Tập 05: Hân hạnh ra mắt Lớp học của Nữ vương!
Chương 10 「Cái bẫy quần lót trắng tinh!?」
0 Bình luận - Độ dài: 10,584 từ - Cập nhật:
「Cái bẫy quần lót trắng tinh!?」
「Cô có thể dâng hiến tất cả cho nghệ thuật khiêu dâm không?」
Trong phòng làm việc khi bóng tối hoàng hôn đang dần buông xuống, cô gái sợ hãi lùi về phía cửa ra vào như thể bây giờ mới nhận ra nguy hiểm.
「Tôi... tôi không thể làm chuyện đó được!」
Bên ngoài bộ đồng phục thủy thủ được mặc một cách nghiêm chỉnh, cô tự ôm lấy bản thân mình. Có lẽ đó là sự kháng cự yếu ớt để không bị tôi lột trần. Tuy nhiên, chính vì ép chặt bộ quần áo vào người mà cô lại càng phơi bày những đường nét cơ thể. Dù nói rằng chưa biết đến đàn ông, nhưng cơ thể bắt đầu chín muồi kia lại đang khẳng định sự hiện diện của bầu ngực căng đầy và đường cong nơi eo thắt.
「Đang sốt ruột lắm phải không? Dù ngày xưa có được gọi là thiên tài văn học đi nữa, nếu trượt dài trong khủng hoảng quá lâu thì độc giả cũng sẽ quên ngay thôi. Tôi đang nói là tôi sẽ phá vỡ bức tường đó cho cô đấy, hiểu không?」
「Phá vỡ bức tường cái gì chứ! Chỉ vì bán được chút ít mà ra vẻ đàn anh... Nếu được ôm ấp gái trẻ thì anh thế nào cũng được chứ gì!!」
「...Hừm. Nói năng cũng ghê gớm đấy. Rõ ràng chưa biết mùi đàn ông mà lại định viết về tình yêu nam nữ nên mới không viết được chứ gì. Thế nên tôi mới bảo là sẽ dạy cho cô biết đàn ông là thế nào.」
Vừa nói, tôi vừa gỡ tay người phụ nữ đang tự ôm lấy mình ra, giải phóng bộ quần áo khỏi sự kìm kẹp. Sau đó, tôi luồn tay vào trong từ vạt áo và trườn lên ngực cô.
「Khoan... a... dừng lại...」
Tôi đẩy chiếc áo ngực lệch đi bên trong lớp áo ngoài, dùng đầu ngón tay trêu đùa bầu ngực vừa được giải phóng. Bầu ngực chớm nở đàn hồi như thể bên trong được lấp đầy, đẩy mạnh lại ngón tay tôi.
「Tôi nghĩ nếu biết đến đàn ông ở đây, cô sẽ viết được tiểu thuyết hay đấy. Cô có thể dâng hiến tất cả cho nghệ thuật không? Có thể phơi bày tất cả vì nghệ thuật không?」
「Gian xảo quá... Anh thừa biết tôi chỉ còn có tiểu thuyết mà...」
Có lẽ chưa hiểu khoái cảm là gì, người phụ nữ nhìn bàn tay đang trườn trên ngực mình với vẻ bối rối. ...Đành chịu thôi. Chính vì ngây thơ nên tôi mới phải cất công dạy dỗ thế này.
Tôi bất ngờ cướp lấy đôi môi của người phụ nữ. Sự mềm mại, mịn màng của đôi môi chưa từng biết đến vẩn đục cho đến tận giây phút này thật dễ chịu.
「Ưm... ưm hư...」
Sự kháng cự của người phụ nữ không thể thành lời, khuôn mặt đang bối rối bắt đầu méo xệch đi vì hối hận rõ rệt. Giờ thì, không thể quay đầu lại được nữa.
Tôi chậm rãi lướt lưỡi từ tai xuống gáy, dạy cho cô ta biết thế nào là khoái cảm. Mồ hôi lấm tấm bắt đầu rịn ra tích tụ nơi gáy, làm dậy lên nồng nàn mùi hương ngọt ngào của người phụ nữ. Có lẽ do không bật đèn, tiếng thở hổn hển của người phụ nữ rên rỉ trong bóng chiều tà nghe thật gợi cảm một cách kỳ lạ.
「Với một gã đàn ông hèn hạ như anh... tôi... tôi...」
Trong khi một tay xoa nắn bầu ngực, tay kia tôi luồn vào trong váy. Chiếc quần lót đã bắt đầu ướt đẫm nóng hổi. Tâm hồn và thể xác là hai thứ tách biệt, hay đó chỉ là sự kháng cự nơi đầu môi...
「Tôi hỏi lại lần nữa. Cô có thể dâng hiến tất cả vì nghệ thuật không?」
Người phụ nữ không trả lời câu hỏi đó. Cô chỉ nắm chặt lấy vạt áo tôi như muốn cầu cứu.
「──Với tốc độ này thì kiểu gì cũng kịp deadline nhỉ.」
Tôi đặt chiếc bút chì kim xuống, vươn vai ngay trên ghế ngồi. Lúc này đang là giờ nghỉ giải lao, các học sinh khác trong lớp cũng đang thư giãn theo cách riêng của mình.
「Này, thầy giáo bảo nộp bài tiểu luận nhanh lên đấy...」
Quay về hướng có tiếng nói, một cô gái tóc ngắn hơi đỏ lọt vào tầm mắt tôi. Đó là thiên tài kèn clarinet Narukara Fukune. Những học sinh có mặt tại ngôi trường nội trú Inspiration này đều là những người được gọi là "thiên tài" trong một lĩnh vực nào đó. Tài năng của tôi là──.
「Cậu lại viết tiểu thuyết tình cảm à? Nhắc mới nhớ, Fukune vẫn chưa được đọc nhỉ.」
「Na, Narukara-san bận tập luyện kèn clarinet mà. Không cần ép mình đọc đâu.」
「Fukune cũng không hay đọc tiểu thuyết lắm, nhưng nếu là đồ của bạn trong lớp viết thì──」
「Không sao đâu mà! Narukara-san cứ cố gắng tập clarinet đi!!」
「...Vậy sao? Nhưng lúc nào đó cho mình đọc nhé.」
Narukara-san tung vạt váy đồng phục, quay trở về chỗ ngồi của mình.
「Nguy hiểm thật... Tiểu thuyết của mình kích thích quá mạnh đối với Narukara-san.」
Câu chuyện tôi đang viết... thực ra là truyện khiêu dâm. Tuy nhiên, không phải là thứ khiêu dâm cấm trẻ em dưới 18 tuổi rẻ tiền, mà là nghệ thuật khiêu dâm (pornography). Trong mắt thế gian, tôi được biết đến với bút danh Akutagawa Taketo, một nam nhà văn lôi cuốn bí ẩn 35 tuổi, nhưng danh tính thật sự lại là một cậu học sinh năm nhất trung học ngây thơ trong sáng, Akutagawa Taketo. Nếu biết cuốn tiểu thuyết kia được viết không phải bằng kinh nghiệm của người lớn mà bằng ảo tưởng của một thiếu niên, quý độc giả chắc sẽ buồn lắm.
「Nhà văn biến thái xem ra cũng biết xấu hổ nhỉ. Viết cái loại tiểu thuyết siêu dâm dục đó giữa thanh thiên bạch nhật mà lại chỉ giấu mỗi Narukara, thật nực cười.」
Từ phía cuối lớp vang lên giọng nói của một người phụ nữ nghe như đang cười nhạo. Quay lại nhìn, tôi thấy một cô gái mặc quần jeans, đặt chiếc máy ảnh ống kính đơn phản lên bàn. Cô ta khoanh tay trong chiếc áo sơ mi dài tay, ngồi vắt chân trên ghế với vẻ bề trên. Cô ta cao hơn tôi một chút và là một mỹ nhân, nhưng lại có ánh mắt sắc lẹm như thể sẵn sàng gây sự bất cứ lúc nào.
「K, không liên quan đến cậu!? Vậy Raika có thể nói mấy chuyện tục tĩu, dâm dãng hay bẩn thỉu với Narukara-san không!?」
「Hừm, xem nào... Khoảnh khắc một thiếu nữ ngây thơ thức tỉnh trước thế giới người lớn nhơ nhuốc cũng khá là thú vị và đáng để chụp đấy──」
「Cấm chụp!」
Cô ấy là Meiki Raika. Một nhiếp ảnh gia mới nổi được đánh giá cao nhờ việc dùng máy ảnh cắt lấy những khoảnh khắc xấu xí nhất của con người. Điều đáng sợ là nếu là cô ta, cô ta hoàn toàn có thể chụp những bức ảnh như thế của Narukara-san thật. Hay nói đúng hơn, đáng sợ ở chỗ cô ta có vẻ sẽ không từ thủ đoạn nào để chụp được.
