Vol 01

Chương 02

Chương 02

Nhìn vào thông tin tuyển dụng trên màn hình điện tử, Lâm Kiếp bất lực thở dài: "Quả nhiên là vẫn không muốn đi làm thôi! Thôi kệ, mua xong trò chơi mới rồi về nhà vậy."

Gần đây, Lâm Kiếp bắt đầu thích chơi game máy tính, lý do rất đơn giản: chém quái trong game khó hơn nhiều so với chém quái ngoài đời thực.

"À, về nhà thì nói với em gái là tôi lạc đường, nên không kịp đến hội chợ việc làm." Lâm Kiếp vừa nói vừa đi về phía khu phố thương mại, nơi đó vẫn còn một nhóm trai đẹp đang biểu diễn.

"Ồ? Là nhóm siêu anh hùng nổi tiếng nhất hiện nay – Thập Thần Thế Gia sao!" Lâm Kiếp nhìn vào ban nhạc trước mắt và nói: "Ca sĩ chính, Tay guitar, tay keyboard, tay trống và tay đàn bass... tổng cộng chỉ có năm người mà thôi, sao lại gọi là Thập Thần Thế Gia nhỉ, gọi là Ngũ Thần Thế Gia còn đúng hơn ấy chứ."

......

"Thần đại nhân!! Thần đại nhân!! Thần đại nhân!!" Tiếng reo hò của các cô gái theo nhịp biểu diễn của họ ngày một dồn dập hơn.

"Cảm ơn mọi người đã ủng hộ ban nhạc của chúng tôi," ca sĩ chính nói với các cô gái phía dưới sân khấu.

"Thập Thần đại nhân, ngài chính là thần trong lòng chúng em!!" một cô gái hô to.

"Chúng tôi không phải thần, chúng tôi chỉ là những con người muốn tiêu diệt cái ác thôi," Thập Thần nói với các cô gái phía dưới sân khấu. Ngay lập tức, lại vang lên một tràng hét của các cô gái trong đám đông.

"Cảm ơn mọi người! À, chúng tôi đã thăng hạng từ anh hùng cấp D lên cấp C chỉ trong một tháng, hy vọng mọi người sẽ ủng hộ nhiều hơn, như vậy chúng tôi cũng có động lực để nhanh chóng đạt được cấp B..."

"Hóa ra ca sĩ chính tên là Thập Thần à." Xem xong buổi biểu diễn, Lâm Kiếp không khỏi nói: "Nói thật lúc tôi nói câu đó là trước mặt hàng trăm ngàn người cơ mà. Vậy mà sao chẳng có cô gái nào hò hét vì tôi nhỉ? Đừng nói là con gái, chỉ cần một thằng con trai thôi cũng được mà."

Lâm Kiếp không khỏi nhớ lại lúc trước, khi anh quay lưng lại với hàng trăm ngàn người quỳ trước mặt và nói câu 'Tôi không phải thần', anh vốn nghĩ mình trông sẽ rất ngầu, rồi sẽ có cả đống tiếng thán phục vang lên. Nhưng thực tế, khung cảnh lại lạnh lẽo đến mức tiếng côn trùng cũng nghe rõ, yên tĩnh đến kinh khủng. Đây cũng trở thành một vết nhơ trong đời Lâm Kiếp, bởi lẽ lúc đó anh đã nói câu thoại mà bản thân nghĩ là cực kỳ ngầu trước mặt hàng trăm ngàn người, nhưng kết quả lại là cảnh tượng im lặng tuyệt đối...

Sự xấu hổ tột cùng này khiến Lâm Kiếp chạy khỏi hiện trường nhanh nhất có thể, chứ đừng nói đến việc có bất kỳ mối quan hệ nào với một nữ thánh bất tỉnh.

"Quả nhiên vẫn là nhờ nhan sắc sao?" Lâm Kiếp nhìn lên sân khấu, nơi Thập Thần đẹp đến mức không lời nào tả nổi, rồi tự hỏi: "Lúc đó tôi có nên lộ mặt không nhỉ? Thôi kệ, nếu lộ mặt mà vẫn bị im lặng thì chẳng phải cả trăm ngàn người sẽ biết gã ngốc nói mấy câu vô nghĩa đó trông ra sao sao?"

Ngay khi buổi biểu diễn trên sân khấu sắp kết thúc, Lâm Kiếp cuối cùng cũng len lỏi qua đám đông và tiến vào cửa hàng mà anh thường lui tới.

