Tập 8

Chương 899: Phân tích

Chương 899: Phân tích

Mọi người còn tưởng Dương Gian sẽ thực sự ra tay giết Lão Ưng, không ngờ hắn lại chuyển hướng tấn công cái xác Vương Thiện nằm bất động trên mặt đất.

Hành động này vượt quá dự liệu của tất cả mọi người. Không ai nghĩ tới cái xác Vương Thiện nằm dưới đất lại là quỷ. Phải biết Vương Thiện là nạn nhân đầu tiên, hơn nữa trước đó luôn tỏ ra rất khiêm tốn, mờ nhạt.

Dù sao cũng là người đưa tin từ tầng một đi lên, năng lực không có, mối đe dọa cũng không, tồn tại như bia đỡ đạn, ai mà thèm để ý?

Kết quả.

Khoảnh khắc cây đinh quan tài trong tay Dương Gian tấn công thi thể Vương Thiện, cái xác lạnh cứng kia lại quỷ dị co giật một cái, sau đó còn phát ra tiếng kêu thê lương như lệ quỷ.

Cái xác như thể xác chết vùng dậy sống lại.

Hiện tượng này xuất hiện đã đủ chứng minh vấn đề nằm ở đâu.

Thi thể Vương Thiện quả thực có vấn đề, nếu không một cái xác đang yên đang lành sao có thể đột nhiên có động tĩnh quỷ dị như vậy.

"Sao có thể chứ." Liễu Thanh Thanh sững sờ, cô ta không thể tin Vương Thiện lại là con quỷ trà trộn vào.

Chuyện này hoàn toàn trái ngược với lẽ thường.

Vương Thiện đi cùng Dương Gian lên tầng bốn, trong suốt quá trình chưa từng rời đội, hoàn toàn không có lý do gì là quỷ.

Tuy nhiên tiếng kêu thê lương phát ra từ cái xác vừa rồi đã là bằng chứng tốt nhất, dù khó tin đến đâu, sự thật đã bày ra trước mắt, khiến người ta không thể không tin.

Lão Ưng nhìn thi thể Vương Thiện trên mặt đất, cũng có chút kinh nghi bất định. Vừa rồi ông ta còn tưởng người chết là mình, không ngờ Dương Gian đã tìm ra con quỷ thực sự.

"Không thể nào, sao lại là Vương Thiện."

Dương Tiểu Hoa cũng vẻ mặt không dám tin nói.

Vương Phong nhìn thấy cảnh này, ánh mắt chớp động liên tục. Tuy không biết nguyên nhân là gì, nhưng chỉ cần xác định được thân phận của quỷ và khống chế thành công thì là chuyện tốt. Ít nhất trong phòng này sẽ không còn người chết nữa, mối nguy hiểm tiềm tàng cũng hoàn toàn được giải trừ, nói không chừng tầng bốn Bưu cục cũng sẽ nhờ đó mà khôi phục cân bằng.

Lý Dương cũng tỏ ra rất ngạc nhiên: "Đội trưởng, chuyện này không đúng lắm. Nếu Vương Thiện là quỷ, vậy thì cậu ta ở tầng hai, tầng ba đã có vấn đề rồi, đi theo suốt dọc đường sao lại không ra tay?"

Dương Gian lạnh lùng nhìn chằm chằm thi thể Vương Thiện, lựa chọn vừa rồi của hắn cũng không nắm chắc mười phần, chỉ là thăm dò đánh cược một phen mà thôi.

Dù sao thua cược cũng chẳng sao.

Vì bản thân Vương Thiện đã chết rồi, cái xác có bị hắn đâm thêm một nhát cũng chẳng hề hấn gì.

"Cậu ta chắc không phải biến thành quỷ ở tầng hai, tầng ba, mà là bị quỷ xâm lấn ở tầng bốn. Còn về việc bị xâm lấn lúc nào, tôi cũng không rõ. Con quỷ này không phải loại quỷ có hình thể như chúng ta vẫn nghĩ, mà giống như một loại nguyền rủa, một sự tồn tại duy tâm."

"Con quỷ này có lẽ có thể ẩn nấp trong cơ thể bất kỳ người đưa tin nào, sau đó ăn mòn ý thức của người đó, thậm chí bản thân người đưa tin cũng không nhận ra, chỉ đợi đến khi quỷ bắt đầu giết người mới trong nháy mắt thay thế người đưa tin."

