"Này Sia."
"V-vâng ạ!?"
Sáng hôm sau, trong phòng ngủ.
Byleth, người đã thức dậy vào giờ thường lệ, gọi cô đến.
Cậu đang đối mặt với Sia trong bộ đồng phục, làn da cô có vẻ căng bóng hơn mọi khi.
"Đột ngột quá nhưng, anh có chuyện muốn xác nhận một chút."
"C-có chuyện gì vậy ạ..."
"Kiểu như là, sau khi anh ngủ rồi em có làm chuyện gì kinh khủng không nhỉ."
"C-chuyện kinh khủng là chuyện gì ạ?"
"Ừm... Kiểu như là, giải tỏa ấy."
"...!!"
Có thể đó chỉ là một phần của giấc mơ, nhưng cũng có thể là một phần của thực tại.
Không có gì chắc chắn, nhưng cậu có linh cảm.
Vì nội dung khá nhạy cảm, cậu vừa gãi má vừa nói... và một chuyện đủ để cậu hiểu ra đã xảy ra.
Sia quay mặt đi hết mức có thể, khuôn mặt đỏ bừng.
"Sia à?"
"T-thành thật xin lỗi ngài ạ!!"
"Không, chuyện này thì anh tuyệt đối không tha thứ. Nếu lúc đó anh mà tỉnh thì không thể kìm lại được... không phải chuyện đó, mà chúng ta đã hứa là không có những hành động khiêu khích rồi mà, đúng không?"
Nếu có sự đồng ý, hoặc đã bàn bạc trước thì không có vấn đề gì vì cậu đã chuẩn bị tâm lý.
Nhưng, ngoài những trường hợp đó—việc bị làm lén lúc đang ngủ thì thật sự rất phiền.
Vì cậu cũng đang phải kìm nén, nên những lúc như vậy cậu có thể sẽ hành động theo bản năng.
Điều đó có nghĩa là sẽ phá vỡ lời hứa với ba mẹ Sia.
"Vì vậy, đây là hình phạt. Hôm nay cấm ngủ chung. Anh sẽ khóa cửa phòng ngủ."
"C-cái gì...!!"
Bản thân Byleth cũng không thích hình phạt này, nhưng đó là điều cần thiết để Sia không mất kiểm soát.
Sau khi đã không vượt qua ranh giới và cùng nhau giải tỏa... cô đã bắt đầu làm những việc còn hơn cả 'hôn trộm lúc ngủ'.
"X-xin hãy đợi đã Byleth-sama!! Về việc này em có lời biện hộ ạ!!"
"Biện hộ? Vậy anh sẽ nghe rồi quyết định."
"Cảm ơn ngài!"
Việc khơi lại chuyện này thật sự rất xấu hổ, và việc cô phản đối hình phạt không được ngủ chung cũng khiến cậu vui, nhưng lúc này cậu phải cứng rắn.
"À, ừm, theo quan điểm của em thì em có thể khẳng định rằng mình đã giữ lời hứa ạ!"
"Nghĩa là sao?"
Cậu bình tĩnh lắng nghe ý kiến của Sia, người đang khoa tay múa chân một cách bối rối.
"V-việc đó xảy ra sau khi Byleth-sama đã ngủ, đó là mấu chốt của lần này ạ. Nếu đang ngủ thì em nghĩ sẽ không được coi là 'có hành động khiêu khích' ạ. Vì vậy! Với ý nghĩa đó thì có thể nói là em đã giữ lời hứa được không ạ!?"
"Hoàn toàn không. Vấn đề là em đã hành động hay chưa, chứ không phải là nhận thức."
"Ư..."
Cô đã dùng một phương pháp thuyết phục giống như Luna đôi khi vẫn làm, nhưng lần này thì không thể chấp nhận được.
Và có lẽ sự kiên quyết của cậu đã được truyền đến.
Sia cúi gằm mặt, trông thật nhỏ bé.
"T-thật sự xin lỗi ngài... Khi nhìn thấy gương mặt ngài lúc ngủ, em đã không thể kìm nén được nữa... Vì đã lâu rồi em không được nhìn thấy..."
"M-mà... nhỉ?"
Nếu bị nói như vậy thì cậu cũng không thấy khó chịu.
Với tính cách của Sia, chắc chắn là cô đã đối mặt với lời hứa nhưng không thể kìm nén được thôi.
"Đ-để không xảy ra chuyện như thế này, trong lúc Byleth-sama đi xa, em đã một mình... ừm... làm chuyện đó rồi ạ."
"Ra... là vậy."
Không phải là những gì dồn nén đã bùng nổ, mà là dù đã cố gắng để không bùng nổ nhưng vẫn không được.
Chính vì mối quan hệ đặc biệt, nên việc không thể kìm nén được cảm xúc là điều Byleth cũng đã trải qua.
Nếu biết rằng đó là kết quả sau khi đã có biện pháp đối phó, thì cậu không thể nào trách móc được nữa.
Lời biện hộ thứ hai chỉ có thể thông cảm mà thôi.
"H-hơn nữa, em đã định hôm nay sẽ mời ngài cùng... làm chuyện đó ạ. Vì vậy, việc bị cấm hôm nay thật sự rất phiền phức ạ!!"
"..."
Ánh mắt của Sia, người đã nói một cách dứt khoát, một lần hướng về phía nửa dưới của Byleth.
Chắc hẳn cô đã nhìn thấy thứ đã trở thành nguyên nhân để mời cậu. Chắc chắn là vậy vì ngay khi nhìn, mặt cô càng đỏ hơn.
Byleth gãi đầu vì xấu hổ, trái tim cậu rung động dữ dội.
Nếu được hỏi có muốn làm hay không, thì không cần phải nói, câu trả lời là vế trước.
"K-không được sao ạ... Byleth-sama... Em và ngài, chuyện đó..."
"Ừm... Vậy thì... Sia phải cố gắng làm việc thật chăm chỉ hôm nay. Chuyện đó để sau."
"W-waa~"
Trước cả câu trả lời, Sia đã nở một nụ cười rạng rỡ vì vui sướng, một phản ứng không thể tuyệt vời hơn của một người yêu.
"Vì vậy, Sia tiếp tục làm việc nhé."
"Em đã rõ! Vậy em xin phép ạ."
"Ừm."
Dù định đưa ra hình phạt, nhưng cuối cùng Byleth lại bị thuyết phục.
Nếu Elena có ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ nhìn cậu với ánh mắt chán nản.
Trong lúc cậu bất chợt tưởng tượng ra điều đó—.
"Byleth-sama!"
"Gì thế?"
"Tối nay, em rất mong chờ ạ!"
"!"
Sia, người đã mở cửa phòng ngủ và nở một nụ cười như hoa, chạy đi như thể bị sự xấu hổ đánh bại.
"Haizz..."
Byleth, một mình còn lại trong phòng ngủ, nhíu mày nhìn lên trần nhà.
"Còn một năm rưỡi nữa... Khoảng năm trăm ngày..."
Trong đầu cậu đang tính toán ngày tốt nghiệp của Sia.
Sau khi tính toán xong, Byleth làm một vẻ mặt cay đắng và thốt lên một giọng yếu ớt.
"K-không thể nào... ổn được nhỉ."
Vì cậu tự nhận thức được rằng sự tự tin để giữ lời hứa với ba mẹ Sia đang mỏng đi mỗi ngày.
0 Bình luận