Tập 3: Tử thi nữ không đầu
Chương 45: Những ngày đặc biệt
0 Bình luận - Độ dài: 1,918 từ - Cập nhật:
Trần Thế nở nụ cười trên môi khi quay trở lại. Lâm Đông Tuyết không nhịn được hỏi: “Anh đã nghe thấy gì thế?”
Trần Thế mở điện thoại, vặn nhỏ âm lượng và phát đoạn ghi âm. Sau khi nghe xong, cả hai đều sững sờ. Lâm Đông Tuyết nói: “Vậy ra bọn họ thực sự có vấn đề!”
Từ Hiểu Đông nói: “Chỉ với đoạn ghi âm này, anh có thể xin lệnh khám xét rồi!”
“Không, đây không phải là bằng chứng thu thập hợp pháp. Nhưng nó đã hé lộ phần nổi của tảng băng chìm, chỉ ra hướng đi cho chúng ta. Đi thôi!”
“Lần này chúng ta đi thật sao?” Lâm Đông Tuyết cười hỏi.
“Tất nhiên là… Không!”
Họ đi xuống tầng dưới của công ty và tìm một quán đồ uống lạnh để ngồi xuống uống nước. Họ ngồi đó cho đến khoảng sáu giờ chiều mà vẫn không thấy một bóng người nào bước ra khỏi công ty. Từ Hiểu Đông nói: “Công ty này đúng là bóc lột nhân viên làm thêm giờ tàn nhẫn thật!”
“Có rất nhiều công ty không tuân thủ luật lao động quanh đây, nhưng nhân viên đành phải cam chịu thôi. Suy cho cùng, đó là bát cơm của họ mà.” Trần Thế nói: “Đó là lý do tại sao tôi rất không sẵn lòng làm công việc hành chính 8 tiếng một ngày.”
“Tôi cũng cảm thấy như vậy! Làm cảnh sát tự do hơn thế này nhiều.” Lâm Đông Tuyết nói.
“Nhưng cũng chẳng dễ dàng gì.” Từ Hiểu Đông bồi thêm.
“Nếu cô yêu thích một công việc, dù có mệt mỏi, cô vẫn sẽ thấy hạnh phúc!”
Đúng lúc này, một bà cô trông giống nhân viên vệ sinh bước xuống từ tòa nhà. Trần Thế lập tức đứng dậy nói: “Mục tiêu xuất hiện! Đi, đi, đi!”
Hai người đuổi theo. Lâm Đông Tuyết thắc mắc: “Anh đợi gần nửa ngày chỉ để đợi bà cô lao công này sao?”
“Chúng ta không có đủ bằng chứng để tấn công trực diện. Phải đánh trống bên rìa [note89138] trước đã.” Trần Thế nói.
Trần Thế đi thẳng đến trước mặt bà cô lao công và nói: “Xin lỗi đã làm phiền bác. Chúng cháu là cảnh sát và muốn hỏi bác vài điều để nắm bắt tình hình.”
“Tìm tôi để tìm hiểu cái gì?” Bà cô lao công lộ vẻ cảnh giác.
“Bác có đến dọn dẹp công ty này mỗi ngày không ạ?”
“Có.”
“Bác có biết tình hình của công ty này không? Bất cứ điều gì bác biết đều được ạ.”
“Đó là một công ty bình thường thôi. Các anh đến đây để kiểm tra mấy thứ như trốn thuế à? Tôi không biết gì về mấy chuyện đó đâu.”
Trần Thế rút ra một tờ tờ một trăm nhân dân tệ và nói: “Bác cứ kể cho chúng cháu nghe bất cứ điều gì bác biết về công ty này. Đây là một chút phí thông tin. Đừng lo, chúng cháu chắc chắn sẽ giữ bí mật.”
Thấy có thêm tiền để kiếm, bà cô vô cùng vui mừng và lập tức bắt đầu kể những gì mình biết. Bà nói rằng ban quản lý công ty khá nghiêm khắc, bắt đầu làm việc từ 8 giờ sáng, thường xuyên làm thêm giờ đến 10 giờ tối, chủ yếu là để bán hàng hoặc tiếp thị tận cửa.
Ngoài ra, công ty này dường như đang thúc đẩy văn hóa sói [note89140]. Bà đã thấy các nhân viên tát vào mặt nhau vì không đạt được chỉ tiêu. Nếu không, họ sẽ phải quỳ xuống hoặc nuốt giấy. Bà không thể lên tiếng vì vị trí của mình, nhưng bà nghĩ thật đáng buồn khi họ phải hành hạ bản thân như vậy. Những người đó cũng là con cái do cha mẹ sinh ra. Sao họ có thể để cuộc sống của mình bị nhóm người này chà đạp như vậy? Tuy nhiên, không còn cách nào khác để có miếng ăn qua ngày.
