Chương 101-150

Chương 123: Thù hận và âm mưu (1)

Chương 123: Thù hận và âm mưu (1)

Chương 123: Thù hận và âm mưu (1)

Ngoảnh đầu lại, Aisha lại mỉm cười với Field: "Biểu hiện dũng cảm của ngài trên chiến trường thật đáng nể. Cậu của ta mấy lần định ra tay giúp đỡ, nhưng ngài đều tự mình giải quyết được hết."

"Cũng nhờ các chiến binh liều mạng chiến đấu thôi." Field không chút do dự đáp.

"Đó cũng là công lao của ngài mà. Ta có mang đến mười bộ giáp vảy lá lớn, hy vọng sẽ giúp ích được cho ngài."

Field ngại ngùng nhận lấy: "Thế này... thế này làm ta khó xử quá, đa tạ cô."

Ngu gì mà không nhận, toàn là tiền vàng cả đấy.

"Hừ hừ, ta phải cố tình xin cho ngài đấy, bây giờ áo giáp khan hiếm lắm." Giọng điệu hôm nay của Aisha dịu dàng hơn hẳn, tràn đầy sự thân thiện. Đàn ông bình thường mà thấy người đẹp đối xử với mình như vậy, e là đã đổ gục từ lâu rồi. Cô nàng cong đôi lông mày lá liễu, thân mật nói, "Mau kể cho ta nghe chuyện trên chiến trường đi."

"Rất hân hạnh."

Hai người đi song song, câu được câu chăng tán gẫu.

Cảnh tượng này suýt chút nữa thì làm Farid tức hộc máu.

Dám ngang nhiên trò chuyện với người phụ nữ mà tao đã nhắm làm vợ à. Tốt lắm, mày tự tìm đường chết rồi.

Không nói hai lời, Farid lén lút đi vòng sang bên phải Field, đột nhiên huých mạnh vai một cái.

Field bị huých lảo đảo, bất đắc dĩ ngã nhào về phía Aisha. Sau đó "vô tình" cắm mặt thẳng vào vòng một đẫy đà của cô nàng, cắm rất sâu. Thậm chí trong lúc ngã, hình như còn cọ phải thứ gì đó rất nhạy cảm, cảm giác cồm cộm.

Aisha hét lên một tiếng kinh hãi. Dù được giáo dục theo chuẩn mực thục nữ từ nhỏ, cô cũng không thể kìm nén được cơn thịnh nộ. Thần lực bàng bạc lập tức cuộn trào.

"Mẹ kiếp!" Mắt Farid đỏ ngầu, suýt thì phát điên.

"Chuyện này không thể trách ta được." Field xoa xoa mặt, sướng rơn cả người, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ vô tội trách móc: "Đừng có đẩy ta chứ, Farid. Hành động đó không phải của một quý ông đâu."

Bánh bao nhân sữa ngon tuyệt cú mèo, vừa thơm vừa mềm.

"Hừ."

Aisha hung hăng lườm Farid một cái, quay đầu bỏ đi.

"Không, không phải thế đâu, nghe ta giải thích đã!" Farid vội vàng đuổi theo.

Nhìn theo bóng lưng bọn họ, Field lắc đầu, quay sang dặn dò binh lính: "Phát giáp vảy cho các Thập trưởng đi, rồi chúng ta cũng xuất phát."

Hành tỉnh Itaven vốn dĩ không phải là một tỉnh giàu có, nhưng trước kia ít ra cũng là nơi non xanh nước biếc. Nay lại trở nên hoang tàn, khói lửa ngút trời.

Hành quân theo quân đội nửa ngày, các tiểu quý tộc lần lượt nhận được nhiệm vụ tiễu trừ quân phản loạn. Field cũng không ngoại lệ.

Mục tiêu tấn công là Làng Suối Núi[note91323], từng là một ngôi làng nhỏ yên bình, nơi có dòng suối trong vắt chảy qua. Dân làng sống bằng nghề trồng cây ăn quả. Nay nơi đây đã biến thành trạm gác của quân phản loạn. Bọn chúng dựa vào địa thế ngôi làng để dựng lên một pháo đài bằng gỗ, làm nhiệm vụ báo hiệu khói lửa cho quân chủ lực.

