Võ đường Kenzaki / Touka / Thanh kiếm của Hokuto
Little Garden đang neo đậu tại cảng Sangria, nằm ở bờ tây của Hợp衆 quốc Liberia.
Chênh lệch múi giờ giữa nơi đây và Hoàng quốc Yamato, nơi Hayato sắp đến, là mười bảy tiếng.
Thời gian di chuyển dự kiến mất khoảng nửa ngày.
Trong kỳ nghỉ hè, cậu chỉ được vận chuyển đến sân bay của Đế đô, nhưng lần này vì là nhiệm vụ, nên cậu sẽ được đưa đến tận căn cứ của tập đoàn Warslan, nơi đóng quân, bằng trực thăng.
Nói cách khác, cậu không cần phải đi tàu điện.
Nhờ vậy mà đỡ vất vả hơn phần nào, nhưng mệt mỏi do di chuyển vẫn sẽ tích tụ trong cơ thể, và dù có ngủ được trong lúc vận chuyển, cũng không chắc cậu có thể phát huy được phong độ tốt nhất do lệch múi giờ.
Do đó, Hayato được cho nghỉ ngơi ba ngày đầu tiên, tính cả ngày đến.
Đó cũng là lý do cậu đến Yamato sớm hơn.
Nhân dịp này, Hayato nghĩ sẽ xin phép được nghỉ ngơi ba ngày đó tại cơ sở nơi cậu đã sống suốt nhiều năm.
Cậu nghe nói trong số các Võ sĩ (Slayer) khác được điều động đến thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên, nhiều người cũng về nghỉ phép ở nhà.
「Tất nhiên là tôi không phiền đâu.」
Đó là câu trả lời của Claire.
「Chỉ là, phạm vi di chuyển xin hãy giới hạn trong bán kính ba mươi cây số từ căn cứ. Vì không thể chắc chắn rằng sẽ không có cuộc tấn công của Savage xảy ra trước.」
Và ba ngày sau khi nhận thông báo về việc điều động, theo đúng kế hoạch, Hayato rời khỏi Little Garden, quá cảnh tại trụ sở chính của Warslan ở Đế đô, và cuối cùng đã đến được căn cứ Motomatsu của Warslan, nơi cậu sẽ đảm nhận vị trí đội trưởng.
「Chặng đường dài vất vả rồi. Lâu rồi không gặp nhỉ, Kisaragi Hayato-kun.」
「À, vâng, chào chị.」
Người ra đón Hayato khi cậu đến căn cứ là Shinonome Mika, thuộc căn cứ Motomatsu – một nhân viên của tập đoàn Warslan, và cũng là người phụ nữ đã từng khuyên Hayato nhập học Little Garden. Chị khoảng ba mươi lăm tuổi, không khác gì so với nửa năm trước, mái tóc đen vẫn búi cao sau gáy và đeo một cặp kính gọng mảnh. Có lẽ một phần cũng là do bộ vest đen chị đang mặc. Chị trông như một nữ giám đốc tài giỏi.
「Nghe nói em đang hoạt động rất tích cực ở Little Garden. Em trở về như một người hùng thế này thật sự khiến tôi rất vững lòng đấy.」
「Không đâu ạ, đâu có đến mức đó...」
Trước sự chào đón nồng nhiệt, Hayato bất giác ngượng ngùng.
Cậu thậm chí còn vô thức gãi má.
「Không cần khiêm tốn đâu. Em chính là đội trưởng của đội sẽ nghênh chiến với lũ Savage xuất hiện quanh căn cứ Motomatsu này đấy. Phải vững vàng lên!」
「À ừm, về chuyện đó ạ, liệu em có đảm đương được vị trí đội trưởng (leader) không ạ?」
Một ngày sau khi quyết định điều động cậu đến Yamato được đưa ra, Hayato đã được Erika gọi đến và thông báo rằng cậu sẽ trở thành đội trưởng. Kể từ lúc đó, cậu vẫn luôn lo lắng không biết mình có làm được hay không.
「Em nói gì vậy. Trong đội của chúng ta, người có kinh nghiệm chiến đấu với Savage phong phú nhất chỉ có em thôi. Nếu em tỏ ra lo lắng thì mọi người trong đội cũng sẽ bất an theo đấy, hãy tự tin lên.」
「Em hiểu rồi ạ.」
Đúng là như vậy.
Nếu đội trưởng tỏ ra bất an, chắc chắn cấp dưới cũng sẽ bối rối.
「Vậy thì, các thành viên trong đội...」
「Thực ra vẫn chưa tập hợp đủ đâu.」
Số cấp dưới mà Hayato sẽ chỉ huy là ba người.
Trong đó, hai người là học sinh vẫn còn đang học trung học cơ sở tại trung tâm đào tạo của tập đoàn Warslan vừa mới được thành lập ở Yamato nửa năm trước.
「Yumina, người đồng thời là giáo viên hướng dẫn của mấy đứa nhỏ đó, hôm nay lại nghỉ phép rồi. Dù sao thì đợi cả ba người có mặt rồi giới thiệu cũng được mà. Hayato-kun ngày mai cũng được nghỉ mà, phải không?」
Hayato được Mika hướng dẫn lên xe và đưa đến cơ sở nơi cậu đã sống suốt bao năm.
Cuối cùng, thời gian cậu ở lại căn cứ Motomatsu của Warslan chỉ khoảng hai mươi phút.
Trong khoảng thời gian đó, cậu biết được rằng Mika, người một năm trước đã mời cậu đến Little Garden và lúc đó là phó chỉ huy của căn cứ này, nay đã được thăng chức thành chỉ huy.
「Có lẽ việc giới thiệu Hayato-kun đến Little Garden cũng có ảnh hưởng đấy. Nên tôi rất biết ơn em.」
Chắc chị chỉ định nói xã giao thôi, nhưng những lời nói ấy khiến cậu ngượng ngùng.
Chiếc xe chạy trong ánh hoàng hôn.
Khi xe dừng trước cơ sở, trời cũng đã sẩm tối.
「Mừng con trở về, Hayato-kun.」
Sau khi chào tài xế và bước xuống xe, cậu bấm chuông, và giám đốc cơ sở, Kizaki Ryouko, bước ra với một nụ cười hiền hậu.
Phía sau bà là những đứa trẻ sống trong cơ sở đang xếp hàng, lần lượt cất tiếng chào.
Thậm chí còn có một cô bé lao tới ôm chầm lấy chân Hayato.
「Hayato về rồi!」「Anh Hayato, mừng anh về nhà!」「Lần này Karen và Sakura không về cùng ạ?」「Miharu đâu?」「Emile cũng không có ở đây sao?」
Sau đó là một bữa tiệc chào mừng, giống như lần nghỉ hè trước.
Sau khi mọi người vui vẻ ăn tối và trò chuyện, cậu đi tắm cùng bọn trẻ.
Và sau khi đã đưa tất cả về phòng ngủ—.
Hayato quay lại phòng khách và thấy Ryouko đang dọn dẹp sau bữa ăn.
「Dì Ryouko, dì vất vả rồi ạ.」
「Dì mới phải cảm ơn con, đã trông chừng bọn trẻ giúp dì.」
Ryouko mỉm cười và nói tiếp.
「Uống chút trà nhé?」
「Dạ, con xin phép.」
Cậu đáp lời và ngồi xuống trước bàn, ngay lập tức Ryouko mang đến một tách trà rang ấm nóng.
Trong lúc cậu đang uống trà, Ryouko ngồi xuống chiếc ghế đối diện và hỏi.
「Hayato-kun, ngày mai con định làm gì?」
「Con định đi viếng mộ bố mẹ.」
Hayato kể cho Ryouko nghe về việc cậu đã không thể đi viếng mộ trong kỳ nghỉ hè, và cách đây không lâu cậu đã có dịp đến Gudenburg và thăm Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia nơi cha mẹ cậu được thờ cúng.
「À, ra là vậy. Bố mẹ con chắc sẽ vui lắm đấy. Mà, cũng vừa hay.」
「Vừa hay ạ? Là chuyện gì thế ạ?」
「Dì đang định nói, nếu có thời gian thì sao con không ghé qua võ đường Kenzaki. Lần trước con về đã không ghé qua phải không. Lần trước dì có gặp Ryusei-san, anh ấy có nhờ dì, nếu Hayato-kun có về thì bảo nó ghé qua chỗ anh ấy một chuyến.」
「À, vậy sao ạ?」
Hayato đã theo học tại võ đường Kenzaki đó từ không lâu sau khi cậu bắt đầu sống ở cơ sở này cho đến ngay trước khi lên đường đến Little Garden.
