Tập 03: Hân hạnh gặp mặt, Tình tay ba!
Chương 04 Hòa thuận trong bồn tắm hỗn hợp 〓
0 Bình luận - Độ dài: 14,728 từ - Cập nhật:
4 Hòa thuận trong bồn tắm hỗn hợp 〓
☆☆☆『Sự thật của Công chúa Hime』☆☆☆
Trên quả cầu pha lê được trang trí trong phòng của Ma Vương ── nơi đó đang chiếu lại cảnh nhóm của Taketo đánh bại quái vật trong hầm ngục.
「Taketo-kun, tuyệt quá!」
Utae vui mừng trước chiến thắng của nhóm Taketo và buột miệng thốt lên. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy không ít bất mãn vì chiến thắng đó là thành quả của sự hợp tác với tình địch Fukune.
Taketo đáng lẽ đến đây để cứu cô, vậy mà từ khi bắt đầu cuộc hành trình ở đất nước này, khoảng cách giữa cậu và Fukune lại dần được thu hẹp... Utae bắt đầu cảm thấy sốt ruột về điều đó.
「Thật là! Thế này thì chẳng hiểu mình đóng vai nữ chính bi kịch để làm cái gì nữa! Aaa... quả nhiên không nên giao phó cho Sosai-kun mà...」
「Sao lại... ta cứ tưởng mình đã dốc toàn lực để hiện thực hóa ý tưởng của Utae-san cho cái RPG này rồi chứ ạ...」
「Cậu làm lố quá rồi đấyyy!」
Thấy Utae nói như thể trút hết bất mãn, Sosai chỉ biết luống cuống chân tay.
Đúng vậy ── thực ra người đề xuất cuộc hành trình mang phong cách RPG này chính là Utae.
「Tôi chỉ liệt kê những điểm mà tôi nghĩ Taketo-kun nên rèn luyện thêm với tư cách là một nhà văn để cậu ấy trở thành một tác giả khiêu dâm xuất sắc thôi mà!?」
「Hả... Thế rồi Utae-san đã nói 『Thứ gì hiệu quả nhất cho sự trưởng thành của một chàng trai nhỉ?』 nên ta mới trả lời là 『RPG chính là con đường vương đạo cho câu chuyện trưởng thành của đàn ông』 còn gì...」
「Thì đúng là nghe chuyện đó xong, tôi có nói là sẽ rất vui nếu Taketo-kun là Dũng sĩ còn tôi là Công chúa và cậu ấy đến cứu tôi... nhưng mà xây cả một tòa lâu đài to đùng thế này, rồi khăng khăng đây là một đất nước, lại còn cho một số lượng người khổng lồ vào ở nữa... nghĩ kiểu gì thì cái này cũng là làm lố quá rồi! Hơn nữa Taketo-kun đáng lẽ là Dũng sĩ mà lại thành Dân làng 3 là sao hảaa!!」
「Bình tĩnh nào, Utae-san. Cốt truyện chính vẫn đúng mà.」
── Thật là! Cứ đà này Taketo-kun sẽ ngày càng thân thiết với Fukune-san, còn tôi với thiết lập là người bị bắt giữ chẳng phải sẽ gặp bất lợi sao! Tôi chỉ có thể ở yên đây thôi mà...
Utae vừa nghĩ vậy vừa nhìn lại vào quả cầu pha lê. Lúc này, hình ảnh Ataru-senpai trong bộ trang phục Bunny girl hiện lên. Utae nhìn thấy vậy liền sực nhớ ra.
「Nhắc mới nhớ Sosai-kun này, cậu với Ataru-senpai rốt cuộc có quan hệ thế nào vậy? Cảm giác như hai người biết rất rõ về nhau ấy...」
「Không... việc đó... cái đó là... ờm... chà...」
Sosai đột nhiên trở nên ấp úng. Nhưng rồi, như thể đã chấp nhận số phận, cậu ta hạ vai xuống và nhìn về phía Utae.
「... Quả nhiên, với Utae-san kính mến thì ta nên kể lại quá khứ của mình mà không giấu giếm điều gì. Thực ra ta và Ataru-senpai học cùng trường cấp hai... Ngày xưa, ta đã từng tỏ tình với Ataru-senpai và bị từ chối.」
「── Hả!? Sosai-kun, cậu từng thích Ataru-senpai sao!?」
「Vâng... Tài năng của Trùm và tài năng Dự báo... Đều là những tài năng đặc thù, nên theo nghĩa không có ai để có thể trải lòng thì có lẽ chúng tôi giống nhau. Dù khác khối lớp nhưng quan hệ khá tốt, và thực ra... ta đã dành lời tỏ tình đầu đời của mình cho Ataru-senpai. Tuy nhiên hãy yên tâm! Lời cầu hôn đầu đời ta vẫn giữ gìn cẩn thận dành cho Utae-san đây!!」
「Không cần giữ đâu! Vì tôi sẽ chọn Taketo-kun mà!! ... Nhưng mà, Sosai-kun. Sau khi tỏ tình với Ataru-senpai thì rốt cuộc... chuyện gì đã xảy ra??」
「Hahaha. Tò mò về đoạn tiếp theo của lời tỏ tình, chứng tỏ dù nói gì thì cô vẫn quan tâm đến ta.」
── Tại vì nghe chuyện tình yêu dở dang thì bình thường ai chả tò mò đoạn tiếp theo chứ! Tôi đặc biệt không quan tâm gì đến Sosai-kun đâu nhé!!
Nhìn Sosai cười có vẻ vui sướng một cách kỳ lạ, Utae thầm gào lên trong lòng.
Không biết có hiểu thấu lòng Utae hay không, Sosai lấy điếu xì gà ra rít một hơi rồi tiếp tục câu chuyện.
「Khi ta tỏ tình, Ataru-senpai đã đưa ra dự báo về tương lai của hai người. Xác suất chia tay trong thời gian ngắn nếu hẹn hò là 99.999%... Ataru-senpai nhìn thấy xác suất cao ngất ngưởng đó liền bàng hoàng, và từ chối ta ngay tại chỗ.」
「Ra vậy. Love Forecast của Ataru-senpai luôn đúng mà nhỉ... Nếu xác suất chia tay cao đến thế, thì dù có thích đối phương cũng sẽ chùn bước thôi.」
「Bản thân ta cũng hiểu rõ tài năng của Ataru-senpai. Bị từ chối với lý do là xác suất, ta cũng chẳng nói được gì. Chỉ là, khi ta hỏi tình cảm của chính Ataru-senpai thế nào, rốt cuộc chị ấy chẳng nói lời nào, đó là điều khiến ta lấn cấn nếu phải nói về sự tiếc nuối.」
Sosai phả ra làn khói tím như thể thở dài, rồi nhìn Utae cười khổ.
「Thôi thôi, câu chuyện của ta đến đây là hết. Tuy nhiên Ataru-senpai, có vẻ như chị ấy định tiếp tục hành trình cùng tên nhà văn khiêu dâm kia mãi... Nếu là thiên tài dự báo thì sẽ hơi phiền phức đây. Phải tăng độ khó cho sự kiện tiếp theo thôi.」
Sosai nói xong liền đưa mắt nhìn về phía Ataru-senpai đang phản chiếu trong quả cầu pha lê.
☆ ☆ ☆ ☆
Bước lên bậc cuối cùng của cầu thang, tôi đặt tay lên cánh cửa trước mặt. Mở cánh cửa này ra là sẽ tiến vào tầng mới. Ở tầng một của Lâu đài Khu vực Ba này, khi mở cánh cửa tương tự, một ngôi làng nông thôn đã hiện ra trước mắt. Lần tiếp theo nếu cũng là cảm giác yên bình như thế thì tốt biết mấy...
Tôi quay lại phía sau, nhìn quanh mọi người.
「Tớ mở nhé... được không?」
「Ừm. Fukune, nếu mở cửa ra mà đột nhiên thế giới ngầm trải rộng trước mắt thì vui lắm!」
「Th, thế giới ngầm!?」
「Trong RPG thỉnh thoảng có mà. Cảnh vật giống hệt hiện thực nhưng người sống lại khác, hoặc là trải rộng ra một khung cảnh như tận cùng thế giới chẳng có gì cả ấy!!」
「C... Cái đó tớ kịch liệt phản đối đấy. Nghĩ đến việc phải đi tiếp trong một thế giới như thế, tớ thấy trầm cảm mất thôi...」
「Hể~ Vui mà~」
Narukara-san nói vẻ tiếc nuối rồi cúi gằm mặt xuống.
... Th, thôi nào... Bị phủ nhận chuyện thế giới ngầm mà cũng cúi mặt xuống thế sao...
「Narukara-san mơ mộng quá đấy. Mong cậu đừng làm khó Taketo quá.」
Ritsu lên tiếng như muốn nhắc nhở Narukara-san. Nghe vậy, Narukara-san đột ngột ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm về phía này với vẻ bất an.
「Fukune, đang làm khó Taketo-kun sao...?」
「K, không có chuyện đó đâu! Ngược lại lần này nhờ những phát ngôn của Narukara-san mà tớ được cứu nguy nhiều lần rồi ấy chứ.」
「Vậy hả... may quá.」
Narukara-san cười nhẹ nhõm, chăm chú nhìn tôi.
Ritsu thấy thế liền quay sang tôi.
「... Taketo. Tớ nghĩ những phát ngôn của tớ cũng giúp ích được nhiều việc đấy chứ.」
「À, đúng thế. Cảm ơn cậu.」
「Phản ứng hơi bị hời hợt đấy!?」
「Vậy sao? Bình thường mà.」
「Rõ ràng là không dồn nhiều tình cảm như lúc nói với Narukara-san còn gì!?」
「Cậu tưởng tượng thôi.」
Tôi nói tỉnh bơ, Ritsu liền phồng má tỏ vẻ bất mãn.
... Sao cảm giác trong chuyến đi này tâm trạng của Ritsu ngày càng tệ đi nhỉ... Tại sao thế?
Đưa mắt nhìn Ataru-senpai, không hiểu sao chị ấy lại đang cười khổ nhìn về phía này.
... Sao chứ, mình có nhớ là đã làm chuyện gì để bị cười khổ đâu ta...
「A, đúng rồi. Ataru-senpai, trước khi vào tầng mới chị hãy đưa ra dự báo đi ạ.」
「Đúng nhỉ. Vậy thì ── a!」
「Sao vậy ạ?」
「... Xin lỗi. Pin máy tính hết mất rồi.」
「... Hả?」
「Nếu không sạc ở đâu đó thì không thể đưa ra dự báo được.」
「C... Cái gì cơ...」
Ít nhất tôi cũng muốn chị ấy hết pin sau khi đưa ra dự báo nào đó về tầng mới chứ...
Tôi nhìn lại cánh cửa trước mặt một lần nữa.
... Cầu mong đừng ra chỗ nào quái đản...
Vừa cầu nguyện trong lòng, tôi vừa mở cửa. Ngay khoảnh khắc đó ──.
Bụi cát bay mù mịt khắp tầm nhìn. Tiếp đó khi gió lặng, một vùng hoang dã hiện ra trước mắt.
Ở nơi cách đó một chút có thể thấy những tòa nhà cao tầng. Có tòa bị nghiêng, có tòa bê tông bong tróc rơi rụng, nhìn từ xa cũng biết là hoang phế.
Và nhạc nền BGM vang lên xung quanh mang phong cách Death Metal...
「Cảm giác... không khí khác hẳn tầng một nhỉ!?」
Nghe tiếng tôi thốt lên, Narukara-san vừa nhìn quanh với vẻ lạ lẫm vừa đáp.
「Nếu chơi RPG trong một hành trình dài, thỉnh thoảng sẽ có những nơi đặc thù như thế này đấy. Rõ là thế giới giả tưởng trung cổ nhưng chỉ riêng vùng đó lại mang phong cách cận tương lai...」
「Nếu thành phố kia là phong cách cận tương lai, thì nó được xây dựng trên tiền đề là tương lai đã bị hoang phế rồi...」
── Vồồồồ ôn, vôn.
Từ phía thành phố, vang lên âm thanh như tiếng gầm rú lớn.
「Hiiiii!」
Tôi buột miệng hét lên.
Nhưng Narukara-san chẳng bận tâm chút nào, nói 「Nào, đi thôi」 rồi bắt đầu rảo bước đi thẳng.
... Narukara-san, đúng là cứ ở trong game thì chẳng sợ cái gì nhỉ...
Tôi thoáng nghĩ cô ấy thật đáng tin cậy. Nhưng đất nước này là RPG. Có thể sẽ có nguy hiểm. Tôi chạy đến chỗ Narukara-san và đề nghị đi tiên phong.
Khi đến gần lối vào của những tòa nhà hoang phế, như thể đã canh đúng thời điểm, người từ các tòa nhà xung quanh lũ lượt kéo ra. Ai nấy đều mặc quần áo rách rưới, trang điểm khiến sắc mặt trông xanh xao ốm yếu.
