Tập 01

Chương 62: Thăm Tù

Chương 62: Thăm Tù

***

Chạm trán phải loại chuyện quái gở thế này, rất khó để người ta không bận tâm, lựa chọn của Lục Vân Trạch là ——

"Cái gì, cậu vừa chạm trán một kẻ nghi là Bí Thuật Sư trên phố sao?"

Nghe hắn nói ra câu này, hồn phách của cảnh trưởng Vương Hứa suýt chút nữa thì bay mất.

"Chỉ là có khả năng đó thôi, tôi vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn được." Lục Vân Trạch vẻ mặt thản nhiên nhún vai.

Quả nhiên cách tốt nhất vẫn là ném việc cho cục cảnh sát, để bọn họ và Bộ Chấp Hành đi mà xử lý. Lục Vân Trạch vẫn muốn sống những ngày tháng yên bình của mình, không muốn bị cuốn vào những rắc rối phiền phức thêm nữa.

Nghe xong lời miêu tả của hắn, Vương Hứa bảo viên cảnh sát ngồi bên cạnh ghi chép lại toàn bộ, sau đó gật đầu với Lục Vân Trạch.

"Cậu còn gì muốn bổ sung nữa không?"

Lục Vân Trạch nghe vậy, vuốt cằm bắt đầu suy nghĩ.

Lúc chạm trán với kẻ kỳ lạ kia, đối phương hình như đã lấy ra một thứ gì đó... Không đúng, hình như là ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ nào đó...

Lục Vân Trạch vắt óc suy nghĩ, nhưng những chi tiết lúc ấy cứ như màn khói mờ ảo nên không tài nào nhớ lại được, đành bó tay không còn cách nào cung cấp thêm thông tin cho Vương Hứa được nữa.

Vương Hứa lại gật đầu một lần nữa.

"Cảm ơn sự hợp tác của Lục tiên sinh, chúng tôi sẽ nhanh chóng điều tra danh tính của người đàn ông đó, nếu có tiến triển sẽ thông báo cho cậu ngay lập tức."

Lục Vân Trạch thở phào nhẹ nhõm, đối phương đẩy tới một ly trà đang bốc hơi nghi ngút, hắn liền tiện tay bưng lên uống một ngụm.

"Mùi vị thế nào?" Vương Hứa hỏi.

"Cũng được."

Thực ra là rất bình thường, Lục Vân Trạch vốn không thích vị đắng chát của nước trà, nếu thêm chút đường vào thì có lẽ tốt hơn nhiều.

Nghe thấy lời đánh giá của hắn, nụ cười trên mặt Vương Hứa càng thêm rạng rỡ.

"Thích là tốt rồi, đây là lá trà do đích thân cục trưởng chuẩn bị, ngài ấy nói là đợi cậu đến mới được lấy ra dùng."

"Ông ấy biết tôi sẽ đến sao?" Lục Vân Trạch sửng sốt.

"Chúng tôi đều cho rằng, cậu sẽ là khách quen của nơi này, cho nên đã chuẩn bị sẵn một số thứ dùng để tiếp đãi từ trước."

"......"

Nghe thấy loại chuyện này Lục Vân Trạch thực sự không cười nổi, hắn một chút cũng không muốn làm khách quen của cục cảnh sát, bất kể là chủ động hay bị động.

Thái độ Vương Hứa đối xử với hắn, thật đúng là giống như đối đãi với một vị khách quý, sau khi pha trà cho Lục Vân Trạch lại còn chủ động dẫn hắn đi tham quan và giới thiệu toàn bộ tòa nhà.

Lần đầu tiên đến nơi này, Lục Vân Trạch đã cùng lão quản gia nổ ra một trận đại chiến ngay tại sảnh chính. Lúc đó hai người đánh nhau phải gọi là cực kỳ kịch liệt, suýt chút nữa đã san bằng cả cái sảnh.

Cũng may có sự trợ giúp của Bí Thuật Sư bên Bộ Chấp Hành, không tốn bao nhiêu thời gian đã có thể khiến cái sảnh chính vốn đang ngổn ngang bừa bãi khôi phục lại trạng thái gần giống như trước kia.

Vương Hứa vẫn luôn lải nhải không ngừng bên tai, Lục Vân Trạch lại chẳng nghe lọt chữ nào, chỉ cắm cúi đi thẳng về phía trước.

Sở dĩ hắn sẵn lòng đi theo Vương Hứa lượn lờ khắp nơi không phải vì thực sự rảnh rỗi, mà là ở nơi này, hắn muốn gặp một người.

