Toàn truyện

Chương 2: Tôi lờ mờ biết rằng

Chương 2: Tôi lờ mờ biết rằng

Chừng một tháng nay, đầu óc Kozue rối tung cả lên.

Cô không biết nên trưng ra bộ mặt thế nào.

Không biết nên nhìn vào đâu.

Cũng chẳng biết phải cư xử ra sao cho phải.

Đôi mắt cô trở nên trống rỗng, còn trong bụng thì như có lửa đốt. Nhưng đó không phải là sôi máu vì căm ghét. Nó không đơn thuần là lòng căm ghét, mà là một mớ hỗn độn lổn nhổn đủ loại tạp chất. Kozue cảm thấy trong ruột gan mình tích tụ đủ loại độc tố, chúng đang bị một ngọn đèn cồn đun nóng, cứ thế sôi lên sùng sục.

Tuy nhiên, cô tuyệt đối không được để lộ điều đó ra mặt.

Cô phải tỏ ra bình thường. Nhưng khổ nỗi Kozue đã quên khuấy mất khuôn mặt bình thường trông như thế nào rồi.

Phải rồi, kính râm, mình sẽ đeo kính râm. Để vừa nhìn thấy mặt đối phương mà lại không cho họ thấy mắt mình. Đúng rồi. Mình sẽ đeo kính râm để nhìn bọn họ!

Kozue nghĩ vậy.

Cô khum hai bàn tay làm thành cái gọng kính, đưa lên trước mắt, cứ thế quay mặt sang trái rồi sang phải, nhe răng cười ni-ka một cái như thể đang chào hỏi hàng xóm.

Kozue giữ nguyên tư thế đó, ghé sát vào chiếc gương tay trên bàn và chăm chú ngắm nghía bản mặt mình. Khi ở trong phòng một mình, Kozue làm đủ trò con bò. Đó là thói quen từ nhỏ, dù đã hai mươi tám cái xuân xanh vẫn không đổi khác. Cô lẩm bẩm một mình, bắt chước giọng điệu người khác, hoặc thầm rủa xả ai đó:

「Đồ ngốc!」

Thỉnh thoảng cô lại làm những động tác vô nghĩa, như chém tay vào không khí và phát ra âm thanh:

Shaa!

Trông cứ như thể cô vừa chém ai đó một nhát chí mạng.

Làm vậy xong, trong lòng cô lại thấy sảng khoái và nhẹ nhõm hẳn. Không ai trong gia đình biết về thói quen này.

Khi đọc sách mà thấy muốn khóc, cô lại tò mò:

Lúc này mình đang khóc với bộ mặt thế nào ta?

Rồi lại soi gương.

Cô cứ chăm chú nhìn những giọt nước mắt trào ra như thế. Một lúc sau, cô quên béng luôn tình tiết trong tiểu thuyết mà chỉ cảm thấy bản thân đang khóc sao mà đáng thương quá, thế là lại khóc tợn hơn.

Kể cả khi nghe băng cassette, cũng có lúc cô tự nhiên bật khóc ngon lành. Kozue dựa lưng vào tủ sách, co gối lên, vừa lau nước mắt vừa cúi xuống nhìn bụng mình:

Tư thế này trông có đẹp không nhỉ? Bụng có bị phòi mỡ ra không?

Vừa khóc cô vừa hóp bụng lại, một tay véo lấy lớp mỡ bụng và nghĩ:

Giá mà không có cái cục này thì...

Hai mươi tám tuổi đầu mà cô vẫn làm những việc y hệt hồi cấp hai.

Khi một mình thì cô làm đủ trò, nhưng trước mặt gia đình (nói là gia đình chứ bố đã mất ba năm trước, chỉ còn mẹ và em gái, một hộ toàn nữ) và người ngoài, cô lại trưng ra bộ mặt tỉnh bơ. Cô cố gắng gồng mình tỏ ra là một người đàn bà sành sỏi, lõi đời cho hợp với lứa tuổi. Và cô cứ ngỡ mình có thể sống qua ngày một cách êm thấm như vậy.

Thế nhưng một tháng trước, trong bữa ăn, cô em gái Ao bất ngờ tuyên bố:

「Em sẽ kết hôn đó, chị hai.」

Nói một cách to tát thì cuộc đời Kozue đã bị chấn động dữ dội, long trời lở đất.

Ao hai mươi sáu tuổi, là nhà thiết kế thời trang nữ cao cấp tại một trung tâm thương mại ở Osaka. Nó từng hùng hồn tuyên bố hoài bão: Emcóc thèm lấy chồng đâu, rồi em sẽ mở cửa hàng, sau này sẽ có một tiệm tên là "Haute Couture Ao".

Điểm đó khác hẳn Kozue. Kozue học một trường cao đẳng vô thưởng vô phạt, ra trường không có chỗ dung thân nên phải nhờ người quen của bố xin vào làm nhân viên hành chính cho một đại lý bán buôn bút máy. Cũng chẳng thể gọi là nữ nhân viên văn phòng (OL) thực thụ. Đó là một cửa tiệm nhỏ kiểu gia đình, tuy thoải mái nhưng lương lậu thấp tè. Cũng có nhân viên nam trẻ tuổi, nhưng ban ngày họ đều tủa đi các trung tâm thương mại chào hàng hết cả. Nhiều khi trong tiệm chỉ còn lại ba mạng: ông trưởng phòng kế toán già khú, gã quản lý và cô. Ở một cái xó như thế mà thấm thoắt đã bảy, tám năm trôi qua. Và Kozue cứ mơ hồ nghĩ:

Lúc nào đó mình muốn kết hôn ghê.

