Vol 01

Chương 06

Chương 06

Nhìn tòa kiến trúc khổng lồ mang phong cách siêu hiện đại trước mắt, Lâm Kiếp không khỏi cảm thán: "Đúng là giàu có thật."

"Đương nhiên rồi, Hiệp hội Anh hùng là kết tinh của nhóm anh hùng mạnh nhất thế giới cùng với công nghệ khoa học tiên tiến nhất." Vừa nói, Tiêu Chiến vừa dẫn anh vào đại sảnh: "Đây là trật tự mới được sinh ra nhờ nỗ lực của không ít tiền bối siêu anh hùng."

Nói xong, Tiêu Chiến chỉ về phía bức tượng ở giữa đại sảnh cho Lâm Kiếp xem.

Bức tượng đứng đầu là một người toàn thân được bao phủ trong áo choàng đen.

"Người đứng đầu là Zero thì tôi biết rồi, nhưng những người phía sau anh ta là ai vậy?" Lâm Kiếp chỉ vào những bức tượng khác hỏi.

"Mấy năm nay anh ru rú ở nhà rốt cuộc là làm cái gì thế? Bọn họ đều là những siêu anh hùng từng kề vai chiến đấu cùng Zero, cũng chính nhờ nỗ lực của những người này mà Hiệp hội Anh hùng mới có được ngày hôm nay." Tiêu Chiến nói.

"Vậy à?" Lâm Kiếp thầm nghĩ trong lòng: "Sao mình hoàn toàn không nhớ là đã từng chiến đấu cùng những người này nhỉ?"

"Cho anh biết luôn nhé, những người được tạc tượng ở đây đều là siêu anh hùng cấp SS đó, họ đại diện cho những người bảo vệ trật tự mạnh nhất của toàn bộ Liên minh Thế giới." Tiêu Chiến vẫn thao thao bất tuyệt giới thiệu lai lịch của mấy người trên tượng cho Lâm Kiếp nghe.

"Nói ra thì trước giờ tôi cứ tưởng đây là sản phẩm của Luật đăng ký siêu anh hùng năm năm trước." Lâm Kiếp nói.

"Đừng nhắc đến chuyện đó nữa, vì đạo luật này đã khiến Liên minh Thế giới mất đi không ít siêu anh hùng."

Nghe Lâm Kiếp nhắc tới 《Luật đăng ký Siêu Anh Hùng》, sắc mặt Tiêu Chiến cũng thay đổi.

Lâm Kiếp không hề biết rằng, trong khoảng thời gian anh ru rú ở nhà, những siêu anh hùng phản đối 《Luật đăng ký Siêu Anh Hùng》 đã từng bùng nổ xung đột dữ dội với phe ủng hộ đạo luật này. Tuy nhiên cuối cùng, phe siêu anh hùng được chính phủ thế giới hậu thuẫn đã giành được thắng lợi. Dù sao thì vào thời điểm đó, chính phủ vẫn nắm chặt quyền kiểm soát định hướng dư luận của các phương tiện truyền thông, đồng thời quân đội cũng tham gia vào cuộc xung đột này.

Kết cục là phe phản đối thất bại. Không ít siêu anh hùng từng rất năng động khi ấy, sau sự kiện này đã bị chụp lên đầu cái mũ "tội phạm", có người thậm chí còn bị tống vào ngục giam.

"Thôi đừng nhắc tới chuyện này nữa." Tiêu Chiến nói: "Chúng ta đến đây là để làm thủ tục kiểm tra chứng nhận tư cách siêu anh hùng cho anh, mấy chuyện dư thừa đó chúng ta cũng không quản được."

Chẳng bao lâu sau, hai người đã đến nơi làm thủ tục đăng ký siêu anh hùng. Sau khi nộp một khoản phí cần thiết, Lâm Kiếp liền được dẫn vào một căn phòng.

Lúc này trong phòng có một gã đại hán đầu trọc.

"Tên?"

"Lâm Kiếp."

"Tôi hỏi danh hiệu siêu anh hùng của anh."

"Tùy đi." Lâm Kiếp đáp.

Kết quả là anh trơ mắt nhìn gã đại hán thật sự ghi lên giấy bốn chữ: Tùy Biện Chiến Sĩ.

"Năng lực của anh thuộc loại nào? Chúng tôi còn phải tiến hành kiểm tra hệ thống cho anh." Đại hán nói.

"Chém người."

"Anh đùa tôi à? Biết chém người thì đầy ra đó, gần như phần lớn siêu năng lực hay kỹ năng gì cũng chém được người. Nói cụ thể đi, là loại siêu năng lực hay là loại kỹ thuật thân thể?"

"Cái này......" Lâm Kiếp nhất thời cũng không biết nên miêu tả thế nào, "chính là cầm lên rồi dùng sức vung chém như vậy."

Nói xong, Lâm Kiếp còn làm một động tác chém người minh họa.

"Hệ sức mạnh à? Đã mang theo trang bị rồi chứ?" tráng hán nói.

"Vâng."

