Chương 101-150

Chương 104: Xây dựng lò đất

Chương 104: Xây dựng lò đất

Chương 104: Xây dựng lò đất

"Đại nhân, con đường đá dự kiến khoảng mười lăm ngày nữa là hoàn thành. Còn Lâu đài Starry Night thì khó nhằn lắm ạ. Tôi chưa từng có kinh nghiệm tu sửa lâu đài, nó phức tạp hơn tôi tưởng tượng nhiều." Tate trông có vẻ đầu bù tóc rối, tiều tụy đi trông thấy.

"Không sao, lần này trở về ta có mang theo thợ đá và thợ mộc học việc, bọn họ chắc chắn sẽ giúp ích được."

"Tuyệt quá!" Tate kích động vung nắm đấm lên không trung.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến Xưởng rượu lớn, cũng chính là Thị trấn Windrise. Thị trấn hiện tại cuối cùng cũng ra dáng một chút rồi.

Nhà đất của dân tự do đã xây xong, còn nhà của nô lệ thì là một dãy những túp lều tranh lụp xụp. May mà lúc trước quy hoạch tốt nên bố cục nhà cửa khá ngay ngắn, gọn gàng.

"Chạy mau! Quái vật Carl đến rồi!" Con gái của Tate, Alexia, từ trong chuồng bò nhảy bổ ra, lao tới như một cơn lốc, "Cha ơi, cứu con với! Ông Carl bắt được chị Ngải Đắng rồi, ông ấy ăn thịt người đấy!"

Cô bé hoảng hốt chạy thục mạng, đâm sầm ngay vào lòng Field.

Hành động này suýt chút nữa dọa Tate vãi cả ra quần: "Alexia, đừng có làm loạn, con đụng trúng ngài Nam tước rồi đấy!"

"Á... Cháu xin lỗi ạ." Cô bé còn đang choáng váng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lùi lại mấy bước. Cô bé giấu hai tay ra sau lưng, lí nhí nói: "Mọi người đều bảo ngài Nam tước là người tốt nhất, xin ngài tha lỗi cho cháu."

"Không sao đâu." Field xoa đầu cô bé an ủi, "So với chuyện này, Carl biết ăn thịt người sao?"

"Dạ, là trò chơi của bọn cháu thôi ạ. Ông ấy đóng vai xác sống, còn bọn cháu đóng vai cô bé hái nấm."

"Haha."

Khả năng thích nghi của con người quả thực rất mạnh mẽ, rất nhanh đã có thể tìm thấy niềm vui trong gian khổ.

Chưa đầy ba phút sau, Field đã nhìn thấy Carl đang nhe răng múa vuốt. Lão già này bước những bước đi loạng choạng như người say, vừa nhảy chồm chồm vừa kêu những tiếng kỳ quái.

"Ta sẽ ăn thịt cô bé... Khụ khụ, ngài Field, ngài về rồi ạ." Carl suýt nữa thì sặc nước bọt của chính mình. Lão vội vàng phanh gấp, ngượng ngùng đánh trống lảng, "Đại nhân, chuyến đi này thuận lợi chứ ạ?"

Field nhún vai: "Cũng không tệ, ta mang về tám trăm nô lệ. Hơn nữa ta chỉ ở lại mười ngày thôi, sắp tới phải đi tham gia một chuyến mạo hiểm quân sự."

"???"

Carl suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Dù là tám trăm nô lệ hay mạo hiểm quân sự thì đều là thử thách cực đại đối với trái tim già nua của lão.

"Tate, chọn ra ba trăm nam nô lệ khỏe mạnh cho ta, chỉ lấy con người thôi."

"Carl, kiểm kê và nhập kho toàn bộ vật tư ta mang về. Ngoài ra, gọi đám thợ đá học việc sáng mai đến gặp ta."

Field lớn tiếng cổ vũ: "Mọi người mau hành động đi, chuyện này liên quan đến tương lai của chúng ta đấy! Ngày mai ta sẽ đích thân giám sát tân binh."

Sắp xếp xong xuôi, Field tranh thủ thời gian đi nghỉ ngơi. Các Đại kiếm sĩ Hủ Bại thì được giấu dưới tầng hầm của Lâu đài Starry Night.

Sáng sớm hôm sau, do quá mệt mỏi sau chuyến đi dài, Field vẫn đang chìm đắm trong giấc mộng.

Cậu cảm thấy có một bàn chân man mát đang giẫm lên mặt mình.

"Hehe, thần phục dưới chân bản tiểu thư đi."

Những ngón chân trắng trẻo, thon dài lúc thì chọc chọc vào má, lúc lại kẹp lấy mũi cậu.

Field nhíu mày, khó chịu hừ hừ hai tiếng.

"Sao ngài lại bày ra cái vẻ mặt lạnh nhạt đó với bản tiểu thư chứ, rõ ràng là đang chìm đắm trong hạnh phúc tột cùng cơ mà. Chẳng lẽ bản tiểu thư phục vụ chưa đủ chu đáo sao? Mau thè lưỡi ra liếm láp như cún con uống nước đi nào."

Rosaria ngồi trên mép giường, vắt chéo chân, vẻ mặt đầy đắc ý.

"Ưm..."

Field khó nhọc mở mắt ra, đập vào mắt là cảnh Rosaria đang định giẫm lên mặt mình.

"Cô bị dở hơi à! Đừng có chơi cái trò này, cô nhất quyết muốn Lãnh chúa của mình bị nấm chân mới chịu được đúng không."

Mẹ kiếp, tự nhiên giở cái trò này ra, ai mà chịu nổi!

Mặc dù chân cô nàng cũng thơm thơm, mát mát thật đấy.

