Web Novel

Chương 7: Chất vấn

Chương 7: Chất vấn

Chương 7: Chất vấn

“Hàng Thành Buổi Tối” là một tòa soạn địa phương danh tiếng không mấy lớn.

Mấy năm gần đây báo in sa sút; trừ vài tờ nổi tiếng, đa số chẳng mấy ai biết. Văn phòng tòa soạn cũng không rộng, phòng ban không rườm rà.

Ngoài Ban Tin tức nơi những phóng viên bình thường như Quan Sơn trực thuộc, còn có Ban Biên tập, Phòng Dàn trang, Kho lưu báo, Văn phòng Tổng biên, vài phòng riêng của lãnh đạo, và một kí túc tạm ít khi dùng.

Quan Sơn bước ra khỏi thang máy giữa tòa nhà, rẽ phải qua quầy lễ tân.

Đi ngang nhà vệ sinh, bên tay trái chính là phòng làm việc lớn của Ban Tin tức.

Vừa tới cửa, anh đã nghe giọng oang oang của Phó tổng biên tập Tưởng Tư Nghiêm:

“Các cậu nói xem, hiện trường cháy cách tòa soạn chưa đến trăm mét, mà nguồn tư liệu của chúng ta lại là từ đường dây nóng của dân sự với báo khác. Không có lấy một mẩu tư liệu đầu tay, toàn ăn thừa của người ta, mất mặt hay không? Hả?”

Nghe thì kêu là “Phó tổng biên”, nhưng Hàng Thành Buổi Tối có ba phó tổng biên, Tưởng Tư Nghiêm chỉ là một trong số đó.

Ngoài ra còn có Tổng biên kiêm Xã trưởng, vậy là đủ ban lãnh đạo.

Bình thường, ba phó tổng thay phiên ngồi trực ở văn phòng, mỗi tuần một người.

Tuần này đến lượt Tưởng Tư Nghiêm.

Tuy Quan Sơn mới vào tòa soạn nửa năm, anh cũng đã nắm sơ sơ tính khí của ba vị phó tổng.

Nói chung, hai người kia ít khi can thiệp việc vặt, chỉ gặp chuyện lớn mới ra “cằn nhằn” đôi câu.

Chỉ riêng Tưởng Tư Nghiêm là mê thích hai chuyện nhất: diễn thuyết mắng mỏ và lôi người ra làm gương.

“Diễn thuyết thì đang làm rồi… phần còn lại chắc là kiếm người làm gương.”

Quan Sơn thầm thấy điềm gở, đành chịu trận đẩy cửa bước vào.

“Kẽo kẹt—”

Tiếng khung kim loại của cửa kính mờ cọ vào nhau lập tức hút toàn bộ ánh mắt trong phòng.

Quan Sơn vừa đẩy cửa vào đã thành tiêu điểm.

Hơn mười đôi mắt, trong một khoảnh khắc lặng ngắt, đồng loạt—công khai lẫn giấu giếm—quét về phía anh; áp lực chẳng kém gì tên núi thịt đầu bếp nghiến tới.

Thẩm Đinh Hoa cũng ở đó.

Cô co mình ở bàn góc, ôm đầu lén nghiêng người nhìn sang, trong mắt vương một tia lo lắng.

Quan Sơn mỉm cười trấn an cô, rồi mặt dày giả lả quay sang chào Tưởng Tư Nghiêm: “Chào sếp Tưởng.”

— Cách gọi “sếp Tưởng” là Quan Sơn học theo mấy đàn anh phóng viên; nghe nói đích thân Tưởng Tư Nghiêm rất thích người khác gọi như vậy.

Tưởng Tư Nghiêm khoảng ngoài bốn mươi, com lê cà vạt, trông trí thức: kính gọng vàng, tóc rẽ ngôi bóng mượt nửa đen nửa bạc, chải chuốt một sợi cũng không lệch.

Lúc ông trừng mắt thẳng vào người ta, có cái cảm giác giống hệt hồi cấp ba làm bậy bị giám thị tóm.

