Năm tháng trôi qua, con Rồng vẫn ăn, và con người vẫn chết. Nhưng một buổi chiều nọ, tại quảng trường lớn, khi Đức Vua đang đọc diễn văn ca ngợi sự ổn định của vương quốc và sự cần thiết của việc hy sinh, một sự cố đã xảy ra.
Một cậu bé, nước mắt đầm đìa, chạy vụt ra khỏi đám đông và hét lên với tất cả sức bình sinh của mình:
"Rồng là kẻ ác! Rồng đã ăn thịt bà của cháu! Hãy giết nó đi! Hãy giết con Rồng đi!"
Cả quảng trường im phăng phắc. Những người lớn nhìn nhau, bối rối. Họ đã quá quen với những lời ngụy biện phức tạp về "ý nghĩa của sự hy sinh" đến mức họ quên mất sự thật trần trụi và đơn giản nhất: Bị ăn thịt là một điều tồi tệ.
Tiếng hét của đứa trẻ như một tia sét xé toạc màn đêm của sự cam chịu. Nó đánh thức lương tri của Đức Vua. Ngài nhìn xuống đứa trẻ, rồi nhìn lên ngọn núi nơi con quái vật đang ngự trị. Lần đầu tiên sau nhiều năm, ngài không nhìn thấy một "quy luật tự nhiên", mà chỉ thấy một con quái vật khát máu cần phải bị tiêu diệt.
"Đứa bé nói đúng," Đức Vua thì thầm, rồi giọng ngài vang lên dõng dạc. "Chúng ta đã sai lầm. Chúng ta sẽ không cống nạp nữa. Chúng ta sẽ chiến đấu!"
0 Bình luận