Tập 05: Như Khói [PEAK] (Hoàn thành)

Chương 266: INTERESTING của chúng ta (II)

Chương 266: INTERESTING của chúng ta (II)

Sự thay đổi thái độ nhanh như chớp cùng câu hỏi chất vấn đầy sát khí của Ôn Lương khiến Hạ Thiên Nhiên thoáng ngỡ ngàng, tưởng chừng vẻ yếu đuối, nũng nịu vừa rồi chỉ là một màn diễn cô cố tình dựng lên cho anh xem...

“Tào Ngải Thanh?” Ôn Lương lạnh lùng thốt ra một cái tên.

Hạ Thiên Nhiên gãi đầu, vẻ mặt lúng túng: “Không phải, ây da... em đừng có nhắc đến cô ấy nữa được không? Giờ nghe tên cô ấy từ miệng em, anh nổi hết cả da gà...”

“Hừ, không làm chuyện trái lương tâm, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa. Không phải cô ta thì là ai?”

“Haizz... Là... là Khương Tích Hề, cô em gái khóa dưới, người... người từng bại dưới tay em ấy.”

Hạ Thiên Nhiên cố làm ra vẻ thoải mái, hy vọng Ôn Lương sẽ bớt ghen tuông. Nhưng rõ ràng, chiêu này không hiệu quả lắm...

Sát ý trên mặt Ôn Lương không giảm, chỉ suy nghĩ hai giây rồi tung ra bộ ba câu hỏi chí mạng: “Con bé liên lạc với anh làm gì? Mai anh đi học lái xe mà, lấy đâu ra thời gian? Hai người vẫn còn liên lạc riêng à?”

“...Không phải... anh... anh không liên lạc, chỉ là... sáng học lái xe xong chiều vẫn còn thời gian mà...”

Hạ Thiên Nhiên căng thẳng sắp xếp lại từ ngữ, tiếp tục giải thích: “Chuyện là thế này... Từ hồi chúng ta còn học cấp ba, Khương Tích Hề đã muốn hợp tác với anh, nhưng mãi chưa có cơ hội. Đợt trước anh gặp lại em ấy một lần, đã đồng ý chuyện này rồi, nhưng sau đó mẹ anh về nước nên lại hoãn lại. Hôm nay em ấy không gọi điện thì anh cũng quên béng mất. Em xem, anh đã hứa với người ta lâu như vậy rồi, cứ kéo dài mãi cũng không hay, đúng không?”

Ôn Lương hừ một tiếng: “Ừm —— Nói tóm lại, anh muốn nhân cơ hội này gặp mặt người ta, giải quyết cho xong chuyện này chứ gì?”

“Đúng thế!” Hạ Thiên Nhiên gật đầu lia lịa. Thấy Ôn Lương trừng mắt, anh vội vàng nói thêm: “Em đi cùng anh đi, anh có bảo không cho em đi đâu. Dù sao cũng gần nhà em, cô giáo Ôn còn có thể chỉ đạo bọn anh nữa.”

“Chỉ đạo anh và cô em gái ngọt ngào đáng yêu liếc mắt đưa tình à? Ha ha, không! Đi!” Ôn Lương buông một câu, quay người bỏ đi thẳng.

Hạ Thiên Nhiên vội vàng đuổi theo: “Ây da, em nghĩ đi đâu thế, bọn anh chỉ là giao lưu âm nhạc đàng hoàng thôi mà, em còn không tin anh sao? Đi đi mà, mai xong việc chúng ta còn có thể đi dạo phố...”

Ôn Lương chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, thuận nước đẩy thuyền: “Chính vì tin anh nên em mới không đi đấy chứ. Em tin tưởng anh tuyệt đối, anh cứ đi một mình đi, em không đi đâu.”

Kiểu nói mát này của con gái mà Hạ Thiên Nhiên còn không nghe ra thì đúng là đầu đất...

“Ây da, đi mà đi mà, em không đi thì anh cũng không đi nữa.”

“Đừng, cô em gái dễ thương đợi anh lâu thế rồi, em đi lại làm hỏng không khí, không đi.”

“Thật... thật sự không đi à?”

“Không đi. Thiên Nhiên, em thật sự tin tưởng anh. Anh đi đi, ngày mai hợp tác vui vẻ với người ta, hoàn thành tâm nguyện cho cô em gái khóa dưới, chút độ lượng này em vẫn có.”