"Đáng ghét!"

Field bật dậy, hất văng Rosaria đang đỏ bừng mặt mũi xuống giường.

"Cái đồ dở hơi này, dám giở trò với ta à." Field tỉnh ngủ hẳn, tức giận đưa tay ra định tóm lấy Rosaria, "Xem ta dạy dỗ cô thế nào đây."

Cứ tưởng mấy ngày nay con bé này an phận rồi, tính nết thay đổi cơ, ai dè vẫn "báo" như xưa, lại còn ủ mưu chơi một vố lớn nữa chứ.

"Đừng hiểu lầm bản tiểu thư, ngài đang gặp ác mộng đấy! Tất cả đều là giả, là ảo giác thôi."

Rosaria làm mặt quỷ, vội vàng chui tọt vào trong Đại kiếm Bạo Thực.

"Cô ra đây cho ta."

Field lắc mạnh thanh đại kiếm, Rosaria im thin thít giả chết, thậm chí con mắt giữa thanh kiếm cũng lẳng lặng liếc sang hướng khác.

Không dám nhìn thẳng.

"Được, được lắm, xem ra cô rảnh rỗi quá rồi. Tối nay ra mỏ đá cắt đá cho ta." Field hết cách với cô nàng, dù sao cũng là Người Được Chọn của nhà mình cơ mà. "Ngoài ra, lát nữa cô tự mình xử lý chính vụ đi, ta sẽ sai người mang tài liệu đặt lên bàn."

Rosaria từng tự xưng mình là cao thủ nội vụ cơ mà.

Dưới sự giúp đỡ của hầu gái, Field thay đồ xong xuôi rồi đi gặp hai tên thợ đá học việc.

"Đại nhân, ngài có gì sai bảo ạ?" Hai tên học việc rụt rè ngước lên nhìn Field một cái rồi vội vàng cúi gầm mặt xuống.

Bọn họ đã từng chứng kiến đám kiếm sĩ áo đen của Field. Những chiến binh đáng sợ đó có thể dễ dàng tàn sát vô số xác sống. Điều này khiến bọn họ vô cùng khiếp sợ, chỉ lo người trước mặt là một kẻ bạo chúa khát máu.

"Ta không hứng thú với quá khứ của các ngươi. Hiện tại, ở trong làn sương mù xám này, việc các ngươi phải làm là tuân tùng mệnh lệnh của ta. Chỉ có như vậy mới sống tốt hơn được, hiểu chưa?"

Trong số những tên học việc này, có thể có gián điệp do Simon cài cắm, cũng có thể không.

Nhưng Field cóc quan tâm, bởi vì Lãnh địa Nightfall là một cái lò nung khổng lồ, người bình thường đã bước vào thì đừng hòng bước ra.

Hơn nữa, cậu đã nắm trong tay lực lượng ngầm, chẳng còn sợ hãi mấy cái mâu thuẫn nội bộ cỏn con này nữa.

"Vâng, thưa đại nhân." Hai người quỳ rạp xuống đất, "Chúng tôi xin nghe theo mọi mệnh lệnh của ngài."

"Tốt lắm, các ngươi thử xây dựng thứ này xem sao. Cần vật liệu gì cứ tìm Cố vấn và Quản gia của ta mà lấy."

Field đưa cho bọn họ một cuộn giấy da cừu, trên đó vẽ cấu trúc sơ lược của một lò đất nung than[note90956].

"Đây là buồng nung than, ống khói và buồng đốt, còn đây là..."

Hai người dán mắt vào những đường nét trên giấy, lắng nghe lời giải thích của Field. Khuôn mặt từ chỗ ngơ ngác dần chuyển sang kinh ngạc, cuối cùng hóa thành sự chấn động tột độ.

Phải biết rằng đây chính là loại lò nung thời kỳ đầu lập quốc của Hoa Quốc, có thể được coi là một phép màu công nghiệp cực kỳ sát với thực tế. Đây là thứ mà Field moi móc ra được từ mớ ký ức khi đọc mấy cuốn sách kiểu như Cẩm nang bồi dưỡng nhân tài quân dân lưỡng dụng, hay Sổ tay bác sĩ chân đất ở quê nhà trước khi xuyên không.

Ở Đế quốc Holy Griffin hiện tại, chỉ có lò cao là được sử dụng rộng rãi, lò đất gần như không tồn tại. Nghe nói có nơi dùng lò đất để nấu thủy tinh, nhưng tuyệt đối không thể tiên tiến đến mức này.

Bọn họ lập tức bị chấn động mạnh.

"Cây cối ở Lãnh địa Nightfall tuy đã bị hủ bại, nhưng ta đã nghiên cứu rồi, đem gỗ hủ bại nung nóng trong môi trường yếm khí[note90957] thì vẫn có thể tạo ra than củi. Vì vậy, ta yêu cầu các ngươi nhanh chóng xây dựng lò đất, từ nay về sau chuyên dùng để đốt than."

"Rõ!"

Hai người nhìn nhau, đều thấy được sự mong đợi trong mắt đối phương. Bọn họ theo học sư phụ bao năm nay cũng chưa từng thấy kỹ thuật nào đỉnh cao thế này. Cả hai lập tức chạy ra ngoài bắt tay vào việc.

"À đúng rồi, Carl, mang đống chính vụ tồn đọng đến phòng ta đi."

Giải quyết xong xuôi mọi việc, Field bước ra khoảng sân rộng bên ngoài. Ba trăm tên nô lệ đang đứng xiêu vẹo, lộn xộn khắp sân.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Carbonization furnace
Carbonization furnace
[Lên trên]
không có oxy
không có oxy