Tập 06 Chào buổi tối, Học viện sụp đổ
Chương 06 Trận chiến khốc liệt của kẻ khủng bố Taketo!
0 Bình luận - Độ dài: 12,407 từ - Cập nhật:
6Trận chiến khốc liệt của kẻ khủng bố Taketo!
「Ư... Tên Kuroto đó, cái gì mà "cắt vai" chứ! "Cắt vai" là cái quái gì!!」
Tôi gào lên trước phim trường.
Nãy giờ để trút bỏ cơn thịnh nộ, tôi cứ cọ mạnh sợi dây thừng đang trói tay mình vào cạnh đá.
「──Được rồi! Dây đứt rồi!!」
Ngay khi đôi tay được giải phóng, tôi lập tức cởi dây trói ở chân và đứng dậy.
Cánh cổng khổng lồ của phim trường trước mặt tôi giờ đang đóng chặt, xem ra không dễ gì xâm nhập vào được. Dù có cởi được trói... tôi cũng chẳng làm gì được.
「Tên Kuroto đó... Hắn nói cho sướng mồm rồi đá tôi ra khỏi phim trường...!!」
Cơn giận sục sôi không biết điểm dừng, cứ thế bùng lên dữ dội.
「Mà ngay từ đầu, để khiến tôi tin tưởng mà hắn còn bắt tay với tôi nữa chứ, thật sự là thủ đoạn quá bẩn thỉu! Nụ cười lúc đó là sao chứ!? Hắn cười nhạo tôi trong lòng à!?」
Tôi hét lớn vào phía phim trường để xả giận... nhưng đương nhiên, chẳng có phản hồi nào.
「Haizz... Mình đang làm cái gì thế này. Utae đã biết rõ Kuroto rất đáng ngờ và cảnh báo mình rồi, vậy mà...」
Thế mà tôi lại vì được diễn chung với Narukara-san mà hưng phấn đến mức bỏ ngoài tai lời của Utae.
「Aaa tức quá!! Giận Kuroto thì ít mà giận bản thân mình thì nhiều!!!」
Tôi vớ lấy bộ trang phục Vua khiêu dâm mà Kuroto vứt lại, dồn hết nỗi giận dữ không có chỗ trút mà ném nó đi xa nhất có thể.
「...Chết tiệt! Trước mắt đành quay lại học viện thôi...」
Nuốt ngược nỗi cay đắng vào trong, tôi quay lưng lại với cánh cổng và bắt đầu lếch thếch bước đi.
Khi đến học viện, nơi này vắng tanh không một bóng người.
Mọi người đều đã bị mắc bẫy kịch bản của Kuroto. Chuyện này rồi sẽ đi về đâu đây...
「Làm cho thế giới hòa bình có thể là điều tốt, nhưng cách làm của Kuroto thật kỳ quặc. Biến Sen-kun thành như robot, biến tôi thành kẻ ác, rồi bắt giữ nhóm Utae nữa chứ...」
Vừa lẩm bẩm một mình vừa đi trong dãy phòng học, chẳng biết từ lúc nào tôi đã đến lớp 3. Có vẻ như đôi chân đã tự nhiên đưa lối.
「Mới dạo trước mình còn cùng mọi người học ở đây mà...」
Hồi mới nhập học, tôi bị cả lớp cô lập vì nghi án nhìn trộm. Nhưng trong đại hội định hướng, Ritsu và Ran đã hợp tác giúp tôi thắng vòng ba, rồi đến trận quyết chiến cuối cùng, cả lớp đã chung sức để giành chiến thắng. Lớp 3 chúng tôi đã trở thành một khối thống nhất qua đại hội đó. Tuy là một lớp có nhiều học sinh cá tính mạnh, nhưng tôi... rất yêu quý lớp 3.
「Chuyển sang lớp 1-0, rồi kế hoạch hòa bình thế giới... Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ...」
Uất ức vì sự bất lực của bản thân, tôi vô thức siết chặt nắm đấm.
Bị cô lập không còn cách nào xoay xở bởi kịch bản của Kuroto, rốt cuộc tôi có thể làm được gì đây?
...Có lẽ, chẳng làm được gì cả.
「Cứ thế này thì mình đúng là bị "cắt vai" thật rồi còn gì!!」
Tôi hét lên, tung nắm đấm vào tường phòng học──.
Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh!!
Bất chợt, tiếng nổ vang rền.
「Hả!? Tiếng cú đấm của mình ư!? K-Không thể nào...!?」
Hoảng hốt nhìn lên tường phòng học, không có gì thay đổi cả. Nhìn xuống nắm đấm của mình... nó đang sưng đỏ lên.
──Đau quááá!!
Tôi hối hận tột độ vì đã đấm vào tường trong lúc mất kiểm soát.
「Nhưng mà, nếu không phải tiếng đấm của mình... thì là tiếng gì?」
Tôi đi ra bên cửa sổ để kiểm tra bên ngoài.
Và rồi, tôi thấy từ bên đường, một khẩu đại bác đang nhắm thẳng vào đây!!
「Khoan... Hảảả!?」
Tôi vội vàng định bỏ chạy thì trượt chân ngã sấp mặt.
──Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh!!
「Hii aaaa! Ch-Chết tôiii!!」
──Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh!!
「Thần linh ơi cứu con! Con sẽ không nghĩ chuyện bậy bạ nữa đâusuuu!!」
Tôi vừa bò thảm hại trên sàn nhà vừa la hét om sòm.
Chỉ biết cắm đầu bỏ chạy, tôi liều mạng hướng về phía cửa lớp.
「──Mình lại gây chuyện nữa rồi~! Thiệt tình, mình đúng là đồ ngốc đồ ngốc!!」
Đột nhiên, tiếng một cô gái vọng vào từ bên ngoài.
..."Lại gây chuyện nữa rồi"?
Nghe thấy câu nói quen thuộc, tôi dừng lại.
...Câu "lại gây chuyện nữa rồi" nghe đậm chất hậu đậu (dojikko) này... chẳng lẽ người vừa nã pháo là──.
Tôi rón rén lại gần cửa sổ, khẽ ló mỗi đôi mắt qua khung cửa. Và rồi... bên cạnh khẩu đại bác đặt trên xe đẩy, tôi thấy Katsuyo!
「Katsuyo, cậu làm gì thế!?」
「A, Taketo-kun. Mình đang vận chuyển pháo bắn đạn mã tử dùng cho phim. Rồi mình nạp sẵn đạn mã tử để lát nữa dùng quay phim luôn thì... lỡ tay bắn mất tiêu!」
「Lỡ tay bắn á...」
Đạn mã tử nghĩa là vụ nã pháo vừa rồi chỉ có tiếng nổ thôi sao...
Nhìn lên tường trường học, quả nhiên không có chỗ nào bị hỏng.
...May quá, nhặt lại được cái mạng. Mà vốn dĩ đạn mã tử đâu có chết người...
「Mà khoan, mọi người lẽ ra phải ở trong phim trường hết rồi chứ, sao Katsuyo lại ở ngoài này!?」
「A... Chuyện đó... Thật ra mình đi nhầm đường nên tốn thời gian... Xin lỗi nhé.」
「Chẳng lẽ cậu không biết chuyện xảy ra ở phim trường à?」
「Có chuyện gì sao? Mình mải chuyển pháo nên chẳng biết gì cả...」
Tôi nhìn lại khẩu pháo bắn đạn mã tử mà Katsuyo đang vận chuyển. Nó đen bóng, thiết kế nặng nề, nhìn qua không thể phân biệt được với đại bác thật.
...Cậu ấy vận chuyển cái thứ đó một mình á...?
Trong lúc tôi đang cười khổ, tiếng bước chân vang lên ở cửa lớp.
Giật mình quay lại... ở đó là những người đàn ông với bộ dạng quá sức khả nghi trong bộ vest và kính râm.
「Rocky và Blade! Sao hai người lại ở đây!?」
「──Taketo-kun. Cậu có thể giải thích chuyện gì đã xảy ra không.」
Bất ngờ, từ sau lưng các vệ sĩ (SP) của Buchou, một người đàn ông lớn tuổi mặc hakama trang trọng xuất hiện.
「Hiệu trưởng Suiboku!」
Trong lúc thốt lên, chẳng hiểu sao tôi lại chăm chú nhìn vào đôi mắt đang đượm buồn của hiệu trưởng.
……………………………………………………………………………………………………………
「...Ra là vậy. Đối với Kuroto, CLB Báo chí chỉ là công cụ cho kế hoạch hòa bình thế giới thôi sao. Thảo nào lúc mình hỏi có hoạt động lại CLB không, anh ấy chẳng trả lời gì cả...」
Sau khi tôi giải thích xong tình hình, Katsuyo thở dài thườn thượt rồi nói.
Sau khi gặp nhóm hiệu trưởng, tôi tập hợp mọi người lại phòng học lớp 3 và kể lại những gì đã xảy ra ở phim trường.
Katsuyo có vẻ bị sốc nặng khi biết Kuroto chỉ coi CLB Báo chí là công cụ. Cô ấy u ám lắng nghe câu chuyện của tôi từ đầu đến cuối.
Nhìn cô ấy như vậy, mặt tôi cũng tự nhiên tối sầm lại.
「Lúc tôi bị Kuroto gọi là kẻ khủng bố, Buchou đã ngạc nhiên và phản đối anh ta. Có lẽ Kuroto đang bắt đầu khởi động một "kế hoạch" khác mà Buchou không hề hay biết. Chuyện về CLB Báo chí tôi cũng sốc lắm... nhưng tôi nghĩ tình hình đã vượt xa mức độ đó rồi...」
「Đúng vậy. Giờ không phải lúc ủ rũ vì chuyện CLB. Nhưng đến cả Buchou mà cũng bị dắt mũi... Kuroto-senpai ghê thật đấy.」
「Dù không muốn thừa nhận nhưng... đúng là ghê thật. Chỉ là... kế hoạch của Kuroto ư. Tôi có dự cảm chẳng lành...」
Trong lúc tôi đang rên rỉ, hiệu trưởng Suiboku bắt đầu nói với vẻ mặt đầy cay đắng.
「Ta đã biết từ trước rằng bọn trẻ đó phản đối suy nghĩ của ta và phương châm của Học viện Inspiration. Tuy nhiên, ta cứ nghĩ thông qua đời sống học đường thì có thể thay đổi được gì đó... nhưng có vẻ mọi chuyện đã đi đến nước này rồi.」
「Bọn trẻ đó... ý thầy là Buchou và Kuroto ạ?」
Khi tôi hỏi, hiệu trưởng lặng lẽ gật đầu và đưa ra một bức thư.
**THÔNG CÁO**
Đứng trước những cuộc chiến tranh không hồi kết, chúng tôi quyết tâm đánh cược mạng sống để hiện thực hóa hòa bình thế giới. Bất kẻ kẻ nào cản trở kế hoạch của chúng tôi đều sẽ bị loại bỏ không thương tiếc. Nếu phía Học viện Inspiration có hành động cản trở kế hoạch, chúng tôi sẽ dùng mạng sống của mình để đối kháng. Chúng tôi không sợ chết. Chúng tôi sợ một thế giới không có hòa bình.
