Chương 48: Hành động hợp thể
Học viện Ma pháp, Tòa nhà giảng đường, Tầng 4, Phòng 431.
"Tìm thấy chưa?" "Còn phải sang phải một chút."
Eroshi ngồi trên vai Lorre, bàn tay nhỏ bé mềm mại bám chặt lấy đầu hắn, không ngừng vươn tay sờ soạng lên trần nhà.
Một chiếc hộp gỗ nhỏ đang dính chặt ở trên đó.
"Ưm~" Cô bé tóc trắng ra sức ưỡn thẳng lưng, để lộ cần cổ trắng ngần, ngũ quan nhỏ nhắn hoàn toàn lộ ra, hai má phồng lên đỏ bừng.
Chiều cao của hai người cộng lại vẫn hơi thấp một chút, rõ ràng ngón tay đã chạm được vào bề mặt hộp gỗ nhưng lại không cách nào nắm chắc được.
"Được không đó?" Lorre giữ lấy hai chân thiếu nữ, ngẩng đầu hỏi.
Cơ thể Eroshi rất nhẹ, gần như chẳng có trọng lượng mấy, hắn "vỗ béo" lâu như vậy mà hiệu quả vẫn chẳng thấy đâu. Có điều độ dẻo dai thì đúng là đáng kinh ngạc, đôi chân thon thả gác lên vai hắn, tuy gầy nhưng lại rất có da có thịt, mỗi lần dùng sức kẹp lấy cổ hắn, cảm giác ấm áp mang lại sự thoải mái như đang được massage.
"Còn phải cao hơn chút nữa." Eroshi tiếc nuối bĩu môi cúi đầu nói.
Đáng ghét, đã "hợp thể biến hình" thành Transformer rồi mà vẫn không làm được sao?
Lorre đành dùng chân móc một chiếc ghế gỗ gần đó lại, ổn định thân hình rồi dùng sức đứng lên, nâng chiều cao thêm vài phần, lúc này mới chạm tới hộp gỗ.
"Chặt quá."
Eroshi dùng sức kéo chiếc hộp gỗ được cố định bên trên xuống. Bên trên có bôi một loại nhựa cây đặc chế, dính rất chắc, lung lay hồi lâu dùng sức rất lớn mới lấy xuống được.
Sau khi cầm được vào tay, cô bé dùng ngón tay ấn vào nắp hộp, dùng sức đẩy ra ngoài, mở ra một khe nhỏ, ngón tay thò vào trong thăm dò, gắp ra chiếc huy hiệu to cỡ nắp chai nước ngọt bên trong.
"Lấy được rồi Lorre! Đây là cái thứ 8."
"Giỏi lắm, tính toán thời gian thì bên quảng trường chắc đã bắt đầu sát hạch rồi, tìm đến đây thôi."
Lorre cẩn thận bước xuống ghế. Nếu không phải sợ làm hỏng ma đạo cụ thì hắn chắc chắn đã dùng ma pháp giải quyết rồi. Giá mà sớm học được ma pháp bay thì tốt, hắn thực sự hâm mộ mấy tên biết bay, nếu không tốc độ tìm huy hiệu còn nhanh hơn.
"Không tìm hết sao? Em nhớ anh từng nói có mười cái huy hiệu mà." Eroshi vịn vai hắn cúi đầu hỏi, mái tóc trắng dài rủ xuống, ngọn tóc lướt qua chóp mũi hắn.
Ngứa ngáy khiến người ta muốn hắt xì hơi.
"Mang theo huy hiệu chạy lung tung là một hành vi cực kỳ nguy hiểm, sau khi sát hạch bắt đầu rất dễ bị cướp, bây giờ biết đủ là tốt, mau chóng nộp lên mới được."
Lorre khom người nhẹ nhàng thả Eroshi xuống.
Lòng tham không đáy rắn nuốt voi, đôi khi quá tham lam cũng chẳng phải chuyện tốt. Hắn cũng không nghĩ tới việc ngay cửa ải đầu tiên đã ép chết tất cả các đội khác, nếu không lại tạo cảm giác gian lận, đi cửa sau thì không hay, dễ gây phẫn nộ trong cộng đồng.
"Cho anh này."
Nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, Eroshi đưa huy hiệu qua. Vừa rồi là lần đầu tiên cô được ngồi trên vai Lorre, thực sự là một trải nghiệm rất mới lạ. Không chỉ là góc nhìn sự vật khác đi, quan trọng nhất là lần đầu tiên cô cao hơn Lorre. Hóa ra cao lớn là cảm giác này sao?
