Chương 101-150
Chương 108: Hôn gián tiếp thì có gì thú vị
0 Bình luận - Độ dài: 2,933 từ - Cập nhật:
Chương 108: Hôn gián tiếp thì có gì thú vị
"Ưm ưm ưm~"
"Ưm ưm~ Ưm ưm~"
Ngồi trên xe ngựa, Eroshi đung đưa chân, dựa vào người Lorre, không ngừng ngắm nghía chiếc nhẫn vừa nhận được, khóe miệng nở nụ cười rạng rỡ.
Chiếc nhẫn làm từ hoa Kính Hoa Liên rất đẹp, lấp lánh dưới ánh nắng ấm áp, không hiểu sao đeo lên tay lại có cảm giác an toàn đến lạ.
Bánh xe lăn qua những viên đá dăm phát ra tiếng lạo xạo, Tiểu Sắc hôm nay cũng đặc biệt vui vẻ, không ngừng lắc lư cái đầu. Mấy ngày nay nó thực sự bị nhốt đến bí bách, một con ngựa nhỏ quen kéo xe bên ngoài suốt ba tháng trời, đột nhiên phải nằm yên một chỗ quả thực không chịu nổi.
"Lorre, chuyện vừa rồi là thật sao? Em không phải đang nằm mơ chứ!" Eroshi túm lấy vạt áo hắn, đôi mắt màu xanh da trời lấp lánh ánh sáng, mọi thứ dường như không chân thực chút nào.
"Sao có thể là mơ được, chẳng lẽ em nghĩ vậy sao?"
Lorre một tay cầm dây cương, tay kia xoa đầu cô gái tóc trắng rồi ôm cô vào lòng.
Lúc này họ đang đi về hướng mặt trời, ánh nắng khá chói chang khiến người ta hơi khó mở mắt.
"Em thấy không giống mơ chút nào, nếu thực sự tỉnh lại chắc em sẽ khóc chết mất."
"Sao anh cảm thấy em đã khóc rất nhiều rồi." Lorre không nhịn được cười, ngực áo hắn giờ vẫn còn dính không ít nước mắt, cảm giác lành lạnh đến giờ vẫn chưa khô.
"Hì hì hì..." Eroshi dựa vào lòng hắn cười ngây ngô. Từ khi đến thành phố Marina, chẳng có mấy ngày được thuận lợi, mãi đến hôm nay tâm trạng mới tốt lên đôi chút.
Tuy nhiên nếu kết hôn thì có phải chuyện gì cũng có thể làm rồi không? Cô gái tóc trắng nhất thời chìm vào trầm tư, cô chỉ biết một điều là không cần phải ngủ riêng giường nữa, có thể giống như lúc đi du lịch ở trong lều, ngày nào cũng được ôm Lorre ngủ.
Nghĩ thôi đã thấy phấn khích, mỗi ngày đều được dựa vào lòng Lorre ngủ thiếp đi quả thực là sự hưởng thụ tuyệt vời nhất, nghĩ thế nào cũng thấy vui vẻ.
"Lorre, Lorre, kết hôn thì ngoài việc được ngủ chung giường còn có thể làm gì nữa?"
Nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng nghĩ ra được chuyện gì, hình như chỉ có thế thôi.
"Kết hôn thì phải chuẩn bị rất nhiều thứ, ví dụ như phòng tân hôn, hôn lễ, còn phải viết thư báo cho A Tỷ biết một tiếng."
Lorre xoa cằm bắt đầu nhớ lại những kiến thức về hôn lễ học được ở Lam Tinh. Người ta kết hôn phải làm rất nhiều việc, phải nạp sính lễ, phải có tiệc đính hôn, còn phải tính toán sính lễ của hồi môn, quan trọng nhất là phải làm giấy đăng ký kết hôn.
