Chương 401-600

Chương 532: Vấn đề cũng không lớn lắm...

Chương 532: Vấn đề cũng không lớn lắm...

"Nếu không làm được, tôi chặt cậu luôn!"

"..."

Mặt Lý Sâm xanh mét, cái này chẳng phải là quá ác rồi sao? Ai đời động một tí là móc dao mổ lợn ra thế?

Trần Thư cười cười: "Cơ hội cho cậu, cậu phải biết trân trọng!"

"Em nhất định... hoàn thành nhiệm vụ!" Lý Sâm nuốt nước bọt, chỉ đành tìm cách thoát thân trước đã.

Trần Thư dặn dò: "Về nhà tra cho kỹ thân phận của tôi vào. Cái danh Tội phạm Nam Giang là có thực lực thật đấy, đừng có mà coi thường!"

Lý Sâm gật đầu, rụt rè hỏi: "Đại ca, anh thực sự là sinh viên à?"

"Nói nhảm!" Trần Thư bĩu môi, thu hồi dao mổ lợn rồi cùng Âu Dương Bảo tiêu sái rời đi.

"..."

Lý Sâm gãi đầu, không ngờ ngày đầu nhập học đã đụng phải sát tinh. "Phải nghĩ cách thôi!" Hắn thở dài, chỉ có thể gắng sức một phen, ai bảo mình thua cơ chứ.

...

"Trần Thư đồng học, có bưu kiện của cậu này!"

Đang đi trên đường với Âu Dương Bảo, Trần Thư nhận được một cuộc điện thoại.

"Âu Dương Bảo, ông bảo liệu có phải fan hâm mộ gửi tặng lễ vật không?" Anh quay sang hỏi, mắt lấp lánh vẻ hưng phấn.

"Fan á?" Âu Dương Bảo ngẩn ra: "Sư phụ, em nghĩ mình nên sống thực tế một chút đi ạ!"

Trần Thư đáp: "Tôi sống quá thực tế rồi còn gì!"

Âu Dương Bảo bồi thêm: "Thầy không sợ bên trong là bom hạt nhân hay gì đó sao?"

"Thật hả?" Trần Thư run người, lập tức trở nên phấn khích: "Nếu là bom hạt nhân thì tôi lại hăng máu lắm đấy!"

"..."

Khóe miệng Âu Dương Bảo giật giật. Không hổ danh là Tội phạm Nam Giang!

Trần Thư kiên định nói: "Bất kể là cái gì cũng không thể ngăn cản tôi nhận lấy sự nhiệt tình của fan!"

Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi tới cổng học phủ Hoa Hạ.

"Cái gì? Ship COD (Người nhận trả tiền) á?!" Trần Thư nhìn nhân viên giao hàng, trợn mắt nói: "Thế thì tôi không nhận nữa!"

"..."

Âu Dương Bảo thần sắc quái dị. Chẳng phải vừa mới bảo không gì ngăn cản được sự nhiệt tình sao? Kết quả là bị hai mươi đồng tiền phí vận chuyển ngăn cản một cách tàn nhẫn thế này đây...

"Quy tắc tội phạm điều thứ chín: Chưa từng nhận hàng COD!"

Trần Thư huýt sáo, quay về ký túc xá.

"Trần Thư, học kỳ này dường như có thể thành lập đoàn ngự thú rồi đấy!" A Lương đang ăn kem, thấy anh về liền lên tiếng: "Chúng ta có tuyển thêm người không?"

"Ba đứa mình là đủ rồi!" Trần Thư tuyên bố: "Người đông thì đến lúc chia tiền lại ít đi!"

"Thầy đi đâu về thế?" Vương Tuyệt từ trong phòng đi ra, tay cầm một lọ thuốc khẩu phục uống lấy uống để.

"Ông uống thật đấy à?" A Lương quay sang, mắt chữ O miệng chữ Chi phương.

"Thì sao? Không uống chẳng phải lãng phí à?" Vương Tuyệt nhún vai, quay sang hỏi Trần Thư: "Trần Bì, ông đi đâu đấy?"

Trần Thư bình tĩnh đáp: "Vừa đại chiến ba trăm hiệp với một tên tân sinh viên!"

"?? "

Cả hai đều sững sờ. A Lương hỏi: "Đứa nào khóa dưới mà hung hãn vậy?"

Vương Tuyệt thì giật khóe miệng: "Không phải ông lại cầm dao mổ lợn đấu tay đôi với khế ước linh của nó đấy chứ?"

Hai người đều không tin có tân sinh viên nào đánh bại được Trần Thư.

"Đùa tí thôi!" Trần Thư nhún vai: "Một gã cấp chín chưa hiểu sự đời thôi mà!"

