Chương 401-600
Chương 442: Vậy ta chỉ có thể lựa chọn kết thúc tán gẫu
1 Bình luận - Độ dài: 1,282 từ - Cập nhật:
"Cái danh hiệu này..." Trần Thư giật khóe miệng, cảm thấy hệ thống quá mức xem thường mình, chẳng lẽ cậu giống kẻ ngốc nhiều tiền lắm sao?
"Trần Thư, Trần Thư..." Vương Thanh Hàn thấy cậu ngẩn người, nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.
"À... chuyện nhỏ, tớ nói với Hiệu trưởng Nhị trung một tiếng là được!"
Trần Thư vỗ ngực, sảng khoái đáp ứng. Cậu nghĩ, Vương Thanh Tuyết nhất định phải vào Nhị trung Nam Giang, nếu không cái "truyền thừa tội phạm" này chẳng phải bị đứt đoạn sao?
Vương Thanh Hàn nghiêm túc nói: "Cảm ơn cậu!" Sau đó, cô cũng nhanh chóng rời đi.
"Con trai, cô bé này là ai thế?" Bố mẹ Trần Thư lập tức sán lại, mặt mày đầy vẻ hóng hớt.
"Bạn học cấp ba của con, Vương Thanh Hàn!"
Bà mẹ hỏi dồn: "Quan hệ thế nào với con?"
"Hỏi hay lắm!" Trần Thư nháy mắt: "Bạn học cấp ba, quan hệ gì ư? Thì là quan hệ bạn học chứ sao!"
Hai người nhìn cậu đầy nghi hoặc: "Chỉ là bạn học đơn thuần?"
"Thật mà!" Trần Thư lắc đầu: "Ngày nào con cũng bận chinh phục biển sao đại ngàn, thời gian đâu mà làm mấy chuyện yêu đương? Các người chưa nghe câu: 'Trang cuối của kiếm phổ, không thích chính là thần' à?"
Ông bố Trần Bình gật đầu: "Vậy xem ra 'Tiện công' của con đã đại thành rồi!" (Chơi chữ: Kiếm - Tiện).
"..." Trần Thư giật khóe miệng: "Bố, bố có thể đừng nhấn mạnh cái từ đó không?"
Chiều hôm đó, Trần Thư khoác túi tác chiến rời nhà, tiến về phòng tuyển sinh của Nhị trung Nam Giang. Lúc này ở đó đã tụ tập rất đông phụ huynh dẫn theo con em đến báo danh kiểm tra. Vương Thanh Hàn cũng đang dẫn em gái xếp hàng ngay ngắn.
"Vương Thanh Tuyết, cậu còn chẳng tham gia kiểm tra được, sao còn tới đây thế?" Một cậu bé đang nắm tay người lớn, nhìn hai chị em với vẻ vênh váo.
"Thế sao cậu lại được tham gia?"
Cậu bé tự hào: "Bố tớ là Ngự Thú Sư cấp Hắc Thiết!"
Vương Thanh Tuyết chống nạnh, cũng kiêu kỳ không kém: "Anh trai tớ cũng thế!"
"Bố tớ là sếp công ty lớn!" "Anh trai tớ là sinh viên đại học xịn!" "Bố tớ..."
Hai đứa nhỏ càng nói càng quá đà. Cậu bé kia có vẻ cuống, hét lớn: "Bố tớ dám ăn cứt!"
"???" Người lớn bên cạnh đứng hình, mặt đen như đít nồi. Đúng là con trai hiếu thảo của mình đây mà.
Vương Thanh Tuyết thản nhiên đáp: "Vậy để tớ xem bố cậu ăn!"
"???" Cậu bé ngẩn tò te, không biết mình vừa thắng hay thua?
"Anh cũng muốn xem thử!"
Trần Thư bước vào văn phòng. Cậu cứ tưởng Thanh Tuyết sẽ bảo anh mình cũng dám ăn chứ, kết quả không hổ là "tiểu tội phạm" thế hệ mới, tư duy đúng là khác biệt!
"Anh Trần Thư, anh tới rồi!" Vương Thanh Tuyết híp mắt cười vui sướng, hai tay nhỏ nắm chặt lấy tay Trần Thư.
Mọi người trong phòng tuyển sinh đều quay lại nhìn. Họ cảm thấy cái tên "Trần Thư" này nghe rất quen tai, nhưng vì đang bận báo danh cho con nên không ai để ý kỹ. Ông bố của cậu bé kia vỗ đầu con mình một cái rồi cười gượng với Trần Thư.
Vừa vặn đến lượt ông bố kia, ông ta bước lên nhận tờ khai, vừa viết vừa lẩm bẩm: "Người tiến cử: Trương Minh, phụ huynh học sinh, đoàn trưởng đoàn ngự thú Cương Thiết, cấp bậc Hắc Thiết 1 sao, tiềm lực khế ước linh hạng D..."