“...”

...

...

Ngày hôm sau, tại cửa hàng guitar trong trung tâm thương mại Duyệt Hội.

Khi Khương Tích Hề trong bộ trang phục đáng yêu nhìn thấy Ôn Lương dáng người cao ráo, khí chất ngự tỷ áp đảo, cả người cô bé ngơ ngác...

“Lâu rồi không gặp Tích Hề, chị có theo dõi tài khoản của em trên Bilibili đấy, em hát đáng yêu lắm~”

Ôn Lương chủ động chào hỏi. Với chiều cao một mét bảy đáng tự hào, khi đối diện với Khương Tích Hề chỉ cao một mét năm lăm, ánh mắt và cằm cô hơi cúi xuống, tạo cảm giác áp bức vô hình... Đặc biệt là câu “Em hát đáng yêu lắm”...

Nói thế nào nhỉ, Ôn Lương khen thì khen thật lòng đấy, nhưng hai người đứng cạnh nhau, nhìn kiểu gì cũng giống như một con báo cái khỏe mạnh đang trêu đùa một chú mèo con đáng thương...

“...Cảm, cảm ơn đàn chị Ôn.” Khương Tích Hề không biết phải mở lời thế nào... Ngượng chết đi được... Biết thế hôm nay đi đôi giày đế cao hơn chút! A~! Tức thật!

Hạ Thiên Nhiên đứng một bên không dám ho he, làm bộ như lão tăng nhập định.

Hôm qua Ôn Lương còn bảo không đi, tin tưởng tuyệt đối, thế mà sáng nay đã gọi điện cho anh sớm nhất, hăng hái hơn ai hết. Cô bảo trưa nay đến võ quán ăn cơm trước, chiều cùng đi. Đã thế cô nàng còn trang điểm nhẹ, diện nguyên cây đen cực ngầu: áo đen, quần đen, mũ đen, bên trong là áo ba lỗ thể thao cùng màu, khoe trọn tỉ lệ eo hông quyến rũ. Bộ dạng này, nếu thêm thanh kiếm samurai hay cây gậy bóng chày nữa, người không biết còn tưởng đại tiểu thư của băng đảng xã hội đen nào đến tranh giành địa bàn...

Trong tình huống này, vẫn là ông chủ Phác khéo léo già đời có kinh nghiệm hơn. Ông ta cười tươi rói, thấy Ôn Lương liền niềm nở: “Ôi chao, bạn học Ôn! Lâu rồi không gặp, lâu rồi không gặp, một năm không gặp càng xinh đẹp hơn rồi. Thiên Nhiên, tài khoản của cậu lại có tư liệu mới để đăng rồi đấy!”

Ôn Lương nhiệt tình chào hỏi ông chủ, tán gẫu vài câu. Hạ Thiên Nhiên chỉ biết cười trừ, đi đến khu vực quay phim đã được bố trí sẵn trong tiệm, tháo bao đàn, lấy đàn ra chỉnh âm.

Nhân cơ hội này, Khương Tích Hề sán lại gần, vẻ mặt căng thẳng hề hề, không nói gì, chỉ mở to đôi mắt ngấn nước nhìn chằm chằm Hạ Thiên Nhiên...

Nào ngờ, Hạ Thiên Nhiên còn căng thẳng hơn cô bé, vội vàng nói: “Sao thế Tích Hề? Em, em đừng nhìn anh như thế, người ta hiểu lầm đấy...”

“...Hạ ca ca...” Khương Tích Hề dè dặt mở lời. “Hửm?” “Anh... anh sẽ không phải là tra nam thật đấy chứ?”

Câu này vừa thốt ra, khóe miệng Hạ Thiên Nhiên giật giật liên hồi... Đau lòng quá...

Trong mắt người ngoài, Hạ Thiên Nhiên một năm thay ba cô bạn gái. Bảo là “Hải vương” thì số lượng chưa đủ đô, nhưng bảo là người đàn ông tốt thì với tần suất và chất lượng này, chắc chắn cũng không thuộc phạm vi đó rồi.

Mặc dù mối tình giữa Khương Tích Hề và Hạ ca ca có vẻ quá non nớt, nhưng năm xưa khi Hạ Thiên Nhiên dùng loa phát thanh trường để tỏ tình với Tào Ngải Thanh, Khương Tích Hề cũng tận mắt chứng kiến, cuối cùng còn phồng má, chân thành hô to lời chúc phúc.

