Chương 8: Uyển chuyển, lịch sự — Quan Tiểu Sơn
Thấy đến xã trưởng cũng bị kinh động.
Trưởng ban Tin tức Bành Phi vội bước lên giải thích:
“Không có gì đâu ạ, chỉ là chuyện vụ cháy tối qua. Anh Tưởng hỏi xem bọn em có lấy được tư liệu đầu tay không.”
Rõ ràng ông đang đỡ lời cho Quan Sơn: biến chuyện từ “chất vấn một người” thành “hỏi chung cả phòng”.
Nếu Lý Chi Anh không truy đến cùng, việc này sẽ được định tính theo hướng sau.
Tưởng Tư Nghiêm có thích bắt bẻ mấy cũng không dám cãi ngang xã trưởng khi mình đang đuối lý, đành nuốt lại cho qua.
Có lẽ chuyện đến đây là chìm.
Đừng thấy Bành trưởng ban nãy giờ im thin thít mà lầm; thực ra ông khéo léo hơn Tưởng Tư Nghiêm nhiều.
Tiếc là Lý Chi Anh không định chấp nhận cách “hòa cả làng” ấy.
Cô đưa mắt một vòng; dừng lại mấy giây trên Thẩm Đinh Hoa đang đứng phừng phừng, rồi trên Quan Sơn và Tưởng Tư Nghiêm vẫn còn lưu chút không khí căng như dây.
Đại khái cô đã hiểu chuyện gì xảy ra.
“Chút việc thế này, không cần phải gọi người lên hỏi riêng đâu chứ?”
Lý Chi Anh sải bước tới nhìn Tưởng Tư Nghiêm; gót giày cao gõ cộp cộp trên sàn, ánh mắt bình thản nhưng đè nặng.
Tưởng lập tức bày bộ mặt “công việc là công việc”, cười như không cười:
“Tôi tiện giáo dục vài cậu trẻ không chịu tiến bộ thôi. Làm việc không nghiêm, không vững, nói hai câu lại cãi—người như thế làm sao làm việc cho ra hồn?”
Dù lúc nãy không hiểu vì sao khí thế hụt đi một đoạn, ông không tin Quan Sơn thật sự lôi ra được bức ảnh nào ra hồn.
Nếu có ảnh hiện trường vụ án thì bọn đu trend như chó giành xương đã quăng lên từ khuya.
Giờ im ắng, nghĩa là hoặc không có ai là nhân chứng, hoặc đã bị chặn lại.
Ông tự biết rõ; nếu không như vậy, ông dựa vào đâu mà mượn cớ?
Chỉ cần điểm này chắc, ông không tin Quan Sơn có thể lật nổi bàn.
Chẳng lẽ cậu ta hóa phép ra được tư liệu?
Đã đến mức này, Quan Sơn cũng chẳng thèm vòng vo nữa. Anh đứng thẳng:
“Tôi làm việc có nghiêm túc hay không, chất lượng ra sao—Trưởng ban Bành mới là người có quyền đánh giá.
“Còn ngài… cho phép tôi nói thẳng: ngày nào ngài cũng ngồi uống trà trong phòng, máy tính chưa mở, chắc cũng chẳng thấy tôi làm thế nào đâu ạ?”
Tưởng nghe xong giận bừng mặt:
“Cậu dám mỉa tôi?!”
Quan Sơn ngạc nhiên nhìn ông một cái:
“Không, ngài hiểu lầm rồi.”
Tưởng nghĩ rằng cậu sẽ xuống nước, sắc mặt vừa dịu đi thì đã nghe Quan Sơn nói tiếp:
“Tôi chỉ nói đúng sự thật—sao lại gọi là mỉa mai?”
Anh chép miệng, cảm thán:
“Đôi khi tôi thấy ngài thật kỳ lạ: rõ ràng chẳng thấy được ở đâu, tìm cũng không ra, vậy mà vừa bí ẩn lại vừa rất có mặt.” (Không thấy được sếp Tưởng đã làm việc gì, nhưng ai cũng thấy được ông ở đây gây phiền cho mọi người )
Quan Sơn nói khéo:
“Không biết ngài có thấy mình rất giống… rắm không ạ?”
Đám phóng viên dưới các bàn rụp xuống, vai run bần bật, tiếng phì phì vang lên như làm hiệu ứng.
Thẩm Đinh Hoa bật cười thành tiếng.
Thấy Quan Sơn đổi thái độ, cô cũng hết lo.
Tiểu Sơn xưa nay có chủ kiến; đã làm là tính trước hậu quả và đường lùi.
Lúc này, cô chỉ cần ủng hộ và chờ là đủ.
“Cậu…!”
Tưởng chưa từng bị chửi thẳng mặt nơi công cộng như thế; mũi lệch vì tức, chỉ vào Quan Sơn, quay sang máchc Lý Chi Anh:
“Xã trưởng, cô xem! Thái độ gì đây?! Xúc phạm cấp trên đấy! Người như thế không nên giữ!”
Quan Sơn nhếch môi cười nhạt:
“Xúc phạm?”
