Tập 02: Mặt trời được gột rửa trong mưa xuân (Hoàn thành)
Chương 63: Dây Đàn Đứt
0 Bình luận - Độ dài: 1,786 từ - Cập nhật:
Hoạt động du ngoạn mùa thu của học sinh lớp 12 trường Cảng Thành kết thúc trong tiếng chuông chiều của chùa Thuyên Linh.
Về đến nhà từ trên núi đã là tám giờ rưỡi tối.
Hạ Thiên Nhiên bật máy tính, chuẩn bị ôn tập bài vở và kiến thức liên quan đến Đạo diễn.
Thói quen sinh hoạt này trong vòng một tháng ngắn ngủi đã thay thế tất cả sở thích trước đây của cậu. Đúng như lời cô giáo nói, sau khi lên lớp 12, nhịp điệu học tập sẽ ngày càng nhanh, đặc biệt là với người định nắm bắt cả văn hóa và chuyên môn như cậu, thời gian càng trở nên thiếu thốn.
Tuy nhiên cuộc sống bận rộn này khiến cậu dần quên đi một số chuyện. Bây giờ cậu rất sợ con người ta nhàn rỗi sẽ suy nghĩ lung tung, nhất là vào ban đêm.
Điện thoại để bên cạnh bỗng rung lên. Hạ Thiên Nhiên làm xong một đề thi mới cầm lên xem.
Tích Hề Hi Hi Hi: 「Học trưởng Hạ! Hôm nay đi chơi vui không ạ?」
Chàng trai mỉm cười, trả lời:
「Vui lắm, coi như thả lỏng cũng tốt. Em cũng đừng ghen tị, sang năm sau khi khai xuân chắc lớp 10, 11 các em cũng được đi một lần đấy.」
Tích Hề Hi Hi Hi: 「Vâng vâng, chơi vui là được rồi ạ!」
Hạ Thiên Nhiên đặt điện thoại xuống, định tiếp tục ôn tập, không ngờ điện thoại lại thỉnh thoảng gửi tin nhắn đến. Cậu cầm lên xem, vẫn là Khương Tích Hề, nội dung chỉ có một chữ:
「Nhìn ——」
「Nhìn ——」
「Nhìn ——」
Cậu suy nghĩ một chút mới nhớ ra, lúc trước từng hứa với Khương Tích Hề sẽ hợp tác một video Fingerstyle, do dạo này bận quá nên quên béng mất. Mà thời gian hẹn, chính là ngày mai.
Hạ Thiên Nhiên: 「Được rồi, nhớ mà, mai gặp nhé!」
Bên kia, Khương Tích Hề dường như luôn cầm điện thoại trên tay, tin nhắn này gửi đi chưa được vài giây, cô bé đã trả lời lại:
「Em biết học trưởng Hạ nhất định sẽ không quên mà! Ngày mai em nhất định sẽ đến đúng giờ!」
Hạ Thiên Nhiên: 「Ngủ sớm đi, đừng nghịch điện thoại nữa.」
Khương Tích Hề: 「Vâng ạ, hì hì, ngủ ngon anh Hạ Hạ Hạ Hạ Hạ!」
Hạ Thiên Nhiên: 「(Icon đầu chó)」
Khương Tích Hề: 「(Icon liếc xéo)」
...
...
Ngày hôm sau, Hạ Thiên Nhiên đeo đàn, như đã hẹn xuất hiện trước cửa tiệm guitar của ông chủ Phác mập. Lúc này ông chủ đang tiếp khách, hai người trao đổi ánh mắt xong, thiếu niên quen cửa quen nẻo ngồi lên chiếc ghế đẩu cao trong tiệm, tự mình chỉnh dây đàn.
Video hợp tác với Ôn Lương giúp cậu tăng vọt thêm năm mươi nghìn fan, lượt xem thậm chí phá vỡ mốc một triệu, từng chễm chệ trên bảng hot của Bilibili một ngày ngắn ngủi. Mà số fan mới tăng thêm này, thực ra không chỉ thích Fingerstyle, mà phần nhiều là thích cô gái hát trong video hơn.