Vì vậy, khi lần trước ông chủ Phác kể chuyện Hạ Thiên Nhiên lại chia tay, cô bé đã sốc toàn tập!

Vốn dĩ Khương Tích Hề vẫn luôn cho rằng trong chuyện này có nỗi khổ tâm hay biến cố gì đó, nên hôm nay gặp mặt, cô bé mang theo tâm trạng thấp thỏm muốn hỏi cho rõ. Nhưng không ngờ Ôn Lương cũng đi theo... Khoảnh khắc đó, trong lòng cô bé dường như đã có câu trả lời.

Hạ Thiên Nhiên cười khổ, dùng giọng điệu đùa giỡn nói: “Đúng đấy, anh chính là tra...”

“Không phải đâu, là chị ngấm ngầm ngáng chân, ép Hạ ca ca của em chia tay với Tào Ngải Thanh đấy. Giống như hồi trước chị cố tình kích động em vậy. Chậc~ lúc đó chị nói gì nhỉ...”

Lúc này, Ôn Lương bỗng nhiên đứng từ xa chen vào một câu. Với vẻ mặt kiêu ngạo của một “ác nữ”, cô thong thả bước đến trước mặt hai người.

Khương Tích Hề nghe xong đứng hình. Ôn Lương gõ gõ ngón tay lên cằm, ra vẻ suy nghĩ, rồi như chợt nhớ ra: “À đúng rồi, lúc đó chị bảo ‘Bạn trai em có người trong lòng, nhưng không phải là em’. Chị nhớ là, sau khi chị nói câu đó không lâu thì hai người chia tay. Tào Ngải Thanh cũng giống em thôi, cô ta cũng không chịu nổi câu nói đó, cuối cùng cũng chia tay. Còn bây giờ ấy à, người trong lòng của bạn trai cũ em, thực sự thành chị rồi.”

Bao nhiêu chuyện cũ ùa về. Lúc đó nếu không phải vì câu nói này mà Khương Tích Hề suy nghĩ lung tung, thì cũng đâu đến nỗi chỉ yêu Hạ Thiên Nhiên chưa đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ...

Lúc này, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé tràn đầy tủi thân và không cam lòng. Hốc mắt cô đỏ lên thấy rõ, không kìm được mắng to: “Chị... chị... hồ ly tinh!! Đồ đàn bà xấu xa!! Chị... chị cố tình xúi giục người ta chia tay, chị không biết xấu hổ!!”

Hạ Thiên Nhiên và ông chủ Phác đứng cách đó không xa đều bị màn kịch bất ngờ này làm cho chết sững.

Ôn Lương bình thản, thậm chí còn hơi buồn cười, nói: “Ây da, Tích Hề, sao em mắng người mà cũng đáng yêu thế hả?”

“Chị... chị tránh ra! Đồ đàn bà xấu xa! Tránh ra! Cút! Em không muốn nhìn thấy chị!!” Khương Tích Hề miệng thì hét bảo cô tránh ra, nhưng Ôn Lương như cố tình lại tiến thêm vài bước, ép cô bé tội nghiệp phải lùi lại liên tục.

“A Lương, được rồi!” Hạ Thiên Nhiên bật dậy, chắn giữa hai người.

Ôn Lương vuốt tóc, hừ lạnh một tiếng, không tiến lên nữa.

Nấp sau lưng người đàn ông, Khương Tích Hề nhìn bóng lưng Hạ Thiên Nhiên đầy biết ơn. Cô bé nhanh chóng thu đàn guitar lại, rồi như thỏ sổng chuồng lao ra cửa tiệm. Quay đầu lại quệt nước mắt, cô bé đe dọa Ôn Lương: “Tôi không muốn nhìn thấy đồ đàn bà xấu xa nhà chị!! Chị sớm muộn gì cũng bị Hạ ca ca đá thôi!! Đến lúc đó tôi sẽ lại hợp tác với anh ấy, bọn tôi còn cùng nhau quay video, chọc tức chị chết luôn!!!”

Ôn Lương nhíu mày, làm bộ muốn lao lên tóm lấy cô bé. Khương Tích Hề thấy thế lập tức bỏ chạy thục mạng...

