Tập 06 Chào buổi tối, Học viện sụp đổ

Chương 08 Bản remake đầy chấp niệm thề nguyện giữa tàn tích

Chương 08 Bản remake đầy chấp niệm thề nguyện giữa tàn tích

8Bản remake đầy chấp niệm thề nguyện giữa tàn tích

【Cảnh 7: Gian phòng của Vua】

Trích đoạn hình ảnh chính của bộ phim 『Hòa bình Thế giới』 do CLB Nghiên cứu Điện ảnh quay.

「──Có vẻ như toàn bộ Lớp 0 năm nhất đã trở về Học viện Inspiration mà không hề hấn gì.」

Trong Gian phòng của Vua nằm bên trong cung điện, Kuroto ngồi xuống chiếc ngai vàng được tô điểm bằng các chi tiết chạm trổ vàng ròng để nghe báo cáo từ binh lính. Gương mặt hắn trông có vẻ bình thản, nhưng thực tế hắn chỉ vừa mới gượng dậy được khoảng một tiếng đồng hồ sau khi hứng trọn đòn "Song ca Cộng hưởng Harem - Nhục dục Thăng thiên Màu hồng" của Taketo và Trưởng ban. Trong lòng hắn hẳn không thể nào yên ả được...

「Chạy thoát rồi sao. Những thước phim quay cho bộ phim điện ảnh 『Hòa bình Thế giới』 hôm nay toàn bị chèn vào những cảnh ngoài dự tính, coi như hỏng bét rồi...」

Một gã đàn ông cầm máy quay phim đang ghi hình hắn—người vừa thoáng lộ vẻ sa sầm trên khuôn mặt—không bỏ sót một khoảnh khắc nào.

Thực ra, tay quay phim này đang ghi lại tường tận thất bại này theo lệnh của chính Kuroto. Phim điện ảnh 『Hòa bình Thế giới』 là một bộ phim phi hư cấu (non-fiction) được tạo ra bởi thực tế diễn ra theo kịch bản của Kuroto. Chính vì vậy, với tư cách là người làm phim đề cao sự chân thực, Kuroto đã yêu cầu ghi lại tất cả các cảnh quay.

「Ta thậm chí còn chẳng biết nên bắt đầu kể ra những lỗi quay phim hôm nay từ đâu nữa... nhưng không ngờ Kurumi lại phản bội ta...」

Kuroto thở dài thườn thượt rồi tiếp lời.

「Dù Kurumi có phản đối, ta vẫn sẽ thực hiện kế hoạch hòa bình thế giới. Quyết tâm ta đưa ra sau khi biết về vết sẹo trên ngực Kurumi không phải là chuyện hời hợt. Để tạo ra một thế giới mà đứa em gái đáng yêu không bao giờ bị tổn thương thêm lần nào nữa, ta sẽ cứ tiến bước dù có bị em ấy căm hận đi chăng nữa.」

「──Nhóm của Utae-san ra sao rồi?」

Bất chợt, một giọng nói vang lên từ chiếc ghế cũng được làm bằng vàng chạm trổ đặt bên cạnh Kuroto.

Người ngồi ở đó nói như để nhắc nhở: 「Không được làm chuyện gì đau đớn đâu đấy」, rồi quay sang phía Kuroto. ...Là Fukune. Khi cô và Kuroto cùng khoác lên mình bộ trang phục trong phim và ngồi cạnh nhau, trông họ hệt như Vua và Hoàng hậu vậy.

「Đến quân kháng chiến mà em cũng quan tâm sao... Fukune-san hiền thật đấy. Yên tâm đi. Ta chỉ nhờ họ vào một nhà lao có độ bảo mật cao hơn để họ không thể vượt ngục lần nữa thôi.」

「Vậy à... Dù vậy thì chuyện Utae-san và mọi người lập ra cả quân kháng chiến để ngăn cản hòa bình thế giới...」

「Họ thật quá đáng. Nhưng mà, không ngờ Utae-san lại nhảy cái điệu nhảy gợi cảm đó để thoát khỏi nhà lao... Quả nhiên trong thiết lập nhân vật của ta không có cái đó. 『Suy cho cùng thì đó là thứ được tạo ra mà không coi con người là con người』... hả. Utae-san cũng khá lắm. Cứ như bị lây từ Taketo-kun vậy. Có lẽ ta cũng phải chỉnh sửa thiết lập nhân vật của cô ấy cho gần gũi với Taketo-kun hơn mới được.」

Nghe thấy từ "Taketo", đôi vai Fukune giật nảy lên phản ứng. Nhìn thấy điều đó, Kuroto mở miệng nói với vẻ gì đó khá vui vẻ.