「Nếu cậu làm chuyện kỳ quặc với Narukara-san, tôi nghĩ mọi người sẽ không im lặng đâu.」
「Mọi người... à. Trong đó bao gồm cả con gái nên đáng sợ thật đấy. Đã thế lại còn nghiêm túc nữa chứ.」
「Kẻ thích những thứ xấu xí như Raika mà lại nói thế về Yuri (Bách hợp) sao.」
「Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ nói là sự ghen tuông của phụ nữ đáng sợ thôi. Với lại, Yuri thường được thể hiện một cách ngọt ngào mà. Chính cậu là một phần của giới nghệ sĩ thì nên cẩn thận lời ăn tiếng nói đi.」
Raika nói vậy rồi quay mặt về phía cửa sổ. Nghĩ kỹ thì tôi không hiểu rõ quan điểm tình yêu của cô ta lắm. Ở học viện này, chuyện con trai thích con trai hay con gái thích con gái là bình thường. Không thể đoán trước được ai có quan điểm tình yêu như thế nào. ...Tiện thể nói luôn, tôi là trai thẳng. Do tính chất nghề nghiệp nên hay bị hiểu lầm, nhưng xét việc tôi dấn thân vào nghệ thuật thì có thể nói tôi là người có nhân cách cao khiết.
Sau giờ học, khi đang trên đường về ký túc xá nam, tôi thấy một chiếc quần lót trắng rơi bên vệ đường.
May... may mắn quá!
Nhìn quanh thì lại thêm một điều may mắn nữa là không có ai qua lại.
「Tạm thời cứ thu giữ đã.」
Cầm chiếc quần lót lên, tôi nấp vào bóng cây gần đó và kiểm tra kỹ lưỡng. Trên đó có in hình chú chó con, thoang thoảng mùi nước giặt. Có vẻ như vừa mới giặt xong. Chắc là gió thổi bay từ khu giặt đồ của ký túc xá nữ sang đây.
Lúc đó, một nghi vấn chợt thoáng qua trong đầu. Về người có lẽ đã mặc thứ này. Xác suất chủ nhân của chiếc quần lót tôi tình cờ nhặt được là một mỹ nhân, dễ thương hay giống thần tượng thì cũng chỉ đến thế mà thôi. Khả năng cao nhất có lẽ là──.
「Đem trả cho ký túc xá nữ vậy. Mà, ngay từ đầu tôi đã định thế rồi.」
Tôi gật đầu rồi đi về phía ký túc xá nữ, giao nộp chiếc quần lót cho bác bảo vệ như đồ đánh rơi.
Có lẽ vì làm việc tốt nên tâm trạng tôi thực sự trở nên sảng khoái.
Ngày hôm sau, khi đến trường, không hiểu sao ảnh của tôi được dán đầy hành lang. Cảnh tôi đang ngước nhìn ký túc xá nữ, cảnh tôi cầm chiếc quần lót, cảnh tôi cầm quần lót nói chuyện với bác bảo vệ... Nhìn tổng thể thứ tự dán ảnh và biểu cảm của tôi, nó tạo ấn tượng như thể tôi đang lảng vảng quanh đó nhìn trộm ký túc xá nữ thì tình cờ nhặt được quần lót, vừa thốt lên "Lucky!" với vẻ mặt hớn hở thì bị bác bảo vệ bắt gặp và xảy ra xô xát lớn.
「──Tại sao cậu lại cầm quần lót trước ký túc xá nữ thế?」
Narukara-san đã đứng bên cạnh từ lúc nào, nhìn tôi với vẻ thắc mắc.
「À, n-nó rơi ở quanh đó ấy mà. Thấy tội nghiệp nên mình đem trả thôi.」
「Cậu giỏi thật đấy.」
Narukara-san nhìn vào mắt tôi và mỉm cười... A, đừng hướng đôi mắt xinh đẹp đó về phía mình. Cảm giác... tội lỗi vô cùng...
「A, cửa sổ phòng của Fukune kìa.」
Narukara-san không hề giải mã bố cục đầy ác ý của những bức ảnh mà chỉ ngây thơ ngắm nhìn. Sự ngây thơ đó càng tra tấn lương tâm tôi hơn nữa.
Người làm trò... trò quấy rối này chỉ có một người thôi!
「Raikaaa!!」
Tôi vừa xé những bức ảnh dán trên hành lang vừa chạy thục mạng.
Bước vào lớp, tôi thấy Raika đang ngồi vắt chân ở chỗ của mình với vẻ bất mãn.
「Tôi định bắt lấy cái "tính thái" chứ không phải sinh thái của nhà văn khiêu dâm... nhưng có vẻ vẫn còn hời hợt quá. Lúc chụp tôi cứ tưởng là ngon rồi, nhưng mấy bức ảnh chẳng có lấy một mảnh biến thái nào như thế đúng là thất lễ với cậu thật. Xin lỗi nhé.」
「Xin lỗi nhầm chỗ rồi!」
「Cậu không hài lòng với quần lót của tôi sao? Thế nên mới có cái biểu cảm hời hợt đó──」
「Khoan, cái quần lót in hình chó con dễ thương đó... là của Raika hả!?」
「Tôi đã giặt sạch sẽ rồi mà. Không, hay là vì giặt rồi nên mới không được... Đúng là thất sách của bản thân.」
Raika thở dài, rồi im lặng với vẻ mặt thấm đẫm sự cay đắng.
A... Ai đó làm ơn dạy cho cô ta về sự tồn tại của khái niệm thường thức đi...
Sau đó, cả hai chúng tôi vinh dự được gọi lên phòng giáo viên để nghe tra hỏi. Tôi đã mong đợi Raika bị mắng tơi tả, nhưng cô ta chỉ bị mắng chút xíu rồi không bị phạt gì cả.
「Thầy ơi! Em đang gặp rắc rối lớn vì bị mọi người hiểu lầm do ảnh của Raika đấy ạ!」
「Yên tâm đi. Thầy nghĩ danh dự của em với tư cách là một nhà văn khiêu dâm không bị sứt mẻ chút nào đâu.」
Sự phản kháng tuyệt vọng của tôi cũng vô ích, bị gạt đi một cách nhẹ nhàng.
「Nếu là trường bình thường thì bị đình chỉ học rồi ấy chứ...」
Có lẽ vì đây là ngôi trường toàn những học sinh không bình thường, nên lòng bao dung của các thầy cô cũng sâu sắc một cách kỳ lạ.
Hức...! Nghĩ lại thì ngay từ khi nhập học tôi đã không hợp với Raika rồi. Sắp tới giới hạn chịu đựng của tôi rồi đấy!!
「──Chính vì vậy, môn học đặc biệt lần này sẽ là quảng bá cho Học viện Inspiration hướng tới các thí sinh dự thi năm nay. Thầy sẽ chia nhóm để tận dụng tài năng của các em, hãy hoàn thành công việc được giao một cách có trách nhiệm.」
Thầy giáo mặc vest tiếp tục công bố các nhóm.
Tại học viện này, ngoài các môn học thông thường cần giảng dạy ở bậc trung học phổ thông, còn tồn tại nhiều môn học đa dạng. Môn học đặc biệt là những tiết học biến đổi tùy theo thời điểm, nói cách khác là những tiết học "cái gì cũng chơi". Việc giao phó quảng bá học viện cho học sinh năm nhất đã toát lên cái cảm giác "cái gì cũng chơi" đó rồi.
「──Nhóm tiếp theo làm áp phích. Nhà văn Akutagawa Taketo và nhiếp ảnh gia Meiki Raika sẽ cùng thực hiện. Nhóm tiếp theo──」
──Hả!? Tôi... chung nhóm với Raika á!?
「Ra thế, lời quảng cáo sẽ giao cho nhà văn biến thái à. Học viện này cũng mạo hiểm gớm.」
Raika nhếch mép cười có vẻ thích thú.
「Thưa thầy, em tuyệt đối không muốn chung nhóm với Raika! Chuyện Raika dán ảnh chụp trộm em đầy hành lang, chắc cũng đã đến tai thầy rồi đúng không ạ!?」
「Đừng để tình cảm cá nhân xen vào công việc.」
Thầy giáo buông một câu lạnh lùng rồi thản nhiên tiếp tục công bố các nhóm khác.
...Đây là tiết học mà. Công việc cái gì chứ...
「Tôi cũng mong chờ theo một cách nào đó xem cậu sẽ đặt lời tựa thế nào cho ảnh của tôi đấy.」
Raika đến trước mặt tôi, lôi từ túi quần jeans ra những bức ảnh xấu xí của nhiều người khác nhau và xếp ra.
「Mấy bức ảnh... mấy bức ảnh như thế này thì hay ho ở chỗ nào, tôi hoàn toàn không hiểu nổi!」
Cơn giận tích tụ bùng nổ, tôi xé nát và giẫm đạp lên từng bức ảnh của cô ta. Thấy tôi như vậy, Raika ngây người ra trong khoảnh khắc... nhưng ngay sau đó, vai cô ta bắt đầu run lên vì giận dữ.