Ông chủ Phác đứng ở cửa vốn định đuổi theo, có chuyện gì thì nói rõ ràng chứ, ở địa bàn của anh ta còn đánh nhau được à? Ai ngờ, cô nhóc này chân ngắn mà chạy nhanh phết, vèo cái đã mất hút...

“Không phải... hai người... tình huống gì thế này?” Ông chủ Phác quay lại, gãi đầu gãi tai không hiểu mô tê gì.

Hạ Thiên Nhiên tuy cũng không hiểu rõ tình hình, nhưng vẫn còn giữ được lý trí, anh không khỏi nói: “A Lương, em hà tất phải so đo với Khương Tích Hề làm gì?”

Ôn Lương khoanh tay trước ngực, âm trầm nói: “Ai bảo em là đàn bà xấu xa?”

“Em... ghen thật đấy à?”

Ôn Lương liếc anh một cái: “Đúng thế, đúng thế, em lòng dạ hẹp hòi, đang đợi anh đá em đây.”

Phụ nữ ấy mà, lúc giận dỗi sẽ không trả lời thật lòng đâu. Hạ Thiên Nhiên đã hỏi hai câu rồi, nếu không gãi đúng chỗ ngứa, lát nữa chắc phải dỗ dành mệt nghỉ. Vì thế, anh suy nghĩ một chút, khẽ nói: “Em là... không muốn Tích Hề nghĩ anh là tra nam?”

Được rồi, lần này coi như trúng phóc. Ôn Lương cuối cùng cũng thở hắt ra, bất lực nói: “Người ta là đàn em khóa dưới, sau khi chia tay với anh thì khổ luyện guitar một năm trời, triệu fan rành rành ra đó, giờ này còn cầu xin được hợp tác với anh, chứng tỏ trong lòng người ta anh thực sự là một tấm gương. Nếu để người ta biết anh là kẻ bạc tình, đại tra nam, thích đùa giỡn tình cảm, thì hình tượng tốt đẹp đó chẳng phải tan vỡ hết sao? Như thế thì nỗ lực một năm qua của người ta tính là gì? Đoạn tình cảm với anh tính là gì?”

Hạ Thiên Nhiên lúc này mới phản ứng lại. Khương Tích Hề lâu nay vẫn luôn muốn hợp tác với anh, hồi trước còn đặc biệt chạy đến quán bar xem anh biểu diễn, chính là để chứng minh bản thân trước mặt thần tượng là anh. Mà câu nói đùa định “bãi công” của anh lúc nãy, quả thực là quá thiếu suy nghĩ.

Hạ Thiên Nhiên không khỏi khen ngợi: “Không hổ danh là người từng làm đại minh tinh ha, suy đoán tâm lý fan thấu đáo thật. Nhưng mà vừa rồi em ghen cũng là ghen thật chứ gì? Một mũi tên trúng hai đích, thuận tay còn chọc tức người ta bỏ chạy.”

Ôn Lương dỗi: “Ghen cái đầu quỷ nhà anh ấy~! Tra nam! Hứ!”

“Thôi được rồi được rồi, không giận không giận nhé. Em xem anh có trách em đâu, anh thậm chí còn chẳng nói nặng lời câu nào.” Chàng trai thuận thế kéo bạn gái vào lòng, vỗ nhẹ lưng dỗ dành ngon ngọt. Ôn Lương ban đầu còn giãy giụa vài cái, nhưng cũng chỉ là làm bộ. Dù sao vừa rồi tỏ ra hung dữ như thế, quả thực cô cũng có tâm tư riêng, nếu không chiều nay cô đã chẳng đòi đi theo... Nhưng biểu hiện của Hạ Thiên Nhiên cũng tạm được, ít nhất từ đầu đến cuối không nổi nóng với cô.

“Còn nói nặng lời, anh dám không?”

“Không dám không dám...”

“Nghe nói anh định đá em?”

“Làm gì có, chỉ có em đá anh thôi!”

“Thế còn nghe được~”

Bên cạnh, ông chủ Phác cứ thế trơ mắt nhìn đôi nam nữ vừa rồi không khí còn căng thẳng, chỉ qua vài câu nói đã kì diệu một cách khó hiểu ôm ấp nhau, bị thồn một họng cơm chó không nói, gã thực sự tê dại từ móng chân lên đến đỉnh đầu rồi...

