Tập 2

Chương 5 Kế Hoạch và Chủ Đích

Chương 5 Kế Hoạch và Chủ Đích

Vào một buổi tối trong tuần, sau khi tan học, tôi hẹn gặp Satoya ở một quán cà phê gần ga.

Tôi là người rủ, nhưng cậu ấy lại là người chọn chỗ.

“Đầu tiên thì... cái này cho cậu,” tôi nói, đưa một chiếc phong bì cho Satoya đang ngồi đối diện sau khi chúng tôi gọi nước.

“Gì đây?”

“Cậu nhớ hôm nọ tớ bị cảm không? Cậu đã đi thay tớ đến nhà hàng mà tớ đặt chỗ ấy.”

Lẽ ra, điểm đến cuối cùng trong buổi hẹn hò tuần trước của tôi là một bữa tối với view ngắm trời đêm tuyệt đẹp.

Đó là một nhà hàng Ý sang chảnh mà Satoya đã giới thiệu. Tuy không quá đắt đỏ, nhưng nhà hàng có phục vụ các bữa ăn theo set và là địa điểm quen thuộc của giới nữ công sở.

Nhưng ai cũng biết rồi đấy, buổi hẹn của tôi đã phải dời lại vì trận cảm cúm.

Sáng hôm đó, tôi đã gọi cho Satoya, nhờ cậu ấy và bạn gái đến thay chỗ cho tôi và chị Ayako.

“Tiền bữa tối hôm đó,” tôi giải thích. “Cậu cầm đi.”

“Hả...? Thôi, tớ không nhận đâu. Tự dưng cậu đưa tớ làm gì?”

“Cậu đi là vì giúp tớ, nên tớ trả là phải đạo rồi. Nhờ cậu mà tớ không phải thất hẹn với nhà hàng.”

“Thôi nào, bận tâm làm gì. Cả tớ và Rin đều đã có một bữa ăn rất vui, đừng áy náy.”

“Nhưng... bữa đó đắt mà, phải không?”

“Ừ thì... Hừm, nếu cậu đã nói vậy thì tớ lấy một nửa thôi, chứ nhận hết thì ngại lắm.”

Satoya chỉ lấy một nửa số tiền trong phong bì rồi trả lại cho tôi.

Tôi thấy nếu cứ cố dúi vào tay cậu ấy thì còn kỳ hơn, nên đành nhận lại.

“Cậu cũng ra dáng người lớn phết nhỉ? Tớ cứ đinh ninh là cậu lại gọi tớ ra để xin tư vấn hẹn hò. Ai ngờ lại là vì chuyện này,” cậu ấy nói, giọng ngao ngán.

“Buổi hẹn bù của cậu là cuối tuần này đúng không?”

“Ừ.” Tôi và chị Ayako đã trao đổi vài lần và quyết định hẹn hò lại vào cuối tuần này.

“Lần này chắc tớ không cần tư vấn lịch trình đâu... Chị Ayako đã dặn đi dặn lại là đừng có gắng sức quá.”

Lần nào bàn chuyện hẹn hò, chị ấy cũng nhắc đi nhắc lại: “Ừm, Takkun à... Em nhiệt tình vì chị thế này chị vui lắm, nhưng đừng làm gì quá sức nhé. Lỡ lại ốm nữa thì khổ... nên đừng gắng quá,” hoặc là “Thuê xe tốn tiền lắm, mình đi xe của chị đi. Chị lái xe cũng được mà...” Có vẻ như chuyện tôi đổ bệnh vì quá sức đã khiến chị ấy lo lắng không yên.

Mình thật kém cỏi, tôi thở dài tự trách.

Rõ ràng mình chỉ muốn làm chị ấy vui, vậy mà cuối cùng lại khiến chị phải bận tâm.

“Tớ hiểu mà. Chị ấy lo cũng phải. Cậu càng cố tỏ ra này nọ thì chỉ càng làm chị ấy thêm áp lực thôi.”

“Thảm hại thật chứ... Tớ đã cố gồng mình lên để chị ấy thấy mình là một người đàn ông, ai ngờ lại phản tác dụng, khiến chị ấy lo cho mình như lo cho một đứa con trai.”

Không biết chị ấy nghĩ về tôi thế nào nhỉ? Chắc là không ghét đâu.

Có lẽ tôi đang ảo tưởng, nhưng tôi tin là chị ấy có quan tâm đến mình.

