***
Lạc Dao bỏ chạy rồi, để lại hai gã đàn ông trong phòng đưa mắt nhìn nhau.
"Chạy rồi à, còn nhanh hơn tôi tưởng tượng." Ngô Hiên dựa lưng vào giường, thở phào nhẹ nhõm, "Tôi còn tưởng sức chịu đựng của Lạc Dao có thể sẽ mạnh hơn chút nữa chứ."
"Học trưởng, nghe giọng điệu này của anh, chẳng lẽ là cố ý sao?" Lục Vân Trạch hỏi.
"Không cố ý, chẳng lẽ thật sự bắt tôi phải nói thật?"
Ngô Hiên mỉm cười lắc đầu.
"Nếu thật sự đem chuyện của cậu và Giang Tuệ nói ra ngoài, tôi e là cậu còn chuồn nhanh hơn cả tôi đấy."
Lục Vân Trạch rất cảm kích Ngô Hiên đã yểm trợ cho mình, nhưng trong lòng cũng vô cùng thắc mắc, nhịn không được bèn hỏi cậu ta lý do làm vậy.
"Ây dà, cậu nói cái gì thế, chúng ta không phải là anh em sao?"
Ngô Hiên ngồi thẳng lưng, quàng tay lên vai hắn, khuôn mặt cười ranh mãnh.
"Anh em gặp nạn, chịu thiệt thòi một chút có sao đâu[note90500], hơn nữa lại còn là vấn đề rắc rối thế này, không có tôi thì không biết cậu định tính sao đây."
"Vẫn không hiểu."
Nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch này của Lục Vân Trạch, Ngô Hiên nhịn không được thở dài, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng điệu trở nên nhu hòa.
"Có hai lý do, lý do thứ nhất chính là, so với Lạc Dao, thực ra tôi càng đánh giá cao Giang Tuệ hơn."
"Hả, lời này là có ý gì?"
"Không có ý gì cả, cứ coi như đó là một chút tư niệm nhỏ nhoi của tôi đi."
Ngô Hiên nói với giọng điệu thấm thía, giống như đang gửi gắm một việc gì đó rất quan trọng, thế nhưng Lục Vân Trạch vẫn mang một vẻ mặt ngơ ngác, không quá hiểu được lời cậu ta nói.
Càng đánh giá cao Giang Tuệ hơn? Chẳng lẽ là đang nói đến thiên phú trong học tập và âm nhạc?
Thế nhưng Lục Vân Trạch nhớ rằng Giang Tuệ và Ngô Hiên đâu có mối quan hệ thân thiết đến vậy, cậu ta không rõ thành tích học tập của nàng, lại càng tránh như tránh tà đối với màn "đàn tấu địa ngục" của nàng.
Nghĩ không ra thì lười chẳng buồn nghĩ nữa, Lục Vân Trạch lại hỏi tiếp lý do thứ hai.
Nhưng lần này Ngô Hiên lại không trả lời một cách dứt khoát, mà trở nên ấp úng ngập ngừng.
"Thực ra đã sớm có một người nhìn thấu được nguy cơ của cậu, nên đã nhờ vả tôi giúp cậu từ trước rồi."
"Hả, ai cơ?"
Ngô Hiên không nói gì, chỉ lấy tay chỉ xuống gầm giường.
Lục Vân Trạch ngớ người ra, giây tiếp theo liền bị một bàn tay thò ra từ gầm giường tóm chặt lấy ống quần.
"Đúng vậy, chính là tôi!"
"Vãi chưởng!"[note90502]
Biến cố bất ngờ dọa Lục Vân Trạch sợ đến mức trực tiếp bật bật khỏi ghế, nhìn chằm chằm vào cô gái đang thò đầu ra từ dưới gầm giường.
"Thiếu gia, chúng ta lại gặp nhau rồi."
"Giang... Giang Tuệ?!"
