Chương 01-50

Chương 29: Hay là ôm một cái nhé?

Chương 29: Hay là ôm một cái nhé?

Chương 29: Hay là ôm một cái nhé? 

"Lorre? Lorre! Anh có nghe thấy tôi nói không?"

"Lo——rre——"

Tiếng gọi thúc giục vang lên hết lần này đến lần khác từ phía sau. Trước ánh mắt dõi theo của đám đông, Lorre nắm tay Eroshi, sải bước thật nhanh về phía xa, không hề dừng lại chút nào.

Cho đến khi biến mất ở một góc phố.

Trở về ký túc xá, Lorre gác hai tay lên lưng ghế sofa, ngáp một cái thật dài.

"Lorre, ngài có quen chị gái xinh đẹp đó sao?" Eroshi gãi đầu hỏi.

Tình huống này rất hiếm gặp, Lorre xưa nay luôn lịch sự với tất cả mọi người, hiếm khi thấy hắn không để ý đến người khác như vậy.

"Cũng coi là người quen..." Lorre bĩu môi, không biết nên nói gì, người phụ nữ phiền phức này cuối cùng vẫn quay lại rồi.

Nghĩ đến thôi đã thấy phiền muộn, lần này tin đồn lại được dịp nổi lên, hơn nữa chuyện vụ nổ dường như cũng có liên quan đến cô ta. Còn chưa điều tra rõ ràng, ai mà biết được nữ chính này còn gây ra chuyện gì nữa.

Hắn tuyệt đối sẽ không để ý đến cô ta, hắn không phải là tên "chó liếm" (simp) tiền thân để mặc đối phương sai bảo đâu.

"Lorre, chị ấy là người thân giống như chị Cris, hay là bạn bè giống như anh Carol, hay là có quan hệ gì khác..." Eroshi đặt nắm tay lên ngực, yếu ớt hỏi.

Lorre kết bạn với ai cũng được, cô không có quyền can thiệp, nhưng trong thâm tâm cô vẫn rất muốn biết hai người có mối liên hệ nào về phương diện kia không.

"Yên tâm đi, tôi và cô ta chẳng có quan hệ gì cả, chỉ là người quen thôi. Sau này cố gắng đừng nói chuyện với cô ta, nguy hiểm lắm." Lorre xoa đầu Eroshi.

Hắn biết rõ cô gái muốn hỏi gì, đương nhiên sẽ đưa ra một câu trả lời cực kỳ khẳng định.

"Vâng... tôi hiểu rồi. Cơ mà chị gái vừa rồi tên là gì vậy?" Eroshi vui vẻ cười tươi, lý do vui vẻ của con gái luôn rất đơn giản.

"Clea."

"Clea..." Eroshi nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, cái tên này nghe quen quá, hình như có người từng nói Lorre là "chó liếm" của Clea.

Mà "chó liếm" rốt cuộc có nghĩa là gì? Đến giờ cô vẫn không hiểu, đang định hỏi cho rõ ràng thì...

Quay đầu lại, Lorre đã nằm sấp trên ghế sofa ngủ say sưa, miệng há ra, hàng lông mi xám đậm khẽ rung động, tiếng ngáy nhẹ nhàng lan tỏa khắp căn phòng.

Hắn thực sự đã quá mệt mỏi rồi...

Sao trời xoay chuyển, đất trời lại khoác lên mình tấm màn đen thăm thẳm.

"Oáp——"

Một tiếng ngáp thoải mái vang lên, Lorre lau nước miếng bên khóe miệng, bò dậy khỏi ghế sofa. Cổ cứng đờ muốn chết, giống như bị vẹo cổ nhẹ, cứ quay đầu là đau.

Tác hại của việc ngủ sofa vẫn rất rõ ràng, biết thế này thì về giường ngủ cho rồi. Hắn đi đến bên bàn ăn rót cho mình một cốc nước lọc nhỏ, thấm giọng, sau đó mở bảng giao diện Người dẫn lối đã lâu không xem.

【Trạng thái hiện tại: Người dẫn lối sơ cấp】

【Thần minh dẫn dắt: Nữ thần May Mắn】

【Sức ảnh hưởng: Gần như bằng không】

【Đặc tính chuyên biệt: Một chút may mắn nhỏ nhoi】

【Tỷ lệ thành công của các sự việc có xác suất được nâng cao 0.5%】

【Số lượng quyến tộc: 1】

Mặc dù hắn đã lấy lại được di vật, giúp cô gái gỡ bỏ khúc mắc trong lòng, nhưng về mặt sức ảnh hưởng vẫn không có chút tiến triển nào, thực sự quá lạc hậu.