Rồi tuổi tác cứ thế chồng chất lên nhau. Cô tự nhủ:

Mình đúng là bà cô già đầu mà tâm hồn trẻ ranh.

Và cho rằng bản thân tự hiểu rõ mình lắm.

Chỉ muốn kết hôn thôi chứ chẳng có động thái gì ra hồn để thực hiện nó. Chắc bố mẹ cũng lo lắng, nhưng khi bố mất rồi, mẹ cũng đi làm thêm, nên ngày tháng cứ trôi tuột đi lúc nào không hay. Dù vậy, Kozue vẫn mơ hồ tin rằng:

Một ngày nào đó chắc chắn mình sẽ kết hôn.

Không phải do mẹ dạy dỗ nghiêm khắc gì, nhưng cô coi "kết hôn" là dấu mốc lớn của đời người, coi đó là lẽ đương nhiên, nên đến giờ vẫn chưa có kinh nghiệm yêu đương gì sất. Cảm giác như bộ phim cuộc đời Kozue sẽ chỉ thực sự công chiếu bắt đầu từ tập "Kết hôn", nên cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chôn chân ở công ty nhỏ hiện tại đến những bảy, tám năm.

Dẫu vậy, Kozue không thực sự cảm thấy mình đã độc thân lâu đến thế.

Cô cứ ngỡ mình mới ra trường được hai, ba năm thôi. Chỉ có điều, mấy cậu trai trẻ trong tiệm thay đổi liên tục, và cô cảm thấy họ ngày càng trẻ đi. Rồi những bộ phim hay bài hát cô tưởng như mới đây thôi, lại bị họ bảo:

「Cổ lổ sĩ rồi bà ơi. Cái đó mốt từ đời tám hoánh bốn, năm năm trước rồi.」

Những lúc bị nói thế, cô lại nghĩ:

Hừm. Mình cũng có tuổi rồi ha.

Hai mươi tám rồi sao.

Kozue trầm ngâm suy nghĩ. Nhưng dù có cố tỏ ra nghiêm trọng, dường như đâu đó trong đầu cô vẫn có chỗ bị tuột dây, nên giống như quả bóng cao su dìm xuống nước, tâm trí Kozue lại bồng bềnh nổi lên.

Niềm vui của cô là xem "Bộ sưu tập váy cưới" trên tạp chí thời trang, rồi một mình mơ mộng:

「Tui thích cái cổ áo bèo nhún này, tay áo thì kiểu bên này cơ.」

Cứ nghĩ mãi rằng làm ở cái chỗ toàn ông già như thế thì cơ hội gặp trai trẻ bằng không, phải làm gì đó thôi, không ổn rồi, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là chuyện không tưởng. Sáng ra, Kozue lại chăm chỉ đi làm với cảm giác như đó là định mệnh không thể tránh khỏi. Công ty nằm ở Shinsaibashi khu Minami, nên chỉ cần xung quanh nhộn nhịp là Kozue đã thấy vui rồi. Thấy trai đẹp là cô tự động bị cuốn vào những mộng tưởng kết hôn, nhanh chóng vẽ ra đủ loại liên tưởng, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ nghĩ đến chuyện bắt chuyện với họ.

Họ hàng thì người đổi thế hệ, người xa cách, nên dù trong nhà có hai "bà cô tồn kho" cũng chẳng ai can thiệp, cũng chẳng có ai mang mối lái đến.

Mẹ thì bây giờ có vẻ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện cưới xin của Kozue. Tiền hưu trí của bố đã tiêu mất một nửa vào việc sửa nhà, nên mẹ dường như đặt sự ổn định của tuổi già lên hàng đầu:

「Mai mốt cho người ta thuê tầng hai, cộng với tiền lương hưu thì chắc đủ cho một mình mẹ ăn tiêu nhỉ.」

Trong suy tính của mẹ, có vẻ như việc Kozue và Ao kết hôn rồi yên bề gia thất là chuyện đương nhiên, bà lạc quan cho rằng:

Sớm muộn gì cũng thế thôi.

Ở điểm này, có lẽ Kozue quả thực giống mẹ như đúc.

Có lẽ do tuổi đời tinh thần còn non nớt nên Kozue trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều, đó là ưu điểm duy nhất. Nhưng có vẻ vì thế mà thiếu đi sự quyến rũ đàn bà, nên chẳng có người đàn ông nào bén mảng lại gần.

