"Chúng tôi dựng lều ngay cạnh doanh trại đoàn phim đạo diễn Trương nhé, thế này cho thân thiết," Phó đạo diễn Châu mới tới cười híp mắt nói.
Trong lúc nói chuyện, trong đoàn phim còn có mười hai người, giả bộ như không có chuyện gì, bắt đầu đi vào doanh trại của nhóm Khánh Trần.
Rất nhanh, những người này liền huấn luyện bài bản, phân công rõ ràng đứng rải rác ở các góc trong doanh trại.
Lúc này, Lưu Lợi Quần đột nhiên sán lại gần, cười nói với phó đạo diễn Châu: "Đạo diễn Châu lâu rồi không gặp, nào nào nào, các cậu giúp đạo diễn Châu bọn họ chuyển thiết bị một chút."
Lưu Lợi Quần vẫn như trước kia, gặp người thì cười ba phần, lỡ sau này mọi người có việc, cũng có thể nhớ tới ông ta.
Vị cai thầu này không có đại trí tuệ gì, duy chỉ có chuyện chịu thiệt là phúc thì nghĩ rất thông suốt.
Tuy nhiên, phó đạo diễn Châu lại ngăn ông ta lại: "Không cần, mấy thiết bị này chúng tôi tự chuyển là được rồi."
Lưu Lợi Quần chỉ cho là đối phương khách sáo, dứt khoát đi về phía đoàn xe phía sau.
Giây tiếp theo, phó đạo diễn Châu dí súng vào người Lưu Lợi Quần, nói nhỏ: "Thành thật đừng lên tiếng, xong việc sẽ cho ông một con đường sống."
Thấy phó đạo diễn Châu đưa Lưu Lợi Quần đang im lặng sang một bên.
Phó đạo diễn Châu cười híp mắt hỏi: "Tôi hỏi ông một vấn đề, tất cả mọi người trong doanh trại đoàn phim đều ở đây rồi chứ?"
Tuy nhiên ngay khi gã tưởng mình đã khống chế được Lưu Lợi Quần, vị cai thầu già này lại xoay người thoát khỏi sự khống chế của đối phương, vừa chạy về phía doanh trại vừa hét lớn: "Cẩn thận, đám người này có vấn đề, bọn chúng có mang súng!"
Không ai ngờ được vị cai thầu bình thường khúm núm, lại có gan như vậy.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ nhân viên trường quay bên cạnh phó đạo diễn Châu đều rút súng ra, 12 người lập đội hình chiến thuật nhanh chóng xâm nhập vào doanh trại.
Còn 12 người đã phân bố trong doanh trại kia, thì nhanh chóng rút súng, dồn toàn bộ nhân viên đoàn phim trong doanh trại, bao gồm cả Lý Ngọc, Tống Niểu Niểu và các nghệ sĩ, tập trung vào giữa doanh trại.
Nhóm Tôn Sở Từ muốn giơ súng bắn trả, nhưng họ còn kém xa quân nhân được huấn luyện bài bản thực sự, súng còn chưa kịp giơ lên, đã bị năm sáu họng súng chĩa vào rồi.
Khánh Nhất bên này nhíu mày, người hộ đạo bên cạnh cậu định ra tay, lại bị cậu ngăn lại: "Đám người này có chuẩn bị mà đến, một cấp C như ông lao ra chỉ có đi nộp mạng."
Vị người hộ đạo kia nhìn thiếu gia nhà mình một cái, không nói gì.
Lúc này, tất cả mọi người trong doanh trại đều đã bị biến cố trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Người của phó đạo diễn Châu, không chỉ vây khốn nhóm đạo diễn Trương trong doanh trại, còn ép những nghệ sĩ trong đoàn phim của mình cũng đi đến giữa doanh trại ngồi xuống, chen chúc cùng một chỗ.
Nhìn qua thì, những nghệ sĩ này cũng là trong tình huống không hay biết gì, bị hiếp đáp đưa tới đây.
Không ai biết, vị phó đạo diễn Châu từng quen mặt trong giới giải trí này, tại sao nhất thời lại thay đổi thành một người khác, trở thành kẻ côn đồ cùng hung cực ác.
Lý Ngọc ngồi trong đám người run lẩy bẩy, cũng không biết là do lạnh hay do sợ.
Đạo diễn Trương nói: "Đạo diễn Châu, ông muốn tiền sao, chúng tôi có thể đưa tiền, đừng như vậy, có gì từ từ nói."
Lại thấy đạo diễn Châu cười lắc đầu: "Tôi rất thích tiền, nhưng tôi đến đây không phải vì tiền."
Người trong đoàn phim nhìn nhau, họ còn tưởng đối phương muốn bắt cóc ngôi sao, lại không ngờ đối phương căn bản không phải vì tiền.
Lý Ngọc run rẩy nói: "Ông đừng làm bậy, chỗ chúng tôi có nhân vật lợi hại đấy."
"Ồ?" Đạo diễn Châu hứng thú, "Nhân vật lợi hại cỡ nào?"
Lý Ngọc nói: "Người mà Lý Thúc và Khánh Nhất đều tôn trọng! Tôn Sở Từ!"
Tôn Sở Từ: "?"
Đạo diễn Châu cười nói: "Vị nào là Tôn Sở Từ?"
Tôn Sở Từ do dự một chút, vẫn đứng dậy: "Ông muốn làm gì?"
Đạo diễn Châu nói: "Chúng tôi chỉ muốn mượn danh nghĩa đoàn phim các người đi vào Vùng đất cấm kỵ số 065, chỉ cần các người phối hợp, thì đều có thể sống sót."
Khánh Trần hiểu rồi, thảo nào đoàn phim của đạo diễn Trương lại được thành phố số 10 cho đi, hóa ra Kamishiro thả họ ra, là đã định mượn cái vỏ bọc này rồi.
Đạo diễn Châu nhìn quanh bốn phía, khi gã nhìn thấy Khánh Nhất ở đây, đồng tử đột nhiên co rút.
Rất rõ ràng gã có quen biết Khánh Nhất, nhưng hoàn toàn không biết Khánh Nhất cũng ở đây!
Ngay lúc này, Tống Niểu Niểu ngồi trong đám người, cô tìm nửa ngày, lại không thấy bóng dáng Khánh Trần đâu.
Đối phương đi đâu rồi?
0 Bình luận