Tuy nhiên bây giờ xem ra những việc này hoàn toàn có thể bỏ qua. Mẹ Eroshi đã qua đời, cha thì hoàn toàn không biết là ai, cha mẹ hắn cũng đã mất, một số quy trình trao đổi với trưởng bối hoàn toàn có thể lược bỏ.
Còn về hôn lễ ở thế giới này cần những gì thì hắn càng không rõ, xuyên không đến đây chưa được mấy năm, hôn lễ gì đó hắn chưa từng thấy bao giờ.
"Nói thật anh cũng không hiểu lắm, dù sao cũng là lần đầu kết hôn, sau này kết thêm mấy lần nữa biết đâu sẽ có kinh nghiệm." Lorre che miệng nói đùa.
"A, kết hôn còn phải kết nhiều lần mới được sao? Phải mấy lần mới được tính?"
Rõ ràng Eroshi không nghĩ đây là lời nói đùa, cô kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Nếu nói đây là lần đầu kết hôn nên còn bỡ ngỡ, vậy rốt cuộc phải kết mấy lần mới được?
Thật khiến người ta không hiểu nổi.
"Thế thì nhiều lắm, hôm nay kết một lần, tối kết thêm lần nữa, sáng mai dậy lại kết thêm lần nữa, một ngày kết bảy tám lần cũng không thành vấn đề."
"Một ngày bảy tám lần? Nhiều quá..."
Nhìn dáng vẻ tin là thật của cô gái tóc trắng, Lorre cười đến mức gập cả người, "Anh trêu em đấy, đương nhiên một lần là đủ rồi, ai lại kết hôn hai lần chứ."
Ly hôn rồi tái hôn, lại ly hôn rồi lại tái hôn, chuyện này tuy không phải hoàn toàn không có nhưng Lorre tuyệt đối không thể làm như vậy. Những cặp vợ chồng tan rồi hợp đó thực sự khiến người ta nghi ngờ có phải lừa tiền mừng cưới hay không.
Nếu không thì sao có thể tan rồi hợp mãi thế được?
Trừ khi đã coi đó là một cách để trút giận khi cãi nhau, hễ không vừa ý là đi ly hôn cho bình tĩnh lại.
"Lorre xấu tính! Lúc này mà cũng trêu em, không thèm để ý đến anh nữa." Eroshi chu cái miệng nhỏ, quay người đi, cô còn tưởng thật sự phiền phức đến thế chứ?
Kết quả nghĩ cả buổi hóa ra là Lorre trêu cô.
"Sai rồi sai rồi, đừng giận mà, xin lỗi nhé." Lorre tạm thời buông dây cương, chắp hai tay lại vẫy vẫy về phía Eroshi, bày ra vẻ mặt cung kính.
"Em mới không thèm giận đâu!"
Thời gian trôi qua từng chút một, hoàng hôn buông xuống, sắc trời dần tối, cả mặt đất bao phủ bởi một tầng bóng tối.
"Lorre, gần đây đá đom đóm lửa hình như không sáng bằng trước nữa." Eroshi lấy viên đá đom đóm lửa dùng để chiếu sáng trong xe ngựa ra.
Viên đá nhỏ đã làm việc suốt mấy tháng này giờ đã dần mờ đi, nếu trước đây giống như bóng đèn điện thì giờ chỉ được coi là ngọn nến nhỏ, chỉ miễn cưỡng chiếu sáng xung quanh, bóng người chập chờn.
"Năng lượng sạch đến mấy cũng có lúc cạn kiệt, có thể ma lực chứa bên trong nó đã bay hơi hết rồi, không phải đồ đắt tiền gì đâu, lát nữa mua cái khác là được."
Lorre treo viên đá đom đóm lửa lên xà xe, may mà bình thường hắn ăn nhiều rau, không thiếu vitamin A, khả năng nhìn đêm khá tốt, có thể nhìn rõ đường đi phía trước.
"Tối nay ăn gì?"
"Chúng ta không về phòng tắm sao?"