「Khụ, khụ... Khách lữ hành, sức khỏe của ngài vẫn ổn chứ ạ? Khụ, khụ...」
Một người đàn ông đang diễn vai ông già ── rõ ràng trông bản thân ông ta có vẻ không ổn chút nào ── bắt chuyện với chúng tôi.
... Lại cảm giác kích hoạt sự kiện rồi. Lần này sẽ bị bắt làm cái gì đây...
「Thực ra thành phố này đã trở nên hoang tàn vì bọn tay sai của Tà Thần...」
「T, tay sai của Tà Thần á!?」
「Vâng...」
... Nhắc mới nhớ, Ataru-senpai từng nói xác suất có sự tồn tại nguy hiểm hơn quái vật sinh học là 10%... Chẳng lẽ là nói đến bọn tay sai của Tà Thần này sao...
「Nếu có Dân làng 3 nào xuất hiện xử lý bọn tay sai Tà Thần giúp thì tốt biết mấy...」
... Cái Dân làng 3 đó, chắc chắn là đang nói đến mình rồi. Nhưng tay sai của Tà Thần thì... nghe cái tên thôi đã thấy rõ ràng nguy hiểm hơn quái vật sinh học rồi... Chỗ này tạm thời cứ quan sát tình hình đã ──.
「Ồ! Nhìn kỹ thì bộ quần áo kia... chẳng phải chính là Dân làng 3 sao!! Hỡi mọi người, cuối cùng Dân làng 3 cũng xuất hiện ở thành phố của chúng ta rồi!!」
「「Ồồồồồồ! Dân làng 3-samaaa!!」」
Người dân thành phố đột nhiên reo hò, vây quanh tôi.
「Dân làng 3-sama, chúng tôi đã đợi ngài mãi!」
「Dân làng 3-sama đã đến thì ổn rồi!」
「Bộ quần áo rách rưới của Dân làng 3-sama, đẳng cấp khác hẳn chúng tôi nhỉ!」
... Vì câu thoại cuối cùng khiến tôi để ý, nên tôi nhìn lại quần áo của mình. Quả nhiên đúng như lời họ nói, quần áo của tôi còn rách rưới hơn cả người dân của thành phố bất hạnh này.
Gì thế này... Giờ tôi chỉ muốn quay lại ngay lối vào của đất nước này, dùng toàn lực kháng nghị với gã thương nhân đáng ghét đã đưa bộ đồ này cho tôi. Dù biết sẽ không kịp hôn lễ của Utae, nhưng tôi vẫn muốn chất vấn gã thương nhân đó đến cùng.
── Vồồồồ ôn, vôn.
「Hiiiii!」
Lại nghe thấy âm thanh gầm rú lớn đó, tôi buột miệng hét lên.
「Ồ, tiếng gầm của bọn tay sai Tà Thần... Đáng sợ quá... Nhưng mà ──」
Ông già nhìn về phía này với ánh mắt sắc lẹm, chỉ nhếch mép lên và tiếp tục nói.
「Nếu là Dân làng 3-sama thì thắng dễ dàng đúng không ạ?」
「... Hả?」
「Mọi người cũng nghĩ thế đúng không? Dù sao cũng là vị Dân làng 3-sama đã lừa gạt công chúa Hime và nhận được sự sủng ái cho đến tận hôm qua mà lỵ.」
「... Hử?」
Ánh mắt của người đàn ông đóng vai ông già lóe lên tia lạnh lẽo. Ông ta nhìn chằm chằm vào tôi với ánh nhìn như muốn xuyên thấu.
「Trước mắt cứ để Dân làng 3-sama nhanh chóng đánh bại bọn tay sai Tà Thần, mọi người, hãy khiêng ngài ấy đi nào.」
「「Ồồồồồồ!!」」
「Hảảảảảảảảảảả!?」
Tiếng kêu cứu vô vọng, tôi bất ngờ bị người dân thành phố khiêng lên. Và cứ thế, bị cưỡng ép khiêng đi đâu đó.
Bị mọi người khiêng, tôi di chuyển trong thành phố. Nhóm Ritsu định cứu tôi đang bị khiêng đi, nhưng bị người dân thành phố cản trở nên giờ đã bị tách ra.
── Vồồồồ ôn, vôn.
Âm thanh gầm rú đó ngày càng gần.
「K, không muốn sự tồn tại nguy hiểm hơn quái vật sinh học đâu... Sự tồn tại nguy hiểm hơn quái vật sinh học thì...」
Trong lúc run rẩy vì sợ hãi, nơi tôi được đưa đến là một quảng trường bao quanh bởi những tòa nhà hoang phế.
「R, rốt cuộc thứ gì sẽ xuất hiện đây...」
Thứ tôi nhìn thấy ở đó, không ngờ lại là sự kết hợp giữa áo khoác da và những phụ kiện bạc phô trương ── một đám du côn.
... Hả? Du côn??
Nheo mắt nhìn kỹ, xét theo khuôn mặt non choẹt thì nhìn kiểu gì bọn họ cũng chỉ là học sinh cấp hai. Có đến vài chục tên, đang lái những chiếc xe máy và xe buggy độ chế lòe loẹt chạy vòng quanh quảng trường hết tốc lực để chơi đùa.
── Vồồồồ ôn, vôn.
Thứ âm thanh tôi tưởng là tiếng gầm rùng rợn hóa ra là tiếng động cơ xe máy và xe buggy.
Thế nhưng, gọi đám du côn là tay sai Tà Thần thì... đâu cần phải làm đậm chất RPG đến mức đó chứ... Nhưng mà, may là không phải sự tồn tại nguy hiểm hơn quái vật sinh học.
「Cái gì kiaaa? Chẳng phải là mấy lão già trong phố sao. Muốn bọn tao tiễn đi trước khi thần chết đến đón à?」
Người đàn ông đóng vai ông già bước lên một bước, gân cổ hét lớn về phía đám học sinh cấp hai.
「Nghe đây lũ ranh con não có dòi kiaaa! Dân làng 3-sama đang ở đây sẽ đến nghiền nát tụi bâyyyyy!!」
「Cái gì cơ thằng kia! Hảả!? Mày muốn chết hả thằng già!!」
「Dân làng 3-sama ghét nhất là loại rác rưởi như tụi bây! Mau chui vào thùng rác dùm đi!!」
Người đàn ông đóng vai ông già nói xong, người dân thành phố liền ném tôi vào ngay giữa đám học sinh cấp hai.
「── Dân làng 3, giết!!」
「Khôôôôôôôông phải!!」
Tiếng kêu tuyệt vọng của tôi không đến được tai ai, đám học sinh cấp hai vây quanh và bắt đầu đánh hội đồng tôi ngay lập tức.
「Đã bảo không phải mà! Tôi không có thù địch gì với các cậu cả!!」
「Câm mồm đi thằng kia! Bọn tao éo muốn bị loại rác rưởi gọi là rác rưởi đâu nhé con chó!!」
「Cái từ rác rưởi đó, không phải là lời thoại tôi nói đâu!!」
Dù tôi có tiếp tục thanh minh thì đám học sinh cấp hai cũng chẳng thèm nghe. Người dân thành phố vừa cười nhếch mép nhìn tôi, vừa thở dài một cách đầy kịch
nghệ.
「Mang tiếng Dân làng 3 mà cũng chẳng ra cái gì nhỉ.」
「Gì vậy, Dân làng 3. Làm người ta cứ tưởng bở.」
「Rốt cuộc Dân làng 3 cũng chỉ là Dân làng 3 thôi.」
Người dân thành phố nói giọng cười mũi, rồi bỏ mặc tôi đang bị đánh hội đồng mà bỏ đi.
... Chết tiệt. Kẻ địch không chỉ có đám tay sai Tà Thần du côn này thôi sao...
…………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………。
Trong quảng trường giờ chỉ còn lại mình tôi. Tôi bị đánh hội đồng đến kiệt sức, nằm ngửa nhìn lên bầu trời. Vì đây là trong lâu đài nên tất nhiên bầu trời đó là tranh vẽ, nhưng vì tâm trạng muốn buông xuôi đôi chút nên tôi cứ ngỡ là bầu trời thật mà ngẩn ngơ ngắm nhìn.
... Không nên chủ quan chỉ vì bọn chúng không nguy hiểm hơn quái vật sinh học. Dù là học sinh cấp hai đi nữa, nhưng với số lượng đông đảo như thế thì làm sao mà chống đỡ nổi chứ...
「── Taketo, có sao không!?」
Cùng với tiếng bước chân chạy, giọng nói quen thuộc của một người con trai vang lên. Nhắc mới nhớ tôi vừa bị tách khỏi cậu ấy ban nãy. Có lẽ do đang thẫn thờ nên nghe giọng nói ấy sao mà hoài niệm quá đỗi.
「Ritsu...」
「Xin lỗi! Tớ bị người dân thành phố giữ chân suốt... không đến kịp rồi.」
「Hừm... không sao. Đây là đất nước do fan của Utae tạo ra mà. Tớ đã quên mất điều đó.」
「Hừ... tớ cũng đã quên bẵng đi việc đó... Không ngờ họ lại đột ngột làm thế với Taketo...」
「Tay sai Tà Thần tạm thời vẫn là con người đấy.」
「À. Về thân phận thật của tay sai Tà Thần tớ đã nghe người dân trong phố kể rồi. Hình như tên Sosai đó đã gom hết đám học sinh cấp hai ngỗ ngược trên toàn quốc về cho sống ở đất nước này đấy.」
「── Taketo-kun! Fukune sẽ dùng thảo dược ngay, chờ chút nhé!!」
Narukara-san cầm ngọn cỏ trên tay, hốt hoảng ngồi xuống bên cạnh tôi.
... Là cái thứ trong rương kho báu ở hầm ngục hả. Nhưng mà cái đó, thực sự là thảo dược sao...?
Đang nghĩ vậy thì cô ấy đột ngột chìa ngọn cỏ về phía này ── định cho tôi ăn.
「Oa...! Khoan, chắc ăn vào cũng không chữa được vết thương đâu...」
「Hể? Trong game thì dùng cái này là khỏi mà?」
「Dù đất nước này có mang phong cách RPG thế nào đi nữa, thì cái đó cũng hơi quá sức rồi...」
「Ưm~. Vậy thì bôi nước cốt thảo dược lên miệng vết thương nhé.」
「Hể? C, cái đó thì... à, cảm ơn cậu...」
Dù hơi nghi ngờ có phải thảo dược thật hay không, nhưng nhìn dáng vẻ tất tả của cô ấy, tôi quyết định nhận lấy thiện ý đó.
Narukara-san nghiền nát lá cỏ, bắt đầu bôi nước cốt chảy ra lên vết thương của tôi.
... Khá là xót. Có vẻ tôi bị thương khá nhiều chỗ, nước cốt cỏ làm khắp người tôi xót tê tái.
「Taketo-kun, nếu còn chỗ nào đau nữa thì bảo nhé.」
Narukara-san trong bộ áo choàng trắng đang ân cần chữa trị... Nếu đây là chữa trị bằng thần chú hồi phục thì đúng chuẩn Bạch Pháp Sư rồi. Nghĩ vậy tôi thấy có chút ấm lòng.
「Cảm ơn cậu.」
Nghe tôi nói vậy, Narukara-san không nói gì, chỉ nắm chặt lấy tay tôi với vẻ lo lắng. Hơi ấm truyền từ lòng bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy... hơi ấm như truyền đến tận trái tim cô ấy...
Chợt ngẩng mặt lên, tôi thấy Ataru-senpai đang cầm bảng, cúi đầu vẻ hối lỗi.
「Taketo-kun... xin lỗi em. Giá mà chị đưa ra được dự báo thì có lẽ đã tránh được chuyện này rồi...」
「Không sao đâu ạ. Em cũng đã hơi chủ quan. Với lại, nếu tỷ lệ phần trăm cao thì cũng khó tránh được phải không ạ?」
「... Đúng vậy. Có lẽ chỉ có thể chuẩn bị tâm lý thôi. Chỉ là, theo lời người dân trong phố thì nếu không tìm cách cứu thành phố khỏi đám học sinh cấp hai kia thì không thể đi tiếp được... Ít nhất chị cũng muốn biết gợi ý qua dự báo...」
「Không sao đâu ạ. Lại gọi Mawari-senpai đến, dọn dẹp đám học sinh cấp hai đó một lần là xong ngay ấy mà.」
Tôi tưởng đó là ý kiến khá hay, nhưng Narukara-san đang chữa vết thương cho tôi liền dừng tay lại và nói ngắn gọn 「Không được」.