Trong chuyện này, kỹ thuật mixing của ông chủ Phác góp công lớn. Dù sao cửa hàng này cũng chẳng phải phòng thu âm chuyên nghiệp gì, nhưng so với quy cách thu âm linh tinh trước kia của Hạ Thiên Nhiên thì đúng là chuyên nghiệp hơn không ít.
Theo lời ông chủ Phác, sau khi video đó được đăng tải, cửa hàng của gã đã nhận được lác đác mười mấy đơn đặt hàng. Tuy đàn bán ra đều tầm giá bảy tám trăm tệ, nhưng tài khoản của Hạ Thiên Nhiên trong lĩnh vực Fingerstyle đủ độ Vertical, chỉ cần tích tiểu thành đại, cậu sẽ sớm trả hết món "nợ" này.
“Cậu biết bây giờ trên shop online của anh, khách hàng hỏi nhiều nhất là câu gì không?”
Tiễn khách xong, Phác mập với vẻ mặt gian xảo đi tới nói.
“Hỏi shop có phải do em mở không?” Hạ Thiên Nhiên phân tích nghiêm túc.
“Không.” Ông chủ Phác lắc đầu, trêu chọc: “Là hỏi anh, nếu bỏ ra một vạn tệ mua cây đàn giống hệt cậu, thì có được tặng kèm bạn gái giống hệt không!”
Hạ Thiên Nhiên câm nín.
Trước khi Ôn Lương tặng cây đàn này cho cậu, cậu đã một thời gian không cập nhật video trên B trạm rồi. Nay đột nhiên cập nhật, lại còn là nam nữ đàn hát, đám cư dân mạng nhao nhao đoán già đoán non, NL đại thần dạo trước chắc chắn bận yêu đương, không rảnh cập nhật.
Đàn hát làm sao quan trọng bằng yêu đương?!
Thế là, phong cách bình luận của fan hâm mộ thay đổi đột ngột, từ giục ra video chuyển thẳng sang giục cưới. Dù sao video trước đó, hai người tuy không lộ mặt, nhưng mặc đồ đôi mà!
「N đại thần, video tháng 10 của anh sao không có em gái nữa? Bạn gái là thứ phải mang ra phơi nắng nhiều vào, không là mốc đấy.」
「Đại lão, em theo dõi anh từ lúc fan chưa qua một trăm, từ từ lên một ngàn, một vạn, mười vạn, từ lúc anh dùng điện thoại quay video đến bây giờ biết hậu kỳ mixing. Em vẫn thích anh, nhưng em quyết định không theo dõi anh nữa, trừ khi anh cho em gái lộ mặt, được không (đầu chó).」
「Lão N à, chúng ta đều là người dùng tay phải làm việc, chẳng qua anh dùng tay phải gảy dây, em dùng tay phải... khụ... Tại sao chênh lệch giữa hai ta lại lớn thế? Em đến cửa hàng anh mua đàn rồi, đàn hay hay không không quan trọng, quan trọng là... anh hiểu ý em mà~」
Trên đây là vài tin nhắn Hạ Thiên Nhiên chọn bừa trong 99+ tin nhắn riêng. Nếu họ biết NL cách đây không lâu chỉ là một tên tử trạch lớp 12, không biết sẽ có cảm tưởng gì.
Tuy nhiên cái gọi là “lưu lượng” rồi cũng sẽ qua, video đăng tải tháng 10 lại quay về số liệu ban đầu. Về việc tại sao Ôn Lương không đến cửa hàng nữa, ông chủ Phác không hỏi, Hạ Thiên Nhiên cũng không nói. Chỉ là thi thoảng, có thể nghe thấy từ miệng gã béo vài câu——
“Xem ra người mù vẫn ít nhỉ...”
Tiếng chỉnh dây của Hạ Thiên Nhiên im bặt, cậu nhíu mày:
“Anh có phiền không?”
Ông chủ Phác ám chỉ điều gì Hạ Thiên Nhiên đương nhiên hiểu. Gã béo đi về quầy thu ngân nói:
“Ây da, chú em lớn rồi ha, còn biết trút giận lên đầu anh. Chú có bản lĩnh thì đi lừa thêm một em...”
“Anh Hạ!”
Lúc này, Khương Tích Hề thở hổn hển xuất hiện ở cửa tiệm guitar, khuôn mặt đỏ hồng vì chạy bộ, thân hình nhỏ nhắn khiến cây đàn trên lưng cô bé trở nên đặc biệt bắt mắt.