Lục Vân Trạch kinh hô thành tiếng, nhưng ngay giây tiếp theo vội vã đưa tay bịt miệng mình lại, quay đầu kiểm tra để xác nhận Lạc Dao chưa quay lại.
Không ngờ nàng thế mà không về nhà, mà vẫn luôn trốn dưới gầm giường bệnh sao?!
Thế này thì không lạ nữa rồi, nếu là Giang Tuệ xúi giục Ngô Hiên, chuyện này xảy ra thì không có gì là lạ cả.
"Có phải rất là kinh hỉ không nha?" Giang Tuệ cười hì hì, hoàn toàn quên mất bản thân hiện tại mới chỉ thò ra được mỗi cái đầu.
"Kinh hỉ cái rắm, mau chui ra đây. Cái tên nhà cô gan cũng lớn thật đấy!"
"Vâng ạ, đợi chút."
Giang Tuệ vươn tay ra, chống lên mặt đất, sau đó bắt đầu dùng lực.
"Ưm...... Hửm?"
"Sao thế?" Lục Vân Trạch phát hiện nàng vẫn không nhúc nhích.
"Đợi thêm chút nữa." Giang Tuệ lại tiếp tục dùng lực.
Vẫn không suy suyển mảy may.
Nụ cười trên mặt Giang Tuệ lập tức trở nên lúng túng, nàng gãi gãi gò má.
"Thiếu gia, có thể giúp tôi một tay được không, hình như bị kẹt mất rồi."
"Hả?"
Thế này mà cũng kẹt được á?[note90503]
Lục Vân Trạch cúi người quan sát một hồi, rất nhanh đã phát hiện ra mấu chốt của vấn đề.
Khoảng trống dưới gầm giường bệnh tuy không nhỏ, nhưng đối với lớp "giáp cốt lõi"[note90504] của Giang Tuệ mà nói, thì vẫn có chút miễn cưỡng. Có thể trốn vào trong đã là cực hạn rồi, muốn bò ra ngoài, chỉ cần hơi sơ sẩy một chút là kẹt lại ngay.
Nếu đổi lại là Lạc Dao, chắc chắn có thể ra vào tự do rồi, bởi vì chênh lệch giữa hai người căn bản không cùng một đẳng cấp.
Giang Tuệ lại thử thêm hai lần nữa, nhưng hai con "thỏ trắng lớn" của nàng hoàn toàn dán chặt lấy mặt đất, không có lấy nửa điểm dấu hiệu xê dịch.
Hết cách, Lục Vân Trạch đành phải vươn tay kéo nàng một cái.
Lần phát lực đầu tiên, Lục Vân Trạch còn tưởng mình đang kéo một ngọn núi, căn bản không có ý tứ lay chuyển nào.
"Có cần tôi giúp một tay không?" Ngô Hiên hỏi.
"Học trưởng ngay cả giường còn không xuống được, cứ nằm nghỉ ngơi đi."
Sau khi xốc lại tinh thần, Lục Vân Trạch một lần nữa nắm lấy bàn tay nhỏ của Giang Tuệ.
"Chuẩn bị xong chưa, sức lực của ta rất lớn, có thể hơi đau một chút đấy."
"Đã chuẩn bị xong."
Không ngờ lại vì loại chuyện này mà phải sử dụng đến Bí thuật...
Trong lòng thầm chửi thề một câu, Lục Vân Trạch lặng lẽ kích hoạt "Neo tích điểm", tích tụ sức mạnh, sau đó —— Bùng nổ!
Lực đạo vừa vặn hoàn hảo, trực tiếp tóm gọn Giang Tuệ đang bị kẹt mà lôi tuột ra ngoài.
Lục Vân Trạch cũng không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế, bước chân lùi lại không vững, cộng thêm việc cô hầu gái nhỏ va sầm vào người.
Bịch!