「Tại sao?」
「Fukune cũng từng không đến trường nên Fukune hiểu. Cứ áp đặt nói này nói nọ, hay dùng sức mạnh để giải quyết... mấy cái đó, là không được nhất.」
── Phải rồi. Narukara-san hồi cấp hai đã từng không đến trường. Quá khứ thất bại trong buổi biểu diễn của dàn nhạc chuyên nghiệp rồi không đến trường nữa... Quá khứ trải qua những ngày tháng như đánh mất hoàn toàn một thời thanh xuân... Có lẽ có những chuyện chỉ những người từng trải qua cảm giác đó mới hiểu được.
「Taketo-kun. Cậu bị thương nên việc nghĩ xấu về mấy đứa trẻ đó cũng là điều không tránh khỏi, nhưng... người thực sự xấu là Ma Vương-san phải không? Là Ma Vương-san đã giật dây mấy đứa trẻ đó ở phía sau để làm những chuyện này ở thành phố này phải không?」
Nghe Narukara-san nói, hiếm khi thấy Ritsu gật đầu đồng tình.
「Quả đúng là kẻ xấu xa chính là Ma Vương・Sosai. Dùng tài năng của Trùm để tập hợp những đứa trẻ chưa ráo máu đầu vào nơi thế này, đẩy chúng vào con đường hư hỏng... Không thể tha thứ!!」
「Khoan, Ritsu. Việc Sosai xấu xa thì tớ cũng hiểu rõ rồi, nhưng mà trẻ chưa ráo máu đầu thì... bọn mình cũng đâu đã là người lớn đâu...」
「Bọn họ vẫn là học sinh mà! Đáng lẽ phải cho đi học đàng hoàng chứ!!」
「Này, Ritsu. Bọn mình cũng vẫn là học sinh, mà lại còn đang cúp học cấp ba để đến đây đấy...」
「Chị cũng phản đối việc dùng sức mạnh để giải quyết bọn họ. Mọi người cùng nghĩ cách gì hay hơn đi.」
Ataru-senpai tóm tắt lại câu chuyện nãy giờ, vừa nhìn quanh mặt mọi người vừa nói.
「── Fukune, muốn save (lưu game) tạm thời ở đây.」
「Save á!? Không không... cậu đang nói cái gì thế.」
「Tại vì đây là cảnh có vẻ quan trọng mà.」
「Tớ cũng nghĩ là quan trọng nhưng...」
「Fukune ấy nhé, ban nãy tìm thấy nhà thờ trong thành phố đấy.」
「V, vậy sao...」
「Đến nhà thờ nhé, để save ấy.」
「Đ, đúng là trong RPG cũng có cái save được ở nhà thờ... nhưng dù đất nước này có giống RPG thế nào đi nữa, cái đó quả thực là vô lý đấy.」
「Có sao đâu nào. Cũng có vụ cái miếu lúc nãy rồi, hay là cứ để Fukune-san làm theo ý thích xem sao?」
Ataru-senpai nói vậy rồi hướng nụ cười về phía này.
Nhưng mà Senpai... chị không nghĩ là thực sự có thể save được đấy chứ?
Dưới sự dẫn đường của Narukara-san, chúng tôi đến được một nhà thờ bằng gỗ đã mục nát.
Vừa bước vào bên trong là thấy ngay nơi làm lễ, hai hàng ghế dài được xếp ngay ngắn, phía trước là bục giảng và cây thánh giá. Chỉ là tất cả đều rách nát, trông không giống nơi có thể cầu nguyện đàng hoàng được. Tuy nhiên ──.
「Các con có việc gì ở nhà thờ của ta? ... 『Cầu nguyện・Nghe lời sấm truyền』」
Trước bục giảng, một vị linh mục đang đứng đó.
「Đùa hả... Lại còn có lựa chọn 『Cầu nguyện』 nữa chứ... Kia là câu lệnh để save đúng không?」
Tôi định nói với Narukara-san đang đứng bên cạnh, nhưng có vẻ câu nói vừa rồi đã bị tính là quyết định chọn cầu nguyện, đột nhiên xung quanh vang lên BGM thần thánh như một đoạn nhạc nhà thờ.
── Chà cha cha cha là la ~ la là ~ ♪
Không lẽ... vừa rồi là đã save rồi sao?
…………………………………………………………………………………………………………。
... Chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra cả. Mà... nói là đương nhiên thì cũng đúng là đương nhiên.
「Fukune, muốn xem kỷ lục save cơ... hơi tiếc thật.」
Narukara-san tuy nói là "hơi", nhưng lại lẩm bẩm với vẻ tiếc nuối từ tận đáy lòng.
... Có khi nào cậu ấy thực sự nghĩ là save được không nhỉ... Không, cảm giác là cậu ấy đã nghĩ thế thật.
「Các con có việc gì ở nhà thờ của ta? ... 『Cầu nguyện・Nghe lời sấm truyền』」
Có lẽ do chúng tôi không rời khỏi chỗ đó. Vị linh mục lại hỏi tiếp. Định bỏ ngoài tai, nhưng chợt tò mò nên tôi buột miệng nói.
「Nghe lời sấm truyền.」
「... Hỡi Hiền giả tràn đầy chí khí. Vũ khí của ngươi nằm ở tri thức và sách vở. Hãy cứ tự do sử dụng nhà thờ của ta.」
「Hể? Hiền giả?? Rốt cuộc là...」
Ngay khoảnh khắc vừa hỏi xong, tiếng 「Cạch!」 vang lên, vị linh mục biến mất khỏi bục giảng.
... S, sao có thể vô lý thế được!?
Hốt hoảng kiểm tra quanh bục giảng, tôi phát hiện sàn nhà nơi vị linh mục đứng bị sụt xuống. Có vẻ ông ta đã xuống dưới nhà thờ và biến mất.
「... Nhưng mà Hiền giả thì... Chắc là đang nói đến Ritsu nhỉ?」
Ritsu bối rối nhưng cũng mở miệng nói 「Chắc vậy」.
「Tri thức và sách vở nghĩa là sao nhỉ?」
Nghe lời tôi nói, Ritsu suy nghĩ một lúc, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy quyển sách dày cộp mình đang cầm trên tay, cậu ấy khựng lại.
『Sư phạm học』
Trên quyển sách Ritsu cầm có viết như vậy.
「... Ra là thế! Bọn họ cần giáo dục!!」
「Giáo dục ư!?」
「Đúng vậy. Giáo dục nuôi dưỡng kiến thức, trí tuệ, và cả tâm hồn nữa! Là thứ tuyệt vời để nuôi dưỡng con người! Nếu họ được giáo dục và mở lòng ra, thì không chỉ thành phố này mà cả cuộc đời họ cũng sẽ được cứu rỗi còn gì!!」
「Cuộc đời họ á... cảm giác câu chuyện đang tiến triển theo hướng hơi vi diệu khác khác sao ấy...」
「Sứ mệnh được giao cho chúng ta là cứu thành phố này đúng không!? Cứu họ cũng là cứu thành phố này. Hoàn hảo còn gì!!」
Dáng vẻ Ritsu ôm chặt quyển sách dày, khuôn mặt toát lên vẻ trí thức hiện rõ sự quyết tâm, trông cậu ấy đúng hệt như một Hiền giả.
「Nhắc mới nhớ vị linh mục ban nãy có bảo ta cứ tự do sử dụng nhà thờ này... Được rồi, hãy biến nơi này thành trường học thôi!!」
「Hảả!?」
「Fukune cũng tán thành!」
Trong khi tôi ngạc nhiên trước lời của Ritsu, Narukara-san lại reo lên đầy hứng khởi.
「S, sao cả Narukara-san cũng thế!?」
「Tại vì lời của linh mục ban nãy, chắc chắn là thông tin sự kiện đấy? Với lại, thế này mà bọn trẻ biết được niềm vui khi đến trường thì vui lắm đúng không?」
... V, vui lắm đúng không á... S, sao cứ có cảm giác câu chuyện đang lệch pha kinh khủng thế nhỉ... là do mình tưởng tượng chăng...
「... Không ngờ đến cứu Utae mà lại rơi vào cảnh phải tổng vệ sinh nhà thờ...」
Tôi vừa lau sàn phòng lễ bái bằng giẻ lau vừa lẩm bẩm một mình.
Nhà thờ này, kiểm tra thử thì thấy có vài phòng, thậm chí có cả nhà tắm. Tuy hơi cũ nhưng cũng có chăn đệm, phán đoán là có thể dùng làm chỗ trọ đêm nay. Vì thế chúng tôi quyết định tổng vệ sinh nhà thờ.
Tất nhiên không chỉ làm chỗ trọ, việc chuẩn bị dùng làm trường học theo đề xuất của Ritsu cũng đang được tiến hành. Dự định dùng phòng lễ bái làm lớp học, hiện giờ mọi người đang trong quá trình dọn dẹp ở đó.
「── Taketo-kun, cái này, làm thế nào đây?」
Nghe tiếng Narukara-san, tôi quay lại thì thấy thời khóa biểu giờ học đang được giơ lên trước mắt. ... Hơn nữa, lịch trình được viết kín mít từ thứ hai đến thứ sáu.
「Narukara-san, chúng ta không dạy nhiều thế này đâu. Phải nhanh chóng tiến lên tầng cao nhất, không thì hôn lễ của Utae bắt đầu mất.」
「Giờ học, đâu phải thực sự làm theo đúng thời khóa biểu đâu? Nhưng trường học thật thì cũng có mấy cái này mà đúng không? Phải dán lên lớp học đàng hoàng chứ.」
「Đâu cần phải cầu kỳ đến mức đó để chuẩn bị lớp học đâu...」
「Fukune ấy, muốn mọi người nếm trải bầu không khí trường học đàng hoàng. Không đi học một thời gian dài thì mấy cái đó, quả nhiên sẽ thấy hoài niệm lắm đấy?」
Trong tay Narukara-san vừa nói vậy, còn nắm cả những thứ như 「Thông tin lớp học」 hay 「Thực đơn cơm trưa」 nữa.
Khí thế ghê thật... đấy. Đám học sinh cấp hai kia, liệu có nhìn đến tận mấy chỗ đó không nhỉ... Vốn dĩ việc chúng có chịu vào học hay không cũng đã đáng ngờ rồi...
Chỉ là, vì biết quá khứ của Narukara-san nên tôi không phải không hiểu cảm xúc của cô ấy. Nhìn cô ấy nỗ lực hết mình làm những việc này, tôi cũng muốn cổ vũ. Và đâu đó trong sâu thẳm lồng ngực cảm thấy bồi hồi...
── Để giúp Narukara-san... nghỉ lau sàn một chút chắc cũng được nhỉ?
Tôi đặt giẻ lau vào góc sàn, nhận lấy vài tờ giấy in từ Narukara-san và bắt đầu dán lên lớp học cùng cô ấy.
「Narukara-san, bây giờ ấy, trường học có vui không?」
「Ưm. Có Taketo-kun và mọi người, Fukune thấy vui lắm.」
「V, vậy à. Cảm ơn cậu.」
Thường ngày cô ấy vốn rụt rè, hiếm khi thấy tích cực làm việc gì như thế này. Trường học... chắc hẳn cô ấy muốn nó thành công thực sự.
Lúc đó, tôi chợt nhìn thấy xấp giấy cũ nát và những cây bút chì đã dùng mòn vẹt đặt trên ghế dài. Là dụng cụ học tập cho học sinh mà Ritsu đã đi từng căn nhà không người ở để gom về. Vật phẩm thì phải tìm và nhặt... theo một nghĩa nào đó, đây là cách thu thập đúng chuẩn theo phong cách RPG của đất nước này.
Tuy nhiên... khí thế của Narukara-san cũng ghê, nhưng khí thế của Ritsu còn không phải dạng vừa. Quả không hổ danh Hiền giả. Nhiệt huyết đổ vào việc học và giáo dục thật đáng nể...
Cơ mà có phải nhiệt huyết quá đà không, dụng cụ học tập Ritsu gom về nhiều đến mức không thể dùng hết trong buổi học ngày mai được.
... Giấy và bút chì à... Từ khi vào đất nước này đã có nhiều chuyện xảy ra khiến tinh thần mệt mỏi... Được rồi! Dọn dẹp xong mình sẽ lén viết tiểu thuyết khiêu dâm để giải tỏa!!
Trong lúc đang mượn tạm ít giấy và bút chì cho việc sáng tác khiêu dâm của mình, tôi nhận ra ánh mắt Narukara-san đang nhìn chằm chằm về phía này.
「A... không, cái này không có gì đâu ──」
「Ngày mai, mong là mọi người sẽ đến trường nhỉ.」
Nụ cười của Narukara-san khi nói câu đó, rạng rỡ không một chút gợn mây.
Phòng nghỉ của nhà thờ nơi nuôi dưỡng những đứa trẻ không nơi nương tựa. Cô ấy bước vào, tà áo choàng đen đậm chất Hắc Pháp Sư đung đưa.