...

Ba ngày sau, quy trình nhập học của tân sinh viên đã hoàn tất. Bộ ba cuối cùng cũng có thể đường hoàng ra ngoài dạo bộ.

"Trần Thư, sáng nay có tiết của thầy Liễu đấy!" A Lương đã chuẩn bị xong xuôi từ sớm, đứng chờ hai người kia.

Tiết của Liễu Phong thì cơ bản không ai dám trốn. Các giáo viên khác cùng lắm là phê bình, còn ông ấy là trực tiếp cho "hỏa táng" luôn.

"Tới đây!" Trần Thư ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi phòng, mắt vẫn còn ngái ngủ. Anh đi thẳng vào ban công vệ sinh cá nhân.

"Ơ? Hôm nay lão Vương bị sao thế?" A Lương thắc mắc: "Sao nhìn còn lười hơn cả tên tội phạm kia vậy?"

Bình thường Trần Thư mới là đứa lười nhất cơ mà.

"Làm sao có thể?" Trần Thư quay đầu lại: "Đừng có so lười với tôi, tôi lười đến mức chẳng buồn so với nó luôn đấy!"

Cạch!

Lúc này, Vương Tuyệt mở cửa phòng, dáng vẻ uể oải, bước chân phù phiếm như người mất hồn.

A Lương hoảng hốt: "Mẹ kiếp, lão Vương, ông bị kiệt sức à?"

"Chịu thôi!" Vương Tuyệt lắc đầu: "Tối qua khát nước quá, tôi nốc hết sạch một thùng lão thái thái khẩu phục dịch rồi!"

"?? "

A Lương trợn tròn mắt, không kìm được mà giơ ngón tay cái lên. Ông dã man thật đấy!

"Trần Thư, tất cả là tại ông!" Vương Tuyệt oán hận nhìn anh. Không ngờ thuốc bổ lại làm mình bổ đến mức lả đi thế này.

"Tại tôi cái gì?! Ai mượn ông lấy cái đó làm nước uống, đúng là hâm!"

Trần Thư vệ sinh xong, quay lại phòng khách nói: "Mau đi tắm rửa đi, đến muộn là đủ cho ông chịu đấy!"

Đúng lúc này, điện thoại Trần Thư vang lên tiếng thông báo.

"Hử?"

Anh lấy điện thoại ra, là tin nhắn từ Siêu Tín.

"Con trai, con vẫn ổn chứ?"

Trần Thư ngẩn người, không ngờ là bố mình - Trần Bình. Anh đánh chữ trả lời: Con vẫn ổn ạ! Vừa nổ tung một cái dị không gian xong, sao không ổn cho được?

Bố nhận được tin nhắn nói con bị bắt cóc, đòi tiền chuộc hai triệu!

Đòi cái gì cơ... Khóe miệng Trần Thư giật giật. Ai mà bắt cóc nổi tên tội phạm này chứ?

Bố mới nhận được tin ạ? Trong lòng anh có chút cảm động, không ngờ bố lại quan tâm mình đến vậy.

Nhận được từ tháng trước rồi.

? ? ? Trần Thư đứng hình mất vài giây. Quả nhiên đây chính là tình phụ tử "thắm thiết" sao...

Nếu con không sao thì về nhà một chuyến đi! Chuyện trong nhà đã đến lúc cho con biết rồi!

Sự chú ý của Trần Thư lập tức bị thu hút, anh vội vàng hỏi: Bố, thân phận Phú nhị đại của con cuối cùng cũng sắp lộ diện rồi sao? Chúng ta chờ ngày này lâu quá rồi!

Bố cũng đợi cả đời rồi, ông nội con đi rồi mà bố vẫn chưa đợi được đây này...

...

Trần Thư cạn lời, tắt điện thoại, quyết định về nhà trước rồi tính sau. Anh bắt đầu huyễn hoặc về viễn cảnh cuộc đời lên hương.

"Bố mình không lẽ là cấp Truyền Kỳ ẩn danh đấy chứ? Nếu không thiên phú của mình sao tốt thế được!"

Trần Thư hắc hắc cười, lẩm bẩm: "Đến lúc đó mình mua đứt cả học phủ luôn! Xem ai dám cản mình!"

"Thôi đi! Ông bớt cười nham nhở hộ tôi cái!" A Lương vỗ vai anh, cắt ngang dòng suy nghĩ.

"À... ừ!" Trần Thư lấy lại lý trí, hỏi nhỏ:

"Các ông bảo, ngày đầu khai giảng mà tôi xin lão Liễu nghỉ học, vấn đề chắc cũng không lớn lắm đâu nhỉ..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!