"Không về nữa." Lorre lắc đầu, vừa mới tỏ tình xong, chính là lúc tận hưởng thế giới hai người tươi đẹp, về làm gì, bây giờ về chẳng phải rất nhàm chán sao.
Carlo là một thương nhân rất biết cách xã giao tiếp đãi, chắc chắn sẽ sắp xếp ổn thỏa cho Sheryl, đoán chừng cô ấy cũng sắp phải về Thành Winterfell rồi.
"Lorre, anh có biết chị Sheryl hình như cũng thích anh không."
Xe ngựa đi ngày càng xa trên phố, giọng nói bất ngờ của Eroshi khiến hắn giật mình run rẩy, trong giọng điệu còn mang theo chút oán trách.
"Anh mới quen cô ấy được mấy ngày chứ, đừng nghĩ linh tinh."
Lorre vội vàng phủ nhận đáp án này, tuy rời khỏi Học viện Ma pháp không còn cái danh "liếm cẩu" khó chịu nữa, nhưng hắn cũng không tự luyến đến mức cho rằng đi đâu cũng có thể thu hút người đẹp.
Huống hồ là kiểu người thích nghiên cứu như cô ấy, thường thì những người đam mê nghiên cứu đều không thích tìm bạn trai, ví dụ như A Tỷ của hắn.
Ngày nào cũng không biết nghiên cứu cái gì, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì về bạn trai, ngoại trừ lần bị nguyền rủa có biểu lộ ra một chút, còn bình thường hoàn toàn không có suy nghĩ tương tự.
Loại người này lẽ ra phải là vật cách điện với tình yêu mới đúng.
"Đó là chính miệng chị Sheryl nói đấy, chị ấy hỏi anh trước mặt em và Carlo là có bạn gái chưa, nói anh nhân phẩm tốt, đẹp trai, có tiền, có trách nhiệm, thực sự là người đàn ông tốt hiếm có, tuy chị ấy nói đúng thật..."
Kể ra những ưu điểm của Lorre, Eroshi vô cùng tán đồng với lời của Sheryl, đánh giá cao phát ngôn của Sheryl, nhưng chuyện cướp bạn trai thì tuyệt đối không được.Cô phải bảo vệ triệt để chủ quyền của mình.
"Hóa ra anh ưu tú thế sao? Chính anh còn không biết đấy."
"Ừm..." Cô gái tóc trắng gật đầu, "Lorre, sau này anh tìm được người khác sẽ không kết hôn thêm lần nữa chứ, cảm giác có rất nhiều cô gái thích anh, ví dụ như Claire, Sheryl..."
Eroshi bẻ ngón tay tính, đến hiện tại đã có hai cô gái tỏ ra thích Lorre rồi, hơn nữa một trong số đó còn yêu đến chết đi sống lại, gây ra rắc rối tày trời cũng muốn giúp Lorre khôi phục trí nhớ.
"Đồ ngốc, anh là loại người đó sao?"
Lorre đưa tay búng nhẹ vào trán cô gái, dừng xe ngựa trước một quán ăn.
"Trước đây anh còn nói muốn cưới mấy người, mỗi tuần không trùng lặp mà."
Lời nói đùa khi xem kịch trước kia lại bị nhắc lại, cái boomerang ngày xưa ném đi giờ quay lại đập trúng người mình, Lorre cười gượng gạo, "Đó là nói đùa thôi..."
Lorre quyết định giảm bớt số lần nói đùa, tránh để Eroshi lúc nào cũng tin là thật. Ngây thơ có cái tốt của ngây thơ, nhưng lại quá nghiêm túc với lời nói của hắn.
Sau khi trấn an Tiểu Sắc, Lorre dẫn Eroshi đi vào quán ăn. Quán này hắn đã nghe ngóng từ lâu, có một đặc điểm nổi tiếng, đó là cay, là quán ăn cay nhất thành phố Marina. Hôm nay là ngày tốt, đưa Eroshi đến ăn mừng một chút.
Tiện thể thử thách giới hạn của bản thân.
