Tập 05: Hân hạnh ra mắt Lớp học của Nữ vương!
Chương 02 Ra mắt! Tờ báo học đường của Nữ Vương
0 Bình luận - Độ dài: 10,564 từ - Cập nhật:
Ra mắt! Tờ báo học đường của Nữ Vương
「Hãy dùng tài năng viết tiểu thuyết khiêu dâm của cậu cống hiến cho Hội Báo Chí đi.」
Đang đi dọc hành lang trường học, tôi bất ngờ bị một giọng nói gọi giật lại từ phía sau. Quay đầu lại, tôi thấy một cô gái đang đứng đó, tay cầm một cây gậy bọc da dài bằng cả chiều cao cơ thể. ...Và chẳng hiểu sao, tháp tùng hai bên cô ấy là hai người nước ngoài mặc vest đeo kính râm với vẻ ngoài vô cùng đáng ngờ ── tổng cộng là hai người.
「Ờm... Xin hỏi cô là ai vậy?」
「Tôi là Hội trưởng của Hội Báo Chí.」
「Thế còn hai người có vóc dáng vạm vỡ bất thường đứng hai bên cô là ai?」
「Họ là SP (vệ sĩ) của tôi. Người trông giống người da trắng tên là Rocky. Người trông giống người da đen tên là Blade.」
Dù được giới thiệu, các vệ sĩ vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, đứng nghiêm bất động.
...Đi học mà mang theo cả vệ sĩ, có ổn không vậy?
「Vậy, Akutagawa Taketo-san. Cậu sẽ giúp tôi một tay chứ?」
Cô gái trước mặt tuy dùng câu nghi vấn, nhưng giọng điệu lại như thể việc tôi hợp tác là điều hiển nhiên. Tự dưng bị một người không quen biết bảo "Hãy dùng tài năng viết tiểu thuyết khiêu dâm của cậu cống hiến cho Hội Báo Chí đi", tôi hoàn toàn chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả...
「Tạm thời, tôi có thể xin phép hỏi tên tuổi, khối lớp hay tài năng của cô được không?」
「Hãy gọi tôi là "Hội trưởng". Những thứ khác thì tùy cậu tưởng tượng.」
Cô gái buông lời một cách đầy tự hào, gõ gót giày cao gót "cộp" một cái xuống sàn hành lang.
── Khoan, giày cao gót á!? Mà... Hội trưởng ư!?
Thoạt nhìn, cô gái dường như đang mặc bộ đồng phục váy liền thân màu tím tiêu chuẩn của học viện này... nhưng nhìn kỹ thì chất liệu có độ bóng bẩy mà nghĩ thế nào cũng chỉ có thể là da thuộc (leather). Hơn nữa, cô ấy còn tháo chiếc khăn quàng cổ ra, để lộ thấp thoáng phần ngực như muốn nhấn mạnh bộ ngực đồ sộ của mình. Rồi thì giày cao gót và cây gậy da... Dáng vẻ đó cứ như một Nữ Vương (Queen) mặc đồ bondage cầm gậy trừng phạt vậy.
「Theo tưởng tượng của tôi, chắc hẳn cô nhập học với tài năng S&M ──」
「Làm gì có chuyện đó!!」
── Vút... Bốp!!
Ngay khoảnh khắc tôi vừa dứt lời, cô gái vung cây gậy da dài bằng người đập mạnh vào bức tường hành lang, phản bác một cách đầy uy lực.
...Nhìn kiểu gì cũng ra dáng Nữ Vương mà...
Đã theo học tại Học viện Inspiration thì chắc chắn cô ấy cũng phải sở hữu một tài năng nào đó. Nhân tiện nói luôn, tôi là một thiên tài viết tiểu thuyết khiêu dâm... nhưng thứ tôi viết không phải là truyện khiêu dâm 18+ rẻ tiền, mà là nghệ thuật khiêu dâm (pornography). Đương nhiên, là một người làm nghệ thuật, tôi tuyệt đối không phải kẻ lúc nào cũng nghĩ đến chuyện bậy bạ, mà trái lại còn là một thanh niên ngây thơ thuần phác một lòng một dạ ──.
「Taketo-kun! Trong cuốn sách cậu cho tớ mượn có kẹp thứ này nè!!」
Bất ngờ, một giọng nói giận dữ của con gái vang lên. Quay mặt lại, đứng đó là một cô gái có khuôn mặt dễ thương đến mức có thể nhầm lẫn với thần tượng. Dù mặc đồng phục, nhưng thay vì khăn quàng cổ, cô ấy đeo một mặt dây chuyền hình trái tim và thắt một chiếc nơ lớn trước ngực.
「Utae... Có chuyện gì vậy?」
Cô ấy là Sonokoe Utae. Cô gái nhập học vào học viện này nhờ tài năng ca hát. Với nhan sắc và giọng hát tuyệt vời, cô ấy đã trở thành thần tượng của học viện.
「Taketo-kun!! Giải thích rõ ràng cho tớ mau!!」
Utae chẳng hiểu sao lại tức giận, chìa ra trước mặt tôi một lá bài. Nhìn kỹ thì đó là... một lá bài tây được làm từ ảnh khiêu dâm!
── Ch, chết dở!! Bảo sao mình thấy bộ bài thiếu thiếu, hóa ra là kẹp trong cuốn sách à!!
「Taketo-kun! Cái này là bài tây, nghĩa là ít nhất cậu còn giữ 52 tấm ảnh khiêu dâm khác nữa đúng không!?」
「K, không, cái đó là...」
「Tớ... Sốc quá đi mất. Tớ cứ tưởng dù Taketo-kun viết tiểu thuyết khiêu dâm nhưng trong thâm tâm cậu là một người tuyệt vời ẩn chứa những đam mê cháy bỏng... Thế này thì có khác gì mấy tên dê xồm đâu!!」
「T, tư liệu đấy! Là tư liệu thôi!!」
「Tư liệu gì chứ, cái này là đồ 18+ mà!! Chúng ta mới là học sinh cấp ba năm nhất thôi đấy!!」
「Ư... Cái đó...」
「── Này! Mấy chuyện đó để sau đi, mau gia nhập Hội Báo Chí nhanh lên!!」
Đúng lúc tôi và Utae đang tranh cãi, cô gái tự xưng là Hội trưởng chen ngang như thể đã hết kiên nhẫn. Sự than trách của Utae và lời mời mọc của Hội trưởng cùng lúc ập đến, khiến tôi rơi vào tình huống chẳng hiểu mô tê gì nữa.
「S, sao lại thành ra rắc rối thế này!?」
Trong lúc tôi nhìn qua nhìn lại giữa Utae và Hội trưởng rồi đứng hình, tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ kết thúc vang lên. ── Cơ hội đây rồi!!
「Tôi có tiết học rồi! Chào nhé!!」
Mặc kệ Utae và Hội trưởng la ó, tôi bỏ chạy khỏi hiện trường như bay.
「Cơ mà cô gái gặp ban trưa đúng là dữ dội thật...」
Sau giờ học trở về ký túc xá, tôi suy nghĩ về cô gái có dáng vẻ giống Nữ Vương đã gặp ở trường.
「Tự dưng bảo gia nhập Hội Báo Chí thì cũng...」
Nghĩ theo lẽ thường thì cô gái đó chắc chắn phải có tài năng gì đó liên quan đến báo chí, nhưng với vẻ ngoài kia mà bảo là tài năng báo chí thì tôi vẫn thấy không hợp lý chút nào.
「Mà, dù gì thì cũng đâu cần đến vệ sĩ chứ.」
Học viện Inspiration nằm sâu trong núi, khuôn viên được bao quanh bởi hàng rào và có cả bảo vệ ở cổng ra vào. Những kẻ khả nghi làm sao có thể xâm nhập được.
「Hình như tên là, gã da trắng là Rocky và gã da đen là Blade nhỉ.」
Thuê được cả vệ sĩ thì chắc hẳn là con nhà giàu rồi. Chẳng hiểu sao lại cố tình sửa đồng phục thành phong cách bondage da thuộc nữa chứ...
Tôi cười khổ, rồi dành thời gian sau đó để viết tiểu thuyết. Và khi màn đêm buông xuống, tôi chìm vào giấc ngủ.
………………………………………………………………………………………………………….
Chẳng biết đã ngủ được bao lâu. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy có sự hiện diện của ai đó và tỉnh giấc. Nhưng tôi đã khóa cửa phòng cẩn thận trước khi ngủ mà. Cảm thấy có ai đó trong phòng là chuyện hết sức vô lý. Lấy làm lạ, tôi ngồi dậy khỏi giường ──.
Đứng sừng sững bên cạnh giường là cô gái giống Nữ Vương tôi gặp ban trưa ── Hội trưởng.
「Hảảảả!! S, sao cô lại ở đây!? Mà làm thế nào cô vào được phòng tôi trong ký túc xá nam vậy!?」
「Xin lỗi. Tôi không quen với việc nhờ vả các đấng nam nhi... Ban trưa, ừm, có lẽ tôi đã hơi thất lễ. Tôi muốn xin lỗi nên mới mạo muội đến làm phiền.」
Hội trưởng cúi đầu e thẹn, trái ngược hẳn với thái độ ban trưa.
