Tập 04 (Phần 1): Mùa Hè Vĩnh Cửu (Hoàn thành)

Chương 153: Yêu Và Thành Thật (4)

Chương 153: Yêu Và Thành Thật (4)

Vui không?

Nói thật lòng, có một chút.

Hạ Thiên Nhiên không phủ nhận sự kích thích các giác quan do việc tiêu dùng cao mang lại. Âm nhạc xao động, những cơ thể thanh xuân, niềm vui sướng và phóng túng sau khi cồn làm tê liệt thần kinh. Đúng như Tiết Dũng nói, niềm vui có thể mua được bằng tiền tươi thóc thật, đó cũng là niềm vui, hơn nữa còn đủ để gây nghiện.

Nhìn người bạn thân và đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của cậu ta trong trạng thái điên cuồng say sinh mơ tử, Hạ Thiên Nhiên bỗng nảy sinh một cảm giác xa cách. Đồng thời cậu cũng biết rất rõ, Tiết Dũng từng phấn đấu học tập là thật, Tiết Dũng từng nằm trên sàn đấu quyền anh nói chuyện lý tưởng với cậu cũng là thật, và Tiết Dũng xa hoa trụy lạc của hiện tại, càng là thật.

Bởi vì hai người là bạn thân, nên Hạ Thiên Nhiên mới may mắn được nhìn thấy nhiều bộ mặt của cậu ta như vậy.

Chỉ là Tiết Dũng của mặt này, Bạch Đình Đình chắc chắn sẽ không thích.

Nghe Náo Náo bên cạnh nói, set rượu này của Tiết Dũng giá 78888 tệ, đây là còn chưa tính những thứ họ uống trước đó. Tính theo lương tuần làm thêm hiện tại của Hạ Thiên Nhiên, cậu phải làm việc một năm rưỡi mới có thể chơi một lần tiêu dùng cao thế này.

Nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của mình, so sánh hai bên, Hạ Thiên Nhiên quả thực cảm khái rất nhiều.

Tuy nhiên trong những cảm khái này lại không có thành phần của sự ghen tị hay đố kỵ. Thậm chí bản thân cậu đứng giữa trung tâm của sự ồn ào náo nhiệt, cũng không cảm thấy chút khó chịu hay luống cuống nào.

Đừng quên, Hạ Thiên Nhiên vốn sinh ra trong gia đình phú quý, những cảnh tượng còn xa hoa hơn thế này cậu không biết đã thấy bao nhiêu lần, chỉ là lúc đó còn nhỏ, dù có nhiều chuyện không hiểu, nhưng cũng đã sớm quen mắt.

Đối mặt với những người mới gặp lần đầu nhưng đã bắt đầu xưng anh gọi em đến cụng ly với mình, Hạ Thiên Nhiên giữ nụ cười, ai đến cũng không từ chối, không để Tiết Dũng cảm thấy khó xử chút nào.

Sự khác biệt lớn nhất giữa những đứa trẻ lớn lên trong gia đình bình thường và đám con nhà giàu được nuôi dưỡng bằng nhung lụa này chính là ở chỗ này. Đây không phải là chuyện đơn giản như việc một lúc có thể bỏ ra bao nhiêu tiền, mà là biết trong một môi trường, phải hòa nhập và giải quyết công việc của mình như thế nào cho cương nhu thích hợp.

Việc này liên quan đến mọi mặt, tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là EQ và IQ có thể khái quát. Hạ Thiên Nhiên trước đây vì tự kỷ nên mới sống rất tệ, bây giờ sau khi cởi mở hơn, kinh nghiệm về phương diện này mới dần dần bộc lộ ra.

Tiết Dũng chén trái chén phải, chơi đến quên cả trời đất. Có lẽ đa số mọi người nhìn thấy cũng chỉ biết bất bình thay cho Bạch Đình Đình, mắng nhiếc hành vi ăn chơi trác táng của Tiết Dũng, hoặc là gia nhập vào đó, cùng nhau vui vẻ.

Nhưng Hạ Thiên Nhiên thực sự hiểu sự kìm nén và những điều muốn nói lại thôi trong lòng Tiết Dũng, bởi vì cậu là người từng trải, mà đạo lý nói toạc ra cũng chỉ có một câu——

Từ nghèo khó lên giàu sang thì dễ, từ giàu sang về nghèo khó mới khó.