Quan Sơn lại quay sang chào Trưởng ban Tin tức Bành Phi đang đứng phía bên kia.

Bành Phi là trung niên đẫy đà, mặt mũi hiền lành. Lúc này ông nháy mắt ra hiệu: “Không ổn đâu”.

Không khí đến kẻ mù cũng biết là xấu… Quan Sơn cạn lời, quay về chỗ ngồi, thầm cầu mong lờ đi được thì tốt.

Đáng tiếc, đời không như mơ.

“Đứng lại.”

Tưởng Tư Nghiêm trầm giọng, gõ bàn trước mặt: “Quan Sơn, tôi xem bảng chấm công hôm qua—cậu là người cuối cùng rời đi, đúng chứ?”

Quả nhiên… giờ thì bắt đầu!

Quan Sơn thầm lườm trong bụng; vì quá mất ngủ, anh hơi bực.

Anh khẽ thở dài, ngoài mặt vẫn gật: “Dạ là tôi. Hôm qua tôi sửa xong hai trang bản thảo điện tử mới về. Sếp Tưởng có vấn đề gì ạ?”

Mặt Tưởng Tư Nghiêm sầm xuống: “Có vấn đề gì? Cậu biết chuyện cháy ở quán SX tối qua chứ?”

Quan Sơn đương nhiên gật đầu.

Chưa đợi anh nói, Tưởng tiếp lời: “Theo thông báo cảnh sát, thời điểm cháy là khoảng 1 giờ. 12:30 cậu mới rời tòa soạn, tôi nhớ đường cậu về lại đi ngang chỗ đó. Kết quả là không cung cấp nổi một manh mối. Tư chất phóng viên của cậu để đâu?”

Lời này vô lý thật—thuần trút giận.

Quan Sơn đúng là đâm đầu vào họng súng cho ổng mượn cớ làm oai!

Bình thường, giờ này Quan Sơn hẳn sẽ hạ mình “dạ vâng” cho qua.

Nhưng hôm nay khác.

Những giây phút sinh tử hồi đêm—sợ hãi, phẫn nộ, căng thẳng—vẫn còn ám trong đầu Quan Sơn.

Dẫu chỉ là mô phỏng, nhưng thật như đời; chẳng ai bình thản ngay sau đó được.

Huống gì anh gần như thức trắng, sáng sớm lại vác mặt tới cơ quan.

Giờ lại bị chất vấn vô cớ.

Cảm xúc trong lòng Quan Sơn dâng lên, nhưng anh vẫn nín:

“Sếp Tưởng, mình phải nói cho đúng sự thật chứ ạ? 12:30 tới 1:00 còn nửa tiếng. Quán SX cách tòa soạn năm trăm mét; dẫu tôi có đi bộ chậm đến đâu, nửa tiếng thì cũng chẳng còn thấy quán nữa. Cung cấp cái gì bây giờ ạ?”

Tưởng Tư Nghiêm không ngờ tay “lính mới nửa năm” lại cãi; nhưng ông đang bó tay trước mấy tay già đời “ba gậy không thốt tiếng”(mấy tên nhân viên cũ dù mắng cũng không nói gì), nên chưa có chỗ ra oai.

Thằng nhóc này—tự dâng làm vật tế!

Ông cười lạnh trong bụng: “Ồ? Không thấy quán, ít ra cũng thấy khói chứ? Không thấy khói, thì nghe tiếng còi chứ?”

“Gặp chuyện mà chẳng buồn để ý, tôi thấy cậu hoặc là không có chút tố chất nghề nào, hoặc là lười chảy thây!”

Ông chỉ thẳng vào Quan Sơn: “Tôi thấy loại người như cậu, nghiệp vụ kém thì thôi đi, lại còn thiếu nhiệt tình, không mang lại được bất cứ lợi ích nào cho tòa soạn—giữ cậu lại để làm gì?”

Gây chuyện vô cớ! Đổi trắng thay đen!

