tối nay phải ngủ cùng tớ đấy."

"A a... dựa vào đâu chứ, A Phương mới chơi với tớ một lúc——"

Hạ Duyên vừa dứt lời, cửa kéo khoang giường nằm mềm lập tức bị mở ra, Mai Phương thu tay về với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai bịt trộm chuông.

"Hello lô! Tớ sang xem các cậu bên này thế nào rồi!"

"Băng Băng, lần sau sang tìm bọn tớ nhớ gõ cửa, như vậy hơi bất lịch sự."

Lâm Hữu Hề dùng lời lẽ rất bình tĩnh nhắc nhở Hướng Băng Băng, Hướng Băng Băng lập tức ngại ngùng gãi đầu, "Xin lỗi xin lỗi, phấn khích quá, đây là lần đầu tiên tớ đi giường nằm mềm, lần sau tớ sẽ nhớ."

"Không sao không sao! Băng Băng lần sau cậu nhớ là được."

Hạ Duyên bò dậy từ trên giường, sau đó bá vai Mai Phương hỏi Băng Băng, "Các cậu định sắp xếp giường chiếu thế nào?"

"Tiểu Vũ và Vân Vân ngủ một bên, tớ một mình ngủ một bên."

"Cậu cao lớn thế này, ngủ có yên ổn không?"

"Cũng bình thường thôi ha ha ha ha, tớ quen rồi."

Hướng Băng Băng bên này nói chuyện với Hạ Duyên, Mai Phương cũng rất tự giác đứng dậy nhường chỗ cho Hướng Băng Băng, ngồi xuống bên cạnh Lâm Hữu Hề, thì thầm to nhỏ với cô nàng:

"Chuyện ba người, bây giờ nói cho Băng Băng biết không? Quên mất là cậu ấy hình như hoàn toàn không biết chuyện này."

"Đợi đến lúc cắm trại ở Thần Long Giá rồi nói, bây giờ cũng không vội."

Lâm Hữu Hề và Mai Phương bên này đang kề tai tóc mai, lúc này bên ngoài cửa khoang lại truyền đến tiếng gõ cửa.

"Hello lô."

Quách Vân và Lưu Tiêu Vũ cũng cùng nhau sang thăm bộ ba Mai - Hữu - Duyên.

Năm cô gái ngồi cùng nhau trò chuyện vui vẻ, Mai Phương chịu trách nhiệm rót trà bưng nước, đưa đồ ăn vặt. Lưu Tiêu Vũ được sủng ái mà lo sợ vội vàng chủ động nhận lấy việc của Mai Phương, nghĩ ngợi một chút rồi nhắn tin hỏi Mai Phương:

“Bọn tớ có làm phiền các cậu thân mật không?”

“Không sao, các cậu cứ nói chuyện đi.”

Mai Phương ngẩng đầu cười với Lưu Tiêu Vũ, sau đó đứng dậy chuyển chỗ, leo lên giường trên nằm vật ra.

Mai Phương bây giờ cũng khá ngạc nhiên.

Nói chứ mỗi lần khó khăn lắm mới được đi chơi một chuyến, bên cạnh chẳng có lấy một thằng bạn trai nào để nói chuyện à?

Vạn Siêu Hùng cái thằng chó này cũng không đi chơi với mình.

Thôi, vẫn là bạn thân kiếp trước đáng tin cậy hơn.

Mai Phương nhắn tin cho Trương Minh:

Mai Hữu Hề Bảo: “Con trai, đang làm gì đấy?”

Gia Ngạo Nại Ngã Hà: “Mày không phải đi Thần Long Giá rồi sao?”

Mai: “Đang trên tàu chán quá không có việc gì làm đây.”

Trương: “Không có việc gì làm thì tìm bố mày chơi đúng không?”

Mai: “Thằng ranh này. jpg”

Trương: “Chơi ở Thần Long Giá cẩn thận chút, đừng để người rừng ăn thịt”

Mai: “Bọn tao có một người rừng lớn bảo vệ rồi”

Trương: “Cái gì, người rừng lớn?”

Mai: “Mày hoàn toàn chưa gặp cô ấy à? Lần trước chắc là...”

Mai Phương và Trương Minh đang trò chuyện rôm rả, lúc này Lâm Hữu Hề ở giường dưới dụi dụi mắt, "Tớ hơi buồn ngủ rồi, các cậu nói chuyện tiếp đi nhé."

Lưu Tiêu Vũ và Quách Vân biết nhìn bầu không khí lập tức đứng dậy muốn cùng rời đi, "Vậy bọn tớ cũng——"

Lâm Hữu Hề lập tức xua tay nói: "Các cậu cứ nói chuyện của các cậu, không ảnh hưởng đến tớ."

Lâm Hữu Hề nói rồi liền leo thang giường nằm lên giường của Mai Phương, ba người Băng - Vũ - Vân trừ Hạ Duyên ra đều nhìn đến ngây người.

"Đang chat với ai thế? Cười vui vẻ vậy."

"Hả? Không có không có..."

"Ừm ừm, không có là tốt."

Lâm Hữu Hề cũng không hỏi đến cùng, đối với Mai Phương có thể nói là cực kỳ tin tưởng, trực tiếp nằm vào lòng Mai Phương nhắm mắt lại.

Dưới bầu không khí này ba người ngoài cuộc cũng không tiện nói gì, đơn giản nói vài câu rồi lần lượt chào tạm biệt rời đi.

Hạ Duyên đứng dậy giẫm lên giường dưới, bám vào giường trên của hai người lắc lư nói, "Làm gì mà thân mật trước mặt người khác thế... Dọa Băng Băng sợ rồi kìa."