Gáy đập xuống mặt sàn, Lục Vân Trạch đau đến mức hít sâu một ngụm khí lạnh. Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng oán thán, tầm nhìn đã biến thành một màu đen kịt, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Mùi thơm nồng quá, Lạc Dao nói không sai, quả thực là mùi sữa tắm hương chanh.
Hơn nữa xúc cảm trên gò má này, sao lại ấm áp và mềm mại đến vậy, đừng nói là...
"Xúyt, đau quá đi, thiếu gia ngài không sao chứ?"
Giang Tuệ chống cơ thể lên, nhưng không hề đứng hẳn dậy khỏi người hắn, khuôn mặt hai người đối diện nhau, chóp mũi suýt chút nữa là chạm vào nhau.
"Thiếu gia, ngài đỏ mặt rồi kìa."
"Tránh ra."
Giang Tuệ thẳng lưng lên, nhưng vẫn ngồi trên người Lục Vân Trạch, nói chính xác hơn là ở phần eo dưới của hắn, dùng cặp đùi trắng nõn thon thả kẹp chặt lấy eo Lục Vân Trạch.
Mỗi khi xương mu của nàng phát lực, Lục Vân Trạch liền cảm thấy toàn bộ máu huyết trong cơ thể mình đều đang chuyển hướng, đồng loạt dồn về phía nửa thân dưới.
Không ổn rồi, Tiểu Lục Lục sắp ngóc đầu dậy rồi!
Lục Vân Trạch vội vã đẩy nàng ra rồi lồm cồm bò dậy, nhìn sang phía giường bệnh, Ngô Hiên không biết từ lúc nào đã biết điều mà quay mặt đi, vừa huýt sáo vừa nhìn ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.
Phủi phủi bụi bặm trên quần áo, Lục Vân Trạch chỉ tay vào Giang Tuệ đang ngồi ngoan ngoãn dưới đất, "Cô...!"
Ngay khoảnh khắc hắn sắp bùng nổ, bờ vai Giang Tuệ khẽ run lên một cái, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, dáng vẻ vô cùng đáng thương, khiến người ta thương xót.
Vốn định hung hăng răn dạy kẻ này một trận, nhưng khi nhìn thấy thứ ánh sáng lay động trong đôi mắt màu tím nhạt của nàng, cơn giận trong lòng Lục Vân Trạch lại nhanh chóng tiêu tán.
Sau vài phen đấu tranh nội tâm, Lục Vân Trạch chung quy lại vẫn không thốt ra được câu nào, chỉ đổi lại thành một tiếng thở dài nhẹ.
"Đứng lên đi."
"Ehe, tôi biết ngay là thiếu gia sẽ thương xót tôi mà."
Lật mặt còn nhanh hơn lật sách, nghĩ bằng đầu gối cũng biết ban nãy đều là diễn kịch, nhưng khi nhìn thấy nụ cười tinh nghịch của nàng, tâm trạng Lục Vân Trạch thực sự đã tốt lên.
Sau khi kéo Giang Tuệ ra ngoài, Lục Vân Trạch liền mở miệng hỏi.
"Cô vẫn luôn trốn dưới gầm giường sao?"
"Hai người quay lại nhanh quá, tôi căn bản không có thời gian để rời đi." Giang Tuệ nhún nhún vai.
"Lần sau còn dám nữa không?"
"Dám..."
"Hửm?"
"Thiếu gia nói sao thì là vậy, không dám nữa."
"Thế này còn nghe được."
Tiếp tục để Giang Tuệ ở lại đây rất dễ xảy ra chuyện, Lục Vân Trạch nhanh chóng bảo nàng về nhà trước, tránh để Lạc Dao quay lại nhìn thấy lại sinh sự.
Quay trở lại phòng bệnh, hắn lại nghe thấy Ngô Hiên cảm thán: "Tốt thật đấy."
"Tốt ở chỗ nào cơ?"
"Cô ấy trước mặt cậu sẽ không ngụy trang bản thân, cho nên tôi mới nói Giang Tuệ tốt hơn."