「Nhắc mới nhớ, Fukune-san. Nghe nói khi ta đang bất tỉnh, em đã thẳng thừng từ chối lời mời của Taketo-kun nhỉ. Thật vui hết sức.」

Fukune cắn chặt môi, không đáp lại lời đó.

Dù đã cự tuyệt dứt khoát đến thế, sự tồn tại mang tên Taketo vẫn không ngừng làm trái tim Fukune dao động. Không, chính vì đó là sự tồn tại to lớn luôn khiến trái tim cô lay chuyển, nên khi từ chối, cô mới bùng nổ cảm xúc mãnh liệt đến vậy...

Mặc kệ Fukune đang im lặng, Kuroto mở máy tính xách tay ra như đang suy tính điều gì.

「...Kết cục thì, lần này bộ phim cũng bị phá hỏng là do tại Taketo-kun cả. Đã để sổng mất toàn bộ Lớp 0 năm nhất... thế này thì chắc chắn bọn họ sẽ còn bày trò gì đó nữa đây.」

Kuroto thao tác một chút trên máy tính rồi mở ra một tập tin.

Sau đó, hắn thốt lên với vẻ u sầu.

「Thực lòng ta cũng không muốn tạo ra cảnh phim thế này đâu nhưng mà... Taketo-kun, là lỗi của cậu khi khiến ta phải nghiêm túc đấy nhé?」

Nghe thấy câu thoại đó, tay quay phim di chuyển vị trí ra sau lưng Kuroto. Tiếp theo, hắn zoom máy quay vào màn hình máy tính...................................................

○Khuôn viên trường Trung học Phổ thông Inspiration (Đêm)

Trong khuôn viên Học viện Inspiration bụi bay mù mịt. Ở đó, những dấu vết của sự tàn phá nhân đạo hiện ra sần sùi──────────.

【Cắt】

『Cố lên nhé!』

『Cố lên nhé!』

... Tôi ngồi ở chỗ ngồi của Lớp 0 năm nhất, nhìn chằm chằm vào hai cái dăm kèn (reed). Cái dăm kèn mà Narukara-san đã ném vào tôi, và cái dăm kèn tôi vốn có sẵn... Những chiếc dăm kèn kỷ niệm mà tôi và Narukara-san đã dùng để cổ vũ lẫn nhau...

「Dù tôi có nói gì đi nữa, thì sự thật là tôi đã nói dối Narukara-san vẫn không thay đổi...」

Khi tôi buột miệng thốt lên, Trưởng ban ngồi ở ghế bên cạnh buông thõng vai: 「Xin lỗi... chỉ tại tôi không biết suy nghĩ của Anh trai...」

........................................................................................................................

Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy lớp học.

Như để phá tan bầu không khí đó, một giọng nói đầy sức sống vang lên từ chỗ ngồi phía bên kia của Trưởng ban.

「Chúng ta đã chiến thắng kịch bản của Kuroto-senpai và cùng mọi người trong Lớp 0 quay trở lại lớp học này rồi mà! Chúng ta đã đập tan nát kịch bản của Kuroto-senpai rồi, nên hãy vui vẻ lên một chút đi chứ!! ...Dù là chưa đập tan được dã tâm của anh ta...」

Câu cuối cùng được nói bằng giọng trầm hẳn xuống và u tối. ...Có vẻ chỉ là cố tỏ ra mạnh mẽ thôi. Đến cả Katsuyo lúc nào cũng tràn trề năng lượng mà còn trong tình trạng này... Đó là kết quả cuộc chiến của chúng tôi.

Ba người chúng tôi cứ ngồi yên tại chỗ, rồi lại bắt đầu rơi vào im lặng.

──Két.

Bất chợt, có tiếng mở cửa lớp học.

Tôi giật mình ngẩng mặt lên, đứng đó là Hiệu trưởng Suiboku.

「Ông nội!」

Trưởng ban thốt lên rồi định đứng dậy khỏi ghế.

...Thế nhưng, cô ấy đột nhiên tỏ vẻ khó xử, ngậm miệng lại và ngồi xuống ngay lập tức.