...Gì thế này. Ra là cô ấy cũng có thể nói chuyện bình thường được cơ đấy. Nhìn thế này cũng khá dễ thương ──.
「── Không phải, làm sao cô vào được phòng này!?」
「Cũng không có gì, chỉ đường hoàng bước vào thôi.」
Nhìn ra cửa phòng, gã vệ sĩ tên là Blade đang cầm một sợi dây kim loại, khóe miệng nhếch lên.
「Rõ ràng là cạy khóa đột nhập còn gì!!」
「Mở khóa rồi vào phòng là chuyện bình thường mà?」
「Không... thì đúng là thế... nhưng sai bét rồi!!」
Hội trưởng nhún vai, rồi dùng hai tay mở rộng cây gậy bọc da dài bằng người ra. ...Ủa, mở cây gậy ra á!?
Tôi kinh ngạc nhìn kỹ, thứ mà tôi tưởng là cây gậy hóa ra là một cuốn sổ tay bọc da được cuộn tròn lại. Hội trưởng lật giở các trang sổ, dường như đang xác nhận nội dung gì đó.
Cơ mà... cuốn sổ tay to bằng cả người thật rốt cuộc là cái gì vậy...
Tôi càng lúc càng không hiểu nổi tài năng của Hội trưởng là gì.
「Hưm. Ra là thế này. Thì ra là vậy...」
Hội trưởng nhìn cuốn sổ và gật đầu vẻ đã hiểu ra vấn đề.
...Tuy không hiểu lắm, nhưng tôi cảm thấy dính dáng đến cô gái này cực kỳ nguy hiểm. Tự dưng mời tôi vào Hội Báo Chí, rồi tự dưng đột nhập vào phòng tôi giữa đêm...
「Hừm hừm. Nhưng mô tả này so với lúc gặp thực tế thì ──」
Hội trưởng vẫn đang chăm chú nhìn vào cuốn sổ.
Tôi định bụng nhân lúc này mà chuồn, nên rón rén bước xuống giường. Vấn đề là xử lý gã vệ sĩ ở cửa thế nào, chắc chỉ còn cách thừa cơ chạy vụt qua thôi.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi rón rén bước đi, ngón chân tôi vướng vào chăn khiến tôi mất đà, ngã nhào đè lên người Hội trưởng.
Một mùi hương hoa thoang thoảng bay tới... Chắc là mùi nước hoa của Hội trưởng.
Ch, chà... Cảm giác thật người lớn...
「── Á á á á á á!!」
Tiếng hét của Hội trưởng vang vọng khắp phòng.
Ch, chết dở! Tình cảnh này trông cứ như tôi đang tấn công Hội trưởng vậy!!
Ngay lập tức, hai gã vệ sĩ Rocky và Blade lao vào phòng. Rocky khóa tay tôi lại, còn Blade rút từ đâu ra một vật sắc nhọn kề ngay vào cổ tôi.
「Nhóc con, muốn chết hả?」
Gã vệ sĩ tên Blade hỏi mà không hề thay đổi sắc mặt.
「Chàng trai trẻ, hãy biết quý trọng mạng sống.」
Gã vệ sĩ tên Rocky nói với vẻ âu sầu.
「X, xin lỗi! Không phải vậy đâu! Tôi lỡ vấp chân thôi... chỉ là tai nạn thôi mà!!」
「Hồ... Nếu là tai nạn thì tấn công ai cũng được tha thứ sao? Vậy nếu tao dùng thanh Sword Breaker này tấn công mày thì ──」
「Dừng tay lại. Blade, Rocky.」
Hội trưởng đứng dậy, lấy lại bình tĩnh rồi nhìn chằm chằm về phía này. Blade miễn cưỡng rời lưỡi dao khỏi cổ tôi, còn Rocky nói "Tôi thấy nặng lòng nếu mạng sống của chàng trai trẻ vụt tắt" rồi thả tôi ra.
Cảm giác cái chết cận kề đột ngột rồi lại thoát nạn khiến tôi hoàn toàn mất hết sức lực. Trong lúc rũ rượi, tôi nhìn vào lưỡi dao của Blade và nhận ra hình dáng đặc thù của nó. Nó dài khoảng 30 cm, hình dạng giống con dao nhưng phần sống dao lại có răng cưa lởm chởm. Trông không giống loại vũ khí mà vệ sĩ thường dùng chút nào.
...Đây là Sword Breaker (Kiếm Phá Kiếm) sao...
「Tôi đã đọc tiểu thuyết của cậu rồi. Lần đầu tiên tôi thấy loại này đấy. Một đấng nam nhi có chiều sâu khôn lường... tôi không ghét đâu.」
「Hả? Cô đang nói chuyện gì ──」
「Có điều... sở thích tình dục có vẻ hơi có vấn đề.」
Hội trưởng đỏ mặt rồi nói "Vậy tôi xin phép vào chủ đề chính", tự tiện ngồi xuống giường của tôi.
「Thực ra... Hội Báo Chí vẫn chưa được thành lập.」
「Nói vậy là, bây giờ mới bắt đầu lập á?」
「Đúng vậy. Thành viên cũng mới chỉ có mình tôi thôi...」
Nói xong, Hội trưởng cụp mắt xuống vẻ buồn bã, đôi vai hơi co lại.
「Tôi... không thể tha thứ cho nền báo chí thối nát hiện nay.」
「Thối nát?」
「Nhà báo vốn dĩ phải giữ lập trường trung lập, vậy mà giờ đây bắt đầu xuất hiện những kẻ cúi đầu trước áp lực của giới chính trị và tài phiệt để bẻ cong thông tin, báo chí đang bị đối xử chẳng khác gì trò giải trí đơn thuần... Tôi cảm thấy vô cùng bức xúc. Nếu các nhà báo không quên đi tinh thần báo chí thì chuyện này đã không xảy ra... Vì vậy, tôi muốn thành lập Hội Báo Chí để truyền tải "sự thật" đến mọi người bằng thứ báo chí mà tôi tin tưởng.」
Hội trưởng vẫn co ro đôi vai nhỏ bé. Cô ấy... đang thấy cô đơn sao? Tuy hơi choáng ngợp vì cô ấy là một cô gái lòe loẹt, nhưng việc một cô gái đơn độc muốn lập ra Hội báo chí thì cảm thấy cô đơn cũng là lẽ đương nhiên.
「Vì vậy... Taketo-san.」
「Gì cơ?」
「Để Hội Báo Chí chính thức được thành lập, doanh số bán ra của số báo đầu tiên (số ra mắt) phải vượt quá 70% tổng số học sinh. Nhà trường... đã nói như vậy...」
「Không yêu cầu số lượng thành viên mà lại yêu cầu số lượng báo bán ra, đúng là phong cách của học viện này thật.」
「Vì thế, tôi muốn nhờ cậy một người có tài văn chương như Taketo-san giúp đỡ. Tất nhiên tôi sẽ không nhờ không công đâu.」
「Không, tôi, tiền bạc thì ──」
「Nếu số báo ra mắt thành công, và Hội Báo Chí được thành lập vẻ vang, thì khi đó... nói sao nhỉ... ừm, cậu có thể lấy tôi làm hình mẫu cho tiểu thuyết khiêu dâm của cậu, được chứ?」
Nói rồi, Hội trưởng đỏ bừng hai má và quay mặt đi chỗ khác.
C... Cái gì cơ!? Cô ấy vừa nói cái gì!?
「...Cậu không hài lòng với tôi sao?」
Tôi bất giác nhìn Hội trưởng đang ngồi trên giường. Bộ ngực căng tràn như muốn bung khỏi bộ đồng phục da. Cặp đùi đầy đặn lộ ra từ gấu váy liền thân. Dù là học sinh cấp ba nhưng lại toát ra bầu không khí trưởng thành khi mang giày cao gót...
── Ực.
Tôi nuốt nước miếng đánh ực một cái trong vô thức.
...Mình chỉ là, chỉ là đồng cảm với lý tưởng báo chí của Hội trưởng thôi. Chứ tuyệt đối không có ý đồ đen tối gì về việc nhờ cô ấy hợp tác để viết truyện khiêu dâm cả, hoàn toàn là sự đồng cảm thuần túy với báo chí ──.
「Taketo-san, cậu thấy sao?」
Giọng nói gợi cảm lạ lùng của Hội trưởng vang lên.
「Tôi... rất cảm động trước tinh thần báo chí của Hội trưởng! Xin hãy cho phép tôi giúp đỡ!!」
「Vậy là hợp đồng thành lập nhé.」
Nụ cười mỉm của Hội trưởng khi nói câu đó khiến tim tôi đập loạn nhịp.
「Tổng biên tập, em, em không thể viết thêm bài nào nữa đâu ạ...」
Người phụ nữ cởi bỏ chiếc áo khoác da, gõ gót giày cao gót bước về phía bàn làm việc của mình rồi ngồi phịch xuống như thể đã kiệt sức. Cô đã bị bắt viết lại rất nhiều lần, nhưng ở trình độ hiện tại thì vẫn chưa thể đăng lên tạp chí được.