Tình cảm chị ấy dành cho tôi... có lẽ gần giống như sự yêu mến. Nhưng đó là tình cảm gia đình hay tình yêu nam nữ thì tôi chịu.

Mà tệ hơn là, có khi chính chị Ayako cũng không phân biệt được.

Biết đâu hai loại tình cảm đó không hề tách biệt, và cảm xúc của chị ấy là một mớ hỗn độn mơ hồ—chẳng rõ đâu là điểm bắt đầu và đâu là điểm kết thúc.

“Thôi nào, đừng nghĩ nhiều quá. Chuyện lần này cũng có một phần lỗi của tớ. Tớ đã đặt quá nhiều áp lực lên cậu khi gợi ý một lịch trình quá ‘người lớn’... thế nên tớ đã mời đến một cố vấn đặc biệt rồi.”

“‘Cố vấn đặc biệt’...?”

“Đúng vậy. Người am hiểu về cậu và chị Ayako nhất thế gian này.” Tôi chết lặng.

“Vì nghĩ thế nào cậu cũng lại hỏi chuyện hẹn hò nên tớ gọi cô ấy đến luôn. Cũng vì thế nên mới chọn quán này... À, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.”

Satoya vẫy tay về phía cửa quán cà phê.

Người am hiểu về tôi và chị Ayako nhất ư? Là ai được nhỉ? Thắc mắc, tôi nhìn theo hướng của Satoya.

À, tôi hiểu rồi.

“Ồ, chào anh,” cô bé vẫy tay chào khi thấy chúng tôi.

Đó là một người tôi quá đỗi quen thuộc—con gái của chị Ayako, Miu Katsuragi.

“Lâu rồi không gặp, Satoya. Anh vẫn đẹp trai như ngày nào.”

“Cảm ơn em! Miu cũng xinh như mọi khi.”

“Ha ha, cảm ơn anh.” Sau màn chào hỏi xã giao với Satoya, Miu quay sang tôi.

“Chào Taku. Mới sáng nay không gặp thôi mà.”

“Miu...” Phải rồi. Trên đời này, làm gì có ai hiểu rõ chị Ayako và tôi hơn Miu chứ.

Bảo sao Satoya lại gọi em ấy là “cố vấn đặc biệt”. Nhưng mà...

“Em đi gọi nước đã nhé,” Miu nói rồi đi về phía quầy.

Khi em ấy vừa đi khỏi, tôi liền rướn người qua bàn, thì thầm: “Này. Sao cậu lại gọi cả Miu đến thế, Satoya?”

“Vì tớ thấy em ấy là người thích hợp nhất. Muốn cưa đổ chị Ayako thì cách nhanh nhất là hỏi ý kiến con gái chị ấy chứ còn gì nữa,” cậu ta đáp tỉnh bơ.

“Mà tớ mới thấy lạ về cậu đấy. Sao cậu không tận dụng nguồn lực sẵn có này?”

“Thì, tại vì...” Tôi ngập ngừng một lúc, rồi quyết định nói thật lòng mình.

“Ngại lắm...” Tôi buông một tiếng thở dài.

“Ngại á?”

“Chứ còn gì nữa... Đi hỏi con gái người mình thích là ‘Anh phải làm gì để hẹn hò với mẹ em đây?’ không thấy xấu hổ à?” Satoya im lặng.

“Với lại... sau này, nếu mọi chuyện thuận lợi—tức là tớ và chị Ayako hẹn hò rồi đi đến kết hôn, thì Miu sẽ là con gái riêng của tớ. Bây giờ mà cứ dựa dẫm vào con bé quá, sau này làm cha dượng còn ra thể thống gì nữa...”

“Ha ha, ra thế. Cậu cũng có cái lòng tự trọng kỳ quặc ghê,” Satoya cười khẩy.

Thật ra tôi cũng tự thấy mình hơi nực cười. Chuyện hẹn hò còn chưa đâu vào đâu mà đã lo xa đến chuyện hôn nhân rồi phẩm giá cha dượng.

Đúng là chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Nhưng tôi không thể không nghĩ đến.

Bởi lẽ, người phụ nữ tôi yêu còn có một cô con gái mà chị ấy hết mực trân quý.

Một người đàn ông muốn hẹn hò với một bà mẹ đơn thân thì ít nhất cũng phải suy nghĩ cho mối quan hệ tương lai với con của người ấy.