Chủ võ đường là Kenzaki Ryusei.
Ông là một người đàn ông cao lớn, hơn một mét tám, tuổi đã ngoài bốn mươi nhưng có khuôn mặt trẻ trung đến mức đôi khi bị nhầm là mới hai mươi mấy.
(Thật sự, mình đã rất có lỗi với sư phụ...)
Nghe Ryouko nói, một cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng Hayato.
Cậu nợ sư phụ rất nhiều ân tình không biết bao giờ mới trả hết, từ việc nhận một đứa trẻ như cậu làm đệ tử và rèn luyện, cho đến việc dịu dàng tiễn cậu lên đường đến Little Garden để trở thành một Võ sĩ (Slayer).
Đối với Hayato, Ryusei là một ân nhân và là một người sư phụ đáng kính.
Vậy mà tại sao kỳ nghỉ hè cậu lại không đến thăm võ đường, lý do có hai.
Một là, cậu chắc chắn Emilia sẽ đòi đi theo.
Ryusei là một bậc thầy kiếm thuật, có nhãn quan vô cùng sắc bén.
Chính vì vậy, cậu phán đoán rằng có nguy cơ ông sẽ nhìn thấu thân phận thật của Emilia đang giả trai.
Hai là, sự nguy hiểm nếu các cô gái như Karen, Sakura hay Miharu đi cùng.
Ryusei tuy là một ân nhân và là người thầy đáng kính, nhưng tính cách lại có chút vấn đề.
Ông ta buông thả và là một kẻ cuồng gái vô độ.
Đặc biệt, ông ta chắc chắn sẽ quấy rối tình dục những cô gái đang tuổi xuân thì.
Với Karen, người đã gặp ông ta nhiều lần, thì không nói làm gì, nhưng nghĩ đến việc ông ta sẽ nói gì với Sakura hay Miharu – sẽ tra hỏi về mối quan hệ của họ với cậu ra sao – cậu không khỏi sợ hãi.
Nhưng lần này, cậu đi một mình.
Không có vấn đề gì cả.
「Con tính sao? Nếu đi, dì sẽ liên lạc trước.」
「Vậy thì, phiền dì giúp con ạ.」
Được gặp lại sư phụ sau một thời gian dài là một niềm vui lớn đối với Hayato.
※※※
Gần trưa ngày hôm sau, Hayato một mình rời khỏi cơ sở trong bộ đồng phục của Little Garden.
Điểm đến đầu tiên là nghĩa trang nơi cha và mẹ cậu yên nghỉ.
Cậu đi bộ khoảng mười lăm phút trên con đường mòn trong rừng thì đến nơi.
Cậu mua hoa và đặt lên mộ, rồi tưới nước lên bia mộ.
Sau đó, cậu chắp hai tay trước ngực, nhắm mắt lại và tâm sự với hai người đang yên giấc ngàn thu.
Bố, mẹ, lâu rồi không gặp.
Con đã quen với cuộc sống ở Little Garden rồi ạ.
Đầu tiên là một tin vui.
Chân của Karen đang dần hồi phục.
Giờ em ấy đã có thể đến trường rồi ạ.
Hơn nữa, em ấy còn bắt đầu làm ca sĩ (idol) nữa...
Con bé đó, hát hay lắm đấy ạ.
Bố mẹ chắc sẽ ngạc nhiên lắm.
Tiếp theo là một tin buồn.
Đã mười năm trôi qua kể từ «Cuộc Chạm trán Lần thứ hai (Second Attack)» đó.
Nghe nói, Savage sẽ lại đến Trái Đất rất nhiều.
Con, để bảo vệ thế giới mà chúng ta đang sống.
Để bảo vệ Karen, và những người quan trọng của con.
Sẽ chiến đấu với Savage với tư cách là một Võ sĩ (Slayer).
Để bi kịch như ngày đó không lặp lại.
Để bảo vệ thành phố này.
Vì vậy, bố, mẹ.
Khi con vượt qua được «Cuộc Chạm trán Lần thứ ba (Third Attack)» một cách an toàn, con sẽ cùng với Karen đã khỏe lại—.
À, phải rồi.
Hôm trước, con đã đến Gudenburg.
Bố và mẹ cũng được thờ cúng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia ở đó.
Vị công chúa của Vương quốc Gudenburg đã đưa con đến đó—.
Emilia, nếu con có thể đưa cô ấy đến đây, con mong một ngày nào đó sẽ đưa cô ấy đến.
Con nghĩ chắc chắn con bé đó sẽ muốn chào hỏi bố và mẹ...
Vậy nhé, bố, mẹ.
Để con có thể quay lại nơi này một lần nữa.
Xin hãy dõi theo con, và cả Trái Đất này.
Sau khi rời nghĩa trang, điểm đến tiếp theo của Hayato là võ đường nơi sư phụ đang đợi.
Vị trí của cơ sở, nghĩa trang và võ đường tạo thành một hình tam giác.
Do đó, so với đi thẳng từ cơ sở, cậu đã phải đi một vòng khá xa.
Con đường không được trải nhựa, lại còn lên xuống dốc rất nhiều.
Dù vậy, chỉ sau khoảng mười lăm phút, một tòa nhà trông giống như dinh thự của võ sĩ đã hiện ra trước mắt.
Đó là ngôi nhà nơi Kenzaki Ryusei, chủ võ đường, sinh sống, và tòa nhà gỗ cổ kính không kém nằm cạnh đó chính là võ đường Kenzaki.
«Cuộc Chạm trán Lần thứ nhất (First Attack)» xảy ra mười lăm năm trước—.
Kể từ đó, một thời đại mà mỗi người phải tự bảo vệ bản thân mình đã đến.
Thêm vào đó, là sự ra đời của các Võ sĩ (Slayer).
Số lượng phụ huynh cho con em mình học võ thuật đã tăng đột biến trên toàn thế giới, và Yamato cũng không ngoại lệ.
Các võ đường Kendo, Judo, Karate... nơi nào cũng tràn ngập trẻ em.
...Tuy nhiên, võ đường Kenzaki lại không như vậy.
Môn sinh chỉ có vài người.
Người duy nhất đến học mỗi ngày là Hayato.
Một phần lý do là vì nó nằm trong một khu rừng hẻo lánh, nhưng quan trọng hơn, là do danh tiếng không tốt của chủ võ đường, Kenzaki Ryusei.
Ryusei có khuôn mặt trẻ trung và tuấn tú, nhưng tóc tai lúc nào cũng rối bù, và cằm thì lúc nào cũng thấy râu ria lởm chởm.
Hơn nữa, ông ta còn uống rượu từ giữa ban ngày.
Dù học phí có rẻ đến mấy, cũng khó có bậc cha mẹ nào lại muốn giao con cái quý giá của mình cho một người đàn ông như vậy.
(Nhưng mà, cách chỉ dạy của ông ấy lại rất nghiêm túc...)
Nhờ vậy mà Hayato đã có thể lọt vào top 4 của 'Giải Vô địch Kendo Toàn Yamato - Hạng mục Nam Trung học cơ sở' vào năm lớp chín.
Cậu nhớ lại lần đầu tiên đến võ đường, sau khi được giám đốc cơ sở Kizaki Ryouko giới thiệu.
「Tại sao cậu lại muốn học kiếm từ ta? Cậu biết danh tiếng của ta rồi chứ?」
Hayato được mời vào nhà và bị Ryusei hỏi như vậy.
Cậu nhanh chóng hiểu rằng ông không muốn nghe những lý do thực tế như vì được giám đốc cơ sở giới thiệu, vì học phí rẻ, hay vì gần cơ sở.
「Bởi vì... con không muốn mất đi bất cứ thứ gì nữa.」
Sau một hồi đắn đo, cậu đã đi đến câu trả lời đó.
「Không muốn mất đi, sao?」
「Trong «Cuộc Chạm trán Lần thứ hai (Second Attack)», con đang ở Vương quốc Gudenburg và đã bị Savage tấn công. Ở đó, con đã mất cha mẹ, và cũng mất đi ký ức trước sau khi ở Gudenburg.」
「Hô.」
Sau khi đôi mắt ông thoáng nét buồn bã, Ryusei im lặng một lúc rồi nói tiếp.