Trán dô, má phính, da trắng. Mũi và môi đều nhỏ, mắt xếch xuống và híp tịt. Cổ trắng nhưng to, tay đến giờ vẫn còn lúm đồng tiền. Chỗ nào cũng núng nính, chỉ có ông già kế toán khen là "người đẹp, cô là người đẹp", nhưng Kozue tự thấy mình giống hệt cái mặt nạ Otafuku má phính. Tuy nhiên nhìn quen rồi thì cô cũng không thấy ghét điểm nào. Cô tự hào và ưng ý với làn da mịn màng, nhưng nếu được đòi hỏi thêm thì cô muốn mắt có thần hơn, phải chi là mắt hai mí thì tốt. Cô soi gương tay, cố trợn mắt tạo mí giả một lúc. Cô nghĩ đi phẫu thuật thẩm mỹ là được ngay, nhưng thực tế lại không có sự quyết đoán để đi.

Cô cũng chẳng lấy làm tiếc vì sự thiếu dũng khí hay quyết đoán đó, chỉ mơ mộng rằng:

Nếu làm thành công thì mình sẽ đẹp hơn nhiều...

Cô tự nhủ: Toàn mơ mộng hão huyền, chán thật, nhưng cả chuyện thẩm mỹ lẫn kết hôn đều mờ mịt tan biến vào trong giấc mơ như nhau.

Dẫu vậy, mong muốn được hiến dâng cho ai đó, được sống một cuộc đời tràn ngập tình yêu cứ mạnh lên theo từng năm.

Thà cứ như Ao, quyết định ngay từ đầu là:

「Tui không kết hôn đâu, công việc là trên hết.」

Thì có khi lại tốt hơn, nhưng Kozue không có sở thích hay mục tiêu gì đặc biệt, chỉ có mỗi ý muốn kết hôn, nên đành chịu chết.

Ao thì sau khi tốt nghiệp cấp ba đã đi học trường chuyên môn may mặc, lại còn lên Tokyo tu nghiệp. Hai năm sau trở về, nó đã lột xác trở nên sành điệu và xinh đẹp hơn hẳn. Nó vào làm ở bộ phận may đo cao cấp (Haute Couture) của trung tâm thương mại Osaka và đang mài giũa tay nghề. Vì nó từng tuyên bố sẽ không kết hôn nên Kozue cứ đinh ninh là thật, thế mà đùng một cái, nó lật ngược tín điều bấy lâu nay và bảo sẽ cưới.

Mẹ đang tắm nên không có mặt ở đó.

「Em nói với mẹ chưa?」

「Rồi. Mẹ bảo ừ, chắc cũng được.」

Ao có làn da ngăm đen căng bóng, do tính chất công việc nên rất chú ý giữ dáng, cơ thể không chút mỡ thừa. Tóc cắt ngắn kiểu bob, đôi mắt sáng ngời.

「Hai chị em mình cứ mãi là hai bà cô tồn kho thì cũng kỳ, nhân dịp này có một người yên bề gia thất chẳng phải tốt hơn sao?」

「Ừ ha. Thế, người đó thế nào?」

「Nhân viên văn phòng bình thường thôi. Bạn của bạn. Bạn leo núi.」

Nhắc mới nhớ, Ao có sở thích leo núi, ngày nghỉ thường hay đi, còn Kozue thì ghét đi bộ nên bảo:

「Siêng đi dữ ha...」

Và chẳng bao giờ nghĩ sẽ làm việc tương tự. Kozue thích nấu ăn nên thường làm cơm hộp cho Ao. Khi Ao bảo: "Sáng mai em đi chuyến tàu sớm nhất", thì Kozue đáp:

「Được rồi.」

Và dậy từ bốn giờ sáng, lăng xăng chuẩn bị cơm hộp. Việc đó chẳng vất vả chút nào, bởi sở thích của cô có thể nói chính là "sự tận tụy", cô thích được làm điều gì đó cho ai đó. Từ khi mẹ đi làm, Kozue làm việc nhà nhiều hơn. Cô thử nghiệm nhiều món ăn, lôi những bộ đĩa, bát nhỏ đã gom góp từ hội bán hàng trả góp hàng tháng – định bụng để dành khi đi lấy chồng – ra dùng.

Mai mốt mình sẽ dùng mấy cái này ở nhà chồng.

Vừa nghĩ thế, cô vừa nấu nướng bày biện với tâm thế như đang tổng duyệt trước vậy.

Vì có thói quen dạo chơi trong những giấc mơ như thế, nên có lẽ Kozue không bị nung nấu bởi cảm giác cấp thiết thực tế kiểu như nhất định phải kết hôn, nếu không kết hôn được thì chết mất.

Lúc đó cũng vậy, Ao về muộn và bảo đã uống chút đỉnh, Kozue định làm món cơm chan trà, nhưng chợt nảy ra ý tưởng, cô hâm nóng cơm trong lò vi sóng, xới nhẹ tay vào bát, rắc chút muối rồi rắc lên trên một thìa lá trà Tencha – loại trà dùng để nghiền thành matcha. Cô làm món cơm trộn lá trà non. Kèm thêm chút dưa chuột muối xổi.