“Hai người thì thầm gì đấy?” Miu quay lại với ly nước trên tay rồi ngồi xuống cạnh tôi.

“Mà thôi, em cũng đoán được rồi.”

Em ấy nhấp một ngụm caramel macchiato phủ đầy kem tươi, rồi phán:

“Em cá là anh Taku đang tìm cách từ chối sự giúp đỡ của em chứ gì,” em ấy nói, giọng đầy vẻ chán nản.

Bị nói trúng tim đen, tôi cứng họng không đáp lại được.

Miu thở dài thườn thượt. “Em hiểu sao anh không muốn nhờ vả em mà. Thế nên từ trước đến giờ em có hó hé gì đâu,” em ấy nói với ánh mắt vừa thông cảm vừa thương hại.

“Chẳng qua thấy anh suy sụp quá vì buổi hẹn bị hủy, nên em nghĩ mình không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa.”

“Ờ, cảm ơn em nhiều nhé...” tôi lẩm bẩm đầy mỉa mai, quay mặt đi chỗ khác.

Bị người ta xát muối vào vết thương thế này, tỏ thái độ một chút cũng là thường tình.

“Vậy nhé, có Miu tham gia rồi thì chúng ta bắt đầu bàn kế hoạch cho buổi hẹn cuối tuần này thôi,” Satoya vỗ tay, chuyển chủ đề.

“Kế hoạch cũ vẫn còn đó, nhưng tớ nghĩ nên bỏ đi cho đỡ xui. Làm lại từ đầu đi.”

“Chắc vậy là tốt nhất...” Tôi gật đầu.

Dù thấy hơi có lỗi với Satoya, người đã dày công vạch ra kế hoạch trước, nhưng tôi cũng ngần ngại dùng lại nó.

Một phần vì sợ dông, một phần vì chị Ayako cũng đã biết sơ qua lịch trình rồi.

Nhưng quan trọng nhất, chị ấy đã dặn tôi đừng gắng sức quá.

Tôi rất cảm kích sự quan tâm của chị—dù trong lòng cũng thấy mình thật thảm hại—nên tôi hoàn toàn tán thành việc lên một kế hoạch mới.

“Miu có ý tưởng gì không em?”

“Hừm, để xem nào...” Miu chống cằm, ra vẻ đăm chiêu.

“Em biết kế hoạch lần trước của hai anh rồi, và... nói thật là nó không hợp với mẹ em đâu. Em không chê kế hoạch của anh đâu nhé Satoya. Nó có vẻ là một buổi hẹn tuyệt vời với một phụ nữ trưởng thành, nhưng mẹ em thì không phải là một phụ nữ ngoài ba mươi bình thường.”

Mặt Miu nhăn lại một cách khó tả. “Em không rành chuyện tình cảm quá khứ của mẹ, nhưng ít nhất mười năm nay mẹ chẳng hẹn hò ai cả, nên trình độ yêu đương của mẹ chỉ cỡ học sinh cấp hai thôi. Đến cái hẹn này cũng vậy, chỉ mới được ngỏ lời mà mẹ đã cuống cuồng cả lên. Đùng một cái mà hẹn hò kiểu người lớn lãng mạn như thế, em sợ mẹ em ngợp.”

“Anh hiểu rồi. Thật ra anh cũng lo thế—kế hoạch của anh đúng là nhắm đến đối tượng phụ nữ trưởng thành nói chung, chứ không phải dành riêng cho chị Ayako,” Satoya gật gù, vẻ mặt tâm đắc như thể đã thông suốt mọi điều.

Miu quay sang tôi. “Cứ gồng mình lên để làm mấy chuyện không quen, trông anh sến súa y như mấy ông sinh viên tập tành làm người lớn vậy. Tuần trước chẳng phải thế là gì? Áp lực đè nặng quá đến phát ốm luôn.”

“Thì...” Tôi chẳng thể chối cãi được. Dù rất háo hức, nhưng đúng là tôi đã cảm thấy vô cùng áp lực.

Tôi đã phải cố tỏ ra là một “người đàn ông trưởng thành” cho xứng với chị Ayako, và vắt óc suy nghĩ một lịch trình hẹn hò sao cho ra dáng người lớn.