Toàn thể nhân viên sản xuất phim 『Hòa Bình Thế Giới』
「C... Cái gì thế này, văn bản tuyên bố này á!? Nghe cứ như trùm khủng bố nguy hiểm ấy!?」
「Chắc là viết để trông có vẻ như vậy... Nó vừa được gửi đến chỗ ta lúc nãy, chính vì bức thư này mà phía nhà trường đang không biết xử lý ra sao. Cái đoạn 『Nếu phía Học viện Inspiration có hành động cản trở kế hoạch, chúng tôi sẽ dùng mạng sống của mình để đối kháng』 có nghĩa là toàn bộ học sinh trong phim trường đều là con tin.」
「Đúng là đọc thư này thì cảm giác nếu nhà trường hành động sơ suất thì tính mạng ai đó sẽ gặp nguy hiểm, nhưng dù là Kuroto thì cũng đâu đến mức...」
「──Hắn sẽ làm.」
Người vệ sĩ da màu nhìn chằm chằm vào tôi. Là Blade.
「Vừa nãy, điện thoại của tao nhận được mail từ một địa chỉ nặc danh ghi là 『Onigakure Sen đã trở thành tù binh của du kích』. Kèm theo cả bản đồ ghi chi tiết cứ điểm của du kích nữa chứ.」
「T... Tù binh!? Thế thì nguy to rồi còn gì!?」
「Ừ... Nguy to. Và việc bọn tao nghĩ như vậy rồi đi giải cứu Onigakure Sen chắc chắn là kịch bản mà Kuroto đã tính toán. Tóm lại, hắn là kẻ sẵn sàng biến Onigakure Sen thành tù binh du kích chỉ để tách bọn tao khỏi Tiểu thư.」
Blade lầm bầm đầy giận dữ... Tiếp lời anh ta, người vệ sĩ da trắng Rocky lên tiếng.
「Thiếu niên. Bên trong phim trường hiện tại có vẻ đang bị gây nhiễu sóng nên mất liên lạc hoàn toàn. Tình trạng khẩn cấp đến mức không thể xác nhận an nguy của Tiểu thư... Lẽ ra bọn tôi phải ưu tiên cứu Tiểu thư. Nhưng nếu Tiểu thư biết bọn tôi bỏ mặc Onigakure Sen chết thì cô ấy sẽ không tha thứ đâu. Tức là ngay thời điểm nhận được mail này, hành động tiếp theo của bọn tôi đã bị định đoạt rồi.」
「Đúng thế... Tên Kuroto đó, tính toán ghê thật! Thứ hòa bình được xây dựng trên sự hy sinh của ai đó không phải là hòa bình mà Tiểu thư mong muốn đâu!!」
Nghe lời Rocky, cơn giận của Blade dường như càng tăng thêm.
Hai người vệ sĩ bỗng nhiên chấn chỉnh lại tư thế, đồng loạt nhìn vào tôi.
「Cho nên nhóc con──」
「Vì vậy thiếu niên──」
Hai vệ sĩ đứng thẳng lưng nghiêm chỉnh. Rồi họ hít một hơi thật sâu──.
「「Việc giải cứu Tiểu thư giao cho cậu!!」」
Họ hét vào mặt tôi với ánh mắt nghiêm túc xuyên qua cả lớp kính râm.
「S-Sao lại là tôi!?」
「Tao cũng đâu có muốn giao Tiểu thư cho cái thằng không đáng tin như mày chứ!!」
「Anh nói thế thì tôi biết làm sao...」
Thấy tôi bối rối trước sự gắt gỏng của Blade, Rocky điềm tĩnh nói.
「Thiếu niên. Cậu đã được Tiểu thư gọi là "Koma" (Quân cờ). Nên bọn tôi mới giao phó.」
──"Koma". Đối với Buchou, đó là sự tồn tại cần phải có ở bên cạnh.
..."Koma" nên mới giao cho tôi sao. Đến cả những vệ sĩ luôn liều mạng bảo vệ Buchou mà cũng nói vậy, chắc hẳn đối với Buchou, từ "Koma" mang ý nghĩa rất mạnh mẽ... Tôi cũng muốn cứu Buchou. Nhưng tôi... liệu có thật sự thắng được Kuroto không? Trong trận chiến giữa phe Trật tự và Vô trật tự, tôi đã thắng nhờ ý tưởng Pet Play nảy ra vào phút chót. Nhưng ngay cả trận chiến đó cũng là bài học do Kuroto nghĩ ra, và còn là phần mở đầu cho phim 『Hòa Bình Thế Giới』... Chiến thắng của tôi, nếu nhìn từ toàn bộ kịch bản của Kuroto, chỉ như muỗi đốt inox mà thôi...
「──Taketo-kun. Thầy cũng xin nhờ em. Đường đường là hiệu trưởng Học viện Inspiration mà lại đi nhờ học sinh làm chuyện này thật đáng xấu hổ... nhưng chỉ còn cách nhờ cậy em thôi. Nếu nhà trường hành động sơ suất sẽ đẩy các em học sinh vào nguy hiểm. Nhưng nếu là em, em có thể giả vờ không biết về bản tuyên bố đó và hành động tự do.」
Hiệu trưởng Suiboku nói với vẻ hối lỗi rồi đưa cho tôi một xấp giấy.
Đó là những bức thư pháp viết về ước mơ của các học sinh trước đây.
『Huy động 10 triệu khán giả bằng kịch giấy Kamishibai』・『Dùng tài năng siêu trộm để đánh cắp trái tim cô ấy』・『Triệu hồi Ma thần』...
Trên đó ghi đủ loại ước mơ khác nhau.
「Mọi người đều mang trong mình rất nhiều ước mơ khi sống tại học viện này nhỉ.」
Tôi vừa lẩm bẩm vừa nhìn ra cửa sổ, hướng về phía phim trường được bao quanh bởi bức tường cao ngất.
「Có nhiều ước mơ đến thế, vậy mà giờ lại bị cuốn vào kế hoạch của Kuroto, rơi vào tình trạng không biết lúc nào sẽ gặp nguy hiểm...」
──Phải cứu họ. Tôi đã nghĩ như vậy.
「Nhưng cứu bằng cách nào đây...」
Đang đau đầu suy nghĩ, tôi nhìn thấy Katsuyo đang đứng bên cạnh nhìn vào xấp thư pháp.
...Nghĩ kỹ thì, Katsuyo cũng là một trong những người bị cuốn vào kế hoạch của Kuroto. Nhờ hậu đậu mà cậu ấy không bị giam trong phim trường, nhưng tình hình này thì ước mơ 『Hiến Thân Nhất Trịch!!』 cũng chẳng nói lên được điều gì... Khoan, nhờ hậu đậu mà không bị giam trong phim trường...
「Phải rồi!」
Lúc đó, tôi nhận ra một sự thật quan trọng. Trong kế hoạch của Kuroto, hắn định nhốt tất cả học sinh trừ tôi vào phim trường đó. Nhưng Katsuyo lại hậu đậu đi nhầm đường nên vẫn ở bên ngoài... Tức là sự hậu đậu của Katsuyo nằm ngoài dự đoán của cả Kuroto! Hơn nữa Katsuyo bị ốm nên không tham gia trận chiến giữa phe Trật tự và Vô trật tự. Nghĩa là Kuroto thiếu dữ liệu về Katsuyo. Nếu Katsuyo chịu hợp tác, biết đâu chừng──.
「Không, không được. Kéo Katsuyo vào chuyện nguy hiểm thế này...」
Tôi đang lắc đầu quầy quậy thì Katsuyo nhận ra thái độ của tôi và nhìn sang.
「Taketo-kun, sao thế?」
「Không có gì đâu.」
「Vậy thì, xuất kích ngay bây giờ để đập tan tham vọng của Kuroto-senpai ra từng mảnh vụn thôi!!」
Bị cuốn theo giọng nói đầy năng lượng của Katsuyo, tôi phản xạ đáp lại 「Ôooo!」.
Nghe tôi trả lời, cô ấy gật đầu hài lòng rồi lao vút về phía cửa lớp.
Thấy vậy, tôi cũng vô thức chạy hết tốc lực để không bị bỏ lại.
...Đúng như Katsuyo nói, tóm lại là phải xuất kích ngay để nhanh chóng đập tan tham vọng của Kuroto, khiến hắn hối hận muốn chết vì đã gọi tôi là kẻ khủng bố và nói cái gì mà "cắt vai", bắt hắn quỳ xuống xin lỗi, đánh cho hắn khóc một trận mới hả dạ............................ Ơ, hửm??
「Katsuyo, chờ chút đã! Chẳng lẽ cậu định đi cứu mọi người cùng với tôi à!?」
「...Đương nhiên rồi. Giờ này cậu còn nói gì vậy hả.」
「Nhưng nguy hiểm lắm, một mình tôi đi là được rồi.」
Katsuyo dừng lại trước cửa, đột nhiên cao giọng như đang tức giận.
「Taketo-kun! Chúng ta là đồng đội đã luôn chung sức trong CLB Báo chí mà! Kuroto-senpai có tài năng viết kịch bản, định kết hợp với Buchou là nhà sản xuất thiên tài để làm bộ phim lớn 『Hòa Bình Thế Giới』. Nhưng rốt cuộc anh ta lại phản bội Buchou và bắt đầu kế hoạch một mình... Để đánh bại kẻ ác độc hành như Kuroto-senpai, cách tốt nhất là dùng sức mạnh tình bạn và phối hợp nhiệt huyết!!」
「Nghe thì cũng hiểu mà cũng không hiểu lắm...」
「Tóm lại là, chúng ta là đồng đội nên hãy dựa vào nhau, hợp sức lại mà cố gắng hết mình!」
...Ra là vậy. Suy nghĩ rất đúng kiểu Katsuyo. Thôi thì cứ nghe theo lời cậu ấy và nhờ cậu ấy giúp vậy...
「Katsuyo, cảm ơn cậu. Chúng ta là đồng đội CLB Báo chí mà nhỉ. Cùng đi cứu mọi người thôi!」
Tôi nói với Katsuyo bằng giọng mạnh mẽ.
「──Xem ra đã thống nhất xong rồi nhỉ.」
Chẳng biết từ lúc nào, Blade đã đứng ngay cạnh chúng tôi.
「Không còn thời gian nữa. Bọn tao sẽ bắt đầu di chuyển ngay để cứu Onigakure Sen.」
Rocky đứng cạnh Blade cũng gửi ánh mắt về phía này: 「Thiếu niên, trông cậy vào cậu đấy!」
「Vâng! Hai người cũng cẩn thận nhé!!」
Khi tôi vẫy tay, hai người họ cúi chào hiệu trưởng Suiboku một cái rồi nhanh chóng chạy khỏi phòng học.
...Hả, cúi chào hiệu trưởng? Lạ thật đấy. Mấy tay vệ sĩ chỉ quan tâm đến mỗi Buchou mà lại...
Đang thắc mắc nhìn hiệu trưởng, Katsuyo trầm ngâm bắt chuyện với tôi.
