Tập 04

Chương 2 Tái sinh

Chương 2 Tái sinh

"Này... sao hôm nay trông Fukaharu cứ lạ lạ thế nào ấy nhỉ?"

Câu nói đó được Urabe thốt ra với vẻ mặt đầy ngờ vực, ngay ngày hôm sau hôm tôi gặp lại Hiyori.

Lúc ấy, ba người chúng tôi – Rinta, tôi và Urabe – đang quây quần bên bàn ăn.

"Hả... L-Lạ là lạ thế nào, làm gì có..."

Tôi buột miệng, giọng lạc đi thấy rõ.

Tôi đâu có định... như thế đâu chứ...

Tôi cứ ngỡ mình đã che giấu rất kỹ, không để lộ chút sơ hở nào ra bên ngoài.

Thế nhưng, Urabe một tay cầm bát cơm, chồm người về phía tôi soi xét:

"Không, rõ ràng lắm. Cậu cứ bồn chồn đứng ngồi không yên, xong rồi lại đờ đẫn thẫn thờ ra ấy. Nhìn kiểu gì cũng thấy khả nghi."

──Về mặt hình thức, đây là một buổi sáng yên bình như bao ngày khác.

Phòng ăn chật hẹp ở tầng một nhà Korahashi. Chiếc bàn ăn nhỏ trước kia chỉ có cha, mẹ và tôi sử dụng, giờ đây là nơi ba đứa chúng tôi đang ngồi.

Thật lòng thì tôi muốn cả năm người cùng ăn, nhưng không gian chật hẹp không cho phép. Vì thế, quy định bất thành văn của nhà tôi là chia bữa sáng làm hai đợt: đợt trẻ con và đợt người lớn.

Tiện thể nói luôn, thực đơn sáng nay là món Nhật sở trường của mẹ.

So với trước đây, nguyên liệu kiếm được đã ít đi nhiều, cá và rau đều là những thứ tự cung tự cấp trong thành phố, còn gạo thì chủ yếu là gạo cũ. Tuy nhiên, vốn là chủ quán rượu, tay nghề nấu nướng của mẹ vẫn ở đẳng cấp cao. Món kinpira làm từ vỏ củ cải hay rau lá luộc đều ngon tuyệt, tôi chẳng có gì để phàn nàn cả.

Vậy nên vấn đề duy nhất là──việc tôi đang bị Urabe chĩa mũi dùi sắc bén vào người như thế này.

"Đâu, làm gì có... Tớ thấy bình thường mà..."

Cố gắng hết sức để giả vờ điềm nhiên, tôi cắn miếng củ cải muối giòn tan trong miệng.

"Chắc cậu tưởng tượng thôi? ...À, do đêm qua tớ ngủ không ngon lắm, chắc là tại thế đấy..."

"...Anh lạ lắm. Từ lúc về nhà hôm qua là đã thế rồi."

Như muốn gạt phăng lời bào chữa vụng về của tôi, đến lượt Rinta bồi thêm một câu.

"Tâm trí anh cứ để đâu đâu ấy, em gọi mấy lần mà chẳng nghe thấy gì cả... Bảo là không có chuyện gì thì vô lý quá."

Rinta nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt sắc sảo giống hệt bà chị gái.

...Tinh ý thật đấy.

Trước lời buộc tội của Rinta, trong thâm tâm, tôi buộc phải thừa nhận.

──Tôi đã gặp Hiyori.

Tôi đã gặp lại người yêu cũ sau bốn tháng xa cách.

Làm sao có thể bình tĩnh được, làm sao có thể cư xử như mọi khi được chứ?

──Sau khoảnh khắc đó.

Tại phía sau nhà kho nơi chúng tôi tái ngộ, tôi và Hiyori chỉ nói chuyện thêm một chút.

Tôi chẳng biết phải có thái độ thế nào với người yêu cũ, cũng không rõ nên nói chuyện gì. Vì vậy, những gì tôi thốt ra chỉ là những câu hỏi vụn vặt, những lời xã giao sáo rỗng.

"Cậu... vẫn khỏe chứ?"

"Ừ, như cậu thấy đấy, tớ vẫn khỏe. Xin lỗi nhé, tớ nghỉ học suốt."

"Dạo gần đây, cậu làm gì vậy?"

"Vẫn như trước thôi. Bay khắp thế giới, xử lý các vấn đề. Chỉ là công việc bận rộn hơn một chút."

"Cậu có phải quay lại làm việc ngay không?"

"Về cơ bản, tớ định sẽ ở lại Onomichi một thời gian. Dù thỉnh thoảng tớ cũng sẽ phải quay lại làm việc."

──Lẽ ra đó chỉ là một cuộc trao đổi cực kỳ bình thường.

Những đoạn hội thoại vô thưởng vô phạt mà bạn bè cùng lớp hay nói với nhau.

Thế nhưng, tôi cảm nhận rõ ràng──cô ấy đã thay đổi.

Ngữ điệu, cách chọn từ, cho đến cả dáng đứng thẳng tắp ấy.

Và hơn hết là biểu cảm.

Trong cái thế giới đảo điên này, khuôn mặt ấy lại điềm tĩnh đến đáng sợ.

Cô ấy trò chuyện một cách thản nhiên như lẽ đương nhiên──khác xa so với Hiyori trước kia.

Một Hiyori từng lúng túng, đỏ mặt chỉ vì nói chuyện với tôi.

Khuôn mặt với biểu cảm thay đổi liên tục, lúc nào cũng lo lắng nhìn sang tôi xem thái độ thế nào──

Hiyori ngày xưa là một cô gái có phần yếu đuối và đáng yêu như thế. Dù lấy thế giới làm sân khấu chiến đấu, cô ấy vẫn giữ được khía cạnh của một nữ sinh trung học bình thường.

Nhưng ở cô ấy bây giờ──sự bồn chồn đó đã biến mất hoàn toàn.

Cảm giác như cô ấy đang đứng ở một nơi nào đó xa xôi, vượt qua mọi lằn ranh đời thường. Một sự điềm tĩnh không thấy đáy, như thể cô ấy đã thấu suốt tất cả những gì tôi không biết──

"...Vậy, tớ đi nhé."

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc. Hiyori nói vậy──rồi khẽ vẫy tay với tôi.

"Hôm nay tớ chỉ đến chào hỏi một chút thôi. Gặp được cậu tớ vui lắm, Korahashi-kun."

"À, ừ..."

"Vậy nhé, hẹn gặp lại──"

──Gặp lại.

Cái cơ hội "gặp lại" đó, bao giờ mới đến đây?

Chắc chắn Hiyori sẽ lại bị cuốn vào guồng quay công việc bận rộn. Dù nói là sống ở Onomichi, nhưng tôi không nghĩ cuộc sống của chúng tôi sẽ còn giao nhau nữa.

Nếu vậy, lần gặp tiếp theo sẽ là bao giờ?