「Bài viết của cô chỉ toàn hớt váng bề mặt, hoàn toàn chưa đi sâu vào đối tượng.」
「Nhưng em đã tìm hiểu rất kỹ rồi mới viết đấy chứ ạ. Em, chịu hết nổi rồi...」
Người phụ nữ gục xuống bàn bật khóc. Đêm đã khuya, trong văn phòng chẳng còn ai. Có lẽ vì chỉ có mình tôi nhìn thấy nên cô ấy mới khóc nức nở như vậy.
「Cô về đi. Phần còn lại tôi sẽ lo.」
「Em không về... Có về thì cũng chỉ ngồi khóc một mình thôi. Khóc chán ở đây rồi em sẽ viết tiếp.」
Trong lời nói ấy, tôi cảm nhận được sự dựa dẫm, nũng nịu, và cả sự mời gọi. Tôi bước đến trước bàn làm việc của người phụ nữ, đưa mắt nhìn vào bộ ngực lớn thường ngày vẫn ẩn sau lớp áo khoác da. Tôi cũng nhìn xuống cổ chân thon thả đang mang đôi giày cao gót, trái ngược hẳn với kích cỡ của bộ ngực kia.
「Thật phí phạm. Cô mà lại không có đàn ông bên cạnh sao.」
「Do em không cho ai lại gần thôi. Nhưng nếu là một người đáng tin cậy như Tổng biên tập...」
Tôi không để người phụ nữ nói hết câu, cưỡng ép cướp lấy đôi môi cô ấy. Đã bị gọi là "đáng tin cậy" rồi thì tôi đành phải dìu dắt cô ấy thôi.
「Ưm... a... Em, lâu rồi không có chuyện này, nên... a ──」
Tôi im lặng đưa tay lên ngực người phụ nữ, di chuyển như thể khuấy đảo bầu ngực căng tròn ấy.
「Đừng... Tổng biên tập. A... nhẹ nhàng thôi...」
「Đợi đến khi cô thạo việc rồi hãy nói câu đó.」
Tôi lột phăng quần áo của người phụ nữ, ngắm nhìn bộ ngực lớn qua lớp áo lót.
「Đừng nhìn như thế... Em xấu hổ lắm.」
「Rõ là giỏi mời gọi thế kia mà còn nói vậy.」
「Nhưng chuyện em 'bỏ bê' dạo gần đây là thật mà.」
Tôi ấn nửa thân trên của người phụ nữ xuống mặt bàn, ép chặt bộ ngực lớn ấy xuống.
「Á... T, Tổng biên tập?」
「Dồn nén bấy lâu nay, phải để tôi làm cho cô thỏa mãn chứ.」
Nói rồi, tôi vừa ép ngực người phụ nữ xuống bàn vừa chà xát, chậm rãi đùa nghịch.
「Đừng... a... Tổng biên tập. Anh mà làm thật hơn nữa là em không làm việc được đâu đấy ──」
...Cộp cộp cộp cộp...
Tôi bước theo sau Hội trưởng đang đi xuống cầu thang. Hai bên cầu thang là tường, trần nhà cũng thấp. Có lẽ do không gian khép kín nên tiếng giày cao gót của Hội trưởng vang lên nghe rất vui tai.
「── Mà này, tại sao trong tòa nhà trường học lại có tầng hầm vậy!?」
「Vô tri cũng là một cái tội đấy.」
「Đâu phải vấn đề đó!? Chắc chắn mọi người không ai biết vụ này đâu!! Hơn nữa cái tầng hầm đó lại là phòng sinh hoạt của Hội Báo Chí chưa được thành lập... Có quá nhiều điểm cần bắt bẻ khiến tôi chẳng biết phải bắt bẻ từ đâu nữa!?」
「Đừng bận tâm làm gì. ── A, đến nơi rồi.」
Trước mặt Hội trưởng là một cánh cửa sắt nặng nề. Trên cửa có dán một mảnh giấy xé từ vở được cố định sơ sài bằng băng dính. Hình như có chữ viết bằng bút dạ, tôi ghé mắt nhìn qua vai Hội trưởng ──.
『Hội Báo Chí』
「Cái biển hiệu rõ ràng mang phong cách "vừa mới làm đại" còn gì!! Nghĩ thế nào cũng thấy kỳ cục!?」
「Thất lễ quá. Hãy gọi đó là biển hiệu.」
「Không, vấn đề không phải ở cách gọi... Cái phòng này trông đáng ngờ cực kỳ luôn ấy!?」
「...Tôi ghét những đấng nam nhi thiếu dũng khí lắm.」
Hội trưởng lạnh lùng buông lời rồi đặt tay lên cửa.
...Hình như cô ấy vừa nói "dũng khí" thì phải ──.
Tôi sợ sệt nhìn vào cánh cửa đang dần mở ra. Cuối cùng khi cửa mở hoàn toàn, đập vào mắt tôi là súng ống, đạn dược, thiết bị vô tuyến, bản đồ... được vứt bừa bãi. Căn phòng rộng cỡ một lớp học, nhưng lại bám đầy bụi đất.
「Cái phòng sinh hoạt như căn cứ quân kháng chiến này... là sao vậy!?」
「À, cậu nói hay đấy. Ngòi bút mạnh hơn gươm giáo. Cuộc cách mạng mà những nhà báo như chúng ta tạo ra bằng ngòi bút đối với thể chế... Quả thực phòng sinh hoạt của Hội Báo Chí chính là căn cứ của quân kháng chiến.」
「Vậy thì cần gì súng với đạn trong phòng sinh hoạt chứ!?」
「Không chịu đâu. Chắc chắn là hàng mô hình rồi.」
Hội trưởng nói với vẻ chán nản rồi bước vào trong. Tôi vẫn còn bị bầu không khí kháng chiến của căn phòng làm cho choáng ngợp, nhưng vẫn bước theo sau Hội trưởng.
「Cơ mà mô hình làm tinh xảo thật đấy.」
Tôi vừa cầm một khẩu súng lên thì Blade bất ngờ lao tới hét lớn: 「Dân nghiệp dư đừng có sờ vào!!」.
「Hả? Nhưng cái này là mô hình mà?」
「Chậc... Thế nên tao mới ghét bọn nhãi ranh. Đến việc nó được coi là mô hình mà mày cũng không hiểu sao!」
...Được coi là mô hình...?
「Khoan... Ơ!? Cái này, chẳng lẽ là đồ thật ──」
Chưa kịp nói hết câu thì tôi bị Rocky bịt miệng lại.
「Chàng trai trẻ. Cẩn thận lời ăn tiếng nói.」
Tôi bị Rocky bịt miệng, chỉ biết gật đầu lia lịa. Thấy vậy, Blade tặc lưỡi "Chậc..." rồi giật lấy khẩu súng từ tay tôi đặt lại chỗ cũ.
「Nào, tham quan phòng xong rồi, giờ chúng ta bắt đầu tiến hành ra mắt tờ báo Inspiration (Sen Shinbun) thôi.」
「...Cô lướt qua vấn đề căn phòng này nhanh thế làm tôi khó xử quá... Mà tên báo là Báo Inspiration, nghe y hệt tên trường luôn...」
「Thất lễ thật đấy. Đó chẳng phải là cái tên tuyệt vời dựa trên sự lóe sáng (Inspiration) của những thiên tài - nguồn gốc tên gọi của học viện này sao. Hơn nữa, cứ để ý mấy chuyện vặt vãnh như phòng ốc thì làm sao hoàn thành được trọng trách làm nên thành công cho số báo ra mắt Báo Inspiration chứ.」
「...Nhắc mới nhớ, số báo ra mắt sẽ có nội dung gì vậy?」
「Số báo ra mắt cần phải tăng doanh số bán ra, nên lần này chúng ta sẽ làm nội dung gần gũi với độc giả. Chuyên đề đặc biệt là ── "Tiếp cận những thần tượng đang là chủ đề nóng tại Học viện Inspiration hiện nay".」
「...Nói chuyện báo chí nhiệt huyết thế mà nội dung lại trần tục gớm nhỉ.」
「Xin lỗi... tôi cũng đau lòng lắm. Nhưng riêng số báo đầu tiên thì nhất định phải bán được... Đây cũng là lựa chọn đắng cay của tôi.」
Nói rồi, Hội trưởng chống tay lên chiếc bàn đặt giữa phòng, rơm rớm nước mắt vẻ hối tiếc.
「H, Hội trưởng! Không sao đâu! Chỉ cần hội được thành lập, Hội trưởng có thể dốc toàn lực đưa tinh thần báo chí của mình vào Báo Inspiration mà! Số báo đầu tiên... cứ cố gắng với nội dung đó đi!!」
「Taketo-san... cậu thật dịu dàng. Tôi muốn giao cho Taketo-san dịu dàng đây một vị trí quan trọng là người phỏng vấn... cậu sẽ nhận chứ?」
「Đương nhiên rồi!!」
Lớp học sau giờ tan trường. Trong khi vẫn còn vài học sinh ở lại, tôi và Hội trưởng ngồi đối diện với Utae qua một chiếc bàn.
「...Taketo-kun. Tại sao cậu lại đi cùng người phụ nữ đó?」
「À... có chút chuyện ấy mà... Tớ đang hợp tác với Hội Báo Chí.」
「Hội Báo Chí ư... thành viên hình như chỉ có Taketo-kun và người phụ nữ đó thôi mà.」
...Hự. Cô ấy chọc đúng chỗ đau...