Bao giờ mình mới có thể trở nên cao lớn như Lorre nhỉ......
"Hửm? Em đang nghĩ gì thế? Sao cảm giác hơi mất tập trung vậy." Lorre tạm thời cất huy hiệu vào túi áo trước ngực.
Eroshi khi suy nghĩ chuyện gì đó, mắt luôn vô thức nhìn xuống dưới, đây đã là một thói quen rất rõ ràng, mỗi lần nhìn thấy mắt cô bé nhìn xuống là biết cô đang suy tư.
"Em đang nghĩ chuyện lớn lên...."
"Lớn lên à, sớm muộn gì cũng sẽ lớn thôi."
Con người luôn như vậy, khi đi học thì ngày ngày mong lớn lên, ở trường thì luôn mong tốt nghiệp, nhưng đến khi thực sự trở thành "xã súc" (nô lệ tư bản) thời đại mới thì sẽ chẳng bao giờ còn suy nghĩ đó nữa.
996, tăng ca sẽ hủy hoại mọi người trẻ đầy tham vọng.
Đương nhiên cái dị giới này càng không có luật bảo hộ lao động, có thể mua nô lệ cũng có thể bắt người ta tăng ca đến chết!
Càng nghĩ khóe miệng Lorre cười càng khó coi, sớm muộn gì hắn cũng phải trải nghiệm cảm giác làm tư bản hắc tâm mới được.
Chỉ là hắn chưa vui vẻ được bao lâu, ngoài cửa sổ đã xuất hiện một đội người đang tìm kiếm, nhìn qua có khoảng hơn hai mươi người, ồn ào đi về phía bên này.
"Đến nhanh vậy sao?" Lorre tắc lưỡi một cái, ánh mắt cả người đều lạnh xuống, có vẻ như trên người mình mang quá nhiều huy hiệu rồi.
Vốn dĩ mấy thứ này phân tán khắp nơi trong trường thì rất khó tìm, nhưng bị hắn gom lại một chỗ thế này, những học sinh nhạy cảm với ma lực rất dễ dàng tìm tới. Tốc độ này nếu cứ đi xuống là sẽ đụng độ ngay.
"Eroshi, em mang huy hiệu đi trước đi, anh đi xuống thì bọn họ chắc chắn sẽ chặn anh lại."
Đứng trước cửa sổ, Lorre nhìn chằm chằm động tĩnh của đám người bên dưới, đưa huy hiệu trong túi và một cuộn giấy ma lực cho cô bé.
Chưa nói đến cái khác, độ nổi tiếng của hắn thực sự quá cao, cứ thế đi xuống còn mang theo dao động ma lực mạnh mẽ sẽ rước lấy rất nhiều phiền toái.
Nếu Eroshi đi một mình, ngoại hình của cô bé có tính đánh lừa cực cao, người không biết còn tưởng là con nhà Hiền giả nào đó. Lại mang theo cuộn giấy ma lực, người khác chắc chắn sẽ tưởng ma lực tỏa ra từ cuộn giấy.
"Chỉ cần đến quảng trường trung tâm giao huy hiệu cho Hiền giả là được, làm được không?"
"Được!" Eroshi lớn tiếng nói, giấu tất cả huy hiệu vào lớp lót trong của quần áo. Đây là lần đầu tiên Lorre giao nhiệm vụ cho cô, nhất định phải làm cho tốt.
Tốt, rất có tinh thần, có thể đi lái tàu ngầm được rồi, Lorre hài lòng gật đầu.
"Giao đồ cho Hiền giả xong, nếu sợ thì cứ ở quảng trường trung tâm đợi anh, anh sẽ đến rất nhanh thôi, em đi cửa nhỏ phía Tây nhé."
Hắn giơ ngón tay cái với cô bé tóc trắng. Hai người mấy ngày nay hình bóng không rời lần đầu tiên tách ra.
Đi từ cửa chính xuống, Lorre chưa đi được mấy bước đã đụng ngay đám học sinh đang tìm kiếm. Quả nhiên còn cách một đoạn xa đã có người đưa tay chặn hắn lại.
Nhưng lý do chặn lại không phải là tìm kiếm ma đạo cụ.
"Cậu chính là Lorre đúng không? Tại sao không nhận lời mời của đàn chị Claire, có phải là quá không nể mặt rồi không?"