Và đến lúc đó──Hiyori sẽ còn thay đổi đến mức nào nữa?

Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ mông lung, cô ấy đã bước đi đâu mất.

──Tâm trí để tìm sách trong thư viện cũng đã bay biến sạch trơn.

"...Mà, tóm lại là."

Trở lại buổi sáng nay. Để cắt đứt sự truy vấn dai dẳng của hai chị em nhà Urabe, tôi chốt lại câu chuyện, lùa vội bát cơm rồi đứng dậy.

"Tớ bình thường mà, đừng có bận tâm. Nào, cứ thong thả là muộn học đấy."

Quả thật──tôi đang dao động.

Gặp lại cô ấy một lần nữa, tôi thực sự đang rất bối rối.

Việc tôi giấu hai người này chuyện gặp lại Hiyori chính là bằng chứng rõ ràng nhất. Nếu thực sự không còn để tâm, chắc chắn tôi đã có thể nói với Urabe và Rinta rằng "À, thật ra anh mới gặp Hiyori đấy" một cách tự nhiên rồi.

Nhưng tôi đã không làm thế──bởi vì lòng tôi vẫn còn đang lung lay.

Bởi vì tôi vẫn chưa tìm ra cách để đối mặt với thực tại ấy.

Dẫu vậy──,

"Dù có lạ đi nữa thì chắc cũng chỉ là nhất thời thôi. Sẽ trở lại bình thường ngay ấy mà."

──Vừa bước ra khỏi phòng ăn, tôi vừa ngoái lại bồi thêm một câu.

Đúng như lời Hiyori nói, chắc cô ấy chỉ đến để cho tôi thấy mặt thôi. Tạm thời quay lại Onomichi và đến chào hỏi xã giao. Ít nhất trong một thời gian nữa, chúng tôi sẽ không chạm mặt nhau.

Nếu vậy, chỉ cần vượt qua được cú sốc này là ổn.

Hãy lấp liếm cho khéo, hãy cho qua chuyện một cách mơ hồ.

Liếc nhìn khuôn mặt chưa thỏa mãn của hai người họ, tôi thầm quyết tâm như vậy trong lòng.

──Một tiếng sau.

Tại khu vực tủ giày của trường, nơi tôi vừa đến cùng Urabe.

Cái quyết tâm ấy──đã tan thành mây khói.

"...Chào buổi sáng, Korahashi-kun, Urabe-san."

──Hiyori đang ở đó.

Cô gái mà tôi vừa gặp lại hôm qua, giờ đang mặc đồng phục──và đến trường như một lẽ đương nhiên.

Cô ấy nheo mắt lại như bị chói trước ánh nắng ban mai tràn ngập khu tủ giày, rồi khẽ nở nụ cười nhạt với chúng tôi:

"Tớ nghỉ hơi lâu một chút... nhưng giờ cũng lên năm ba rồi nhỉ. Năm nay cũng mong được giúp đỡ nhé..."

Trước câu nói đó──bên cạnh tôi, Urabe đang đứng chôn chân tại chỗ.

Ở phía bên trái tôi, người đang chết lặng trước tình huống không ngờ tới này, Urabe khẽ lẩm bẩm kèm theo tiếng thở dài ngao ngán:

"...Ra là thế... Đây là nguyên nhân sao..."

*

──Sự trở lại của Hiyori đã khiến cả lớp náo loạn.

"──Chờ đã, bấy lâu nay cậu đi đâu thế hả!"

"──Đúng đấy! Những bốn tháng liền! Lâu quá rồi đấy!"

"Ahaha, đúng nhỉ. Xin lỗi mọi người nhé."

Chỗ ngồi mới được kê thêm của Hiyori nhanh chóng bị vây quanh bởi đám bạn cùng lớp. Trước câu hỏi dồn dập của Oohashi và Tendo, Hiyori chỉ khẽ cười.

"Do việc gia đình nên tớ phải rời Onomichi một thời gian. Tớ định về sớm hơn, nhưng lại tốn nhiều thời gian hơn dự kiến."

"...Sức khỏe cậu vẫn ổn chứ?"

"Đúng đúng, bọn tớ lo lắm đấy..."

Kaji và Hashimoto tiếp lời với vẻ mặt đầy quan tâm.

"Bên ngoài Onomichi... nghe nói nguy hiểm lắm phải không?"

"Hamure-san và gia đình... không ai bị nhiễm virus chứ?"

"Ừ, chuyện đó cũng không sao."

Hiyori gật đầu xác nhận, phong thái điềm tĩnh lạ thường.

"Bố mẹ và chị tớ đều khỏe. Mà tớ thấy mọi người vẫn bình an thế này, tớ cũng nhẹ cả người."

──Những người đang vây quanh cô ấy chủ yếu là thành viên trong nhóm chúng tôi: Oohashi, Hashimoto, Kaji và Tendo.

Tuy nhiên, tôi có thể cảm nhận rõ rệt ánh mắt tò mò và e ngại của các học sinh khác cũng đang hướng về phía Hiyori. Sự kinh ngạc trước việc cô ấy trở về hiện rõ mồn một trên gương mặt họ.

"...Phù..."

Chẳng hiểu sao, tôi lại khẽ thở hắt ra.

...Chắc hẳn mọi người đều nghĩ cô ấy đã mất mạng rồi.

Việc Hiyori biến mất diễn ra quá đột ngột. Không một dấu hiệu báo trước, không một dòng tin nhắn, cứ thế chúng tôi lên năm ba, và chỗ ngồi của cô ấy cũng bị dẹp bỏ.

Không ai nghĩ Hiyori sẽ quay lại nữa. Ai cũng mặc định cô ấy đã chết ở đâu đó rồi.

Mà, cũng chẳng trách được. Thực tế, chuyện học sinh đột nhiên bặt vô âm tín không phải là hiếm. Và hầu hết các trường hợp, sau này mới biết được là họ đã bỏ mạng do virus hay thảm họa.

Thế nên, việc cô ấy bằng xương bằng thịt quay trở lại như thế này mới là phép màu hiếm hoi.

Thực ra ngay cả tôi... đối mặt với việc Hiyori trở về ngoài dự kiến, tôi cũng không biết phải bày ra vẻ mặt nào cho phải.

Thế nhưng, Oohashi vỗ bôm bốp vào lưng tôi, có vẻ chẳng mảy may nhận ra sự gượng gạo này.

"...Tốt quá rồi ha, Korahashi! Mày cũng lo lắng lắm đúng không! Ngon lành rồi, bạn gái đã về!"

"A đúng rồi đúng rồi!"

Tendo cũng hướng nụ cười ngây thơ về phía này.

"Ây chà, cuộc tái ngộ cảm động quá nha! Mà bọn này có đang làm kỳ đà cản mũi không đấy!? Xin lỗi nhá, làm ầm ĩ cả lên..."

"...À, không, cái đó..."