「Đúng là một tai họa.」
「Nhưng, gần đây con có cảm giác như mình đang dần dần nhớ lại những ký ức của thời đó.」
Sau đó, Hayato kể cho Ryusei nghe về những giấc mơ rời rạc mà cậu hay thấy.
Giấc mơ về một cô gái bị Savage bắt giữ, và một cậu bé đã không thể cứu được cô gái đó.
「Liệu đó có phải là chuyện thực sự đã xảy ra với con hay không, thì bây giờ con vẫn chưa chắc chắn. Nhưng, con nghĩ rằng nếu con có sức mạnh, có lẽ con đã có thể cứu được cô gái đó.」
「Dù vậy, học kiếm thuật không có nghĩa là sẽ có được sức mạnh để chiến đấu với Savage. Cậu hiểu điều đó chứ?」
「Dù vậy, con vẫn muốn trở nên mạnh mẽ hơn.」
「Được rồi, ta sẽ nhận cậu làm đệ tử của ta. Ta sẽ rèn luyện cậu từ đầu và biến cậu thành một người đàn ông mạnh mẽ.」
「Thật sao ạ!」
「Đổi lại— nói vậy thì cũng hơi kỳ, nhưng như cậu thấy đấy, ta rất kém trong việc dọn dẹp. Cậu có thể dọn dẹp ở đây giúp ta được không? Tất nhiên, không chỉ dinh thự này mà cả võ đường nữa.」
Như vậy thì cũng không cần học phí.
Ông không có ý định lấy tiền của một cậu bé sống ở cơ sở.
Lời đề nghị đó của Ryusei là một điều vô cùng đáng quý đối với Hayato—.
「Cảm ơn sư phụ! Con xin được sư phụ chỉ giáo ạ!」
Cứ như vậy, Hayato trở thành đệ tử, nhưng trong nửa năm đầu, Ryusei gần như không dạy cậu bất cứ điều gì về kiếm thuật.
Ông chỉ thỉnh thoảng hướng dẫn trong lúc cậu vung kiếm hay tập đánh.
「Anh hai, có thật là để người đó làm sư phụ thì ổn không ạ?」
Karen, người đã từng gặp Ryusei, đã hỏi Hayato như vậy không biết bao nhiêu lần.
Quả thực, Hayato cũng nghĩ Ryusei có vấn đề về nhân cách, và đôi khi cảm thấy mình đang bị lợi dụng.
Dù vậy, Hayato vẫn tin tưởng Ryusei.
Một phần là vì Ryouko đã đảm bảo rằng tài nghệ của ông rất đáng tin cậy, và một phần là vì trong khi làm những việc như dọn dẹp hay lấy nước, cậu nhận ra cơ bắp của mình đã phát triển và cơ thể trở nên săn chắc hơn rất nhiều.
Cậu cũng đã quen dần với thanh kiếm tre.
Sự hướng dẫn của Ryusei là chính xác, điều đó không chỉ Hayato mà cả Karen cũng hiểu ra sau nửa năm kể từ khi cậu bắt đầu theo học tại võ đường.
Đó là tại một giải đấu Kendo dành cho học sinh tiểu học do thị trấn tổ chức, mà Ryusei đã bảo cậu tham gia thử.
Trong trận đấu đầu tiên, dù không biết phải chiến đấu ra sao, Hayato vẫn liên tiếp giành chiến thắng và cuối cùng đã vô địch hạng mục khối lớp nhỏ.
(Hay là... sư phụ thực sự rất giỏi?)
Suy nghĩ lúc đó của cậu đã không sai.
Lên lớp bảy, cậu vào được top 4 của tỉnh, và năm lớp tám đã tiến vào đến trận chung kết. Và cuối cùng vào năm lớp chín, cậu đã giành chức vô địch và đi đến top 4 của Giải Vô địch Kendo Toàn Yamato - Hạng mục Nam.
Cũng vào khoảng thời gian đó, tài năng của Hayato với tư cách là một Võ sĩ (Slayer) đã được phát hiện.
(Mình là một Võ sĩ (Slayer) sao...)
Đêm hôm được người phụ nữ tuyển trạch viên của tập đoàn Warslan, Shinonome Mika, mời đến Little Garden, Hayato đã suy nghĩ suốt cả đêm.
Và quyết định của cậu là sẽ đến Little Garden.
...Vẫn còn do dự.
Nhưng để gạt bỏ nó đi, ngày hôm sau, Hayato quyết định sẽ nói với Ryusei rằng mình đã quyết định nhập học Little Garden.
「Sư phụ, hôm nay con có chuyện quan trọng muốn thưa với người.」
「...Chuyện gì?」
Sau khi dọn dẹp xong dinh thự và võ đường của Ryusei.
Hayato cất tiếng gọi Ryusei, người đang nằm ườn trong phòng khách trải chiếu tatami và uống rượu sake trong một cái bình gốm.
「...Thực ra, có vẻ như con có tài năng của một Võ sĩ (Slayer). Vì vậy, con đã được mời để trở thành một Võ sĩ (Slayer).」
「Hô, nói ta nghe chi tiết xem nào.」
Ryusei ngồi dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Sau đó, Hayato kể lại việc mình đã được bọn trẻ trong cơ sở và Karen khuyên nên tham gia kỳ thi kiểm tra năng khiếu của tập đoàn Warslan, việc Hundred đã phản ứng ở đó, chỉ số phản ứng khá cao— và kết quả là cậu đã được mời đến một cơ sở đào tạo Võ sĩ (Slayer) tên là Little Garden.
「Ra vậy, thế là cậu trở thành ứng viên Võ sĩ (Slayer) của Warslan...」
Sau một hồi im lặng, Ryusei nói tiếp.
「Vậy, cậu định làm thế nào? Cậu có định đến cái nơi gọi là Little Garden đó không?」
「Vâng, con định như vậy.」
「Kiếm thuật ta dạy không phải để đánh bại Savage. Cậu còn nhớ ta đã nói điều đó lúc đầu không?」
「...Vâng.」
Hayato gật đầu và tiếp tục.
Cậu đã đoán trước được câu hỏi này.
Hayato nói cho Ryusei biết câu trả lời mà cậu đã ấp ủ trong lòng.
「Con đến Little Garden không phải để chiến đấu với Savage.」
Vì em gái.
Vì mọi người trong cơ sở.
Và để lấy lại hoàn toàn ký ức của mình.
「Ta hiểu rồi.」
Ryusei đứng dậy và nói.
「Nếu lòng cậu đã quyết, ta không còn gì để nói. Nếu cậu muốn đi, thì cứ đi đi. Dù sẽ có hơi buồn một chút.」
「Sư phụ, con cảm ơn người vì tất cả mọi chuyện từ trước đến nay.」
「Cậu nói gì vậy. Cứ đến đây tập cho đến ngay trước khi đi Little Garden. Cậu sắp trở thành một Võ sĩ (Slayer) rồi mà. Luyện tập cũng sẽ không nương tay đâu. Ta sẽ biến cậu thành một kiếm sĩ thực thụ.」
Và rồi, ngày cuối cùng trước khi lên đường đến Little Garden cuối cùng cũng đã đến.
Người đến tìm Hayato sau khi cậu dọn dẹp võ đường lần cuối là Ryusei, tay cầm hai thanh kiếm tre.
Đưa một thanh cho Hayato, Ryusei nói.
「Hayato, đấu với ta một trận.」
「Ể?」
Hayato ngạc nhiên cũng là điều dễ hiểu.
Cậu đã đấu tập với Ryusei không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ thi đấu một trận chính thức.
Thậm chí, Hayato còn chưa từng thấy Ryusei chiến đấu một lần nào.
「Ta đang nói là ta sẽ kiểm tra xem cậu đã trở thành một kiếm sĩ giỏi đến mức nào. Coi như là một bài thi tốt nghiệp đi.」
Hayato bất giác nín thở.
「Con hiểu rồi, vậy thì để con mặc đồ bảo hộ...」
「Không cần mấy thứ đó. Cứ thế mà xông vào đi— bằng toàn bộ sức lực của cậu.」
「Như vậy có ổn không ạ?」
「Không vấn đề gì. Đừng có coi thường ta.」
Hayato vào thế trung đẳng—.