Cứ thế này thì không ổn, phải nghĩ cách nâng cao lên chút thôi.

Hắn không thích thành Winterfell, nơi này mùi quý tộc quá nặng, khoảng cách giai cấp thân phận quá rõ ràng, mặc dù trên đầu hắn đang đội cái danh hiệu Nam tước.

Nhưng là Nam tước nhỏ bé nhất trong giới quý tộc, ở nơi này vẫn hơi yếu thế. Nhất thời thì không sao, nhưng muốn phát triển lâu dài là không thể.

Hắn vẫn nghiêng về thành Marina hơn, nhờ có đường biển, thương mại buôn bán phát triển. So với việc dùng thân phận địa vị cố định để nói chuyện ở đây, thì ở thành Marina dùng tiền nói chuyện thực tế hơn nhiều, cũng có không gian thăng tiến hơn.

Tuy nhiên nơi này cũng không phải hoàn toàn không có giá trị, muỗi dù nhỏ cũng là thịt, Thủ khoa tốt nghiệp của Học viện Ma pháp vẫn rất có sức hút. Mang cái danh Thủ khoa đến thành Marina làm nhiều việc sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Thủ khoa à...

Lorre nhất thời rơi vào trầm tư. Thủ khoa không chỉ cần thành tích xuất sắc, mà còn phải nhận được sự công nhận của đa số học sinh.

Tuy chỉ là cạnh tranh trong nội bộ học viện, nhưng vẫn có chút khó khăn. Trong game có một nhiệm vụ chính là giúp Clea trở thành Chủ tịch Hội học sinh của học viện.

Hiện tại xem ra Clea cũng có dấu hiệu muốn tranh giành...

Đối đầu với nữ chính không đáng sợ, Lorre biết rõ mọi ưu nhược điểm của tất cả các nữ chính. Trước mặt hắn, những người này so với mấy NPC quần chúng cũng chẳng mạnh hơn là bao.

Chỉ có một điểm đặc biệt phiền phức, đó là mỗi khi có từ hai nữ thần trở lên xảy ra tranh chấp, sẽ kích hoạt lời nguyền ác linh. Đây mới là thứ khiến người ta đau đầu nhất.

Lời nguyền này sẽ gây ra một số chuyện cực kỳ tồi tệ và khó lường trước.

Kiếp trước có rất nhiều lần, hắn sắp phá đảo game hoặc sắp cày max độ thiện cảm của nhân vật nữ rồi, thì đột nhiên lòi ra một cái lời nguyền cực kỳ kinh tởm, khiến mọi công sức đổ sông đổ bể.

Nghĩ lại thôi cũng khiến người ta không kìm được muốn vỗ đùi đen đét, giẫm đạp lên tên thiết kế game mười mấy cái cho bõ tức.

"A! Nữ thần May Mắn phù hộ cho con gặp con ác linh nào bớt gai góc một chút..." Lorre không kìm được cầu nguyện trong lòng, chỉ là hiện tại Nữ thần May Mắn còn chưa ngủ dậy, thực sự không giúp được hắn.

Nhưng nếu thực sự xảy ra cạnh tranh, ác linh mà hắn phải đối mặt là gì, thì ác linh mà Clea phải đối mặt cũng sẽ tương tự như vậy, đây cũng coi như đảm bảo tính công bằng ở một mức độ nào đó.

"Lorre, ngài dậy chưa?" Eroshi dụi mắt đi xuống từ cầu thang xoắn ốc tầng hai, tóc bị đè rối tung, đuôi tóc vểnh ngược lên trời, vẻ mặt vẫn rất buồn ngủ, liên tục ngáp ngắn ngáp dài, trông trạng thái còn tệ hơn cả hắn ngủ sofa.

"Vừa mới dậy, còn cô?"

"Oáp... tôi cũng vừa dậy..."

Cô gái tóc trắng lí nhí trả lời, thân hình nhỏ bé đứng tại chỗ lắc lư không ngừng, đầu gật gà gật gù, buồn ngủ đến mức không ngẩng đầu lên nổi.

"Ngủ thêm chút nữa đi, còn một lúc nữa mới đến giờ đi học."

"Đầu óc cứ rối tung lên, nhắm mắt lại là nghe thấy những âm thanh kỳ lạ, không biết bị làm sao nữa."