Rắc loại trà Tencha thượng hạng vùng Uji vào mùa trà mới lên ăn rất ngon, vị khác hẳn cơm tía tô hay cơm rong biển. Khi cô rót thêm tách trà rang thơm phức, Ao vui vẻ nói:

「Ngon thiệt đó, cơm chị hai nấu lúc nào cũng ngon. Ưm, không phải nịnh đâu nha.」

Chỉ cần thế thôi là Kozue thấy mãn nguyện. Phấn trang điểm ăn vào da, diện giày mới vào ngày nắng đẹp, hay được khen món cơm lá trà, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Kozue cảm thấy cuộc đời mình trọn vẹn.

「Em không biết nấu ăn như chị hai nên hơi lo.」

「Em đi làm thì thôi cũng được, việc nhà để chị làm cho.」

Kozue vừa buột miệng nói thế thì Ao buông một câu: 「Em sẽ kết hôn đó, chị hai.」

「Hả. Mà chị chẳng biết tí gì luôn.」

Dù không phải chuyện của mình nhưng nghe đến kết hôn là tim Kozue đập thình thịch. Cô không thể tin được chuyện đó lại thực sự xảy ra ngay bên cạnh mình.

「Ừm. Em cũng phân vân mãi. Nghĩ là đi trước chị hai thì cũng ngại. Nhưng người ta bảo cưới xong cứ tiếp tục đi làm cũng được.」

「Ai bảo?」

「Người đó.」

"Người đó" có vẻ là chồng sắp cưới của Ao, nhưng con bé không dùng kính ngữ. Cách gọi "người đó" nghe có vẻ xuề xòa tùy tiện nhưng lại ẩn chứa sự thân mật đáng kể. Kozue cảm thấy như bị từ "người đó" đâm một nhát chí mạng nên im bặt.

Không hẳn là ghen tị, tủi thân hay đố kỵ, mà là cái chuyện kết hôn cô vẫn hằng mơ tưởng bỗng ập đến ngay bên cạnh như sét đánh giữa trời quang, lại rơi vào đúng cô em gái nên cô bị sốc.

「Giận hả?」

Ao vừa nói vừa ôm lấy đầu gối trong chiếc quần cotton. Kozue đáp:

「Sao phải giận? Tốt quá rồi còn gì.」

「Để em dẫn người đó về ra mắt. Tính tình cũng được lắm.」

Kozue muốn hỏi cặn kẽ xem làm sao nó tìm được người "tính tình được lắm" đó. Kozue và Ao khá thân thiết, nhưng từ khi Ao ở Tokyo về, hai chị em không còn dính lấy nhau như xưa, Ao trở nên chững chạc hơn, ra dáng chị cả hơn. Giống như Kozue che giấu khao khát kết hôn, Ao cũng không còn kể lể chi tiết về đời tư nữa. Có lẽ nhờ giữ khoảng cách mà hai chị em gái đã lớn tuổi có thể sống chung mà không to tiếng. Hơn nữa, Ao có vẻ thầm cười khổ bà chị "Yumeko hay mơ mộng" của mình. Kozue cũng nhận ra điều đó.

Kozue vô thức dựa dẫm vào em gái.

Ao hai mươi sáu tuổi nhưng sành đời hơn Kozue nhiều.

Điều duy nhất Kozue kiên quyết giữ ý kiến là vấn đề gu thẩm mỹ. Kozue thích bèo nhún và váy xòe, Ao dùng con mắt nhà nghề định phê bình, nhưng riêng chuyện này Kozue không nghe lời chuyên gia.

「Không, vầy là đẹp.」

Kozue khăng khăng như vậy, rồi diện áo blouse bồng bềnh với váy xếp ly đi ra ngoài. Trái ngược với Ao chỉ sở hữu vài bộ đồ chất vải xịn, đường may đẹp, Kozue muốn có thật nhiều những món đồ lãng mạn xinh xắn dù là hàng rẻ tiền. Thế là hễ thấy cái gì bắt mắt là cô mua ngay, dù hơi chật cũng cố ních vào. Nếu chật quá thì tháo ra may lại, nhưng tuyệt nhiên không hỏi ý kiến Ao.

Ao, người chuyên làm những bộ đồ năm, sáu trăm nghìn yên, rẻ cũng phải ba trăm nghìn, có lần lỡ miệng cười bộ váy của Kozue:

「Vải vóc kiểu gì mà mỏng lét thế này.」

Nó không có ý xấu, chỉ là bội thực trước thiết kế quá sến súa, và hơi sốc khi biết trên đời cũng có người mua thứ này. Có vẻ nó tò mò thuần túy thôi, nhưng Kozue lại thấy tổn thương.

「Được mà, được mà, vầy là được rồi.」

Kozue gân cổ lên cãi, từ đó cô quyết không để ai xen vào gu thẩm mỹ của mình. Kozue cảm thấy như bị cười nhạo, nhưng có lẽ đó là do cô có chút mặc cảm tự ti trước cô em gái sống có mục tiêu và đang từng bước thực hiện nó.

Dưới mắt dân chuyên nghiệp thì có thể kỳ cục, nhưng tui thấy vầy là được.

Kozue cố chấp nghĩ vậy, rồi xù lông lên:

Chị em đâu nhất thiết cái gì cũng phải giống nhau.