「Kurumi. Rocky và Blade đang trên đường giải cứu Sen-kun... nhưng vẫn chưa có tin dữ nào gửi về. Chuyện này chỉ để an ủi phần nào thôi, nhưng ta vẫn đến báo một tiếng.」

「Ông nội, không phải thế! Ông muốn nói với tôi chuyện khác cơ mà! Rằng tôi đã hùng hổ tuyên bố ước mơ hòa bình thế giới trái với phương châm của ông, thế mà kết cục lại ra nông nỗi này...」

「Ta không định trách cứ ai cả. Quan trọng hơn là thế nào? Lâu rồi không cùng ta làm một tách trà chứ?」

Hiệu trưởng vừa nói vừa giơ lên chiếc bình thủy và một tay nải nhỏ bên trong lấp ló những dụng cụ trà đạo.

「Ông nội...」

Hiệu trưởng đặt dụng cụ trà đạo lên bục giảng, rót nước nóng từ bình thủy vào chén trà và bắt đầu pha.

Một lúc sau, khi uống tách trà đã pha xong... quả nhiên, đắng ngắt.

Hiệu trưởng uống cạn chén trà trong khi vẫn đứng trên bục giảng, rồi nói: 「Nào, uống trà xong rồi, lâu lắm rồi ta mới thử dạy một tiết xem sao」, ông quay về phía bảng trắng và bắt đầu viết gì đó.

『Mộng』

Chữ viết giống với chữ ông đã viết trong buổi tập trung toàn trường... Nét chữ rồng bay phượng múa, nhưng ấn tượng mang lại rất khác so với nét đại tự thường ngày. Những chữ viết thường ngày trông rất trịnh trọng đúng kiểu "Thư pháp", nhưng chữ viết trên bảng trắng lại có nét gì đó đời thường và dễ gần.

「Những giấc mơ các em đã viết trong buổi tập trung toàn trường... có rất nhiều giấc mơ khác nhau, nhưng ta thấy cái nào cũng đều tuyệt vời cả. Đối với người viết, giấc mơ đó là thứ không gì thay thế được. Ta không có ý định phủ nhận điều đó.」

...Nghe Hiệu trưởng nói, Trưởng ban cúi gằm mặt xuống. Tiết học này rõ ràng là sự tiếp nối cho câu chuyện mà Trưởng ban vừa nói với Hiệu trưởng lúc nãy. Chắc Trưởng ban cũng nhận ra điều đó.

「Tất nhiên có những giấc mơ rất khó thực hiện. Nhưng mà... nếu chỉ vì thất bại một hai lần mà từ bỏ, thì đó không phải là điều các em mong ước từ tận đáy lòng đâu. Những kẻ vẫn còn đang sống, vẫn còn phương cách để thách thức, mà lại từ bỏ chỉ vì cảm xúc nhất thời, thì giấc mơ đó chỉ là giấc mơ viển vông mà thôi.」

「Ư...!」

Trưởng ban nghiến chặt răng rên rỉ.

Nhưng tôi lại cảm nhận được sự dịu dàng tràn ngập trong lời nói của Hiệu trưởng.

...Hiệu trưởng đến để khích lệ Trưởng ban đấy nhỉ. Trưởng ban đang cố gắng làm cho thế giới hòa bình bằng cách không làm tổn thương bất cứ ai. Có thể suy nghĩ khác với Hiệu trưởng... nhưng đó là một ước mơ cao đẹp.

「Trưởng ban. Đúng như lời Hiệu trưởng nói, nếu từ bỏ hòa bình thế giới ở đây thì nó sẽ chỉ trở thành giấc mơ viển vông thôi. Chúng ta vẫn còn có thể chiến đấu mà──」

Ầm ầm ầm ầm!!

Ầm ầm ầm ầm!!

Ầm ầm ầm ầm!!

Một tiếng nổ lớn vang dội ngay trên đầu.

Có lẽ do chấn động mạnh, bụi từ trần nhà rơi xuống lả tả.

「Chuyện gì xảy ra vậy!?」

Tôi vội vã lao ra khỏi cửa lớp để kiểm tra.

Và rồi... cầu thang đã bị chặn kín bởi một đống gạch đá khổng lồ!!

「Cái này... là sao đây!?」

Khi tôi nhìn đống đổ nát và hét lên, giọng Trưởng ban vang lên từ phía sau: 「Là Anh trai đấy ạ.」

「Tên Kuroto đó, dù biết chúng ta đang ở đây... thì thế này cũng quá đáng lắm rồi!!」

「Không, tôi nghĩ đòn này không nhắm vào chúng ta đâu. Học viện Inspiration có rất nhiều trang thiết bị... chắc anh ấy tấn công để chúng ta không sử dụng được chúng thôi. Có lẽ anh ấy đã cài bom sẵn để đề phòng những tình huống bất trắc xảy ra. Như cậu thấy đấy, Lớp 0 này không bị phá hủy, chứng tỏ đây không phải là đòn tấn công nhằm gây thương tích cho con người... Tôi nghĩ kể cả các giáo viên còn ở lại trong trường cũng sẽ an toàn thôi.」

「Bảo là không tấn công chỗ có người... nhưng thế này thì chúng ta bị chôn sống rồi còn gì!?」

Hiệu trưởng xắn tay áo đi ngang qua tôi đang la hét. Ông vừa nói: 「Tinh thần bất khuất thì cũng khá đấy, nhưng không từ thủ đoạn quá mức thì cũng đáng quan ngại thật」, vừa bắt đầu chuyển từng đống gạch đá vào trong lớp học.