Cô ấy định ngồi cùng lên chiếc ghế sofa lớn tôi đang ngồi, thoáng suy nghĩ điều gì đó trong chốc lát. Rồi, có lẽ để ý đến miếng bịt mắt đeo trên một bên mắt, cô ấy thận trọng ngồi xuống bên cạnh sao cho tôi chỉ nhìn thấy bên mắt còn xinh đẹp của cô.
Nhóm Dũng sĩ đã trở về nhà trọ. Trong phòng nghỉ này giờ chỉ còn lại tôi - một Võ sư (Monk) và cô ấy.
「Mà công nhận lũ trẻ khỏe thật đấy. Tôi kiệt sức luôn rồi đây.」
「Rõ ràng là lén bỏ dở cuộc chơi với lũ trẻ để đến đây, mà còn nói hay nhỉ.」
「Ở trong nhà thờ này làm tôi nhớ lại bản thân ngày xưa. Cảm thấy lồng ngực cứ đau nhói sao ấy.」
「Điều đó thì tôi cũng thế. Tôi cũng giống lũ trẻ ở đây, gia đình đều bị quái vật giết hại.」
Cô ấy nói với vẻ cay đắng rồi đưa tay lên miếng bịt mắt. Con mắt đó, hình như cũng bị quái vật làm hỏng.
Từ bên cạnh, mùi hương cam chanh đặc trưng của cô ấy thoang thoảng bay tới. Nhắc mới nhớ, kể từ lần trước ôm ấp cô ấy cũng đã qua một khoảng thời gian rồi.
Tôi vòng tay qua vai cô ấy, định luồn tay vào trong qua khe hở của áo choàng. Tuy nhiên ──.
Bốp!
Bàn tay tôi bất ngờ bị hất ra.
「Ở đây làm tôi nhớ lại tôi của ngày xưa... Nên bây giờ, tôi không có tâm trạng làm chuyện đó.」
「Chính vì nhớ lại ngày xưa nên ở đây mới tốt chứ. Nếu tạo ra những kỷ niệm đẹp ở đây, ấn tượng sẽ thay đổi chút ít đúng không?」
Tôi nói vậy rồi đặt cô ấy nằm xuống sofa, gác một chân cô ấy lên vai mình. Do chân mở rộng, áo choàng của cô ấy tốc lên đến tận hông. Cặp đùi thon thả, phần đùi trong được bảo vệ bởi đồ lót, lộ ra trước mắt.
Tôi chậm rãi liếm dọc theo chân cô ấy đang gác trên vai mình, làm ướt đẫm cả vùng đùi.
「D, dừng lại... ưm... kh, không được. Lũ trẻ có thể nghe thấy mất...」
「Cái đó tùy thuộc vào em thôi đúng không? Ráng mà chịu đựng đi nhé.」
Tôi nâng chân cô ấy đang gác trên vai lên, đưa chiếc lưỡi đang liếm láp tiến dần về phía đùi trong của cô. Cô ấy lúc này đang nằm trong tư thế hai chân mở rộng một cách thiếu tự nhiên. Dáng vẻ đó cứ như đang mời gọi tôi hãy cứ tùy ý giày vò vậy.
「Nếu mọi người biết em, người thường ngày cứ tỏ vẻ lạnh lùng, lại đang trong tư thế thế này thì họ sẽ nghĩ sao nhỉ. Giật mình đến mức quên cả đánh Ma Vương ấy chứ?」
「Đồ ngốc... đừng nói những lời đó.」
Tôi trượt đầu ngón tay vào vùng kín của cô ấy, di chuyển như thể đẩy lên liên tục. Dù là qua lớp đồ lót, nhưng vì chân cô ấy mở rộng một cách thiếu tự nhiên nên da thịt đang căng ra. Cảm giác từ ngón tay tôi hẳn là đang truyền đến mạnh mẽ hơn bình thường.
「A... á... dừng... ưm.」
Tôi càng dùng ngón tay đẩy lên, đồ lót của cô ấy càng ướt đẫm. Vì chân mở rộng nên có thể thấy rõ vết thẫm màu đang dần lan rộng trên đồ lót.
「Không... xấu hổ quá... a... á...」
「Làm ồn quá là lũ trẻ nghe thấy đấy nhé?」
Vừa nói, tôi vừa bắt đầu cử động ngón tay như đùa nghịch với đồ lót của cô ấy. Lên xuống, trái phải, xoay vòng... Cùng với đó, tiếng rên rỉ của cô ấy dần lớn hơn.
「An... ư ư... ha... ưm.」
Chẳng biết từ lúc nào, cảm giác nặng nề từ chân cô ấy mà tôi đang nâng đã nhẹ bẫng. Vì khoái cảm, cô ấy đang tự mình mở rộng chân ra.
「Này này. Mở rộng chân hơn nữa cũng đâu làm được gì? Em thích tư thế này đến thế sao?」
「Ưm... ha... Ai mà thích, cái tư thế xấu xí này... Tại anh cứ giày vò mạnh quá... ha.」
Xấu xí... đó là câu cửa miệng của cô ấy. Tôi đưa mắt nhìn về phía miếng bịt mắt của cô. Kể cả khi khỏa thân, cô ấy tuyệt đối không bao giờ tháo miếng bịt mắt ra. Xấu xí... chắc cô ấy nghĩ vậy.
「Này. Tôi muốn nhìn thấy toàn bộ cơ thể em đấy, biết không? Chẳng có chỗ nào tôi nghĩ là xấu xí đâu nhé?」
「── Dừng lại!」
Cô ấy phản xạ hất tay tôi ra, nhảy xuống khỏi sofa như muốn trốn chạy, thở hổn hển.
「... Vậy sao. ... Xin lỗi.」
「Không... em mới là người... Chỉ là, em không muốn cho xem con mắt này lắm.」
Vết thương ở mắt, có lẽ chính là vết thương lòng của cô ấy.
「Này nhé, nếu lấy lại được hòa bình cho thế giới, thì ừm... chúng ta có nên bảo hộ và nuôi dưỡng những đứa trẻ không nơi nương tựa không?」
「Hả!? Sao tự nhiên lại...」
「Việc đó ấy, làm với tư cách vợ chồng thì thế nào?」
Ngay khoảnh khắc nghe thấy lời đó, từ con mắt vẫn còn nhìn thấy của cô ấy, một giọt nước mắt lăn dài.
「... Thật sự được sao? Chồng của em sẽ vất vả lắm đấy?」
「Anh biết thừa rồi.」
Nghe câu trả lời của tôi, cô ấy ôm chầm lấy tôi, và đặt lên môi một nụ hôn dịu dàng.
「── Quả nhiên là lại nhớ sách đen tối rồi nhỉ.」
「Oa...!!」
Đang lén lút viết truyện khiêu dâm trong phòng lễ bái, đột nhiên có tiếng nói vang lên từ bên hông. Tôi giật mình, buột miệng hét lên.
Ngẩng mặt lên, tôi thấy Ataru-senpai đang nhìn chằm chằm về phía này với ánh mắt khinh bỉ (Jito-me).
「Không... cái này không phải! L, là công việc ạ!!」
「Vốn dĩ Taketo-kun đáng lẽ phải đang chuẩn bị để dùng phòng này làm lớp học chứ? Công việc hay gì thì cũng không liên quan.」
「Ư... cái đó là...」
── Đúng vậy. Trong khi mọi người dọn dẹp các phòng khác của nhà thờ, tôi ở lại một mình trong phòng lễ bái để chuẩn bị cho buổi học ngày mai. Vì đã chuẩn bị xong hòm hòm, nên tôi lỡ tay viết tiểu thuyết khiêu dâm.
「Nếu rảnh tay rồi thì hãy đi dọn các phòng khác đi ạ!」
「V, vâng!!」
Tôi vội vàng cất bản thảo đi, đứng dậy ngay lập tức.
Bầu trời đã nhuộm màu đỏ thẫm. Tòa lâu đài này có vẻ điều chỉnh ánh sáng để tái hiện cả buổi chiều tà. Công phu thật đấy.
Vì trời sắp tối nên chúng tôi tập trung ở nhà tắm trong nhà thờ. Nhà tắm bị vỡ mái nên nhìn rõ bầu trời đỏ thẫm. Theo một nghĩa nào đó, trông như bồn tắm lộ thiên vậy.
「── Vậy thì, chúng ta sẽ tắm theo thứ tự nào đây ạ?」
Ataru-senpai nhìn mọi người, dẫn dắt câu chuyện một cách bình thản như một phát thanh viên. Tuy nhiên, vì Senpai đang trong bộ dạng Bunny girl, nên khi đứng trước cửa nhà tắm, tôi cứ có ảo giác như vừa bước vào một cửa hàng người lớn nào đó. Cosplay Bunny girl thì ở cửa hàng người lớn đương nhiên có, mà vào cửa hàng người lớn thì việc phải làm không cần nói cũng đã rõ rồi, thứ tự tắm rửa cái gì chứ ──.
「Chuyện đó, cứ vào cùng nhau là được mà.」
Khuôn mặt mọi người đơ lại.
... Hử? A! Ch... chết chaaaa! Mình vừa lỡ mồm nói ra điều kinh khủng trong lúc đang hoang tưởng mất rồi!!
「Đ, đừng hiểu lầm nhé!! Cùng nhau nghĩa là nam với nam, nữ với nữ ấy ──」
「Fukune cũng muốn vào tắm cùng mọi người.」
「... Hể?」
「Taketo-kun cũng muốn thế đúng không? Mọi người cùng vào nhé?」
「Hảảảảảảảảảảả!?」
N, Narukara-san... đang nói cái gì vậy... Ý tôi là, Narukara-san... Narukara-san đó mà lại nói thế... Không lẽ nào...
「Ồồồồồ sssaaaaa! Quả không hổ danh Narukara-san! Bọn mình là tổ đội cùng nhau đánh bại Ma Vương mà, tắm chung để hiểu rõ về nhau hơn là cần thiết, làm thế thì tình đồng đội chắc chắn sẽ thắm thiết hơn ── RPG mà lỵ, phải thế chứ nhỉ!!」
「Cái gì mà 『RPG mà lỵ』 chứ ạ!!」
Ataru-senpai hét lên, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
「Không không, Ataru-senpai. Narukara-san cũng đã nói thế rồi mà...」
「Nam nữ học sinh cấp ba lành mạnh mà tắm chung thì... tuyệt đối là kỳ cục ạ!!」
「... Ataru-senpai, ghét bể bơi nước nóng sao?」
Narukara-san ngạc nhiên hỏi Ataru-senpai. Mà khoan... bể bơi nước nóng??
「... Narukara-san. Đây là nhà tắm mà...」
「Thì mọi người mặc đồ bơi vào mà đúng không? Giống bể bơi còn gì??」
... Ra là vậy. Mặc đồ bơi vào là tiền đề sao. ... Gì thế này, cái cảm giác tụt hứng này. Aaa... sao cũng được rồi...
「Sao cũng được cái gì, không được đâu! Nghĩ kỹ lại đi thì được!!」
「... Taketo-kun, cậu đang nói gì thế?」
Narukara-san nhìn tôi vẻ ngờ vực.
... Chết thật. Tôi lại buột miệng nói ra suy nghĩ trong đầu rồi... Chắc do ở nhà tắm nên tôi hơi mất kiểm soát...
「... Tạm thời, mọi người cùng đi mua đồ bơi đi. Thành phố hoang phế thế này nhưng là RPG nên chắc ở đâu đó có cửa hàng nhỉ?」
「Fukune đã thấy chỗ có dãy cửa hàng ở ngay lối vào thành phố rồi.」
「Vậy à. Thế thì quyết định đích đến là chỗ đó nhé.」
Chúng tôi bắt đầu di chuyển từ nhà tắm để đi mua đồ bơi.
「Taketo... Tớ thì...」
Từ phía sau, một giọng nói nghe có vẻ trầm trọng vang lên.
Quay lại, tôi thấy Ritsu với khuôn mặt ủ rũ kỳ lạ đang đứng đó.
「Sao vậy?」
「Taketo, cậu thực sự muốn tắm chung với tớ sao?」
... Hả? Mặt mày ủ rũ thế kia để hỏi chuyện đó á?? Đàn ông với nhau thì tắm chung là bình thường mà.
「Ngược lại tớ còn định vào cùng Ritsu ngay từ đầu ấy chứ.」
Ritsu nhìn tôi như thể vừa nhận ra điều gì đó.
…………………………………………………………………………………………………………。
C, cái gì vậy, Ritsu. Cậu muốn nói cái gì.
Ritsu im lặng một cách bất thường và bắt đầu rời khỏi nhà tắm. Đi được vài bước, cậu ấy mới lẩm bẩm trong miệng 「Vậy sao...」.
... Ritsu. Thỉnh thoảng lại làm mấy chuyện khó hiểu.
Đến gần lối vào thành phố, chúng tôi hướng đến khu vực dãy cửa hàng mà Narukara-san đã tìm thấy.
