Tập 03

Vĩ thanh: Tokyo

Vĩ thanh: Tokyo

── Sáng sớm hôm sau.

"…Đây… là…?"

Sau mấy tiếng đồng hồ đằng đẵng bị đưa đến "nơi này", tôi đứng bên cạnh Hiyori, bàng hoàng nhìn quanh.

── Bầu trời hửng sáng nhuốm một màu oải hương nhàn nhạt.

── Những tòa cao ốc chọc trời sừng sững, lạnh lẽo vô hồn nối đuôi nhau.

── Những đại lộ thênh thang trải nhựa phẳng lì.

Và nằm trải dài trước mắt tôi là một tòa kiến trúc gạch đỏ đầy uy nghiêm ──.

"…Tokyo…"

Dù mới đặt chân đến lần đầu, nhưng cảnh tượng này trông quen thuộc đến lạ.

── Là ga Tokyo.

Khung cảnh mà tôi đã thấy bao lần trên phim ảnh, tạp chí hay phim truyền hình. Biểu tượng của chốn phồn hoa đô hội, của thành phố mà tôi hằng ngưỡng mộ.

Giờ đây, tôi đang đứng ngay tại trung tâm của nó, cùng với Hiyori ──.

…Thực ra, tôi cũng đã lờ mờ đoán được phần nào.

Từ quãng đường, thời gian bỏ ra cho đến cách thức di chuyển, tôi đã đoán được cả nhóm đang hướng về Tokyo.

Sáng sớm tinh mơ nay, tôi lén ra khỏi nhà theo lời Hiyori dặn, rồi được nhân viên của Thiên Mệnh Bình Nghị Hội đưa lên xe chở đến chi nhánh. Tại đó tôi gặp lại Hiyori. Chúng tôi lại lên một chiếc xe khác ── đến một sân bay trực thăng nhỏ rồi chuyển sang đi trực thăng khoảng hai tiếng đồng hồ.

Bên trong cỗ máy tẻ nhạt và rung lắc dữ dội ấy, không khí nặng nề đến nghẹt thở.

Cả Hiyori và chị Makio đi cùng hầu như chẳng hé răng nửa lời.

Một phần vì tiếng cánh quạt ầm ĩ khiến chẳng ai nói chuyện được ── nhưng phần lớn là do bầu không khí căng thẳng tột độ bao trùm. Ngột ngạt đến mức tôi chẳng dám thở mạnh, chứ đừng nói là cất lời.

Và rồi, chúng tôi đáp xuống sân thượng của một tòa nhà. Lại đổi xe vài lần nữa, và cuối cùng đến được nơi này ──.

Nơi phản ánh rõ rệt nhất tình trạng của nước Nhật hiện tại.

Nơi giúp ta nhận thức chính xác thực tại tàn khốc của thế giới.

Và ── lúc này đây.

Đứng lặng người giữa nơi từng là trái tim của Nhật Bản ──,

"…"

Tôi hoàn toàn chết lặng.

── Trông chẳng khác nào một tàn tích.

Những tòa cao ốc với cửa kính vỡ vụn khắp nơi, một số tòa nhà đã cháy rụi đen ngòm, rải rác xung quanh là xác những chiếc xe hơi bị vứt bỏ chỏng chơ ──.

Hơn nữa ── không có lấy một bóng người. Không thấy bất kỳ ai đi lại trên phố.

…Tất nhiên, trời mới vừa hửng sáng. Mới khoảng bảy giờ. Có thể là giờ mà mọi người chưa thực sự bắt đầu ngày mới.

Nhưng mà ── dù có thế đi nữa, sự vắng lặng chết chóc của thành phố này rõ ràng là một điều bất thường. Nghĩ thế nào thì khung cảnh trước mắt cũng quá đỗi phi lý ──,

"…Ít nhất cũng phải tám mươi vạn người."

── Hiyori lẩm bẩm.

"Đó là số nạn nhân tử vong vì chủng virus mới của người dân thủ đô tính đến hiện tại. Giờ thì chẳng thể thống kê chính xác được nữa rồi. Họ đã định dập dịch, nhưng vô vọng. Quả nhiên việc kiểm soát một siêu đô thị mười triệu dân là điều bất khả thi. Vì thế, người ta phán đoán rằng không thể duy trì thành phố này thêm nữa và đưa ra khuyến cáo sơ tán. Tokyo bây giờ… không còn ai cả ──."

── Tám mươi vạn. Tại Tokyo, nơi từng có mười triệu dân sinh sống, gần một phần mười dân số đã trở thành nạn nhân của virus.

Và rồi ── thành phố này bị vứt bỏ.

"…Thế giới bây giờ là như thế này đấy."

Hiyori quay sang nhìn tôi. Gương mặt cô ấy như đang tự giễu rằng mình đã thất bại thảm hại.

"Đâu đâu cũng tơi tả cả rồi. Chỗ nào cũng như thế này thôi. …Không, Tokyo có lẽ vẫn còn khá hơn đấy…"

"…Là vậy sao."