「C-Cậu... dám làm thế với tác phẩm của tôi à!」
「Tôi sẽ làm bao nhiêu lần cũng được! Giống như mấy bức ảnh cô dán ở hành lang hôm trước ấy!」
「Mấy bức ảnh hôm trước là tác phẩm thất bại nên tôi mới tha cho đấy! Nhưng... hiểu rồi. Có vẻ như cậu không hiểu nghệ thuật của tôi. Vậy thì tôi sẽ xuất bản một cuốn sách ảnh tập hợp toàn những sự xấu xí của cậu, để hỏi xem thế gian đánh giá thế nào!!」
Raika cao giọng, rồi bỏ mặc tiết học mà đi về phía cửa lớp.
「Cứ chờ đấy! Tôi sẽ dạy cho cậu biết thế nào là nghệ thuật chân chính!!」
Vài ngày đã trôi qua kể từ đó. Không biết chụp trộm từ bao giờ, Raika bày la liệt ảnh của tôi lên bàn và cứ trừng mắt nhìn chằm chằm suốt cả giờ học.
Nguy to... Cô ta nghiêm túc rồi. Cô ta thực sự định xuất bản cuốn sách ảnh xấu xí về tôi. Nếu không tìm cách ngăn lại, sự xấu hổ của tôi sẽ lan truyền khắp thế gian mất...
「...Tôi cũng sẽ không từ thủ đoạn nào nữa đâu... Giống như ảnh của Raika thôi!!」
Với người theo phe phim nhựa như Raika, chỉ cần thu hồi toàn bộ ảnh và phim âm bản là sẽ ổn thôi. Việc cần làm chỉ có một. Đúng vậy──Điều tra xâm nhập!!
Xung quanh chỉ có tiếng gió thổi. Lối vào ký túc xá nữ đèn đuốc sáng trưng, nhưng ánh sáng từ các cửa sổ phòng hầu như đã tắt. Giờ này chắc đa số mọi người đã ngủ say. Sau khi xác nhận xung quanh không có bóng người, tôi rón rén tiến vào trong bóng tối để không bị bác bảo vệ phát hiện.
Lối vào ký túc xá lúc nào cũng có bảo vệ nên không thể lại gần. Chỗ tôi hướng đến là bên hông tòa nhà. Mục tiêu là──Đột nhập trực tiếp vào phòng Raika! Tôi đã điều tra được phòng cô ta là phòng 305. Còn lại... chỉ là hành động thôi!!
Tôi luồn cổ tay vào lõi cuộn băng dính to bản, đeo nó như một chiếc vòng tay. Tiếp theo, tôi lấy ra sợi dây thừng có gắn móc từ trong ba lô, ném về phía trên cửa sổ phòng 305.
──Cạch.
Được rồi, móc trúng rồi!
Bác bảo vệ vẫn chưa phát hiện ra. Tôi hết sức cẩn thận không gây tiếng động, leo lên đến cửa sổ phòng Raika. Vẫn nắm chặt dây thừng, tôi đặt mũi chân lên khung cửa sổ để giảm bớt gánh nặng cho tay, rồi dán cuộn băng dính đang đeo ở cổ tay lên cửa kính. Làm thế này tiếng cửa sổ vỡ sẽ giảm đi đáng kể, và kính cũng không bị văng tung tóe.
Dùng khuỷu tay đập vào cửa sổ làm vỡ một phần kính, tôi luồn tay qua đó mở khóa.
「Đành chịu thôi. Ngoài cách này ra, chẳng còn cách nào ngăn Raika lại cả...」
Nhắc mới nhớ, trước đây tôi từng bị nghi ngờ là đột nhập vào ký túc xá nữ để nhìn trộm. Đó là một hiểu lầm đau lòng do nghề nghiệp nhà văn khiêu dâm, nhưng không ngờ có ngày tôi lại thực sự phải đột nhập vào đây...
Sau khi vào trót lọt, tôi căng mắt nhìn trong bóng tối để xác định vị trí của Raika.
──Không có?
「Giờ này cô ta đi đâu được nhỉ...?」
Nhờ không cần phải lo lắng về tiếng động nữa, sự căng thẳng cũng giảm bớt. Tôi lấy đèn pin từ trong ba lô ra và soi quanh phòng. Nhưng... có gì đó lạ lắm. Bên trong hẹp một cách kỳ dị. Cảm giác như không gian chỉ bằng một nửa phòng tôi...
Nghĩ đến đó, tôi nhận ra một bức vách tạm được dựng lên chia đôi căn phòng. Bước vào trong, tôi thấy bàn làm việc, một số máy móc, bồn rửa được lắp thêm, và bên cạnh máy cắt giấy đặt trên bàn là những chồng ảnh.
「Tự tráng rửa ảnh luôn sao. Cải tạo lại phòng chỉ để làm việc này...」
Quả không hổ danh là người nhập học nhờ tài năng nhiếp ảnh. Thu hẹp phòng ở đến mức cực đoan để dành chỗ làm việc, đúng là triệt để thật.
「Ấy, không phải lúc để thán phục.」
Tôi vội vàng nhưng vẫn lục soát kỹ càng phòng của Raika.
「Không được... Ảnh và phim âm bản nhiều quá...」
Thế này thì mất quá nhiều thời gian để tìm ra những thứ có hình tôi. Thà mang hết đống ảnh và phim ở đây về rồi chọn lọc sau có khi còn nhanh hơn. Khi tôi bắt đầu nhét bừa ảnh và phim vào ba lô, một bức ảnh được trang trí cạnh giường lọt vào mắt tôi.
Trong đó là Raika mặc một chiếc váy liền thân màu trắng, khác hẳn với vẻ ngoài quần jeans thường ngày. Có vẻ là ảnh thời cấp hai, chụp cùng một nam một nữ trạc tuổi cô ấy đứng hai bên.
「Gì thế này... Cũng biết cười bình thường đấy chứ.」
Nụ cười của Raika trong ảnh là nụ cười của một cô gái đúng lứa tuổi. Không thể tưởng tượng nổi từ ánh mắt gây gổ thường ngày.
「──Ai đó!」
Giọng con gái vang lên sắc lẹm.
N-Nguy rồi! Raika về rồi!!
Tôi hoảng hốt định trèo cửa sổ chạy trốn thì Raika lao tới tóm lấy, cả hai cùng ngã nhào.
「Cậu... Taketo hả!?」
「Hự──!」
Tôi bật dậy định chạy thoát nhưng bị Raika nắm lấy vạt áo và lại ngã xuống. Khi định thần lại, tôi... đang nằm đè lên người Raika.
Cô ấy nhận ra tình trạng của mình, ngước nhìn lên tôi như để xác nhận lại bản thân đang bị dồn vào đường cùng.
「Cậu làm gì trong phòng tôi? Cậu định... làm gì tôi?」
Giọng nói đó nghe gợi cảm một cách lạ lùng, khiến tôi bất giác nuốt nước bọt.
──Tách.
Trên tay Raika đã cầm chiếc máy ảnh từ lúc nào.
「Bức ảnh khoảnh khắc nhà văn khiêu dâm quyết tâm cưỡng hiếp phụ nữ──」
「Không có quyết tâm!」
──Tách.
「Bức ảnh khoảnh khắc nhà văn khiêu dâm quyết tâm cưỡng hiếp phụ nữ nhưng thất bại và đang biện minh──」
「Không có làm!」
──Tách.
「Bức ảnh khoảnh khắc nhà văn khiêu dâm quyết tâm cưỡng hiếp phụ nữ nhưng thất bại, và thất bại cả trong việc biện minh──」
「Đủ rồi đấy!!」
Raika thở dài, ngước nhìn tôi với vẻ phiền phức đến mức không thể tin được là cô ta vừa nghĩ mình sắp bị tấn công.
「Thế tại sao lại đột nhập vào phòng tôi? Vì lỡ nắm cái quần lót của tôi một cách nửa vời nên không kìm nén được nữa mà mò đến ban đêm hả?」
「Không phải! Vì Raika bảo sẽ xuất bản sách ảnh tập hợp những khoảnh khắc xấu xí của tôi nên tôi đến để ngăn lại!!」
「Ra là vậy... Nhưng tác phẩm của tôi bị sỉ nhục như thế thì... Với tôi thì không còn cách nào khác là phải để thế gian phân định đúng sai.」
Tôi vẫn đang trong tư thế nằm đè lên và nhìn xuống Raika, nhưng trong một khoảnh khắc, tôi có ảo giác như Raika đang nhìn xuống mình.
...Thiếu nữ trong bức ảnh mặc váy trắng kia, không thể tin được là cùng một người với cô gái đang ở trước mắt này...
Tôi đưa mắt nhìn về phía bức ảnh cạnh giường.
「Rõ ràng cũng trân trọng bày biện một bức ảnh bình thường như thế mà... Có cần thiết phải cố chấp với những bức ảnh xấu xí đến vậy không.」
「...Cái đó à. Cái đó... là xấu xí đấy. Bức ảnh xấu xí nhất mà tôi có.」
...Xấu xí? Trong ảnh, hai thiếu nữ và một thiếu niên đang cười đùa với nhau có vẻ rất thân thiết. Nhìn thế nào cũng không thấy xấu xí chút nào cả...
「Nếu không định cưỡng hiếp thì tránh ra đi.」
Nghe Raika nói, tôi vội vàng tránh ra. Cô ấy ngồi lên giường như không có chuyện gì xảy ra, ngắm nhìn bức ảnh đặt bên cạnh.
