Chương 1001-1200

Chương 1141: Ta sợ đạn hạt nhân hiểu lầm

Chương 1141: Ta sợ đạn hạt nhân hiểu lầm

". . ."

Khóe miệng nam tử liên minh giật liên hồi, có cần phải quá đáng đến mức này không chứ...

"Được rồi, chúng ta vào thành thôi."

Trần Thư nhún vai, không còn gì phải lo lắng. Nếu anh có chuyện gì, e là cả Liên minh này cũng đi tong, hiện giờ các cường giả Hoa Quốc đang lo không có việc gì làm đây.

"Ừm... được..." Nam tử gật đầu. Đối phương cố tình nói thẳng trước mặt anh như vậy chính là đe dọa trắng trợn. Nhưng vừa nghĩ tới vị lão nhân gia kia ở Hoa Quốc, cơ thể anh ta bỗng run lên, nảy sinh những liên tưởng không mấy tốt lành...

"Anh em, đi thôi!"

Trần Thư vẫy tay, dẫn đoàn người tiến thẳng vào bang Tự Do. Vừa vào đến thành phố, một âm thanh đồng thanh vang dội đã truyền đến:

"Hoan nghênh Tội Phạm ca!!"

Xung quanh đông nghịt người, thậm chí có cả băng rôn khẩu hiệu, một bầu không khí vô cùng nhiệt tình. Hiển nhiên đây là màn chào đón được bang Tự Do đặc biệt tổ chức.

Ánh mắt Trần Thư vượt qua đám đông, nhìn thấy hơn vạn người Hoa Quốc phía trước. Gương mặt họ tràn đầy xúc động, trong mắt thậm chí đã lấp lánh lệ quang. Giữa loạn thế, lại nơi đất khách quê người, ai nãy cũng nằm mơ thấy ngày được về nước. Cuối cùng, người đón họ về nhà cũng đã tới...

Nam tử liên minh bên cạnh nói: "Cậu Trần Thư, nơi ở đã được sắp xếp xong xuôi..."

Nửa giờ sau, mọi người được đưa tới một trang viên khổng lồ. Có vẻ như Liên minh đã dùng tiêu chuẩn cao nhất để chiêu đãi họ.

"Anh em, mọi người cứ nghỉ ngơi trước, chiều nay tôi có chút việc." Trần Thư nói với hơn vạn đồng bào: "Chờ tôi về, chúng ta sẽ xuất phát!"

"Tội Phạm ca, ngài cứ lo việc của mình đi, không cần bận tâm đến chúng tôi đâu." Mọi người đồng thanh đáp. Đã chờ lâu như vậy, không tiếc gì thêm một lúc này.

"Đi thôi." Trần Thư nhìn sang nam tử liên minh.

Hai người triệu hồi khế ước linh, lao thẳng về một hướng khác của bang Tự Do.

"Thật phồn hoa..." Trần Thư nhìn xuống thành phố bên dưới, mắt lộ vẻ kinh ngạc. Dù trong thời kỳ đặc biệt nhưng bang Tự Do vẫn vô cùng phồn vinh, trật tự không hề hỗn loạn, đúng là "quốc gia trong một quốc gia".

"Nếu là thời bình, kinh tế bang Tự Do luôn đứng hàng đầu thế giới." Nam tử đầy tự hào nói, nhưng nghĩ đến cảnh hiện tại, ánh mắt anh ta bỗng tối sầm lại. Thế cục Liên minh giờ đã ở sát mép vực thẳm.

Trần Thư gật đầu, thầm nghĩ về tương lai của Hoa Quốc. Áp lực từ hung thú quá lớn! Khi mà đám đại hung trong sương mù chưa xuất hiện, chỉ riêng hung thú từ dị không gian đã ép nhân loại bại lui liên tục rồi.

Ba giờ sau, họ vượt qua hàng chục vạn mét, tới một thành phố đặc biệt. Bang Tự Do rộng lớn hơn cả tỉnh Nam Thương, bao hàm rất nhiều thành phố nhỏ. Thành phố phía trước có lối kiến trúc khác hẳn, tông màu đen sâu thẳm làm chủ đạo, mang chút tử khí lạnh lẽo. Nhưng tại nơi kỳ lạ này, cường giả lại nhan nhản khắp nơi. Vừa vào thành, Trần Thư đã thấy hai Ngự Thú Sư cấp Vương đi cùng nhau.

"Đây là Hắc Ám thành nổi danh thế giới sao?" Trần Thư hỏi.