"Đánh hạ Làng Suối Núi, tiêu diệt quân phản loạn, ta sẽ ghi công cho ngài, ngoài ra còn có tiền thưởng của Đế quốc nữa."

Reyn vỗ vai Field khích lệ.

"Ta sẽ cố gắng hết sức."

Đối với Field, đánh hạ một cái sơn trại là chuyện dễ như trở bàn tay. Trong quân đội của cậu có giấu tận hai Người Được Chọn cơ mà.

Tất nhiên, cậu cũng sẽ không tấn công quá nhanh. Đánh đấm quá sung không phù hợp với kế hoạch "câu cá" của cậu.

"Nam tước Field, trận chiến này, ta sẽ đi theo ghi chép chiến công của ngài, đồng thời làm Giám quân, và cung cấp viện trợ quân sự cho ngài vào thời khắc quan trọng." Một giọng nói đầy căm phẫn vang lên từ phía sau. Field ngoảnh đầu lại nhìn, chính là cái gã Farid vừa gặp lúc sáng.

Hắn cưỡi ngựa chiến, mặc bộ áo choàng sặc sỡ, lộng lẫy. Áo giáp cũng là loại mạ vàng chói lóa. Tùy tùng Kỵ sĩ đi theo lên tới ba mươi người, nhưng trong số đó chỉ có hai người là có dao động Chiến Khí, mà cũng chỉ là bậc một.

Cho dù là con hoang của kẻ quyền thế, cũng khó lòng trang bị được một lượng lớn Kỵ sĩ Chiến Khí. Còn Người Được Chọn thì càng đừng mơ tới, trừ khi có gia tộc nào đó sở hữu Người Được Chọn quỳ lạy van xin dâng cho hắn cái họ[note91324] thật.

Field bực bội "chậc" một tiếng. Cái thằng chả này cứ như con ruồi nhặng, bám dai như đỉa. Rõ ràng lòng tự trọng của hắn cực kỳ cao, không chịu nổi một chút tủi thân nào, cho dù cái tủi thân đó là do hắn tự tưởng tượng ra.

"Đừng lo lắng, mặc dù ngài rất vô lễ với tiểu thư Aisha, nhưng nể tình đồng liêu của Đế quốc, ta tuyệt đối sẽ không để ngài chết trong tay quân phản loạn đâu. Ta sẽ hào phóng ban phát viện trợ cho ngài."

Farid lúc này đang hả hê lắm. Mặc dù là con hoang, nhưng hắn chỉ còn cách tước vị một bước chân nữa thôi. Cha hắn một tay che trời, chuyến đi dẹp loạn này chẳng qua chỉ là một chuyến "mạ vàng" để hắn danh chính ngôn thuận được công nhận mà thôi.

Hiện tại hắn là Cố vấn quân sự của Quân đoàn 3, muốn chơi đùa thế nào thì chơi. Theo hắn thấy, số lượng quân phản loạn ở Làng Suối Núi tuyệt đối không phải là thứ mà Field có thể giải quyết được.

Hắn thầm nghĩ trong bụng: Chưa đến phút cuối cùng, ta sẽ không phái kỵ binh ra đâu. Tất nhiên, sau khi cứu về, có bị tàn phế hay không thì còn tùy thuộc vào tâm trạng của ta.

"Ồ? Vậy thì rất hân hạnh được hợp tác với ngài."

Mối thù lớn nhất đời người, chẳng qua cũng chỉ là giết cha cướp vợ. Mặc dù bản thân chẳng có chút hứng thú nào với Aisha, nhưng Field vẫn kết thù không đội trời chung với hắn.

Sát khí trong lòng Field cuộn trào. Cậu không muốn trên đầu mình lúc nào cũng lơ lửng một thanh đao.

Tuy nhiên, Field vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhún vai tỏ vẻ bất cần. Tiện thể liếc nhìn Reyn một cái. Lão già chỉ biết lắc đầu bất lực, tỏ ý mình cũng hết cách.

"Yên tâm đi, tính mạng của quý tộc chắc chắn sẽ được bảo đảm." Reyn cam đoan.

"Được thôi." Field hoàn toàn mất đi sự kỳ vọng vào cái đám ích kỷ, thích nội chiến và âm mưu này, mặc dù ngay từ đầu cậu cũng chẳng hy vọng gì nhiều.