「Sự ghen tuông của đàn ông thì khó coi, nhưng sự ghen tuông của phụ nữ thì đáng sợ. Không... là thứ xấu xí.」
Ánh mắt cô ấy nhìn vào bức ảnh đượm buồn hơn bao giờ hết. Tôi thấy vẻ đó, bất giác không nói nên lời, đứng chôn chân tại chỗ.
「Làm cái mặt ngu ngốc gì thế? Dục vọng không được giải tỏa hết sinh mủ rồi à?」
「Vốn dĩ tôi đâu có dục vọng gì!」
「Thế à? Để sau tráng ảnh ra kiểm chứng xem.」
「Không... cái đó thì hơi...」
Raika để mắt đến chiếc ba lô của tôi, tự tiện mở ra và bắt đầu lôi những bức ảnh và phim bên trong ra. Rồi cô lẩm bẩm như nói một mình.
「Chẳng có gì to tát cả. Chỉ là chuyện tôi bày một bức ảnh xấu xí thôi.」
Có lẽ không nên phản ứng lại thì tốt hơn. Nhưng tôi không chịu được sự im lặng nên đã buột miệng.
「Trông có vẻ là những người hiền lành. Chuyện đó... tôi cũng hiểu cảm giác Raika trân trọng giữ gìn bức ảnh mà.」
Nghe vậy, Raika nhìn lại bức ảnh như để xác nhận một lần nữa, rồi hỏi một cách rất tự nhiên.
「Cậu đang nói về đứa nào?」
Không, đứa nào là sao... hả?
「Ba người thì quả nhiên là khó khăn. Ngay cả hẹn hò một đối một mà còn nhiều kẻ chia tay cơ mà.」
C-Chẳng lẽ... cả hai luôn!? Nhưng mà, chuyện đó...
「Sự xấu xí của tôi khi không thể vứt bỏ thứ này, chính tôi cũng không chụp được.」
...Chuyện quá bất ngờ khiến đầu óc tôi chưa kịp xử lý. Hay đúng hơn là đang rất hỗn loạn.
「Chuyện đó... hả? Tóm lại là mối quan hệ tay ba hay là hẹn hò ba người, và hơn nữa bức ảnh đó là khoảnh khắc xấu xí của Raika──đó là sự thật lịch sử, và bằng chứng lịch sử chính là bức ảnh xấu xí đó, có đúng không?」
「Định bắt tôi nói hai lần hả, đồ ngốc.」
「X-Xin lỗi. Tại thấy một thế giới mà tôi không biết mở ra trước mắt...」
「Nghệ thuật phải bình đẳng với tất cả. Bất kể là ai, sự thể hiện vẫn luôn tồn tại ở đó. Cậu cũng dấn thân vào nghệ thuật thì phải hiểu chứ. Không có lý do gì để tôi phải giấu đi bức ảnh xấu xí của mình.」
Cách nói chuyện thật rắc rối. Nhờ vậy mà đến giờ đầu óc tôi vẫn chưa sắp xếp lại được. Tuy nhiên, nhờ câu nói vừa rồi tôi mới nhận ra một điều. Trong cách thể hiện của Raika có triết lý riêng của cô ấy. Dù tôi vẫn chưa thể chấp nhận lập trường và phương pháp chụp ảnh của cô ta, nhưng có vẻ như không phải cô ta chụp những bức ảnh xấu xí chỉ để cho vui. Là một người cùng làm nghệ thuật, tôi cảm thấy mình phải công nhận điều đó.
「...Tôi vẫn ghét việc phải chung nhóm với Raika, nhưng thôi thì cứ hoàn thành cái áp phích cho tử tế vậy.」
「Hừm. Nói hay nhỉ. Cơn gió nào thổi cậu đổi chiều thế?」
「Tôi định nhờ cô cho xem. Những bức ảnh xấu xí đầy tâm huyết ấy.」
「Không cần cậu nói tôi cũng đã định làm rồi. Nhưng mà tội sỉ nhục ảnh của tôi, xâm nhập gia cư bất hợp pháp và phá hoại tài sản... tiện thể cả tội mò đến ban đêm nữa. Không bồi thường thì tôi khó xử lắm đấy.」
「Nói đi cũng phải nói lại, là do Raika dán ảnh tôi đầy hành lang và định xuất bản sách ảnh về tôi còn gì!」
「Ới~, bảo vệ. Có kẻ xâm nhập ở đây──」
Tôi vội vàng bịt miệng Raika lại. Bị bắt ở chỗ này thì chắc chắn bị giải lên đồn cảnh sát mà không cần hỏi han gì sất.
「Hiểu rồi! Nhưng bồi thường thì cô định bắt tôi làm gì.」
「Xem nào... Làm người mẫu đi.」
「Người mẫu?」
「Người mẫu cho áp phích.」
「Thế thì khác gì mấy bức ảnh dán ngoài hành lang đâu!」
「Khác chứ. Lần này bộ ảnh sẽ thay đổi góc nhìn.」
「Bộ ảnh?」
「Là việc kết hợp nhiều bức ảnh lại để tạo ra sự thể hiện cao cấp hơn so với ảnh đơn lẻ. Mấy cái dán ngoài hành lang hôm nọ chỉ là bố cục cơ bản thôi, lần này tôi sẽ làm thật phong cách để đưa sự biến thái của cậu lên hàng đầu. Và rồi nếu cậu viết lời tựa cho từng bức ảnh đó, chúng ta sẽ có những bức ảnh xấu xí đến mức không dám nhìn.」
「Vẫn cùng một góc nhìn mà! Thậm chí còn tệ hơn nữa!」
「Haha. Cậu cũng mang cái nghiệp chướng khổ sở thật đấy. Nhưng yên tâm đi. Tôi sẽ chụp cho thật xấu xí. Cùng nhau trả thù nào.」
「Đừng có trả thù!!」
Cô ấy để chiếc váy trắng tung bay trong gió, cầm máy ảnh với vẻ thích thú.
「Này, quay mặt sang đây chút đi. Thế này sao chụp được.」
「Nhưng quay sang đó gió thổi tóc tai lộn xộn hết. Đừng có chụp.」
「Một bức ảnh tự nhiên như thế mới hay chứ. Nào, nhanh lên.」
Cô ấy cười, chạy lại gần tôi và kéo vạt áo bằng một tay.
──Tách.
Khoảnh khắc tôi bất giác quay lại, đã bị chụp trọn vẹn.
「Biểu cảm tốt lắm đấy. Ngố-không-tả-nổi.」
「Này──」
Tôi cuống cuồng định giật lấy máy ảnh thì cô ấy xoay người bỏ chạy. Vì đây là công viên lớn nên không thiếu chỗ để chạy. Trong lúc đuổi theo, chúng tôi lạc vào một bóng cây vắng người.
「──Nè, làm thế nào cậu mới cho tôi biểu cảm tốt đây?」
Cô ấy đột ngột dừng lại, ghé mặt sát vào tôi. Hơi thở ấm áp và ẩm ướt phả vào, khiến tôi ý thức được hơi ấm của cô ấy.
「Làm thế nào là sao...」
Bất ngờ đôi môi chồng lên nhau. Tôi chỉ nhận ra sự đàn hồi đầy nhục dục đó sau khi cô ấy rời mặt khỏi tôi một lúc lâu.
「Kiểu này, không được sao?」
Người con gái lẽ ra chưa hẹn hò. Người con gái chưa biết đến tình yêu...
「T, tự nhiên làm cái gì thế!」
「Tôi muốn chụp nhiều hơn nữa. Ảnh của cậu ấy.」
Cô ấy mỉm cười tinh nghịch, xác nhận xung quanh không có người rồi vén vạt váy lên. Chiếc quần lót lộ ra hoàn toàn, dù trong tình huống này nhưng không hề có chút dung tục nào, trái lại càng làm nổi bật sự hóm hỉnh của cô ấy.
「Chụp ảnh đẹp nhé?」
Tôi có phải là thằng ngốc không khi bị cướp mất trái tim chỉ vì một câu nói đó. Tôi ôm lấy cô ấy một cách tự nhiên đến ngạc nhiên, rồi cứ thế để mặc con tim, luồn đầu ngón tay qua khe hở của chiếc quần lót.
「Á... Phải chụp khuôn mặt đó trước đã chứ. Nhỉ? Anh bạn dâm dê.」
Cảm giác ướt át nóng hổi quấn lấy đầu ngón tay. Nhưng thứ cuốn hút tôi không dứt lại là nụ cười đáng yêu của cô ấy.
「──Vậy, cụ thể là chụp ảnh kiểu gì?」
Giờ nghỉ trưa. Tôi và Raika vừa ăn cơm ở nhà ăn vừa bàn về chuyện làm áp phích. Nghe câu hỏi của tôi, cô ấy đặt đũa xuống, giơ nắm đấm lên đầy mạnh mẽ.