"Hai vị hôm nay muốn dùng gì?" Người phục vụ hào hứng đón tiếp. Không biết tại sao hôm nay bước vào không có mùi ớt sộc lên mũi, nhà hàng được mệnh danh là cay nhất thành phố Marina trông lại nhạt nhẽo vô cùng.
"Có món tủ nào cay một chút không?"
Lorre nhận lấy thực đơn, đây là nhà hàng hải sản, cá tuyết cay tê, viên mực biến thái, bạch tuộc sống trộn ớt.
"Xin lỗi, hôm nay chúng tôi không phục vụ món cay." Người phục vụ ngượng ngùng lắc đầu.
"Hả? Nhà hàng nổi tiếng về vị cay mà không có món cay? Thật kỳ lạ..."
Lorre không thể tin nổi hỏi lại, chẳng lẽ hắn đến nhầm chỗ? Nhưng trên thực đơn này gần như món nào cũng có chữ cay mà.
Chuyện này có khác gì quán canh dê không bán thịt dê, món hải sản không có hải sản đâu. Tuy ở Lam Tinh chuyện này đúng là có xảy ra, nhưng đây là dị giới "không lừa già dối trẻ", không có chất tổng hợp hóa học.
Trong điều kiện hoàn toàn tự nhiên mà xảy ra chuyện này thì quả thực khiến người ta bất ngờ. Thành phố Marina lại không có thiên tai lớn nào, thương nhân đi lại đầy đường, ớt là thứ hoàn toàn không thiếu.
"Chuyện này chúng tôi cũng rất đau đầu, gần đây không biết sao tất cả ớt đều mất đi mùi vị, ngay cả hàng tồn kho trong kho của chúng tôi lấy ra cũng nhạt thếch, cứ như gặm gỗ vậy."
"Nếu ngài muốn ăn ớt thì được, nhưng ớt này thực sự không có vị cay..."
Nghe thấy lời kỳ lạ này, mày Lorre nhíu lại, những chuyện bất thường thế này luôn mang đến cho hắn dự cảm không lành.
"Vậy thì tạm thời không cần cay, cứ lên mấy món tủ này một lượt là được."
Khoanh tròn vài món trên thực đơn rồi đưa lại, Lorre chỉnh lại chỗ ngồi, lần này không ngồi đối diện Eroshi nữa mà chuyển sang ngồi cạnh cô.
"Hôm nay không có vị cay rồi."
"Chỉ cần được ăn cùng Lorre thì món gì em cũng thích."
Eroshi bưng cốc trà trên bàn rót cho hắn một cốc, do vừa mới rót nên còn bốc khói nghi ngút, rất khó uống ngay.
Đương nhiên những chuyện khác đều không quan trọng, lúc này trong lòng Lorre chỉ có cô gái bên cạnh mình. Cảm giác thơm mềm từ người Eroshi truyền đến khiến tim hắn không khỏi rung động.
Xung quanh người qua kẻ lại, tuy không có vị cay, nhưng vẫn theo nguyên tắc "đã đến rồi thì thôi", đến đây rồi thì không muốn đi nữa, ăn tạm một bữa cũng được.
Rất phù hợp với tâm lý con người.
"Lorre, nếu sau khi kết hôn, em vẫn cứ ngủ li bì không kiểm soát được thì sao, em cảm thấy đây không giống bị bệnh... mỗi lần ngủ thiếp đi đều có cảm giác rất lạ."
Eroshi đưa ngón tay chọc chọc vào lòng bàn tay hắn, chuyện ngủ li bì này cô hoàn toàn không kiểm soát được, đôi khi rõ ràng cảm thấy mình rất tỉnh táo, nhưng mắt cứ không mở ra nổi.
Vừa rồi lúc nhận lời tỏ tình của Lorre, thậm chí cũng bị như vậy một cái, trong khoảnh khắc đeo nhẫn vào tay, mí mắt nặng trĩu đến cực điểm, may mà chỉ trong tích tắc ngắn ngủi nên không có gì đáng ngại.