「Nè Taketo-kun. Tiện thể thì chúng ta cứu Buchou kiểu gì đây? Không chỉ Buchou, mà phải cứu tất cả học sinh trong phim trường nữa...」
「Nếu cho mọi người biết Kuroto cố tình biến Sen-kun thành tù binh du kích, liệu tất cả có quay lưng với Kuroto và mọi chuyện kết thúc đơn giản không nhỉ?」
「Không được đâu... Vì trong mắt mọi người thì Taketo-kun là kẻ khủng bố mà. Những học sinh phe Vô trật tự chắc sẽ tin, nhưng... cậu nghĩ đám học sinh phe Trật tự có tin không?」
「Ư...!」
...Nói đến đó thì đau lòng thật. Đúng ha... mình đang bị coi là khủng bố mà lị...
「Phải cứu cả nhóm Utae đang bị bắt vì phản đối Kuroto, lẫn nhóm Narukara-san đang hợp tác làm phim với Kuroto... Cần một phương pháp cứu tất cả mọi người sao... Khó nhỉ...」
「Hay là hỏi Buchou thử xem?」
「Hỏi Buchou á?」
「Thì Buchou là nhà sản xuất thiên tài mà? Chẳng phải chị ấy sẽ nghĩ ra cách gì hay ho sao?」
...Phải ha. Cảm giác Buchou sẽ nghĩ ra cách hay. Để cứu mọi người, trước tiên cứu Buchou có vẻ là tốt nhất. Nhầm thứ tự cứu là chúng ta cũng bị Kuroto tóm gọn, thế là hết phim...
「Nhưng mà, dù ưu tiên cứu Buchou thì vấn đề là cứu bằng cách nào ấy chứ.」
Tôi vừa nói vừa suy nghĩ cách để qua mặt Kuroto.
...Lúc nãy tôi cũng đã nghĩ rồi, sự hậu đậu của Katsuyo là điều Kuroto không thể dự đoán. Trong chiến dịch giải cứu lần này, chắc chắn Katsuyo là chìa khóa. Hay là giao tác chiến cho Katsuyo nhỉ...
「Katsuyo nghĩ nên cứu Buchou thế nào?」
「Hả, mình á!? Mình thì... có nghĩ ra một cách nhưng... chắc không dùng được đâu?」
「Không sao cứ nói thử xem.」
「Thôi, nhưng mà...」
「Nghe thôi mà.」
「Vậy thì──」
Katsuyo gật đầu như thể hạ quyết tâm, rồi giơ cao nắm đấm hét lớn.
「Chính nghĩa luôn là đột phá chính diện! Chỉ có cách đó thôi!!」
「Đ... Đột phá chính diện!? Cái này đúng là không ngờ tới thật...」
Muốn đi vào từ cửa chính thì chắc chắn không mở được cánh cổng khổng lồ của phim trường đâu. Một ý tưởng mà Kuroto không thể đoán trước, lại có khả năng thực hiện──.
Lúc đó, tôi nhìn thấy xấp thư pháp viết ước mơ của mọi người trên tay mình.
Ước mơ của mọi người... nguyện vọng của mọi người... Nhắc mới nhớ dạo gần đây, tôi có ký ức đã dùng thứ tương tự để thoát khỏi tình thế ngặt nghèo──.
「Phải rồi! Chỉ cần có xấp thư pháp này là có thể chiến đấu bằng đột phá chính diện! Tên Kuroto kia, cứ chờ đấy! Tao sẽ diễn xuất trở lại trong kịch bản của mày!!」
**【CẢNH 4 Trước ngục thất trong cung điện】**
**Quay phim CLB Điện ảnh - Trích đoạn phim chính 『Hòa Bình Thế Giới』**
Trong lúc Taketo đang giải thích sự tình ở phòng học lớp 3, thì bên trong phim trường, cảnh quay tiếp theo sắp bắt đầu.
Trước nhà ngục tối tăm nơi giam giữ nhóm Utae, đội quay phim đang chuẩn bị máy quay và ánh sáng. Nhóm Utae vốn đã bị trói tay chân, nay còn bị bịt cả miệng.
「──Nhiều kẻ phản nghịch thế này thì chẳng cần chuẩn bị vai phản diện làm gì nữa. Miệng cũng đã bịt lại không nói được rồi... Cứ để thế này làm diễn viên quần chúng luôn đi.」
Kuroto trong bộ trang phục lộng lẫy như hoàng tử trung cổ, phất áo choàng nhìn vào ngục và lẩm bẩm.
Nghe vậy, Utae ném cái nhìn gay gắt về phía Kuroto. Nhưng Kuroto chỉ mỉm cười như muốn gạt đi, rồi quay sang nhìn Fukune đang đứng bên cạnh.
「Nào Fukune-san. Em chuẩn bị xong chưa?」
Fukune hiện đang mặc một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi. So với chiếc váy trắng mà Vua khiêu dâm đưa cho, bộ này được may đo kỹ lưỡng hơn, đúng chuẩn váy dạ hội.
──Kịch bản phim mới mà Kuroto chuẩn bị là thế này. Thế giới này có một gã đàn ông dùng sức mạnh gợi dục để khiến các yếu nhân các nước sa ngã, bắt họ tuân theo ý mình để thao túng thế giới từ trong bóng tối──đó là Vua khiêu dâm. Để thay đổi thế giới đầy rẫy xung đột do hắn gây ra, Kuroto - hoàng tử của một nước nọ đã đứng lên. Sau đó anh thành công bắt giữ được Utae - tâm phúc của Vua khiêu dâm, tra khảo ra vị trí hậu cung của Vua khiêu dâm và chuẩn bị tổng tấn công──.
「Fukune-san. Kịch bản đột ngột thay đổi chắc em vất vả lắm, mong em thứ lỗi. Em bây giờ không phải là nhạc sĩ phản chiến Fukune được Vua khiêu dâm cứu và trở thành thành viên hậu cung nữa, mà là nhạc sĩ phản chiến Fukune sắp bị Vua khiêu dâm bắt giữ thì được hoàng tử Kuroto cứu thoát.」
「Ừm...」
Fukune gật đầu với khuôn mặt u ám. Cô vẫn chưa thể chấp nhận việc Taketo phản bội và bỏ vai chính.
Kuroto như nhìn thấu tâm can cô, khẽ đưa ngón tay nâng cằm cô lên.
「Từ bây giờ em sẽ diễn vai nữ chính, được cứu khỏi ma chưởng của Vua khiêu dâm nên đem lòng yêu hoàng tử Kuroto, và cùng nhau hướng tới hòa bình thế giới. Mong rằng cũng giống như bộ phim này, Fukune-san thông qua kịch bản mới của anh sẽ được cứu rỗi khỏi sự phản bội của Taketo-kun, và cùng anh nắm tay hướng tới hòa bình thế giới thì anh vui lắm.」
「Kuroto-san...」
Fukune hướng ánh mắt phức tạp về phía Kuroto. Việc Taketo bị đuổi khỏi phim trường như một kẻ phản bội chỉ mới xảy ra lúc nãy. Fukune vẫn chưa thể trả lời trôi chảy lời của Kuroto.
Thấy vậy, Kuroto dịu dàng nói: 「Không cần vội đâu. Ngay cả anh cũng ngạc nhiên trước sự phản bội của Taketo-kun mà. Hai chúng ta hãy cùng từ từ vượt qua nhé.」
「Vậy thì, bắt đầu quay thôi.」
Theo chỉ thị của Kuroto, các học sinh đang chờ đợi bắt đầu di chuyển tất bật.
Thế nhưng, trên chiếc ghế đạo diễn mà Buchou vẫn thường ngồi, giờ đây... không có một bóng người.
Kuroto nhìn chiếc ghế đó, hỏi người đàn ông đứng gần.
「Tâm trạng của đạo diễn chúng ta thế nào rồi?」
「Không nói nửa lời. Vẫn đang nghỉ trong căn phòng đó ạ. A──đây là chìa khóa phòng.」
Kuroto vừa nhận chìa khóa từ người đàn ông vừa thở dài: 「Hừm... thái độ đúng như kịch bản nhỉ. Cô bé đó từ xưa đã hay hành động theo cảm tính rồi.」
「Việc tôi giấu kín kế hoạch thực sự cũng là vì biết cô bé sẽ hành động cảm tính và từ chối kịch bản của tôi mà.」
「...Có ổn không ạ? Cứ thế này mà bị nhà sản xuất thiên tài từ chối hợp tác thì kế hoạch hòa bình thế giới sẽ không được vẹn toàn đâu.」
「Ước mơ của cô bé và tôi đều là 『Hòa Bình Thế Giới』 mà? Đích đến là giống nhau. Chẳng có vấn đề gì cả. Với lại──」
Kuroto nhếch mép, buông lời đầy tin tưởng.
「Đừng có coi thường mối liên kết giữa cô bé và tôi chứ.」
…………………………………………………………………………………………………………
『3... 2... 1... Action!』
Nghe tiếng hô bắt đầu quay của nam sinh CLB Điện ảnh, Utae nuốt nỗi uất ức vào trong, ngồi bệt trong ngục.
──Kuroto-senpai, cảnh giác Taketo-kun đến mức đuổi ra khỏi phim trường, thế mà lại chẳng thèm để tâm đến chúng ta, cứ thế quay phim ngay trước mặt... Ý là không coi bọn này ra gì chứ gì!?
Cảm thấy cơ thể run lên vì nhục nhã, Utae nhìn quanh trong ngục.
Raika nằm lăn lóc trên sàn như thể đang dỗi, dù vẫn bị trói.
Tsukuru thì có vẻ khó chịu với sợi dây trói mình, cứ rên rỉ 「Ư ư! Mư ư!」 và vặn vẹo người tìm cách tháo dây.
...Xin lỗi Tsukuru-san. Chưa kịp cởi trói cho cậu thì đã bị bịt miệng mất rồi. Đợi đám Kuroto-senpai quay xong tớ sẽ cởi ngay, ráng chờ chút nhé...
Utae cúi đầu vẻ hối lỗi, rồi nhìn về phía Kuroto đang quay phim.
「──Fukune-san, hang ổ của cái ác đã lộ diện! Anh sẽ đánh bại Vua khiêu dâm dù có phải đánh đổi bằng tính mạng!!」
「──Đừng nói là đánh đổi bằng tính mạng... Kuroto-san, hãy sống... hãy sống và quay về trước mặt Fukune...」
Trái ngược với diễn xuất có phần do dự của Fukune, Kuroto đáp lại bằng diễn xuất đầy nhiệt huyết. Như thể mọi thứ đang diễn ra đúng theo kế hoạch của anh ta, chẳng còn gì phải lo lắng nữa.
──Kuroto-senpai đúng là bơ tụi mình toàn tập luôn ha!
Lúc đó, Utae nhận ra. Trong kịch bản của Kuroto, bọn họ giờ chỉ là những diễn viên quần chúng. Và chính vì Kuroto đinh ninh rằng họ là diễn viên quần chúng, nên biết đâu họ lại có thể qua mặt kịch bản của anh ta.