「Taketo-kun quả nhiên kinh nghiệm đầy mình, thân thiết với đủ loại phụ nữ ngay, còn tớ thì cậu chỉ coi như trẻ con ──」
「Đã bảo không phải mà! Tớ làm gì có số đào hoa!!」
Lý do tôi phải thanh minh đủ điều với Utae là có nguyên do. Trước đây, tôi từng suýt chết vì một bài kiểm tra đặc thù của học viện này. Khi đó, Utae đã không màng bản thân bị thương để cứu tôi. Kể từ đó, tôi và Utae nói sao nhỉ... có chút tình cảm tốt đẹp.
「── Utae-san. Vậy chúng ta bắt đầu phỏng vấn được chưa?」
Hội trưởng hoàn toàn phớt lờ cuộc đối thoại giữa tôi và Utae, chìa ra một tờ giấy về phía tôi.
「Hội trưởng, cái này là gì?」
「Là giấy ghi nội dung phỏng vấn. Người phỏng vấn là Taketo-san mà, đúng không?」
「Hả? À... ừm, thì đúng là vậy...」
Nghĩ kỹ thì tôi hoàn toàn chưa được nghe gì về nội dung phỏng vấn. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần đọc nội dung viết trên giấy là được thôi. Hơn nữa, bây giờ Utae đang nghi ngờ quan hệ giữa tôi và Hội trưởng, cái này giúp tôi lấp liếm qua chuyện cũng tốt.
「── Vậy trước tiên, xin thiên tài ca hát Utae-san hãy phô diễn giọng ca tuyệt vời của mình được không ạ?」
Khi tôi đột ngột bắt đầu phỏng vấn, Utae thoáng lộ vẻ bối rối. Nhưng có lẽ cô ấy đã từ bỏ việc truy hỏi tôi thêm, cô ấy hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu hát một bản ballad đang thịnh hành.
Bài hát thể hiện mối tình nam nữ đầy day dứt... Giọng hát tuyệt vời đến mức những người còn lại trong lớp cũng phải ngẩn ngơ lắng nghe, ngừng cả chuyện phiếm. Thậm chí có người còn rưng rưng nước mắt. Chắc hẳn tiếng hát của Utae đã khơi gợi lại những ký ức đắng cay ngọt bùi trong quá khứ.
Hội trưởng dùng máy ảnh chụp lại cảnh Utae đang hát và những học sinh đang rơm rớm nước mắt trong lớp.
「── Cảm ơn cậu. Tiếp theo, tớ rất vui nếu cậu có thể hát một bài có nhịp điệu nhanh (uptempo) ── ủa, hảả!?」
Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm vào tờ giấy phỏng vấn.
「Hội trưởng! Utae vừa hát xong chắc mệt rồi, chúng ta dừng ở đây thôi!!」
「Không, cứ để cô ấy hát. Phải nghe đàng hoàng thì Taketo-san mới viết bài được chứ.」
「Hội trưởng không biết gì nên mới nói thế ──」
「Không, tôi biết rõ đấy chứ.」
Hội trưởng nói xong câu đó liền bảo: 「Vậy tôi có chút việc riêng nên xin phép đi trước. Utae-san, bài hát thì xin hãy hát cho Taketo-san nghe nhé」, rồi tươi cười bỏ đi.
………………………………………………………………………………………………………….
Một sự im lặng vi diệu bao trùm xung quanh.
Khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ học sinh còn lại trong lớp bỏ chạy thục mạng.
「Mọi người đợi đã! Đừng bỏ tôi lại một mình!!」
Có gào lên cũng đã muộn. Trong lớp học này giờ chỉ còn lại tôi và Utae.
「...Chỉ có hai đứa mình thôi nhỉ.」
「Ừ, ừm...」
「Hiếm khi có dịp, tớ sẽ hát tặng riêng cho Taketo-kun nhé.」
Utae đỏ mặt, mỉm cười: 「Là bài hát mà cậu từng hát ở quán karaoke đấy.」
「Khoan, chờ ──」
Ngay khi tôi định ngăn lại thì Utae đã mở miệng. Trong sát na đó, sóng siêu âm cao tần tuyệt đỉnh vang vọng khắp phòng học, cửa kính rung lắc dữ dội đến mức suýt vỡ tung.
「── Gự, hự, á á!! C, cứu...」
Utae hễ hát nhạc uptempo là sẽ trở thành thảm họa âm nhạc siêu cấp. Đã thế bản thân cô ấy lại không biết điều đó. Vì Utae dễ thương như thần tượng lại có tính cách tốt, nên đến giờ vẫn chưa ai dám nói cho cô ấy biết.
「C... Cứu... tôi...」
Đơn giản thôi, chỉ cần chạy khỏi lớp là thoát. Nhưng làm thế thì Utae sẽ tổn thương mất. Là đàn ông, sao tôi có thể làm thế với Utae được... Không! Không thể, nhưng sắp, chết, rồi...
Tôi vừa bịt tai, vừa quằn quại chờ đợi bài hát kết thúc từ tận đáy lòng.
Và khi bài hát cuối cùng cũng chấm dứt ──.
「Vậy chúng ta tiếp tục phỏng vấn nhé?」
Hội trưởng quay lại lớp học cứ như đã canh đúng giờ, tươi cười nói.
── H, Hội trưởng! Nếu đã biết Utae mù nhạc siêu cấp thì đừng cố tình bắt cô ấy hát chứ!!
Tôi dùng ánh mắt để phản đối Hội trưởng nhưng bị cô ấy lướt qua với vẻ mặt tỉnh bơ: 「Taketo-san, mau tiếp tục đi.」
Tôi miễn cưỡng chuyển sang câu hỏi tiếp theo.
「Utae-san, từ trước đến nay số người tỏ tình với cậu là bao nhiêu?」
...Ra là vậy. Câu hỏi này, nếu phỏng vấn thần tượng Utae thì đúng là muốn biết thật. Hay nói đúng hơn, bản thân tôi cũng hơi tò mò.
「Tỏ tình thì... xin lỗi. Cũng có khi tớ bất ngờ bị người trường khác tỏ tình, rồi có khi bị tỏ tình tập thể nữa ──」
「Kinh thật!!」
「── Với cả, hồi còn ở quê cũng có câu lạc bộ người hâm mộ... tính cả những lá thư người hâm mộ giống thư tình từ họ nữa thì, tớ không nhớ hết nổi đâu.」
...Quả không hổ danh Utae. Hoàn toàn là một thần tượng...
Các nam sinh chẳng biết đã quay lại lớp từ lúc nào nghe thấy lời Utae liền hét về phía này: 「Bây giờ cũng có câu lạc bộ người hâm mộ đấy nhé!!」.
...Có hả, câu lạc bộ người hâm mộ... Mà, chắc là phải có rồi...
Tôi liếc nhìn đám con trai một cái rồi xốc lại tinh thần tiếp tục phỏng vấn.
「Ờm... Nụ hôn đầu của Utae-san là khi nào ── hảảả!?」
Tôi kinh ngạc trước nội dung phỏng vấn do chính mình đọc lên, nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên tay.
S, sao lại có câu hỏi quấy rối tình dục thế này...!?
「...Taketo-kun, cậu tò mò sao?」
Utae nhìn tôi chằm chằm.
T, tò mò... Tò mò thì có tò mò, nhưng biết rồi thì khéo lại thấy buồn lòng...
「Không, cái đó là... nội dung phỏng vấn ghi trong giấy hơi kỳ lạ, hay là bỏ qua câu hỏi này ──」
「Tớ sẽ trả lời. Tớ không muốn Taketo-kun hiểu lầm... Tớ trả lời. Nụ hôn đầu... vẫn chưa có.」
「H, hả...」
Utae có vẻ rụt rè trong quan hệ nam nữ, dường như không có nhiều kinh nghiệm yêu đương. Nhưng... được tỏ tình nhiều đến mức không nhớ nổi mà vẫn chưa mất nụ hôn đầu sao... H, hừm... ra là vậy...
「Taketo-kun, má cậu hơi giãn ra rồi kìa.」
「Hả!?」
「...Cái đó, cậu an tâm hả?」
Utae tuy hơi cúi mặt xuống nhưng vẫn liếc mắt nhìn lên thăm dò tôi.
「Ơ... không... cái đó...」
「── Taketo-san. Mau chuyển sang câu hỏi tiếp theo đi.」
Hội trưởng hối thúc với giọng đều đều. Tôi vội vàng đọc nội dung phỏng vấn tiếp theo.
「Ờm... Utae-san nói rằng tương lai muốn tôi viết lời bài hát cho cậu, nhưng với kinh nghiệm yêu đương ít ỏi như vậy liệu cậu có nghĩ mình hát nổi ca từ mang phong cách khiêu dâm của tôi không? Hay là cậu đã giác ngộ việc hiến dâng thân xác vì bài hát để bị tôi ăn thịt ── ủa, hảả!? Mà sao Hội trưởng lại biết lời hứa giữa tôi và Utae!?」
「...Taketo-kun. Tớ nhờ cậu vì tớ thực sự thích ca từ của cậu... sao cậu lại nói như thế? Nếu không nói những lời đó, thì tớ... nếu là Taketo-kun thì ──」
Trong đôi mắt Utae, nước mắt đã chực trào.