"Nói thật, rõ ràng nổi tiếng đến vậy mà không chịu chọn một địa điểm rộng rãi để tổ chức concert, lại nhất định phải chạy ra phố trung tâm làm tắc đường, chẳng phải điên sao?" Lâm Kiếp vừa chọn món hàng mình muốn vừa nói.

"Chưa chắc đâu!" chủ cửa hàng game nói trước quầy, rồi chỉ vào những hàng ghế phía trước, nơi hầu hết đều là các cô fan cuồng: "Cậu cứ len lỏi qua lại chỗ đó là sẽ hiểu thôi, hihi!"

Nhìn chủ cửa hàng với nụ cười lộ vẻ đê tiện, rồi nhìn đám đông chủ yếu là các cô fan nữ, Lâm Kiếp không khỏi nuốt nước bọt.

"Thế nào, chương trình còn một lúc nữa, có muốn vào thử không?" chủ cửa hàng nói.

Lúc này, trong lòng Lâm Kiếp đang nội chiến: liệu có nên giữ vững giấc mơ sống trong thế giới 2D, hay ra ngoài trở thành kẻ biến thái.

"Tôi không phải loại người đó đâu, tôi là một kẻ đắm chìm trong thế giới 2D, phụ nữ 3D chẳng có chút sức hấp dẫn nào với tôi cả."

Lâm Kiếp nghiêm túc nói với chủ cửa hàng: "Nhưng mà nói thật, những kẻ đắm chìm trong 2D quả thật đều là biến thái nhỉ..."

Lâm Kiếp thở dài, rồi dưới ánh mắt đầy đồng cảm của chủ cửa hàng, quyết định liều lĩnh len lỏi vào đám đông. Phải biết rằng trò chơi còn có thể chọn sau, nhưng chuyện này thì hiếm có một lần trong đời.

Cứ như vậy, Lâm Kiếp vừa hô to 'Tôi yêu Thập Thần', vừa len lỏi tiến về chỗ đông cô gái nhất.

Cảm nhận những cảm giác xung quanh, Lâm Kiếp thầm nghĩ: "Quả nhiên nơi này đúng là thiên đường rồi."

"Bùm! Bùm! Bùm!" Một loạt tiếng súng vang lên giữa đám đông, ngay lập tức các cô gái bên cạnh Lâm Kiếp cũng tán loạn chạy đi. Theo dòng người tháo chạy, một vài gã đàn ông mặc trang phục chiến đấu màu đen xuất hiện giữa đám đông, mỗi người đều cầm trên tay một khẩu súng.

"Là Hắc Thủ!!!" Một người trong đám đông hoảng hốt hét lên.

 Tổ chức Hắc Thủ ở thành phố H này vẫn khá nổi tiếng, bởi họ thường xuyên xuất hiện trên báo như những tội phạm khủng bố.

Nhận ra danh tính của những người này, đám đông bắt đầu tan tác tháo chạy.

"Lũ Thập Thần, các ngươi dám đánh bại thuộc hạ của chúng ta. Hôm nay ta nhất định sẽ cho các ngươi biết tay."

Dứt lời, mấy tên thuộc hạ phía sau hắn lập tức chĩa nòng súng về phía mấy chàng trai đẹp trai kia

Lúc này, tay keyboard của nhóm Thập Thần lóe lên tia điện, mấy khẩu súng của Hắc Thủ lập tức bị hút về phía anh ta. Tay trống thì rút ra một cây gậy dài, lộn một vòng đẹp mắt trên không, tiến đến gần một tên đàn em và đánh thẳng vào bụng hắn, hất bay kẻ đó ra xa.

Tay guitar và tay keyboard cũng xoay người nhảy xuống sân khấu một cách hoa lệ, rồi từ hai phía trái phải đánh bay nốt hai tên còn lại xuống đất.

Động tác của mấy người này chỉ có thể dùng một chữ "ngầu" để hình dung. Đồng thời lại dẫn tới vô số tiếng thét chói tai của các thiếu nữ đứng xem xung quanh.

Ba tên đàn em của Hắc Thủ sau khi bò dậy từ dưới đất liền hoảng hốt đến mức tè ra quần, lập tức quay đầu bỏ chạy.