Đó là nơi tầng một của tòa nhà hoang được tận dụng làm chợ, trên sàn rộng bày la liệt vô số quầy hàng. Dù thành phố vắng vẻ nhưng riêng góc này lại nhộn nhịp, rất nhiều người đang mua sắm tại các cửa hàng.
「Đồ bơi thì... đến cửa hàng quần áo là được nhỉ?」
「Cửa hàng quần áo thì chắc không có ở đây đâu. Vì Taketo-kun sẽ đổi từ trang phục Dân làng 3 sang bộ đồ khác mất. Sosai-chan sẽ không đặt những thứ làm thay đổi thiết lập ở đây đâu ạ.」
「Tức là, Dân làng 3 sẽ mãi là Dân làng 3 sao...」
Ataru-senpai cười khổ trước lời nói của tôi rồi bảo 「Bunny girl cũng sẽ mãi là Bunny girl thôi ạ」.
... Ra vậy. Ataru-senpai cũng giống tôi, muốn thay đồ nhỉ... Tôi thì thích bộ cosplay của Ataru-senpai...
「A, bên cạnh cửa hàng kia, có ổ cắm điện ạ!」
Ataru-senpai vội vàng chạy đi, cắm phích cắm của chiếc máy tính xách tay dạng bảng vào ổ điện bên hông quầy hàng.
「May quá... Thế này là dùng được máy tính rồi. Trong lúc mua sắm ở đây, xin phép cho sạc nhờ vậy.」
「Lại có thể đưa ra dự báo rồi nhỉ.」
「Vâng.」
Ataru-senpai mỉm cười thực sự vui vẻ. Chắc hẳn chị ấy vui vì có thể sử dụng thỏa thích tài năng của mình.
Lúc đó, tôi chợt cảm thấy có ai đó kéo vạt áo mình.
Quay mặt sang, tôi thấy Narukara-san đang chỉ tay về phía một quầy hàng cách đó một chút.
「Đồ bơi, có ở cửa hàng tạp hóa đằng kia kìa.」
「Vậy à. Thế thì đến đó thôi.」
Được Narukara-san dẫn đường, chúng tôi tiến bước trên sàn.
「── Ơ kìa?」
Lúc nãy, vì quá tự nhiên nên tôi nhận ra hơi muộn. Khi nói chuyện về cửa hàng tạp hóa, Narukara-san đã chạm vào tôi và bắt chuyện. Cô ấy của trước đây thì chuyện đó... chắc chắn sẽ không làm.
... C, có khi nào mình... được Narukara-san khá là quý mến không chừng...
Mặt tôi hơi giãn ra một chút.
Trong lúc đó chúng tôi đã đến ngay cửa hàng tạp hóa.
Đó là cửa hàng ngoài nhu yếu phẩm hàng ngày còn bày bán một ít đồ bơi.
「Chào mừng. Muốn mua gì nào?」
Trước hàng loạt đồ tạp hóa được bày ra, chủ quầy hàng hỏi.
「Con trai thì quần bơi là được rồi... còn con gái thì sao?」
「Fukune muốn cái này.」
Narukara-san đưa tay về phía quầy hàng, không chút do dự lấy một bộ đồ bơi. Đó là bộ đồ bơi nữ màu xanh tím than vô cùng quen mắt... Đồ bơi học sinh (Sukumizu).
... Rời trường học rồi mà còn cố tình chọn đồ bơi học sinh thì tôi thấy cũng hơi sao sao đó... nhưng là Narukara-san thì, ngược lại đó là lựa chọn đương nhiên chăng.
「Đồ bơi học sinh thì có hai màu đấy... 『Xanh tím than・Trắng』」
「A, Fukune thích màu trắng. Trông giống Bạch Pháp Sư ấy nhỉ!」
── Ồ, Sukumizu trắng sao!! Được đấy!! Cơ hội nhìn thấy đồ bơi học sinh màu xanh tím than thì áp đảo nhiều hơn. Màu trắng... cảm giác hiếm có (rare) nên tuyệt đấy!!
「Vậy thì em cũng lấy đồ bơi học sinh...」
Ataru-senpai vừa nói vừa đưa tay về phía đồ bơi, bỗng dưng khựng lại.
「Sao vậy ạ?」
「... Hình như không có cỡ vừa ạ. Tất cả đều nhỏ quá...」
Quả thực, đồ bơi học sinh bày ở cửa hàng trông cái nào cũng nhỏ. Chắc vì Narukara-san nhỏ nhắn nên mới mua được. Tuy nhiên, nếu là cỡ đồ bơi mà Ataru-senpai mặc được thì ──.
Không ngờ, bên cạnh đồ bơi học sinh lại có đặt bikini.
「A...」
Có vẻ Ataru-senpai cũng nhận ra bộ bikini, chị ấy thốt lên một tiếng rồi đứng hình nhìn chằm chằm.
「... Senpai, tính sao ạ?」
「K, không, bị hỏi thế thì em...」
「Hay là, tắm riêng ạ?」
「Nếu một mình em tắm riêng thì tự nhiên lại thấy buồn lắm ạ. ... Đành chịu vậy.」
Senpai nói vậy, rồi như thể đã quyết tâm, chị ấy đưa tay lấy một bộ bikini.
Đó là bộ bikini màu tím nhạt, trông hơi người lớn một chút.
☆☆☆『Sự sốt ruột của Công chúa Hime』☆☆☆
Utae nhìn hình ảnh nhóm Taketo phản chiếu trong quả cầu pha lê mà kinh ngạc tột độ. Nhóm Taketo đang đi mua đồ bơi để cùng nhau tắm chung. Trong quả cầu pha lê lúc này đang chiếu cảnh Fukune cầm bộ đồ bơi học sinh màu trắng và Ataru-senpai cầm bộ bikini màu tím nhạt.
── Taketo-kun! Tại sao lại định tắm chung với con gái chứ!? Cậu đến cứu tôi cơ mà!? Thế mà lại vui vẻ tắm rửa với cô gái khác... Thật là! Chỉ rời mắt ra một chút là làm ngay mấy trò đó à!!
Kể từ khi Taketo bắt đầu cuộc hành trình ở đất nước này, sự sốt ruột của Utae ngày càng tăng lên.
── Cứ đà này tình cảm của Taketo-kun có thể sẽ chạy sang cô gái khác mất. Nếu tắm chung, chắc chắn Taketo-kun sẽ nhìn đồ bơi của đối phương và hoang tưởng. Và chắc chắn đầu óc cậu ấy sẽ tràn ngập hình ảnh cô gái đó. Ví dụ nếu người ở đó là tôi mặc bikini, đầu tiên cậu ấy sẽ nhìn quanh toàn thân để thưởng thức vóc dáng. Ngắm từ đường nét ngực và thưởng thức hình dáng đó, tiếp theo là eo thon, độ nở nang của mông, đùi cho đến mắt cá chân, ngắm nghía một lượt và tưởng tượng ra cơ thể trần trụi của tôi, sau đó chắc chắn sẽ bắt hát bản tình ca Ballad rồi hoang tưởng làm chuyện người lớn ──.
Utae dự đoán đủ loại quỹ đạo hoang tưởng của Taketo, và càng thêm sốt ruột.
「Thật là! Tất cả là tại Sosai-kun đấy nhé! Tạo ra cái RPG lộn xộn thế này nên mới thành ra chuyện Taketo-kun tắm chung với con gái đấy!!」
「... Quả nhiên tên nhà văn khiêu dâm đó, không thể lơ là được nhỉ.」
「Làm gì đó đi!」
「... Dạ?」
「Làm gì đó đi mà!!」
「Chà... quả không hổ danh là Công chúa. Kiểu đòi hỏi vô lý thế này mà trông vẫn dễ thương mới chính là sức hấp dẫn của cô đấy ạ.」
「Vô lý ở chỗ nào chứ! Nếu Sosai-kun làm cái RPG này bình thường hơn thì đã không xảy ra chuyện này rồi! Mà nói chứ câu thoại vừa rồi, không biết là đang khen hay đang chê nữa!!」
「Tất nhiên là đang khen rồi. Ta là chủ tịch fanclub của cô mà lỵ. Tuy nhiên... đành chịu thôi. Nếu Công chúa đã nói đến thế, thì chúng ta cũng vào tắm cùng bọn chúng để làm dịu cơn giận của cô được không?」
「............ Hả?」
Utae bất giác nhìn chằm chằm vào Sosai. ── Tắm cùng Taketo-kun... Dù là đồ bơi nhưng tắm chung trong tình trạng hở hang lẫn nhau... Chuyện đó, bình thường tuyệt đối là tình huống không thể xảy ra. Taketo-kun chắc chắn sẽ nhìn tôi và hoang tưởng cơ thể trần trụi của tôi, nhưng nếu định ở bên Taketo-kun mãi thì chuyện đó đằng nào cũng sẽ đến. Nhẫn nhịn sự xấu hổ để làm quen từ bây giờ, biết đâu lại tốt cho tương lai ── Utae suy nghĩ đủ điều, và biểu cảm trở nên vô cùng cứng nhắc.
「U... Utae-san, nhìn ta với khuôn mặt đó... Không, bản thân ta tuyệt đối không có chút suy nghĩ đen tối nào đâu ạ! Thật đấy! Hoàn toàn không!! Tuyệt đối không!!」
「... T, tôi mà vào tắm cùng... có ổn không nhỉ? Với lại, tắm chung với con trai, đây là lần đầu tiên của tôi...」
「Ồ! Cô đang lo lắng chuyện đó sao!! Hahaha. Chắc chắn là ổn rồi còn gì! Ý ta là, làm gì có gã đàn ông nào lại ghét việc được tắm chung với Utae-san chứ!!」
「V... vậy sao?」
「Tất nhiên rồi ạ! Chỉ là, Utae-san tạm thời có thiết lập là công chúa bị bắt giữ, nên ta sẽ cho làm gấp một cái lồng sắt đặc chế, cô vào trong đó rồi tắm thì có được không ạ?」
「L, làm ơn nhééééé!!」
「Rõ! Vậy ta sẽ cho chuẩn bị gấp! Tuy nhiên... được tắm chung với Utae-san... cái đó, ta thấy thật vinh hạnh ạ!!」
Sosai sử dụng bộ đàm trong phòng, bắt đầu chỉ đạo thuộc hạ với khí thế như vũ bão.
☆ ☆ ☆ ☆
Mua đồ bơi xong quay lại nhà thờ, nam và nữ đi về các phòng riêng biệt, bắt đầu thay đồ ngay.
Tôi nhanh chóng cởi quần áo và mặc quần bơi vào. Tuy nhiên nhìn sang phía Ritsu, cậu ấy cởi áo choàng Hiền giả ra, chỉ còn mỗi chiếc áo sơ mi đồng phục trắng rồi đứng im bất động. Quay lưng về phía này, không hiểu sao cậu ấy lại cúi mặt xuống.
「Ritsu, sao thế? Nhanh đi tắm thôi nào.」
「Taketo... cậu, muốn tắm chung đến thế sao?」
Thì, được tắm chung với con gái là tình huống như mơ còn gì... tất nhiên là muốn rồi.
「Cơ hội thế này hiếm lắm, Ritsu cũng nhanh lên đi.」
Nghe câu đó, Ritsu quay ngoắt về phía này như thể bật lò xo. Với đà đó, chiếc áo sơ mi đang phanh ra một nửa của cậu ấy thoáng lay động mạnh.
「Cơ hội thế này ư... Taketo, xin lỗi. Không ngờ cậu lại kỳ vọng đến thế... nhưng mà...」
Rốt cuộc là bị làm sao vậy. Ritsu nắm chặt nắm đấm, run rẩy như đang cố gắng thốt lên những lời nói khó khăn.
…………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………。
「N, này nhé, Taketo...」
「Hửm?」
「B, bọn mình... chuyện đó... vẫn còn, hơi sớm phải không nhỉ!?」
………………… Hả?
「Tại vì nhé, vạn vật đều có trình tự của nó mà đúng không!? Chắc chắn, sự lãng mạn nơi đất khách quê người thì cũng tốt đấy... nhưng mà... trong tình trạng lửng lơ thế này mà khỏa thân rồi tắm chung... cảm giác sai sai sao ấy đúng không!?」
「Cậu nói sai sai thì tớ cũng...」
... Thì đúng là do tình thế đưa đẩy nên đột nhiên tắm chung với con gái, quả thực là tình huống hơi kích thích mạnh...
「Đừng nghĩ sâu xa thế. Ritsu cứng nhắc quá đấy. Đồ bơi mà, có sao đâu?」
「Sao lại... bởi vì, thế thì cũng khác gì bán khỏa thân đâu chứ!!」
Nhuộm đỏ đôi má, Ritsu quay mặt đi tránh ánh nhìn của tôi như e thẹn... Có lẽ do những đường nét trung tính trên khuôn mặt, mà biểu cảm e thẹn đó trông gợi cảm một cách kỳ lạ.