「Không phải đâu! Tại trong giấy phỏng vấn toàn ghi mấy thứ kỳ quặc ──」
「Này, tên tác giả khiêu dâm lớp 3! Đừng có được đà làm tới mà làm Utae-san của bọn tao khóc nhé!!」
Đám con trai tụ tập ở cuối lớp đồng loạt lao về phía này.
── Ch, chết dở!!
「...Thiệt tình. Đành chịu thôi vậy. Mà, chừng này chắc cũng đủ rồi.」
Hội trưởng lẩm bẩm kèm theo tiếng thở dài, rồi bỏ mặc tôi mà đi thẳng ra khỏi lớp.
「Đợi đã! Tôi cũng về!!」
Tôi vội vã chạy khỏi chỗ đó, đuổi theo Hội trưởng rời khỏi lớp học.
「── Này Hội trưởng! Câu hỏi đó là sao hả!? Mà sao cô lại biết lời hứa giữa tôi và Utae!?」
「Tôi là Hội trưởng Hội Báo Chí mà. Biết là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, nhà báo suy cho cùng là đồng minh của độc giả. Việc thiên vị đối tượng phỏng vấn sẽ bóp méo tinh thần báo chí. Taketo-san, cậu là nhà văn mà lại chấp nhận việc bóp méo sự thể hiện sao?」
「C, cái đó...」
Bị Hội trưởng lườm, tôi chùn bước. Tinh thần báo chí... Quả thật, người có nhiệm vụ truyền tải sự thật mà thiên vị đối tượng phỏng vấn thì đó chỉ còn là tuyên truyền quảng cáo. Không còn là báo chí nữa.
「...Xin lỗi. Lần tới tôi sẽ cố gắng.」
Tôi cúi đầu, Hội trưởng gật đầu vẻ trịnh trọng rồi bước tiếp.
Sau khi kết thúc phỏng vấn Utae, chúng tôi rời khỏi tòa nhà lớp học để đến khu nhà âm nhạc. Hình như tiếp theo sẽ phỏng vấn một thiên tài về âm nhạc nữa.
Cuối cùng khi đến khu nhà âm nhạc, Hội trưởng đi về phía đại sảnh ở tầng một. Mở cửa sảnh ra, tôi thấy một cô gái đang cầm kèn clarinet đứng trên sân khấu. Một cô gái có mái tóc ngắn hơi đỏ, vểnh lên như vừa ngủ dậy.
「Narukara-san...」
Cô ấy là Narukara Fukune học cùng lớp với tôi, một thiên tài kèn clarinet. Dáng người nhỏ nhắn, cộng thêm bầu không khí lơ đễnh đặc trưng khiến cô ấy đôi khi tạo ấn tượng như một đứa trẻ.
「Hội trưởng, Narukara-san cũng là thần tượng đang là chủ đề nóng sao?」
「Đúng vậy. Với bầu không khí đó và ngoại hình dễ thương, cô ấy nhận được sự ủng hộ tuyệt đối từ một bộ phận nam sinh, thêm vào đó là sự ủng hộ nồng nhiệt từ cả nam lẫn nữ những người say mê tiếng đàn tuyệt vời của cô ấy, thực ra hiện giờ cô ấy đang ngầm nổi tiếng lắm đấy.」
Sự ủng hộ nồng nhiệt từ cả nam lẫn nữ...
Phải rồi. Học viện này, có lẽ do lời răn của trường là "Hãy tin vào cảm tính", nên có nhiều người cảm tính vượt trội, chuyện yêu đương cũng muôn hình vạn trạng. Có nam thích nam, có nữ thích nữ, có người thích cả hai... Nhân tiện nói luôn, tôi là trai thẳng (normal). Narukara-san quá thuần khiết nên chắc chắn chẳng liên quan gì đến mấy chuyện yêu đương đâu.
「...Taketo-kun, sao cậu lại ở đây?」
Narukara-san từ trên sân khấu nhìn xuống, lẩm bẩm vẻ ngạc nhiên.
「Tớ đang hợp tác chút việc với Hội Báo Chí ấy mà.」
「Vậy à. Cậu lại giúp đỡ bạn bè nhỉ.」
Narukara-san hướng về phía tôi một nụ cười thuần khiết và ấm áp như muốn nói "Tớ hiểu mà".
...Không thể nói ra được. Rằng phần thưởng là được viết truyện khiêu dâm về Hội trưởng, tuyệt đối không thể nói ra...
Đứng trước Narukara-san, lồng ngực tôi lúc nào cũng thấy khó chịu. Không phải là ghét nói chuyện với cô ấy hay gì, mà ngược lại, tôi muốn ở bên cô ấy nhiều hơn nhưng nhịp tim đập mạnh lại cản trở khiến tôi cảm thấy một nỗi khó chịu đặc trưng...
Trong khi đang bị cảm giác tội lỗi dày vò dữ dội, tôi lảng tránh bằng cách mở lời: 「Hội trưởng muốn chụp hình cảnh Narukara-san đang chơi kèn clarinet vào máy ảnh...」.
Narukara-san gật đầu, nâng kèn lên và bắt đầu chơi một cách tự nhiên.
── Ngay lập tức, âm thanh mộc mạc và ấm áp vang vọng khắp đại sảnh. Một bản nhạc mang lại sự bình yên đến tận sâu thẳm tâm hồn. Tiếng kèn của cô ấy thấm đẫm vào tim tôi.
「Tiếng đàn của Narukara-san lúc nào nghe cũng hay thật.」
Trái ngược với âm thanh ấm áp, hình ảnh cô ấy di chuyển những ngón tay nhỏ bé một cách hối hả đầy nỗ lực trông thật đáng yêu làm sao.
「── Cảm ơn cậu đã biểu diễn. Vậy tớ chuyển sang phỏng vấn nhé.」
Tôi đọc tờ giấy phỏng vấn được Hội trưởng đưa cho.
「Fuku ── khụ, hự!!」
Trong tờ giấy ghi câu hỏi kiểu 『Fukune-san, ○○』, nhưng nghĩ kỹ thì tôi chưa bao giờ gọi Narukara-san bằng tên thật (tên riêng) cả. Cảm thấy hơi gượng gạo... hay nói đúng hơn là xấu hổ.
「Nhưng đây là phỏng vấn, là tinh thần báo chí mà... gọi chắc cũng được nhỉ?」
Tôi lầm bầm nhỏ để không ai nghe thấy, rồi xốc lại tinh thần tiếp tục phỏng vấn.
「Fukune-san, nụ hôn đầu ── ủa, lại câu hỏi này nữa hả!?」
Tôi liếc nhìn Hội trưởng, cô ấy giả vờ không biết, quay mặt đi chỗ khác.
「Hả...? Vừa rồi, tên của Fukune... với cả, nụ hôn đầu??」
Việc tôi bất ngờ gọi tên thật cộng với câu hỏi về nụ hôn đầu khiến Narukara-san rối loạn ngay lập tức. Cô ấy đỏ bừng mặt, bối rối lặp đi lặp lại từ "hôn": 「Cái đó... Fukune, hôn thì... hôn thì...」.
「N, Narukara-san! Không cần ép mình trả lời đâu!!」
「Nhưng mà... nếu Fukune không trả lời thì Taketo-kun sẽ khó xử đúng không? Cái đó... F, Fukune... chuyện đó hoàn toàn, ờm... vẫn chưa có đâu?」
Narukara-san dường như dao động dữ dội chỉ vì bị hỏi chuyện hôn hít, ngực cô ấy phập phồng lên xuống vì tim đập mạnh.
...Thuần khiết thật đấy. Thuần khiết đến mức quá đỗi thuần khiết...
Tôi gật đầu để trấn an Narukara-san, rồi chuyển sang câu hỏi tiếp theo.
「Nghe nói Fukune-san từng suýt bị ăn thịt trong quá khứ, cảm giác lúc đó thế nào ── khoan đã, cái này là nói về tôi còn gì!!」
Tôi vừa nói vừa nhìn Hội trưởng, và Hội trưởng lại một lần nữa giả vờ không biết, quay mặt đi.
── Thực ra trước đây, tôi từng lỡ miệng nếm thử một bộ phận nhạc cụ của Narukara-san. Narukara-san đã từng tiết lộ chuyện đó với mọi người bằng một cách diễn đạt dễ gây hiểu lầm tai hại: 「Người này, định ăn thịt Fukune」.
「Nè... chuyện đó, chúng ta đã hứa là cùng quên đi rồi mà? Vì là chuyện quan trọng cần trân trọng nên phải quên đi, đã hứa thế rồi mà?」
Narukara-san hỏi tôi với đôi mắt rưng rưng. Là do nhớ lại chuyện lúc đó mà rưng rưng, hay do tôi khơi lại chuyện cũ mà rưng rưng... không, chắc là cả hai.
「── Này, Taketo! Cậu làm gì Fukune-chan thế hả!!」
Ở lối vào đại sảnh, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đang đứng đó. Cô ấy lườm tôi với vẻ mặt đằng đằng sát khí, đôi vai run lên bần bật.
「...Ran, sao cậu lại ở đây...?」
「Thấy cậu đi vào khu nhà âm nhạc, tớ thấy lạ nên đã phục kích đấy! Thế mà cậu lại làm Fukune-chan của tớ khóc... Tớ tuyệt đối không tha thứ đâu!!」
Ran là cô gái cùng lớp với tôi và là một thiếu nữ yuri (bách hợp). Hình như cô ấy thích Narukara-san ──.