Đó có lẽ là cách cô vô thức bảo vệ lòng tự trọng dễ bị tổn thương của mình. Sự khôn khéo của Ao nằm ở chỗ nó thừa nhận:

「Cũng phải, chị hai hợp với kiểu đó. Kiểu "cưa sừng làm nghé" lại hợp với chị nhất. Mỗi người một vẻ ha.」

Nó không áp đặt quan điểm của mình bằng mọi giá. Kozue cảm thấy như đang được em gái dỗ dành, nhưng tâm trạng lại tốt lên trông thấy. Được khen nấu ăn, được khen quần áo, cô thỏa mãn với sự dễ chịu của gia đình toàn nữ này mà để ngày tháng trôi qua. Căn nhà hiện tại vốn là nhà ở do thành phố xây dựng ngay sau chiến tranh, dạng như lán trại. Hồi bố mẹ mới cưới về đây, thành phố bán rẻ lại, nên những người sống ở khu này may mắn có được cả nhà lẫn đất. Gần Osaka nên tiện lợi, tuy chật hẹp nhưng đến những năm Chiêu Hòa 30 nhà nào cũng xây lại, rồi cải tạo lên hai tầng. Nhà Kozue cũng cải tạo lần thứ ba, vừa lên hai tầng xong thì bố mất.

Tầng hai có hai phòng bốn chiếu rưỡi, hai chị em mỗi người một phòng.

Chỉ cần nghĩ một ngày nào đó mình sẽ "kết hôn" và rời khỏi đây là Kozue có thể yên tâm rúc trong căn phòng bốn chiếu rưỡi ấm áp đó. Cô sống bao năm qua trong trạng thái chỉ cần ăn bánh vẽ là no bụng. Giữa phòng Ao và Kozue có cửa lùa, mùa hè nóng thì mở toang ra, có lúc cảm giác như hai chị em nằm chung gối. Kozue thích cuộc sống bình yên ấm cúng đó, nhưng Ao thì sao nhỉ, có lần nó vừa cười vừa nói một câu đầy sức nặng:

「Nè chị hai, đừng có tự tiện mở chỗ này nha.」

Kozue dùng chung bàn trang điểm với mẹ ở tầng dưới, còn Ao mang bàn phấn từng dùng ở Tokyo về đặt cạnh cửa sổ. Chuyện là Kozue đã mở ngăn kéo của cái bàn đó.

「Xin lỗi, chị định mượn miếng băng vệ sinh.」

Kozue thấy Ao cất ở đó nên vô tư mở ra, nhưng Ao gắt:

「Băng thì ở bồn rửa mặt dưới nhà thiếu gì.」

Hễ bị Ao tỏ thái độ khó chịu là Kozue chùn ngay. Cô không dám bật lại: Làm gì ghê vậy! Cô cứ băn khoăn mãi, nghĩ mình đã làm hỏng chuyện. Kozue biết thừa Ao chững chạc hơn mình, nên thấy nó giận thế kia chắc là mình đã làm điều gì sai trái lắm, rồi tự trách bản thân.

Dù vậy, một mặt Kozue lại nghĩ:

Mở có tí làm gì mà cáu kỉnh thế.

Chắc giấu nhật ký hả, dù có thì mình cũng đâu định xem. Nghĩ thế nên hôm nào Ao vắng nhà, cô lại lén mở ngăn kéo ra. Khăn tay và khăn quàng cổ được xếp gọn gàng, sâu bên trong là hộp băng vệ sinh, dưới đó nữa là một hộp mỏng cô chưa thấy bao giờ. Kozue nhìn chăm chú, nhón thử thứ bên trong ra thì thấy đó là một cái vật bằng cao su mỏng tang.

Nghe đồn đại bao lâu nay, thì ra là cái này đây hả.

Kozue nhìn chằm chằm với bản tính tò mò vốn có, vô cùng cảm thán vì nó nhỏ và mỏng hơn cô tưởng tượng.

Trẻ con bây giờ có khi cấp hai đã cầm hoặc nhìn thấy rồi cũng nên, Kozue nghĩ vậy, rồi cảm thấy mình vừa nhìn thấy một thứ kinh thiên động địa, vội vàng cất vào chỗ cũ. Dù đã đọc trên tuần san hay tạp chí nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy tận mắt, cũng là lần đầu tiên biết người thân cận mình sở hữu nó, nên Kozue phấn khích chạy về phòng mình, chém tay vào không khí và miệng hô:

Shaa!

「Ái chà, hết cả hùn...」

Cô nói thế, rồi cầm gương tay lên soi xem bộ mặt lúc giật mình trông thế nào. Hồi nhỏ lưỡi chưa dẻo, Kozue không nói được "Hết cả hồn" mà toàn nói "Hết cả hùn" (Bikkurita). Bố rất cưng Kozue nên hay bắt chước, thành ra trong nhà hễ ai vui là lại có thói quen nói:

「Hết cả hùn.」

Lâu lắm rồi thói quen đó mới trở lại trên môi Kozue.

Ao có cơ hội dùng thứ đó sao, nếu vậy thì nó đúng là người lớn hơn hẳn Kozue rồi. Dù nhồi nhét đủ thứ kiến thức nhưng Kozue không có thực tiễn đi kèm, nên mọi thứ cứ mờ mịt như bị sương mù che phủ. Cô cũng có thể tưởng tượng ra sức nóng của những chuyện bí mật đó, nhưng tóm lại đó là thứ không thể nói ra miệng. Đối với Kozue, xung quanh cô bao phủ bởi màn sương dày đặc, cô đang sống u mê qua ngày như kẻ mộng du.

