Tập 01

Chương 04

Chương 04

Đó chính là lý do vì sao đêm đêm Chihiro lại mò ra khu nhà hoang này để tiến hành việc điều chế.

「Thôi, không tán gẫu nữa, bắt tay vào việc thôi nào!」Chihiro cầm lấy cây chổi, bắt đầu quét dọn đống rác đang vương vãi trên sàn.

Đây không phải là một buổi dọn dẹp đơn thuần. Cũng chẳng phải là thời gian để họ cùng nhau ôn lại kỷ niệm.

Mục đích chính là để xóa sạch mọi dấu vết của những thí nghiệm đã được tiến hành ở đây.

「Mình không nghĩ sẽ có ai mò đến đây vào lúc nửa đêm thế này đâu, nhưng biết đâu được, có khi lại gặp phải yêu quái nào đó thì sao.」Chihiro liếc nhìn Rea, buông một lời trêu chọc.

「...À... ừm, nói vậy thì cũng có thể lắm nhỉ...」 Rea ngây thơ đáp lại.

「Có khi còn có cả "Kế hoạch Zombie hóa toàn nhân loại" nữa ấy chứ.」

「Vậy sao ạ?」

「Đúng thế, một bài viết đặc biệt trên tạp chí『Mu』hàng tháng đấy.」

 「『Mu』...?」

 「Ừ.」

Đó là tên một tạp chí huyền bí mà em gái của Chihiro, Furuya Mero, vẫn luôn đặt mua định kỳ.

“Không biết con bé đọc mấy bài đặc biệt về zombie hóa này với tâm trạng gì nhỉ...” 

 Chihiro thầm nghĩ.

 “Mà ban biên tập nghĩ gì khi cho in mấy thứ này vậy trời? Không ngờ lại có nhiều người đọc thật đấy. Đúng là ngoài sức tưởng tượng của mình mà!”

Trong lúc họ đang tán gẫu những chuyện không đâu, đống rác trên sàn nhà đã nhanh chóng được gom lại thành một góc.

Thế nhưng, trên sàn vẫn còn loang lổ những vết ố của hóa chất và thảo dược bị đổ ra trong quá trình điều chế.

「Những vết này... chắc phải dùng bàn chải sạch để cọ đi thôi.」 Rea khẽ chạm đầu ngón tay vào một vết ố trên sàn.

「Chỉ cần vứt hết rác đi là không ai biết đâu mà.」  Chihiro đáp, giọng có phần xuề xòa.

Nơi này đã bị bỏ hoang đến mức này, cậu không nghĩ sẽ có ai thèm để tâm đến mấy vết ố cỏn con đó.

Rea, một người vốn ưa sạch sẽ, trông có vẻ không hài lòng lắm, nhưng cô cũng hiểu rằng nếu dọn dẹp quá kỹ lưỡng thì ngược lại có thể sẽ gây ra sự nghi ngờ.

Giữ lại một chút bừa bộn có lẽ lại là cách tự nhiên nhất.

Đó là lúc họ vừa dọn dẹp xong và đang thu gom lại đống rác.

Chihiro bỗng cảm thấy có một ánh nhìn như đang xoáy thẳng vào mình.

Cậu giật mình quay lại theo phản xạ, nhưng chẳng thấy có gì bất thường, chỉ thấy ánh mắt chạm phải Rea đang ngơ ngác nhìn cậu.

「Có chuyện gì vậy ạ?」

「À không, tớ chỉ có cảm giác như đang bị ai đó theo dõi...」

「Là... ma sao?」  Rea nghiêng đầu hỏi, giọng đầy tò mò.

Bầu không khí ở đây đúng là khiến người ta dễ nghĩ đến chuyện đó thật, nhưng giờ đây, ngay trước mặt cậu đang là Rea, một sự tồn tại phi khoa học bằng xương bằng thịt.

Thế nên, việc có một bóng ma nào đó đang rình mò quan sát hành động của Chihiro... cũng là một chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

「Chắc là mình tưởng tượng thôi...」

Chihiro đưa tay lên gãi gãi đầu, rồi quyết định gạt phắt cái suy nghĩ về bóng ma kia ra khỏi tâm trí.

Tháng Tư về, mùa mưa dầm dề cuối cùng cũng tạm dứt. Sáng hôm nay, sau bao ngày mong đợi, một bầu trời xanh trong vắt và quang đãng đã trải ra trước mắt. Dù trên cao vẫn còn lững lờ vài gợn mây, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của mây mưa đâu cả. Cơn mưa tháng năm lê thê đến độ có thể làm nát cả những đóa hoa Deutzia, hôm nay có lẽ cũng đã chịu nghỉ ngơi rồi.

Hoa Deutzia (卯の花 - Unohana): Đây là một loài hoa trắng nở vào đầu mùa hè ở Nhật (khoảng tháng 4, tháng 5 âm lịch, cũng là mùa mưa.)

Ánh nắng dịu dàng như đang hứa hẹn một ngày đẹp trời phía trước.

「Thời tiết đẹp quá nhỉ...」

Rea khẽ nheo mắt, ánh nhìn say sưa ngắm những đóa tử dương đang nở rộ dọc con đường đến trường.