── Thịch.
Hả...? G, gì vậy, nhịp tim vừa tăng lên là sao!?
「Taketo quả nhiên lúc nào cũng ép người quá đáng. Nhưng mà, xin lỗi. Tớ, tớ... cái đó... ít nhất cho tớ mặc nguyên áo sơ mi, ở bên cạnh cậu được không?」
「── Hảả!? Mặc nguyên áo sơ mi vào tắm á!?」
「... Cậu đã kỳ vọng thế mà, xin lỗi nhé.」
Ritsu nói vậy rồi cầm quần bơi đi sang phòng khác.
... R, rốt cuộc là sao nhỉ? Thỉnh thoảng có người đàn ông ghét việc khỏa thân ngay cả với người cùng giới, chắc Ritsu cũng thuộc kiểu đó chăng. Nhưng dù vậy thì đâu cần phải sang phòng khác thay đồ...
「Đã cứng nhắc lại còn nhạy cảm nữa.」
Mà, Ritsu mà lỵ.
Nghĩ vậy, tôi lập tức chuyển suy nghĩ trong đầu sang đồ bơi của các cô gái và hướng về phía nhà tắm.
Hơi nước bốc lên bầu trời từ mái nhà bị vỡ. Nhìn lên cao hơn nữa, bầu trời đầy sao lấp lánh. Lâu đài Khu vực Ba này, có vẻ buổi đêm còn tái hiện cả bầu trời sao như cung thiên văn vậy.
Và khi hạ tầm mắt từ bầu trời xuống ── ở đó, Narukara-san trong bộ đồ bơi học sinh màu trắng và Ataru-senpai trong bộ bikini màu tím nhạt đang tắm rửa.
── Ực.
Trường hợp của Narukara-san là đồ bơi học sinh nên tôi không kỳ vọng lắm vào độ hở hang, nhưng bờ vai mảnh khảnh và cặp đùi dễ thương kia lại nhìn rất rõ. Nếu nghĩ đến việc thường ngày cô ấy chẳng bao giờ phô bày cơ thể đến mức này, thì đây là độ hở hang khủng khiếp rồi.
Ataru-senpai trong bộ dạng Bunny girl tôi cứ tưởng đã nhìn đủ cơ thể đó rồi, nhưng quả nhiên là bikini. Độ hở hang khác hẳn. Những đường cong thực sự của cơ thể bị che khuất bởi bộ đồ Bunny girl... đường cong từ eo đến ngực và sự nảy nở đó hiện lên rõ mồn một.
── Tuyệt vời!
Tôi thầm làm tư thế chiến thắng trong lòng trước sự tuyệt vời của tình huống này. Nếu nhìn chằm chằm quá sẽ bị nghi ngờ, nên tôi lảng tránh ánh mắt một cách bâng quơ rồi tiến lại gần 「Mọi người vào rồi hả」 và đi đến trước mặt các cô ấy. Và rồi ── nhanh chóng ngắm nhìn bộ ngực.
Bộ đồ bơi học sinh ôm sát lấy cơ thể Narukara-san. Sự phồng lên khiêm tốn mà ai nhìn vào cũng biết rõ mồn một... Chính trang phục đồ bơi học sinh và cơ thể nhỏ nhắn của cô ấy, sự phồng lên khiêm tốn đó theo một nghĩa nào đó lại đẩy sức hấp dẫn của cô gái trông non nớt này lên hàng đầu.
── Ồ! Cái này được! Đồ bơi học sinh đang phát huy tối đa tiềm năng của Narukara-san!!
Tiếp theo nhìn sang Ataru-senpai, vì là bikini nên có thể thấy rõ từ chân ngực đến đỉnh ngực. Hình dáng bộ ngực nảy nở đàng hoàng, được lớp vải mỏng của bikini trần thuật lại một cách trần trụi. Lúc mặc đồ Bunny girl tôi cũng đã nghĩ rồi, nhưng vì thái độ thường ngày của chị ấy đoan trang đức hạnh nên khi đột nhiên tăng độ hở hang, có cảm giác hồi hộp như đang được cho xem thứ tuyệt đối không được nhìn thấy vậy.
── Được lắm! Quả không hổ danh đàn chị! Dù chính chủ đang xấu hổ, nhưng chị ấy đang mặc bikini một cách hoàn hảo!!
「Á... mắt... bọt vào mắt... F, Fukune... không nhìn thấy gì cả.」
Giật mình trước tiếng kêu đột ngột của Narukara-san, tôi quay sang thì thấy cô ấy đang nhắm tịt mắt và luống cuống tay chân. Có vẻ như lúc gội đầu bọt xà phòng đã dính vào mắt.
Đây là nhà thờ mục nát. Làm gì có thứ tiện nghi như vòi hoa sen. Tôi múc nước nóng từ bồn tắm, dội lên đầu Narukara-san.
「Narukara-san, dùng cái này xả sạch bọt đi.」
「A... Taketo-kun? Cảm ơn cậu.」
Dần dần bọt trên đầu trôi đi, để lộ ra cái gáy mảnh mai của Narukara-san. Với kích thước cơ thể như cô ấy, muốn gọi là nhỏ nhắn hơn là mảnh mai. Mái tóc đỏ dính vào gáy, từ cô ấy - người thường ngày không toát ra vẻ nữ tính - lại toát ra một loại sức hấp dẫn giới tính nào đó ──.
「Taketo-kun... Ánh mắt cậu nhìn Fukune-san đang trở nên nghiêm túc quá mức rồi đấy ạ...」
「A, Ataru-senpai!? Hiểu lầm rồi ạ! Em chỉ đang nghiêm túc xả sạch đầu cho Narukara-san thôi mà!!」
「Nghiêm túc hay sao ấy, mà cảm giác mắt cậu hơi vằn đỏ lên...」
「Chứng tỏ em nghiêm túc đến mức đó đấy ạ!!」
「V, vậy sao... xin lỗi cậu. Vậy thì sau khi xong việc đó, ừm, chị có việc muốn nhờ...」
Ataru-senpai không hiểu sao nói năng ấp úng, nhìn chằm chằm về phía tôi. Nghĩ là có chuyện gì nên tôi nhìn lại, Senpai có vẻ hơi khó nói rồi mở lời.
「Thực ra chị... mặc bikini không quen nên có nhiều chỗ cứ thấy bận tâm, khó cử động cơ thể... kiểu như nếu dang tay hay mở chân ra thì sợ sẽ lộ những thứ không cần thiết... hay nói đúng hơn, dù không lộ thì bản thân việc ở trong bộ dạng này đã thấy xấu hổ rồi... À thì, nếu Taketo-kun không phiền, chị muốn nhờ em xả tóc giúp chị với được không ạ...」
Senpai nói vậy, thu mình lại trong nhà tắm một cách kỳ lạ. Mặc bộ đồ thế kia thì những thứ không giấu được cũng đã lộ ra hết rồi, nhưng nếu không có sự chuẩn bị tâm lý mà phải mặc bikini thì chắc cũng có nhiều suy nghĩ.
Senpai nhìn tôi như thăm dò, rồi lo lắng mở miệng.
「Quả nhiên... không được sao?」
「K, không sao ạ! Cứ giao cho em!!」
Tôi nói vậy, Ataru-senpai thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu gội đầu.
Đợi một lúc, đến giai đoạn Senpai xả tóc, tôi múc nước nóng từ bồn tắm.
「Vậy, em dội nước nhé.」
「Vâng. Nhờ em cả ạ.」
Từ phía sau lưng Ataru-senpai đang ngồi, tôi đứng và dội nước. Dội nước vài lần, chợt tôi nhận ra từ vị trí này có thể nhìn thấy khe ngực của Ataru-senpai một cách vi diệu.
Tôi vô thức nhoài người về phía trước, thử thay đổi góc độ một chút. Thế là, tôi nhìn rõ cảnh nước chảy từ tóc xuống, trôi qua khe ngực đẫy đà của Senpai. Nước va vào khe ngực men theo hình dáng bộ ngực căng tròn, làm ngực Senpai rung lên bần bật, tôi nhìn thấy rõ mồn một.
C, cảm giác gợi cảm thế nào ấy nhỉ...
Tôi dội nước mạnh hơn nữa, thử làm ngực Senpai rung lắc nhiều hơn.
Thế là, bộ ngực bị nước dội mạnh đẩy đi, cứ như đang được ngón tay âu yếm nhẹ nhàng, rung rinh sang phải sang trái ──.
「Ta, Taketo-kun, ch, chị, không thở được!!」
Senpai bị lượng nước lớn dội vào đến mức không nói năng đàng hoàng được, hét lên.
「X, xin lỗi chị ạ!!」
Vội vàng dừng nước lại, đúng lúc Senpai có vẻ đã xả tóc xong, chị ấy thở hổn hển lẩm bẩm 「C, cảm ơn em...」.
... Senpai, thực sự xin lỗi chị. Và, chính em mới là người phải cảm ơn chị.
Lúc đó, có tiếng mở cửa nhà tắm. Nhìn sang, Ritsu mặc nguyên áo sơ mi và quần bơi bước vào từ cửa. Cậu ấy có vẻ lúng túng không biết nhìn vào đâu, bước đi gượng gạo một cách kỳ lạ.
Không lẽ... đang căng thẳng sao. Đúng là ngây thơ (trai tân).
Ritsu bắt đầu tắm rửa ngay trên lớp áo sơ mi ──.
「Này, Ritsu! Thế thì thành giặt áo sơ mi à!?」
Tôi buột miệng châm chọc, nhưng Ritsu chỉ đáp nhạt nhẽo 「Không, thế này là được rồi」.
... Ritsu. Hình như từ lúc nói chuyện nhà tắm đến giờ cậu ấy không được bình thường. ── Đúng rồi! Nghĩ ra cách hay rồi!!
Tôi đến ngay bên cạnh Ritsu, bắt đầu kỳ lưng cho cậu ấy như để động viên. Ngay khoảnh khắc đó ──.
「A... Taketo!!」
Ritsu đột nhiên hét lên, ngã lăn ra đó như thể giật mình, nằm ngửa nhìn lên phía này. Do cú ngã mạnh, chiếc áo sơ mi của cậu ấy suýt thì phanh ra hết cỡ.
「Taketo... s, sao lại... ở chỗ thế này...」
Ritsu không hiểu sao đôi mắt lại ầng ậc nước. Có lẽ do tim đập nhanh, cậu ấy đỏ mặt và đang điều chỉnh hơi thở.
... T, tôi đã làm gì đâu chứ.
Giữa tôi và Ritsu, khoảng thời gian im lặng trôi qua……………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………。
── Rầm. O o o o... Tùm.
「T, tùm á!?」
Giật mình bởi âm thanh lạ đột nhiên vang lên xung quanh, tôi hoảng hốt nhìn quanh. Thì thấy trong bồn tắm, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một cái lồng sắt.
「── Taketo-kun, mau cứu tôi!!」
「U, Utae!?」
Trong lồng là Utae đang bị trói vào ghế bằng dây thừng. Hơn nữa, không hiểu sao lại trong trang phục bikini màu xanh nước biển. Có bèo nhún dễ thương, trước ngực có gắn một cái nơ nhỏ.
Và bên cạnh Utae ── không hiểu sao, là Sosai đang mặc quần bơi đứng đó.
「Sao cả Sosai cũng ở đây thế này! Rốt cuộc là định làm cái trò gì!?」
「Vì là buổi đêm mà. Cùng tắm chung đi nào, các bạn.」
「Hả!? Tự nhiên nói cái gì thế! Có ai lại đi tắm chung với kẻ địch... với Ma Vương bao giờ không!!」
「Thôi nào đừng nói vậy. Ta và ngươi, hiện giờ tuy khác phe phái, nhưng đó là do chính sách của đôi bên khác nhau. Thời thế đến biết đâu sẽ có ngày bắt tay nhau cũng nên. Là đàn ông thì hãy suy nghĩ sự việc với tầm nhìn rộng lớn hơn đi.」
「Làm sao mà hòa thuận được với kẻ bắt cóc Utae và ép buộc kết hôn chứ!!」
「Tuy nhiên ta đã mời ngươi đến lễ kết hôn. Và với tư cách là Ma Vương, ta đang đường hoàng đợi ngươi đến đây. Ta chẳng có gì phải hổ thẹn cả, thấy chưa?」
... Hả? Khoan... cảm giác lời nói có gì đó sai sai về mặt căn bản... nhưng mà... ủa??
「Đàn ông đàn ang thì đừng có gào lên điếc tai. Cho ta thấy kết quả đi, kết quả ấy. Ta sẽ không chạy trốn cũng chẳng lẩn khuất. Vì thế, ít nhất đêm nay hãy cùng nhau gột rửa mồ hôi đi nào. Hử?」
... 「Hử?」 cái gì mà hử... Nhưng mà, sao nhỉ... Muốn phản bác đủ điều nhưng lại thấy thuyết phục một cách kỳ lạ. Chẳng lẽ đây là... tài năng của Trùm?