...Chỉ dựa vào mỗi Taketo-kun là không được. Mình cũng phải làm những gì mình có thể làm!
Utae suy nghĩ rồi gật đầu, dùng đôi chân bị trói đẩy xuống sàn, di chuyển đến bên cạnh Sousai trong tư thế ngồi.
「──Houso,, hou Sousai-phu kunn.」 (So... Sousai-kun.)
「Nanan he de fu su ha ka?」 (Có chuyện gì thế?)
「Wata hi Watashi,, Reresijisu su ha tan su su wo wo ho kumi shi shiyo you u to o mo omo fu u no no.」 (Tớ... tớ định tổ chức kháng chiến.)
「...Rere,, reresijisu su ha tan su su!?」 (Kh... Kháng chiến!?)
「Ho sou u.. ra da ka ra,, hou Sousai phu kunn no no ho Bo phu su no no sai no u Nou,, ka Kashi hi shi te te.」 (Phải... Vì vậy... cho tớ mượn tài năng Boss của Sousai-kun.)
「Ho ho,, hon Hon ki Ki he de fu su ha ka!?」 (C... cậu nghiêm túc chứ!?)
Utae nhìn thẳng vào Sousai đang thốt lên kinh ngạc bằng ánh mắt đầy quyết tâm.
**【CẮT】**
──Cạch cạch.
──Cạch cạch.
Dẫm mạnh chân, căng cứng tay, tôi và Katsuyo sóng bước chậm rãi bên nhau. Do phản lực tác động lên toàn thân, chân lún nhẹ xuống đất. Cánh tay bắt đầu run lên vì cảm nhận được giới hạn của tải trọng...
「Katsuyo. Còn một chút nữa thôi, cố lên nào...」
「Mình không sao đâu. Vốn dĩ mình vận chuyển khẩu pháo mã tử này một mình mà.」
Katsuyo tỉnh bơ nói.
──Chúng tôi hiện đang cùng nhau đẩy xe chở khẩu pháo đến phim trường. Tôi thì sắp kiệt sức vì sức nặng của nó rồi, nhưng với Katsuyo thì có vẻ chẳng nặng nhọc gì mấy.
...Đúng là dân thể thao. Katsuyo mang tiếng là quản lý, thế mà trong lúc đi đưa tin giải cầu lông Hanetsuki còn đánh bại cả tuyển thủ nữa chứ...
Tôi cảm thấy hơi xấu hổ cho phận đàn ông, nhưng vẫn gồng mình đẩy khẩu pháo đến gần phim trường.
Đến gần cổng, tôi nhìn quanh để tìm một vật.
「──Thấy rồi!」
Tôi tìm thấy vật cần tìm, liền chạy ngay đi lấy nó....................................................................................................................................................
Cơn gió khô khốc thổi qua, cuốn theo chút bụi cát. Không gian bao trùm bởi sự tĩnh mịch đáng sợ đến mức tưởng chừng nghe được cả tiếng bụi cát bay. ...Cứ như sự yên bình trước cơn bão vậy.
Chuẩn bị xong xuôi cho cuộc đột kích, tôi cùng Katsuyo đứng trước cổng.
...Sắp đến giờ rồi.
Tôi hít một hơi thật chậm, rồi xé toạc sự tĩnh mịch.
「Ta là kẻ dẫn dắt các ngươi đến sự kết thúc! Chọn đi, muốn chiến đấu rồi chết hay câm miệng mà chết!!」
Nghe tiếng tôi, trên cánh cổng cao như tòa nhà ba tầng xuất hiện một gã đàn ông mặc giáp trụ.
「──Kẻ nào đó!? Ủa... Vua khiêu dâm!?」
Tên lính gác thấy tôi liền thốt lên kinh ngạc.
...Huhu. Cũng phải thôi. Kẻ lẽ ra đã biến mất trong tâm trí họ. Kẻ mà họ nghĩ sẽ không bao giờ xuất hiện ở đây nữa... Vua khiêu dâm đã hiện hình mà lị!
Tôi phất chiếc áo choàng đen của Vua khiêu dâm vừa nhặt được ngoài phim trường lúc nãy, đeo chiếc mặt nạ kỳ quái chỉ che nửa dưới khuôn mặt, hét lớn về phía Katsuyo.
「Katsuyo! Kiểm tra danh sách học sinh và thư pháp ước mơ, tìm ước mơ của tên lính gác kia cho tôi!」
「Rõ rồi!」
Cô ấy hô to đầy khí thế, lật nhanh danh sách học sinh có ảnh, rồi kiểm tra xấp thư pháp.
「──Người đó là thiên tài giết thời gian, ước mơ là "Bận rộn đến mức không tỉnh lại được" đấy!」
「...Hả? Tài năng của lính gác là giết thời gian á!?」
「Tài năng bền bỉ chịu đựng được công việc gác cổng dài đằng đẵng và nhàm chán đấy. Đúng là sự bố trí của Kuroto-senpai có khác...」
...Th-Thế à!? Mà nghĩ lại thì dù là thiên tài gì đi nữa, nếu rảnh rỗi quá mà mất tập trung thì cũng không phát huy được năng lực đâu nhỉ...
「...Thôi không nghĩ sâu xa nữa. Tóm lại là khiêu dâm kiểu bận rộn không tỉnh lại được chứ gì.」
Tôi lẩm bẩm rồi nhanh chóng đưa tay lên miệng, giật phăng chiếc mặt nạ để lộ khuôn mặt ngạo nghễ.
「Nếm thử sức mạnh của Vua khiêu dâm đi! Tất sát, Đào Sắc Thăng Thiên Porno of Harem!!」
Gã đàn ông đứng gác trước cổng một đất nước nọ, chăm chú nhìn đường chân trời dưới ánh nắng mặt trời. Nhưng chẳng ai biết được trong đầu gã đang nghĩ gì. Rằng gã đã đếm đến hơn ba vạn để giết thời gian!
「...Rảnh quá. Rảnh đến mức phải giết thời gian như một con quỷ Atula...」
Gã lẩm bẩm về phía đường chân trời. Đây cũng chỉ là một cách giết thời gian của gã. Thế nhưng──.
「Nè, vậy thì chơi với em đi. Công việc ở cơ quan tình báo tạm ổn rồi nên em rảnh lắm.」
Gã lính gác quay về hướng có tiếng nói, ở đó có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa mặc quân phục váy ngắn màu chàm đang đứng. Là Ran, Kẻ hủy diệt Cracker làm việc cho cơ quan tình báo.
「Em toàn đi học ở trường nữ sinh rồi đi làm luôn, nên chẳng hiểu gì về đàn ông cả. Nói sao nhỉ... coi như một phần của việc thu thập thông tin, anh dạy cho em biết đàn ông là như thế nào đi?」
「Em bảo như thế nào là sao...」
「Vậy em hỏi cụ thể hơn nhé. Khi con gái làm thế này, thì sẽ có phản ứng gì?」
Ran nói rồi ôm chầm lấy gã. Cơ thể mềm mại và tinh khiết của Ran, người chưa biết đàn ông... Sự dễ chịu đó khiến gã vô thức ôm lại Ran. ...Không chỉ thế, hạ bộ của gã cũng cứng lên.
「Hừm. Em từng làm thế này với con gái rồi... nhưng đâu có phản ứng nhanh thế này? Đàn ông đúng là trực tiếp như lời đồn nhỉ.」
Ran lẩm bẩm vẻ lạ lẫm, rồi như muốn thử nghiệm, cô đưa tay sờ soạng hạ bộ của gã. Những ngón tay thon thả của người phụ nữ làm văn phòng không lao động chân tay, nhẹ nhàng vuốt ve kích thích. Trong lúc đó, như chợt nghĩ ra điều gì, cô nắm lấy hạ bộ gã và bắt đầu tuốt.
Khoảnh khắc đó, lý trí của gã sụp đổ.
Dù là ban ngày nhưng trước cổng ít người qua lại. Gã đẩy Ran ngã xuống ngay tại chỗ, luồn tay vào trong váy ngắn sờ soạng quần lót. Có lẽ vì vuốt ve đàn ông nên bắt đầu cảm thấy dục vọng, quần lót của cô hơi ươn ướt.
「Không... ! Như thế... dừng lại... !!」
Ran kinh ngạc trước hành động đột ngột của gã, vội vàng tìm cách thoát ra. Nhưng sức lực của gã đàn ông mất lý trí quá mạnh, cô không thể nhúc nhích.
Gã đè lên người Ran, ấn mạnh và xoay tròn trên chiếc quần lót ướt át làm vết ướt càng lan rộng. Rồi tay kia vạch trần phần trước quân phục, để lộ áo lót. Bộ ngực xinh đẹp chưa từng bị đàn ông vấy bẩn... Gã tiếc cả thời gian cởi áo lót, vùi mặt vào khe ngực mà mút mát.
「Ưm phù... ! Haa aaaa! M-Mãnh liệt thế này, con gái đâu có làm...」
Ran dường như đã bắt đầu cảm thấy kích thích trước sự vuốt ve cưỡng đoạt giày vò cả hạ bộ lẫn ngực của gã. Đôi mắt tan chảy, miệng há ra lơi lả, cô bị đè nghiến và chỉ biết rên rỉ 「A cư... !」.
「Đ-Đàn ông khi bị kích thích sẽ thế này sao... Em thu thập được thông tin rồi. Nhưng mà──」
──Ực.
Tiếng nuốt nước bọt của tên lính gác vang lên. Âm thanh lớn đến mức nghe được từ trên cánh cổng khổng lồ... Có vẻ hắn thích câu chuyện khiêu dâm của tôi lắm rồi.
Tôi cố tình hạ giọng xuống một chút, rồi tiếp tục kể chuyện khiêu dâm.
「──Ran nói vậy... tay bò lên hạ bộ đàn ông... khiến... 『Em...」
「Nói nhỏ quá! Không nghe thấy gì cả!!」
Tên lính gác hét lên đầy nôn nóng về phía tôi.
──Cắn câu rồi!
Tôi cố nén nụ cười nhếch mép, giả vờ xấu hổ.
「Thì đang nói là 『Em... muốn...』 đấy.」
「Đã bảo là không nghe thấy!!」
「Nhưng mà, hét mấy chuyện này ở ngoài đường thì hơi kỳ.」
「Kẻ đã diễn vai Vua khiêu dâm nhiệt tình thế kia mà giờ còn nói gì hả...!!」
「Tại vì... dù là tôi thì cái kết này cũng xấu hổ lắm...」
「C-Cái kết mãnh liệt đến mức đó sao!?」
Tên lính gác nhốn nháo một mình, đi đi lại lại trên cổng.
...Sắp được rồi.
「Nè.」
「Gì?」
「Nếu tò mò cái kết đến thế thì xuống đây đi. Xấu hổ không hét được chứ nói chuyện bình thường thì không sao đâu.」
Tên lính gác do dự trong thoáng chốc, nhưng rồi lập tức rời khỏi chỗ.
Và đợi một lúc... hắn mở cổng xuất hiện trước mặt tôi.