“Cho dù ngài không rõ chất lượng công việc của tôi, thì từ ngày vào làm đến giờ chưa hề vắng mặt, nhiệm vụ trong ngày dù có phải thức đêm cũng xong trong ngày—những thứ này chỉ cần tra là ra ngay.
“Thế mà vào tay ngài, tôi hóa thành ‘lười chảy thây, vô năng, làm ẩu làm thả’!
“Rốt cuộc ai đang xúc phạm ai?!”
Thấy hai bên sắp đấu khẩu nữa, Bành Phi mồ hôi rịn trán; nhìn qua nhìn lại cũng cảm thấy bó tay.
Tới nước này khuyên can cũng vô ích…
Ông thở dài. Ông rất trọng Quan Sơn: trẻ, chịu làm, có nguyên tắc, thường ngày cũng biết nhịn.
Mà hôm nay không hiểu làm sao, cậu lại như bỏ cả tương lai.
Giờ chỉ còn trông vào xã trưởng!
“Cốc cốc cốc!”
Quả nhiên Lý Chi Anh lên tiếng. Cô gõ nhẹ ngón tay thon lên bàn, nghiêm:
“Im lặng. các người nghĩ đây là chỗ nào?”
Tưởng bị Quan Sơn chọc điên, đang định mắng lớn, thì bị Lý Chi Anh chặn họng; ông nghẹn suýt sặc, trợn mắt.
Không biết chọn lúc để mở miệng, sao lại đúng lúc đang tới lượt mình nói!
Tên nhóc kia nói xong cả rồi, mình còn chưa kịp phản bác.. Tưởng Tư Nghiêm đành hừ một tiếng, buông xuống ngón tay đang chỉ vào Quan Sơn.
Thật ra, nghe qua vài câu đáp qua lại, Lý Chi Anh đã nắm được ngọn nguồn sự việc.
Tưởng Tư Nghiêm là người thế nào, năng lực tới đâu—cô rõ mười mươi.
Ông ta là một công tử trung niên; có chỗ vào phó tổng biên phần lớn vì ông bố già của ông có vị thế trong giới báo chí, lại thêm tình nghĩa bậc trưởng bối, nên Lý Chi Anh mới xếp cho ông một ghế.
Hôm nay đa phần là Tưởng kiếm chuyện.
Trái lại, cô liếc Quan Sơn lâu hơn.
Một phóng viên mới chuyển chính thức chưa lâu mà gan không nhỏ… nhưng cách làm của Tưởng cũng quá đáng.
Đúng là cần một cái cớ để bớt thói ấy của ông ta.
Quan Sơn—có lẽ là một lựa chọn tốt.
Nhưng với điều kiện là cậu phải có đủ năng lực.
Lý Chi Anh nghĩ một lát, nhìn Quan Sơn:
“Cậu vừa nói có thể lấy được ảnh hiện trường vụ cháy?”
Quan Sơn gật.
Tưởng giật mình—đây là dấu hiệu muốn giữ Quan Sơn!
Nếu hôm nay cậu ta được giữ, mặt mũi ông chẳng phải mất sạch sao!
Tưởng chẳng buồn giận nữa, vội chen:
“Nó nói nhảm đấy. Báo khác còn chưa có, một thằng lính thì lấy đâu ra?”
Lý Chi Anh xếch đôi mắt đẹp, quát:
“Làm báo là phải nói bằng sự thật. Ông sao biết là cậu ấy không thể?”
Câu này na ná lời mỉa của Quan Sơn ban nãy—
nhưng lần này là cấp trên của Tưởng nói.
Ông còn biết nói gì—đành xám mặt, nuốt hận vào trong.
Lý Chi Anh quay sang Quan Sơn:
“Sắp đến Ngày tuyên truyền Phòng cháy chữa cháy, tôi định làm một chuyên trang về an toàn phòng cháy. Nếu cậu thật sự lấy được ảnh, sẽ đưa vào mục các vụ cháy gần đây, và chuyên trang do cậu cùng Bành Phi phụ trách nội dung.”
Cô nheo mắt, nhìn sắc lẹm:
“Còn nếu cậu nói bừa…”
Quan Sơn liếc Tưởng, nghiêm:
“Thì tôi sẽ tự xin nghỉ.”
“Được.”
Lý Chi Anh gật đầu:
“Làm báo phải có tính thời sự cao. Tôi chỉ cho cậu một ngày thôi.”
Việc này coi như đã quyết định xong.
Ban đầu Tưởng suýt nhảy dựng khi nghe bảo để Quan Sơn lo chuyên trang; nhưng nghĩ lại, làm sao cậu ta có thể kiếm nổi ảnh chứ!
Lần này chắc chắn hắn tự đào hố!
Haha
Nghĩ đến cảnh Quan Sơn lòi đuôi, tức tối nộp đơn từ chức, Tưởng thấy tách trà bỗng ngọt hẳn.
Ông đảo mắt quanh phòng, hừ lạnh một tiếng, rồi về phòng tiếp tục uống trà.
“Cái trần nhà này.. phải gọi người đến sửa mới được…”
0 Bình luận