"Đúng vậy." Nam tử gật đầu: "Đây cũng là lối vào của dị không gian thứ hai thế giới: [Ác Ma Sào Huyệt]."

"Hèn chi." Trần Thư quan sát thành phố đầy tò mò. Đây chính là nơi chỉ xếp sau [Long Uyên].

Chẳng mấy chốc, hai người tới trước một tòa tháp cao màu đen. Nam tử đầy vẻ tôn kính nói: "Cậu Trần Thư, Tổng nghị trưởng đang đợi cậu ở trên đỉnh tháp."

Trần Thư biến mất tại chỗ, tiến vào nội dung hắc tháp. Anh chỉnh đốn trang phục, ung dung đẩy cánh cửa đen phía trước. Một lão nhân dáng người khôi ngô đang nhìn anh, mắt lộ vẻ vui mừng.

"Tiểu Trần, mời ngồi." Lão nhân mỉm cười chỉ vào chiếc ghế bên cạnh.

Trần Thư chẳng chút câu nệ, thản nhiên ngồi xuống, ánh mắt quan sát lão nhân. Lão có mái tóc bạc trắng, gương mặt tang thương đầy nếp nhăn nhưng đôi mắt lại sáng rực như chứa đựng ánh hào quang. Dù vậy, Trần Thư vẫn thấy rõ sự mệt mỏi không thể che giấu. Có vẻ như cuộc khủng hoảng hung thú đã khiến vị Truyền Kỳ này kiệt sức.

Trần Thư nhướng mày: "Không biết nên xưng hô với tiền bối thế nào?"

"Tiểu tử ngươi cũng chẳng sợ ta, cứ gọi trực tiếp là lão Kiều đi." Lão nhân cười, rót cho Trần Thư chén trà.

"Ngài là tiền bối, gọi thế không ổn cho lắm..." Trần Thư tỏ vẻ do dự, rồi nói tiếp: "Hay là tôi gọi là Kiều ca nhé?"

"???"

Lão nhân sững người, đứng hình mất vài giây. Xưng hô thế này mà gọi là "ổn" à? Ai lần đầu gặp Trần Thư chắc cũng phải sang chấn tâm lý một chút...

Lát sau, lão nhân nghiêm chỉnh lại: "Thực ra lão phu gọi ngươi tới là muốn nhờ ngươi giúp một việc."

"Không phải chứ, ngài là Truyền Kỳ mà lại đi nhờ một tên Hoàng Kim như tôi giúp?" Trần Thư chấn động, trong lòng lập tức định từ chối. Đùa gì thế?! Tưởng anh đây là vạn năng chắc?

"A..." Lão nhân thở dài: "Ngươi và Kiều Na là bạn phải không?"

"Hử? Kiều Na?" Trần Thư nhớ tới cô gái xinh đẹp tuyệt trần, thiên tài số một của Liên minh. Hai người từng giao đấu tại Thế giới thi đấu. Anh xoa cằm: "Có phải bạn hay không... còn phải xem tình hình đã." Thực tế, quan hệ giữa họ không sâu sắc lắm.

"???" Lão nhân lại ngẩn ra, hữu nghị của ngươi còn phải xem tình hình à? "Sau giải đấu, tiểu Kiều Na thường nhắc tới ngươi, lão phu thấy nó dường như rất thích ngươi... "

"Lão Kiều, cái này thì khỏi đi." Trần Thư vội xua tay: "Vị trí trong tim tôi đã có người chiếm giữ rồi."

"Ngươi có người trong mộng rồi sao?" Lão nhân tiếc nuối trêu chọc: "Thực ra ngươi nên cân nhắc, thiên phú của nó rất cao, sẽ giúp ích cho ngươi rất nhiều!"

"???" Trần Thư bật dậy, đầy vẻ thâm tình nói:

"Lão Kiều, đừng nói nữa, ta sợ Đạn Hạt Nhân muốn hiểu lầm!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Lời giải thích: "Đạn Hạt Nhân" ở đây chính là biệt danh mà Trần Thư gọi người yêu của mình (Hạ Hà). Anh sợ cô ấy mà biết chuyện này thì sẽ "nổ tung" như bom hạt nhân mất!
Lời giải thích: "Đạn Hạt Nhân" ở đây chính là biệt danh mà Trần Thư gọi người yêu của mình (Hạ Hà). Anh sợ cô ấy mà biết chuyện này thì sẽ "nổ tung" như bom hạt nhân mất!