Việc cô thỉnh thoảng làm động tác chém dao và hô Shaa! trong miệng có lẽ là hành động vô thức nhằm xua tan màn sương mù dày đặc đó.

Khi được Ao thú nhận "Em sẽ kết hôn", hình ảnh thứ trong ngăn kéo chợt hiện lên, Kozue nghĩ: Quả nhiên người dám nói kết hôn nó phải khác, cứ như chuyện nhà ai.

Có lẽ phản ứng của Kozue hơi chậm chạp.

Việc Ao kết hôn, hay thậm chí bản thân việc kết hôn là gì, cô vẫn chưa thực sự hiểu rõ cho đến khi nó trở thành hiện thực.

Ao dẫn chàng trai đó đến chỗ làm của mẹ để ra mắt mẹ trước cả Kozue. Đúng là phong cách nhanh gọn của Ao. Chàng trai kém Ao một tuổi.

Mẹ nhận xét:

「Người to con, trông khỏe mạnh lắm. Người tốt. Trông hệt như dân leo núi nhưng hiền khô à.」

Có vẻ mẹ rất ưng ý.

「Hừm. Vậy sao. Dân leo núi hả.」

Kozue nói vậy rồi bắt đầu tưởng tượng đủ điều cứ như thể chàng trai đó là đối tượng mai mối của chính mình. Thảo nào cô cứ thấy lòng dạ bồn chồn không yên ngay cả khi đang làm việc.

Nhưng dĩ nhiên đó không phải chuyện cưới xin của Kozue, nên những nhịp đập rộn ràng trong tim bị dội gáo nước lạnh ở mọi cơ hội. Bà cô ở Kyoto, em gái của bố, mang tiền mừng đến và an ủi Kozue:

「Nè, Kozue, ghen tị hả? Nhưng mấy chuyện này là do duyên số cả, rồi cũng sẽ có mối tốt đến với con thôi, nên đừng có ghen tị nha, hãy cười tươi mà tiễn bé Ao đi chứ.」

Đến cả người hiền lành như Kozue cũng phát cáu:

「Con có ghen tị gì đâu. Cô kỳ cục quá.」

Nói là trong bụng như sôi lên chính là ở chỗ này. Tuyệt đối không phải căm ghét hay đố kỵ đơn thuần. Dĩ nhiên có tủi thân, ghen tị, thèm muốn, oán trách, chán nản, u uất, nỗi cô đơn của kẻ bị bỏ lại... nhưng bên cạnh đó còn có niềm vui nhen nhóm, sự tò mò, hồi hộp, lạ lẫm, phấn khích. Kozue không chỉ toàn cảm xúc u tối. Những viên bi ve màu tối trộn lẫn với những viên bi màu hy vọng lấp lánh, tạo thành một loại độc tố đẹp đẽ. Chúng đang sôi sùng sục trong bình thí nghiệm. Kozue vừa lo âu vừa tận hưởng trạng thái đó. Thế mà bị bà cô dành cho sự đồng cảm kỳ quặc, nhiệt độ đèn cồn tăng vọt, độc tố bên trong sôi trào, cảm giác như sắp nổ Bùm! tung tóe.

Kozue chạy lên tầng hai, một mình chửi:

「Đồ ngốc!」

Rồi chém tay:

Shaa!

Sau đó, cô còn bị hàng xóm nói ra nói vào. Khu phố này nhiều nhà đã sống mấy chục năm.

「Cô chị bị bỏ lại hả, cô em đi lấy chồng chắc buồn lắm ha.」

Trong nhà, chuyện cưới xin cũng dần cụ thể hóa. Người làm mối là ai, không thuê váy cưới mà Ao sẽ tự may vì đó là sở trường, sống ở chung cư phía Nam Osaka, lễ ăn hỏi vào khi nào... Ao quyết định mọi thứ nhanh chóng dứt khoát. Mẹ không có tính quyết đoán (điểm này Kozue cũng giống mẹ) nên đối với những kế hoạch của Ao, bà chỉ biết ậm ừ:

「Ừ, cũng được ha.」

「Tiền cọc chung cư lấy từ tiền tiết kiệm của hai đứa, trả xong là cháy túi. Em xin mấy cái đĩa với thìa cũ của nhà mình nhé, không cần đủ bộ đâu, hoa văn hình dáng lệch tông cũng được, đằng nào em cũng chẳng nấu được mấy món cầu kỳ. Người đó nấu ăn ngon hơn em. Đi leo núi toàn anh ấy nấu mà.」

「Vậy hả. Anh ấy nấu ăn cơ à.」

Nghe vậy, trí tưởng tượng phong phú của Kozue lại bay xa, hình ảnh gã leo núi to xác đang đứng bếp hiện lên. Cô cứ ngỡ như anh chàng đang nấu cho mình ăn, thế là tim lại đập thình thịch.