Không ít người quay lại nhìn với vẻ ngưỡng mộ. Ngự Thú Sư cấp Hắc Thiết không nhiều, lại còn là đoàn trưởng, rõ ràng thuộc tầng lớp trung lưu trong xã hội.
"Trương Tiểu Minh, ngày mai con có thể tới kiểm tra!" Cô giáo xác nhận thông tin và đưa thẻ dự thi. Cậu bé làm mặt quỷ với Thanh Tuyết, đầy vẻ đắc ý.
"Vương Thanh Tuyết đúng không? Ai là người tiến cử cho em?" Cô giáo hỏi, ánh mắt vô tình dừng lại trên người Trần Thư, cảm giác quen thuộc càng lúc càng mạnh.
"Để anh!" Trần Thư mỉm cười, bước lên nhận tờ khai. Cậu vừa viết vừa đọc: "Người tiến cử: Trần Thư, tội phạm Nam Giang..."
"???" Cô giáo sững sờ, rồi cả người run bắn lên, trợn tròn mắt nhìn cậu. "Cậu là... Trần Thư của Nhị trung?!"
Cô cuối cùng cũng nhớ ra rồi! Những người khác cũng giật mình quay lại. Sau nửa năm, ký ức về "Tội phạm Nam Giang" lại ùa về trong tâm trí họ. Ai nấy đều có vẻ mặt quái dị, đứng hình nhìn cậu.
Trần Thư chẳng quan tâm, thản nhiên hỏi: "Vâng, em làm người tiến cử cho Thanh Tuyết được chứ ạ?"
"Phiền cậu... đợi một chút..." Cô giáo vội vàng bấm điện thoại.
Mười phút sau, một người đàn ông trung niên bụng phệ chạy vội tới. "Trần Thư đồng học, cậu tới mà không báo trước một tiếng!" Hiệu trưởng nhìn thấy cậu ngay giữa đám đông.
Trần Thư đáp: "Em chỉ tới báo danh cho em gái thôi, không định gây chuyện gì đâu!"
"Đây là em gái cậu à?" Hiệu trưởng nhìn Thanh Tuyết, lập tức rùng mình. Tuy gương mặt cô bé còn non nớt, nhưng phảng phất một loại khí chất "tội phạm" đặc trưng! Cái này mà lớn lên thì chẳng phải lại là một đại tội phạm Nam Giang sao?
"Khụ khụ..." Hiệu trưởng kéo Trần Thư sang một bên, nói nhỏ: "Trần Thư này, thực ra Nhị trung chúng ta năng lực giảng dạy không mạnh lắm đâu. Cá nhân tôi thấy Nhất trung mới là tốt nhất!"
Trần Thư ngẩn ra: "Ý thầy là sao?"
"Nếu là em gái cậu, chắc chắn phải được giáo dục tốt nhất rồi. Tôi sẽ bỏ tiền túi, lo cho em ấy một suất tuyển thẳng vào Nhất trung!"
"???" Trần Thư giật khóe miệng. Giờ thì cậu hiểu rồi, đây là đang muốn đuổi người mà!
"Thầy Hiệu trưởng, thiên phú của Thanh Tuyết không tầm thường đâu!"
"Thôi dẹp đi..." Hiệu trưởng nghĩ thầm, giờ đã thức tỉnh đâu mà biết thiên phú thế nào. Nhưng ông đã thấy rõ cái khí chất tội phạm trên người cô bé rồi. Cân nhắc lợi hại, phải tống khứ đi ngay mới được!
Trần Thư bình thản nói: "Vậy để em đánh sập Nhị trung nhé!"
Nghĩ sao mà cậu đã đóng góp bao nhiêu cho trường, vậy mà giờ lại bị phân biệt đối xử thế này. Nếu đã vậy, chỉ có thể kết thúc cuộc trò chuyện bằng cách của tội phạm thôi!
"???" Hiệu trưởng mộng bức. Nửa năm trôi qua, tên này chẳng thay đổi tí nào cả!
"Tuyệt quá!" Vương Thanh Tuyết nắm chặt tay, tỏ vẻ hưng phấn vô cùng.
"..." Cuối cùng, trước sự kiên trì của Trần Thư, Hiệu trưởng đành phải thỏa hiệp. Tuy Trần Thư và Thanh Tuyết không cùng huyết thống, nhưng chị gái cô bé có thiên phú tốt, có lẽ Thanh Tuyết cũng không kém, coi như nể mặt Trần Thư vậy.
Hiệu trưởng thở dài. Thanh Tuyết còn nhỏ, chỉ mong giáo viên dẫn dắt tốt, nếu không cả cái Nhị trung này lại loạn cào cào cho xem...
1 Bình luận