***
Những chuyện sau đó, tôi chỉ còn nhớ mang máng.
Tôi chỉ giật phăng bức thư bị "đóng đinh" xuống, rồi chạy khỏi lớp như thể trốn thoát.
Tôi không hiểu.
Tại sao Akimiya lại làm một chuyện như vậy?
Nếu không thể chấp nhận lời tỏ tình, cô ấy chỉ cần nói thẳng là được. Tại sao lại phải "đóng đinh" bức thư và bức tranh lên?
Tôi không hiểu gì cả. Không một chút nào.
Nhưng, chỉ có một cảm giác chắc chắn rằng mình đã bị Akimiya phản bội là cứ cuộn xoáy mãi trong lồng ngực tôi, không bao giờ tan biến.
Suốt kỳ nghỉ hè, tôi gần như không ra khỏi phòng, chỉ ngồi bó gối trên giường.
Tôi đã suy nghĩ về sự việc đó hết lần này đến lần khác. Tôi nhớ lại những ngày tháng ở sau khu nhà học cùng Akimiya, cứ nghĩ mãi xem mình đã sai ở đâu, sai điều gì.
Nhưng dù có nghĩ thế nào, thì dĩ nhiên, cũng không tìm ra câu trả lời.
Rồi kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng cũng kết thúc.
Tôi đã đến giới hạn rồi.
Tôi nghĩ mình phải chấm dứt chuyện này.
Tôi sẽ trực tiếp hỏi Akimiya ý nghĩa của hành động đó, làm cho ra lẽ mọi chuyện.
Câu trả lời tôi nhận được có lẽ sẽ không như tôi mong muốn, nhưng nếu không làm vậy, tôi không thể nào tiến về phía trước được nữa, trái tim tôi đã tan nát đến mức đó rồi.
Tôi hạ quyết tâm, đi đến trường.
Nhưng...cơ hội đó đã không bao giờ đến nữa.
Học kỳ mới bắt đầu. Giữa những ánh mắt tò mò của bạn học, trong lớp học không còn bình hoa hướng dương nữa, thứ chờ đợi tôi là...
"Về em Akimiya-san, em ấy đã chuyển trường trong kỳ nghỉ hè vì lý do gia đình. Về địa chỉ mới, thì vì lý do riêng của bên đó nên nhà trường không thể thông báo."
Đó là...một sự thật tàn nhẫn.
7 Bình luận
Sẽ có chương trong thời gian sớm nhất nha bác :>