「Em cũng sẽ giúp!」

Sau đó, tất cả chúng tôi cùng nhau bắt đầu dọn dẹp đống đổ nát...................................................

Ra đến bên ngoài, không khí ban đêm trong lành tràn ngập phổi thật dễ chịu. Đêm nay không một gợn mây, bầu trời đầy sao trông thật đẹp.

...Tiện thể thì, cũng nhìn bao quát được ngôi trường đã sụp đổ hoàn toàn...

「Kuroto, anh thực sự làm quá rồi đấyyyyyyy!!」

Tòa nhà có Lớp 3 năm nhất, ký túc xá nam nơi tôi ở, ký túc xá nữ, nhà thể chất, tòa nhà âm nhạc... tất cả, tất cả đều đã bị phá hủy.

「Chúng ta mới là người bị đập tan nát...」

Katsuyo nhìn quanh và lẩm bẩm trong sự bàng hoàng.

Giữa lúc đó, một giọng nói trầm thấp đầy bất ổn vang lên từ bên cạnh tôi.

「Hư... hư hư hư... ư hư hư hư hư...」

Khi tôi nhìn sang, Trưởng ban đang cúi mặt, đôi vai run rẩy và cười một cách khó hiểu...

「S-Sao thế hở Trưởng ban!? Kuroto làm loạn quá nên cô bị hỏng luôn rồi hả!?」

「──Làm gì có chuyện đó chứ!!」

Bốp!!

Trưởng ban đập mạnh cuốn vở khổng lồ—thứ trông như cây gậy trừng phạt—xuống đất.

「Tôi tỉnh ngộ rồi. Cả ông nội lẫn Anh trai, có vẻ hai người đều thích khích tướng khi tôi đang chán nản nhỉ. ...Đặc biệt là Anh trai, anh ấy còn dùng thuốc nổ tấn công theo đúng nghĩa đen luôn cơ mà! Đúng như ý muốn của Anh trai, tôi sẽ lấy lại tinh thần cho anh xem! Tôi... sẽ không từ bỏ hòa bình thế giới!!」

「Trưởng ban...」

Nghe những lời mạnh mẽ của cô ấy, tôi thốt lên một tiếng nhẹ nhõm.

Ở cách đó một quãng, Hiệu trưởng đang kiểm tra tình hình thiệt hại cũng gật đầu hài lòng.

「Kể từ giờ, Lớp 0 năm nhất sẽ ngăn chặn kế hoạch hòa bình thế giới do đội ngũ sản xuất phim của Anh trai cầm đầu, và sẽ làm thế giới hòa bình bằng kế hoạch của tôi!!」

「Cái đó... cụ thể là làm thế nào?」

「Kế hoạch chi tiết thì tôi chưa quyết định. Chỉ là, có một điều tôi đã chốt rồi. Trước đây tôi từng lập cặp đôi 『Thiên tài Sản xuất và Thiên tài Viết kịch bản』 với Anh trai để làm phim 『Hòa bình Thế giới』. Tôi sẽ làm điều tương tự với Taketo-san. Tức là cặp đôi 『Thiên tài Sản xuất và Thiên tài Tác giả Porn』... sẽ tạo ra 『Porn Hòa bình Thế giới』!!」

「Porn Hòa bình Thế giới!? Cái đó làm được thật hả!? Mà Porn có làm thế giới hòa bình được không vậy!?」

「Không sao đâu. Cứ giao cho tôi. Anh trai tiến hành kế hoạch với khẩu hiệu 『Tài năng cứu rỗi thế giới!』 cho phim 『Hòa bình Thế giới』... nhưng chúng ta sẽ tiến hành kế hoạch với câu khẩu hiệu trong 『Vua khiêu dâm (Tạm thời)』 nhé.」

「Khẩu hiệu của 『Vua khiêu dâm (Tạm thời)』, không lẽ là...」

「Đúng vậy──chính là 『Sức mạnh của sự khiêu gợi sẽ cứu rỗi thế giới!』!!」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!