"Đúng vậy, động tác nhảy xuống đẹp trai thế này, sao hồi đó mình lại không nghĩ ra chứ?" Nhìn màn thể hiện của Thập Thần, Lâm Kiếp không nhịn được mà nghĩ thầm. "Nghĩ lại thì hồi đó vì tiện nên mình toàn nhảy thẳng lên thẳng xuống, bảo sao mỗi lần từ trên cao nhảy xuống, người nhìn thấy chỉ toàn là vẻ mặt không dám tin chứ chẳng có ai hét lên cả. Chắc là vì động tác lúc đó không đủ ngầu nhỉ? Nghĩ cũng đúng, kiểu nhảy thẳng đứng đó bây giờ nghĩ lại đúng là chẳng khác gì nhảy lầu. Quả nhiên hồi đó che mặt vẫn là quyết định đúng đắn."

"Hôm nay tôi sẽ tiêu diệt ngươi!" Nói xong, Thập Thần lao thẳng về phía tên thủ lĩnh của Hắc Thủ, còn những thành viên khác thì đứng phía sau tạo dáng, dùng một bộ dạng cực kỳ ngầu nhìn Thập Thần đang tay không đánh giáp lá cà với kẻ địch.

"Nhân tiện thì đồng đội không lên giúp à? Chẳng lẽ là tin tưởng lão đại của mình đến thế sao?" Lâm Kiếp tò mò nhìn mấy tên đẹp trai đang đứng một bên cho người ta chụp ảnh, nghĩ thầm: "Cho dù có như vậy thì cũng nên đi bắt mấy tên đàn em đã chạy mất chứ? Cứ để bọn chúng chạy thoát như vậy là sao đây, chẳng lẽ bây giờ siêu anh hùng thịnh hành kiểu đánh xong rồi thả à? Nhân nghĩa quá rồi! Đây là tình tiết cảm hóa tội ác sao? Giống như thời Tam Quốc, bảy lần bắt Mạnh Hoạch vậy?"

Ngay lúc Lâm Kiếp đứng một bên không nhịn được mà thả trí tưởng tượng bay xa, thì Thập Thần đang đánh cận chiến rõ ràng đã rơi vào thế bất lợi. Đến cả các fan cũng phải toát mồ hôi lo lắng cho anh ta. Đúng vào thời khắc ấy, Thập Thần đột nhiên bộc phát sức mạnh.

"Nhất định tôi sẽ đánh bại anh, rồi dùng chính anh để chứng minh tôi có thực lực cấp B." Nói xong, Thập Thần tung ra một cú đá bay kiểu karate, hạ gục thẳng tên thủ lĩnh Hắc Thủ. Toàn bộ động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, ngầu đến mức khỏi phải bàn.

Sau khi hạ gục được tên thủ lĩnh Hắc Thủ, Thập Thần lập tức tạo dáng cực ngầu, vừa nhận chụp hình cùng fan, vừa bắt đầu bắn rap vào tên thủ lĩnh đang nằm trên đất.

Tên thủ lĩnh Hắc Thủ lảo đảo đứng dậy, hét ra một câu đe dọa rồi lao về phía đám đông. Nhưng chỉ mới chạy được vài bước, cả người hắn đã ngã nhào xuống đất.

Chẳng biết từ lúc nào, chân hắn đã bị khóa bằng một chiếc còng, đầu kia của còng thì được cố định vào lan can hai bên đường.

"Quả nhiên là vẫn không thể để loại tội phạm như mày chạy thoát được." Lâm Kiếp vừa lẩm bẩm một mình, vừa lấy ra thêm một chiếc còng khác: "Còng thêm một khóa nữa vào cả hai chân, rồi chờ bộ phận hành động đặc biệt tới là xong."

Ngay lúc này, tên thủ lĩnh Hắc Thủ bắt đầu phình to cơ thể.

"Đồ khốn! Ngươi dám lừa ta!" Tên thủ lĩnh Hắc Thủ vừa gầm gừ về phía Thập Thần, cơ thể vẫn liên tục phình to, sợi xích hợp kim dày ba cm cũng bị hắn dễ dàng phá gãy. Lúc này, một đội cảnh sát vũ trang cầm khiên chống nổ xuất hiện xung quanh tên thủ lĩnh.

"Hôm nay tao sẽ giết hết bọn mày!" Nhìn thấy lực lượng vũ trang đã kéo tới, gã khổng lồ cao hơn năm mét gầm lên về phía Thập Thần: "Chúng mày dám lừa tao! Hôm nay tao sẽ giết sạch, không chừa một ai!"

Vừa nói xong, tên thủ lĩnh Hắc Thủ, mặc dù đã trúng liền mấy phát đạn, vẫn lao thẳng về phía Thập Thần.