Ryusei vào thế thượng đẳng, cả hai đối mặt nhau.
「Nếu cậu không tấn công, ta sẽ ra tay trước đấy.」
Người tấn công trước là Ryusei.
Ông lao tới với tốc độ như vũ bão và vung mạnh thanh kiếm tre xuống.
「...Ực!」
Một cú va chạm mạnh đến nỗi hai tay Hayato run lên.
Hayato cũng không chịu thua mà đánh trả, nhưng không thể làm lay chuyển thế đứng của Ryusei.
Những đường kiếm liên tục được tung ra.
Và rồi, đến lúc hai thanh kiếm ghì vào nhau.
Ryusei bước lên một bước, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào thanh kiếm tre, áp lực từ thanh kiếm của ông đã khiến Hayato mất thăng bằng.
Nhân cơ hội đó, Ryusei liên tục vung kiếm xuống.
Hayato cố gắng gạt đỡ, nhưng trong tư thế mất thăng bằng, cậu nhanh chóng bị dồn đến giới hạn và ngã ngồi xuống đất.
「Xem ra, là ta thắng rồi nhỉ.」
Ryusei khẽ mỉm cười và đưa tay ra cho Hayato.
「Con biết là sư phụ rất mạnh rồi, nhưng không ngờ lại đến mức này. Tin đồn bất bại trong các trận đấu chính thức không phải là nói dối nhỉ.」
「Nhân tiện, ta vẫn chưa dùng hết sức đâu đấy. Khi nào trở về, hãy trở nên mạnh đến mức có thể thắng được ta lúc nghiêm túc.」
「Con hiểu rồi ạ.」
Hayato nắm lấy bàn tay đó và đứng dậy.
「Vậy thưa sư phụ, con đi đây.」
「...Ừ. Đừng có chết đấy, Hayato.」
Đó là lần cuối cùng Hayato gặp Ryusei.
「Cuối cùng cũng xuất hiện rồi nhỉ, Kisaragi Hayato!」
Khi chỉ còn một đoạn ngắn nữa là đến dinh thự, một giọng nói đột nhiên vang lên.
Giọng của một cô gái trẻ.
「...Ể?」
Giọng nói phát ra từ đâu nhỉ, Hayato đảo mắt nhìn xung quanh.
「Nhìn ngó nghiêng gì đấy. Ta ở đây này!」
Giọng nói lại vang lên lần nữa, cuối cùng cậu cũng xác định được vị trí.
Hayato ngước nhìn lên một cái cây gần đó.
「Ngươi là...」
「Fufufu, cuối cùng cũng nhận ra rồi sao.」
Trên một cành cây to cao khoảng ba mét so với đầu Hayato, một cô gái mặc đồ kendo đang nhếch mép cười. Mái tóc đỏ được buộc cao hơi lệch về phía sau đỉnh đầu, tung bay trong gió như một ngọn lửa.
(Lẽ nào, là đệ tử mới của sư phụ?)
Thân hình chỉ cao khoảng một mét bốn mươi nên trông còn trẻ hơn cả em gái Karen của cậu, nhưng nhìn dáng vẻ đó, chắc chắn cô bé đang tập kendo.
Bởi trên tay cô bé đang cầm một thanh kiếm gỗ.
Cô gái chĩa mũi kiếm về phía Hayato và tuyên bố.
「Kisaragi Hayato, đấu với ta một trận!」
Và rồi cô bé đạp cành cây, định nhảy xuống—
「Fuhẹ!?」
Một tiếng kêu thảm thiết phát ra từ cô gái.
Có lẽ lúc định nhảy xuống, cô bé đã dồn quá nhiều trọng lượng lên cành cây.
Một tiếng *rắc* lớn vang lên, cành cây gãy lìa và cơ thể cô gái rơi thẳng xuống đất.
「Nguy hiểm!」
Có lẽ vẫn kịp đỡ, Hayato vội vàng lao đến dưới gốc cây, nhưng vì lao quá nhanh, cậu đã chạy lố qua điểm rơi một chút.
「Uwaa!?」
「Kyaaa!?」
Hai tiếng hét vang lên cùng lúc, và trước mắt Hayato tối sầm lại.
「Đau đau đau...」
Cậu cảm nhận được một cú sốc mạnh lên cơ thể.
Vì bị đập mạnh mông và hông xuống đất, nửa thân dưới của cậu tê rần.
(Không ngờ mình lại đỡ trượt... Mà, cái gì thế này?)
Mặt cậu bị ép chặt, hai bên má rất nóng, và cực kỳ khó thở.
Một tình trạng mà nếu cứ tiếp tục, có lẽ cậu sẽ chết ngạt.
(Lẽ nào... cô gái đó đang ở trên người mình?)
Xét theo tình hình thì chỉ có thể nghĩ như vậy.
Hayato giãy giụa thân mình, cố gắng thoát khỏi cô gái.
「Hyaa!」
Tiếng hét của cô gái vang lên bên tai cậu.
Lúc đó, Hayato một lần nữa ngẫm lại tình hình hiện tại của mình.
Cậu đã cố cứu cô gái rơi từ trên cây xuống nhưng thất bại.
Chắc chắn, người đang ở trên cơ thể cậu bây giờ là cô gái đó.
(Nếu vậy, thì đây là bộ phận nào của cô ấy?)
Bóng tối.
Hơi ấm cảm nhận được trên mặt.
Và mùi mồ hôi quyện với mùi hương ngọt ngào đặc trưng của con gái.
Hayato đi đến một kết luận.
(Lẽ nào... đây là bên trong hakama?)
Giả sử thứ đang kẹp đầu cậu là đùi của cô gái.
Vậy thì, thứ đang bịt miệng cậu chính là phần háng của cô gái—.
(Nguy rồi, tình huống này chắc chắn là rất nguy hiểm!)
Cơ thể cậu bắt đầu nóng lên.
Hayato cử động thân mình, cố gắng thoát khỏi tình huống này càng nhanh càng tốt.
Có lẽ điều đó đã tạo ra kích thích.
「Hyan! Chỗ đó... n-nưư!」
Cô gái vùng vẫy trên mặt cậu.
Phần háng bị ấn mạnh vào mặt, và miệng cậu càng bị bịt kín hơn bởi lớp thịt mềm mại.
Nếu cứ thế này, có lẽ cậu sẽ chết trong mùi hương ngọt ngào và sự mềm mại này mất.
Đầu óc cậu bắt đầu quay cuồng.
Cậu muốn nói xin hãy tránh ra, nhưng miệng vẫn bị bịt kín không thể nói thành lời.
Vừa rên rỉ, Hayato vừa cố gắng hết sức cử động thân mình.
「Hya, cái gì thế này...!? Kưn... ưưưưn! N... này...」
Có lẽ cuối cùng cô gái cũng đã hiểu ra tình hình.
Chuyển động của cô gái, người vẫn liên tục phát ra những tiếng kêu dễ thương, dừng lại.
「Kyaaaaーーーー!」
「Phù hàaa...」
Cùng với tiếng hét, Hayato được giải thoát và hít một hơi thật sâu.
Trong tầm nhìn đã thoát khỏi bóng tối, là hình ảnh cô gái vội vàng đứng dậy theo kiểu bật lùi lại.
「A...」
Hayato bất giác thốt lên.
Có lẽ vì quá hoảng loạn, cô gái đã không thể đứng vững trên mặt đất. Cô mất thăng bằng và ngã ngửa ra sau.
「Coi chừng!!」
Hayato ngay lập tức đưa tay ra và nắm lấy cánh tay cô gái.
Tuy nhiên, trọng lực và đà ngã của cô gái đã kéo cả cơ thể cậu theo.
「Uwa!?」「Kya!?」
Hai tiếng hét lại một lần nữa vang lên cùng lúc.
Lần này, Hayato ở trên người cô gái— hay nói đúng hơn, là cậu đã đè ngã cô gái.
「A...」
Một cảm giác mềm mại truyền đến lòng bàn tay cậu.
「Hyan!」
Một tiếng kêu dễ thương thoát ra từ miệng cô gái.
Tay phải của Hayato đã chạm vào ngực cô.
(Chết rồi, lại thế này nữa...)
Cậu nhớ lại trận đấu tay đôi (duel) với hội trưởng.
Cậu cũng đã đè lên người cô ấy từ trên xuống như thế này và bóp mạnh ngực cô.