Mọi chuyện diễn ra đúng kế hoạch, tôi giữ nguyên nụ cười chực trào dâng, trưng ra bộ mặt ngạo nghễ với tên lính gác.
「Huhu... mắc bẫy rồi tên ngu ngốc. Thua bởi dục vọng mà mở toang cánh cổng sắt thép ra thế kia.」
「Cái... Vua khiêu dâm, mày gài tao à!?」
「Muộn rồi cưng!」
Tôi hít nhanh một hơi, rồi tuôn ra tràng lời dồn dập.
「『Em thu thập được thông tin rồi. Nhưng mà──』. Ran vừa nói vậy vừa để tay bò lên hạ bộ gã đàn ông. 『Em muốn thêm thông tin nữa cơ. Nè, chỗ này của anh, cho vào bên trong em đi. Rồi thúc thật nhiều vào. Cứ thúc mãi, thúc mãi như thể bị bận rộn bởi việc thúc em vậy...』. Cô thì thầm, hướng đôi mắt thèm muốn về phía gã đàn ông.」
「C-Cái ảo tưởng màu hồng gì thế này...!!」
──Rầm!
Tên lính gác ngã vật xuống đất, bắt đầu co giật giật nảy người.
「Lại dẫn dắt một kẻ nhàm chán nữa rồi...」
Tôi nhìn xuống tên lính gác đang co giật, lẩm bẩm đầy hư vô.
「Thế nên tôi mới nói tôi là 『Kẻ dẫn dắt đến sự kết thúc』. Vì tôi sẽ dẫn cậu đến sự kết thúc mang tên "Thăng Thiên" mà.」
Trong lúc tôi nói, tiếng thở dài của Katsuyo vang lên từ phía sau.
「...Cậu làm cho giống chính nghĩa hơn một chút được không...」
Giọng Katsuyo nghe có vẻ hơi... à không, là khá bất mãn.
…………………………………………………………………………………………………………
Hạ xong tên lính gác, việc đầu tiên tôi làm là đi đến chỗ khẩu đại bác được đặt gần đó. Lúc nãy tôi đã lấy cành cây che lại để giấu đi. Làm cho vật thể khuất tầm nhìn để tên lính gác không cảnh giác.
Tôi gạt bỏ cành cây để lộ khẩu đại bác, sau đó khoác bộ đồ Vua khiêu dâm của mình lên người tên lính gác và đặt hắn ngồi cạnh khẩu pháo.
Trở lại bộ đồng phục bên trong lớp áo đen, tôi vươn vai một cái thật mạnh.
「Nào, chuyển sang tác chiến tiếp theo thôi.」
Tôi nói rồi nạp đạn mã tử vào đại bác.
Cùng Katsuyo đứng sau khẩu pháo, tôi nhìn chằm chằm vào cánh cổng đang mở toang.
「Mình bắn nhé?」
Katsuyo nói rồi nhìn về phía này.
Tôi gật đầu, cô ấy liền mở miệng hô lớn.
「3... 2... 1... Fire───!!」
──Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh!!
Theo tiếng hô của Katsuyo, khẩu pháo mã tử gầm lên.
Ngay sau đó, tiếng còi báo động vang rền bên trong phim trường.
「Được rồi, vào trong trước khi có người xuất hiện nào!」
Chúng tôi cùng chạy vào trong phim trường, nấp vào bụi cây bên cạnh công tắc đóng mở cổng.
Chờ một lúc, những binh lính mặc giáp trụ chạy đến với vẻ mặt căng thẳng.
「──Cổng đang mở kìa!」
「──Có chuyện gì vậy!?」
「──Nhìn kìa! Đại bác và... Vua khiêu dâm!?」
Đám lính nhìn thấy tên lính gác mặc đồ Vua khiêu dâm và có vẻ đã hiểu lầm đúng như ý muốn. Bọn họ cảnh giác pháo kích, chạy tản ra bao vây khẩu pháo mã tử.
Từ sâu trong phim trường, thêm nhiều binh lính nữa chạy tới, tôi và Katsuyo nấp trong bụi cây quan sát tình hình.
「Đến đi... đến nhiều nữa đi...」
Đợi thêm một chút, khi lính không còn tập trung đến nữa, từ phía khẩu pháo vang lên tiếng hét của một gã đàn ông.
「──Tên Vua khiêu dâm này là đồ giả!」
Nghe tiếng đó, tôi nhanh chóng xác nhận xung quanh.
Còi báo động đã tắt, lính tập trung hầu hết đã chạy ra ngoài.
Chỉ còn một người duy nhất đang chạy đến muộn từ sâu trong phim trường.
──Tốt! Vừa đẹp!
Tôi nhanh chóng lao ra khỏi bụi cây, nhấn công tắc đóng mở cổng. Cánh cổng khổng lồ chuyển động nhờ lực điện... và đóng lại ngay lập tức.
──Thế là giảm được đáng kể quân địch rồi.
「──Mày, Taketo!?」
Tên lính chạy đến muộn nhìn thấy tôi liền hét lên.
「Katsuyo, bắt hắn!」
Nghe tiếng tôi, Katsuyo lao ra khỏi bụi cây, cùng tôi hợp sức chạy về phía tên lính.
「Oái... cái này, hự...!!」
Hai người hợp sức tóm gọn tên lính, chúng tôi dùng dây thừng mang theo trói hắn lại và giấu vào bụi cây gần đó.
Tôi nhìn xuống tên lính đang nằm lăn lóc trên đất, bẻ khớp tay rắc rắc, hạ giọng nói.
「...Nào. Nếu không muốn đau đớn thì khai thật ra Buchou đang bị giam ở đâu?」
「Ai thèm khai với cái thứ khủng bố như mày!!」
「...Biết ngay là sẽ nói thế mà.」
Nhìn sang Katsuyo, cô ấy xác nhận mặt tên lính rồi lật danh sách học sinh và xem thư pháp.
「Người này là thiên tài giám định mùi, ước mơ là "Ngửi mùi vùng kín" đấy!!」
「N-Ngửi mùi vùng kín á...」
...Ước mơ trung thực với dục vọng ghê.
Tôi nhìn chằm chằm tên lính, hắn đỏ mặt hét lên: 「Im đi! Kệ tao chứ!!」
「...Mà thôi cũng được. Ước mơ biến thái thì càng dễ dùng Đào Sắc Thăng Thiên Porno of Harem.」
Tôi hít một hơi thật sâu, lập tức thi triển kỹ năng.
「『Nè, mau dùng mũi anh mà âu yếm em đi』. Trong bụi cây lờ mờ tối, người phụ nữ ngồi trên bãi cỏ thì thầm như không kìm nén được dục vọng, dang rộng chân để lộ chiếc quần lót dưới váy. 『Cái mũi tinh tế có thể giám định mùi của anh... Em muốn làm nó ngập tràn mùi của vùng kín em, muốn nó nhớp nháp hết cả lên』. Người phụ nữ thì thầm bằng giọng ngọt ngào, vòng tay ôm lấy đầu người đàn ông trước mặt, ấn vào quần lót của mình──」
「A, d, dừng lại... Bị ảo tưởng như thế thì...」
Giật nảy... Giật nảy...
Tên lính đã bắt đầu phản ứng với câu chuyện khiêu dâm của tôi. ...Xem ra hắn thích lắm rồi.
Tôi phớt lờ sự ngăn cản của tên lính, hít lại hơi và tiếp tục dệt lời.
「『Haa aaaa... ! Em đang dùng mùi vùng kín để lấp đầy và hành hạ cái mũi tinh tế của anh đấy nhé! Sao nào? Mùi vùng kín lan tỏa ngập tràn mũi đến mức anh không thể nghĩ được gì ngoài em nữa đúng không??』. Nghe giọng người phụ nữ, gã đàn ông như kẻ đói khát tự mình cử động mũi. Mùi dịch thể tràn ra từ vùng kín... Mùi dịch yêu tràn trề vì dục vọng...」
Giật nảy... ! Giật nảy... !
Phản ứng của tên lính còn dữ dội hơn lúc nãy. Khoái lạc do Đào Sắc Thăng Thiên mang lại đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể, toàn thân hắn dường như đang gào thét. Khoái lạc đến mức này thì thành tra tấn rồi.
「Th, thật sự, dừng lại đi... ảo tưởng thêm nữa thì, kh, không chịu nổi...」
「Vậy có khai chỗ của Buchou không?」
「Im đi! Tên khủng bố này──」
「Gã đàn ông cắm mũi vào vùng kín người phụ nữ qua lớp quần lót, giám định chi tiết mùi hương đó. Mùi dịch yêu hòa lẫn với mồ hôi có chút chua ngọt, đôi khi lại thơm nồng, và đầy nhục cảm... 『Nè. Em kéo quần lót xuống rồi, anh cắm thẳng mũi vào bên trong đi. Như thế anh cũng giám định mùi chuẩn hơn mà đúng không?』. Người phụ nữ nói rồi khẽ kéo quần lót xuống. Vì bụi cây tối tăm nên không nhìn rõ vùng kín, nhưng gã đàn ông đã ngửi thấy rõ mùi dịch yêu nồng nàn hơn hẳn đang lan tỏa...」
「──Ááááááááááá!!」
Giật nảy! Giật nảy!! Giật nảy nảy!!!
Tên lính gần như trợn ngược mắt, co giật dữ dội.
「Xin lỗi... tôi khai... tôi khai mà nên dừng lại đi... Buchou đang ở căn phòng trong cùng trên tầng cao nhất của cung điện──」
Hự...
Tên lính nói đến đó thì trợn trắng mắt hoàn toàn và bất tỉnh.
「...Khai thật ngay từ đầu có phải hơn không.」
Tôi lẩm bẩm, rồi để mặc tên lính giấu trong bụi cây và bắt đầu tiến về phía cung điện.
…………………………………………………………………………………………………………
「──Phát hiện kẻ xâm nhập! Phát hiện kẻ xâm nhập!!」
Đang cùng Katsuyo chạy trên đường đến cung điện thì tiếng thông báo máy móc đột ngột vang lên.
「Chuyện gì thế!?」
「Chắc là hệ thống an ninh phản ứng với chúng ta rồi.」
「Thế thì gay go đấy!?」
「Đúng vậy... Mau tìm chỗ trốn thôi!」
Katsuyo vừa kêu lên vừa nhìn quanh, thì tiếng thông báo máy móc đột ngột im bặt.
Sự tĩnh lặng rợn người bao trùm lấy chúng tôi...
Tiếp theo đó, tiếng huýt sáo vang lên, nghe có chút cô đơn nhưng lại đầy mạnh mẽ.
──Sao lại huýt sáo!?
Tôi nhìn quanh, nghe thấy tiếng ngựa hí 「Híiii iiii!」.
「──Kẻ nào dám quấy phá thị trấn này, Cảnh sát trưởng ta sẽ không tha thứ đâu!」
Cùng với giọng nói đó, một phần mặt đất xoay chuyển, và hình vẽ... Cảnh sát trưởng miền Tây hiện ra!
「...Cái gì kia?」
Đang nghi hoặc nhìn thì──.
Pằng!
Nòng súng trong tranh phun lửa!
Chíu!