Phòng giam của cục cảnh sát được chia làm hai loại, một loại là để giam giữ người bình thường, chính là những phòng giam rất bình thường.

Loại còn lại, là nằm ẩn sâu bên trong tòa nhà này, những phòng giam đặc biệt dùng để giam giữ Bí Thuật Sư.

Số lượng phòng không nhiều, bởi vì những kẻ thực sự phiền phức đều sẽ được giải đến Bộ Chấp Hành bên kia, nơi này chỉ đóng vai trò là nơi giam giữ tạm thời.

Theo bước chân Vương Hứa tiến vào sâu trong hành lang, ánh sáng của môi trường xung quanh đột nhiên trở nên mờ tối, âm thanh đế giày giẫm lên mặt sàn cũng trở nên lanh lảnh và vang vọng hơn.

"Chúng ta đến nơi rồi."

Vương Hứa chỉ tay về phía trước, sau đó liền chủ động rời đi, để lại khoảng thời gian hữu hạn cho hai người bọn họ.

Chỉ có năm phút đồng hồ, nhưng thế là đủ rồi.

Lục Vân Trạch đi đến trước cửa phòng giam, xuyên qua khe hở của cánh cửa sắt, nhìn thấy người đang ngồi bên trong.

Đối phương nghe thấy tiếng bước chân đang tới gần cũng ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy người tới lại là Lục Vân Trạch, không kìm được mà lộ ra một nụ cười khinh miệt.

"Sao thế, hôm nay Lục thiếu gia có thời gian rảnh rỗi đến tìm tôi chơi rồi à?"

Bị nói kháy, Lục Vân Trạch trực tiếp chọc ngoáy lại.

"Không có gì, chỉ là những ngày này sống tẻ nhạt quá, muốn đến xem nhà mới của ngươi một chút, môi trường trông cũng khá được đấy chứ. Buổi tối chắc chắn có rất nhiều côn trùng bầu bạn cùng ngươi nhỉ."

Nghe thấy câu này, biểu cảm của Kim Thuận lập tức trở nên vặn vẹo, hắn nhào tới tóm lấy cửa phòng giam, nhưng giây tiếp theo lại lập tức buông ra, vừa vung vẩy bàn tay vừa la oai oái.

Bên trong căn phòng giam đã qua xử lý đặc biệt này, Kim Thuận không thể sử dụng Bí thuật chỉ đành giấu bàn tay bị bỏng ra sau lưng, cách một cánh cửa sắt dùng ánh mắt đầy oán hận trừng trừng nhìn Lục Vân Trạch.

"Đừng dùng loại ánh mắt đó nhìn ta, đều là do chính ngươi tự chuốc lấy thôi."

Giọng điệu Lục Vân Trạch thản nhiên, không có lấy một tia thương hại.

"Chúng ta vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng, là ngươi khăng khăng muốn đến quấy rầy ta, lại còn làm hại bạn bè của ta nữa."

Giữ lại cho hắn một cái mạng, thuần túy là vì cứ để hắn chết như vậy thì quá hời cho hắn rồi.

Kim Thuận phải trả giá cho những việc mình đã làm khi vẫn còn đang sống sờ sờ, cho dù phía sau lưng có một gia tộc che chở cũng vô dụng.

Sắc mặt Kim Thuận biến đổi liên tục mấy lần, cuối cùng vẫn cố nhịn xuống ngọn lửa giận dữ trong lòng, quay lại ngồi bệt xuống ở góc phòng giam.

"Mày đến tìm tao chỉ đơn thuần là muốn xem thảm trạng hiện tại của tao thôi sao, đã xem đủ chưa?"

"Ta có vấn đề muốn hỏi ngươi."

"Hả?"

Lục Vân Trạch khựng lại một nhịp, rồi cất tiếng hỏi.

"Ngươi có liên quan gì đến tập đoàn đứng đằng sau vụ án mất tích không?"

"...... Có liên quan hay không thì mắc mớ gì đến mày?"

Sau khi chạm trán người đàn ông kỳ lạ kia trên phố, trong đầu Lục Vân Trạch liền nảy sinh hai luồng suy nghĩ.

Người đó có khả năng là do Kim gia phái tới. Lục Vân Trạch vẫn chưa biết mặt gia chủ của Kim gia, cũng không rõ tính cách đối phương ra sao, nếu là một kẻ rất bao che khuyết điểm, chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho kẻ đã tống con trai mình vào tù là Lục Vân Trạch.