"Được rồi, theo tôi." Nói xong tráng hán liền dẫn Lâm Kiếp vào một phòng huấn luyện, "Thôi, đừng nhiều lời nữa, lấy vũ khí của cậu ra đi. Chỉ cần cậu trụ được dưới tay tôi 3 phút, tôi sẽ cho cậu 60 điểm đạt yêu cầu; nếu trụ được trên 3 giờ thì tôi cho cậu 100 điểm tuyệt đối."

"Cái này...... nếu như đánh ngã được anh thì sao?" Lâm Kiếp tò mò hỏi.

"Ha ha ha ha!" Người đàn ông cười lớn, "Gần 80% người mới đến đăng ký đều hỏi câu này, nhưng tôi nói cho cậu biết, chuyện đó là không thể! Cậu nghĩ người không có thực lực thì có tư cách đứng đây làm giám khảo cho cậu sao? Nói cho cậu biết, tôi là B cấp anh hùng có danh hiệu 'Chiến Xe Á Tản'."

"Ồ, đã mạnh như vậy thì tôi yên tâm rồi." Lâm Kiếp nói.

"Bây giờ, cậu thấy những tấm kính một chiều xung quanh chưa?" Tráng hán chỉ về phía những tấm kính ở trên cao, "Thể hiện cho tốt vào, biết đâu sẽ có tiền bối nào đó để mắt tới năng lực của cậu rồi mời cậu lập đội đấy, chỗ này thường xuyên có cao cấp anh hùng đi ngang qua."

"Ồ, không cần đâu, tôi đã có đồng đội rồi." Lâm Kiếp nói.

"Được rồi nhóc, đừng nói nhảm nữa, chỉ cần cậu trụ được 3 phút, tôi sẽ cho cậu điểm đạt."

Vừa nói xong, trên người Atan lóe lên ánh kim loại, hai tay bắt đầu biến thành hai thanh đại kiếm, đôi chân cũng tóe ra tia lửa: "Nhắc cậu một tiếng nhóc con, tôi là siêu anh hùng dung hợp ba trong một giữa tốc độ, sức tấn công và phòng ngự. Nếu cậu lỡ bị thương thì đừng có trách tôi đấy."

"Yên tâm đi, chắc không sao đâu." Lâm Kiếp vừa nói vừa lấy từ trong ngực ra cây chùy gai của mình.

"Được rồi, bắt đầu."

Dứt lời, đôi chân của Á Tản trong khoảnh khắc này bộc phát sức mạnh khủng khiếp, kéo theo một vệt lửa, trong nháy mắt đã lao tới trước mặt Lâm Kiếp. Còn Lâm Kiếp đối diện thì lúc này mới vừa nhấc cây chùy gai trong tay lên.

"Hừ, chỉ có trình độ thế này thôi à. Xem ra ngay cả 5 giây cũng không trụ nổi." Á Tản khinh thường nghĩ trong lòng, sau đó thanh cự kiếm trong tay liền chém thẳng về phía người trước mặt.

Đúng lúc này, tốc độ ra đòn của Lâm Kiếp đột nhiên tăng vọt, cây chùy gai với tốc độ cực nhanh giáng thẳng xuống đỉnh đầu Á Tản.

"Tưởng loại tấn công này có tác dụng với tôi sao?" Khóe miệng Á Tản nở ra một nụ cười giễu cợt, một cánh tay của hắn trong nháy mắt biến thành một tấm khiên hợp kim khổng lồ.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chùy gai và khiên hợp kim va chạm vào nhau. Âm thanh chấn động dữ dội vang vọng khắp toàn bộ phòng huấn luyện.

......

Một luồng cảm giác lạnh lẽo lướt qua trên mặt Á Tản, lúc này hắn mới chậm rãi mở mắt ra.

"Đây là đâu?" Á Tản ngơ ngác, sau đó nhìn quanh bốn phía: "Phòng huấn luyện?? Đúng rồi, vừa rồi ta đang tiến hành khảo hạch cho tân binh."

"Cuối cùng cũng nhớ ra rồi sao?" Lúc này, một cô gái xinh đẹp với mái tóc bạc phủ kín đầu đang đứng bên cạnh Á Tản.

"Tiểu thư Đông, sao cô lại ở đây? Ta bị làm sao vậy?" Á Tản kinh ngạc nói. Sau đó hắn cố gắng đứng dậy, nhưng liên tiếp thử mấy lần vẫn không thể đứng lên được. Đến lúc này hắn mới phát hiện toàn bộ cơ thể mình đang không ngừng run rẩy.

"Nhận ra rồi chứ?"

"Ta đây là... bị người ta đánh bại rồi sao? Là tên nhóc lúc nãy, ta chỉ nhớ chúng ta vừa mới bắt đầu giao thủ... rồi ta... ta... không nhớ ra nữa? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, tiểu thư Đông?" Á Tản nghi hoặc nhìn người trước mặt: "Vừa rồi cô hẳn là có mặt ở đó chứ?"

Tiểu thư Đông gật đầu: "Ta đã thấy."