Trong tầm mắt tôi phản chiếu một sợi dây xích. Nó kéo dài từ phía trên cái lồng chứa Utae và Sosai, vươn lên tít tận trời cao.
... Chẳng lẽ cái lồng này, được hạ xuống từ trần nhà sao?
「Sosai... chuẩn bị cả cái lồng thế này... cậu muốn tắm chung với bọn tôi đến mức đó sao?」
「Đúng vậy. Ít nhất đêm nay thử hùa theo chính sách của ta xem sao cũng là một thú vui đấy? Fuhahahaha.」
Tiếng cười vang sảng khoái của Sosai, dường như vượt qua cả mái nhà vỡ nát của nhà tắm, vang vọng đến tận bầu trời đêm.
Bị lay động bởi nhiệt huyết của Sosai hay thua bởi tài năng của Trùm, chúng tôi tắm rửa xong xuôi và bắt đầu ngâm mình vào bồn tắm cùng nhau.
「... Taketo-kun, đêm nay hãy cùng tắm vui vẻ nhé? Nhé?」
Utae, người đáng lẽ đang bị bắt giữ, lại nở nụ cười kiên cường với tôi.
「Utae... tớ, nhất định sẽ cứu cậu!」
「Ừm! Tớ đợi đấy!!」
Khuôn mặt Utae khi nói vậy trông thực sự vui mừng, khiến tôi cảm thấy bản thân thật thảm hại khi mãi vẫn chưa cứu được cô ấy.
Tôi nhìn Utae như để kìm nén sự hối hận. Và rồi ── hai gò bồng đảo hình dáng đẹp đẽ lộ ra trong bộ bikini đập vào mắt tôi. Tiện thể, mắt tôi cũng dán vào khe ngực được khẳng định rõ nét kia.
... Quả nhiên Utae có vóc dáng đẹp thật. Kiểu như, cấu tạo cơ thể bản chất đã đẹp rồi ấy. Mặt cũng dễ thương... đúng là Idol mà...
Trong lúc đó, Ataru-senpai đang gửi ánh mắt chằm chằm về phía Sosai trong lồng sắt.
「Sosai-chan... thôi nào, dừng mấy trò này lại đi.」
「Không đến lượt Ataru-senpai nói đâu ạ.」
「Thì đúng là vậy... Sosai-chan, kết hôn kiểu này cậu có hạnh phúc không?」
「Lại dùng Love Forecast sở trường để đưa ra xác suất là được chứ gì.」
「Cái đó là...」
Ataru-senpai đột nhiên im bặt, không nói thêm gì với Sosai nữa.
「── Nhân tiện Fukune-san. Tôi có chút chuyện muốn nói.」
Nghe giọng nói có vẻ nghiêm trang của Utae, tôi chuyển ánh nhìn sang. Cô ấy nhìn chằm chằm vào Narukara-san đang nghiêng đầu thắc mắc, với vẻ mặt nghiêm túc lạ thường.
「Fukune-san, chuyến đi này có vẻ cô đang trải qua thời gian vui vẻ với Taketo-kun nhỉ... nhưng xin đừng quên, đây suy cho cùng là chuyến đi để Taketo-kun cứu tôi đấy nhé.」
... Hử? Gì vậy?? Sao... giọng điệu có vẻ tức giận một cách kỳ lạ thế nhỉ...
「Fukune, hiểu mà. Chuyến đi này là chuyến đi mọi người cùng nhau đánh bại Ma Vương-san và cứu công chúa.」
「Không phải. Suy cho cùng là chuyến đi Taketo-kun cứu tôi!」
「Ưm. Sẽ cứu đàng hoàng mà, đợi nhé. Fukune, chơi game giỏi lắm!」
... Có phải do tôi tưởng tượng không, mà cảm giác cuộc đối thoại lệch pha khủng khiếp...
Utae cũng từ bỏ việc nói thêm gì với Narukara-san, thả lỏng vai xuống.
Sau đó chúng tôi cùng nhau nói chuyện về giờ học, về những sự kiện kỳ quặc của học viện, thậm chí là về sự vô lý của hiệu trưởng Suiboku để giết thời gian trong lúc tắm.
Chỉ có Ritsu là vẫn giữ vẻ mặt ủ rũ và hầu như không mở miệng.
「... Ritsu, sao thế?」
「Không ngờ lại tắm chung thế này, nên tớ hơi căng thẳng... Hình như bị say nóng (nổi váng đầu) rồi.」
Nhìn kỹ thì mặt Ritsu hơi ửng hồng. Vốn dĩ da cậu ấy trắng, nên dáng vẻ ửng hồng trông mong manh như một thiếu nữ đáng thương bị say nóng vậy. Chiếc áo sơ mi ướt đẫm dính chặt vào người, làn da đẹp đẽ của cậu ấy lấp ló ẩn hiện qua lớp áo.
... Gì thế này. Còn nữ tính hơn cả con gái vụng về... à không, là gợi cảm!!
「Ritsu! Cái bộ dạng đó... cậu cố tình làm thế hả!?」
「Rốt cuộc là đang nói chuyện gì vậy?」
「Làn da ửng hồng đẹp đẽ đó của cậu... à không, cái áo sơ mi xuyên thấu... à không... tóm lại là, tớ thấy không lành mạnh đâu!!」
「... Xin lỗi. Say nóng nên đầu óc không quay được. Tuy không hiểu lắm nhưng ừm... xin lỗi.」
「Thật là, bó tay với cậu... Tớ đỡ cậu dậy, mau ra khỏi nhà tắm thôi.」
「Xin lỗi nhé, Taketo...」
Kể chuyện của Ritsu cho mọi người nghe, chúng tôi quyết định kết thúc giờ tắm tại đây.
Tôi cho Ritsu mượn vai, ra khỏi nhà tắm trước một bước.
「Taketo... bình thường thì hơi lạnh lùng, nhưng khi tớ thực sự gặp khó khăn thì cậu vẫn giúp đỡ tớ đàng hoàng nhỉ.」
「Nói cái gì thế. Say nóng nên ấm đầu rồi hả?」
「Hừm... thế cũng được. Tớ bây giờ vui lắm... Cái đó... cảm ơn cậu.」
Vừa nói vừa mỉm cười trong khi đang khó chịu vì say nóng... Cộng thêm vẻ gợi cảm cảm nhận được trong nhà tắm, tôi cảm thấy sự đáng yêu như một thiếu nữ đang dốc hết sức tàn một cách đầy kiên cường.
── Thịch.
G, gì vậy?? Lại nữa, nhịp tim tăng lên là sao...!?
「T, tóm lại mau tìm chỗ nào nghỉ ngơi đi!」
「Ừ. Xin lỗi nhé...」
... Thiệt tình. Đáng lẽ là đang tắm chung với con gái, vậy mà ấn tượng cuối cùng lại bị Ritsu chiếm hết sạch.
Cô ấy khoác chiếc áo choàng mang màu sắc trầm lắng đúng chất Hiền giả, bước đi bên bờ hồ hướng về phía này. Mái tóc ngắn màu hạt dẻ suôn mượt cũng khẽ đung đưa.
Chúng tôi đến đây câu cá để kiếm thức ăn cho bữa tối. Tôi làm nghề đạo chích (Thief) đã lâu nên giỏi mấy việc này, còn cô ấy vốn là dân trí thức chính hiệu nên khoản câu cá dở tệ. Hôm nay đến phiên chuẩn bị thức ăn nên cô ấy đành phải đến đây, nhưng có vẻ vẫn chưa câu được gì nên khuôn mặt đã lộ vẻ khó chịu.
「Ý tưởng câu cá ở chỗ thế này, tôi không thể nào hiểu nổi. Không biết chủng loại sinh sống. Vốn dĩ không có người am hiểu về cá... Trong hoàn cảnh đó mà cũng dám ăn cá câu được, hay thật đấy.」
「Đừng nói thế. Nếu bọn mình không câu thì bữa tối nay nhịn món mặn đấy.」
「Nghỉ câu một chút đi nào. Khó khăn lắm mới tách được khỏi nhóm Dũng sĩ. Lâu rồi không làm chuyện ấy với tôi sao?」
「Hả... Không, tôi thấy với tư cách là nhóm Dũng sĩ thì chuyện ấy có hơi...」
Cô ấy không đợi tôi trả lời, đột ngột tập trung ma lực vào tay, cười tinh quái và chạm vào tôi. Khoảnh khắc đó, một cảm giác quá mẫn cảm ập đến... Ngay cả cảm giác quần áo cọ vào da cũng khiến tôi ý thức quá mức.
「Hừm... tôi đã hạ sức phòng thủ của cậu xuống đấy. Cảm thấy chứ?」
Cô ấy nở nụ cười xấu xa, luồn tay vào vùng kín của tôi. Vừa cười thích thú vừa cọ xát như trêu đùa vùng kín của tôi. Vì mẫn cảm gấp mấy lần bình thường, tôi đã gần đến giới hạn.
「Ư... này, dừng lại đi.」
Khuôn mặt lý trí, tư duy logic... sở thích tình dục của cô nàng trí thức này có lẽ hơi khác người.
「Sắp ra rồi sao? Nhưng mà, vẫn còn chưa bắt đầu đâu nhé?」
Cô ấy nói vậy rồi quỳ xuống trước mặt tôi, dùng cả hai tay nhào nặn kích thích vùng kín.
「Cái... ư... này, đã bảo dừng lại mà.」
Nhìn vùng kín của tôi giật nảy lên vài lần vì sắp đến giới hạn, cô ấy cười khúc khích.
「Xem kìa. Phải chịu đựng đàng hoàng chứ không là không hội quân được với nhóm Dũng sĩ đâu nhé? Quần bị bẩn thì xấu hổ lắm đấy.」
Vừa nói, cô ấy vừa cố tình cắn nhẹ vào vùng kín tôi qua lớp quần, tạo ra kích thích mạnh hơn. Một chút nước bọt ấm áp của cô ấy làm ướt vùng kín qua lớp quần...
「Ahaha. Chỗ này của cậu, phản ứng giật giật thú vị thật. Nhảy tanh tách như cá ấy nhỉ? Nhìn mấy cái này... tôi cũng, chẳng kìm nén được nữa rồi.」
Cô ấy lẩm bẩm 「Cậu làm nghề đạo chích nên nhanh nhẹn lắm mà ──」 rồi lại tập trung ma lực vào tay chạm vào tôi. Khoảnh khắc đó, cơ thể tôi trở nên nhẹ bẫng. Có vẻ cô ấy đã tăng tốc độ cho tôi. Bị kích thích vùng kín nãy giờ nên đã đến giới hạn chịu đựng đủ đường, tôi lao vào lột phăng áo choàng của cô ấy.
「A... á... cậu, hơi mạnh bạo... ưm.」
Đẩy ngã cô ấy bên bờ hồ, hầu như trong tình trạng bán khỏa thân.
Tận dụng tốc độ, tôi bắt đầu liếm láp quanh bầu ngực hơi nhô lên của cô ấy. Liếm láp, liếm đến mức chỉ với xung lực của việc liếm cũng khiến ngực rung động.
「A phù... ưm... ư cú... Tuyệt quá...」
Vừa liếm láp ngực cô ấy, tôi vừa chèn đùi mình vào giữa đùi cô ấy và bắt đầu di chuyển lên xuống nhịp nhàng. Chấn động đó khiến toàn thân cô ấy rung lên bần bật, làn da trắng mịn màng gợn sóng lăn tăn.
「An... ha... ưm, a...」
Cô ấy bị cướp mất ý thức bởi sự tấn công dữ dội, xóa sạch hoàn toàn biểu cảm lý trí thường ngày. Đôi má ửng hồng và ánh mắt ướt át đang kể lại rằng cô ấy đang tan chảy trong khoái cảm.
「N, nữa đi...」
Lời nói thốt ra như tiếng thì thầm cho tôi biết rằng cô ấy với tư cách là Hiền giả không còn ở đây nữa. Ở đây chỉ còn một người phụ nữ vứt bỏ hết trí tuệ hay bất cứ thứ gì để chìm đắm trong dục vọng.
「Từ đây về sau hai ta cùng tận hưởng nhé?」
Trước lời nói của tôi, cô ấy gật đầu.
Cô ấy chủ động cướp lấy môi tôi, luồn tay vào quần tôi, và bắt đầu cởi ra một cách say mê.
Tắm xong, chúng tôi tập trung ở hành lang nhà thờ bắt đầu bàn bạc về chỗ ngủ. Vẫn chưa quyết định phòng ngủ cho nam và nữ sẽ thế nào.