Phản ứng nhiệt tình thái quá đó khiến tôi ấp úng.

...Tôi cứ đinh ninh là mọi người đều biết rồi chứ.

Tất nhiên, tôi không đi rêu rao chuyện đó, nhưng tôi đã nói rõ với Urabe là chúng tôi chia tay rồi. Tôi cứ tưởng thông tin sẽ lan truyền từ đó và mọi người đương nhiên phải biết...

...Urabe, cậu đã giữ im lặng cho tớ sao.

Đầu tiên, điều đó làm tôi bất ngờ. Cứ ngỡ Urabe sẽ chẳng ngại ngần gì mà kể toạc cho mọi người xung quanh biết chứ.

Và rồi... làm sao đây? Tôi phải thoát khỏi tình huống khó xử này như thế nào?

Lấp liếm cho qua chuyện? Giả vờ như vẫn đang hẹn hò thắm thiết? Hay là cứ công khai chuyện đã chia tay thì tốt hơn...

...Tôi không biết. Kinh nghiệm tình trường quá ít ỏi khiến tôi chết đứng.

Có lẽ sự im lặng của tôi đã kéo dài quá lâu, khiến ánh mắt mọi người bắt đầu dồn về phía này với vẻ nghi hoặc.

Ngay khi tôi vừa định mở miệng nói đại gì đó cho xong chuyện,

"Bọn tớ chia tay rồi."

Một giọng nói phẳng lặng bất chợt vang lên.

"Xin lỗi nhé, tớ chưa nói nhỉ. Tớ và Korahashi-kun đã chia tay rồi. Bọn tớ không còn hẹn hò nữa."

──Là Hiyori. Hiyori đã giải thích ngắn gọn mối quan hệ của chúng tôi cho mọi người, không chút cảm xúc dư thừa.

"──Hảảảảảảảả!?"

"──Cái quáiiiiii!?"

Những tiếng hét thất thanh vang lên từ Oohashi và Tendo.

Dù chỉ có hai người đó thốt thành tiếng, nhưng những người khác cũng sốc không kém. Kaji mở to mắt nhìn Hiyori, còn Hashimoto thì bối rối nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Hiyori như quả lắc đồng hồ.

"S... Sao lại thế!?"

Oohashi chồm tới hỏi Hiyori như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Trông hai người có vẻ cực kỳ thắm thiết mà! Nhìn xem, cái đó... Korahashi còn chuẩn bị cả quà tặng công phu nữa... Mà chuyện này là từ bao giờ!? Hai người chia tay lúc nào thế..."

Sự ngạc nhiên đó làm tôi nhớ lại.

...Phải rồi. Oohashi đã ủng hộ tôi hết mình.

Vào Giáng sinh, cậu ấy đã lục lọi kho nhà mình để tìm vật liệu cho tôi làm máy chiếu thiên văn tặng Hiyori. Tôi còn gửi ảnh chiếc máy chiếu đã hoàn thành cho Oohashi qua LINE, và cậu ấy còn bảo "Đỉnh vãi!", "Chắc chắn cổ sẽ vui lắm cho xem!".

"Chia tay... cũng khá lâu rồi. Chắc là ngay sau Giáng sinh."

Nhưng Hiyori trả lời bằng giọng điệu nhẹ tênh, như thể đã rũ bỏ hoàn toàn.

"Xin lỗi nhé, tớ không báo cáo với mọi người sớm hơn được."

"Mà sao cậu lại đá cậu ấy thế!?"

Tendo dấn thêm một bước, hỏi dồn.

"Bạo hành gia đình ghê gớm lắm à!? Hay có thói trăng hoa!? Hay là... cậu ấy nghiện rượu!?"

Nghe cứ... lung tung hết cả lên. Bạo hành hay trăng hoa hay rượu chè, làm gì có chuyện đó chứ... Mà sao lại mặc định một cách tự nhiên là tôi bị đá thế?

Chà, dù thực tế đúng là như vậy...

"Lý do chia tay à..."

Hiyori nói rồi cụp mắt xuống.

Và rồi──trong khi thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, cô ấy dừng lại khoảng vài giây──,

"──Nếu hẹn hò với tớ."

Cuối cùng cô ấy ngẩng mặt lên──nở một nụ cười nhạt, xa cách với mọi người.

"Nếu cứ tiếp tục làm bạn gái của Korahashi-kun, tớ sợ sẽ chỉ mang lại rắc rối cho cậu ấy mà thôi."

──Tim tôi nảy lên một nhịp.

Mang lại rắc rối.

Điều gợi lại trong tôi là... ngày chúng tôi chia tay. Cuộc trò chuyện tại Tokyo.

Đúng vậy... ngày hôm đó, cô ấy đề nghị chia tay, dường như cũng vì lý do tương tự.

Thế nhưng──nếu là thế. Nếu vì sợ làm khổ tôi mà chia tay, thì Hiyori──,

"──Ê thế nghĩa là sao!?"

Như cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, Tendo dồn dập hỏi.

"Hamure-san thuộc kiểu hay đòi hỏi ích kỷ lắm hả!?"

"Rắc rối là kiểu gì? Kiểu như có điều kiện gì đó mới được hẹn hò hay sao...?"

Oohashi vẫn chưa phục, còn Tendo thì không giấu nổi sự tò mò sục sôi. Kaji và Hashimoto lùi lại một bước, nhưng vẫn dỏng tai lên nghe ngóng.

Ở trung tâm của vòng vây đó, Hiyori vẫn cười mà không hề dao động──.

...Rốt cuộc, cô ấy đang mang tâm trạng gì vậy?

Hiyori đang đón nhận những câu hỏi tọc mạch của họ với cảm xúc thế nào?

Ít nhất──tôi cảm thấy đau đớn.

Thứ cảm xúc mà tôi đã cố gắng kìm nén, chôn chặt suốt bốn tháng qua, giờ đây như bị khuấy đảo lên, đau đớn đến mức bất lực.

"──Từ giờ trở đi ấy."

Bất chợt, một giọng nói vang lên rõ ràng, cắt ngang sự ồn ào.

...Là Urabe.

Urabe, người im lặng nãy giờ, hỏi Hiyori với vẻ mặt điềm tĩnh nhưng kiên định.

"Từ giờ cậu có thể đi học lại như trước không?"

"...Ừ, tớ nghĩ là vậy."

Ngập ngừng một chút, Hiyori quay sang Urabe và gật đầu.

"Thỉnh thoảng có thể tớ sẽ nghỉ vì việc gia đình, nhưng cơ bản tớ nghĩ là sẽ đi học hàng ngày được."

"Vậy à, tốt quá."

"Sau giờ học, có khi tớ cũng ở lại với mọi người được. Cái này cũng tùy tình hình nữa."

"Thế à. Chắc thầy Tanaka đã nói rồi, nhưng giờ trường mình có giờ 'Công tác Cộng đồng'. Nếu Hiyori cũng đi được thì chúng ta cùng làm việc nhé."