"Đơn giản là tuyên bố lại chủ quyền thôi, sợ có người sẽ giống như Bành Tuyết có ý đồ bất chính với A Phương."

Lâm Hữu Hề khẽ mở mắt, nở nụ cười có chút ranh mãnh, "A Phương nhà chúng ta ưu tú như vậy, con gái nhớ thương cậu ấy cũng không ít đâu."

"Vân Vân Tiểu Vũ chúng ta chẳng phải đều đã nói rồi sao, chuyện này có gì đáng sợ đâu... Chẳng lẽ cậu còn sợ Băng Băng có ý đồ bất chính với A Phương à? Ha ha ha..."

Hạ Duyên cười cười, phát hiện biểu cảm của Lâm Hữu Hề thì nụ cười cũng dần cứng lại, "Không phải chứ, cậu thực sự có nỗi lo này à?"

"Những cái khác thì cũng không có gì... Chỉ là nếu Băng Băng thực sự có ý với A Phương, đến lúc đó A Phương đẩy cũng không đẩy ra được."

"Cậu ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ, sao lại có hứng thú với chuyện này chứ..."

Hạ Duyên lắc lư giường của Lâm Hữu Hề, "Là cậu thì có ấy Hữu Hề... Có phải cậu muốn tìm bừa một lý do lấp liếm tớ, muốn độc chiếm A Phương đúng không?"

"Ý là... Duyên Duyên cậu tối nay cũng muốn tham gia vào sao?" Lâm Hữu Hề chống cằm suy nghĩ, "Có điều, chỗ nằm có thể hơi chật."

"Đây là tàu hỏa đấy! Cậu cũng quá, quá khoa trương rồi! Sẽ gây phiền phức cho người khác đấy."

Lâm Hữu Hề nhìn Hạ Duyên đang đỏ mặt khẽ cau mày, "Không phải đang nói chuyện chen chúc ngủ cùng nhau sao? Sao trong đầu cậu toàn nghĩ đến chuyện đen tối thế, cậu phải tiết chế một chút, đây cũng là vì sức khỏe của A Phương, A Phương đâu phải đồ chơi của cậu, sao cậu có thể——"

"A a a tớ biết rồi mà đừng có dạy dỗ tớ nữa!"

Hạ Duyên vô duyên vô cớ bị Lâm Hữu Hề dạy dỗ một trận.

Hướng Băng Băng, Lưu Tiêu Vũ và Quách Vân trở về khoang giường nằm bên cạnh, Hướng Băng Băng vừa ngồi xuống đã bày tỏ thắc mắc của mình: "Gần đây tớ đi chơi với nhóm A Phương phát hiện ra một điểm mù, không biết các cậu có để ý không?"

Lưu Tiêu Vũ và Quách Vân nhìn nhau, tuy hai người họ đều biết chuyện mối quan hệ ba người kia, nhưng hai người chưa từng trao đổi với nhau, nên cũng không biết đối phương là địch hay là bạn.

"A... thắc mắc gì thế?"

"Chính là, A Phương và Duyên Duyên tuy đã chia tay rồi, nhưng quan hệ giữa hai người họ vẫn rất thân mật, trước đây lúc chụp ảnh ở cổng Thành Nhân (cổng trưởng thành) là như vậy, lúc chụp ảnh chung cũng vậy... Hôm nay lại càng như vậy nữa."

"Dù, dù sao cũng là thanh mai trúc mã bao nhiêu năm mà... đúng không?"

Lưu Tiêu Vũ gãi đầu, "Tình cảm sâu đậm một chút cũng là bình thường."

Quách Vân bên cạnh cũng lí nhí hùa theo, "Đúng, đúng vậy... Hồi cấp 2 tớ ngồi cùng bàn với A Phương, lúc đó họ chưa yêu nhau, quan hệ cũng đều như vậy."

"Ồ ồ, hóa ra là thế à... Lúc đầu tớ còn thấy A Phương có chút không chú ý giữ khoảng cách, nhưng nghĩ lại ba người họ là thanh mai trúc mã thì cũng rất bình thường."

Hướng Băng Băng chống cằm nhìn hai người kia nói, "Nói chứ, hai cậu có thanh mai trúc mã không? Bạn bè chơi với nhau từ nhỏ ấy."

"Không có..." Quách Vân lắc đầu, trước đây cô là cô nàng béo, làm gì có ai thích cô.

Lưu Tiêu Vũ thì cười cười, "Trước đây tớ chẳng phải đã nói chuyện với cậu rồi sao, mãi đến cấp 2 có một người, sau đó mâu thuẫn không liên lạc nữa."

"Ồ ồ! Tớ quên mất chuyện đó rồi, cũng là lúc cắm trại nói nhỉ."

Hướng Băng Băng mỉm cười nói, "Thực ra tớ cũng có một thanh mai trúc mã, tớ và cậu ấy lớn lên cùng nhau từ nhỏ, quan hệ của bọn tớ cũng giống như Duyên Duyên Hữu Hề vậy, tình cảm sâu đậm lắm! Đến lúc đó tớ giới thiệu cậu ấy cho các cậu, hai đứa tớ cùng đưa các cậu đi thám hiểm Thần Long Giá!"

"Ừm ừm, được thôi."

Lưu Tiêu Vũ và Quách Vân đều cười híp mắt gật đầu.

Cảm ơn Minh chủ đại đại đã thưởng, hôm nay tớ gọi bạn tớ dậy cập nhật một chút vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!