Những bông hoa tử dương, đẫm mình trong mưa, ánh lên một sắc màu rực rỡ lạ thường. Những giọt nước còn đọng lại trên kẽ lá lấp lánh tựa những viên ngọc quý. Những tán lá xanh non mơn mởn căng tràn sức sống, và ngay cả từ những chồi non đang vươn mình mạnh mẽ, người ta cũng có thể cảm nhận được hơi thở của sự sống.

Đã từ rất lâu rồi, Rea, một người vốn đã quá quen thuộc với hình ảnh hoa tử dương, mới có lại được một cảm xúc mãnh liệt đến vậy.

Có lẽ... là từ thuở ấu thơ chăng?

Bất hạnh của Rea, có lẽ chính là việc cô đã được sinh ra làm đứa con gái độc nhất của nhà Sanka.

Là tiểu thư của gia tộc Sanka một gia tộc danh giá tại địa phương, có sức ảnh hưởng to lớn đến cả giới chính trị và tài phiệt Rea luôn bị ép phải trở thành một người xứng đáng với vị thế đó.

Phải thông thạo cả văn lẫn võ, phải luôn là tấm gương sáng cho mọi người noi theo.

Đó chưa bao giờ là một điều dễ dàng. Huống hồ, tố chất bẩm sinh của cô, nói một cách khách sáo, cũng chẳng có gì nổi bật. Mọi thứ cô có được đều là nhờ vào nỗ lực phi thường để khiến người khác phải công nhận.

(Nhưng bản thân mình lại không hề ghét việc rèn luyện hay trở nên mạnh mẽ hơn.)

Việc học giúp cô mài giũa tri thức; vũ đạo và thư pháp giúp cô thẩm thấu những nét đẹp văn hóa truyền thống. Các môn thể thao cho cô cơ hội được cùng bạn bè ganh đua, cùng nhau hướng đến những đỉnh cao mới. Dù rất vất vả, nhưng cũng ngập tràn niềm vui.

Điều duy nhất khiến cô đau khổ, chính là sự kìm kẹp đến cùng cực của cha cô, Sanka Danichirou.

Sẽ có một ngày, tất cả những chuyện này chỉ còn là quá khứ──

Ấy vậy mà giờ đây, Rea đang sống nhờ ở nhà của Furuya. Sau bao nhiêu sóng gió với Danichirou và cú trượt chân định mệnh từ vách đá, đây là nơi cô thuộc về.

Chiếc xe đạp chầm chậm lăn bánh trên con đường đến trường. Chihiro, đang cầm lái, lo lắng cất lời: 「Trời mà nắng lên thì nhiệt độ sẽ tăng cao, cơ thể cậu sẽ dễ bị phân hủy hơn đấy...」

Rea ngồi ở yên sau, cảm nhận từng vòng quay đều đặn. Dĩ nhiên, họ đang trên đường đến trường.

Rea là một cái xác. Dược hiệu của Thuốc Tái Sinh đang giúp cô kìm hãm quá trình phân hủy, nhưng nó không hề dừng lại. Dù lúc này cô chưa cảm nhận được, nhưng cơ thể của Rea đang dần thối rữa một cách chậm rãi nhưng chắc chắn.

“Mình hiểu những lo lắng của Chihiro, nhưng mà──”

Hơn nữa, nếu cô có bị thương thì đó sẽ là một chuyện kinh khủng.

 

Vì cơ thể không còn trao đổi chất, nên dù chỉ là một vết xước nhỏ nhất cũng không thể tự lành. Nếu đặt sự an toàn của cơ thể lên hàng đầu, thì lựa chọn tốt nhất có lẽ là nên ngoan ngoãn ở yên trong một căn phòng có máy lạnh.

Thế nhưng, với cơ thể này, một cơ thể đã rũ bỏ được chiếc gông cùm mang tên gia tộc Sanka, Rea lại khao khát được sống...

(...cũng như bao bạn học khác của mình.)

Rea hướng ánh mắt về phía dòng sông đang chảy trôi dọc theo con đường đến trường.

Dù vừa trải qua một trận mưa dài, dòng nước lại không hề vẩn đục. Dòng sông chảy trôi vô cùng êm đềm. Tại những bãi cát và vùng nước nông, những đàn chim dạn dĩ, dẫn đầu là cò trắng, đang cần mẫn rình bắt mồi. Con đường với những cây cầu hình vòm này được gọi bằng một cái tên thân mật là "Lối mòn Sanka", dẫn thẳng đến ngôi trường mà Rea đang theo học, Học viện Nữ sinh Tư thục Sanka.

Nghe tên trường cũng có thể đoán ra, Học viện Nữ sinh Sanka là một ngôi trường danh giá có lịch sử lâu đời, do cụ cố của Rea sáng lập vào thời Taisho. Và hiện tại, người đang giữ chức vụ Viện trưởng, không ai khác chính là mẹ của Rea, bà Sanka Aria.

Cứ như vậy, chẳng mấy chốc, tòa nhà của Học viện Nữ sinh Sanka đã hiện ra ở phía trước.

image.png?ex=68edfacc&is=68eca94c&hm=f590c034391abdd92349d641a25ad9fba1428cd0f8a0c5a6cf8e00b4d74dd8e2&

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!