"Ừ, đúng rồi, tớ cũng mong là được như thế."

"...Với lại."

Urabe thở hắt ra một hơi ngắn, rồi tiếp tục.

"Tớ không muốn không khí trở nên kỳ quặc, cũng tuyệt đối không muốn giấu giếm gì, nên tớ muốn nói trước..."

──Một lời mở đầu đầy bất an. Khi Urabe tiếp tục lời nói, bầu không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

Và rồi──,

"Tớ, hiện tại──đang sống nhờ ở nhà Fukaharu."

Urabe──đã tuyên bố rõ ràng như thế.

"Bố mẹ tớ đã mất trước đó rồi. Nên giờ, tớ và em trai đang được gia đình Fukaharu cưu mang."

Pưng──.

Tôi có cảm giác nghe thấy tiếng dây đàn căng cứng đứt phựt trong không khí.

Hiyori──nhìn chằm chằm vào Urabe. Biểu cảm ấy trông không có vẻ gì là dao động. Không thể tìm thấy dù chỉ một milimet của sự ghen tuông hay bối rối.

"Với Hiyori thì chuyện này có thể hơi phức tạp, nhưng sự tình là như vậy. Tớ chỉ muốn báo cáo rõ ràng chuyện đó thôi."

"...Vậy à."

Không để khoảng lặng kéo dài quá lâu, Hiyori đáp lại nhỏ nhẹ.

"Bố mẹ cậu... ra là vậy. Chuyện đó, thật đáng tiếc..."

Rồi, với khuôn mặt nghiêm nghị không chút lơi lỏng, cô ấy cúi đầu:

"...Xin chia buồn với cậu, Urabe-san."

"Ừ, cảm ơn cậu đã quan tâm..."

"...Còn chuyện của Korahashi-kun."

Đến đó, Hiyori khẽ giãn cơ mặt ra một chút, nụ cười trở lại nhưng vẫn đầy xa cách.

"Tất nhiên, tớ không có phàn nàn gì đâu. Hay đúng hơn là, ừ. Nếu điều đó giúp Urabe-san yên lòng hơn chút nào, thì tớ nghĩ là tốt thôi."

"Cũng nhờ ơn cả. Được đối đãi tốt nên tớ thấy thoải mái hơn nhiều rồi."

"...Thế à."

Hiyori thở phào nhẹ nhõm. Rồi cô ấy nheo mắt nhìn quanh lớp học.

"Ra thế... mọi người, đã có nhiều chuyện xảy ra nhỉ..."

Dường như đó là tín hiệu──bầu không khí căng thẳng nãy giờ đã dịu đi đôi chút. Những người đang im lặng vì căng thẳng lại bắt đầu cất tiếng hỏi thăm Hiyori.

Thế nhưng──trong bối cảnh đó.

Chẳng hiểu sao chỉ có mình tôi là không thể hòa nhập vào dòng chảy ấy.

Tôi hoàn toàn không thể đọc được cảm xúc hay suy nghĩ của Hiyori.

Như một kẻ bị bỏ lại bơ vơ bên lề câu chuyện, tôi vẫn cứ im lặng như thế──.

*

──Tôi đã từng nghĩ rằng chỉ cần cố gắng thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Ngồi tại chỗ của mình, vừa nghe giảng, tôi vừa lơ đãng nhớ lại những chuyện đã qua.

Trên bục giảng, thầy Sugawara đang giải thích về diễn biến mở màn của Thế chiến thứ hai dưới góc nhìn của Nhật Bản. Trước mặt thầy là những dãy bàn thưa thớt chỗ trống – dấu tích của những người đã mất.

Liếc mắt sang ngang, ngoài cửa sổ là khung cảnh trời quang đãng xinh đẹp, bầu trời như một bức tranh màu nước nhạt, cùng biển và phố phường như tranh sơn dầu trải rộng bên kia tấm kính.

Và──nơi khóe mắt ấy. Ở dãy bàn sát cửa sổ, chỗ ngồi cuối cùng, là cô ấy.

Hiyori đang ngồi đó, tay cầm bút chăm chú nghe giảng.

Cô gái mà tôi yêu──đã nắm giữ vận mệnh của Trái Đất.

Người yêu tôi, Hamure Hiyori, sở hữu sức mạnh của 『Yêu cầu』, lãnh đạo 【Thiên Mệnh Bình Nghị Hội】, và một mình chiến đấu với cả thế giới.

Đó là một thực tế quá đỗi xa vời đối với tôi.

Đối với một nam sinh trung học ở vùng quê hẻo lánh thế này, đó là sự thật không thể nào chấp nhận nổi──.

Đương nhiên rồi. Làm sao mà hiểu được chứ? Bạn gái của mình lại định đoạt tương lai của toàn bộ địa cầu, lại ở cái vị thế chi phối mạng sống của bao nhiêu con người.

Vốn dĩ tôi còn chưa từng ra khỏi nước Nhật, thậm chí số lần ra khỏi tỉnh Hiroshima cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Câu chuyện này quy mô quá lớn. Không thể tưởng tượng nổi và cũng chẳng có chút cảm giác thực tế nào.

Dẫu vậy──không, chính vì vậy.

Tôi đã nghĩ mình sẽ cố gắng hết sức. Dù toàn những điều không hiểu, nhưng tôi muốn dốc toàn lực.

Tôi muốn trở thành một người bạn trai lý tưởng trong khả năng có thể của mình.

Và tôi đã kỳ vọng. Rằng làm thế thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Rằng nếu nỗ lực hết mình với tất cả chân thành, chắc chắn mọi thứ sẽ chuyển biến theo hướng tốt đẹp.

Giống như──trong những bộ truyện tranh mà Hiyori đã chỉ cho tôi xem.

Giống như những câu chuyện tình yêu ngọt ngào đang thịnh hành ngoài kia.

──Đó là sai lầm.

Suy nghĩ đó là sai lầm chết người. Làm gì có chuyện cổ tích như thế.

Như một lẽ tất yếu, tôi đã không thể kham nổi gánh nặng của Hiyori.

Tôi đã không thể đỡ nổi những gì cô ấy đang gánh vác──.

Phải, đó là hiện thực.

Dù có nói những lời lý tưởng hay cố gắng tích cực đến đâu, vẫn có những thứ không thể chạm tới. Chuyện công việc đánh cược cả đời người bỗng tan thành mây khói vì những điều vớ vẩn là chuyện thường tình, và những sinh mạng quý giá mất đi chỉ vì một tai nạn nhỏ nhặt cũng chẳng hiếm.

Chắc hẳn tôi──đã tiếp tục kỳ vọng vào thế giới.

Tôi đã tin tưởng một cách vô căn cứ rằng thế giới này sẽ xoay vần một cách công bằng với mình.

Và rồi, tôi đã biết được hiện thực tàn khốc.