"Cho nên, cậu là chó ngáp phải ruồi?" Liễu Thanh Thanh nói.

Dương Gian liếc cô ta một cái: "Không, không hẳn. Vừa rồi ngồi đó tôi vẫn luôn hồi tưởng lại tất cả những chuyện xảy ra dọc đường. Tôi nhớ lại mấy lần, chỉ tìm thấy duy nhất một điểm đáng ngờ, đó là lúc trước chúng ta thắp nến quỷ, ngăn cản Quỷ Mở Cửa ở hành lang."

"Con quỷ đó đi xuống từ một cầu thang chưa biết, lảng vảng đi tới, đi qua Lão Ưng không dừng lại, đi qua cô không dừng lại, duy chỉ khi đi qua Vương Thiện thì dừng lại."

"Tư thế của mọi người lúc đó đều giống nhau, nếu quỷ muốn giết người, Lão Ưng ở cuối cùng đã bị nhắm trúng rồi."

Lý Dương nói: "Không phải do ngọn đèn trên hành lang sao? Quỷ Mở Cửa đang tác động lên đèn hành lang, nên quỷ mới dừng lại."

"Trước đó tôi cũng nghĩ vậy, tưởng quỷ nhìn chằm chằm vào đèn, nhưng suy xét kỹ lại thấy không đúng. Nếu quỷ muốn tác động lên đèn hành lang, làm đèn sáng lên thì có ý nghĩa gì?"

"Ánh đèn có thể thu hút những con quỷ khác đến, giống như nến quỷ màu trắng vậy. Tôi nghĩ Quỷ Mở Cửa tác động lên đèn, làm đèn sáng để dụ quỷ đến, mục đích thực sự là giết chết Vương Thiện bên cạnh."

"Kẻ hiểu rõ quỷ nhất chính là quỷ. Quỷ Mở Cửa xác suất lớn là biết thân phận quỷ của Vương Thiện, nhưng Quỷ Mở Cửa không thể nói cho chúng ta biết điều này, nó chịu sự hạn chế của quy tắc Bưu cục và gông cùm nào đó, nên chỉ có thể dùng thủ đoạn của quỷ để đối phó với quỷ."

Vương Phong nói: "Cho nên, vừa rồi khi Khúc Hồng Đào bị giết, cái nhìn cuối cùng của cậu ta không phải hướng về Lão Ưng và Liễu Thanh Thanh, mà là thi thể Vương Thiện dưới chân cậu ta?"

Vị trí vừa rồi, Lão Ưng và Liễu Thanh Thanh quả thực ở khá gần cái xác.

Chỉ là tất cả mọi người đều sẽ bỏ qua cái xác không đáng chú ý kia, mà lầm tưởng Lão Ưng và Liễu Thanh Thanh có thể là quỷ.

"Đúng vậy, trong tầm mắt, ngoài Lão Ưng và Liễu Thanh Thanh, còn có thi thể Vương Thiện. Con quỷ này khi giết người lần thứ hai thực ra đã để lộ vị trí của mình. Theo tôi thấy, quỷ gần như đã được xác định, không phải Lão Ưng thì là Vương Thiện."

Dương Gian lạnh lùng nói: "Nếu tôi phán đoán sai, không phải thi thể Vương Thiện có vấn đề, thì tiếp theo tôi sẽ không do dự giết chết ông."

Nói xong, hắn nhìn chằm chằm Lão Ưng.

"Chỉ có như vậy mới đảm bảo không có sai sót, nếu không quỷ lại di chuyển, xâm nhập vào cơ thể người đưa tin khác, tiếp tục đổi thân phận, thì ngay cả tôi cũng khó tìm ra, trừ khi giết sạch những người không liên quan."

Lão Ưng nghe vậy trán lấm tấm mồ hôi lạnh: "Xem ra vận may của tôi không tệ."

"Không phải vận may, mà là kết quả tất yếu theo thứ tự trước sau. Cậu ta không phải quỷ, thì chính là ông, cho nên không sai được." Dương Gian nói.

Liễu Thanh Thanh nói: "Dựa vào một điểm nghi vấn mà dám phán đoán thi thể Vương Thiện ít khả năng nhất là quỷ, cũng chỉ có cậu dám nghĩ như vậy. Vừa rồi lúc Vương Thiện chết cậu không phát hiện ra manh mối gì sao?"