Đến công ty, gặp ai cô cũng túm lại khoe:

「Em gái tui sắp lấy chồng đó.」

Cứ như chiến tích của mình vậy. Đến khi bị người ta trêu:

「Cô cũng lo lấy chồng sớm đi cho khỏi thua em kém chị.」

Thì cô lại nổi cáu với người ta, dù chính cô là người khơi mào.

Tóm lại, Kozue cứ sống qua ngày một cách bồng bềnh, nửa bực bội, nửa hồi hộp như thể người sắp kết hôn là chính mình vậy.

Nói là bực bội, một phần vì phản ứng của hàng xóm, đồng nghiệp và bà cô, nhưng cũng vì câu nói buồn cười của mẹ:

「Nhắc mới nhớ, hình như dạo trước mẹ thấy hay có thư từ cậu Kawagoe gì đó gửi đến.」

「Thư á? Gửi cho Ao?」

「Ừ. Có đợt tuần đến ba lá lận.」

「Con chẳng biết tí gì. Chà chà.」

Nhà Kozue thì mẹ về sớm nhất, nên ban ngày mẹ là người nhận thư từ. Mẹ cứ thế để vào phòng hai con gái trên tầng hai, nên chắc đã có biết bao lá thư gửi cho Ao đến nơi mà Kozue không hề hay biết.

Nghe chuyện đó, lần đầu tiên Kozue cảm thấy sự ghen tị rõ rệt. Viết cái gì mà tuần ba lá lận? Nghĩ tới đó, cô thấy Ao – người nhận thư liên tục từ đàn ông mà không để lộ chút dấu hiệu nào – bỗng trở nên giống một người đàn bà trưởng thành xa cách, khiến cô thấy rợn người và hoang mang.

Thế nhưng, Ao vẫn khen: 「Cơm chị hai nấu ngon thiệt đó」 làm Kozue vui lòng. Rồi lại còn mặc thử váy cưới khoe:

「Sao, xong rồi nè.」

Đó là chiếc váy satin trắng đơn giản, hầu như không trang trí gì, rất hợp với dáng người cao ráo mảnh mai của Ao, một chiếc váy dành cho phụ nữ trưởng thành. Nhưng nhìn nó, Kozue lại cảm thấy sự ghen tị trỗi dậy rõ mồn một. Có lẽ đối với kẻ hay mơ mộng như Kozue, những vật hữu hình cụ thể dễ kích thích sự đố kỵ đang ngủ yên hơn là những điều trừu tượng.

Tuy nhiên Kozue cũng có lòng tự trọng, cô không muốn ai biết điều đó. Cô giận bà cô ở Kyoto chắc chắn là vì bà ấy nói trúng tim đen. Việc cô muốn đeo kính râm cũng là vì muốn che giấu sự dao động đó.

Từ lúc Ao bảo: 「Chủ nhật này người đó đến」, sự hỗn loạn của Kozue càng thêm trầm trọng.

「Chị xem mặt người ta thử đi.」

Ao nói cứ như thể đang nói về món hàng hay cái gì đó. Ao bảo dẫn về ra mắt Kozue, uống chén trà với mẹ, nhưng Kozue nhiệt tình đề nghị:

「Mời người ta ăn cơm luôn đi, chị nấu món gì đó cho.」

Chỉ cần nghĩ đến chuyện người đàn ông đó đến nhà là Kozue đã thấy lâng lâng. Việc suy nghĩ xem nên cho chàng trai đó ăn gì làm cô thấy vui sướng.

「Vậy hả, thế chị làm giúp em nhé?」

Ao nói vậy, nhưng nụ cười của nó dường như nhìn thấu tâm can Kozue. Hay là do cô suy diễn lung tung?

Ao chưa bao giờ ngủ qua đêm bên ngoài, nhưng từ khi báo tin kết hôn, nó về muộn thấy rõ. Đêm khuya khi Kozue đang ngủ, nó mở cửa vào nhà, lên đến tầng hai thì thở phào:

Phù...

Mùi nước hoa xen lẫn mùi rượu ngoại nồng nặc phả sang. Có vẻ Ao chỉ bật đèn ngủ đầu giường để thay đồ. Tủ chăn đệm nằm ở phòng Kozue nên cô luôn trải sẵn đệm cho em, nhưng Ao có vẻ say, động tác hơi thô bạo. Nó cởi phăng đôi quần tất màu tím nhạt ném đi, cuộn tròn bay tới ranh giới phòng Kozue. Mùi nước hoa, rượu và thuốc lá Tây trộn lẫn bốc lên. Cái vật thể mỏng manh nhăn nhúm đó nồng nặc mùi, khiến Kozue cảm thấy bản thân nó như đang rỉ ra thứ "nhựa sống" của một người đàn bà trưởng thành.

Ao lại thở hắt ra: Phù! Kozue cứ ngỡ như tiếng thở đó phát ra từ chính đôi quần tất kia.