Nếu như Hạ Thiên Nhiên không sinh ra trong nhà họ Hạ, hoặc cậu không trải qua cuộc sống tự lập như hiện tại, thì cậu đều không thể bình tĩnh như bây giờ.

Uống cùng hai ly rượu, Hạ Thiên Nhiên nói với Náo Náo bên cạnh: “Cô đi đặt giúp tôi một cái ghế sofa khác, chỗ nào hơi khuất một chút là được.”

Náo Náo chớp mắt, không ngờ chỗ này rộng thế rồi mà anh chàng đẹp trai này còn chê không đủ chỗ chứa.

Tuy nhiên việc làm ăn dâng tận cửa cô ta sao có thể từ chối. Hơn nữa thấy đám công tử bột đang ngồi đây ai nấy đều cung kính với cậu, cô ta đâu còn không nhìn ra cậu mới là nhân vật trung tâm trong đám người này.

Hạ Thiên Nhiên nâng ly: “Ngại quá mọi người, lát nữa tôi có một người bạn đến, tôi và lão Tiết ra kia tiếp cô ấy một chút, đợi hòm hòm rồi tôi lại qua uống với mọi người.”

Mấy vị công tử cũng rất biết nhìn cục diện, thi nhau nâng ly cho đi, uống xong còn la lối không cần anh Thiên Nhiên qua đâu, đợi các anh nói chuyện xong thì dẫn các em gái qua đây cùng chơi.

Hạ Thiên Nhiên xách hai chai rượu đi về phía khu ghế sofa Náo Náo vừa mở. Tiết Dũng đi theo sau hỏi:

“Mày còn gọi ai đến thế?”

Hạ Thiên Nhiên liếc xéo cậu ta: “Tao còn gọi cả Bạch Đình Đình đấy, mày tin không?”

Tiết Dũng cười: “Đừng đùa, cô ấy đời nào chịu đến những chỗ thế này.” Nói xong, vẻ mặt cậu ta tối sầm lại, không tự tin hỏi thêm một câu: “Thật à?”

“Giả đấy.”

“Hầy, làm tim tao treo ngược lên cành cây.”

Khu ghế sofa trong hộp đêm dù có hẻo lánh đến đâu thì xung quanh cũng ồn ào vô cùng. Sau khi ngồi xuống, Hạ Thiên Nhiên gửi số bàn cho Ôn Lương vẫn chưa đến, Tiết Dũng ngồi đối diện cậu.

“Không nhìn ra nha anh Dũng, tiền tiêu vặt của mày bình thường cũng nhiều phết đấy, rượu tám vạn mà nói gọi là gọi.”

Hạ Thiên Nhiên đặt điện thoại xuống trêu chọc.

“Đây chẳng phải bố tao thấy tao đỗ đại học nên vui sao, chuyển thẳng vào thẻ tao mười vạn, bảo tao cứ tự nhiên.”

“Rượu này ở Yên Giác Hạng một chai cũng chỉ bán 3000, mà còn chẳng có ai uống.”

Hạ Thiên Nhiên ngắm nghía chai rượu. Tiết Dũng hào sảng nói:

“Sang trọng mà, hơn nữa sân chơi lại khác nhau. Cái quán bar đó của bọn mày, cộng thêm cả ban nhạc gộp lại cũng chẳng chơi ra được cái trận thế này... Đợi đã, rốt cuộc mày gọi ai đến thế?”

“Đừng quản, đến rồi mày khắc biết.”

“Xì ~ Còn chơi trò bí hiểm với tao. Đạo diễn Hạ, mày không phải gọi mấy em gái học biểu diễn đến đấy chứ? Dô, ăn tạp phết, đúng là không nhìn ra nha ~”

Tiết Dũng xoa tay. Cậu ta bây giờ nói năng thì không lúng búng nữa, nhưng thần trí vẫn chưa được coi là tỉnh táo. Hạ Thiên Nhiên lười để ý đến cậu ta, tự mình nâng ly rượu lên, hỏi thẳng:

“Anh Dũng, về chuyện của mày và Bạch Đình Đình, tao chỉ có ba câu hỏi. Mày trả lời xong, mày muốn tao chơi cùng mày cũng được, bảo tao đi ngay cũng được, tao tuyệt đối không làm mày mất hứng, hơn nữa chúng ta vẫn là bạn bè, thế nào?”