Nếu quả thực là Kim gia thì lại dễ thở hơn, một gia tộc có phạm vi thế lực chỉ giới hạn ở Lan Thành, đứng trước mặt Lạc gia thì hoàn toàn chẳng phải là mối đe dọa.

Nhưng nếu thân phận của người đàn ông đó có liên quan đến tập đoàn đứng đằng sau vụ án mất tích, thì mức độ nguy hiểm của sự việc lại hoàn toàn khác biệt.

Nhớ lại những kẻ thù mà mình từng chạm trán, kẻ nào kẻ nấy đều ra tay tàn độc, thủ đoạn thâm hiểm khôn lường, đôi khi còn chẳng biết đòn tấn công sẽ ập đến từ đâu.

Kim Thuận nghe vậy, cười gằn nói: "Mày sợ rồi à?"

"Ta không sợ, chỉ là không tìm thấy bọn chúng thôi." Mắt Lục Vân Trạch không chớp lấy một cái.

"Thế thì mày hỏi nhầm người rồi. Tao cũng không hiểu rõ bọn chúng, chỉ là có hợp tác làm ăn với bọn chúng mà thôi."

Kim Thuận thuận thế nằm nghiêng người xuống, dùng cánh tay chống đỡ đầu.

"Cho mày một lời khuyên chân thành, bọn chúng đã nhắm vào mày rồi, việc xử lý mày chỉ là chuyện sớm muộn."

"......"

"Đừng tưởng rằng có một đại gia tộc chống lưng cho mày là mày có thể muốn làm gì thì làm, Lục Vân Trạch." Giọng điệu Kim Thuận dần trở nên kích động, "Những kẻ hung ác thực sự, sẽ chẳng thèm quan tâm đến thân phận địa vị của mày đâu, bọn chúng có thể nghĩ ra vô số cách để khiến mày sống không bằng chết."

Nói xong, Kim Thuận liền ghim chặt ánh mắt vào khuôn mặt Lục Vân Trạch, muốn tìm ra dù chỉ một tia hoảng loạn trên đó.

Đáng tiếc là cho đến tận khi Lục Vân Trạch lên tiếng, hắn vẫn không thể đạt được ước nguyện.

"Ồ, vậy thì cứ nhào tới đi, ta chẳng sợ đâu."[note90506]

Nói xong Lục Vân Trạch quay gót bỏ đi, thời hạn năm phút sắp hết rồi.

Sau lưng hắn, từng tiếng chửi rủa khó nghe vang lên không ngớt, nhưng đều bị hắn hoàn toàn phớt lờ.

Lục Vân Trạch quả thực không sợ những kẻ đó đến tìm mình, điều hắn thực sự lo sợ, vẫn là việc bọn chúng nhắm vào những người thân cận xung quanh hắn.

Sau khi trở về, những chuyện phiền lòng này khiến Lục Vân Trạch hai ngày liền mất ngủ.

Nhưng bảo là bị nhắm tới, ngoại trừ người đàn ông kỳ lạ chạm trán hôm nọ, Lục Vân Trạch không hề gặp thêm bất cứ chuyện gì kỳ lạ nữa, nhịp sống thường ngày lại quay trở lại quỹ đạo vốn có sau một vài biến cố nhỏ.

Hắn cũng nhanh chóng dời đi tâm trí của mình, tập trung vào việc luyện đàn, dù sao thì cuối tuần vẫn còn một sự kiện lớn đang chờ đợi mình.

Vào ngày thứ Bảy, không lâu sau khi Lạc Dao ra khỏi nhà, Lục Vân Trạch đợi thời gian gần đến mới bước ra khỏi cửa, có mặt tại nhà hàng đồ Tây đó trước giờ hẹn nửa tiếng đồng hồ.

Ngay khi bước chân qua cánh cửa tiệm, một luồng khí lạnh phả thẳng vào mặt, lập tức khiến Lục Vân Trạch cảm thấy sảng khoái toàn thân.

Cách nhau một cánh cửa, bên ngoài nắng nóng thiêu đốt, bên trong lại mát mẻ dễ chịu.

Đây chính là nơi Ngô Hiên đã giới thiệu cho hắn đến, quy mô trong tiệm còn lớn hơn so với tưởng tượng, hơn nữa lưu lượng khách cũng không hề nhỏ.

Phải độc tấu piano ở một nơi như thế này sao?

Lúc đó nhận lời thì sảng khoái lắm, nhưng đến lúc thực sự đối mặt, Lục Vân Trạch ngược lại cảm thấy có chút căng thẳng trong lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Ngầu quá anh Trạch ơi
Ngầu quá anh Trạch ơi