Thế giới này thật phi lý, nó vẫn cứ quay mà chẳng màng đến cảm xúc hay mong ước của con người. Tình yêu cũng vậy thôi. Dù có cầu nguyện bao nhiêu, dù có nỗ lực chất chồng thế nào, khi không được đền đáp thì sẽ là không được đền đáp.

Chúng ta chỉ có thể không ngừng đánh mất những thứ quan trọng mà thôi──.

──Khoảnh khắc ấy.

Nơi góc tầm nhìn, một góc cửa sổ. Tôi có cảm giác ánh mắt của Hiyori vừa hướng về phía này.

Một tàn ảnh trong khoảnh khắc như thể đôi mắt cô ấy xuyên thấu qua tâm can tôi.

Tôi vội vàng quay mắt lại nhìn bảng đen. Giả vờ như nãy giờ vẫn đang chăm chú nghe giảng.

──Giờ tôi chẳng còn nghĩ mình có thể làm gì được nữa rồi.

Thở dài, tôi chép những dòng thầy Sugawara viết trên bảng vào vở.

Từ giờ dù có thế nào đi nữa, chắc tôi cũng sẽ không còn tư cách sánh bước bên cạnh Hiyori. Khoảng cách sẽ dần xa hơn, rồi tôi sẽ quên đi cô ấy từng là cô gái thế nào, và tất cả sẽ trở thành quá khứ.

Thế nhưng──tôi lại lỡ suy nghĩ vẩn vơ.

Liệu có con đường nào tránh được kết cục này không?

Liệu có cách nào để tôi và Hiyori tiếp tục ở bên nhau không?

Ví dụ như, nếu tôi không kỳ vọng những điều kỳ lạ. Nếu tôi không ôm ấp những ảo tưởng như "cố gắng sẽ được đền đáp", hay "chắc chắn sẽ trở thành bạn trai lý tưởng", thì liệu có suôn sẻ không?

...Phải, là ảo tưởng.

Chắc hẳn tôi cũng đã ôm ảo tưởng với cả con người của Hiyori.

Tôi nghĩ rằng mình chắc chắn đã không thể nhìn thấy Hiyori của hiện thực. Tôi đã không thể ở bên cạnh cô ấy một cách đúng nghĩa.

Tất nhiên, người mong muốn điều đó không chỉ có mình tôi. Cả cô ấy cũng có ý định giữ một khoảng cách nhất định với tôi.

Nhưng mà──nếu tôi bước qua được ranh giới đó. Nếu tôi thực sự cố gắng tìm hiểu tất cả về cô ấy──.

Thì tôi──.

Thì chúng tôi──.

*

"──Tiến hành phong tỏa theo thứ tự trong danh sách này."

Danh sách các thị trấn còn người nhiễm virus được lập bởi các chuyên gia nằm gọn trên bàn.

Vừa đưa nó cho anh Ando tại phòng làm việc của chi nhánh Hội, tôi vừa bắt đầu giải thích về một danh sách khác.

"Với lại, đây là danh sách các khu vực muốn sơ tán toàn bộ cư dân trước thảm họa kia. Có khá nhiều nơi trùng lặp, hay đúng hơn là chắc chắn sau khi sơ tán sẽ bị coi như dân tị nạn và nảy sinh hỗn loạn, nên tôi dự định ra lệnh phong tỏa hai tuần ngay sau khi sơ tán. Tôi muốn hoàn thành việc đó trong vòng hai mươi ngày kể từ hôm nay, anh hãy lên kế hoạch đi."

"...Vậy sao."

Anh Ando──người đã mất cánh tay trái──vừa cầm danh sách bằng tay phải còn lại, vừa khéo léo chỉnh lại chiếc kính bị lệch.

Trong cử chỉ đó, tôi cảm thấy dường như có chút dao động.

"...Sao thế?" Tôi hỏi. "Danh sách có thiếu sót gì à? Có chỗ nào bị khuyết không?"

"...Không ạ."

Anh Ando lắc đầu. "Không có gì đâu ạ, xin lỗi..."

"'Hãy nói ra'."

──Khi tôi 『Yêu cầu』 như vậy.

Khi tôi dùng năng lực cưỡng chế, anh liền dễ dàng bộc bạch nội tâm.

"Danh sách này... Lại dự đoán sẽ có vô số người hy sinh... tôi cảm thấy cự tuyệt điều đó."

──Từ bao giờ nhỉ.

Từ bao giờ tôi đã không còn do dự khi sử dụng 『Yêu cầu』 với những người xung quanh như thế này? Kể cả với đồng minh lớn nhất của mình, tôi cũng không ngần ngại thi hành sự cưỡng chế.

Nhưng mà──tình hình hiện tại không phải lúc để nói chuyện nể nang hay quan hệ cá nhân. Dù sao cũng phải thu thập thông tin thẳng thắn nhất để đưa ra phán đoán.

"Đúng là, có khi đây là cuộc sơ tán quy mô lớn nhất từ trước đến giờ ha~"

Shiho-chan ở bên cạnh nói với giọng nhẹ bẫng như lông hồng.

"Cũng có người bảo chạy thì được gì, nhưng không làm thế cũng không được. Chỉ còn cách đánh cược vào phép màu thôi nhỉ~"

"Số người sơ tán, tính khái quát là khoảng bao nhiêu?"

"Hưm~, khoảng ■■■ vạn người?"

Shiho-chan trả lời bằng giọng điệu thản nhiên như đang tính tiền chia hóa đơn đi ăn.

"■■■ và ■■ vẫn còn người mà, khoảng một triệu người đấy. Ngài Tổng thống ■■ kia cũng đang chần chừ mãi không quyết định được đúng không?"

Tổng thống ■■. Tổng thống đời thứ bảy của Cộng hòa ■■■.

Cho đến đầu năm nay, ông ta là thiên địch của 【Thiên Mệnh Bình Nghị Hội】, đã đối đầu cả ngoài sáng lẫn trong tối. Bên kia rõ ràng đã nhắm đến mạng sống của tôi, và việc đưa lực lượng đặc biệt vào trường học, suy cho cùng cũng là theo chỉ thị của ông ta.

Nhưng mà──giờ ông ta cũng nằm dưới sự quản lý của Hội.

Ngay sau khi tôi quay lại 【Thiên Mệnh Bình Nghị Hội】, tôi đã sử dụng thực thi diện rộng của 『Yêu cầu』 để hoàn tất việc mua chuộc chính phủ các nước.

"■■■ vạn người à."

Tôi lặp lại con số mà Shiho-chan nói.

"Nằm trong phạm vi cho phép. Anh Ando, hãy tiến hành đi."

"...Tôi hiểu rồi."

Cắn môi đầy đau khổ, anh Ando cầm danh sách rời khỏi phòng làm việc.

Shiho-chan vẫy tay "Bái bai~" với anh ấy. Tôi cũng vừa nhìn theo bóng lưng đó, vừa nhận ra rằng nhắc mới nhớ, đã lâu lắm rồi tôi không nói chuyện phiếm đúng nghĩa với anh ấy.