Nhưng cảm giác đó vô cùng sâu sắc, giống như có thứ gì đó ép buộc cô phải ngủ vậy.
Quan trọng nhất là sau khi vào nhà hàng, ngồi xuống, bình tĩnh lại, trong lòng vẫn cảm thấy bồn chồn, như có thứ gì đó nghẹn ở cổ họng, như có chuyện gì đó không cam lòng.
"Không sao đâu, sau này em muốn ngủ thì cứ ngủ, đến lúc đó chỉ cần đừng ôm anh không cho anh dậy là được." Lorre ghé sát vào tai Eroshi nói lớn.
Mặt cô gái tóc trắng đỏ bừng lên, chuyện này xảy ra lúc đang đi du lịch, có một hôm hai người cùng nhau gác đêm thức quá muộn, đến giờ xuất phát cô ngủ mê mệt, ôm chặt cánh tay Lorre không chịu buông.
Còn nằm mơ đang ăn gì đó, cắn mạnh mấy cái lên tay hắn. Lorre nói cô chắc chắn là kiểu người bị mộng du, giờ xem ra đúng là rất giống.
Nghĩ lại thật xấu hổ.
"Em sẽ không thế đâu... cố gắng sẽ không thế." Eroshi mất đi vài phần tự tin, lúc ngủ cô hoàn toàn không kiểm soát được bản thân, lời đảm bảo này thực sự quá khó thực hiện.
"Xin chào, đây là món ăn của hai vị."
Ngay khi hai người đang trò chuyện, chàng phục vụ đã bưng những món họ gọi lên, bày biện trên bàn.
Cá tuyết được chiên vàng hai mặt, chắc là đã được tẩm ướp nên không còn tươi sống, nhưng hương vị rất ngon, vị tê của tiêu Tứ Xuyên pha chút mùi thơm của tỏi băm, được coi là ngon miệng.
Dù không có ớt vẫn làm rất đàng hoàng, không giống một số quán ăn, gọi món không cay thì đầu bếp ném thẳng cái xẻng ra, hét lớn một tiếng: Tự mình làm đi.
Nghĩ thôi đã thấy bất lực.
"Lorre, em đút cho anh." Eroshi nheo đôi mắt hạnh, gắp một miếng cá tuyết đưa đến bên miệng hắn.
Đây là lần đầu tiên cô gái chủ động đút cơm cho hắn, Lorre đương nhiên sẽ không từ chối, không những không từ chối mà còn cắn luôn cả đôi đũa đưa tới.
Hài lòng nuốt xuống bụng, khóe miệng không kìm được nở nụ cười hạnh phúc. Những ngày tháng thế này thực sự quá tuyệt vời, bên cạnh có người mình thích, còn có người thích mình, luôn khiến người ta vui vẻ.
Nghĩ đến đây Lorre cũng cảm thấy đã đến lúc đến Hiệp hội Thương mại mua một căn nhà thuộc về mình rồi. Cứ ở mãi trong nhà trọ thực sự bất tiện, luôn có cảm giác lang thang phiêu bạt. Hơn nữa giá nhà ở đây cũng không vô lý như ở Lam Tinh, phải trả nợ bảy tám mươi năm mới xong.
Chỉ là một chỗ ở thôi mà, dân số lại không quá tải, tiền trên người hắn hiện tại đủ để mua một căn khá tốt.
"Lorre, Lorre, anh cắn đũa của em, đây chính là hôn gián tiếp mà anh nói sao?" Lời nói của Eroshi đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
"Ừm, coi là vậy đi, nhưng tại sao phải gián tiếp nhỉ? Có muốn thử trực tiếp không."
"Đã đồng ý kết hôn rồi thì hôn một cái cũng không quá đáng chứ." Giọng nói trêu chọc vang lên, Lorre không nhịn được che miệng cười.
0 Bình luận