Chương 1001-1200

Chương 1182: Ai bảo không có giấy phép sử dụng đạn hạt nhân?

Chương 1182: Ai bảo không có giấy phép sử dụng đạn hạt nhân?

"? ?"

Phương Vệ ngẩn người ra mất vài giây, không ngờ cái thằng nhóc này không những không biết hối cải, mà còn có vẻ... khá tự hào về việc mình đi bán dạo bom hạt nhân?

"Bớt nói nhảm đi cho ta!" Ánh mắt Phương Vệ trở nên nghiêm túc vô cùng, giọng đanh lại: "Cái thứ này chính phủ tuyệt đối cấm bán! Cháu không có quyền thương mại hóa vũ khí hủy diệt hàng loạt!"

"Lão gia tử cũng đâu có nói với cháu câu nào đâu..." Trần Thư gãi đầu, vẻ mặt đầy oan ức: "Chính phủ chỉ đặt hàng có một ngàn bình, chẳng lẽ cháu không được phép tìm đối tác khác sao? Cháu cũng cần cơm ăn áo mặc mà!"

"Hợp tác cái rắm! Cái thứ này mà là thứ người bình thường có thể đem ra làm ăn sao?" Phương Vệ đưa tay day day thái dương. Không chỉ riêng ông, mà bất cứ ai có tư duy bình thường cũng không thể ngờ được con hàng này lại nảy ra cái cách kiếm tiền "táng tận lương tâm" đến thế. Phóng mắt khắp cả cái Lam Tinh này, chắc chỉ có mình nó dám mang đạn hạt nhân ra đấu giá đa cấp.

"Phương thúc, người ta không làm sinh ý này là vì họ không biết chế tạo." Trần Thư bắt đầu tung ra mớ lý luận "tội phạm học" của mình: "Cháu đây là đang khai phá một lĩnh vực kinh tế mới, một khi dự án này chạy tốt, chỉ số GPS của nước ta chẳng phải sẽ tăng vọt sao?"

"..."

Phương Vệ khóe miệng giật liên hồi, nghiến răng nhắc nhở: "Cái đó mẹ nó gọi là GDP... không phải GPS!"

"Thì cũng tương tự nhau thôi, đều là ba chữ cái viết hoa cả mà."

"..."

Phương Vệ đen mặt, cảm thấy mình sắp bị cái logic của Trần Thư kéo xuống hố sâu vạn trượng. Ông xua tay dứt khoát: "Ta không rảnh để đứng đây đôi co chữ nghĩa với cháu. Hiện tại, với tư cách là Tổng đốc tỉnh Nam Thương, ta chính thức cấm chỉ mọi hành động kinh doanh không hợp pháp và điên rồ này của cháu!"

"Cháu bán thuốc chứ có phạm pháp đâu..." Trần Thư vẫn cố vớt vát: "Hơn nữa cháu hứa sẽ nộp thuế đầy đủ mà, lĩnh vực này thực sự có tiềm lực cực lớn đấy thúc ơi!"

"Ngậm miệng ngay!" Phương Vệ trừng mắt: "Hiện tại chỉ mình cháu có đạn hạt nhân đã đủ đau đầu rồi, nếu để tình trạng 'toàn dân ném bom' xảy ra, chính phủ còn quản lý cái quái gì nữa?"

Ông thậm chí đã mường tượng ra cái viễn cảnh kinh hoàng sau này: Hai bà thím ngoài chợ vì tranh nhau mớ rau mà cãi cọ, trong lúc mất bình tĩnh, mỗi người rút ra một lọ đạn hạt nhân rồi... "BÙM". Cả thành phố thăng thiên trong chớp mắt. Cái tràng diện đó có đẹp đẽ gì không? Có hợp thuần phong mỹ tục không?

Trần Thư lý nhí: "Chắc không đến mức đó đâu thúc..."

"Cháu thực sự không có chút ý thức trách nhiệm nào à!" Phương Vệ tiếp tục giáo huấn: "Trấn Linh Quân cấm Ngự Thú Sư triệu hoán khế ước linh trong đô thị là để duy trì trật tự. Giờ cháu phổ cập đạn hạt nhân, sau này dân tình ra đường không dắt theo thú mà xách theo bom hạt nhân đi dạo phố, lúc đó loạn lạc ai chịu trách nhiệm?"

"Thôi được rồi, ta không nói nhảm với cháu nữa. Lập tức dừng ngay hành vi tội phạm này lại! Đây là lệnh tử từ Tổng bộ trưởng Cố Lan và cả lão hiệu trưởng Ninh Bất Phàm!"

"..."

Trần Thư cúi đầu, lòng đau như cắt, nước mắt chảy ngược vào trong. Bản kế hoạch kinh doanh nghìn tỷ vừa mới phác thảo xong, chưa kịp hốt bạc đã bị "khai tử" ngay từ trong trứng nước.

"Hiện tại hoàn cảnh quốc tế đang đặc biệt, cách kiếm tiền thiếu gì đâu." Phương Vệ thấy thằng nhỏ xìu xuống thì cũng mủi lòng, vỗ vai an ủi: "Với năng lực của cháu, muốn giàu có chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao? Cần gì phải dấn thân vào con đường rủi ro đại phong hiểm này."

"Nhưng mấy cách đó tiền về chậm lắm..." Trần Thư thở dài: "Phương thúc, cháu thật sự đang rất thiếu tiền mà."