Phù, tôi thở ra một hơi và nhìn quanh. Một căn phòng trong văn phòng từng được một doanh nghiệp nào đó sử dụng cho đến vài tháng trước. Bên cạnh, chiếc máy lọc nước đã cạn khô nằm im lìm, trên kệ đồ ăn nhẹ chỉ còn sót lại vài gói bánh kẹo đã hết hạn.

Giờ đây, chúng tôi hầu như không sử dụng các chi nhánh cũ của Hội nữa. Bây giờ chỉ cần dùng 『Yêu cầu』, thì việc trưng dụng hay an ninh đều có thể lo liệu được hết. Chẳng cần đến những cơ sở nghiêm ngặt làm gì, nếu vậy thì chỉ cần suy nghĩ đến sự tiện lợi về mặt địa lý là đủ.

Những suy nghĩ thừa thãi nên được lược bỏ càng nhiều càng tốt.

Bây giờ, tại nơi này, thứ cần thiết ở tôi chỉ là 『Chức năng』 thuần túy.

"...Cơ mà này~"

Shiho-chan vừa nghịch máy tính xách tay trên tay vừa cất tiếng.

"Không ngờ Hiyori-chan lại đi xa đến mức này đấy nha~"

"...Ừ, chắc vậy."

Gật đầu, tôi cũng nhìn xuống máy tính. Những việc cần kiểm tra, những việc cần suy nghĩ, những việc cần phán đoán vẫn còn chất đống như núi. Không thể dừng công việc lại được.

"Xin lỗi nhé. Tớ không phải là cô gái yếu đuối như cậu nghĩ."

"Thật luôn đấy~..."

Nói rồi──Shiho-chan hiếm hoi lắm mới thở dài một hơi thật sự, một tiếng thở dài "Haa..." pha lẫn sự ngán ngẩm, hối hận và từ bỏ.

"Lúc vào Hội, tôi không nghĩ sẽ thành ra thế này đâu~. Hoàn toàn ngoài dự đoán. Tôi cứ tưởng mọi thứ sẽ hỏng bét sớm hơn cơ~"

Tại sao Shiho-chan lại trở thành cận thần của tôi?

Tại sao lại tiếp cận tôi, kẻ đã cướp đi mạng sống của anh trai cô ấy, và định gia nhập hoạt động này?

Điều đó tôi đã biết rồi. Khi cô ấy trở thành nhân viên của Hội, tôi đã dùng 『Yêu cầu』 để bắt cô ấy khai ra tất cả.

──Sát ý mãnh liệt.

──Và sự đồng cảm cũng mãnh liệt không kém.

Trong lồng ngực cô ấy──là hai cảm xúc đó. Như bị thúc đẩy bởi những cảm xúc mâu thuẫn, trái ngược nhau ấy, Shiho-chan đã gia nhập Hội. Căn nguyên đó của cô ấy không thay đổi, và chính vì thế mà trong thời gian tôi vắng mặt, cô ấy vẫn tiếp tục chỉ huy Hội.

Và giờ đây, sự đồng cảm không còn cần thiết nữa.

Tôi có thể hoàn thành công việc này một cách thích hợp──hơn bất kỳ ai. Tôi có thể tiến hành mọi việc một cách quyết liệt hơn bất kỳ ai, hợp lý hơn bất kỳ ai.

Đã đến nước này──,

"...Cậu tính sao?" Tôi hỏi lại Shiho-chan. "Giờ tớ chẳng còn là cô gái đáng thương hay gì nữa rồi. Giết không?"

──Tôi cảm thấy lựa chọn đó cũng có thể xảy ra.

Giờ khi không còn đáng thương nữa, đối với Shiho-chan, tôi chỉ còn là kẻ thù giết anh trai. Chỉ còn lại sát ý. Thực tế, không thể nào không có cảm xúc căm hận được.

Thế nhưng, Shiho-chan ngẩng mặt lên khỏi máy tính, cười cợt nhả.

"...Làm gì có chuyện đó~ Sao tôi có thể giết Hiyori-chan được chứ. Theo mọi nghĩa luôn."

"...Mà, cũng đúng ha."

Đúng vậy, làm sao có thể làm chuyện đó được.

Dù có giết tôi thì thứ đạt được chỉ là cảm giác thỏa mãn vì đã báo thù cho anh trai. Sau đó tổ chức sẽ sớm sụp đổ và bản thân cô ấy cũng sẽ chết, mà vốn dĩ... việc giết tôi, người có thể áp dụng 『Yêu cầu』 trên diện rộng, về mặt vật lý đã là cực kỳ khó khăn rồi.

"...Cơ mà đúng rồi! Nhớ ra rồi~!"

Và rồi, Shiho-chan cười tinh quái, nói như thể bắt được thóp của tôi.

"Hiyori-chan, chẳng phải cậu đã quay lại chỗ bạn trai cũ một cách tận tụy sao~? Cậu dứt khoát đưa ra quyết định để hàng loạt người chết mà không thèm chớp mắt, thế mà lại cứ vương vấn mãi với một cậu trai mới hẹn hò được chút xíu. Thế nên Hiyori-chan vẫn còn là một cô gái đáng thương lắm. Yên tâm đi! Vẫn còn ra dáng nữ sinh trung học lắm!"

Cách nói đó khiến tôi bất giác bật cười.

Bây giờ, khi ai cũng vạch ra ranh giới và giữ khoảng cách với tôi, Shiho-chan vẫn chọc ngoáy tôi như thế này. Tôi thực lòng biết ơn điều đó. Tôi thực lòng thấy may mắn vì cận thần là cô gái này.

Thế nhưng,

"Vương vấn mãi, à..."

──Không phải như vậy đâu.

Tôi đã từ bỏ rồi.

Việc bản thân mình yêu đương, hay việc được người yêu trân trọng. Việc nếm trải hạnh phúc khi hai trái tim hướng về nhau, hay việc xây dựng gia đình, những chuyện đó.

Dẫu vậy chỉ là──nếu có thể ước một điều duy nhất.

Nếu tôi có thể 『Yêu cầu』 ai đó──.

Có một điều tôi nhất định muốn xác nhận.

Tôi không thể nào nói muốn trở thành người yêu được nữa.

Dẫu vậy──điều tôi nhất định muốn xác nhận với Korahashi-kun──.

"...Đấy thấy chưa~"

Nhìn về phía này, Shiho-chan cười như không nhịn được nữa.

"Làm cái mặt đó thì, vẫn còn... chưa buông được đâu."

"...Thế à."

"Sau này, tôi vẫn xin phép đóng vai phản diện nhé~"

"Hiểu rồi."

Trả lời ngắn gọn, tôi quay trở lại với công việc. Một số đề xuất liên quan đến cuộc sống của người tị nạn sau sơ tán đang được gửi lên từ các cơ quan liên quan. Phải kiểm tra và phê duyệt.

Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ một chút, tôi quyết định không nói thành lời, mà chỉ truyền đạt tới Shiho-chan trong thâm tâm.

──Cảm ơn cậu.

*

──Vào một buổi chiều nọ.

Trên đường về sau khi ghé thư viện ở Mukaishima, trong lúc chờ phà để sang bờ bên kia, tôi vừa lơ đãng lật xem cuốn sách tham khảo toán học vừa mượn.

Những câu hỏi của Nakamura và các học sinh khác dành cho tôi vẫn đang tiếp tục. Thậm chí, ngày qua ngày càng thường xuyên hơn, nội dung cũng khó hơn, và để giải đáp những câu hỏi đó, việc lui tới thư viện như thế này đã trở thành một trong những thói quen hàng ngày của tôi.

Tiện thể, tôi đã xem qua hầu hết các đầu sách liên quan đến toán học ở thư viện bên đất liền. Nếu muốn tìm sách mới, tôi chỉ còn cách lặn lội sang tận Mukaishima.

Nơi có nhà của Hiyori, Mukaishima.

Bảo là không có suy nghĩ gì về chuyện đó thì là nói dối. Chắc là tôi có để tâm đến điều đó.

Tuy nhiên, tôi của hiện tại có những thứ thu hút sự quan tâm hơn thế.

"...Hừm, thú vị thật..."

Vừa lật trang sách, tôi vừa lẩm bẩm một mình.

Tôi được tiếp xúc với nhiều kiến thức toán học không được dạy ở trường, và bắt đầu thấy thích thú với nó. Đặc biệt là các đơn vị đến Vô lượng đại số, hay số Graham. Tôi tích cực ghi nhớ những kiến thức bên lề mà bọn trẻ sẽ thích thú như thế, và cố gắng trình bày trong giờ học.

Tôi muốn mọi người học toán với sự vui vẻ và hứng thú. Nếu vậy, tôi nghĩ việc trình bày những kiến thức gây tò mò sẽ rất hiệu quả.

"...Phù..."

Sau khi xem lướt qua cuốn sách trên tay, tôi ngẩng đầu lên.

Phía trước băng ghế tôi đang ngồi là vùng biển Setouchi rộng vài trăm mét. Và bên kia bờ, thị trấn Onomichi với những vết sẹo của trận lở đất vẫn còn đó, nằm trấn tọa sừng sững.

Bầu trời đã bắt đầu chuyển từ màu cam sang màu xanh thẫm. Ánh đèn thắp lên trong thành phố đã ít đi nhiều so với trước, nhưng tại sao nhỉ... tôi có cảm giác màu sắc ấy chứa đựng sự ấm áp của cuộc sống con người hơn trước đây.

...Có lẽ vì tôi đã mải ngắm nhìn như thế chăng.

Hay là vì đã lâu rồi, tâm trạng tôi mới bình yên đến vậy.

"...Korahashi-kun."

Dù được gọi tên từ phía sau──như thế. Dù Hiyori có bắt chuyện với tôi, tôi cũng không ngạc nhiên lắm.

"...À, Hiyori."

Quay lại, quả nhiên là cô ấy.

Áo thun dài tay, váy, chân đi giày thể thao, bộ trang phục thường ngày đã lâu không thấy. Trong bóng tối đang buông xuống, cô ấy tắm mình trong ánh đèn của bến tàu, trông như đang tỏa sáng mờ ảo.

"Chào buổi tối. Cậu đang định về à? Có việc gì ở Mukaishima sao?"

"Ừ, tớ đi thư viện tìm sách dùng cho giờ toán."

"Vậy à."

Rốt cuộc thì Hiyori lấy lý do bận việc gia đình vào buổi chiều, nên không tham gia Công tác Cộng đồng. Tất nhiên, việc gia đình là nói dối, thực tế chắc là có công việc của 【Thiên Mệnh Bình Nghị Hội】.

Dù vậy, đúng như tuyên bố ban đầu, cô ấy tham gia đầy đủ các giờ học, và có vẻ cũng giao lưu với các học sinh xung quanh như một lẽ thường tình.

"Thế còn cậu? Sang đất liền à?"

"Không, tớ định đi ngắm biển chút nên ra khỏi nhà, thấy Korahashi-kun ở đây nên tớ lại."

"Vậy à..."

"Tớ ngồi được không?"

"...Được thôi."

Tôi gật đầu, Hiyori khẽ nói "Cảm ơn" rồi ngồi xuống bên cạnh.

Hành động đó của cô ấy──khiến tôi lại nghĩ, đúng là đã thay đổi thật rồi.

Nếu là Hiyori trước kia, chắc chắn sẽ không thể ngồi xuống bên cạnh tôi một cách tự nhiên thế này. Đặc biệt là bên cạnh tôi, người đã trở thành bạn trai cũ.

Có thể cô ấy sẽ bồn chồn rồi từ chối một cách vô ích, rốt cuộc kết cục là cứ đứng mãi ở một chỗ hơi xa xa cũng nên.

"...Đẹp nhỉ."

Hướng mắt lên bầu trời, Hiyori nói như thì thầm.

"Tớ đã ngắm bầu trời ở nhiều nơi... nhưng quả nhiên, bầu trời nhìn ở đây vẫn đặc biệt thật đấy. Tại sao nhỉ? Chắc là vì có mọi người."

"...Không biết nữa."

Vì có em, nên phong cảnh mới đẹp. Tôi nghĩ đó là cảm giác mà ai cũng có, giống như trong lời bài hát nổi tiếng nào đó.

Chính tôi cũng từng nghĩ điều tương tự. Đặc biệt là khi đang yêu. Mọi cảnh vật lọt vào mắt đều đẹp đẽ, khiến lồng ngực như muốn vỡ ra.

Nhưng mà──việc Hiyori bây giờ vẫn còn giữ những cảm xúc đó, khiến tôi có chút suy tư.

──Cô ấy không chỉ bị công việc bào mòn. Đâu đó vẫn còn sót lại những phần nguyên vẹn của ngày xưa.

Nếu vậy──tôi cũng ngước nhìn bầu trời y như thế bên cạnh cô ấy.

Trong chữ "mọi người" mà cô ấy nói, liệu có tôi trong đó không?

Đối với cô ấy, tôi có trở thành một phần của cảnh sắc tươi đẹp kia không?

"...Tại sao, cậu lại quay về?"

Có lẽ vì đang suy nghĩ những điều đó. Có lẽ vì đang nghĩ về tâm tư thật sự của cô ấy ngay bên cạnh Hiyori, tôi buột miệng hỏi──như một nửa vô thức.

"Bây giờ cậu cũng bận rộn lắm đúng không? Ngày nào cũng có vẻ đang làm gì đó... Quay về đây, có lý do gì không? Như là có việc muốn làm, hay có thứ muốn xem..."