Phác béo đột nhiên bắt đầu kéo cửa cuốn xuống. Tiếng động lớn khiến Hạ Thiên Nhiên khó hiểu hỏi: “Ông chủ Phác, anh đóng cửa làm gì thế?”

Phác béo không quay đầu lại, lẩm bẩm: “Anh đóng cửa lại nhường chỗ cho hai đứa đấy. Anh sợ hai đứa tình hình này, lát nữa súng cướp cò, muốn ‘vận động’ thì sợ không gian không đủ!”

Câu nói đầy ẩn ý khiến hai người lập tức buông nhau ra, mặt đỏ bừng. Lão Phác trung niên lúc này mới cười khùng khục.

“Anh nói hai đứa này, hôm nay chọc tức đối tượng quay phim của anh bỏ chạy rồi, phải đền đấy!”

Hạ Thiên Nhiên cười nói: “Đền thế nào đây? Hay là em bảo A Lương hát cho anh một bài, em đệm đàn.” Ôn Lương rất tích cực: “Được đấy được đấy, em cũng lâu rồi không hát.”

Ông chủ Phác nghĩ ngợi, đảo mắt, bỗng hỏi: “Lát nữa hai đứa có kế hoạch gì không?”

Hạ Thiên Nhiên lắc đầu: “Không ạ, quay xong tư liệu cho anh thì bọn em định đi dạo trung tâm thương mại, mua chút đồ rồi về trường thôi.”

“Thế thì tốt quá, hôm nay hai đứa đừng đi đâu cả, tiện thể đi cùng anh đến một chỗ.”

Hạ Thiên Nhiên nghe thế liền trêu chọc: “Dô, em cũng không nghe nói gần đây Cảng Thành có triển lãm Anime hay Game lớn nào cả. Chuyện gì mà khiến lão trạch nam thâm niên như anh chịu rời ổ thế?”

Phác béo quay người thu dọn thiết bị quay phim vào túi. “Đi đi đi, chính sự đấy. Cậu còn nhớ chuyện lần trước anh nói với cậu không?”

Hạ Thiên Nhiên nghĩ ngợi: “Kiếm tiền á?” Ông chủ Phác bật cười vì tức. “Chậc, phải phải phải, kiếm tiền kiếm tiền. Đi, anh dẫn hai đứa đi kiếm tiền.”

...

...

Mười phút sau, chiếc Highlander cũ kỹ lao vun vút trên đường cao tốc trên cao.

Ôn Lương vừa lái xe vừa dỏng tai lên nghe Phác béo ngồi ghế sau nói chuyện chậm rãi với bạn trai:

“Lần trước chẳng phải nói với cậu rồi sao, ông chủ quán bar Ngõ Yên Giác đang tuyển ban nhạc mới, nhưng mãi không gom đủ người có trình độ làm thường trú. Gần đây ấy à, ổng lại mở thêm một cái Livehouse mới bên khu Làng Đại học các cậu, hôm nay đang phỏng vấn đấy. Anh qua đó giúp ổng quay chút tư liệu. Thế chẳng phải đúng lúc quá sao, lần này cậu có thời gian rồi chứ, không chê xa nữa chứ? Ê, chuyện này cậu không biết à? Gần đây cậu còn làm thêm ở chỗ nào không?”

“À... lâu rồi không liên lạc.”

Chuyện này Hạ Thiên Nhiên nói ra cũng thấy hổ thẹn. Từ tháng Chín khai giảng đại học rồi đi quân sự, sau đó gãy tay nghỉ ngơi hơn nửa tháng, vất vả lắm mới dưỡng thương xong thì giờ lại học lái xe. Bây giờ đã là tháng Mười Một rồi, anh mới đến quán bar được hai ba lần. Bình thường ngay cả thời gian đi cùng bạn gái còn không có, anh chàng drummer kiêm ông chủ ban nhạc kia cũng chẳng biết xếp lịch cho anh thế nào nữa...

Lúc này, Ôn Lương đang lái xe bỗng ngạc nhiên hỏi: “Hạ Thiên Nhiên, anh còn giấu em đi làm thêm à?!”

Câu nói này khiến tim chàng trai chùng xuống...

Ông chủ Phác không hiểu sự tình, chỉ buồn cười vạch trần: “Đúng rồi, cậu ấy làm guitar ở quán bar đó gần một năm rồi, em không biết à?”

“Hả?” Ôn Lương thốt lên đầy kinh ngạc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!