Cô gái này tuy thấp hơn Karen, nhưng ngực cũng đủ phát triển để cậu có thể nắm trọn.
Dù sao đây cũng là tai nạn, Hayato cố gắng tìm cách giải thích, nhưng cô gái mặt đỏ bừng lên và nói:
「C-c-c-c-cậu đang sờ vào đâu đấy!」
「Uwaa!?」
Cô dùng cả hai tay đẩy mạnh cơ thể Hayato ra sau.
「Đau đau đau... làm cái gì vậy chứ...」
Lại một lần nữa ngã ngồi, Hayato cố gắng đứng dậy trong khi xoa dịu cơn đau ở hông và mông.
Lúc đó, giọng nói của cô gái vang lên.
「Không tha, ta tuyệt đối không tha cho ngươi đâu!」
Khi ngẩng mặt lên, tôi thấy cô gái đã đứng dậy từ trước nhặt thanh kiếm gỗ đang lăn lóc trên mặt đất lên, vào thế trung đẳng.
Đương nhiên, mũi kiếm của nó đang chĩa thẳng vào Hayato.
「Trừng trị mi!」
「Uwaa!?」
Hayato vội vàng lăn người sang phải để né thanh kiếm gỗ được vung xuống.
Rầm!
Một đám bụi đất dày đặc bốc lên từ mặt đất nơi thanh kiếm gỗ đập xuống.
「Ặc... Cái quái gì thế kia...」
Nhìn thấy mặt đất lõm xuống một cách đáng sợ, sống lưng Hayato lạnh toát.
(Nếu ăn một đòn như thế, không xong đâu...)
Dù vậy, cậu cũng không thể triển khai Hundred được.
「Cuộc chạm trán lần ba (Third Attack)」 sắp đến rồi.
Việc sử dụng năng lượng một cách vô ích đã bị cấm.
「Chuyện lúc nãy tôi thật sự xin lỗi. Tôi sẽ xin lỗi, làm bất cứ điều gì cũng được, nên hãy tha cho tôi!」
「Nếu làm bất cứ điều gì, thì hãy đấu với ta!」
「Không, chỉ có chuyện đó thì tha cho tôi!」
「Không tha!」
Cô gái không hề dừng tay mà liên tục tung ra những đòn tấn công nối tiếp.
「Thế nên tôi mới hỏi, tại sao tôi lại phải đấu với cô chứ!」
「Ngươi đã quên lời hứa hai năm trước rồi sao!」
「Lời hứa hai năm trước?」
「Lúc đó, ngươi đã hứa sẽ tái đấu với ta mà! Vì thế, ta đã không ngừng luyện tập, còn ngươi thì lại đi mê đắm đàn bà!」
「Đàn bà gì chứ, cô nói cái quái gì vậy!」
Trong lúc né thanh kiếm gỗ của cô gái, Hayato tuyệt vọng hỏi dồn.
「Là chuyện khi ngươi trở về Yamato vào mùa hè. Ta đã nghe Ryuusei kể rằng ngươi không đến chào hỏi ở võ đường mà chỉ lo chim chuột với đám phụ nữ ngươi dắt theo. Ta đã định giải quyết dứt điểm với ngươi nên cứ mãi đợi ở chỗ của Ryuusei thế mà!」
「Chuyện đó thì liên quan gì đến phụ nữ chứ. Mà khoan, rốt cuộc cô là ai. Khi thách đấu thì phải xưng danh trước, đó là thường thức của một kiếm sĩ mà!」
「Ta là Kenzaki Touka!」
「...Hả?」
「Có sơ hở!」
Kenzaki là họ giống với sư phụ Ryuusei.
Sư phụ Ryuusei đáng lẽ không có con.
Chính vì thế, khi Hayato đang nghĩ rằng có lẽ cô bé là họ hàng thì một cú đâm sắc bén nhất từ trước đến giờ đã phóng thẳng tới mặt cậu.
(Nguy rồi!)
Khoảnh khắc Hayato cảm thấy tính mạng mình bị đe dọa──.
Thịch!
(A──)
Một cảm giác như thể cảnh vật trước mắt đã dừng lại ập đến Hayato.
Thế giới trở nên trùng ảnh.
Đồng tử của Hayato đã nhuốm màu hoàng kim.
Đó là sự thức tỉnh năng lực của Variant.
(...Chết tiệt!)
Hayato nghiến chặt răng, cố gắng chống lại ý thức đang chực bị chiếm đoạt.
Nếu cơ thể bị virus Variant chiếm lấy, cậu không biết mình sẽ gây ra chuyện gì nữa.
Cũng có khả năng cậu sẽ triển khai Hundred đang đeo trên cổ và bắt đầu cuộc đấu kiếm với cô gái.
(Không được!)
Trong thế giới đang quay chậm lại, Hayato ngửa người ra sau và né được cú đâm của cô.
Rồi, cậu suy nghĩ.
(Tiếp theo... làm gì đây?)
Trước hết, cần phải ngăn chặn đòn tấn công của cô gái và khiến cô bình tĩnh lại.
(Để làm được điều đó──)
Cậu đưa chân mình ra, ngáng chân cô gái.
「...Cái gì!?」
Cô gái đang kinh ngạc vì cú đâm bị né, ngay lập tức nhận ra một lực tác động vào chân phải của mình. Cú ngáng đó khiến cô mất thăng bằng.
「Kya!」
Cô gái ngã nhào về phía trước.
Nhìn thấy cảnh đó, Hayato thở phào nhẹ nhõm, và đồng tử của cậu dần trở lại màu sắc ban đầu.
Lúc đó, một giọng nói vang lên.
「Hai đứa đang làm gì ở đây thế?」
Cô gái vội vàng ngồi dậy, hướng ánh mắt về phía chủ nhân của giọng nói.
Hayato cũng vậy.
「Ryuusei!」「Sư phụ!」
Giọng của cô gái và Hayato trùng nhau.
「Né được cú đâm của Touka từ tư thế đó, xem ra con cũng tiến bộ nhiều đấy nhỉ.」
Nói rồi, sư phụ của Hayato, Kenzaki Ryuusei, tay xách túi mua sắm ở cả hai bên, mỉm cười hiền hậu.
※※※
「Nó sạch sẽ hơn cháu nghĩ nhiều ạ.」
Hayato và Touka theo sự chỉ dẫn của Ryuusei, bước vào trong dinh thự và ngồi quanh một chiếc bàn trong phòng khách trải chiếu tatami.
Hayato đã nghĩ rằng sau khi cậu, người phụ trách dọn dẹp trong nhiều năm, rời đi thì bên trong dinh thự sẽ trở nên bừa bộn, nhưng bất ngờ thay, nó lại được dọn dẹp ngăn nắp và sạch sẽ.
「Ha ha ha, phải không. Tất cả là nhờ Touka đấy.」
Ryuusei nhìn sang cô gái ngồi bên cạnh.
Nhưng Touka không có phản ứng gì với lời nói đó.
Cô chỉ đang lườm Hayato bằng nửa con mắt.
「...Vậy thì, vào thẳng vấn đề luôn ạ, tại sao Touka-san lại tấn công cháu vậy ạ?」
「Ta đã nói là vì lời hứa hai năm trước rồi còn gì.」
Nói rồi, Touka bĩu môi.
「Hai năm trước đó, rốt cuộc là chuyện gì chứ.」
Cậu bất giác bực mình và đáp lại bằng một giọng điệu gay gắt.
「Là vòng loại cấp tỉnh của Đại hội Kiếm đạo Thống nhất Yamato, trận chung kết ấy. Lúc đó ngươi đã nói. Rằng một ngày nào đó sẽ tái đấu với ta──」
「Ừm...」
Hayato cố gắng nhớ lại trận chung kết hai năm trước.
Cậu nhớ rằng đối thủ có vóc dáng khá thấp và có kỹ năng rất đáng gờm.
「...Khoan đã, lẽ nào, đối thủ lúc đó là cô sao?」
「Phải. Chắc chắn là ta.」
「Nhưng, chờ một chút. Đó là hạng mục của nam mà... Hơn nữa, bây giờ cô bao nhiêu tuổi?」
「Mười ba.」
「Vậy thì, lúc đó cô mới là học sinh tiểu học. Hơn nữa, cô là con gái mà. Tại sao lại tham gia giải đấu của nam sinh trung học cơ sở chứ!」
Vì lúc nãy cậu đã lỡ chạm vào ngực cô, nên việc cô là con gái là sự thật không thể chối cãi.