「Làm tình với học viện!」
「...Hả? Tôi không hiểu cô đang nói gì cả...」
「Cậu sẽ làm tình với học viện. Nói dễ hiểu hơn là, trước tiên cậu sẽ tận dụng mọi ảo tưởng của mình khắp học viện, chìm đắm trong khoái lạc và phơi bày sự xấu xí, tôi sẽ chụp lại cảnh đó. Tiếp theo, trên những bức ảnh xấu xí đã hoàn thành, cậu sẽ viết nội dung ảo tưởng xấu xí của mình thành những dòng quảng cáo nghệ thuật... thế là thành lập việc làm tình. Vì quang cảnh thường ngày của học viện đã bị vấy bẩn xấu xí bởi bàn tay cậu mà. Làm tình theo nghĩa ẩn dụ, hiểu chưa? Nói cách khác, đây là sự dung hợp giữa Nhiếp ảnh (Photography) của tôi và Khiêu dâm (Pornography) của cậu.」
「...Gì vậy chứ? Cái ý tưởng đứt dây thần kinh đó là sao...」
「Sai rồi. Đừng nhầm lẫn. Kẻ đứt dây thần kinh là cậu.」
「Thế thì càng sai!」
...Không được rồi. Chung nhóm với Raika đúng là tôi bị điên rồi mới làm...
「Này, nghĩ kỹ thì cả hai đều bận rộn, hay là bỏ vụ làm áp phích đi.」
「Phá hoại tài sản, xâm nhập gia cư bất hợp pháp và mò đến ban đêm.」
「...Xin lỗi. Vẫn xin hãy cho tôi làm ạ.」
Sau khi xác nhận xung quanh không có người, chúng tôi nhanh chóng xâm nhập vào trong phòng. Đã một khoảng thời gian trôi qua sau giờ học. Vừa đúng lúc có lẽ sẽ không có ai vào đây...
Xung quanh thoang thoảng mùi hương sảng khoái của các sản phẩm khử mùi. Tuy là phòng loại này nhưng không có mùi mồ hôi như của con trai, quả đúng là cảm giác đó.
「Mà là... tại sao lại chụp ở phòng thay đồ nữ chứ!」
「Tôi chỉ chọn studio phù hợp với cậu thôi.」
「Tôi không cần sự quan tâm đó!」
Raika phớt lờ lời tôi, từ từ bắt đầu cởi quần jeans ra.
「Khoan... cô định làm gì đấy!?」
「Cân nhắc đến thất bại hôm trước, lần này tôi định chuẩn bị một chiếc quần lót vừa mới cởi ra.」
「Đã bảo là không cần sự quan tâm đó mà!」
「Đồ ngốc... Tôi cũng phải lấy hết can đảm mới cởi ra đấy. Cho nên là... đừng có nhìn sang đây quá.」
Raika đỏ mặt, ngoảnh mặt đi chỗ khác.
──Thình thịch!
Ơ, ơ kìa!? Hình như vừa rồi, bất giác tim tôi đập mạnh một cái──.
「Việc nhìn cơ thể tôi đâu có nằm trong phần thể hiện. Tôi sẽ chuẩn bị quần lót tử tế cho cậu, nên... đừng có đòi hỏi tôi nhiều quá.」
Raika vừa xấu hổ vừa lẩm bẩm vẻ bối rối.
Gì, gì, gì cơ!? Là lỗi tại tôi sao!? Làm như tôi đang quấy rối tình dục Raika không bằng!!
Trong lúc tôi còn đang bối rối, quần jeans của cô ấy cứ thế tụt xuống, chiếc quần lót trắng in hình gấu dễ thương lộ ra.
──Hể, lần này là hình gấu... à không, nguy to rồi! Tình huống này ở phòng thay đồ nữ là──.
「Kyaaaaa─────!」
Ngạc nhiên vì sự việc bất ngờ, tôi nhìn ra cửa thì thấy một nữ sinh mặc đồ thể dục đang hét lên hết cỡ.
「──Hừm. Có kẻ phá đám rồi.」
Raika kéo quần jeans lên, nhanh chóng rời khỏi phòng thay đồ nữ.
Ơ kìa... Đừng có bỏ tôi lại!
...Sau khi xác nhận xung quanh không có người, chúng tôi nhanh chóng xâm nhập vào trong. Đã một khoảng thời gian trôi qua sau giờ học. Vừa đúng lúc có lẽ sẽ không có ai vào đây...
Mùi hương tù đọng trôi nổi xung quanh và độ ẩm đặc trưng của nơi dùng nước mang lại cảm giác đúng là nơi này.
「Thậm chí... tại sao lại là nhà vệ sinh nữ!?」
「Cậu thích mà?」
「Đừng có tự tiện quyết định!」
Raika phớt lờ lời tôi, từ từ bắt đầu kiểm tra từng buồng vệ sinh.
「Khoan... cô làm cái gì đấy!?」
「Kiểm tra xem buồng nào là tốt nhất. Cậu cũng đâu muốn ngồi lên một cái bệ xí nửa vời đúng không.」
「Dù có hoàn hảo tôi cũng không ngồi!」
「Vậy cậu muốn thế nào? Ở đây chẳng còn cách diễn xuất nào khác đâu.」
「Đây là nhà vệ sinh nữ mà! Con trai như tôi mà ngồi thì chỉ là thằng biến thái thôi!!」
「Không lẽ cậu... bảo tôi ngồi hả? Lấy nghệ thuật làm bia đỡ đạn để vấy bẩn tôi rồi thích thú... Cậu đúng là đại biến thái hơn cả tưởng tượng.」
Raika ném cho tôi cái nhìn khinh bỉ đáng sợ.
Này, tôi có bảo cô ngồi đâu! Tôi không có sở thích đó! Mà chính tôi mới là người đang ghê đây này!!
Vốn dĩ ngay từ lúc dẫn vào nhà vệ sinh, sao cô ta không tưởng tượng được là buổi chụp hình sẽ chỉ đi theo hướng siêu bất thường dù nghĩ thế nào đi nữa. Trong lúc tôi đang thở dài, cô ấy hướng mắt về phía buồng vệ sinh, nuốt nước bọt như thể vừa hạ một quyết tâm đánh cược cả tính mạng.
「V-Vì nghệ thuật thì tôi cũng đành phải là──」
「Đừng có làm!!」
「...Đ-Đúng thế. Nếu tôi làm thế thì sẽ không chụp được cảnh cậu ngồi trên bệ xí.」
「Hiểu nhầm chỗ rồi!!」
Khi tôi đang cảm thấy hơi chóng mặt, tiếng bước chân vang lên ở lối vào.
「Kyaaaaa─────!」
Tiếng hét của nữ sinh...
...Lại nữa à. Trong khi tuyệt vọng chạy khỏi nhà vệ sinh, tôi nguyền rủa cái số phận bị Raika nắm thóp.
............Sau khi xác nhận xung quanh không có người, chúng tôi nhanh chóng nấp vào bụi cây gần đó. Đã một khoảng thời gian trôi qua sau giờ học. Sắp đến giờ ăn tối...
Tòa nhà này có cấu trúc giống ký túc xá nam, nên không cảm thấy sự khác biệt "đúng là nơi này" lắm.
「Không... Ký túc xá nữ thì tuyệt đối không được đâu!!」
「Tôi vẫn ra vào suốt mà?」
「Đương nhiên rồi!」
「Yên tâm đi. Có bí kế rồi.」
「Suy nghĩ của Raika không làm tôi yên tâm được đâu! Với lại ở đây được bảo vệ nghiêm ngặt lắm! Bị phát hiện là lên đồn cảnh sát đấy!!」
「Hôm trước cậu đột nhập thành công còn gì. Tôi tin cậu đấy. Tin vào nhiệt huyết cậu đặt vào tình dục.」
「Đừng có tin vào chỗ đó! Với lại lần trước là vì đi thẳng vào phòng Raika nên mới trót lọt thôi!!」
Raika phớt lờ lời tôi, từ từ lấy ra một bộ váy liền thân màu tím từ trong túi. Là đồng phục nữ.
「Tôi đi học mặc đồ thường mà. Cho cậu mượn cái này.」
「Sao mà mặc được chứ!」
「Đúng là kích cỡ có hơi khác, nhưng chắc nhét vừa thôi.」
「Vấn đề không chỉ là kích cỡ! Vốn dĩ tôi không thể giả gái được!!」
「Phá hoại tài sản, xâm nhập gia cư bất hợp pháp và mò đến ban đêm.」
「Đã bảo là dù thế đi nữa thì cái này cũng quá──」
「Cậu nghĩ tôi không bị tổn thương khi tự dưng bị đàn ông tấn công kiểu đó sao? Tôi ấy mà... không mạnh mẽ đến thế đâu.」
Dáng vẻ Raika nói với giọng run run đúng hệt một cô gái bị tổn thương và bối rối.
「K, không... xin lỗi. Tôi không cố ý thế đâu. Phải nói sao nhỉ...」
「Vậy, tiền bồi thường thì──」
「Rốt cuộc vẫn là đe dọa à!」
Sự kháng cự sau đó của tôi cũng vô ích, tôi đành khuất phục trước lời đe dọa và mặc bộ đồng phục nữ vào. Tuy nhiên, thân xác đàn ông của tôi sao có thể mặc tử tế được, chiếc váy căng ra như sắp rách đến nơi.