"Hãy nói cho ta biết, sau khi chúng ta liều mạng đối một chiêu thì đã xảy ra chuyện gì?" Á Tản hỏi: "Vì sao sau đó ta lại không nhớ nổi bất cứ điều gì?"

"Bởi vì sau đó chẳng còn gì cả, hắn chỉ cần một đòn là ngươi đã ngã xuống rồi."

"Ngươi... ngươi nói là ta đã bị tên tân binh đó hạ trong một đòn sao?" Á Tản khó tin nói.

Tiểu thư Đông chỉ khẽ gật đầu: "Hắn rất mạnh, trước mắt mà xét thì thực lực ít nhất cũng đạt cấp A."

"Vậy hắn đâu rồi?"

"Hai tiếng trước, vì không thể gọi tỉnh ngươi nên đã đổi sang một người khác dẫn hắn đi tham gia phần lý thuyết."

"Vậy sao? Ta đã hôn mê tròn hai tiếng đồng hồ trở lên ư? Không ngờ lại có kẻ mạnh đến mức đó. Nghĩ lại dáng vẻ lúc trước của ta đúng là chẳng khác gì một tên hề." Á Tản chán nản ngồi tại chỗ: "Cô đến tìm ta chắc không phải chỉ để xem ta bị người ta đánh bại đâu nhỉ."

"Đúng vậy."

......

Tại phòng thi phần thi viết, lúc này Lâm Kiếp đang nhìn vào những câu hỏi trước mặt.

"Vì sao bạn muốn trở thành siêu anh hùng?"

"Để không bị em gái tôi đánh." Lâm Kiếp viết.

"Hỏi: Với tư cách là một siêu anh hùng, nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta là gì?"

"Ừm... chém người, chém quái vật."

"Với tư cách là một siêu anh hùng, bạn sẽ đối mặt với công chúng bằng hình tượng như thế nào?"

"Sao cũng được, phiền thật đấy."

"Khi bạn gặp tình huống tội phạm bắt giữ con tin thì nên làm gì?"

"Chém ngay với tốc độ nhanh nhất."

"Khi bạn gặp quái vật thì phương pháp hiệu quả nhất là gì?"

"Chém."

"Khi bạn gặp người đến từ dị giới thì..."

"Chém."

"Khi bạn đối mặt với sinh vật ngoài hành tinh thì..."

"Chém."

"Khi bạn..."

"Chém."

"......"

"Chém."

......

Nhìn tờ bài thi đã kín đặc hai chữ "chém", Lâm Kiếp hài lòng dời mắt sang câu hỏi cuối cùng.

"Viết về lý tưởng anh hùng của bạn."

Nghĩ một lúc, Lâm Kiếp cầm bút viết: "Anh hùng ư? Ta sớm đã không muốn làm nữa rồi. Bởi vì ta không hiểu, những gì ta làm thật sự là chính nghĩa sao? Thật sự có thể được gọi là anh hùng sao?"

......

Nộp bài xong, Lâm Kiếp chờ đợi kết quả của mình.

"Thành tích thế nào rồi?" Tiêu Chiến đi tới bên cạnh Lâm Kiếp hỏi.

"Hử? Điểm thực chiến là tối đa, điểm thi viết được 13 điểm, tổng cộng 113 điểm, mém tạch." Lâm Kiếp trả lời.

"Đúng là không có văn hóa thì đáng sợ thật, nếu điểm thi viết của cậu qua chuẩn thì chắc đã có thể trực tiếp thăng lên cấp C rồi, dù sao thực lực của cậu cũng là thứ tôi công nhận." Tiêu Chiến nói: "Nhưng như vậy cũng vừa hay, nếu cấp bậc của trợ thủ lại cao hơn tôi thì chẳng phải tôi sẽ rất mất mặt sao."

"......"

"À đúng rồi, chúng ta đi nghe giảng tọa đàm đi, hôm nay vừa hay có buổi giảng của một siêu anh hùng cấp B." Tiêu Chiến nói.

"Ồ? Vậy thì phải đi xem thôi, đúng lúc tôi cũng cảm thấy cách tư duy của mình hình như đã lệch khỏi siêu anh hùng hiện tại rồi."

"Vậy đi thôi. À mà này, giám khảo thực chiến của cậu thực lực thế nào?"

"Ông ta cũng không tệ, nhắc nhở tôi khá nhiều thứ cần hiểu, lúc thực chiến còn cố tình nương tay với tôi nữa."

......

Nếu Á Tản mà nghe được những lời này, chắc hắn sẽ khóc mất. Hắn căn bản không hề nương tay gì cả, mà là hoàn toàn không có lấy một cơ hội để sử dụng sức mạnh mạnh nhất của mình đã bị hạ gục rồi.

......

"Tiểu thư Đông, đây là bài thi mà cô cần." Một người đàn ông trông như quản gia mang theo một tập bài thi cùng tài liệu, đặt trước mặt cô gái tóc bạc.

Tiểu thư Đông liếc nhìn bài thi trong tay, một lúc sau mới lẩm bẩm tự nói: "Lâm Kiếp sao? Có lẽ là một người có thể dùng được đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!