「Taketo! Đứng yên đó! Tớ sẽ cho cậu hối hận vì đã được sinh ra!!」
Ran lao tới chỗ tôi với tốc độ kinh hoàng, vẻ mặt vẫn đằng đằng sát khí.
── Ch, chết dở!!
「Không ngờ lại bị Ran-san nhìn thấy... Cơ mà nổi đóa lên thế này, tình yêu dành cho Fukune-san đúng là vượt xa tưởng tượng nhỉ. Cuộc phỏng vấn kết thúc tại đây.」
Hội trưởng vừa dứt lời đã bỏ chạy, bỏ mặc tôi lại đại sảnh mà đi.
「Đợi đã! Đừng bỏ tôi lại!!」
Tôi hoảng hốt chạy khỏi chỗ đó, luồn lách giữa các hàng ghế để tránh Ran và thoát khỏi đại sảnh.
「── Hội trưởng! Làm Utae và Narukara-san khóc trong buổi phỏng vấn... quá đáng lắm! Thế mà gọi là tinh thần báo chí à!!」
Trở về phòng sinh hoạt, tôi phản đối kịch liệt những nội dung phỏng vấn vô lý dồn dập của Hội trưởng.
「Chừng nào còn giữ vững tinh thần báo chí, thì không phải lúc nào lợi ích cũng nhất trí với đối tượng phỏng vấn. Không có giác ngộ đó mà đòi nói chuyện báo chí... Taketo-san, cậu còn non nớt lắm!!」
「Dù vậy thì cũng hơi quá đà rồi! Hơn nữa... tất cả lại đổ lên đầu tôi hết!!」
「Ô kìa, chẳng phải tốt sao. Nếu là việc cậu làm thì mọi người sẽ chấp nhận thôi. Vì thế tôi mới chiêu mộ cậu vào Hội Báo Chí chứ.」
「...Hả?」
「Tôi đã cân nhắc tiềm năng của Taketo-san rồi mới chọn cậu làm cộng sự tạo ra số báo ra mắt đấy.」
「Đó... là ý gì? Chẳng lẽ Hội trưởng... ngay từ đầu đã định đùn đẩy vai trò này cho tôi nên mới nhờ tôi giúp sao?」
「Đúng vậy.」
Hội trưởng gật đầu cái rụp, chẳng hề có chút ác ý nào... Hơi bị... à không, tôi bắt đầu thấy khá là điên tiết rồi đấy.
Thấy tôi nhíu mày im lặng, Hội trưởng cười ngây thơ: 「So với mấy câu hỏi đó thì tiểu thuyết khiêu dâm của cậu còn mang tính thách thức hơn nhiều chứ nhỉ?」.
「Kế hoạch lần này và tai tiếng của Taketo-san kết hợp với nhau thực sự rất tốt. Taketo-san đúng là một "quân cờ" tuyệt vời.」
「Q... Quân cờ á!?」
「Vâng. Là quân cờ.」
「Không lẽ Hội trưởng... suốt thời gian qua coi tôi là quân cờ sao?」
「Ghét ghê. Đừng bắt tôi nói đi nói lại chứ.」
Hội trưởng vừa cười vừa xua tay nhẹ như đang trêu đùa.
...Không thể tin nổi. Nói ra những lời thất lễ như vậy... như vậy mà vẫn cười được... Nghĩa là cô ấy thực sự coi tôi là quân cờ ngay từ đầu sao...
「Đúng là... tôi biết tiểu thuyết khiêu dâm của mình bị mọi người nói ra nói vào. Nhưng nếu Hội trưởng chỉ nhìn nhận tôi như thế, lại còn định lợi dụng tôi mà tiếp cận ── thì tôi không muốn dính dáng gì đến Hội trưởng suốt đời nữa!!」
Tôi đi về phía cửa ra, mở toang cánh cửa sắt nặng nề.
「── Ơ!? Taketo-san!! Cậu hiểu lầm gì rồi ──」
Tôi bỏ ngoài tai tiếng gọi của Hội trưởng từ phía sau, chạy ra khỏi phòng sinh hoạt. Giờ có nghe bao biện cũng chỉ tổ bực mình thêm thôi.
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi tôi không gặp Hội trưởng. Dù là một cô gái có vẻ ngoài nổi bật, nhưng tôi chưa từng thấy cô ấy trong trường bao giờ. Kể cả bây giờ khi đã chia tay được vài ngày... tôi hoàn toàn không thấy cô ấy trong trường.
「Nếu là năm nhất thì chắc chắn phải thấy rồi chứ... Hay là đàn chị khóa trên?」
Giờ nghỉ giải lao. Nhân tiện lên sân thượng hóng gió, tôi đi dạo qua các lớp của các anh chị khóa trên ở tầng trên. Nhưng dù đi qua các lớp năm hai hay năm ba, tôi cũng chẳng thấy bóng dáng Hội trưởng đâu, chứ đừng nói đến mấy gã vệ sĩ kia.
Lên đến sân thượng, tôi ngồi xuống ghế băng và chìm vào suy tư.
「Rốt cuộc là sao chứ...? Cảm giác như Hội trưởng biết tường tận về mọi người một cách kỳ lạ, nhưng lại giống như người không hề tồn tại ở đây vậy...」
── Phải rồi. Một cô gái lòe loẹt như thế mà lại chẳng có chút hiện diện nào. Thật sự là sao chứ??
「Thế này cứ như là ma vậy...」
Nói đến đó, tôi nhận ra sự ngớ ngẩn trong việc mình đang làm. Tôi và Hội trưởng chẳng còn quan hệ gì nữa. Giờ có quan tâm thì cũng đâu để làm gì.
「...Sắp đến tiết học tiếp theo rồi.」
Tôi đứng dậy khỏi ghế băng, bước về phía cửa ra sân thượng.
Đêm hôm đó, khi đang ngủ trong phòng, tôi lại cảm thấy có sự hiện diện của ai đó và tỉnh giấc.
...Chẳng lẽ, lại là Hội trưởng?
Vừa ngồi dậy, đập vào mắt tôi là hai gã đàn ông mặc vest đeo kính râm với sự kết hợp quá đỗi đáng ngờ đang đứng nghiêm trang hai bên giường tôi.
「Á á á á á á! C, có ai không cứu tôi với!!」
「...Nhóc con, ồn ào quá đấy. Im đi.」
Một trong hai gã nói với vẻ bực bội. ── Là Blade.
「Chàng trai trẻ, hôm nay chúng tôi đến vì có việc muốn nhờ.」
Người còn lại nói khẽ. ── Là Rocky.
「Rốt cuộc là chuyện gì chứ!? Tôi đâu còn liên quan gì đến Hội Báo Chí nữa đâu!?」
Hai người họ nghe tôi nói vậy vẫn im lặng. Thấy lạ tôi nhìn sang thì Rocky chậm rãi lấy ra một phong bì và chìa về phía này. Khi tôi nhìn phong bì với vẻ nghi ngờ, Rocky cúi đầu nói: 「Chàng trai trẻ, hãy nhận lấy đi」.
「C, cái gì đây?? Ý là sao??」
「Đây là thư của tiểu thư. Nội dung... đọc là sẽ hiểu.」
Rocky chìa phong bì thêm về phía này nên tôi đành nhận lấy. Một chiếc phong bì trông có vẻ đắt tiền, được niêm phong bằng sáp màu đỏ.
「Nhóc con. Đừng có coi thường tình cảm của tiểu thư đấy.」
Blade nói bằng giọng trầm đục, rồi quay lưng lại phía tôi.
「Chàng trai trẻ, chúng tôi chờ cậu.」
Rocky nói khẽ, rồi cũng quay lưng lại.
Hai người họ di chuyển nhanh nhẹn, thoáng chốc đã ra khỏi phòng.
「...Chẳng lẽ tôi không còn nơi nào để ngủ yên giấc nữa sao...?」
Bước xuống cầu thang, cánh cửa sắt nặng nề dần hiện ra. Trên cửa dán mảnh giấy xé từ vở trông đúng kiểu "vừa mới dán đại", bên trên viết dòng chữ Hội Báo Chí bằng bút dạ.
Tôi đứng trước cửa, mở lá thư nhận được từ Rocky ra.
『Sau giờ học ngày mai, tôi đợi cậu ở phòng sinh hoạt』
「...Mà, bên đó đã bảo đến thì tôi cũng chẳng việc gì phải căng thẳng.」
Nói thì nói vậy, nhưng sau khi đã to tiếng như thế mà gặp lại con gái... quả nhiên vẫn thấy căng thẳng.
「Nhưng mà tôi cũng hơi lo cho Hội trưởng thật...」
Thứ báo chí của Hội trưởng thì lộn xộn, cách đối xử với tôi cũng tệ hại. Tuy nhiên, dáng vẻ cô đơn của cô ấy khi nói với tôi rằng hội chỉ có mỗi mình cô ấy... Nhớ lại cảnh đó, tôi cảm thấy đâu đó không thể bỏ mặc Hội trưởng được.
Tôi quyết tâm, đưa tay từ từ mở cửa.
