Chương 402-End
Sp004: Chiến Dịch "Chuộc Lỗi" Của Vị Thần Bỉm Sữa
0 Bình luận - Độ dài: 726 từ - Cập nhật:
Đêm đầu tiên tại Trái Đất sau khi "bị đuổi" ra sofa, Sill nằm vắt tay lên trán, nhìn trần nhà và suy ngẫm về nhân sinh. Bên cạnh cô, bé Tethys đang ngủ say trong nôi, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng "khì khì" và tỏa ra ánh sáng lung linh như một quả cầu pha lê nhỏ.
Không thể thế này được. — Sill bật dậy. Mình là kẻ đã thôn phệ 14 Ngoại Thần, chẳng lẽ lại chịu thua một cánh cửa phòng ngủ?
Sáng hôm sau, khi Eshara bước ra khỏi phòng với vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng giá Bắc Cực, cô khựng lại vì mùi hương thơm phức tỏa ra từ nhà bếp.
Trên bàn ăn là một bữa sáng thịnh soạn theo phong cách Trái Đất: bánh mì nướng bơ tỏi, trứng chần hoàn mỹ, và một ly cà phê latte được vẽ hình trái tim có dòng chữ "I love Eshara".
Sill đang đeo một chiếc tạp dề màu hồng (mượn từ cửa hàng tiện lợi đêm qua), tay cầm chiếc thìa bạc, cười nịnh nọt:
"Vợ yêu, em dậy rồi sao? Ta đã dậy từ 4 giờ sáng để tìm những nguyên liệu tươi ngon nhất... Em nếm thử xem?"
Eshara liếc nhìn bàn ăn, rồi liếc nhìn Sill. Cô không nói gì, ngồi xuống và bắt đầu ăn một cách tao nhã. Sill nín thở chờ đợi. Chỉ đến khi Eshara nhấp một ngụm cà phê và chân mày khẽ giãn ra, Sill mới dám thở phào.
"Ăn xong, em muốn đi dạo." Eshara nhàn nhạt lên tiếng.
"Tuân lệnh! Ta đã đặt sẵn một chuyến tham quan đặc biệt nhất Trái Đất!"
Thay vì đưa Eshara đến những nơi đông đúc như tháp Eiffel hay tượng Nữ thần Tự do, Sill đã dùng một chút "đặc quyền" để mượn một hòn đảo nhỏ biệt lập ở Thái Bình Dương.
Dưới rặng dừa xanh và tiếng sóng vỗ, Sill chuẩn bị một bữa tiệc trà nhỏ. Bé Tethys được đặt nằm trên một chiếc thảm ma pháp chống nắng, đang bận rộn dùng thần lực tí hon để bắt mấy con cua cát chạy lon ton.
"Eshara này..."
Sill ngồi xuống cạnh vợ, lấy hết can đảm nắm lấy tay cô. "Về chuyện ở vũ trụ kia... ta thực sự không có ý định bỏ rơi em lúc đó. Chỉ là... ta muốn con chúng ta có được sự chúc phúc tốt nhất."
Eshara nhìn ra biển đại dương, im lặng hồi lâu rồi khẽ thở dài. Sắc mặt cô cuối cùng cũng dịu lại.
"Em biết."
Eshara quay sang nhìn Sill, ánh mắt đã lấy lại vẻ dịu dàng vốn có. "Em không giận vì em phải sinh con một mình. Em giận vì em đã rất sợ... sợ rằng cái vĩ độ đó sẽ nuốt chửng ngài, và Tethys sẽ không bao giờ được thấy mặt mẹ nó."
Sill nghe mà lòng thắt lại. Cô kéo Eshara vào lòng, ôm thật chặt. "Ta thề, từ nay về sau, dù là Galaxia hay bất cứ tinh hồn nào cầu xin, ta cũng không rời xa em quá 10 mét."
"Thật chứ?" Eshara ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi nheo lại đầy tinh quái.
"Thật! Nếu sai lời, cứ để ta bị biến thành một con quạ cho Bác Sĩ nuôi!"
Eshara bật cười — nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời khiến trái tim vị thần tối cao tan chảy. Cô tựa đầu vào vai Sill, nhìn bé Tethys đang đuổi theo con cua bằng cách... bay lơ lửng cách mặt đất 10cm.
"Sill này, con chúng ta... có vẻ nó bắt đầu bộc lộ năng lực của Ngoại Thần rồi đấy."
Sill nhìn Tethys đang túm được con cua và định... ăn sống nó, liền hốt hoảng lao tới:
"Tethys! Không được ăn cái đó! Đó là thực phẩm gốc carbon thô, chưa chế biến! Eshara, em xem con kìa!"
Tiếng cười của hai người vang vọng trên hòn đảo vắng. Ở một nơi nào đó giữa các vĩ độ, Lâm Già Dao bỗng hắt hơi một cái, còn Tinh hồn Galaxia thì đang thầm nghĩ: Lần sau chắc phải đổi món quà khác to hơn mới dụ được con nhỏ cuồng vợ này đi làm việc cho mình quá
0 Bình luận