“Ây da, tao biết ngay mày chắc chắn sẽ không tha cho tao mà...”

Tiết Dũng như đang ăn vạ, nằm trên sô pha uốn éo. Qua vài giây, cậu ta vò đầu bứt tai mấy cái thật mạnh, đột nhiên nâng ly rượu lên, chạm mạnh vào ly Hạ Thiên Nhiên một cái, hai người uống cạn một hơi, cậu ta dứt khoát nhả ra một chữ:

“Hỏi!”

“Chuyện yêu đương của mày và Bạch Đình Đình còn có thể tiếp tục được không?”

“...”

Ngay câu hỏi đầu tiên này đã khiến Tiết Dũng do dự. Cậu ta chần chừ nửa ngày, nói:

“Đây không phải vấn đề có tiếp tục được hay không, đây là... phiền a! Thiên Nhiên, Tào Ngải Thanh bình thường chẳng lẽ không quản mày à? Hơn nữa... tao và cô ấy ở bên nhau cũng hơn ba tháng rồi, mày biết đấy tao trước giờ yêu đương chưa bao giờ quá ba tháng. Tiến độ của tao đã hoàn toàn chậm trễ rồi, hơn nữa cái gì cũng bị cô ấy quản, tao uống rượu với bạn bè, tiêu tí tiền cũng bị cô ấy mắng cho nửa ngày trong điện thoại. Anh em à tao thực sự là uất ức lắm...”

“Mày là gia đình gì, người ta là gia đình gì? Mày một bữa rượu uống hết một năm tiền lương của tao. Tao mà là bạn gái mày thì tao cũng ‘bye bye’ luôn rồi, còn tâm trí đâu mà lãng phí trên người mày. Hơn nữa mày nói tiến độ là ý gì?”

Tiết Dũng sững sờ, vẻ mặt không thể tin nổi nói:

“Ngủ cùng nhau chứ sao! Còn có ý gì nữa?”

“...”

Hạ Thiên Nhiên ngớ người. Cậu không ngờ Tiết Dũng lại đưa ra câu trả lời trắng trợn như vậy, đây cũng coi như là một mâu thuẫn chính giữa cậu ta và Bạch Đình Đình rồi.

Tiết Dũng nhìn phản ứng của cậu, cũng ngớ ra, cậu ta lắp bắp nói:

“Khụ... mày... mày với Ngải Thanh... không phải chứ, bình thường mày... mày không có suy nghĩ gì à? Không... không dẫn dắt theo hướng này chút nào à?”

“Tao mẹ nó...”

Hạ Thiên Nhiên đang định nổi đóa, bên cạnh bỗng truyền đến một giọng nói lả lơi:

“Trai đẹp, em hình như nghe thấy các anh đang nói chuyện gì đó thú vị lắm.”

Lúc này Náo Náo đi tới. Cô ta ngồi xuống rất tự nhiên, thuận thế khoác tay lên cánh tay Hạ Thiên Nhiên, dùng giọng điệu nũng nịu nói:

“Bên kia chán quá à, vẫn là ở bên cạnh anh vui hơn ~”

Náo Náo dán cả người vào Hạ Thiên Nhiên. Tiết Dũng cười dang hai tay, như muốn nói——

Mày xem, chuyện đơn giản biết bao.

Tuy nhiên cậu ta cười mãi cười mãi, dần dần nhận ra có gì đó không ổn. Đồng tử Tiết Dũng từ từ mở to, bởi vì cậu ta nhìn thấy sau lưng Hạ Thiên Nhiên, một bóng hình xinh đẹp đã lâu không gặp đang chậm rãi đi tới...

“Vậy vị tỷ tỷ này, cô muốn chơi cùng cậu ấy thế nào đây?”

Hạ Thiên Nhiên vốn đang bị Náo Náo dán vào người, miệng đắng lưỡi khô, nhưng vừa nghe thấy câu này, cả người trong nháy mắt tê dại. Cậu chỉ cảm thấy linh hồn mình ôm ý niệm mau chóng chạy trốn, đang từ từ rỉ ra khỏi miệng...

Cậu cứng ngắc từng chút một quay đầu lại, chỉ thấy Ôn Lương cười tươi như hoa đang đứng bên cạnh, giả bộ cẩn thận phẩy tay với Náo Náo đang ngồi trên ghế sô pha.

“Phiền cô, lùi lại phía sau một chút được không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!