......

Xin chào mọi người, tôi là thủ lĩnh Hắc Thủ, một siêu tội phạm, cấp độ truy nã của tôi là C.

Việc tôi thường làm nhất chính là ra ngoài gây rối, rồi bị các anh hùng lôi ra đánh cho te tua.

Dĩ nhiên cũng không phải bị đánh không công. Những kẻ muốn nổi tiếng hoặc nâng thứ hạng thành tích sẽ bỏ tiền thuê tôi ra ngoài gây rối, sau đó chúng tôi diễn một màn đánh giả. Cuối cùng tôi sẽ giả vờ bị đánh bại. Như vậy tôi có tiền, còn họ thì có danh tiếng.

Cũng chính vì vậy mà dù rõ ràng có thực lực đạt tới cấp B, tôi vẫn luôn chỉ bị xếp là tội phạm truy nã cấp C.

Tương ứng với đó, tôi cũng sẽ không bị cơ quan anh hùng chú ý tới, còn những anh hùng giao dịch với bọn tôi thì sẽ phải giúp tạo cơ hội cho chúng tôi tẩu thoát. Vì vậy, các trận chiến thường kết thúc trước khi cơ quan chức năng kịp tới nơi, và cuối cùng luôn lấy kết cục là tôi bị các anh hùng kia đánh bại.

Lần này, đối tượng giao dịch mà tôi nhận là một nhóm thần tượng tên là Thập Thần, gần như chẳng có bao nhiêu năng lực chiến đấu nhưng lại rất thích tạo chiêu trò để đánh bóng tên tuổi. Để đạt được hiệu quả "đánh bại chúng tôi ngay tại hiện trường", bọn họ quyết định tổ chức một buổi biểu diễn ngoài trời ngay trên phố trung tâm, như vậy sẽ thuận tiện cho chúng tôi ra tay hơn. Chứ những nơi như rạp hát hay nhà thi đấu thì công tác an ninh quá chặt chẽ rồi.

Mọi thứ đều diễn ra đúng theo kế hoạch đã được sắp xếp từ trước.

Tôi bị đánh bại rồi, sau đó định bỏ chạy. Nhưng đôi chân tôi lại bị khóa chặt.

Người khóa tôi lại là một thanh niên trông hết sức bình thường. Ban đầu tôi còn định vung tay đập chết hắn, nhưng ngay sau đó tôi lập tức hiểu ra toàn bộ đầu đuôi sự việc.

Một kẻ bình thường thì làm sao có thể có trong tay loại còng tay cao cấp chuyên dụng của cảnh sát như thế này chứ.

Chuyện này chắc chắn là một âm mưu. Bọn họ đã sớm cấu kết với cảnh sát để bắt tôi rồi, nhất định là như vậy.

Nghĩ đến đây, tôi lập tức nổi giận. Nhưng may mà tôi vốn không được coi trọng, phía cơ quan anh hùng nghe nói tôi chỉ là tội phạm cấp C lại còn đã bị đánh bại, nên cuối cùng cũng chỉ phái một đội cảnh sát vũ trang tới tiếp nhận tôi mà thôi.

Để không bị bắt, tôi quyết định phơi bày thực lực cấp B của mình, rồi tiện tay giải quyết luôn mấy thằng nhóc đã lừa tôi ấy.

Đám cảnh sát vũ trang đi theo này căn bản không thể cản nổi tôi. Tôi hoàn toàn có đủ thời gian để giết sạch bọn chúng trước khi viện binh tới, rồi cao chạy xa bay.

......

"Không ngờ hắn còn có thể biến hình nữa chứ. Xem ra quyết định dùng còng tay kéo chân hắn lại của mình quả là đúng đắn. To xác thế này mà nếu sau này nổi điên ở chỗ khác thì phiền toái lắm." Lâm Kiếp nhìn kẻ đang lao về phía nhóm Thập Thần, nghĩ thầm: "Không ngờ mấy món kỷ niệm để lại từ thời còn làm anh hùng như còng tay lại có ngày dùng tới."

Lúc này, Lâm Kiếp hoàn toàn không hề nghĩ tới việc hành động của mình lại gây rắc rối cho người khác.

Cũng ngay lúc ấy, mấy người của nhóm Thập Thần nhìn kẻ đang xông tới, đôi chân vốn còn đang giữ tư thế tạo dáng của họ bỗng bắt đầu run lên bần bật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!