「A... Bước đi là rách mất.」
「Tôi không cần cái sự ngạc nhiên dâm dục đó. Nào, đội cả tóc giả vào. Vào ký túc xá nhanh lên.」
「C, chờ đã. Đừng đi nhanh thế...」
Tôi đội bộ tóc giả xoăn vàng Raika đưa, nín thở để bụng không phình ra, hết sức cẩn thận để áo không rách và rón rén bước đi.
「Xin lỗi nhưng cho tôi xem sổ tay học sinh được không ạ?」
Vừa đến lối vào ký túc xá nữ thì bị bác bảo vệ chặn lại. Sổ tay học sinh ở đây cũng là thẻ ID và có ảnh ở bìa sau. Cho xem là lộ ngay tôi là con trai...
Khi tôi đang ấp úng, Raika bước lên trả lời thay.
「Bác bảo vệ, đứa này hậu đậu nên quên thứ đó trong phòng rồi.」
「Vậy sao. Thế cho tôi xin số phòng và tên.」
「Đứa này là Meiki Raika phòng 305.」
「Để cho chắc chắn, em cho tôi xem cả sổ tay học sinh của em được không?」
「Chuyện của tôi sao cũng được mà. Cho qua nhanh đi.」
「Vậy xin chờ một chút để tôi xác nhận người ở phòng 305.」
...Xác nhận?
Bác bảo vệ đi đến quầy lễ tân ngay gần lối vào, nhận một tập tài liệu gì đó từ cô quản lý ký túc xá và xem qua.
──Nguy to! Chắc chắn bị lộ!!
Raika dường như cũng nghĩ vậy, ngay khi mắt chạm nhau, cả hai chúng tôi cùng bỏ chạy khỏi chỗ đó.
Soạtttt!
Chiếc váy đồng phục bị rách toạc từ bên hông. Nhưng nếu dừng lại ở đây thì chắc chắn bị bắt. Tôi lấy tay che phần đồ lót lộ ra từ vết rách, cắm đầu chạy thục mạng.
「Đứng lại─────!」
Tiếng quát tháo của bác bảo vệ từ phía sau tiếp tục đuổi theo chúng tôi một lúc lâu.
「Thôi... chịu hết nổi rồi...」
Có lẽ do chạy trốn bác bảo vệ, hay do buổi chụp hình vô lý của Raika, tóm lại tôi chỉ muốn gào lên "Không chịu nổi nữa!".
Tôi và Raika ngã vật xuống nấp dưới bóng cây trong sân trong, cố điều hòa nhịp thở gấp gáp. Có vẻ đã cắt đuôi được bác bảo vệ rồi.
Khi đã bình tĩnh lại, Raika bắt đầu kiểm tra xem máy ảnh có bị hỏng không.
「Này Raika, sao cậu không chụp bằng máy kỹ thuật số? Không xem được ảnh ngay không thấy phiền phức à?」
「Tranh luận giữa kỹ thuật số và phim nhựa thì có nhiều lắm, nhưng vốn dĩ tôi muốn bắt lấy khoảnh khắc mà bản thân tin tưởng. Dùng máy kỹ thuật số để xem ngay tại chỗ rồi chụp lại thì đàn bà quá.」
「Cảm giác như nhiếp ảnh phiền phức hơn tôi tưởng đấy. Cứ tưởng chụp cái là xong ngay, thế mà đến giờ vẫn chưa chụp được tấm nào...」
「Nhiều người hiểu lầm rằng ấn nút chụp là chụp ảnh, nhưng để chụp ảnh thì phải quyết định diễn xuất và kỹ thuật chụp. Đương nhiên, bố cục và lấy nét cũng quan trọng. Ấn nút chụp chỉ là bước hoàn thiện cuối cùng thôi.」
「Phải làm đến mức đó vì một khoảnh khắc thôi sao. Hèn chi thành nghệ thuật.」
「Nghệ thuật à... Nhiếp ảnh, có lẽ chính vì vụng về nên mới trở thành nghệ thuật. Mắt người thì vùng biên tầm nhìn không bị méo mó kỳ lạ, việc chỉnh màu hay lấy nét cũng tự động làm. Nhưng nhiếp ảnh là thứ vụng về, vật thẳng thì bị chụp cong, hay chỉ lấy nét được một phần khung hình. Có lẽ vì thế mà nó được thăng hoa thành nghệ thuật máy móc.」
「Nếu vất vả đến thế, hay là làm áp phích bằng một tấm ảnh thôi? Cứ định chụp nhiều tấm thì tôi cảm giác mãi chẳng xong mất.」
「Đánh cược bằng một tấm ảnh duy nhất cũng thú vị, nhưng lần này tôi sẽ chơi bộ ảnh. Nếu những bức ảnh được ghép lại chồng chất mãnh liệt trong lòng người thưởng lãm, sẽ tạo ra tác động lớn. Taketo... nếu là cậu, nhất định sẽ chụp được những bức ảnh như thế!!」
「...Đó là khen hả? Hay chê thế?」
「Khen là cái chắc rồi! Tôi muốn một ngày nào đó chụp được bức ảnh khiến cuộc đời người xem phải điên đảo. Vì thế tôi sẽ không thỏa hiệp đâu.」
Trước đó thì cuộc đời tôi sắp điên đảo rồi đây này...
「Mà công nhận cậu ăn ảnh tệ thật đấy. Tôi đã dọn sẵn cỗ đến mức đó rồi... rốt cuộc cậu muốn gì?」
「Chụp bình thường cho tôi nhờ.」
「Tôi không hiểu cái "bình thường" của nhà văn khiêu dâm biến thái.」
「Không phải thế, chỉ cần chụp bình thường là được! Bình thường!!」
「Hừm. Tên phiền phức. Vốn dĩ làm gì có khái niệm mơ hồ như bình thường──」
Đến đó, Raika như nhớ ra điều gì, quay sang nhìn tôi.
「Bình thường, à. Nhắc mới nhớ, ngay từ khi mới nhập học, cái sự "bình thường" của cậu đã làm náo động cả lớp nhỉ. Nhớ ra rồi.」
Khuôn mặt nhếch mép cười của cô ấy trông vui vẻ đến rợn người.
Một buổi chiều sau giờ học vài ngày sau đó. Tôi hẹn gặp Raika ở lớp để bàn về áp phích. Cô ấy bảo về ký túc xá chuẩn bị đồ rồi quay lại lớp, nên tôi ngồi thẫn thờ một mình trong phòng học vắng tanh.
「Này, nghe gì chưa!?」
Raika hớt hải chạy vào lớp, vừa nhìn thấy tôi đã tuôn một tràng.
「Giờ âm nhạc tới đây ấy, nghe nói không dùng sáo dọc mà dùng kèn clarinet đấy! Đã thế còn kiểm tra ngay tại trận luôn!!」
「Hảả!? Thế thì làm sao mà làm được! Vốn dĩ tôi có biết thổi đâu!!」
「Đúng thế nhỉ... Cái trường này vẫn làm khó nhau như mọi khi. Kèn clarinet cho cậu đã được cấp rồi, tôi mang đến đây này. Tập ngay từ bây giờ đi là vừa.」
「Cái trường này dạy học theo lịch trình kiểu gì thế không biết...」
「Đừng có than vãn với tôi. Thôi tập nhanh lên.」
「Thiệt tình... không thể tin nổi...」
Trên tay Raika đang cầm một cây kèn clarinet đã lắp ráp sẵn. Cô ấy đưa nó cho tôi và chỉ dẫn qua loa cách thổi.
「Cậu biết rõ nhỉ, Raika.」
「Tôi cũng phải gấp rút chuẩn bị cho bài kiểm tra mà. Nào, thổi nhanh lên.」
Nghe lời Raika, tôi thử thổi. Nhưng mãi không ra tiếng. Nghệ sĩ clarinet Narukara-san lúc nào cũng thổi ra tiếng một cách hiển nhiên, nhưng nhạc cụ này với người mới bắt đầu thì đến ra tiếng cũng khó. Mà, so sánh thiên tài với người mới bắt đầu thì cũng hơi khập khiễng...
「Cái này khó quá. Giá mà được Narukara-san dạy cho thì tốt biết mấy.」
「Tôi cũng nghĩ thế. Thật ra tôi đã gọi cậu ấy đến đây rồi. Chắc sắp đến nơi rồi đấy, cậu cứ vừa tập vừa đợi đi.」
「Hôm nay cậu chu đáo ghê nhỉ.」
「Đồ ngốc. Nhìn thế này thôi chứ tôi là người khá biết quan tâm đấy.」
Tôi quyết định vừa đợi Narukara-san vừa tiếp tục tập. Thổi một lúc thì cũng ra được chút tiếng, nhưng hầu hết là những tiếng oe oe sai tông điếc cả tai. Dần dần môi ngậm nhạc cụ cũng bắt đầu đau, nhưng vì bài kiểm tra nên tôi đành tiếp tục tập.