Cùng với tiếng súng, có thứ gì đó sượt qua má tôi. Sờ thử... tay dính máu.
「Đạn sượt qua à!?」
Hoảng hốt bỏ chạy khỏi chỗ đó, thì khắp nơi trên mặt đất xoay chuyển, hình vẽ Cảnh sát trưởng miền Tây hiện ra.
──Pằng!
──Pằng!
──Pằng!
Các cảnh sát trưởng vừa nổ súng xong liền xoay chuyển trở lại lòng đất, một lát sau lại hiện lên và bắn tiếp, lặp đi lặp lại. Tốc độ xoay chuyển chóng mặt khiến không thể xác định được vị trí cảnh sát trưởng sẽ xuất hiện.
『──Haguruma Shikakege-san, thiên tài chế tạo cơ quan, là một cô gái đậm chất nghệ nhân đấy. Cô ấy làm việc bất kể ngày đêm để cài đặt các cơ quan mô phỏng theo nhiều thể loại phim vào phim trường này.』
Trong lúc tránh đạn, tôi chợt nhớ lại lời thoại của Kuroto.
Cơ quan mô phỏng phim miền Tây... cái này là tác phẩm của Shikakege-san sao!?
「Shikakege-san làm việc tốt quá mức rồi đấy! Kỹ năng nghệ nhân cũng vừa vừa phai phải thôi chứ!!」
Tôi đang hét lên thì Katsuyo nắm chặt tay tôi.
「Taketo-kun! Cứ thế này thì sớm muộn cũng trúng đạn thôi! Chúng ta sẽ chạy một mạch qua đây với tốc độ vượt qua cả cú rút súng nhanh của cảnh sát trưởng!!」
Cô ấy nói rồi đột ngột chạy hết tốc lực. Tốc độ kinh hoàng tưởng chừng làm rụng cả cánh tay tôi... đúng là Tốc độ Đạn đạo!!
Bị Katsuyo kéo đi, tôi nhìn những hình vẽ cảnh sát trưởng vùn vụt trôi qua.
...Shikakege-san. Đừng có làm việc bất kể ngày đêm để tạo ra mấy thứ nguy hiểm thế này chứ...
**【CẢNH 5 Hành lang cung điện ~ Một căn phòng nọ】**
**Quay bằng camera giám sát - Trích đoạn phim chính 『Hòa Bình Thế Giới』**
Trong lúc nhóm Taketo đang vận chuyển pháo mã tử đến trước phim trường, thì Kuroto và Fukune đã quay xong phim và đang đi trong cung điện. Hai người vẫn mặc nguyên trang phục, Fukune trong bộ váy trắng liền thân, còn Kuroto trong bộ dạng như hoàng tử trung cổ. Điểm khác biệt so với lúc quay là Kuroto đang kẹp một chiếc laptop bên nách.
Fukune nhìn ngắm những chiếc đèn trang trí cầu kỳ và hoa văn tô điểm trên tường trong cung điện, thầm thán phục.
...Cung điện này do các thiên tài xây dựng, kiến trúc và mỹ thuật hợp sức xây nên... quả nhiên rất tuyệt. Kiến trúc tráng lệ truyền tải được khát vọng mạnh mẽ đặt cược vào hòa bình thế giới...
Trong lúc Fukune nhìn quanh, Kuroto dừng lại trước một cánh cửa ở cuối hành lang. So với các phòng khác, cánh cửa này được trang trí lộng lẫy hơn hẳn.
「Anh muốn giới thiệu vài người với Fukune-san trong căn phòng này.」
Kuroto mỉm cười, lấy ra một chiếc chìa khóa từ trong túi. Là chiếc chìa khóa nhận được từ người đàn ông trước ngục lúc nãy.
Anh ta dùng nó mở cửa, rồi mời Fukune vào.
「──Fukune-san, sao em lại ở đây!?」
Trong phòng, trên chiếc giường có rèm che như nơi ngủ của công chúa, Buchou đang ngồi. Buchou nhìn thấy Kuroto bước vào sau Fukune, bỗng nhiên cau mày nghiêm nghị.
「Kuroto-san! Anh tự ý triển khai kịch bản mà tôi không biết... anh có ý gì vậy hả!!」
「Xin lỗi nhé. Chắc em có nhiều điều muốn nói nhưng... bỏ qua mấy chuyện rắc rối đi. Anh có vài người muốn cho em và Fukune-san gặp. Nghe chuyện của họ xong, anh nghĩ em sẽ chẳng còn bận tâm đến cái kịch bản anh triển khai nữa đâu?」
Kuroto nói rồi búng tay tanh tách.
Nghe tiếng đó, những người đàn ông không biết đã chờ sẵn từ bao giờ bước vào từ ngoài phòng. Họ mỗi người mặc một bộ quân phục của các nước khác nhau, xếp hàng ngay ngắn bên cạnh Kuroto với những động tác đều răm rắp rồi đứng nghiêm.
「Họ là những dũng sĩ đánh cược mạng sống để thực hiện phá hoại các tổ chức quân sự vì bộ phim 『Hòa Bình Thế Giới』 đấy.」
「Dũng sĩ á!?」
Buchou hét lên như thể nhìn thấy điều không tưởng.
「Kuroto-san, anh đang nghĩ cái quái gì vậy!? Chúng ta lẽ ra phải thực hiện hòa bình thế giới mà không cướp đi hay đánh rơi mạng sống của bất kỳ ai cơ mà!!」
「「──Buchou!」」
Nghe tiếng những người đàn ông đột ngột vang lên, Buchou giật mình ngưng bặt.
「「Chúng tôi đã nghe về ước mơ to lớn "Hòa Bình Thế Giới" của các vị và rất cảm động! Và khi nghe chi tiết kế hoạch hòa bình thế giới từ Kuroto-san, chúng tôi đã nuôi hy vọng rằng việc xóa bỏ xung đột có thể thực sự trở thành hiện thực!!」」
「Cái... !」
Nghe những lời được dệt nên bằng sự đồng thanh hoàn hảo của những người đàn ông, Buchou lâm vào thế bí.
Trước mặt Buchou, những người đàn ông tiếp tục nói.
「「Tuy nhiên, Buchou quá nhân từ! Để kế hoạch hòa bình thế giới trở nên hoàn hảo, chắc chắn cần những nhân lực sẵn sàng chết để thực hiện nhiệm vụ! Cô đã không chuẩn bị điều đó! Vì vậy chúng tôi tự nguyện xung phong, đánh cược mạng sống để chiến đấu!!」」
Vẻ mặt kiên định của những người đàn ông khi nói vậy... Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ truyền tải sự giác ngộ của họ là thật.
「Kuroto-san, chuyện này là sao chứ!? Tại sao những người này lại cố tình đi vào chỗ chết!?」
「Cũng như em mong muốn thế giới hòa bình, họ cũng mong muốn điều đó... chẳng còn lý do nào hơn thế đâu.」
Kuroto nhìn Buchou đang bối rối trước sự giác ngộ của các dũng sĩ, điềm tĩnh trả lời.
Nếu Buchou bình tĩnh hơn một chút, có lẽ cô ấy đã nhận ra. Những người đàn ông di chuyển như robot, đặc điểm của những kẻ bị Kuroto thao túng. Nhưng bị nói về sự giác ngộ quyết tử ngay trước mặt, Buchou đã bị dao động... Điểm yếu của một Buchou dịu dàng không muốn cướp đi sinh mạng của ai. Kuroto thừa hiểu điều đó nên mới dàn dựng cảnh này.
Nhìn Buchou đang câm nín với vẻ thỏa mãn, Kuroto chuyển ánh mắt sang Fukune.
Fukune dường như vẫn chưa thể chấp nhận sự giác ngộ về cái chết mà những người đàn ông vừa nói là hiện thực. Cô mở to mắt, đứng chôn chân tại chỗ.
「Fukune-san... Thực ra, anh có chuyện phải xin lỗi em.」
「...G-Gì cơ?」
「Vì Taketo-kun phản bội mà kế hoạch hòa bình thế giới bị đảo lộn nghiêm trọng. Dù anh đang cố chắp vá những cảnh quay của 『Vua khiêu dâm (Tạm thời)』 để làm một bộ phim khác, nhưng đương nhiên không thể mong đợi hiệu quả phản chiến như 『Vua khiêu dâm (Tạm thời)』 được. Vì vậy... xin lỗi em, nhưng Fukune-san vẫn cần phải diễn cảnh hòa nhạc.」
「Sao lại thế!? Fukune, cảnh đó... nhưng mà...」
「Fukune-san. Em không nghe thấy sự giác ngộ của những dũng sĩ ở đây sao? Họ có thể sẽ chết đấy. Giả sử họ chết, mà kế hoạch hòa bình thế giới lại thất bại vì Fukune-san không diễn cảnh hòa nhạc... em không nghĩ linh hồn các dũng sĩ sẽ không thể siêu thoát sao?」
「Ch-Chuyện đó... cái đó...」
「Nói thật lòng, vì Taketo-kun phản bội mà tỉ lệ tử vong của các dũng sĩ đã tăng vọt. Dù vậy họ vẫn thực hiện tác chiến vì hòa bình thế giới. Anh muốn Fukune-san thấu hiểu tâm tư của họ.」
「...Hả? Những người này, tỉ lệ chết tăng lên vì Taketo-kun sao...?」
「Đúng vậy.」
Fukune nín thở trước lời của Kuroto.
「Không thể nào... tại Taketo-kun... tại Taketo-kun...」
「「──Fukune-san, xin cô! Hãy diễn cảnh hòa nhạc để làm cho kế hoạch hòa bình thế giới trở nên hoàn hảo! Dù chúng tôi có chết, hãy để chúng tôi chết trong một trận chiến có ý nghĩa!!」」
Các dũng sĩ cúi đầu trước Fukune, rồi quay người về phía Buchou và cúi đầu lần nữa.
「「Kuroto-san có thể đang cố gắng làm thế giới hòa bình bằng phương pháp khác với con đường cô mong muốn! Nhưng Kuroto-san đang thấu hiểu quyết tâm của chúng tôi và thúc đẩy kế hoạch! Biết là ích kỷ, nhưng xin cô với tư cách là nhà sản xuất thiên tài hãy hỗ trợ biên kịch thiên tài Kuroto-san, làm cho bộ phim 『Hòa Bình Thế Giới』 thành công rực rỡ!!」」
「Nh-Nhưng mà... tôi... tôi...」
Buchou nhận ra lời Kuroto nói với Fukune có pha lẫn dối trá. Nhưng đứng trước sự quyết tử của các dũng sĩ, sự dao động vẫn chưa lắng xuống, cô thậm chí không thể thốt nên lời.
Buchou và Fukune bị bắt thóp bởi cảnh quay mà Kuroto dàn dựng, ý chí của họ đang bị bẻ cong.
Ngay lúc đó──.
Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh!!
Ở phía xa, tiếng nổ vang lên.
「──Chuyện gì vậy!?」
Kuroto hét lên sắc bén, tiếng còi báo động vang vọng khắp nơi.