Đôi tay của Hayato đã chứng thực điều đó.
「Tất cả là lỗi của Ryuusei.」
Nói rồi, Touka ngước nhìn Ryuusei đang ngồi bên cạnh và lườm ông.
「...Sư phụ sao ạ?」
「Ba tiếng trước khi đấu với ngươi. Là sau khi ta vô địch giải đấu hạng mục nữ sinh tiểu học. Ta đã tìm thấy Ryuusei và khẩn khoản xin ông ấy nhận làm đệ tử, nhưng ông ấy lại lảng đi một cách nhẹ tênh rằng 『Nếu muốn trở thành đệ tử của ta, thì hãy thử đánh bại đại đệ tử của ta đi』. Thế là ta đã thách đấu với ngươi ngay tại đó. Nhưng ngươi lại từ chối rằng 『Tôi là con trai. Sao có thể đấu với một đứa con gái── mà còn là một đứa trẻ con được』, đúng chứ?」
「Ừm, có chuyện đó sao ạ?」
「Có!」
Hayato nhìn vào mặt Ryuusei.
Lúc đó, Ryuusei hỏi Hayato.
「Con không nhớ sao?」
「Vâng ạ.」
Hayato gật đầu.
「Nhưng, câu chuyện vừa rồi là sự thật.」
Nếu Ryuusei đã nói vậy, chắc hẳn không sai được.
「Thế là ta đã suy nghĩ cách để được đấu với ngươi. Và cách ta nghĩ ra là tấn công ngầm đối thủ của ngươi, cướp lấy bộ dụng cụ kiếm đạo, và thay thế hắn tham gia trận đấu.」
Cô nói rằng vì kiếm đạo phải mặc đồ bảo hộ, nên cô nghĩ sẽ không bị phát hiện.
Và thực tế có vẻ như đã không bị phát hiện thật.
「Tuy nhiên, kết quả là ta đã hoàn toàn thất bại. Kể từ đó, để có thể tái đấu với ngươi và giành lấy chiến thắng bằng chính đôi tay này, ta đã ngày ngày tiếp tục tu luyện gian khổ. Và ta đã trà trộn vào vòng loại cấp tỉnh của hạng mục nam sinh trung học phổ thông, nhưng ngươi lại không có mặt ở đó! Ngươi đã trở thành một Võ sĩ (Slayer) để tránh né trận đấu với ta, và đã đến Little Garden──」
「Khoan đã, không phải tôi tránh né trận đấu với cô đâu...」
「Im đi! Im đi! Chuyện đó không quan trọng! Hơn nữa, khi trở về vào mùa hè, ngươi cũng không thèm ghé qua võ đường, mà chỉ lo chim chuột chim chuột chim chuột với đám phụ nữ, đúng không!」
「Khoan, chim chuột gì chứ...」
「Ta đã nghe Ryuusei kể như thế!」
「Sư phụ!」
「Ta chỉ truyền đạt lại y nguyên những gì đã nghe từ Ryouko-san thôi.」
Ông cười ha hả.
「Chính vì vậy, ta đã nhờ Ryuusei truyền lời rằng lần tới khi trở về nhất định phải ghé qua võ đường. Và, ta đã chờ đợi ngày đó tại dinh thự này──」
「Kết quả là, tôi bị tấn công...」
「Chuyện là như vậy đấy.」
Ryuusei cười khanh khách, còn Hayato thì thở dài thườn thượt.
Cậu nhớ lại chuyện trước khi rời Little Garden.
Karen sau khi dùng bài tarot để bói đã nói rằng cậu có 「Quẻ nữ nạn」.
Đây cũng là một trong số đó, và có vẻ như quẻ bói xấu của Karen đã ứng nghiệm.
「...Tóm lại là như vậy, Kisaragi Hayato. Hãy đấu với ta. Ngươi hẳn đã biết là không cần phải nương tay dù ta là con gái rồi chứ.」
Quả thật có lẽ đúng là như vậy.
Hayato đã hiểu quá rõ thực lực của cô.
「Nhưng, tại sao cô lại muốn trở thành đệ tử của sư phụ?」
Hayato nghĩ, hay đúng hơn, cô đã giống như một đệ tử rồi còn gì.
Dù sao thì cô cũng đang sống tại đây và còn bị sai làm việc dọn dẹp nữa.
Hayato cũng vậy, trong nửa năm đầu tiên cậu chưa từng được chỉ dạy đàng hoàng một lần nào.
「Có một điều ta muốn được chỉ dạy.」
Touka trả lời.
「Điều muốn được chỉ dạy?」
「Phải.」
Gật đầu, Touka tiếp tục.
「Cách để đánh bại Savage.」
「Hả...」
Hayato bất giác nhìn về phía Ryuusei.
「Phản ứng gì thế hả? Ngươi không biết rằng trước khi Hundred được phát triển, Ryuusei đã cùng với cha ta chiến đấu chống lại Savage sao?」
「Sư phụ, đã chiến đấu với Savage...?」
Việc Hayato ngạc nhiên cũng là điều dễ hiểu.
『Thanh kiếm ta dạy không phải để đánh bại Savage.』
Đó là điều đầu tiên cậu được Ryuusei nói.
「Chuyện đó, có thật không ạ?」
「...Ừ thì.」
Ryuusei khẽ mỉm cười.
「Tại sao sư phụ lại không kể chuyện đó cho con ạ?」
「Đó cũng không phải là chuyện gì đáng để kể lể. Hơn nữa, ta là kẻ đã chạy trốn khỏi cuộc chiến đó. Cũng chẳng phải là điều gì đáng tự hào cả...」
Ryuusei, người đang ngồi khoanh chân, đứng dậy và cầm lấy thanh đao đen tuyền được trang trí trong phòng khách.
Đó là thanh đao mà từ xưa Hayato đã luôn bị dặn là không được chạm vào.
「Ra ngoài đi. Hai đứa cũng theo ta. Hôm nay ta sẽ đặc biệt kể chuyện ngày xưa cho nghe.」
Hayato nghĩ rằng họ sẽ di chuyển đến võ đường, nhưng không phải vậy.
Nơi Ryuusei hướng đến là sân sau của võ đường.
「Nhân tiện, ta vẫn chưa nói cho Hayato về mối quan hệ giữa ta và Touka nhỉ. Cha của Touka là Kenzaki Hokuto── anh trai của ta.」
「Quả nhiên, cô ấy là họ hàng của sư phụ.」
Đúng như cậu đã nghĩ khi nghe cô xưng danh là Kenzaki Touka.
「Nhưng, không giống nhau, phải không? Ta và Hokuto thì khá giống nhau, nhưng Touka ngoài tài năng về kiếm thuật ra thì lại giống mẹ.」
Sau lời mào đầu đó, Ryuusei tiếp tục câu chuyện.
「Ta và Hokuto đã cầm kiếm từ khi còn biết nhận thức. Dòng họ Kenzaki là một gia tộc làm nghề rèn đao đã hơn một nghìn năm, nên kiếm có ở khắp mọi nơi trong nhà. Dù vậy, lúc đó chúng ta chỉ được phép cầm kiếm tre thôi. Và thế là, chúng ta cầm kiếm tre và chơi trò đánh trận giả mỗi ngày.」
Ryuusei mỉm cười như đang hoài niệm về thời đó.
Ban đầu, kỹ năng của người anh Hokuto cao hơn.
Nhưng, từ khi Ryuusei lên mười tuổi, vị thế đã hoàn toàn đảo ngược.
Ông không còn thua người anh hơn mình hai tuổi nữa.
「...Dù vậy, kỹ năng của Hokuto cũng rất đáng nể. Hắn không thua ở giải đấu cấp tỉnh, dĩ nhiên là cả giải đấu toàn quốc, và cũng không thua cả người lớn. Trừ ta ra.」
Cứ thế hai người lớn lên, người anh Hokuto kế thừa công việc gia truyền là rèn đao, còn Ryuusei thì dạy kiếm thuật ở võ đường.
「Thời đó, xưởng và võ đường của Kenzaki không chỉ có ở đây, mà còn có cả ở trung tâm Motomatsu. Môn đồ cũng có hơn một trăm người.」
Giữa lúc đó, 「Cuộc chạm trán lần hai (Second Attack)」 đã xảy ra.