"Chỉ để chế đạn hạt nhân thôi sao?" Phương Vệ nhíu mày: "Nói thật, hiệu ứng thị giác của đạn hạt nhân thì rất ra gì đấy, nhưng chung quy nó không phải chính đạo! Chỉ có nâng cao thực lực bản thân mới là vương đạo."

"Không chỉ là đạn hạt nhân đâu." Trần Thư lắc đầu. Những loại dược tề thần kỳ khác của anh cũng tiêu tốn tài nguyên như nước, nếu không có một nguồn thu khổng lồ, anh làm sao có thể trụ vững trước những sinh vật Vương cấp hay Truyền Kỳ sau này?

"Tóm lại là cấp trên đã xuống lệnh chết rồi!" Phương Vệ nghiêm nghị: "Ngoại trừ thành viên chính thức của quân đội, trong nước chỉ cho phép mình cháu được quyền sở hữu đạn hạt nhân, những người khác tuyệt đối không có tư cách!"

Thực tế thì chính phủ muốn cấm luôn cả Trần Thư, nhưng vì anh là "tổ nghề" chế bom, cấm thế nào được người ta dùng đồ do mình làm ra cơ chứ?

"Hử? Chỉ có mình cháu được dùng thôi sao?" Trần Thư chợt khựng lại, đôi mắt lại bắt đầu lấp lánh tia sáng tinh quái: "Vậy chính phủ có thể thuận tiện cấp cho cháu một cái... Giấy phép sử dụng và tàng trữ đạn hạt nhân được không?"

"? ? ?"

Phương Vệ đơ người toàn tập. Cái quái gì thế này? Đầu óc ông lại bị thằng nhóc này bẻ lái đi đâu nữa rồi?

"Cái giấy phép này..." Ông lúng túng: "Cả nghìn năm nay, ta chưa bao giờ nghe nói đến cái loại chứng chỉ này cả, biết cấp kiểu gì?"

"Đó là vì chính phủ chưa gặp cháu thôi, chứ gặp cháu sớm thì cái chứng chỉ này đã phổ biến từ lâu rồi."

"..."

Phương Vệ lắc đầu, trong lòng có chút do dự. Ông cảm thấy nếu mang cái yêu cầu "vô tri" này đi báo cáo lên trên thì có hơi mất mặt.

"Nếu không cấp cho cháu, làm sao thiên hạ biết được rằng chỉ mình cháu có tư cách nắm giữ nó cơ chứ?" Trần Thư nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: "Đến lúc đó các thế lực cứ đến xin mua, cháu lại là người có trái tim mềm yếu, không nỡ từ chối thì khổ..."

"..."

Phương Vệ đành tặc lưỡi gật đầu: "Được rồi, ta sẽ về báo cáo lại với cấp trên xem sao."

"Thế thì cảm ơn Phương thúc nhiều nhé..." Trần Thư nhe răng cười. Dù kế hoạch buôn lậu bom thất bại, nhưng ít nhất cũng có cái giải thưởng an ủi, thực hiện được ước mơ "có giấy phép làm tội phạm" từ thuở nhỏ. Sau này quay lại học viện, anh nhất định phải khoe với lão Liễu xem ai mới là người "có số có má".

Sau khi Phương Vệ rời đi, Trần Thư đứng giữa phố phường sầm uất, rút điện thoại ra gọi cho Vương Thiên Bá.

"Đại ca, hủy bỏ dự án à?!"

"Ừ, chính phủ 'tuýt còi' rồi không cho làm." Trần Thư thở dài: "Chịu thôi, người có năng lực quá mạnh luôn bị hạn chế mà."

"..." Vương Thiên Bá lo lắng: "Nhưng tiền đặt cọc và hợp đồng đã ký hết rồi, liệu có ảnh hưởng đến uy tín của tiệm không đại ca?"

"Không sao, uy tín của chúng ta vốn dĩ có cao đâu mà sợ mất."

"..." Vương Thiên Bá nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm. Đúng là đại ca có lý, làm tội phạm mở tiệm mà không vi ước vài lần thì mới là chuyện lạ.

"Ngoài ra, cứ bảo là do yếu tố bất khả kháng từ phía chính phủ." Trần Thư dặn dò: "Hơn nữa, Thiên Bá ca, anh hãy tiết lộ thêm một tin tức mật này cho khách hàng: Tương lai tôi sẽ bán các loại dược tề 'biến thái' khác, ví dụ như dược tề Bạo Tẩu, Phi Hành, Tàng Hình hay Thuấn Di..."

"Hả?!" Vương Thiên Bá chấn động: "Đại ca, anh không đùa đấy chứ?"

"Đùa gì mà đùa, cứ nói thế với họ, cơ hội hợp tác trong tương lai còn nhiều lắm!" Trần Thư mỉm cười. Bom hạt nhân không bán được thì bán "hàng cấm" khác, chắc chắn chính phủ sẽ không quản gắt gao như vũ khí hạt nhân đâu.

"Rõ! Em đi làm ngay!" Vương Thiên Bá cúp máy, trong lòng dâng lên một cảm giác mãnh liệt rằng đời mình sắp bước sang trang mới, "nước lên thì thuyền lên". Hắn bồi hồi nhớ lại ngày đầu gặp Trần Thư khi mình còn là một kẻ lang thang, giờ đã là bá chủ một phương tại chợ đen. Đúng là gặp được quý nhân!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!