「Cảnh này không có trong kịch bản của anh!? Chẳng lẽ... Taketo-kun!? Nhưng một mình cậu ta không thể xâm nhập vào đây được...」
Lúc đó, một học sinh chạy vào phòng.
「Kuroto-san nguy rồi! Có kẻ nào đó bắt đầu nã pháo từ ngoài cổng! Với lại, tôi đã kiểm tra danh sách học sinh... Kurabe Katsuyo năm nhất không có trong phim trường!」
「Cái gì!?」
Kuroto mở laptop của mình ra, lập tức kiểm tra dữ liệu.
「...Kurabe Katsuyo. Đáng lẽ cô ta đã vận chuyển xong pháo mã tử và quay lại phim trường này rồi chứ. ...Tuy nhiên, cái thiết lập "Dojikko" (Hậu đậu) này... Ra là vậy. Chắc chắn vụ nã pháo vừa rồi là dùng khẩu pháo của Katsuyo, người đã hậu đậu lỡ mất việc quay lại phim trường.」
Kuroto rên rỉ đầy cay cú, rồi lập tức gõ phím laptop bắt đầu sửa kịch bản.
「Nội dung của sự hậu đậu thì ngay cả kịch bản của anh cũng không kiểm soát hết được à... Chắc hẳn cô ta đang hợp tác với Taketo-kun để xâm nhập vào phim trường này. Giờ có chỉ thị cho lính chạy ra cổng thì cũng muộn rồi... vậy thì nước đi tiếp theo là──」
Bên cạnh Kuroto đang nghiền ngẫm kịch bản, Fukune đang run rẩy một mình.
「Tỉ lệ chết tăng lên tại Taketo-kun... tại Taketo-kun...」
Trong tay cô gái đang rên rỉ ấy, chiếc dăm kèn mà Taketo đã khắc dòng chữ 「Cố lên nhé!」 đang bị nắm chặt.
...Tuy nhiên, cách nắm quá mạnh bạo so với việc cầm một chiếc dăm kèn quan trọng. Nắm chặt đến mức tay Fukune trắng bệch ra.
「Tại Taketo-kun... tại Taketo-kun...」
Tiếng rên rỉ của cô không biết điểm dừng, cứ lặp đi lặp lại mãi.
Với âm sắc như cắt da cắt thịt, bằng giọng nói run rẩy, lặp đi lặp lại...
「Tại Taketo-kun... tại Taketo-kun... tại Taketo-kun...!!」
**【CẮT】**
「──Kẻ cướp kho báu của chúng ta đang ở đâu~!」
「──Tìm cho ra và giết chết nó đi~!」
Tiếng gào thét của những người đàn ông vang lên từ hàng loạt con thuyền chèo tay thon dài.
Tôi và Katsuyo vừa nghe tiếng đó vừa liều mạng bơi trên biển hướng vào bờ.
「Mà khoan, sao tự nhiên biển lại xuất hiện thế này!?」
Tôi vừa bơi vừa hét lên.
Sau khi thoát khỏi làn đạn của Cảnh sát trưởng miền Tây, chúng tôi chạy về phía cung điện. Thì đột nhiên mặt đất nứt ra và biển xuất hiện... những tên Viking lộ diện!
「...Nói chính xác thì là thuyền và hình vẽ Viking đặt trên đó thôi nhưng mà...」
Mặt đất nứt ra nhìn thấy biển là hiệu ứng thường thấy, nhưng mặt đất nứt ra biển xuất hiện thì đúng là hiệu ứng mới lạ theo một nghĩa nào đó... Shikakege-san, khá lắm.
──Vùuuuu!
Cùng với tiếng xé gió, một chiếc rìu khổng lồ lao xuống mặt biển tung bọt nước trắng xóa.
「──Giết lũ trộm cắp đi~! Bổ đôi sọ não chúng nó bằng rìu đi~!!」
Tiếng hét của đàn ông, có vẻ đã được ghi âm sẵn, vang lên từ loa, và theo hiệu lệnh đó, mưa rìu bắt đầu trút xuống mặt biển.
──Vùuuuu!
──Vùuuuu!
──Vùuuuu!
「Hiiii! Bị bổ đôi sọ não mất thôiii!!」
Tôi vừa la hét vừa bơi hết sức vào bờ để tránh mưa rìu.
...Nhưng mà vũ khí tầm xa dùng trong hải chiến lại là rìu thì... bọn Viking này đúng là lũ cuồng cơ bắp!!
「Mà Shikakege-san! Cái bẫy này, thiết lập chắc chắn có vấn đề rồi còn gì!?」
Vừa phản đối, tôi vừa bắt đầu chìm xuống do sức nặng của bộ đồng phục ngấm nước.
「...Oạp! ...Ụp!」
Trong lúc tôi đang vùng vẫy trên mặt nước, Katsuyo vội vàng bơi đến.
Và rồi... ôm lấy tôi bằng một tay!
「K-Katsuyo!?」
「Ngồi yên đừng cử động! Cậu quẫy đạp là mình cũng chết đuối đấy!!」
Bị Katsuyo quát, tôi bối rối nhưng cũng dừng cử động.
Thế là cô ấy vừa ôm tôi bằng một tay, vừa dùng tay còn lại và hai chân để bơi.
...Đỉnh thật. Cứ như nhân viên cứu hộ vậy.
Khi tâm trí bình tĩnh lại, tôi nhận ra cảm giác từ cơ thể cô ấy. Cánh tay dẻo dai ôm chặt lấy tôi. Một bên ngực căng tròn áp vào người... Cánh tay siết chặt cơ thể tôi đầy nhiệt huyết theo từng nhịp chuyển động, bộ ngực như đang vuốt ve, cứ ấn vào rồi lại tách ra liên hồi.
──Được cứu hộ tuyệt vờiii!!
Mặt cười toe toét, tôi tưởng tượng xem Katsuyo sẽ cứu hộ tôi thế nào tiếp theo.
...Quả nhiên, cứu hộ là phải hô hấp nhân tạo và ép tim rồi. Katsuyo sẽ nói 「Vậy, mình bắt đầu hô hấp nhân tạo nhé」 rồi hôn tôi, áp đôi môi căng mọng lên môi tôi, vừa phả hơi thở ấm nóng vừa nói 「Tiếp theo là ép tim nhé」 rồi cưỡi lên người tôi, lắc hông ấn vào tim và rên rỉ 「Á... ! Taketo-kun, sao chỉ có chỗ đó là khỏe thế!? Cái cứng cứng đang chạm vào... ha aaaa!!」, vừa thở hổn hển vừa tiếp tục ép tim để cứu tôi, rồi 「Ư hự... a a! Mình, mình tới giới hạn rồi...」 với khuôn mặt tan chảy và bắt đầu cởi áo──.
「Không được đâu Katsuyo! Phải lắc hông đàng hoàng cho đến khi cứu được tôi chứ! Kìa kìa, hông lại dừng rồi kìa!!」
「...Sao lại là hông? Chỗ không được dừng là tay và chân chứ??」
Katsuyo vừa bơi vừa nhìn tôi với vẻ nghi hoặc...
「A, kh-không phải...! Đang nói chuyện hô hấp nhân tạo và ép tim mà!!」
「...Cả hai cái đó đều chẳng ai lắc hông cả. Mà Taketo-kun có ngưng thở hay tim ngừng đập đâu mà làm mấy cái đó.」
Katsuyo thở dài, buông tôi ra: 「Có vẻ khỏe lại rồi, bờ cũng gần, tự bơi được nhỉ?」
「──Oái!」
Hoảng hốt trong giây lát, nhưng tôi cũng kịp chỉnh lại tư thế và bắt đầu bơi.
Nhìn quanh thì thuyền Viking đã ở xa, bờ biển ngay trước mắt.
Lên đến bờ ngay lập tức, chúng tôi ngồi bệt xuống đất thở hồng hộc.
「May mà sống sót...」
「Đúng vậy... Mà cái phim trường này, toàn mấy cái cơ quan kỳ quặc...」
「Cơ quan Cảnh sát trưởng hay Viking, nghĩ kiểu gì cũng là bẫy dành cho kẻ xâm nhập chứ không phải dùng để quay phim. Cả phim trường bao quanh bởi tường lớn nữa... Tên Kuroto đó, chắc chắn định dùng nơi này như một "pháo đài" ngay từ đầu...」
Tôi đang rên rỉ đầy cay cú thì đột nhiên tiếng cười man dại chói tai vang lên.
「──Fuhahahaha! Túc địch Taketo, ngươi vẫn ngoan cố xuất hiện trước mặt ta sao!!」
Ngẩng mặt lên, một gã đàn ông mặc áo khoác tím đính kim sa lấp lánh đang đứng đó.
──Quê mùa vãi!!
Thoáng chốc bị sự sặc sỡ của bộ đồ cướp mất sự chú ý... nhưng nhìn kỹ lại, gã đàn ông đó là Naruki.
「...Naruki, cậu làm gì ở chỗ này thế.」
「Ta đến để đánh bại tên khủng bố xâm nhập là ngươi!」
「Vụ nổ đó không phải do tôi làm đâu! Là Kuroto tự biên tự diễn đấy!!」
「Là khủng bố mà còn chối quanh co... Kẻ địch gì mà thảm hại quá!!」
...Chậc! Quả nhiên đúng như Katsuyo nói, tôi nói gì người ta cũng không tin...
Đang suy nghĩ xem nên làm thế nào thì Naruki hét lớn: 「Chịu trói đi! Đoàn kịch của ta sẽ đánh bại các ngươi!!」
「...Đoàn kịch?」
Cùng với cái gật đầu của Naruki, vài người chạy đến, chắp tay sau lưng xếp hàng phía sau cậu ta.
Mặc kệ họ, Naruki bắt đầu cất giọng lanh lảnh.
「Hôm nay, chân thành cảm ơn quý vị dù bận rộn vẫn đến tham dự buổi công diễn của đoàn kịch "Narukiza", những nhà truyền giáo giải trí. Với phương châm mê hoặc, gây cười và lấy nước mắt, chúng tôi sẽ diễn hết mình, mong quý vị thưởng thức vui vẻ. Xin hãy ủng hộ trưởng đoàn Naruki cùng toàn thể đoàn viên」
Naruki nói một tràng dài không vấp váp...
Khoan đã, "Trưởng đoàn Naruki" á!?
「Naruki, cậu là trưởng đoàn của cái nhóm kỳ quặc này à!?」
「Vô lễ! Mau xin lỗi các đoàn viên của ta ngay!!」
Naruki chỉ tay về phía những người đứng sau lưng mà quát.
Người cầm sơ đồ ghế ngồi, người cầm đèn chiếu sáng, người cầm dụng cụ may vá... có đủ loại đoàn viên, nhưng có một điểm chung duy nhất. Tất cả đều là nhân viên hậu đài.
「Chẳng lẽ cái đoàn kịch này... diễn viên chỉ có mỗi Naruki thôi hả?」
「Chính xác! Ta đã tự mình tập hợp các thiên tài hậu đài, thành lập đoàn kịch để tôn vinh thiên tài diễn xuất là ta... Đó chính là "Narukiza"!!」
「...Đoàn kịch gì mà ích kỷ dữ vậy...」
Trong lúc má tôi đang giật giật, cô gái cầm sơ đồ ghế ngồi tiến lại gần.