Yamato là một quốc đảo nhỏ.
Chính vì thế, mặc dù số lượng Savage tấn công chỉ có một ít, nhưng một vài thành phố đã rơi vào tình trạng bị hủy diệt.
「Dĩ nhiên, quân đội Hoàng quốc cũng đã bị tiêu diệt gần hết. Giữa lúc đó, Hokuto đã nhận được một yêu cầu từ quân đội Hoàng quốc. Rằng liệu có thể rèn ra một thanh đao có khả năng gây sát thương cho Savage hay không.」
Lớp vỏ thép của Savage rất cứng, những thanh đao bình thường dĩ nhiên không nói, ngay cả súng và tên lửa cũng không thể gây ra sát thương đáng kể.
Do đó, họ đã đến hỏi Hokuto, một thợ rèn đao xuất sắc, rằng liệu ông có thể tạo ra một vũ khí hiệu quả chống lại Savage hay không.
「Hokuto là một người có tinh thần chính nghĩa mạnh mẽ. Vốn dĩ ông ấy đã luôn suy nghĩ về việc liệu có thể tạo ra một thanh đao hiệu quả chống lại Savage hay không. Chính vì thế, ông ấy đã nhận lời yêu cầu đó, nhưng không thể tạo ra được một thanh đao có hiệu quả với Savage. Giữa lúc đó, thứ được quân đội mang đến là một mảnh thiên thạch bay từ vũ trụ. Đó chính là Variable Stone.」
Họ được nghe rằng khi một số người nhất định chạm vào, hình dạng của nó sẽ thay đổi giống như vũ khí, nhưng dù Hokuto chạm vào hay Ryuusei chạm vào, nó đều không có phản ứng.
Vậy thì, điều mình có thể làm chỉ là rèn đao, Hokuto đã sử dụng Variable Stone làm nguyên liệu và rèn ra một thanh đao.
Độ cứng của thanh đao đó rất đáng nể, đến mức có cảm giác như không có thứ gì trên đời này mà nó không thể chém đứt.
Việc còn lại, chỉ là thử nghiệm trên Savage thật──.
「Đúng vào lúc đó, Savage đã xuất hiện ở một nơi tương đối gần thành phố nơi chúng ta sống. Quân đội Hoàng quốc nghĩ rằng đây là một cơ hội tốt và đã đề xuất sử dụng nó trong thực chiến.」
Nhưng, vấn đề là không có ai có thể sử dụng thành thạo thanh đao đó.
Nó nặng hơn một thanh đao bình thường, ngay cả việc vung nó cũng đã khó khăn.
「Thế là, đến lượt ta.」
「Nghĩa là, sư phụ đã sử dụng thanh đao được làm từ Variable Stone để chiến đấu với Savage sao ạ?」
「Đúng vậy.」
Ryuusei gật đầu.
「Nhưng, ta đã không thể gây sát thương cho Savage.」
Có thể tạo ra vết xước hoặc làm lõm lớp vỏ thép của Savage, nhưng không thể chém đứt nó.
Bởi vì trên lớp vỏ thép có một lớp màng năng lượng mỏng được bao bọc.
Lớp màng bảo vệ lõi, nguồn sống của Savage, lại càng dày hơn, đến một vết xước cũng không thể tạo ra. Kết quả đó đã khiến quân đội Hoàng quốc thất vọng. Hokuto cũng vậy.
「Thế là, ta lúc đó đã suy nghĩ. Làm thế nào để có thể đánh bại Savage bằng thanh đao này do anh trai ta, Hokuto, tạo ra.」
Nói rồi, Ryuusei giơ thanh đao đen trong tay lên trời, như thể đang khoe với Touka và Hayato.
「Nghĩa là thanh đao đó, là do phụ thân rèn nên sao?」
Touka lẩm bẩm, mắt vẫn không rời khỏi thanh đao.
「Đúng vậy,」 Ryuusei gật đầu và tiếp tục. 「Thế là, ta đã suy nghĩ và sáng tạo ra một kỹ thuật. Vừa hay, dùng cái kia đi.」
Ryuusei lướt mắt qua khu vườn và dừng lại ở một tảng đá khổng lồ cao khoảng năm mươi centimet và dài khoảng tám mươi centimet.
「Ta hỏi con, Hayato. Con có nghĩ rằng có thể phá hủy tảng đá kia bằng thanh đao này của Hokuto không?」
「Hả?」
「Nếu muốn, con có thể thử cầm nó xem.」
Hayato nhận lấy thanh đao mà Ryuusei đưa ra.
「Uwa...」
Nó giống như một khối chì.
Cả cánh tay và phần thân trên của cậu như sắp chìm xuống.
「Nó nặng đến vậy sao...」
Và lưỡi đao rất dày.
Nó giống như một thanh blade của phương Tây dùng để đập hơn là để chém.
Nhìn tổng thể thì nó khá mảnh, có lẽ hơi giống với 「Hien」.
「Cho ta cầm với!」
Touka vừa nhảy tưng tưng vừa nói.
Cô bé đang nhìn thanh đao trong tay Hayato với ánh mắt như một chú cún con đang đòi ăn vặt.
「Nó thật sự rất nặng đấy.」
Hayato đưa thanh đao cho Touka sau khi đã cảnh báo trước.
「Ưm... quả thật, oái... nặng thật...」
Lúc đầu Touka suýt ngã, nhưng cô bé nhanh chóng lấy lại thăng bằng và vung thử một, hai lần.
「Đây là thanh đao do phụ thân rèn nên── thanh đao đã chiến đấu với Savage sao!」
Mắt lấp lánh, Touka ngắm nhìn thanh đao. Có vẻ như cô bé đang chìm đắm trong cảm xúc. Tiếp đó, Touka nói.
「Ryuusei, ta thử được không!」
「Thử? Nghĩa là muốn thử xem có thể phá hủy tảng đá kia hay không sao... Được rồi, cứ làm thử đi.」
「Thật sao! Vậy thì──」
Touka bước đến chỗ tảng đá, đưa thanh đao lên thế thượng đẳng bên phải.
「Đi đây, yyaaaa!」
Cô vung thanh đao từ trên cao xuống và chém vào tảng đá.
Nhưng, kết quả lại thật thảm hại.
Tảng đá không hề suy suyển, ngược lại, Touka lại ngồi bệt xuống đất.
Phản lực từ cú va chạm mạnh đã khiến tay cô bé bị tê.
Touka cũng đã rơm rớm nước mắt.
Nhìn thấy cảnh đó, Ryuusei cười ha hả và nhặt lấy thanh đao đang đặt trước mặt Touka.
「Câu trả lời là như vậy đấy. Không phải là Touka kém cỏi đâu. Bình thường thì sẽ như vậy. Hayato, dù là con làm cũng thế thôi. Nhưng──」
Ryuusei đưa thanh đao lên thế thượng đẳng.
「Thứ ta tạo ra là sự phá hủy bằng cách sử dụng dao động cố hữu.」
Sau khi tuyên bố như vậy, Ryuusei vung thanh đao về phía tảng đá.
「Đây là chiêu tất sát do ta tạo ra── Bí kỹ Kiếm phái Kenzaki 「Trảm Ảnh Trảm (Zaneizan)」.」
Ngay lập tức, tảng đá vỡ tan thành từng mảnh.
「Tuyệt vời...」
Nhìn thấy cảnh đó, Hayato thốt lên kinh ngạc.
Touka cũng vậy.
「Ryuusei! Vừa rồi ông đã làm thế nào!」
「Như ta đã nói lúc nãy, ta đã sử dụng dao động cố hữu.」
「...Dao động cố hữu? Đó là cái gì! Hãy giải thích để ta hiểu đi!」
「Ừm, con có hiểu là khi vật này và vật kia va vào nhau, sẽ có một làn sóng truyền lực xảy ra không?」
「Không, không hiểu.」
Touka trả lời ngay lập tức.
Cô bé mới chỉ là học sinh trung học cơ sở, nên điều đó cũng không thể tránh khỏi.
「Hayato, còn con thì sao.」
「Dạ, con cũng hiểu sơ sơ...」
Cậu đã học điều này trong các tiết học ở Little Garden.