"Chính vì Vương Thiện chết một cách quỷ dị, tôi mới nghĩ như vậy. Quỷ muốn giết một người không hề báo trước, dễ dàng nhất là giết chết chính bản thân Vương Thiện đã bị xâm lấn. Cho nên cậu ta mới chết lặng lẽ trong lúc ngủ. Phải biết rằng, ngay cả Khúc Hồng Đào vừa rồi cũng có chút thời gian phản ứng."

"Ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi đó chính là bằng chứng tốt nhất. Con quỷ này có thể giết người, nhưng cũng phải kích hoạt quy tắc giết người của lệ quỷ. Quy tắc này tôi không biết, nhưng tôi có thể khẳng định một điều."

"Con quỷ trà trộn vào tầng bốn, có khả năng chủ động khiến người khác kích hoạt quy tắc giết người."

Lý Dương kinh ngạc: "Thế chẳng phải giống Ngự Quỷ Giả rồi sao?"

"Không giống, Ngự Quỷ Giả có thể hoàn toàn kiểm soát sức mạnh tâm linh, nhưng con quỷ này chỉ có thể kích hoạt có chọn lọc. Quỷ muốn giết người, nhất định sẽ nhìn chằm chằm vào một người nào đó, ra tay trong tình huống người đó kích hoạt quy tắc giết người. Ngự Quỷ Giả không cần, có thể ra tay mọi lúc mọi nơi."

Dương Gian cúi đầu nhìn xuống.

Thi thể lạnh cứng của Vương Thiện tuy nằm trên đất, nhưng đầu cậu ta lại hơi hướng về phía Khúc Hồng Đào vừa chết.

Trong đôi mắt xám ngoét lộ ra vẻ tê dại và oán độc quỷ dị.

Chỉ là trong môi trường tối tăm, cộng thêm thi thể cậu ta không đáng chú ý, nên không ai để ý đến chi tiết nhỏ này.

Dương Gian cảm thấy điều khó tin nhất không phải điểm này, mà là vừa rồi hắn đánh cắp ký ức của Vương Thiện, lại không tìm thấy dấu vết của con quỷ này.

Điều này có nghĩa là con quỷ này rất đặc biệt, thậm chí ẩn nấp sâu hơn tưởng tượng.

Trong tình huống này Dương Gian cảm thấy Vương Thiện cũng không thể coi là quỷ, mà là người bị quỷ điều khiển.

"Người bị quỷ điều khiển? Điều này làm tôi nhớ đến người phụ trách đời thứ hai của thành phố Đại Xương, Triệu Khai Minh. Hắn ngoài mặt là Ngự Quỷ Giả, thực chất chỉ là kẻ đáng thương bị quỷ thao túng. Tình trạng của Vương Thiện còn tệ hơn hắn, Triệu Khai Minh ít nhất còn biết mình bị quỷ thao túng, nhưng Vương Thiện ngay cả bản thân có vấn đề cũng không biết."

"Nếu con quỷ này rời khỏi Quỷ Bưu Cục, xuất hiện ở bên ngoài, e rằng không người phụ trách nào có thể giam giữ nó."

Dương Gian thầm suy nghĩ, mơ hồ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lệ quỷ có thể âm thầm điều khiển người sống, dù hiệu suất giết người không cao, nhưng mức độ nguy hiểm lại cực lớn.

Nhưng điều khiến Dương Gian không hiểu là.

Nếu con quỷ này thực sự là con quỷ mà Lâm Dược mang vào, vậy chẳng phải nói con quỷ này là do hắn xé nát bức thư của Lâm Dược mà dẫn đến sao?

Nhưng Bưu cục thả loại lệ quỷ này ra để xóa sổ người đưa tin, kết quả người đưa tin bị quỷ xâm lấn, lại quay về Bưu cục, rồi Bưu cục lại bắt đầu mất kiểm soát...

Nghĩ như vậy.

Bưu cục không phải tự mình hại mình sao?

Dương Gian nhíu mày.

Ngoài ra nghe nói người đưa tin tầng năm cũng đang gặp nguy hiểm.

Chuyện này không đơn giản chỉ là tầng bốn mất kiểm soát, mà là cả tòa nhà Quỷ Bưu Cục đều tồn tại vấn đề.

Nghi hoặc và bí ẩn dường như tăng lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!