「── Ơ?」
Bên trong phòng tối om. Không bật đèn nên chẳng nhìn rõ bên trong.
「Công tắc điện ở đâu nhỉ.」
Tôi đang sờ soạng trên tường để tìm thì bỗng nhiên giữa phòng sáng lên lờ mờ. Nhìn kỹ thì thấy một ngọn nến đang cháy, ánh nến chiếu sáng phần từ cổ trở lên của một cô gái và ──.
「Á á á! C, cứu tôi! Ma kìa!!」
Tôi sợ đến mức bủn rủn chân tay, ngã bệt xuống tại chỗ. Lúc này, khắp phòng được bao phủ bởi ánh sáng lờ mờ giúp tôi nhìn thấy xung quanh. Có vẻ như nến được bố trí khắp nơi và tất cả đều đã được thắp sáng.
「Taketo-san, tôi, ừm... cách diễn đạt không được tốt cho lắm, hay nói đúng hơn là xin lỗi vì đã nói những lời gây hiểu lầm.」
Cô gái ở giữa phòng cúi đầu. Từ cổ trở xuống... vẫn còn nguyên. Có vẻ như do bóng tối nên tôi nhìn nhầm thôi.
「Khoan, Hội trưởng!? Tự dưng thế này là sao!?」
「Tôi không biết phải xin lỗi thế nào trong trường hợp này... nên đã nghĩ ra một chút hoạt động nhỏ khiến Taketo-san vui lòng.」
「...Hả?」
Hội trưởng cầm cây nến tiến lại gần tôi, rồi nghiêng cây nến nhỏ những giọt sáp nóng chảy lên người tôi.
「── Nóng! C, cô làm cái gì thế!?」
── Vút... Bốp!!
Ngay khi tôi vừa mở miệng, tôi bị Hội trưởng quất mạnh bằng cuốn sổ tay bọc da cuộn tròn.
「Im lặng! Tên biến thái này!! Dám dùng ánh mắt dâm dục đuổi theo phụ nữ... Hôm nay ta sẽ huấn luyện ngươi ra trò, hãy giác ngộ đi!!」
Hội trưởng dẫm gót giày cao gót lên người tôi, rồi nhỏ thêm sáp nến xuống.
「Nóng quá! Này Hội trưởng! Cô làm gì vậy!? Dừng lại đi!!」
「Không cho phép trả treo! Đồ sâu bọ như ngươi thì cứ bò rạp xuống đất mà ngước nhìn ta suốt đời đi!!」
── Vút... Bốp!!
Tôi lại bị quất mạnh bằng cuốn sổ da. Thế này cứ như cây gậy trừng phạt của Nữ Vương thật vậy.
「Cái quái gì thế!? Tôi cứ tưởng là chuyện làm hòa, ai dè thế này có khác gì lại gây sự đâu!!」
「...Ồ? Ngươi không thấy sướng sao??」
「Sướng thế quái nào được!!」
「Lạ nhỉ... theo điều tra của tôi thì phải thế này chứ...」
「Cô điều tra cái gì ở đâu vậy hả!?」
Hội trưởng bỏ gót giày cao gót đang dẫm lên tôi ra, vội vàng mở cuốn sổ tay ra xác nhận lại cái gì đó.
「...Nguy rồi đây... kế hoạch tôi đã dày công suy nghĩ để Taketo-san vui lòng... tôi chẳng nghĩ ra cách nào khác ngoài cách này...」
「Hội trưởng rốt cuộc muốn làm cái gì!?」
「Thì là, cái đó... tôi muốn làm hòa với Taketo-san...」
「Thế thì cứ xin lỗi bình thường đi! Sao tự dưng lại nhỏ nến rồi dẫm giày cao gót lên người ta chứ!?」
「Tôi tưởng cậu sẽ vui...」
「Vui cái khỉ mốc!!」
「Vậy tôi phải làm sao đây?」
「Xin lỗi bình thường đi!!」
「Thực sự thế là được sao?」
「...Không, chuyện có xóa bỏ được khúc mắc dễ dàng hay không thì chưa biết...」
「Taketo-san, ngay sau khi tôi nói "quân cờ", cậu đã giận dữ dội... cái đó, quả nhiên đó là nguyên nhân sao?」
「Đương nhiên rồi! Có ai lại muốn quan hệ với người chỉ coi mình là quân cờ chứ!!」
「Cái đó... xin lỗi. Tôi không có ác ý khi nói vậy đâu. Nói sao nhỉ, do sự khác biệt về cảm nhận ngôn ngữ, đối với tôi quân cờ mang ý nghĩa là sự tồn tại cần phải có ở bên cạnh tôi... ừm... nói đúng hơn thì đó là lời khen ──」
「Hảả!? Cái đó, không lẽ là khen á!?」
「Vâng.」
「Nghe cứ như đang chửi người ta ngu ngốc ấy!!」
「...Xin lỗi.」
Hội trưởng cúi đầu e thẹn, nhìn tôi với vẻ lo lắng. Có vẻ cô ấy thực sự lo lắng từ tận đáy lòng xem tôi có tha thứ hay không.
...Quên mất. Đã ở trong Học viện Inspiration thì Hội trưởng cũng là thiên tài. Thiên tài đúng là chủng tộc có cảm nhận độc đáo, hay nói đúng hơn là phải hiểu điều đó mới giao tiếp được... ừm, tôi cũng tự dưng nổi giận, xin lỗi nhé.
Những lời mà người thường nghe xong chỉ muốn nổi điên, nhưng với cảm nhận khác biệt thì lại là lời khen... Chủng tộc thiên tài đúng là vất vả thật. Thực sự... cần phải có sự thấu hiểu.
「Taketo-san, ừm, nếu được thì cậu có thể cùng tôi làm báo lại được không?」
「Đã đâm lao thì phải theo lao... Được rồi. Tôi sẽ theo cô đến cùng.」
「── Cảm ơn cậu!」
Hội trưởng nói vẻ vui mừng khôn xiết, rồi như để thể hiện niềm vui ấy bằng cơ thể, cô ấy ôm chầm lấy tôi. Bộ ngực như muốn tràn ra khỏi bộ đồ da ép chặt vào người tôi với độ đàn hồi mạnh mẽ...
「H, Hội trưởng!?」
「Ừm... phần thưởng là truyện khiêu dâm về tôi ấy, cậu viết ngay bây giờ được không?」
「Hả? Nhưng mà, cái đó...」
「Không sao đâu. Bầu không khí quan trọng lắm đấy, biết không? Taketo-san. Nếu miêu tả phụ nữ thì cũng phải nương theo tâm lý phụ nữ chút chứ?」
Tim tôi đập thình thịch, đầu óc trống rỗng. Dù sao cũng là truyện khiêu dâm định viết từ trước. Con gái người ta đã nói đến thế này thì tôi làm gì có lý do từ chối.
「V, vậy thì ──」
Tôi nuốt nước bọt, tập trung tinh thần trong khi tận hưởng cảm giác đàn hồi từ bộ ngực của Hội trưởng.
「Ái... A... gót giày...」
Có lẽ do mang đôi giày cao gót không quen, cô ấy cuối cùng cũng làm gãy gót giày và bị trật chân.
「Tại cố quá mặc bộ dạng đó đến đây mà. Hơn nữa áo khoác lại là áo khoác da (blouson)... tôi mới chỉ thấy đồng phục thôi, nhưng chắc chắn bộ này khác với bình thường đúng không?」
「Đồ ngốc! Vì là buổi hẹn hò đầu tiên... tôi cũng...」
Cô ấy rơm rớm nước mắt rồi im bặt. Hẹn hò đầu tiên mà gãy gót giày rồi trật chân... Đúng là tình huống đáng thất vọng thật. Tôi thì cứ mặc áo hoodie như mọi ngày đến đây, ngược lại còn ngạc nhiên vì sự đầu tư của cô ấy.
「Nghỉ ở con hẻm đằng kia đi. Chỗ đó kín đáo, không cần phải cố tỏ vẻ nữa đâu?」
「Đồ ngốc...」
Nghe tôi nói vậy, cô ấy cuối cùng cũng bật khóc. Nghĩ đến việc đó là phản ứng ngược lại vì đã mong chờ buổi hẹn với tôi, những giọt nước mắt ấy cũng thật đáng yêu. Tôi cho cô ấy mượn vai dìu đến con hẻm, rồi cùng ngồi xuống đó. Và rồi tôi đưa tay lên má cô ấy, xoay mặt cô ấy về phía mình...
「── Ơ?」
Phớt lờ vẻ mặt ngạc nhiên của cô ấy, tôi bất ngờ trao nụ hôn đầu.
「C, cậu làm cái gì vậy!?」
「An ủi đấy.」
「Mấy chuyện này bình thường phải làm ở chỗ có không khí hơn chứ!?」
「Vậy sao? Tôi còn định an ủi nhiều hơn nữa cơ ──」
Nói rồi tôi vạch chiếc áo khoác của cô ấy ra, đưa tay lên bộ ngực lớn ấy.
「Hả!? Ở đây á!? Nhưng mà... chuyện đó... ưm...」
Thử xoa nhẹ bộ ngực, cô ấy nhắm mắt lại vẻ xấu hổ và khẽ rên rỉ.