Câu nói của ông chủ Phác nghẹn lại trong họng bởi sự đáng yêu đột ngột xông vào này.
Gã nhìn theo Khương Tích Hề đến bên cạnh Hạ Thiên Nhiên, miệng lẩm bẩm như thần kinh: “Tiếp nối không kẽ hở là điều anh thực sự không ngờ tới, người thứ ba rồi... Chú mày không làm người thì thôi, đây là trực tiếp hóa rồng nhập hải rồi phải không?”
Khương Tích Hề không hiểu lắm lời ông chủ Phác nói, đôi mắt to tròn tò mò nhìn Hạ Thiên Nhiên hỏi.
“Đây là... anh Phác của anh, mau, chào hỏi đi.”
“Em chào anh Phác!”
Khương Tích Hề bước tới, cúi đầu chào một cách câu nệ.
Là một pháp sư ba mươi năm, Phác mập chịu sao nổi cái này, lập tức quay đầu đi, hai tay che miệng, cố gắng không để máu mũi phun ra.
“Chào... chào em...”
Hạ Thiên Nhiên cười rất tự nhiên: “Quên nói với anh, đây là học muội của em, hôm nay đến quay video cùng em.”
“Ừ ừ!”
Khương Tích Hề gật đầu, căng thẳng đi đến trước mặt Hạ Thiên Nhiên. Vốn dĩ cô bé định tìm một góc ngồi xuống, nhưng dường như quên mất trên lưng còn đeo đàn, đột nhiên bị va một cái, gây ra tiếng động khiến cô bé đứng chôn chân tại chỗ, tay chân luống cuống.
“Ngồi cạnh anh này, phải cùng lên hình đấy.”
Hạ Thiên Nhiên đứng dậy, bê một cái ghế đến. Khương Tích Hề căng thẳng tháo đàn xuống, ngồi ngay ngắn không dám cử động.
“Đừng căng thẳng, có phải ra chiến trường đâu. Bài hát về nhà tập chưa?”
“Tập rồi tập rồi, không sai đâu ạ!”
Khương Tích Hề như để chứng minh bản thân, rất nhanh, ngón tay lướt trên dây đàn một cách trôi chảy. Một khúc 《Yêu Ở Trước Công Nguyên》 của Châu Tổng được cô bé diễn tấu thành thạo.
Đây là do cô bé tự chọn, lý do là muốn cùng thần tượng đàn bài hát của một thần tượng khác.
Hạ Thiên Nhiên phát hiện Khương Tích Hề dùng loại đàn tay trái hiếm gặp, kỹ thuật guitar cũng đã rất tốt rồi, chỉ là về xử lý nhịp điệu và chi tiết còn hơi non một chút.
Đàn xong một bài hoàn chỉnh, Khương Tích Hề thở phào nhẹ nhõm. Hạ Thiên Nhiên vỗ tay: “Lợi hại lắm Tích Hề, nào, hai chúng ta hợp tấu một lần.”
“Vâng!”
Nhận được sự công nhận của Hạ Thiên Nhiên, Khương Tích Hề rất vui, cả người cũng tự tin hơn một chút.
Tiếng guitar lại vang lên, Khương Tích Hề dần dần theo kịp nhịp điệu của Hạ Thiên Nhiên. Hai cây đàn dù sao cũng tạo ra âm nhạc có tầng lớp phong phú hơn nhiều so với một cây. Nhưng ngay khi hai người đang dần vào guồng, bên tai cô bé đột nhiên nghe thấy hai tiếng động gấp gáp——
“Pưng pưng~”
Dây số 3 và dây số 5 trên cây đàn của Hạ Thiên Nhiên, không hề báo trước, cùng lúc đứt phựt.
Chàng trai cúi đầu nhìn dây đàn đứt.
“Anh Hạ... em... em có dây dự phòng này.”
Khương Tích Hề lấy dây đàn mới từ trong bao đàn ra, cẩn thận đưa qua.
Chàng trai không phản ứng. Cậu ngẩn người một hồi lâu, bỗng nhiên cười khổ sở, lắc đầu.
(Hết chương)
0 Bình luận