「Hôm nay hai vị đi hai người nhỉ. Mời đi lối này ạ.」
Nụ cười tuyệt đẹp và giọng nói trong trẻo... Phong thái hướng dẫn quá đỗi xuất sắc khiến tôi và Katsuyo ngẩn người ra.
「Nào quý khách. Xin đừng đứng xem, mời ngồi vào chỗ đằng kia ạ.」
Chỗ mà cô gái chỉ tay vào chỉ là hai tấm đệm đặt trên nền đất. ...Chỉ có thế thôi, một cảnh tượng ngớ ngẩn... Bình thường thì chẳng ai gọi đó là ghế ngồi khán giả, nhưng được cô ấy hướng dẫn thì lạ thay trông nó cứ như ghế VIP vậy.
「Ng-Ngồi thử xem sao?」
「Ừ-Ừm. Đã lỡ rồi...」
Chúng tôi ngồi xuống đệm theo lời hướng dẫn.
Thì bất chợt, cô gái nhếch mép cười.
「──Hừ. Hãy thong thả thưởng thức nhé... Bí kỹ tiếp đón, Bẫy Dẫn Chỗ Ngồi VIP!!」
Ngay khi giọng nói đó vang lên, tấm đệm bắt đầu chìm xuống. Và chúng tôi... rơi xuống đầm lầy!
「Không lẽ tấm đệm này là bẫy sao!?」
「Đáng đời chưa! Nhận ra muộn quá đấy đồ ngốccc!!」
Cô gái chửi xéo tôi bằng chất giọng khàn đặc, chẳng còn chút gì của giọng nói trong trẻo lúc nãy.
──Chết tiệt! Bất cẩn quá!!
「Taketo-kun! Mau leo lên mặt đất, không là không thoát khỏi đầm lầy này được đâu!!」
Nghe Katsuyo nói, tôi kiểm tra lại thì bùn đã ngập đến eo. Do bùn có độ nhớt cao nên chân tay cử động rất khó khăn. Đúng như Katsuyo nói, phải leo lên nhanh không thì nguy hiểm.
Tôi vội chống tay lên mặt đất gần đó định trườn lên.
Nhưng một giọng nam vang lên cản trở.
「Hãy nhắm mắt trước độ sáng Lux áp đảo của đèn chiếu sáng của ta, và để tầm nhìn bị tước đoạt đi! Điện Quang Tuyệt Kỹ, Chiếu Sáng Điểm Đăng Shine Dark!!」
Ngay khi giọng nói vang lên, làn sóng ánh sáng khổng lồ mang theo cả sức nóng thiêu đốt ập đến chúng tôi.
「Chói quááá!!」
Vội vàng nhắm mắt lại, nhưng trước thứ ánh sáng tàn nhẫn xuyên qua cả mí mắt, tôi hoàn toàn bị mất thị giác.
「──Ô kìa, áo bị sờn rồi đấy ạ? Phải sửa ngay mới được...」
Bên tai, cô gái thì thầm lo lắng.
「Mặc bộ dạng đó ra ngoài thì xấu hổ lắm. Chỗ này khâu thế này, chỗ kia khâu thế kia...」
Nhắm mắt nên không biết tình hình, nhưng có vẻ cô gái đang dốc sức khâu áo cho tôi.
「C-Cảm ơn cậu.」
Đang khép nép cảm ơn... thì tôi nhận ra tay mình không cử động được nữa.
Tôi không thể vùng vẫy, cứ thế chìm dần xuống đầm lầy...
「Hô hô hô hô! Ta đã khâu áo cho ngươi không cử động được nữa rồi! Bách Thủ May Vá Nhất Thủ, Y Trang Tu Thiện Death Dresser đấy nhé!!」
「Sao cơ!? Không phải cậu sửa áo cho tôi à!?」
Tiếng kêu của tôi vô vọng, cơ thể cứ chìm xuống bùn trong khi tay bị trói và mắt không thấy gì. Đã ngập đến ngực rồi, chút nữa là không thở được.
「──Taketo-kun, cậu không sao chứ!?」
──Bục bục bục!!
Cùng với tiếng Katsuyo, tôi cảm thấy ai đó nắm lấy áo tôi kéo mạnh.
Nhờ thế mà chỉ khâu áo bị đứt, tôi lấy lại được tự do.
「Mình phá cái đèn rồi! Nào, mau chống tay xuống đất thoát khỏi đầm lầy đi!!」
Nghe vậy tôi mở mắt ra, thấy cái đèn bị hỏng và nhóm Naruki đang cuống cuồng sửa chữa.
「──Khốn kiếp Taketo! Thế này thì buổi công diễn hôm nay bị hủy mất!!」
Naruki vừa chửi rủa vừa chỉ đạo đoàn viên, hối hả sửa đèn.
...Tôi có phá đèn đâu chứ. Hơn nữa, ưu tiên sửa đèn hơn là đánh bại tôi à...
Tuy là cơ hội nhưng việc bị xếp sau cái đèn khiến tôi thấy hơi bực mình, tôi vươn tay lên mặt đất.
Khó khăn lắm mới thoát khỏi đầm lầy đứng lên đất bằng, tôi không kịp thở, hét về phía Katsuyo.
「Katsuyo, nhân lúc này dùng Đào Sắc Thăng Thiên Porno of Harem!」
「Rõ rồi!!」
Katsuyo bắt đầu kiểm tra danh sách học sinh và thư pháp, thì các đoàn viên nhận ra hành động của chúng tôi liền chạy đến.
「──Ta đã nghe về tuyệt kỹ đó rồi! Đừng hòng dùng!!」
Gã đàn ông hét lên, ném những đạo cụ nhỏ như kiếm giấy bồi hay khiên gỗ về phía này.
「Oái! Chờ...!!」
Thấy tôi hoảng hốt né tránh, Katsuyo nói nhanh: 「Taketo-kun! Ước mơ của đạo cụ nhỏ-san là "Làm ra thanh kiếm giấy bồi chém sắt như chém bùn" đấy!」
「Hảả!? Giấy bồi sao chém được... Thôi kệ... Thế thì──. 『Thanh kiếm giấy bồi anh làm, sắc bén thật đấy. Nhìn này, áo em rách toạc...』. Cô gái nói với vẻ mê đắm, hướng chiếc áo lót lộ ra về phía chàng trai, cười thách thức: 『Muốn chém luôn áo lót của em không?』──」
「──Có cho mày nói tiếp đâu!」
Tiếp theo gã ném đạo cụ nhỏ, giờ đến lượt một gã ném đạo cụ lớn như tấm ván vẽ phong cảnh hay cột làm bằng xốp về phía chúng tôi.
「Ước mơ của đạo cụ lớn-san đó là "Xây lâu đài bằng xốp và sống trong đó" đấy!」
「Lâu đài ọp ẹp thế nguy hiểm lắm! ...Thiệt tình. Đành phải ảo tưởng cưỡng ép vậy. Ờ thì──. 『Từ hôm nay lâu đài xốp này là nhà của hai ta nhé』. Cô gái vui vẻ nói rồi ôm chầm lấy chàng trai, cười nũng nịu: 『Ôm em nhẹ thôi kẻo vỡ xốp nhé』──」
「──Đã bảo là không cho dùng tuyệt kỹ mà!」
Từ sau gã ném đạo cụ lớn, một cô gái dùng tờ rơi của đoàn kịch phi tới tấp như phi tiêu xé gió.
「──Aaa tức quá! Đối thủ đông thế này sao mà nói chuyện khiêu dâm được!!」
Tôi vừa chạy trốn vừa la hét, thì nhìn thấy rất nhiều người đang chạy đến từ hướng cung điện.
Không thể nào... Ngần này người đã khổ chiến rồi, đối đầu với số lượng kia thì...
Mặt tôi tái mét.
...Mình sẽ thua ở đây sao... thua mà không cứu được ai sao...
Nghĩ đến đó, tôi vô thức cắn chặt môi.
「...Không chịu đâu. Tôi, thua ở nơi thế này... thua mà không cứu được ai... Tôi không chịu!!」
「──Hô. Đến đưa kịch bản mới của Kuroto-senpai sao. Đây là tác chiến tiếp theo──」
Phản ứng với từ "Kuroto", tôi quay sang thì thấy viện binh từ hướng cung điện đang tập trung quanh Naruki. Naruki xem qua quyển sách mà viện binh đưa cho, gật đầu liên tục.
Và rồi, cậu ta dừng mắt ở một chỗ trong sách, đột nhiên cười lớn.
「Fuhahahaha! Túc địch Taketo, chuyện thú vị rồi đây! Có vẻ như Fukune-san đã quyết định dùng sức mạnh của lòng căm thù ngươi để diễn cảnh hòa nhạc! Thật đáng mừng!!」
「Cái gì cơ!? Narukara-san diễn cảnh hòa nhạc...!!」
『──Dùng sức mạnh của lòng căm thù cậu để diễn cảnh hòa nhạc... Đó là kịch bản thực sự của anh.』
Tôi nhớ lại những lời Kuroto đã nói ở cổng phim trường.
──Mọi chuyện đang diễn ra đúng theo kịch bản của Kuroto!
Đối mặt với sự thật đó, tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.
「...Narukara-san, thật sự căm thù tôi sao...?」
Sự bất an cứ lớn dần, tôi bực bội với hiện thực chỉ biết chạy trốn khỏi đòn tấn công của đoàn kịch.
──Không phải lúc dây dưa ở đây! Phải nhanh lên, không thì Narukara-san sẽ hoàn toàn bị thao túng bởi kịch bản của Kuroto mất!!」
「──Hừm hừm. Ra thế. Viện binh đến là những đoàn viên mới đã được chỉ đạo diễn xuất sao.」
Naruki đọc xong cuốn sách, lẩm bẩm vẻ mãn nguyện. Sau đó cậu ta hét lớn: 「Tất cả ngừng tấn công! Tập hợp lại đây!!」
「...Ngừng tấn công, rốt cuộc là có ý đồ gì... ?」
Tôi nhìn với vẻ nghi hoặc, Naruki bắt đầu bàn bạc với mọi người.
Định bụng nhân lúc này bỏ chạy, nhưng các đoàn viên trong lúc bàn bạc vẫn liếc nhìn về phía này kiểm tra nên chúng tôi không thể cử động.
Đợi một chút cho cuộc nói chuyện tạm lắng, Naruki bước lên một bước như để ổn định lại tình hình.
Rồi cậu ta cười ngạo nghễ, phất chiếc áo khoác tím đính kim sa lấp lánh như muốn khoe khoang.
「Nào quý khách. Buổi công diễn của "Narukiza" chúng tôi bắt đầu từ bây giờ, xin hãy thưởng lãm!」
Cái kiểu tạo dáng đậm chất sân khấu...
Người ta đang vội, lại còn cố tình chèn thêm mấy cái màn diễn sâu chẳng đâu vào đâu... Quả nhiên Naruki, rất phiền phức.
0 Bình luận