「Cảm giác... kỳ cục nhỉ. Chuyện chúng ta làm mấy trò này ấy.」
「Đừng nói ra chứ. Bây giờ tôi đang xấu hổ lắm đấy...」
Chắc do thời gian làm bạn bè (đồng nghiệp) dài quá chăng. Đối xử với nhau như người yêu cảm giác cứ là lạ. Cứ như... đang chơi đồ hàng vậy. Có lẽ cô ấy cũng nghĩ giống tôi, khi mắt chạm mắt, cô ấy đột nhiên bật cười.
「Ahahaha. Nè, hôm nay tôi có hơi cố quá không nhỉ? Muốn cho cậu thấy mình là người phụ nữ quyến rũ... tiếc thật.」
「Tiêu chuẩn "phụ nữ quyến rũ" mỗi người mỗi khác mà? Tôi nghĩ người phụ nữ quyến rũ thực sự chắc là người sống đúng với bản thân mình. Nên là, tôi thấy cô cứ như bình thường là được rồi.」
「Cậu đúng là đồ ngốc...」
Nụ hôn thứ hai, hai chúng tôi tự ghé môi lại gần nhau. Khác với nụ hôn đầu, một nụ hôn dài như để xác nhận cảm giác của nhau. Tôi cảm nhận được sự run rẩy, như thể nhịp tim đập mạnh của cô ấy truyền đến tận đôi môi.
「Nè, làm cho tôi ở đây được không?」
Bị kéo tay, đầu ngón tay tôi chạm vào giữa đùi cô ấy. Cảm giác ướt át ấm nóng... Nó giống như trái tim cô ấy, nhẹ nhàng bao bọc lấy đầu ngón tay tôi.
『Phóng viên khiêu dâm Taketo chém tơi tả các thần tượng học viện!』
C... Cái tiêu đề quái gì thế này!? Thế này chẳng khác nào bảo tôi hăng hái đi hỏi mấy câu khiêu dâm sao!!
── Cuối cùng Báo Inspiration cũng ra mắt. Hôm nay là ngày phát hành. Tôi chỉ phụ trách một phần bản thảo, phần còn lại do Hội trưởng hoàn thiện ── nhưng ở phần Hội trưởng phụ trách lại có tiêu đề 『Phóng viên khiêu dâm Taketo chém tơi tả các thần tượng học viện!』.
「Vô lý đùng đùng!? Thế này là sao chứ!!」
Tôi bất giác hét lên một mình.
「...Taketo-kun, tớ cũng muốn nói là vô lý lắm đây.」
Giọng con gái như đang kìm nén. Quay lại, Utae đang đứng đó, đôi vai run lên. Trên tay cô ấy đang nắm chặt tờ Báo Inspiration...
「Utae, không phải đâu! Tớ tưởng là báo bình thường nên mới hợp tác ──」
「...Taketo-kun, Fukune, đã tin tưởng cậu mà...」
Giọng nói vang lên từ bên cạnh. Nhìn sang, Narukara-san đang rơm rớm nước mắt cầm tờ Báo Inspiration.
「Narukara-san, đừng hiểu lầm! Tớ chỉ phụ trách một phần rất nhỏ của tờ báo này thôi ──」
「「Đồ nói dối!!」」
Hai cái tát từ bên phải và bên trái đồng thời giáng xuống... Tôi không tránh kịp, lãnh trọn hai cú tát vào má.
「Ui da...」
Dù mắt cay xè vì nước mắt nhưng khi ngẩng mặt lên, Utae dí tờ Báo Inspiration vào mặt tôi.
「Chuyện phỏng vấn bọn tớ đã đành... nhưng cái mục này là sao!? Cái này rõ ràng là văn phong của Taketo-kun mà! Tớ đọc tiểu thuyết của Taketo-kun đàng hoàng nên biết thừa nhé! Hơn nữa nội dung này... cứ như là cậu đã có chuyện gì đó với người phụ nữ kia vậy!?」
「Hả??」
Tôi đọc mục báo mà Utae chỉ vào.
...Ủa? Cái này là truyện khiêu dâm tôi viết lấy Hội trưởng làm hình mẫu mà. Sao lại đăng trên Báo Inspiration!? Gì thế này... Với cách bố trí trang báo này, trông cứ như sau khi tôi hăng hái phỏng vấn khiêu dâm xong thì lại hăng hái tổng kết bằng một bài xã luận kiểu tiểu thuyết khiêu dâm vậy!!
「...Cậu bảo không có gì với người phụ nữ đó... Tớ tuy không có nhiều kinh nghiệm yêu đương, nhưng Taketo-kun viết mục này với tâm trạng thế nào thì tớ thừa biết đấy nhé!!」
Utae vừa nói vừa rưng rưng nước mắt. Tôi đang định vội vàng lên tiếng thì ──.
「「「Dám làm vấy bẩn thần tượng Utae-san và Fukune-san của mọi người... Không thể tha thứ!!」」」
Tiếng của đám đông nam nữ đồng loạt vang lên. Nhìn ra, những học sinh có vẻ là fan của Utae và fan của Narukara-san đang cuốn bụi mù mịt lao về phía này ── hay nói đúng hơn là về phía tôi.
「Chẳng lẽ... tại Báo Inspiration!?」
Trong khi tôi đứng chôn chân tại chỗ, bóng lưng hai gã đàn ông to lớn bất ngờ hiện ra trước mặt.
「Nhóc con, hãy biết ơn tiểu thư đi.」
Một gã là Blade. Gã quay lưng về phía tôi, nói với vẻ bực bội.
「Chàng trai trẻ, mau chạy đi.」
Gã còn lại là Rocky. Gã nhìn tôi, mỉm cười nói.
「Biết ơn tiểu thư? Chạy đi?」
Tôi bối rối hỏi lại, bất ngờ bị kéo tay từ phía sau.
「Taketo-san, lối này. Chỗ này cứ giao cho Blade và Rocky.」
「A, Hội trưởng! Khoan... tờ báo đó là sao hả!? Rõ ràng vụ ầm ĩ này nguyên nhân là do Hội trưởng đúng không!?」
「Thực sự là một "quân cờ" tuyệt vời.」
Hội trưởng nhìn tôi với vẻ thỏa mãn ── và cười.
「...Còn bảo quân cờ là lời khen nữa chứ. Cái tiêu đề báo đó có thể gây sốc để bán chạy, nhưng thế này thì tôi đúng là chỉ là một quân cờ thôi!!」
「Đúng vậy. Ngay từ đầu tôi đã bảo cần tài năng viết tiểu thuyết khiêu dâm của cậu còn gì? Ý tôi bao gồm cả hình ảnh mà tài năng của cậu mang lại đấy?」
Hội trưởng vừa giữ nụ cười vừa nói, rồi cưỡng ép kéo tay tôi bỏ chạy.
「Taketo-kun! Giải thích rõ ràng đi!!」
Từ phía sau, tiếng hét của Utae vang lên.
「Taketo-kun, sao cậu lại làm chuyện tàn nhẫn như vậy...」
Giọng nói đẫm nước mắt của Narukara-san cũng vọng tới từ phía sau.
Quay đầu lại, bóng dáng hai người họ đã bị biển người che khuất. Thay vào đó, tôi thấy bóng dáng hai vệ sĩ đang dùng thân mình chặn đường đám fan của Utae và Narukara-san. Rocky dùng quyền anh để kiềm chế mọi người. Blade rút con dao lớn gọi là Sword Breaker ra, dùng sống dao răng cưa kẹp vũ khí của đối phương, quấn lấy rồi tước đoạt hoặc bẻ gãy.
「...Kinh thật...」
Những vệ sĩ có khả năng chiến đấu cao một cách thừa thãi.
「Taketo-san. Số báo ra mắt của Báo Inspiration đã bán được gấp ba lần tổng số học sinh đấy.」
「Hả!? Con số đó vô lý quá thể!?」
「Một bộ phận fan của hai người được phỏng vấn đã mua gom hết. ── Đúng như dự tính.」
...Đúng như dự tính ư...
Trong khi bị Hội trưởng kéo tay bỏ chạy, tôi hối hận vì sự nông cạn của mình khi dính líu đến cái Hội Báo Chí thâm sâu khó lường này.
Từ giờ chắc sẽ là chuỗi ngày phải xin lỗi Utae và Narukara-san liên tục đây... Đành coi như học phí mà chịu đựng vậy. Nhưng thôi được rồi. Tôi dính líu đến hội này chỉ lần này thôi như đã hứa. Đợi mọi chuyện lắng xuống, tôi sẽ lại quay về cuộc sống học đường bình thường. Chỉ cần kiên nhẫn đến lúc đó thôi.
「Taketo-san, hãy chịu trách nhiệm đàng hoàng đi nhé.」
「...Trách nhiệm?」
「Cậu đã dùng văn chương khiêu dâm làm nhục tôi, lại còn công khai cho mọi người biết... cái đó... hãy chịu trách nhiệm như một đấng nam nhi đàng hoàng đi.」
Tôi ngạc nhiên nhìn Hội trưởng, thấy má cô ấy đang đỏ lên.
「Taketo-san. Cậu hãy ở bên cạnh tôi mãi mãi với tư cách là quân cờ của tôi.」
Hội trưởng nói xong, siết chặt tay tôi hơn và tăng tốc độ chạy.
0 Bình luận