Quan Sơn còn nhịn được, Thẩm Đinh Hoa thì không. Cô phắt dậy:

“Phó tổng biên Tưởng, tối qua Quan Sơn ở lại muộn là vì bản điện tử. Hoàn thành hết bản thảo mới ra về. Người cuối cùng còn nán lại để làm cho xong, trong mắt ông lại thành kém nghiệp vụ, thiếu tích cực ư?”

Cô nhấn từng tiếng: “Ông định phủ nhận luôn ý nghĩa nỗ lực của nhân viên sao?”

Tưởng Tư Nghiêm lấp lửng: “Làm xong ..không có nghĩa là làm tốt—Hay là lát nữa cô gửi file cho tôi, để tôi xem cô ‘làm tốt’ đến mức nào?”

Ông quay sang, tư thế bề trên, ung dung nhìn Quan Sơn—

Rõ là ông mới là cấp trên; bài viết tốt hay dở chẳng phải ông nói là xong?

Căng rồi—nắm đấm cứng rồi! (tức giận tới mức muốn đấm người)

Quan Sơn tức đến buồn cười, thở dài một hơi, bước tới đứng trước mặt Tưởng, nhìn thẳng:

“Không cần đâu, sếp Tưởng. Nếu trong mắt sếp ‘năng lực phóng viên’ chỉ nằm ở vài tấm ảnh, vậy… nếu tôi lấy được thì sao?”

Anh ghim mắt vào ông: “Nếu tôi mang được ảnh hiện trường vụ cháy, sếp nói thế nào?”

“Lời tôi nói thế nào phải theo cậu à?!”

Dù cậu có mang được hay không, hôm nay hoặc cúi đầu, hoặc bị tôi đuổi!

Phản xạ đầu tiên của Tưởng là gạt phắt, vì ông đến để lập uy, không phải để xin ảnh.

Nhưng ngay khi mở miệng, ông bỗng thấy có vật gì chạm vào lưng mình.

“Á!”

Tưởng Tư Nghiêm thốt lên bản năng, hoảng hồn.

Vì ông đang tựa vào bàn làm việc—sau lưng… tuyệt đối không có ai!

Ông giật phắt lại, trước mặt chỉ là cái bàn.

Nhưng cảm giác ở lưng rõ ràng—lạnh buốt, thậm chí như còn dính nước…

Ông liều đưa tay sờ lưng.

Quả là ướt!

Chẳng lẽ… không không, chắc là trần nhà bị dột!

Mi mắt Tưởng giật giật, tay hơi run. Người khác không biết, chỉ ngơ ngác nhìn ông như bị co giật.

Bành Phi bên cạnh ngập ngừng: “Anh… sao thế? Hay là…”

Tưởng hoàn hồn; dù chưa hết vía, vẫn phải giữ oai. Ông đập bàn, trừng Quan Sơn:

“Nói gì mà nói… Lấy được thì… thì coi như cậu có bản lĩnh!”

Đám phóng viên dỏng tai từ nãy tới giờ há hốc—‘Tưởng cãi cố’ hôm nay lại đổi tính à?

Vừa rồi còn như muốn chơi chết người ta, sao giờ lại “coi như cậu có bản lĩnh”?

“Cốc cốc.”

Bất chợt, ngoài cửa vang tiếng gõ nhẹ.

“Ồn ào gì thế?”

Một giọng nữ mềm mại mà oai nghi cất lên.

Mọi người đồng loạt nhìn ra: một người phụ nữ mặc váy ôm màu be đứng bên cửa.

Tóc dài đen của cô búi gọn sau đầu; gương mặt thanh tú, trang nhã toát lên vẻ cổ điển bừng sáng trong nắng sớm; đôi chân thon dưới vạt váy cân đối duyên dáng.

Bành Phi vội vã bước tới: “Chào Xã trưởng.”

Người đến chính là Tổng biên kiêm Xã trưởng của Hàng Thành Buổi Tối—Lý Chi Anh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!