Quân đoàn 1 Lãnh địa Nightfall hiện tại đã mở rộng lên ba trăm bảy mươi người, trong đó có tám mươi bảy người là binh lính mất chủ mới thu nạp. Bọn họ huấn luyện cực kỳ kém, lại chẳng có chút lòng trung thành nào với cậu. Field coi bọn họ như lực lượng lao động miễn phí và bia đỡ đạn.

Dưới sự hối thúc điên cuồng của Farid, Field dẫn quân chuyển hướng, men theo con đường mòn tiến về phía Làng Suối Núi.

Sau khoảng hai giờ hành quân tốc độ cao, Field đã đến khu vực giao thoa giữa rừng rậm và đường núi. Trên mặt đất rải rác những chướng ngại vật bằng gỗ và sừng hươu thô sơ. Dọc đường đi còn có không ít xác chết, phần lớn là dân làng bị chém từ phía sau. Những đứa trẻ nằm gục trong bụi rậm càng khiến binh lính Lãnh địa Nightfall chìm trong im lặng.

"Cẩn thận cạm bẫy. Lính tạm thời, lên phía trước dò đường."

Hai mươi tên lính mới được thu nạp run rẩy tiến lên phía trước trên con đường núi.

Field thì liên tục quan sát địa hình hai bên, đồng thời đối chiếu với Minimap.

"Này, các ngươi hành động chậm chạp quá đấy! Lũ chân đất mắt toét, lũ sâu bọ hôi hám, mau hành động đi!"

Một tên Kỵ sĩ làm nhiệm vụ giám sát cưỡi ngựa chạy tới, vung roi quất vun vút vào không khí, khiến binh lính của Field phải ngoái nhìn.

"Đây là bước trinh sát cần thiết." Field là người rất bao che khuyết điểm, lập tức lạnh lùng đáp trả, "Nếu các người vội thì có thể xông lên trước."

"Tốt lắm, kháng lệnh quân đội, làm lỡ thời cơ chiến đấu." Farid tiện tay ghi chép gì đó với vẻ mặt đê tiện, "Ta sẽ báo cáo lại toàn bộ sự việc này một cách trung thực."

"Đáng ghét! Dám bất kính với đại nhân." Búa Sắt siết chặt vũ khí, hận không thể lao tới đập vỡ đầu bọn chúng.

"Đừng kích động, cứ để đạn bay thêm một lúc nữa."[note91325]

Field cười gằn hai tiếng, xua tay vẻ bất cần.

"Câu này nghe đại nhân nói quen quen." Búa Sắt cách một lớp mũ giáp, gãi đầu khó hiểu.

"Báo cáo đại nhân, phía trước không có nguy hiểm." Tên lính dò đường quay lại báo cáo, trên mặt viết rõ hai chữ vui sướng, nếp nhăn trên trán cũng giãn ra mấy phần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Mountain Spring
Mountain Spring
[Lên trên]
ý là họ griffin ấy, không phải họ gale => ko còn là con hoang
ý là họ griffin ấy, không phải họ gale => ko còn là con hoang
[Lên trên]
Để đạn bay thêm một lúc nữa (Nhượng tử đạn phi nhất hội): Đây là một câu thoại cực kỳ nổi tiếng trong bộ phim điện ảnh bom tấn "Nhượng tử đạn phi" (Let the Bullets Fly - 2010) của đạo diễn Khương Văn. Ý nghĩa của câu này là: Cứ bình tĩnh, đừng nóng vội, hãy để sự việc tự diễn biến thêm một thời gian nữa để xem kết quả cuối cùng ra sao, "trò vui vẫn còn ở phía sau".
Để đạn bay thêm một lúc nữa (Nhượng tử đạn phi nhất hội): Đây là một câu thoại cực kỳ nổi tiếng trong bộ phim điện ảnh bom tấn "Nhượng tử đạn phi" (Let the Bullets Fly - 2010) của đạo diễn Khương Văn. Ý nghĩa của câu này là: Cứ bình tĩnh, đừng nóng vội, hãy để sự việc tự diễn biến thêm một thời gian nữa để xem kết quả cuối cùng ra sao, "trò vui vẫn còn ở phía sau".