Sau đó thấy im lặng, Kozue ngóc đầu dậy lén nhìn sang. Ao vứt áo vest, áo lót lung tung, mặc mỗi cái áo pijama vào rồi chắc thấy phiền phức quá nên đổ vật xuống đệm ngủ luôn. Quần lót là loại cotton trắng cực mỏng, lại là kiểu bikini bé xíu, nên đám lông đen nhánh xoăn tít, có vẻ cứng đầu kia cứ thế tràn ra đầy mạnh mẽ. Ao chỉ mặc áo, nửa thân dưới để trần, ngủ ngon lành. Đôi chân màu nâu nhẵn nhụi nổi lên những thớ cơ trông có vẻ thừa sức đá hay nhảy vọt, đám lông viền quanh chỗ đó trông cũng bướng bỉnh y hệt chủ.

Cả Ao lẫn đám lông của nó đều chẳng có vẻ gì là e ngại, khiến Kozue chùn bước như thể vừa bị đấm vào sống mũi.

Cô thấm thía cảm giác: Không cửa nào đấu lại đàn bà đã trưởng thành.

Chủ nhật trời nắng chang chang, đúng chất mùa hè thực sự. Biển và núi đều mở cửa đón khách, sau chuỗi ngày thời tiết ẩm ương vừa qua.

Chiều muộn trời vẫn còn sáng, Ao dẫn chàng trai đó về. Kozue đã làm trứng đúc thịt cua, cá Ayu nướng muối, súp bí đỏ, món Tây món Tàu món Nhật lẫn lộn chẳng theo quy tắc nào, nên cứ lo ngay ngáy. Cô băn khoăn lẽ ra phải nấu món gì có gu hơn, cũng chỉ vì quá kỳ vọng vào chàng trai Ao dẫn về. Chưa bao giờ có đàn ông trẻ tuổi bước chân vào nhà này, nên Kozue cứ bồn chồn cuống quýt cả lên.

Quá sáu rưỡi, giờ hẹn đã qua một lúc mới nghe thấy tiếng Ao. Kozue vội vàng phi từ bếp vào phòng tắm bên trong. Hồi sửa nhà đã lấp cái sân nhỏ đi để làm phòng tắm, nên bàn trang điểm đặt ở hành lang trước đó. Cô sốt ruột tô trát, cảm giác phấn dày hơn mọi khi và son môi cũng đỏ quá.

Theo thói quen, cô lại nhe răng cười ni-ka trước gương xem trông thế nào. Lần này là vì cô hồi hộp muốn biết mình sẽ trông ra sao trong mắt cậu Kawagoe, cái "người đó", chàng trai leo núi kia.

「Lối này hả em?」

Một giọng nam bất ngờ vang lên, cánh cửa kính hành lang bị kéo ra. Toilet nằm ngay cạnh phòng tắm.

Người đàn ông trông hệt như người ngoài hành tinh lần đầu xuất hiện trong ngôi nhà này. Da rám nắng, cái đầu ở vị trí cao hơn cô tưởng tượng. Anh ta nhìn Kozue đang đứng trước bàn trang điểm với vẻ mặt Á!, rồi lúng túng cúi đầu:

「Xin lỗi chị.」

Kozue trưng ra bộ mặt dở khóc dở cười, chạy biến vào bếp.

Người đàn ông ra khỏi toilet và có vẻ đang ngồi ở phòng khách. Anh ta đang nói chuyện với mẹ. Ao gọi với vào:

「Chị hai không ra hả? --- Hết cả hùn. Chị mắc cỡ hả?」

Rồi nói với chàng trai: 「Chị hai em hay xấu hổ lắm.」

Chàng trai đáp bằng giọng không chút lo âu:

「Giống anh ghê. Vui ghê nha, gặp được đồng minh rồi.」

Ban nãy Kozue không nhìn kỹ, nhưng anh ta có khuôn mặt chữ điền rất đẹp, khung xương chắc chắn. Giọng nói của anh ta cũng y như khuôn mặt, sảng khoái không chút u ám.

「Nhanh lên chị hai, ra đây đi. Kỳ cục ghê, cứ lề mề mãi.」

Ao nói, mẹ cũng hùa theo cười ồ lên. Kozue vẫn xấu hổ không dám ra. Cô cảm giác mình từ lâu đã thích mẫu thanh niên như thế này, và vẫn luôn chờ đợi sự xuất hiện của anh ta. Sinh khí của chàng trai trẻ tràn vào ngôi nhà nhỏ cũ kỹ này thật rực rỡ. Kozue mặt đỏ bừng, choáng váng như bị say nắng.

Nhưng người đàn ông đó là chồng của em gái.

Biết đâu chừng, Kozue hay mơ mộng sẽ cứ mãi lặp đi lặp lại những giấc mơ như thế này, để rồi kết thúc cuộc đời mà không bao giờ gặp được người đàn ông nào trong hiện thực.

Dường như Kozue đã lờ mờ nhận ra điều đó từ ngày xưa. Dẫu vậy, cô cũng chẳng có cách nào xoay chuyển.

「Chị hai kỳ quá à, ra lẹ đi.」

「Ưm.」

Kozue lí nhí đáp, rồi chuẩn bị bưng thức ăn lên. Dù đang thế này, nhưng có khi lát nữa bước ra cô lại vui vẻ nói cười huyên thuyên một mình cũng nên. Hình ảnh đó của bản thân, đối với Kozue, cũng giống như một điều cô đã lờ mờ nhận ra từ kiếp trước 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!