Chương 101-150
Chương 111: Muốn khôi phục cánh tay không?
0 Bình luận - Độ dài: 1,510 từ - Cập nhật:
Chương 111: Muốn khôi phục cánh tay không?
Ánh nắng lướt qua, Lorre mở mắt, hít sâu một hơi rồi ngồi dậy từ trên giường, đầu óc choáng váng. Hắn đưa tay định chống người dậy, lúc này mới nhận ra cánh tay thuận của mình không còn nữa.
Eroshi đang gục đầu ngủ bên cạnh giường, hôm qua cô gái đã thức trông hắn cả đêm.
"Lorre, anh tỉnh rồi à?"
Dường như cảm nhận được người trước mặt cử động, cô gái tóc trắng mở mắt, kiểm tra lại vết thương của hắn.
Vết bỏng trên cánh tay vẫn rất nghiêm trọng, nhưng sau khi bôi thuốc ít nhất đã không còn chảy máu, phần còn lại chỉ là vấn đề thời gian.
"Còn đau không..." Eroshi lại cầm lọ thuốc rắc thêm một ít lên vết thương, thay băng vải sạch quấn lại.
"Đau, đau lắm, vết thương nóng rát, cảm giác như chết đi sống lại vậy." Lorre như làm nũng, nhỏ giọng than vãn, "Hôn một cái, có khi sẽ đỡ hơn chút đấy."
Lorre nửa đùa nửa thật chỉ vào má mình. Chuyện hôm qua nghĩ lại vẫn thấy kinh hoàng, đó là người mạnh nhất hắn từng gặp trong đời, xách đầu người đi trên phố, không biết còn tưởng là phim kinh dị.
Câu nói "gặp ma" tối qua của hắn, chỉ có thể nói là vô cùng chính xác. Đi đến đâu cũng mang theo khí lạnh, toàn thân tỏa ra sát ý, kẻ như vậy có khác gì ma quỷ đâu.
Ngay khi hắn đang ngẩn người, khuôn mặt Eroshi đột nhiên ghé sát lại, đôi môi anh đào mềm mại ẩm ướt nhẹ nhàng chạm vào má hắn, hương thơm thiếu nữ thoang thoảng nơi chóp mũi, khiến người ta lưu luyến.
"Đỡ hơn chút nào chưa..." Eroshi đỏ mặt, hai ngón tay chạm vào nhau, vẻ mặt đầy e thẹn.
Cô gái tóc trắng táo bạo hơn hắn tưởng, cũng có thể là cố gắng muốn làm hắn dễ chịu hơn. Khóe miệng Lorre không kìm được cong lên, đưa tay trái sờ lên má.
"Không đau chút nào nữa rồi."
"Thật sự không đau nữa sao?" Trong đôi mắt màu xanh da trời của Eroshi vẫn ánh lên vẻ lo lắng.
"Thật sự không đau nữa."
Lorre nghiêm túc gật đầu. Hắn đưa tay trái đỡ lấy cánh tay phải, thở dài một hơi, sống sót được cũng coi như là trong cái rủi có cái may. So với Nora, hắn rõ ràng may mắn hơn nhiều, quan trọng nhất là Eroshi không bị thương.
Hắn nhớ lại lời người đàn ông trung niên nói tối qua.
"Đừng tham gia tranh đoạt Thần vị nữa."
Chính vì lời cảnh cáo này mà hắn mất đi một cánh tay, đối phương hoàn toàn không nói đùa.
Huống hồ trước khi chết Nora cũng từng nói với hắn, có một kẻ đáng sợ sẽ giết chết tất cả những người tham gia tranh Thần, xem ra chuyện này là thật, thảo nào ả ta lại sợ hãi đến vậy.
Không biết loại người này so với vị ở Vương quốc Ma pháp Alod thì ai mạnh hơn. Trong lòng Lorre dấy lên nghi hoặc, trong game mạnh nhất là vị ở Alod, nhưng tình hình thực tế đã thay đổi, lại xuất hiện thêm một kẻ săn giết Người Dẫn Đường của thần linh.
Rốt cuộc hai người họ ai mạnh hơn? Vị ở Alod gần đây nổi bật như vậy, chắc cũng sẽ bị nhắm tới thôi, câu trả lời sẽ sớm có thôi.
"Eroshi, chúng ta có lẽ phải tạm thời từ bỏ việc tranh đoạt Thần vị, việc truyền bá đức tin gì đó cũng phải dừng lại, tốt nhất cũng đừng thu nhận thêm quyến thuộc nữa."
Giọng Lorre trầm xuống. Chỉ cần trở thành quyến thuộc của thần linh cũng sẽ nhận được sự ban phước nhất định, tuy không mạnh mẽ như đặc tính, nhưng rất hữu dụng.
Vốn dĩ mục đích hắn đến thành phố Marina là muốn lôi kéo thương nhân gia nhập quyến tộc, đối với thương nhân mà nói, sức hấp dẫn của Nữ thần May Mắn là rất lớn.
Ai mà chẳng muốn mình gặp nhiều may mắn hơn khi làm ăn chứ?