“Hầy, ai cũng chẳng dễ dàng gì!” bà cô thở dài.
“Văn hóa sói?” Từ Hiểu Đông hỏi. “Có phải là kiểu văn hóa giống như loài sói không?”
“Đúng, đúng là nó. Chính là cụm từ đó. Có một thời gian, có bức ảnh một con sói xám lớn dán ở phía dưới công ty. Nhe răng trợn mắt với mọi người, trông thực sự khá đáng sợ.”
“Gần đây có ai ở công ty mất tích không bác?” Trần Thế hỏi.
“Tôi không biết chuyện đó. Tôi không biết hết bọn họ... Nhưng hình như có một cô gái mà tôi không thấy vài ngày nay rồi. Cô ấy thường xuyên chào hỏi tôi.”
“Cô ấy tên là gì ạ?”
“Tiểu Lý? Tôi nghe đồng nghiệp cô ấy gọi như vậy.”
“Gần đây cô ấy có bị ốm không?”
“Ốm sao? Bệnh gì thế? Có nghiêm trọng không?” Có vẻ như bà cô không hề hay biết về cái chết của cô gái.
Trần Thế yêu cầu bà mô tả đặc điểm của Tiểu Lý. Tuy nhiên, bà cô không thể mô tả chính xác dù đã cố gắng hết sức, vì vậy họ đành bỏ cuộc. Trần Thế rút thêm một tờ một trăm nhân dân tệ nữa đưa cho bà. Bà cô trợn tròn mắt và cố gắng từ chối. “Tôi không cung cấp cho anh được nhiều thông tin lắm. Như thế này có vẻ không đúng. À phải, các anh đang điều tra vụ án gì vậy?”
“Chúng cháu không thể tiết lộ chuyện đó. Bác cứ quay lại làm việc đi ạ!”
Sau khi chào tạm biệt bà cô, Lâm Đông Tuyết nói với gã: “Anh đúng là hào phóng thật đấy. Chỉ tiết lộ một chút thông tin thôi mà bà ấy đã kiếm được hai trăm tệ rồi.”
“Họ cũng không dễ dàng gì mà... Đúng rồi, số tiền này nên được tính vào phí công tác để thanh toán lại!”
“Vậy sao anh không bảo bà ấy xuất hóa đơn cho anh luôn đi!” Lâm Đông Tuyết cười lớn.
“Được thôi, được thôi!” Trần Thế quay người về phía cổng chính của công ty. Tay phải gã chỉ vào biển hiệu công ty với cử chỉ giống như một khẩu súng lục. “Công ty Điện tử Khang Tinh này có vấn đề! Ngày mai, chúng ta cần tiếp tục điều tra. Tôi tin rằng sự thật đang ẩn giấu trong tòa nhà này và đằng sau gã quản lý mặt bóng dầu kia... Hôm nay dừng lại ở đây thôi!”
Từ Hiểu Đông reo hò: “Nghỉ thôi và đi ăn lẩu nào.”
“Không, tôi phải về nhà tắm rửa.”
“Tuyệt quá, tôi đang định đến cửa hàng 4S lấy xe, nên cho tôi đi nhờ một đoạn vì nó cùng đường.”
Sau khi đến cửa hàng 4S, Từ Hiểu Đông vẫn còn chú ý đến Lâm Đông Tuyết và nói: “Để tôi đưa cô về nhà!”
Lâm Đông Tuyết nói: “Không cần đâu, tôi sẽ gọi taxi thôi. Xe sẽ đến rất nhanh.”
Trần Thế nói: “Vậy thì mở hàng cho tôi đi. Hôm nay tôi chưa chạy được cuốc nào cả.”
“Anh đúng là da mặt dày thật.”
“Mười tệ và tôi sẽ đưa cô về thẳng nhà. Đi nào!”
Lâm Đông Tuyết rốt cuộc vẫn leo lên xe của Trần Thế bất chấp những gì cô nói trước đó. Trần Thế vuốt ve vô lăng và nói: “Bé cưng...”
Lâm Đông Tuyết quay lại lườm gã, nhưng hóa ra Trần Thế đang nói chuyện với chiếc xe của mình. “Hai ngày không gặp, em lại càng xinh đẹp hơn rồi.”