Mấy tên tân sinh viên vây lại gần, vây chặt lấy hắn, hung thần ác sát ra vẻ muốn động thủ.
Đáng ghét, các người cũng muốn làm liếm cẩu sao?
Lorre cạn lời giật giật khóe miệng. Claire mời nhập đội hắn không đồng ý, đám người này lại muốn đánh hắn.
Chẳng lẽ Claire mời hắn đi thuê phòng, đến quán rượu nhỏ làm PPT cả đêm, hắn không đi thì đám người này cũng muốn đánh hắn sao?
Có điều, có khuynh hướng làm liếm cẩu thì chuyện này dễ giải quyết rồi.
"Thực ra không phải tôi không đồng ý, đàn chị Claire có một chuyện vô cùng riêng tư các cậu có biết không? Ai mà biết được thì có thể 'cưa đổ' cô ấy đấy!"
Lorre khom lưng bày ra vẻ mặt nghiêm túc, hạ thấp giọng nói với đám tân sinh viên xung quanh.
"Cậu nói dối, làm gì có chuyện đó?"
"Tôi nói dối? Các cậu chẳng lẽ không nghe ngóng xem tôi là ai sao? Liếm cẩu trung thành nhiệm kỳ trước của Claire, người đóng góp bức ảnh 'bị giẫm đầu' lừng danh, không ai hiểu rõ cô ta hơn tôi đâu."
Lời nguyền được tùy ý phát tán ra ngoài, bay đến trên người mỗi người. Mấy ngày trước hắn cảm nhận sâu sắc từ chỗ Claire, đôi khi thứ hại mình cũng có thể biến thành công cụ của mình.
"Tôi chỉ nói cho các cậu một người thôi, các cậu tự quyết định đi, ai muốn biết?"
Lorre nhìn quanh một vòng, lời còn chưa dứt, đám tân sinh viên vừa rồi còn đoàn kết, sắc mặt trong nháy mắt trở nên cứng đờ.
"Nói cho tao! Mau nói cho tao!" "Mày cút ra, nói cho tao!" "Muốn chết à, đàn chị Claire là của tao!"
Sau vài câu tranh cãi đơn giản, những lời hỏi thăm phụ huynh nối gót tới, dần dần diễn biến thành một cuộc ẩu đả hỗn loạn. Lorre dán người vào tường, nhân lúc hỗn loạn lặng lẽ chuồn đi.
Phải nói là lời nguyền ác linh dùng cũng khá tốt, nếu không bình tĩnh lại nghĩ một chút, nếu hắn biết chuyện có thể trực tiếp cưa đổ Claire, vậy tại sao tiền thân lại không dùng.
Đây chẳng phải là lỗ hổng logic rõ ràng sao?
Lorre chạy về phía góc tường hẻo lánh nhất của khuôn viên trường, hắn muốn đi một vòng lớn đến quảng trường trung tâm, giống như chơi game chạy bo vậy, tránh né sự tìm kiếm của mọi người.
"Phù —— Người đông thật đấy."
Sau khi chạy được một đoạn ngắn, Lorre vịn tường dừng lại thở dài một hơi. Người phụ nữ Claire kia dường như đã cho người của mình nhìn chằm chằm vào hắn.
Hắn đã gặp mấy nhóm tân sinh viên như vậy rồi.
Thực sự là hơn ba trăm người liếm một người phụ nữ, còn có cả nam cả nữ, kinh khủng như vậy. Người phụ nữ Claire kia có mị lực chỗ nào hắn thực sự không cảm nhận ra được.
Không phải chỉ là ngoại hình đẹp hơn chút, dáng người đẹp hơn chút, giọng điệu dịu dàng hơn chút thôi sao? Bề ngoài thì cái gì cũng không quan tâm nhưng thực chất lại là kẻ tham lam vô cùng.
Nếu không phải đã trả hắn 150 đồng vàng, hắn cũng lười nói với đối phương một câu.
"Lorre ~"
Giọng nữ thanh thoát truyền đến từ phía sau, mùi hoa quế quen thuộc lan tỏa vào khoang mũi hắn, Lorre bị dọa cho rùng mình một cái.
Không thể nào, thế mà cũng gặp được.
Lorre vội vàng quay đầu lại, bóng dáng màu vàng kim hiện lên, Claire không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng hắn.
"Nghe nói cậu biết cách cưa đổ tôi, có thể kể một chút không?"
0 Bình luận