“Thế nên em nghĩ...” Miu bắt đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi với giọng điệu đã dịu đi phần nào, “...anh cứ là anh như mọi ngày thôi, Taku.”

“Anh như mọi ngày?”

“Vâng, cứ là anh của thường ngày là tốt nhất,” em ấy thản nhiên nói rồi lại nhấp một ngụm macchiato.

“Nếu cứ cố quá để rồi thành quá cố, thì thà cứ là mình mà chiến đấu còn hơn. Đừng làm màu mè gì cả, cứ tự nhiên như con người của anh thôi.”

“Nhưng... làm thế sao được. Cảm giác như anh chẳng cố gắng gì cả.”

“Em có bảo anh đừng cố gắng đâu. Em chỉ nói là hãy bình thường. Anh cứ là anh, hành động một cách bình thường, thế là đủ rồi.”

“Em ấy nói đúng đấy,” Satoya xen vào. “Cả tớ và cậu cứ cố nghĩ xem phải làm gì cho chị Ayako, nhưng biết đâu chúng ta nên nghĩ ngược lại, Takumi. Cậu có cố tỏ ra chín chắn đến mấy thì cũng có giới hạn thôi... Theo hướng đó, kéo chị ấy về ‘sân nhà’ của cậu có khi lại hay hơn.”

“‘Sân nhà’ của tớ?”

“Chiến đấu trên sân nhà mình là chiến thuật cơ bản mà.”

“Yup, anh Satoya nói chuẩn luôn,” Miu gật đầu. “Một buổi hẹn hò kiểu người lớn và chín chắn sẽ chỉ là một vùng đất xa lạ với mẹ em. Cả hai cùng lạc vào nơi xa lạ thì làm sao có ai thắng được.”

Em ấy ngừng lại một chút để lấy hơi.

“Anh đừng sợ sệt, cứ nghĩ ra cái gì thì làm cái đó đi. Trên đời này chẳng có ai suy nghĩ cho mẹ em nhiều hơn anh đâu, nên anh chẳng việc gì phải lo lắng. Em tin chắc mẹ sẽ thích những gì do chính anh nghĩ ra.”

“Miu...” Lòng tôi chợt ấm lại. Lời khuyên của em ấy thật chí lý, nhưng hơn cả thế, tôi cảm nhận được sự tin tưởng ẩn sau từng lời nói, dù có thể đó chỉ là tôi tự suy diễn.

Cảm giác vừa vui vừa ngượng ngùng khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. “Cảm ơn em.”

“Không cần cảm ơn,” em ấy xua tay, rồi chìa tay ra. “Đây.”

“Hả? Gì thế?”

“Phí tư vấn của em.” Tôi chết lặng nhìn em ấy. “Tính bằng ly caramel macchiato này. Với cả một miếng bánh nữa,” em ấy bồi thêm.

“Em cũng lanh chanh gớm nhỉ?” Tôi cằn nhằn trong khi rút tờ một nghìn yên ra khỏi ví.

“Xin cảm ơn quý khách,” Miu vui vẻ cầm lấy tờ tiền rồi lại đứng dậy.

“Em đã nói rồi mà...” em ấy bắt đầu, nhìn xuống tôi từ trên cao.

“Mẹ em đơn giản lắm. Anh cứ tấn công dồn dập vào là mẹ tự đổ thôi.”

“Em đừng có nói về mẹ mình như thế chứ.”

“Anh chẳng gặp phải trở ngại nào cả—mà nếu có, thì cũng là do mẹ em tự vẽ ra thôi. Mọi vấn đề đều là do... nội tâm của mẹ.”

Bỗng nhiên, một nét u ám lướt qua gương mặt Miu, vốn đang trưng ra nụ cười cợt nhả từ nãy đến giờ.

Tôi cảm nhận được một nỗi buồn thoáng qua trong ánh mắt cụp xuống của em ấy.

“Nếu buổi hẹn này mà thất bại, em cũng có kế sách của mình rồi...”

“Kế sách gì?”

“À, không có gì đâu. Đừng bận tâm,” em ấy đột ngột ngẩng lên, vội vàng lắc đầu.

“Nghĩ đến chuyện thất bại xui lắm. Không có gì thật đâu, anh quên đi nhé, làm ơn đấy,” em ấy nói, kết thúc câu chuyện bằng một giọng đùa cợt rồi chuồn thẳng về phía quầy thu ngân.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!