Âm thanh kỳ lạ?

Lorre dìu cô ngồi xuống ghế sofa, đi ra phía sau, đầu tiên nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương, rồi dùng lòng ngón tay nhẹ nhàng ấn lên đỉnh đầu, giúp cô gái thư giãn.

Nếu không có gì bất ngờ thì đây rất có thể là di chứng do vụ nổ tối qua mang lại. Mặc dù họ sống sót, cũng không bị thương nặng, nhưng sự sợ hãi quá độ và biến cố bất ngờ chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tâm thần con người.

Tình trạng mất ngủ thường xuyên xảy ra.

"Đỡ hơn chút nào chưa?" Lorre kiểm soát lực tay hỏi, sợ dùng sức quá mạnh làm Eroshi đau.

Nói thật hắn rất nhớ cái "máy lấy hồn" (cây gãi đầu massage) ở Lam Tinh, chỉ cần vài sợi dây thép kéo nhẹ một cái là mang lại cảm giác sướng như lên tiên. Kỹ thuật luyện kim ở thế giới này hắn chưa tiếp xúc nhiều.

Nhưng có đủ loại ma pháp kỳ lạ, việc tái tạo lại chắc sẽ không quá khó.

"Hi hi, đỡ hơn nhiều rồi..." Eroshi nhắm mắt, tinh nghịch nói. Tay nghề của Lorre rất thành thạo, khiến cô rất thoải mái.

Có những chỗ thực sự rất cứng, mỗi lần ấn mạnh một cái, toàn thân lại tê dại.

Cô gái vừa vuốt ve chiếc chuông trên cổ tay, vừa thoải mái tận hưởng.

Do dây chuyền bị đứt nên đeo trên cổ rất dễ rơi, thế là cô thắt một nút buộc quấn quanh cổ tay như một chiếc vòng tay, kích thước chiếc chuông cũng vừa vặn, còn có thể thường xuyên sờ sờ, cảm giác rất tuyệt.

Mặc dù rất buồn ngủ nhưng vết bỏng nhẹ do vụ nổ hôm qua và vết trầy xước do ngã từ trên lầu xuống đều đã lành hẳn chỉ sau một đêm.

Cảm giác như quay trở lại hồi nhỏ vậy, dù bị thương nặng đến đâu, chỉ cần ngủ một giấc là khỏi.

"Lorre, vết thương của ngài đỡ hơn chút nào chưa?" Eroshi ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào hắn.

"Chắc là, có lẽ, đại khái, cũng đỡ hơn chút rồi..."

Thời gian mới trôi qua nửa ngày, dù chỉ là vết trầy xước cũng không thể hồi phục nhanh như vậy. Lorre không biết tại sao Eroshi lại hỏi thế, nhưng cũng không thể nói là mình chẳng đỡ tí nào được.

"Nữ thần chẳng phải có thể chia sẻ sức mạnh của mình cho Người dẫn lối sao? Tôi phải làm thế nào để chia cho ngài thêm chút sức mạnh đây?"

Cô gái nhìn chằm chằm vào hắn, Lorre thậm chí có thể nhìn thấy hình bóng của mình trong đôi mắt xanh biếc kia, hắn có chút ngượng ngùng quay đầu đi.

"Cái này chắc cần phải mở rộng sức ảnh hưởng... hiện tại chắc là chưa được đâu, nhưng độ thân mật giữa Người dẫn lối và nữ thần cũng có ảnh hưởng nhất định đấy."

Trong game, hai cách thường dùng nhất để nâng cao thực lực chính là sức ảnh hưởng và độ thân mật, cho nên hắn mới tốn bao tâm tư cày độ thiện cảm của các nữ thần.

Nghĩ đến đây có một điểm rất kỳ lạ...

Lorre rơi vào trầm tư ngắn ngủi. Quan hệ giữa hắn và Eroshi rõ ràng đã cải thiện rất nhiều, nhưng hắn vẫn chưa nhận được phần thưởng tăng độ hảo cảm của cô gái, tại sao vậy nhỉ?

Chẳng lẽ là chưa đủ thân mật sao?

"Hay là ôm một cái nhé? Kiểu ôm chặt một chút ấy..."

Lorre lỡ miệng nói ra suy nghĩ trong lòng. Cô gái tóc trắng vốn đang bình tĩnh, hai má trong nháy mắt đỏ bừng lên như ấm trà đun sôi, một làn khói trắng nhàn nhạt bốc lên từ đỉnh đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!