"Dù ở Onomichi, cậu cũng lờ mờ có dự cảm rồi đúng không?"

…Đúng như cô ấy nói.

Ví dụ như việc hàng hóa nhập về ngày càng khan hiếm. Việc các chương trình truyền hình ngừng phát sóng. Việc mạng internet không thể kết nối ── tôi đã bắt đầu lờ mờ cảm nhận được những dấu hiệu bất ổn.

Phải chăng sự bình yên này chỉ tồn tại duy nhất ở ốc đảo Onomichi? Còn bên ngoài kia, tại những thành phố khác, chẳng phải đang có chuyện kinh khủng xảy ra hay sao ──.

"Tớ ── muốn làm những gì mình có thể."

Hiyori nói khẽ. Nhưng trong giọng nói ấy chứa đựng một ý chí đanh thép.

"Tớ nắm giữ sức mạnh của 'Yêu cầu'. Và thế giới này có những nơi cần đến nó. Nếu đã vậy ── tớ muốn sử dụng nó. Tớ đã quyết tâm làm như vậy ──."

── Tôi nhớ lại câu chuyện của ông Ando.

Chắc chắn vụ việc đó đã thúc đẩy suy nghĩ của Hiyori. Một cô bé đã mất mạng. Chính em ấy đã khiến Hiyori đi đến quyết định lớn lao này.

"Thế nên là… xin lỗi cậu nhé, tớ sẽ quay lại Thiên Mệnh Bình Nghị Hội."

── Tôi chẳng thể nói thêm lời nào nữa.

Thực trạng của thế giới. Những điều Hiyori có thể làm.

Và điều mà cô ấy ── mong muốn được làm.

Tôi không thể nào chen ngang ý kiến vào đó được. Dù mang danh bạn trai, dù tình cảm dành cho cô ấy chưa một lần phai nhạt ──.

Nhưng tôi vẫn bị choáng ngợp bởi khung cảnh điêu tàn trước mắt. Và cả Hiyori ── người đang cố gắng làm gì đó để thay đổi khung cảnh này.

Cô ấy hít một hơi thật sâu.

Và rồi,

"── Cảm ơn cậu, quãng thời gian qua tớ rất vui."

Cô ấy cười, nụ cười buồn bã đến nao lòng.

"Được Fukaharu-kun nói lời yêu thương, được cậu trân trọng, tớ thực sự rất hạnh phúc ──."

Bằng giọng điệu rành rọt. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi.

Cô gái ấy ── Hamure Hiyori, nói:

"Sống tốt nhé, Fukaharu-kun."

*

── Tôi lại lên xe, lên trực thăng, rồi lại ngồi xe một lần nữa để quay về Onomichi.

Tôi thất thểu leo lên con dốc quen thuộc, lết xác về đến nhà ──,

"…A, về rồi đấy hả Fukaharu."

Mẹ cất tiếng gọi với theo, tôi chỉ lặng lẽ gật đầu đáp lại. Vì tôi chỉ bảo là "đi gặp bạn"… nên chắc mẹ không thể ngờ rằng tôi vừa đi Tokyo về. Và càng không thể ngờ tôi đã chia tay người yêu ở đó.

Về đến phòng, tôi đổ sụp xuống chiếu tatami. Cứ thế bất động ── một mình thẫn thờ hồi lâu.

── Những chuyện đã xảy ra với tôi.

── Những chuyện đã xảy ra với cô ấy.

── Những chuyện đã xảy ra với thế giới.

Không một chuyện nào trong số đó tôi có thể chấp nhận nổi.

Tôi không thể tìm thấy bất kỳ sự cứu rỗi nào trong tất cả những gì mình đang có trong tay ──.

Tuy nhiên,

"…"

Bất chợt nhớ ra, tôi vớ lấy chiếc điện thoại.

Điều chị Makio đã nói hôm qua. Nếu đó là sự thật, thì Hiyori ──.

Tôi mở màn hình tin nhắn LINE. Tiếp đến là danh sách bạn bè. Bảng tin Timeline.

── Biến mất. Tài khoản của Hiyori đã bốc hơi hoàn toàn.

Tiếp theo là danh bạ điện thoại. Tôi gửi mail vào địa chỉ từng được cho.

Một thông báo lỗi "Địa chỉ mail không xác định" trả về lạnh lùng.

Cuối cùng ── là số của cô ấy.

Tôi gọi vào số điện thoại di động thì ──,

"── Số điện thoại quý khách vừa gọi, hiện không liên lạc được ──"

Tôi ngắt cuộc gọi, thả chiếc điện thoại rơi "cộp" xuống sàn.

Tôi đã hiểu ── thấu tận tâm can.

Rằng tôi đã bị cô ấy chặn.

Rằng mọi sợi dây liên lạc đã đứt đoạn hoàn toàn.

Và ──,

Rằng chuyện giữa tôi và cô ấy... thực sự đã chấm dứt rồi ──.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!