"Hả?"
Lục Vân Trạch sắp bật cười đến nơi rồi.
"Đó là do học trưởng anh không hiểu cô ấy thôi."
Bên dưới lớp mặt nạ của Giang Tuệ vẫn là một lớp mặt nạ khác, ngay cả bản thân Lục Vân Trạch cũng không cách nào thấu hiểu được suy nghĩ thực sự của nàng. Nếu không phải như vậy, hắn cũng sẽ không giống như hiện tại, đối với lời nói và hành động của nàng hoàn toàn không thể đoán trước.
Đợi Lạc Dao quay lại, Lục Vân Trạch mới đi cùng cô ấy rời khỏi bệnh viện. Giang Tuệ không bị cô ấy phát hiện quả thực là chuyện đáng mừng.
Trước khi đi, Ngô Hiên còn nhờ cậy Lục Vân Trạch một việc quan trọng.
Vốn dĩ Ngô Hiên đã nhận lời biểu diễn piano cho một nhà hàng, thời gian là vào tuần sau, nhưng hiện tại cậu ta vẫn phải nằm trên giường dưỡng thương, vì vậy đành nhờ Lục Vân Trạch thay thế mình.
Đã là lời thỉnh cầu của trưởng câu lạc bộ, Lục Vân Trạch đương nhiên sẽ không từ chối, sau khi rời khỏi bệnh viện, hắn liền dựa theo địa chỉ mà Ngô Hiên nói, đi xem xét tình hình nhà hàng đó một chút.
"Lại là một nhà hàng Tây, trông có vẻ cao cấp đấy."
Đi đi lại lại trước cửa một lúc, Lục Vân Trạch định bước vào quán xem thử, kết quả ngay lúc này, có một người qua đường vừa vặn đâm sầm vào hắn.
"Không sao chứ?"
Lục Vân Trạch vừa định mở miệng xin lỗi, kết quả lại có một luồng hương thơm kỳ dị xộc thẳng vào mũi Lục Vân Trạch, khiến hắn thoáng chốc rơi vào trạng thái hoảng hốt.
Lục Vân Trạch lắc lắc đầu, sau khi tầm nhìn khôi phục sự rõ ràng, liền nhìn thấy người này móc từ trong ngực ra một chiếc hộp vuông nhỏ kỳ lạ.
Dưới sự chứng kiến của Lục Vân Trạch, gã đàn ông há miệng ra, nhét chiếc hộp vuông nhỏ đó vào miệng, cứ thế nuốt chửng một cách quái dị!
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lục Vân Trạch hoàn toàn ngớ người, thầm nghĩ đây là tiết mục tạp kỹ biểu diễn xiếc gì đây?
Đợi đến khi hắn lấy lại tinh thần, gã đàn ông kia đã biến mất tăm, chỉ còn lại mình hắn đứng thẫn thờ tại chỗ.
Ghi chú
Nghĩa là: Thành ngữ chỉ sự trượng nghĩa, vì bạn bè mà không ngại hy sinh, chịu thiệt thòi (sẵn sàng bị dao đâm vào hai mạn sườn).
Câu chửi thề kinh điển của netizen TQ, biểu lộ sự kinh ngạc cực độ ("Đù má", "Vãi chưởng"). Bản raw để là "WC", nên mình edit lại cho hợp với văn phong của Việt Nam mình.
Giải thích: Nghĩa đen là "Giáp trước" của xe tăng/chiến hạm.
Nghĩa lóng: Từ lóng phổ biến trên mạng (đặc biệt trong cộng đồng Otaku/Anime) dùng để ám chỉ vòng một (bộ ngực) lớn của nhân vật nữ. Ở đây Lục Vân Trạch dùng từ này để ví von bộ ngực của Giang Tuệ quá lớn nên bị kẹt dưới gầm giường.
Cũng không biết edit thế nào nên chú thích lại cho ai chưa hiểu.
2 Bình luận