「Fukune thì phòng nào cũng được. Cứ chọn phòng mọi người thích đi.」
「Phòng mọi người thích? Tớ không hiểu ý cậu lắm...」
Phát ngôn của Narukara-san hơi kỳ lạ nên tôi hỏi lại, cô ấy liền mở miệng như thể đó là điều đương nhiên.
「Thì mọi người ngủ chung mà đúng không? Phòng mọi người thích là được chứ gì??」
「... Hả?」
「Trong RPG thì mọi người ngủ chung còn gì? Fukune, thường ngày ngủ một mình ở ký túc xá nên mong chờ lắm á~」
「Hể... Hảảảảảảảảảảả!?」
Tôi câm nín trước sự việc quá đỗi bất ngờ.
Dù gì đi nữa thì ngủ chung... là toang lắm đấy!!
Nhìn sang Ataru-senpai, chị ấy đang nhìn về phía này với vẻ mặt nghiêm nghị.
「... Mấy cái đó, không tốt đâu ạ.」
「Đúng thế ạ...」
「Không tốt, nhưng mà...」
「Hả? Nhưng mà??」
「... Đất nước này, toàn đàn ông sống thôi đúng không?」
「Vâng, đúng vậy.」
「Dù hầu hết là fan của Utae-san, nhưng cũng có đám học sinh cấp hai kia nữa... Nếu chỉ có con gái ngủ với nhau, thì cảm giác cũng nguy hiểm. Nhà thờ này, rách nát nên có thể xâm nhập từ bất cứ đâu...」
... Hả? Chẳng lẽ dòng chảy cuộc hội thoại này... không, làm gì có chuyện ──.
「Mọi người, hãy ngủ cùng nhau đi. Đêm nay mong được giúp đỡ ạ.」
「Vâng ạ~!」
Trước lời nói của Ataru-senpai, Narukara-san reo lên vui vẻ. Hai người cứ thế bắt đầu bàn bạc về phòng ngủ... Thôi xong, việc ngủ chung coi như đã được ấn định, dù nghĩ kiểu gì cũng không đổi được rồi.
... Không ngờ, phía con gái lại chủ động đề xuất chuyện này... tôi không tưởng tượng nổi...
Sau vụ tắm hỗn hợp lúc nãy lại đến diễn biến bất ngờ này, đầu óc tôi hoàn toàn đình trệ.
「... Ritsu, cậu thấy thế có ổn không?」
「Tớ nghĩ là ổn. Tớ cũng... nếu chỉ có hai người với Taketo thì theo một nghĩa nào đó tớ cảm thấy không ngủ được. Tất nhiên tớ tin tưởng Taketo, nhưng quả nhiên là không lành mạnh nhỉ. Mấy cái đó ấy.」
── Hảả!? Bình thường phải ngược lại chứ!? Hơn nữa không có con gái thì không ngủ được, rồi không lành mạnh cái gì chứ... Đàn ông đào hoa nói chuyện khác bọt thật!!
「Ritsu, có vẻ cậu đã trải qua cuộc đời vui vẻ hơn tớ tưởng tượng đấy.」
Tôi nói với vẻ chứa đựng chút oán hận, rồi vỗ mạnh vào vai cậu ấy.
Chỗ ngủ rốt cuộc theo ý kiến của các cô gái, quyết định chọn gian phòng rộng khoảng mười chiếu tatami, mọi người cùng khiêng chăn đệm vào đó.
Chúng tôi chất đệm ở giữa phòng, rồi thở phào nhẹ nhõm.
「Nhắc mới nhớ, mọi người vẫn định mặc nguyên đồ cosplay đi ngủ à?」
Câu nói vô tình của tôi khiến mọi người khựng lại trong giây lát.
「... Nhớ bộ đồ ngủ lụa mặc ở ký túc xá ghê. Đêm nay chắc không ngủ ngon được rồi.」
Ritsu vừa nhìn bộ áo choàng Hiền giả vừa thở dài.
「Em thì là Bunny girl đấy ạ... Aaa... chuyện này tuyệt đối không thể nói cho mọi người trong học viện biết được.」
Ataru-senpai vừa để đôi tai thỏ rũ xuống vừa nhìn quanh bộ đồ Bunny girl.
「Trong RPG thì mọi người vẫn để nguyên thế mà? Hơn nữa Fukune, muốn cho Clarinet vào hộp đàng hoàng rồi mới ngủ cơ...」
Narukara-san mặc áo choàng trắng, vừa nhìn cây Clarinet vừa nói vẻ lo lắng.
Việc đi ngủ với nguyên quần áo và trang bị là cảnh tượng quen thuộc trong RPG, nhưng làm ngoài đời thực thì quả nhiên nảy sinh đủ vấn đề. ... Chắc vẫn phải làm thôi.
Mọi người có vẻ cũng nghĩ vậy nên không ai mở miệng nói thêm gì nữa.
「... À, về việc sắp xếp chăn đệm... tính sao ạ?」
Ataru-senpai nhìn mọi người với vẻ ngại ngùng.
Cả nhóm (party) ngủ chung là cảnh quen thuộc trong RPG, nhưng làm ngoài đời thực thì đây cũng lại là vấn đề đương nhiên nảy sinh.
「Tớ thì... ừm... bên cạnh Taketo, nhỉ.」
「Fukune thì đâu cũng được.」
「Em thì... ngủ cạnh đàn ông, nói sao nhỉ... chuyện đó, em nghĩ là vẫn còn hơi sớm ạ.」
── Chết cha! Mình quên nói nguyện vọng rồi!! Mặc dù ngoài 「Em muốn ngủ kẹp giữa các cô gái ạ」 ra thì chẳng còn cái nào khác...
Chúng tôi quyết định xếp chăn đệm thành một hàng ngang theo thứ tự: Ataru-senpai・Narukara-san・Tôi・Ritsu.
Mọi người hôm nay từ sáng sớm đã đột ngột vào lâu đài hay đất nước của Ma Vương, du hành ở đất nước đó rồi hoàn thành sự kiện nên đã mệt lử, chui vào chăn ngay lập tức.
... Tuy nhiên, cái tình huống đang ngủ cùng với con gái này ── Tuyệt vời!! Hơn nữa bên cạnh là Narukara-san!! Cảm giác tôi... tim đập thình thịch không sao ngủ được!?
Tôi lén nhìn sang Narukara-san. Cô ấy đặt cái đầu nhỏ nhắn lên gối, nằm ngửa và chui vào chăn một cách ngay ngắn. Ở khoảng cách chỉ cần cử động tay một chút là chạm tới, cô ấy đang chìm vào giấc ngủ.
Đàn ông và phụ nữ ngủ cùng nhau ở khoảng cách thế này, bình thường là sau khi trải qua một đêm ân ái mặn nồng. Kiểu như... sau khi nhìn thấy khuôn mặt tan chảy trong khoái cảm mà bình thường không cho người khác thấy của nhau ấy. Narukara-san là cô gái ít khi để lộ những yếu tố gợi cảm đó, nhưng đương nhiên khi trải qua đêm với đàn ông thế này thì sẽ thay đổi hoàn toàn từ vẻ ngơ ngác thường ngày, trở nên cực kỳ sướng rồi rên rỉ một chút, hay khuôn mặt tan chảy, rồi dựa dẫm vào người ta với cơ thể nóng hầm hập. Đúng vậy! Tức là ngay lúc này đây ── là sau khi đã trải qua một đêm ân ái với Narukara-san!!
「── Taketo-kun, nhờ cậu nhé.」
「Hảả!? Làm thêm lần nữa á!?」
「Thêm lần nữa??」
── Chết dở! Nghe tiếng Narukara-san bất ngờ vang lên, tôi lỡ trả lời theo dòng hoang tưởng tiếp diễn!!
Rụt rè nhìn sang Narukara-san đang ngủ bên cạnh, cô ấy đang có vẻ mặt hớn hở lạ thường.
「... Sao trông cậu vui vẻ thế?」
「Tại vì đất nước này, thực sự giống RPG nên toàn chuyện vui thôi à. Giá mà Fukune dùng được phép thuật nữa thì tốt biết mấy.」
「Đ, đúng nhỉ... Nhắc mới nhớ, Narukara-san muốn dùng phép thuật gì nhất?」
「Ưm xem nào... Phép thuật biến thành rồng!」
「Hả!? Sao lại thế!?」
「Fukune, hơi nhỏ bé nên muốn trở nên to lớn...」
「Không, rồng thì to quá rồi... ngược lại còn chẳng phải người nữa cơ...」
「── Hừm. Có vẻ Narukara-san rất giỏi trong việc làm khó Taketo nhỉ.」
Từ bên cạnh, giọng Ritsu vang lên. Cậu ấy nằm kẹp tôi ở giữa, phía đối diện với Narukara-san. Quay mặt sang, Ritsu nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
「Nếu là tớ, tớ sẽ chọn phép thuật hy sinh mạng sống của mình để hồi sinh hoàn toàn cho đồng đội.」
「Hể... cậu nghĩ cho đồng đội ghê nhỉ.」
「Khi Taketo bị hạ gục, cậu sẽ nhận được sự sống mới từ mạng sống của tớ! Và cậu sẽ ôm ấp cuộc đời của tớ trong lồng ngực đó mà tiếp tục sống!!」
「C, cái gì thế!? Cảm giác... nặng nề quá mức rồi đấy!! Tớ, không muốn sống đến mức đó đâu!!」
「Sao lại... đã sống nhờ tiếp nhận mạng sống của tớ mà lại... Tàn nhẫn quá!!」
「Đang nói chuyện giả định thôi mà! Tớ, đã nhận mạng sống của Ritsu đâu nào!!」
「Mạng sống của tớ mà... Taketo... cậu, mạng sống của tớ...」
Ritsu đột nhiên trùm chăn kín đầu, bắt đầu thút thít khóc.
... Chẳng hiểu sao nhưng... quả nhiên nặng nề quá!!
「... Chị thì, chắc là phép thuật quay ngược quá khứ.」
Ataru-senpai nằm phía bên kia Narukara-san, khẽ thì thầm.
「Phép thuật quay ngược quá khứ... Narukara-san, có cái đó không nhỉ?」
「Nếu là phép thuật niệm trong trận chiến game để quay về trạng thái lúc bắt đầu trận chiến thì thỉnh thoảng có đấy.」
「Phép thuật chị muốn dùng, là quay ngược về quá khứ xa hơn nữa cơ.」
Narukara-san nghe vậy suy nghĩ một lúc, nhưng rồi mở miệng như thể bỏ cuộc.
「Game thì có nhiều nên biết đâu cũng có phép thuật như thế, nhưng bình thường thì em nghĩ là hiếm lắm.」
「Senpai... tại sao chị lại muốn dùng phép thuật đó?」
「Chị cũng có một hai quá khứ muốn làm lại mà.」
「Sở hữu tài năng dự báo mà cũng có chuyện muốn làm lại sao ạ.」
「Chính vì sở hữu tài năng dự báo, đấy em.」
「Nghĩa là sao ạ?」
「Chà...」
Từ đây tôi không nhìn rõ Senpai, nhưng cảm giác chị ấy đang nhìn đi đâu đó và chìm trong suy tư. Mãi một lúc sau có vẻ đã sắp xếp được suy nghĩ, Senpai chậm rãi bắt đầu kể như để xác nhận lại.
「Ngày xưa, chị có để ý một người con trai. Là người luôn tập hợp mọi người, cố gắng để mọi người có thời gian vui vẻ... Một ngày nọ, người đó tỏ tình với chị. Nhưng khi đưa ra dự báo tình yêu của hai người, xác suất chia tay trong thời gian ngắn nếu hẹn hò lại cao khủng khiếp... nên chị đã từ chối. Nếu biết trước xác suất, thì có lẽ người ta thường bỏ cuộc trước khi bắt đầu nhỉ.」
「Ra là vậy ạ...」
「── Fukune, biết một phép thuật rất hợp với người như thế đấy!」
Narukara-san reo lên đầy năng lượng như thể vừa nghĩ ra điều gì hay ho.
「Đó là phép thuật không biết chuyện gì sẽ xảy ra! Đột nhiên sao băng rơi xuống làm cả địch lẫn ta đều rơi vào trạng thái hấp hối, hay đột nhiên thứ gì đó cực kỳ đáng sợ xuất hiện khiến cả địch lẫn ta bỏ chạy hoặc ngất xỉu chẳng còn tâm trí đâu mà đánh nhau, hoặc chỉ có tiếng vọng của câu thần chú vang lại mà chẳng có gì xảy ra cả!」
「Cái đó... phép thuật đáng ghét kinh khủng nhỉ.」
「Nhưng mà, chính vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nên mới vui đúng không? Cả Fukune nữa, vào học viện Inspiration rồi mỗi ngày lại hồi hộp vì đủ thứ chuyện thế này, hồi cấp hai hoàn toàn không nghĩ đến luôn.」
Narukara-san nói vậy, rồi nhìn tôi cười e thẹn.
0 Bình luận