Hắn vốn đã nhắm trúng vài mục tiêu rất tốt, ví dụ như cha của Carlo, kiểu thương nhân cực kỳ lão luyện nhưng lại mê tín này, chỉ cần cho ông ta thấy sự kỳ diệu mà sự ban phước của thần linh mang lại.
Thu nhận làm quyến thuộc không phải chuyện khó.
Chỉ tiếc là...
Với thực lực hiện tại của hắn, gặp lại kẻ đó chắc chắn chỉ có con đường chết, hắn thậm chí không biết phải nâng cao thực lực thế nào mới có thể sống sót dưới áp lực đó.
"Lorre, không sao đâu, em có thể không làm Thần Vương, chỉ cần anh an toàn là được." Eroshi gật đầu, Thần Vương gì đó, trong mắt cô hoàn toàn không quan trọng, không làm thì thôi chẳng có gì to tát.
"Đúng vậy, người bình an là được..."
Miệng nói vậy, nhưng trong lòng Lorre lại dấy lên nỗi hoang mang về tương lai. Hiện tại đang là thời điểm then chốt để các vị thần phát triển, mỗi phút mỗi giây đều rất quý giá.
Thần mạnh nhất thành phố Marina là Nora đã chết, theo lý thì đây là thời cơ tốt, nhưng lại bị người ta đe dọa không cho phép tham gia tranh Thần.
Hắn không tham gia tranh Thần, đặc tính sẽ không được nâng cao, không được nâng cao thì mãi mãi không thể phản kháng, cứ luẩn quẩn như vậy chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác đoạt lấy ngai vàng Thần Vương.
Quan trọng nhất là chỉ khi làm Thần Vương mới có thể thi triển thần lực vô hạn, biết đâu hắn sẽ có khả năng trường sinh bất lão. Là Người Dẫn Đường của Thần Vương rất có thể sẽ không chết, có thể mãi mãi ở bên cạnh Eroshi.
Bây giờ lựa chọn này đã bị cắt đứt, hắn không biết còn cách nào khác để đạt được mục đích này...
"Lorre, sao trông anh thất vọng thế, yên tâm đi, sau này nấu cơm, việc nhà, chuyện thường ngày cứ giao cho em."
"Em sẽ cố gắng thay thế cánh tay phải của anh." Eroshi ngẩng đầu vỗ vỗ ngực, an ủi theo cách riêng của mình.
"Anh đâu có yếu đuối thế..."
Lorre che miệng cười.
Chuyện trường sinh bất lão hắn không nhắc lại nữa, cách này không được chắc chắn sẽ có cách khác, tốt nhất đừng để Eroshi lo lắng quá nhiều.
Hắn lảo đảo một cái, một tay chống tường đứng dậy, do mất máu quá nhiều nên chân hơi bủn rủn, nhưng vẫn miễn cưỡng đứng vững.
Vốn dĩ lúc chiến đấu với Nora đã mất rất nhiều máu, lần này đứt tay lại mất thêm rất nhiều nữa.
Eroshi vội vàng chạy tới đỡ lấy người hắn, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, "Lorre, anh cần nghỉ ngơi thêm, người phục vụ nhà trọ nói họ có thể mang đồ ăn lên."
"Anh muốn kiểm tra trạng thái của mình chút, không ngờ lại tệ hơn tưởng tượng..." Lorre ngượng ngùng nói, đỡ người nằm lại xuống giường.
"Cho nên hôm nay cứ ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, em sẽ báo cho Carlo và Sheryl, Lorre anh không cần bận tâm gì nữa, nhỡ đâu vết thương rách ra thì không tốt đâu."
"Em xuống dưới xem có đồ gì bổ máu không, đợi em ở đây nhé."
Eroshi giơ ngón tay lắc lắc trong không trung, ánh mắt trở nên nghiêm túc, còn trẻ mà đã ra dáng vợ hiền rồi.
"Được được, nghe em hết." Lorre đành phải đồng ý.
Nhìn đối phương mở cửa đi ra ngoài.
Hắn ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tầm nhìn từ cửa sổ sát đất rất tốt, nhìn rõ đường phố, người qua kẻ lại rất náo nhiệt.
Cũng chính vào lúc này mới cảm thán, lúc đầu chọn căn phòng này đúng đắn biết bao, dù sao nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì hắn thực sự rất ít khi rảnh rỗi nghỉ ngơi.
Lorre vuốt ve cánh tay tàn phế của mình, trong lòng dâng lên nỗi chua xót, càng nghĩ càng không cam lòng, dù sao cũng là mất đi một cánh tay, có tự an ủi thế nào thì đây cũng là sự thật đã định.
May mà hắn vẫn giữ được lòng tự trọng của đàn ông không khóc òa lên, nếu không thì thật không dám tưởng tượng.
"Muốn khôi phục cánh tay không? Ta có thể giúp ngươi?"
Đột nhiên có giọng nói vang lên bên tai, một giọt máu từ vạt áo hắn trồi lên.
0 Bình luận