──Rầm!
Cửa phòng học mở tung ra với tiếng động lớn. Giật mình nhìn sang, tôi thấy Narukara-san đang đứng đó. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt dữ dội đến mức có thể gọi là giận dữ, và không hiểu sao đang run rẩy.
「...Này, thế này là sao?」
Giọng nói cất lên câu hỏi đó nghiêm khắc đến mức không thể tưởng tượng được từ cô gái bình thường vốn trầm tính.
「Cũng không có gì to tát, chỉ là mình muốn nhờ cậu dạy thổi clarinet thôi.」
「Với Fukune thì có to tát đấy! Đủ rồi, ghét quá...」
Cô ấy thay đổi thái độ hoàn toàn, đột nhiên òa khóc. Không hiểu tình hình, tôi luống cuống ném cây kèn lên bàn và chạy lại chỗ cô ấy. Ngay khoảnh khắc đó──.
「Đừng có đối xử thô bạo với kèn clarinet của Fukune như thế!!」
Vang lên một tiếng chát, tôi bị tát lệch mặt.
...K-Kèn clarinet của Narukara-san!?
Tôi bị sốc vì lời nói của cô ấy hơn là vì cái tát. Phản xạ nhìn sang Raika, cô ta đang mỉm cười như thể hài lòng với tình huống này.
「Narukara-san, chuyện này chắc chắn là do Raika bày──」
Chưa kịp nói hết câu, Narukara-san đã cầm lấy cây kèn clarinet và chạy vụt đi đâu mất.
「Thế nào!? Đây là cái "bình thường" của cậu đấy hả?? Tự tiện thổi nhạc cụ của con gái, bị lộ rồi bị tát... đúng như mọi khi còn gì? Cậu thích mấy tình huống biến thái khó hiểu với người thường thế này đúng không?」
Raika gật đầu, rồi tiếp tục nói với vẻ đầy cảm khái.
「Tôi đã phải lo liệu đủ thứ để Narukara tát cậu cho sướng tay đấy. Tất nhiên tôi đã bảo là cậu ăn trộm kèn của cô ấy, nên cứ yên tâm mà nhận lấy mọi sự căm ghét đi.」
「Ngược lại bây giờ tôi thấy lo sợ khủng khiếp đây này! A... Narukara-san chắc chắn hiểu lầm rồi... Cậu ấy chắc chắn ghét tôi rồi...」
「Vậy à. Trường hợp của cậu thì sự lo lắng đó ngược lại càng kích thích hả. Tôi đã đọc vị hơi sai rồi. Xin lỗi nhé.」
「Xin lỗi không phải chỗ đó!」
Cô ấy phớt lờ lời tôi, đi về chỗ ngồi của mình và lấy ra một cây kèn clarinet từ chiếc túi treo bên cạnh bàn.
「Cứ coi đây là kèn của Narukara mà tận hưởng đi. Tôi đã cất công mượn đồ dùng của trường về cho đấy.」
Mượn về á... Vì bức ảnh mà đầu tư tiểu xảo đến mức đó cơ à...
Tôi cảm thấy không thể nào ngăn Raika lại được nữa. Và tôi cảm thấy lòng mình đang vỡ vụn.
──Bởi vì Raika, làm thật (nghiêm túc) đấy? Thôi đừng vùng vằng nữa mà hùa theo đi... phải không? Không, đúng là thế mà. Chắc chắn là thế. Tất cả chỉ là diễn xuất, là hư cấu thôi, không việc gì phải cố vùng vằng cả. Hùa theo Raika một chút thì cũng chỉ là hợp tác trong tác phẩm như thế thôi. Nhân cách của tôi đâu có bị phủ nhận. Ahaha. Giá mà nhận ra sớm hơn thì đã không phải khổ sở thế này...
Tôi cầm lấy cây kèn clarinet Raika đưa, rồi từ từ ngậm lấy.
Thấy vậy, Raika như đã hiểu ý, giơ máy ảnh lên và cao giọng.
「Nào, bắt đầu màn làm tình với học viện vui vẻ nào! Hãy cứ theo bản năng, theo phiền não, tận dụng hết mức ảo tưởng để biến học viện này thành của cậu đi!!」
Lúc đó, trái tim tôi đã bị Raika bẻ gãy, biến thành con rối gỗ chỉ biết nghe theo mệnh lệnh. Không ngờ tôi lại nghe lời cô ta, xuất phát chuyến du hành vào cõi ảo tưởng.
「Fuhahahaha! Tốt, tốt lắm, con lợn thối rữa biến thái này!!」
A... Bố ơi, mẹ ơi. Cuối cùng con cũng đã bước sang thế giới bên kia rồi...
Trong góc tâm trí, tôi láng máng nghĩ như vậy.
「Này! Vừa rồi biểu cảm có gì đó lạ lắm đấy! Làm cho nghiêm túc vào! Dồn toàn tâm toàn ý mà ảo tưởng đi!!」
Không được không được để cảm xúc chi phối đây là tác phẩm nghệ thuật chỉ là sản phẩm sáng tạo tất cả chỉ là diễn xuất thôi... Tôi tự nhủ với bản thân như vậy, và tiếp tục ảo tưởng chỉ để chấm dứt cơn ác mộng này.
「Biểu cảm tốt lắm! Bên kia sự biến thái của cậu, tôi thấy được nghiệp chướng của con người! Đây chính là nghệ thuật!!」
Các học sinh lần lượt đứng lên bục giảng, báo cáo tiến độ hoạt động quảng bá. Nhóm nào cũng có vẻ suôn sẻ, và chẳng mấy chốc đã đến lượt chúng tôi.
Raika treo tấm áp phích được in phóng to từ trần phòng học xuống, và bắt đầu giải thích ý tưởng.
「Lấy nhà văn khiêu dâm làm chủ thể, tôi đã thể hiện thiên tài mang tính biến thái đó. Học viện này là nơi tập hợp các thiên tài. Gửi đến những thiên tài không nhận được sự thấu hiểu của lũ người phàm tục, thông điệp là Học viện Inspiration có lòng bao dung cho phép cả những kẻ biến thái thế này, nên hãy đến đây.」
Raika nhìn sang tôi và nhường chỗ bên cạnh tấm áp phích cho tôi. Theo thỏa thuận trước, tôi sẽ là người đọc to những dòng chữ được thêm vào ảnh.
Đầu tiên là bức ảnh tôi hít thở sâu đầy sảng khoái trong phòng thay đồ nữ.
「──Mồ hôi của các em, sự chuyên tâm của các em, làm tôi hạnh phúc.」
Tiếp theo là bức ảnh tôi ngồi trên bệ xí nhà vệ sinh nữ, mỉm cười về phía này.
「──Tại Học viện Inspiration này, tôi có thể đón nhận tất cả của em đấy?」
Tiếp theo là bức ảnh tôi đang đánh nhau tay đôi với bác bảo vệ trong ký túc xá nữ.
「──Phá vỡ thường thức chính là sứ mệnh của thiên tài!」
Tiếp theo nữa là bức ảnh tôi thổi kèn clarinet trong lớp với dấu tay tát của Narukara-san còn in trên má.
「──Niềm vui khi gặp gỡ tài năng. Khoái cảm khi va chạm với tài năng.」
Và tiếp theo nữa──.
「Dừng lại ngay!」
Tiếng hét bất ngờ của một nữ sinh vang lên, khiến tôi bất giác ngừng giải thích. Nhìn xung quanh, ánh mắt ấm áp của đám con trai và ánh mắt kinh hoàng của đám con gái đang tập trung vào tôi.
「Buồn nôn quá! Tên nhà văn khiêu dâm thối tha này!!」
「Cậu định đền bù thế nào đây!? Giết cậu thì da gà của tôi cũng không lặn xuống được đâu!!」
「Không được rồi... Cơn ớn lạnh không dừng lại được... Cả học viện bị vấy bẩn thế này, tôi chắc không dám bước ra khỏi phòng cho đến khi tốt nghiệp mất...」
Có vẻ như đang có sự hiểu lầm tai hại nào đó. Tôi mở lời nhẹ nhàng như để giải thích.
「Ảnh cũng cần diễn xuất mà. Tức là đây là hư cấu.」
「Nói dối! Nhìn thế nào cũng là thật! Cái mặt chìm đắm trong vui sướng thật sự kìa!!」
「Với lại, viết được mấy dòng quảng cáo đó thì rõ ràng là cố tình rồi còn gì!!」
──Chết dở. Trái tim mỏng manh và trong sáng của tôi bị Raika phá hỏng, làm ảo tưởng hơi bùng nổ quá đà. Nhưng đó cũng là──.
「Là diễn xuất thôi. Là sự tô vẽ của hư cấu ấy mà. Giống tiểu thuyết của tôi thôi.」
「...Chết・đi!」
Một nữ sinh nhổ toẹt một câu rồi bỏ ra khỏi lớp. Các nữ sinh khác vẫn im lặng nhìn tôi với ánh mắt pha trộn giữa sợ hãi và khinh miệt.