“Cuồng xe à?!” Lâm Đông Tuyết cười.
“Thật là võ đoán! Cô có muốn ăn tối trên đường về không?”
“Mười tệ của anh đây. Dịch vụ đi kèm phong phú quá nhỉ... Không, cảm ơn, tôi muốn về nhà tắm rửa. Người tôi đầy mùi rồi.”
Trần Thế đưa Lâm Đông Tuyết thẳng đến khu chung cư nơi cô sống và xuống xe đi theo cô. Lâm Đông Tuyết không chào tạm biệt mà hỏi: “Anh định làm gì thế?”
“Tiễn cô lên lầu!” Trần Thế mỉm cười nói.
“Xì!”
Khi họ đến cửa nhà Lâm Đông Tuyết, cô nói: “Gì đây? Anh định vào nhà à?”
“Nếu cô đã hỏi vậy, thì tôi sẽ vào ngồi một lát.”
“Oa, anh đúng là mặt dày thật đấy. Tôi cảnh báo anh nhé, đừng có mà nảy ra ý đồ xấu gì. Tôi sẽ quật ngã anh đấy!”
“Chẳng lẽ vào uống cốc nước thôi mà cũng bị đánh sao?”
Bước vào phòng, Trần Thế nói: “Đúng là phòng của con gái có khác.”
“Đừng có diễn nữa! Chẳng phải lần trước anh đã thấy rồi sao?”
Sau một ngày chạy đôn chạy đáo, Lâm Đông Tuyết đã kiệt sức. Sau khi thay dép đi trong nhà, cô ngồi xuống sofa và bật TV.
Trần Thế rất tự nhiên. Gã đi vào bếp và bắt đầu làm việc. Lúc đầu Lâm Đông Tuyết nghĩ gã đang đun nước. Sau đó, khi nghe thấy tiếng xoong nồi lách cách, cô ló đầu ra hét lớn: “Anh đang làm cái gì thế?”
“Nấu một bát mì để ăn!”
“Anh nghĩ đây là nhà mình chắc?!”
“Xong ngay đây!”
Một lúc sau, Trần Thế bưng hai chiếc bát ra và đặt một bát lên bàn trà. Gã nấu hai bát mì tôm, cắt thêm vài sợi dưa chuột và rong biển. Trên mặt bát có hai quả trứng chần cùng một ít rau mùi rắc lên. Mùi thơm rất ngào ngạt.
“Lại đây ăn bữa cơm đạm bạc này cùng nhau nào!” Trần Thế mỉm cười đưa đũa cho cô.
“Tôi không nghĩ anh lại cầu kỳ với đồ ăn như vậy đấy.” Lâm Đông Tuyết cầm đũa và bắt đầu ăn.
Vừa ăn vừa xem TV, Lâm Đông Tuyết bỗng cảm thấy rất lạ lùng. Sao cô có thể cảm thấy an toàn khi để một ông chú vào nhà mình như thế này?
Cô liếc nhìn Trần Thế, và Trần Thế lập tức nhận ra ánh mắt của cô. Gã quay đầu lại hỏi: “Có bia không?”
“Không có!” cô nói một cách cứng nhắc.
Ăn xong đã là tám giờ. Lâm Đông Tuyết thắc mắc tại sao gã này vẫn chưa chịu về, và cô cứ nhìn chằm chằm vào Trần Thế. Trần Thế cũng nhìn lại cô. Lâm Đông Tuyết đột nhiên nói: “Tôi sẽ không ngủ với anh đâu.”
“Phụt!” Trần Thế phun cả nước dùng trong miệng ra và nhanh chóng vớ lấy tờ khăn giấy trên bàn để lau miệng. “Cảnh sát Lâm, cô phóng xe [note89147] nhanh quá, tôi đỡ không kịp!”
“Tôi chỉ cảnh báo trước thôi, kẻo anh lại bắt đầu nghĩ đến chuyện bậy bạ gì đó.”
“Vâng, vâng, tôi biết rồi!” Đôi mắt Trần Thế bỗng tối sầm lại. “Hôm nay là ngày 10 tháng 10. Đó là một ngày khá đặc biệt. Tôi không muốn ở một mình, nên mới đi theo cô đến đây để cảm nhận hơi ấm con người.”
“Gì thế? Sinh nhật anh à?”
Chính xác mà nói, nó nên được coi là ngày giỗ của tôi. Một giọng nói yếu ớt vang lên trong thâm tâm Trần Thế.
0 Bình luận