Không phải là tôi có manh mối gì. Hiyori bây giờ không dễ dàng cho tôi thấy nội tâm. Nên tôi cũng chẳng có ý tưởng gì kiểu "chắc là muốn làm việc này".

Thế nên đúng hơn──tôi nghĩ đó là nguyện vọng. Tôi muốn có một lý do nào đó. Tôi muốn cô ấy quay lại Onomichi vì một lý do đặc biệt.

Câu hỏi chỉ là sự rò rỉ của cái nguyện vọng thảm hại đó của tôi──.

...Hiyori cứ im lặng mãi.

Nhìn lên trời, nhìn xuống phố, rồi ngắm những con sóng Setouchi một lúc lâu.

Nhận ra thì──phà đã đi tới từ phía bên kia. Những chuyến phà từng cập bến vài phút một chuyến trước kia đã giảm đi nhiều, giờ chỉ còn vài chuyến qua lại trong một giờ.

Tôi phải lên chuyến phà đó để về. Nếu lỡ chuyến này thì mặt trời sẽ lặn, xung quanh sẽ tối đen hoàn toàn.

...Có lẽ sẽ không nghe được câu trả lời.

Tôi nghĩ vậy một cách rất bình thản.

Việc nghe được cảm xúc từ Hiyori có lẽ là rất khó. Vốn dĩ, có khi cũng chẳng có lý do gì đặc biệt cho việc quay lại.

Chống tay lên đầu gối, tôi đứng dậy khỏi băng ghế. Phải chuẩn bị lên tàu thôi. Kết thúc cuộc trò chuyện ở đây, bầu không khí này cũng chấm dứt.

Nghĩ lại thì, suốt thời gian qua tôi đã sống trong bầu không khí ngượng ngập thế nào ấy nhỉ. Tôi đã không nắm bắt được mối quan hệ với Hiyori, nhưng cũng không thể cứ mãi như thế này được.

Không có câu trả lời, đó chính là kết luận.

Nếu vậy──từ ngày mai chúng tôi sẽ trở thành bạn cùng lớp bình thường. Tôi định sẽ cư xử như một người bạn bình thường, không phải bạn trai cũ, cũng chẳng phải bạn gái cũ.

Thế nhưng,

"...Nè."

Hiyori bất chợt cất tiếng.

"Cậu có nhớ không?"

"...Nhớ gì?"

"Về lời hứa."

Nói rồi──Hiyori ngẩng mặt lên, nhìn về phía này.

"Về lời hứa mà cậu đã hứa với tớ từ rất lâu trước đây."

Rồi Hiyori đứng dậy,

"Một ngày nào đó, khi thế giới mà tớ mong ước thành hiện thực. Khi 【Thiên Mệnh Bình Nghị Hội】 không còn cần thiết nữa, và ngày tớ trở lại làm một cô gái bình thường đến. Khi đó──cậu đã hứa sẽ ở bên cạnh tớ."

"...Ừ."

Cắn môi──tôi gật đầu.

Lời hứa ngốc nghếch khi tôi còn đang mơ giấc mơ ngọt ngào.

Lời hứa miệng ngu ngốc khi tôi còn tin rằng mọi thứ sẽ ổn thỏa, không chút nghi ngờ rằng một ngày nào đó sẽ được đền đáp.

"Tớ nhớ chứ..."

Nhăn mặt cay đắng, tôi gật đầu.

Tôi của hiện tại biết rất rõ. Ngày mà 【Thiên Mệnh Bình Nghị Hội】 không còn cần thiết.

Ngày đó──chắc chắn sẽ không bao giờ đến.

Thế giới này, nhân loại này cần một tổ chức như vậy. Sự thật đó dù có làm cách nào cũng không thay đổi. 【Thiên Mệnh Bình Nghị Hội】 thực ra đã được khao khát mãnh liệt từ xa xưa, và giờ đây khi mọi chuyện đã thành ra thế này, nó cuối cùng cũng được trao cho thế giới.

Tôi đã từng tin rằng có ngày nó sẽ biến mất. Một quá khứ đáng xấu hổ của bản thân.

Thế nhưng──,

"Cái đó ấy."

Nói rồi, Hiyori nhìn thẳng vào tôi──,

"Bây giờ──cậu có định giữ lời không?"

──Cô ấy đã hỏi như vậy.

"Lời hứa đó... bây giờ, cậu vẫn sẽ giữ chứ?"

...Tôi không thể nuốt trôi lời nói một cách dễ dàng.

Bây giờ, tôi có còn ý định giữ lời hứa đó không? Nếu Hiyori mong cầu, liệu tôi có đáp lại không?

Nghĩa là sao chứ? Một lời hứa hoàn toàn không phù hợp với thực tế. Một thiết lập điều kiện sai lệch, không thể nào xảy ra.

Giữ lời hứa đó. Rốt cuộc Hiyori đang nói cái gì vậy?

"...Hơi quá phận cậu nhỉ."

Bất chợt, Hiyori nói vậy và thả lỏng nét mặt.

"Chính mình nói chia tay rồi mà... nhỉ. Chính tớ cũng thấy mình đang nói điều vô lý đấy. Xin lỗi nhé..."

Trong giọng nói ấy, trong sắc mặt ấy. Tôi cảm thấy như đã lâu lắm rồi mới thấy lại màu sắc của Hiyori mà tôi từng biết.

Sống lại trong lồng ngực là cảm giác của ngày ấy. Những cảm xúc mãnh liệt không thể kìm nén mà tôi đã dành cho Hiyori──.

"Nhưng mà... ừ."

Hiyori gật đầu. Cùng lúc đó, phà cập bến tàu.

Số lượng xe ít hơn trước rất nhiều, và mọi người lác đác xuống tàu.

"Cậu suy nghĩ về nó thì tớ sẽ vui lắm. Không cần ngay lập tức cũng được."

Những người xuống tàu đi ngang qua bên cạnh cô ấy. Người lên tàu... hình như chỉ có mình tôi. Không thấy bóng dáng ai khác đang định lên phà.

Và tôi,

"...Tớ hiểu rồi."

Đã gật đầu. Tôi đã lỡ gật đầu.

Tôi cảm thấy như không còn lựa chọn nào khác ngoài làm như vậy.

Bước lên phà, tôi quay lại nhìn về phía Hiyori.

Cô ấy vẫn đứng lại ở bến tàu, nhìn về phía này.

"Cảm ơn cậu."

Cô ấy nói và vẫy tay về phía này, cùng lúc chiếc phà bắt đầu chuyển động.

Cảm nhận sự rung động đó truyền đến cơ thể──cảm nhận sự mạnh mẽ khi con tàu bắt đầu di chuyển từ lòng bàn chân. Tôi không biết phải làm vẻ mặt thế nào. Tôi không biết phải phản ứng ra sao.

Khẽ gật đầu, tôi cúi mắt xuống chân như để trốn chạy khỏi cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!