「Tạm thời... báo cáo tiến độ đến đây là kết thúc.」
Tiếp tục thuyết trình có vẻ nguy hiểm nên tôi định quay về chỗ. Đúng lúc đó, giọng nữ vang lên trên loa phát thanh trường.
「──Thánh địa của chúng ta đã bị xâm phạm bởi ảo tưởng biến thái của Akutagawa Taketo. Hỡi những nàng Yamato Nadeshiko (cô gái nết na) của Học viện Inspiration đang muốn bảo vệ bản thân, bảo vệ bạn bè, bảo vệ học viện. Hãy cùng tận dụng hết tài năng để tiêu diệt tên tội phạm tình dục đang lộng hành này đi nào. Xin nhắc lại──」
Ngay khi nghe thông báo đó, các nữ sinh trong lớp đồng loạt đứng dậy tiến về phía tôi.
「G, gì thế...」
「Miễn bàn!」
Ai đó đấm vào bụng tôi, khiến tôi gục xuống tại chỗ.
「Vẫn còn ý thức kìa!」
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng đó, một cú va chạm mạnh chạy dọc sau gáy, và ý thức tôi vụt tắt.
「──Sau đây, sẽ bắt đầu phiên tòa xét xử Akutagawa Taketo, tên nhà văn biến thái hiếm có đã đẩy toàn bộ thiếu nữ của Học viện Inspiration xuống đáy vực sợ hãi.」
Giọng nữ vang lên từ loa... Giật mình tỉnh dậy, tôi thấy mình đã bị trói chân tay và vứt lăn lóc trên sàn nhà thi đấu từ lúc nào.
Trên sân khấu có vài cô gái khoác áo choàng đen đứng nhìn xuống tôi. Trang phục đó trông giống như thẩm phán mặc áo pháp vậy.
Một trong những cô gái bắt đầu đọc to những dòng quảng cáo tôi viết.
...Nghe một cách khách quan thì lạ thật, cứ như là của một kẻ có sở thích tình dục lệch lạc vậy.
「Vậy, phán quyết là?」
Theo ánh mắt của cô gái trên sân khấu hỏi xuống, tôi nhận ra phía sau mình có rất đông nữ sinh đang chờ sẵn.
「「──Tử hình!」」
Tiếng hô đồng thanh nhất trí.
N... Nguy rồi! Đột ngột quá chưa hiểu gì nhưng... sắp bị giết rồi!!
「Chờ chút đã! Tôi chỉ làm cái áp phích đó vì bắt buộc trong giờ học thôi, chứ không có ý đồ đen tối hay tà tâm hay mấy thứ linh tinh gì đâu!!」
「Thưa chủ tọa. Tử tù đang hân hoan kể về tâm hồn dâm dê của mình.」
「Nếu tử hình chưa đủ thì hãy kéo lê khắp học viện, ném đá, luộc trong vạc dầu, thiêu sống, sau khi chém đầu bêu riếu thì tẩm xăng vào tiểu thuyết khiêu dâm của hắn, vây quanh hắn và châm lửa cho chết đi.」
「Chết từ giữa chừng rồi còn đâu!!」
「Thưa chủ tọa. Tử tù nói rằng thà tự sát còn hơn bị pháp luật trừng trị. Tức là không muốn chết dưới tay chúng ta. Hãy thi hành án ngay.」
「Đã bảo chờ đã mà! Làm sao tôi nghĩ thật mấy chuyện như trong quảng cáo đó được! Dù là nam sinh trung học đa cảm nhưng cũng không đói khát đến mức đó đâu!!」
「Thưa chủ tọa. Tử tù đang khoe khoang về sự khủng khiếp của tâm hồn dâm dê của mình. Chúng tôi không thể nghe nổi nữa. Tai sắp thối rữa ra rồi.」
「Tên biến thái Taketo khốn kiếp... không ngờ lại méo mó đến mức này. Trong này có thiên tài y thuật nào không!? Sau khi thi hành án thì hồi sinh hắn lại, rồi lặp lại hình phạt ba lần!!」
「Làm được khối ấy!!」
Sau đó, những lời biện minh tuyệt vọng của tôi cũng bị tiếng hô "Tử hình!" của đám con gái át đi, chẳng ai thèm nghe. Bị trói và kéo lê khắp học viện, đám con gái nhân cơ hội này dùng Kiếm đạo, Judo, võ thuật đặc công tra tấn tôi; dùng ống thổi, nỏ, súng trường bắn tỉa tôi; dùng vũ khí âm thanh, vũ khí quang học, vũ khí hóa học dồn tôi đến đường cùng của cuộc đời.
Trong khi ý thức dần xa xăm, tôi đang cưỡi tượng quỷ Gargoyle vui đùa với thiên thần trên bầu trời sông Sanzu thì bất chợt bị chiếu rọi bởi ánh sáng rực rỡ như mặt trời đỏ.
Hoảng hốt mở mắt ra, tôi thấy Narukara-san đang đứng nhìn tôi bị kéo lê từ xa. Mái tóc đỏ bồng bềnh của cô ấy lúc này được ánh chiều tà chiếu rọi thành màu sắc ấm áp.
──Đúng rồi! Cô ấy có tâm hồn trong sáng, có thể sẽ ngăn mọi người lại. Cô ấy có thể dùng trái tim ngây thơ đó làm cho những cô gái đang hiểu lầm tôi bằng cảm tính lệch lạc kia tỉnh ngộ.
「Narukara-san! Mình bị hiểu lầm tai hại sắp chết rồi! Cứu với!!」
Tiếng hét tuyệt vọng của tôi có lẽ đã đến nơi, tôi thấy miệng cô ấy mở ra.
「Fukune cũng là con gái Inspiration mà. Muốn học viện sớm trở nên an toàn mà.」
Câu nói lầm bầm đó lọt vào tai tôi như xuyên qua kẽ hở giữa những tiếng chửi rủa của đám con gái. Cô ấy quay ngoắt mặt đi, phớt lờ tôi và bỏ đi đâu mất.
...Narukara, san...
Một cuộc đời ngắn ngủi nhỉ. Nghĩ vậy, một giọt nước mắt lăn dài.
Mặt trời lặn đã bao lâu rồi nhỉ. Đám con gái kéo lê tôi chán chê đã mệt, bỏ về ký túc xá ăn tối hết rồi. Tôi vẫn bị trói, bị vứt lăn lóc ở góc học viện, bị bỏ mặc.
「──Cơ mà bộ ảnh đó, hiệu lực hơn cả mong đợi nhỉ.」
Từ trong bóng tối vang lên giọng con gái. Giọng nói tôi nghe suốt dạo gần đây. Nghĩ kỹ thì, là giọng của kẻ mà tôi chỉ có thể coi là đầu sỏ của vụ náo loạn này...
「Dáng vẻ nhà văn khiêu dâm bị lộ ảo tưởng và bị treo cổ lên... Cơ hội bấm máy ngàn năm có một nên tôi không rời tay được. Xin lỗi vì không cứu nhé.」
「Ảnh quan trọng hơn mạng tôi hả!? Bình thường thì phải cứu chứ!!」
Tôi muốn phàn nàn với Raika một hai câu... nhưng cơ thể bị đám con gái hành hạ đau nhức, khiến khí lực chửi bới cũng tan biến.
Tôi nằm đó thở dài, Raika lại gần cởi trói cho tôi. Ngạc nhiên ngước nhìn lên, thấy cô ấy lấy khăn tay của mình ra bắt đầu lau vết bẩn cho tôi.
「Cô định làm gì thế...」
「Cơ hội bấm máy kết thúc rồi mà. Nhân tài như cậu mà chết thì tôi rắc rối lắm.」
Raika lau vết bẩn cho tôi kỹ lưỡng hơn tôi tưởng, nhưng rồi chợt dừng tay, mở tờ giấy lớn đang nhét ở túi sau quần jeans ra.
「Tấm áp phích này này, thêm nhiều dòng quảng cáo rồi nhưng câu khẩu hiệu chính (catchphrase) vẫn chưa có. Có ý tưởng nào hay để chốt lại toàn bộ không?」
Cô ấy hoàn toàn quên việc chăm sóc tôi mà mải mê nhìn tấm áp phích.
「Cậu là nhà văn thì tự quyết định đi. Bị đánh bầm dập thế này cũng là do lời quảng cáo của cậu quá xuất sắc còn gì.」
Tôi thốt lên "Thôi, ngán lắm rồi..." rồi ngắm sao trời và lại thở dài.
「Đồ không có bản lĩnh, thiệt tình... Thế cái này thì sao?」
Raika dùng vết bẩn trên khăn tay thay mực, bắt đầu viết chữ gì đó lên tấm áp phích. Bên trên những bức ảnh tôi đang làm đủ trò trong phòng thay đồ nữ, nhà vệ sinh nữ, ký túc xá nữ, dòng chữ được ghi là──.
『Đây cũng là, thiên tài!』
「Thế nào. Một học viện dám nói điều này, không thấy rạo rực sao?」
Khuôn mặt Raika cười khi nói vậy, thật thà y như trong bức ảnh cô mặc chiếc váy trắng kia.
0 Bình luận