「Gì chứ, con cũng cùng trình độ với Touka à. Thôi thì, lý thuyết chi tiết cũng không quan trọng lắm. Nói đơn giản, là tung ra nhát chém thứ hai khớp với làn sóng được tạo ra bởi nhát chém thứ nhất để cộng hưởng và khuếch đại làn sóng đó. Như vậy, uy lực của nó sẽ tăng lên gấp hai, gấp ba, chỉ có vậy thôi.」
「Nghĩa là, vào khoảnh khắc lưỡi đao bị dội lại một chút do phản lực khi chạm vào tảng đá, thì sẽ lập tức vung đao xuống một lần nữa sao?」
「Con hiểu nhanh đấy chứ. Đúng là như vậy. Ta cứ nghĩ con ngốc, nhưng cũng không hẳn là thế nhỉ.」
「Nếu là chuyện về kiếm thì ta hiểu.」
Touka ưỡn ngực trả lời.
Tuy nhiên, có vẻ như cô bé không có ý định phủ nhận việc mình ngốc.
「Vậy thì tiếp theo. Ngoài ra, còn có cách làm như thế này nữa.」
Ryuusei di chuyển đến trước một tảng đá khác có kích thước tương tự và lại đưa thanh đao lên.
「Việc tung ra nhát chém thứ hai sau nhát chém thứ nhất là giống nhau, nhưng lần này sẽ tung ra một đòn liên hoàn, vẽ một đường chém hình chữ X lên tảng đá. Cách này thì uy lực sẽ giảm đi một chút. Nhìn đây.」
Nói rồi, Ryuusei biểu diễn kỹ thuật kiếm đó.
「Đây là 「Trảm Ảnh Trảm - Nhị Thức」.」
Khi Ryuusei tung ra đòn liên hoàn, tảng đá cũng vỡ tan như lúc nãy.
「Ngoài ra, còn một phương pháp nữa.」
Ryuusei tiếp tục nói trong khi bước về phía một tảng đá khác.
「Là chiêu dùng để phá hủy lõi của Savage. Hãy nhìn cho kỹ đây.」
Đó chỉ là một khoảnh khắc.
Bởi cú đâm mà Ryuusei tung ra, tảng đá đã bị phá hủy thành từng mảnh như những lần trước.
「Tuyệt vời...」
「A...」
Hayato và Touka nhìn Ryuusei với ánh mắt pha trộn giữa sự kinh ngạc và ngưỡng mộ.
「Mà, nếu làm điều này với một thanh đao bình thường thì lưỡi đao sẽ bị mẻ và không dùng được nữa. Sở dĩ nó chịu được là vì đây là thanh đao do Hokuto đã tạo ra và rèn luyện.」
Chỉ có hai thanh đao được tạo ra từ Variable Stone mà họ nhận được từ quân đội Hoàng quốc.
Do đó, Ryuusei và Hokuto đã sử dụng những thanh đao đó để chiến đấu với Savage.
Em trai Ryuusei sử dụng thanh đao do anh trai Hokuto rèn nên, với kỹ thuật kiếm do mình tạo ra để tiêu diệt Savage.
Khoảng một năm rưỡi──.
Trong khoảng thời gian cho đến khi Hundred được nhà kỹ thuật của Warslan, Linis Harvey, phát triển và đưa vào vận hành, hai anh em nhà Kenzaki đã cùng nhau chiến đấu với Savage và bảo vệ Hoàng quốc Yamato.
「Mặc dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn, nhưng trong thời gian đó cơ thể của ta và Hokuto đã trở nên tả tơi. Vốn dĩ cũng đã ngoài ba mươi tuổi, dĩ nhiên là không thể tránh khỏi bị thương. Vì thế, cơ thể của ta đã xảy ra biến dị.」
Trong các trận chiến, Ryuusei chưa bao giờ bị Savage tấn công trực tiếp. Nhưng, việc bị dính phải dịch cơ thể của chúng thì không chỉ một hai lần.
「Lúc đó, một lượng lớn virus của Savage đã xâm nhập vào cơ thể ta. Vì thế, cơ thể ta không thể cử động được như trước nữa. Kết quả là trong lúc chiến đấu ta đã bị rơi xuống vách đá và bị thương nặng. Và thế là ta đã giải nghệ khỏi cuộc chiến với Savage.」
Dù vậy, người anh Hokuto vẫn không ngừng chiến đấu với Savage.
Ông đã một mình tiếp tục chiến đấu.
Vì khả năng kháng virus của ông mạnh hơn Ryuusei, nên cơ thể ông không có biểu hiện bất thường.
Hơn nữa, dù cho những Võ sĩ (Slayer) có thể sử dụng Hundred và chiến đấu với Savage đã xuất hiện ở Yamato, số lượng của họ vẫn còn rất ít.
Trong khoảng thời gian cho đến khi các Võ sĩ (Slayer) đến nơi, thiệt hại lớn vẫn thường xảy ra.
Thêm vào đó, các Võ sĩ (Slayer) thời đó phần lớn chỉ có thể triển khai Hundred chứ chưa được huấn luyện chiến đấu bài bản.
Kinh nghiệm đối đầu với Savage dĩ nhiên, kỹ năng chiến đấu của Hokuto cũng vượt trội hơn hẳn.
Các Võ sĩ (Slayer) xuất hiện giữa trận chiến thường gây cản trở nhiều hơn, và kết quả là, Hokuto đã phải chịu đòn tấn công của Savage để bảo vệ một Võ sĩ (Slayer), và ông đã chết vì vết thương đó──.
「Trong quân đội Hoàng quốc cũng có nhiều người nói rằng lẽ ra ông ấy nên giải nghệ cùng ta và giao việc tiêu diệt Savage cho các Võ sĩ (Slayer), hay rằng ông ấy không nên liều mạng như vậy vì còn có gia đình── rằng cái chết của Hokuto là có thể tránh được, là vô nghĩa.」
「Không phải như vậy!」
Touka cao giọng khẳng định, vai run lên khi tiếp tục lời nói.
「Quả thật, việc phụ thân mất đi là một sự kiện đau buồn và xót xa. Nhưng, ta ngưỡng mộ phụ thân, người đã chiến đấu đến cùng để cứu người khác và đã qua đời. Mẫu thân cũng vậy. Ta cũng muốn sống như phụ thân. Ta muốn trở nên mạnh mẽ hơn. Vì vậy, Ryuusei, hãy dạy cho ta kỹ thuật kiếm đó── hãy dạy cho ta 「Trảm Ảnh Trảm」!」
「Con đang nói gì vậy. Ta gần như đã dạy rồi còn gì.」
「Hả...?」
Touka chớp chớp mắt kinh ngạc.
「Chỉ cần mang trong mình dòng máu của Kenzaki, thì kỹ năng kiếm thuật của con đã rất đáng nể rồi. Việc còn lại là cứ như ta đã làm lúc nãy, tâm niệm việc sử dụng dao động cố hữu và luyện tập 「Trảm Ảnh Trảm」, thì sẽ nhanh chóng làm được thôi. Hay là, con muốn thử với thanh đao này không?」
「............」
Touka nhận thanh đao từ Ryuusei và đối mặt với tảng đá trước mắt.
Cô bé nhắm mắt lại và lẩm bẩm điều gì đó.
Lắng tai nghe, có thể nhận ra đó là phương pháp chém sử dụng dao động cố hữu mà Ryuusei đã nói lúc nãy.
──Đầu tiên là nhát chém thứ nhất.
──Tung ra nhát chém thứ hai, chồng lên làn sóng được tạo ra bởi nhát chém đó.
Sau khi lẩm bẩm nhiều lần như vậy, cô bé nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Rồi, hét lớn một tiếng, Touka vung đao xuống.
「Haaaaaーーーーー!」
「A...」
Mặc dù không bằng Ryuusei, nhưng nhìn thấy một phần tảng đá bị vỡ tung, Hayato cũng phải tròn mắt ngạc nhiên.
「Được rồi, được rồi!」
Touka vui sướng nhảy tưng tưng.
「Hừm, ngay cả Hokuto cũng phải mất khoảng nửa tháng mới nắm được đến mức này... Không ngờ, chỉ một lần đã làm được gần như hoàn hảo.」
Ryuusei cũng không ngờ rằng cô bé có thể làm được đến mức này chỉ trong một lần.
Ông kinh ngạc thốt lên.
「Ryuusei── không, sư phụ! Cảm ơn người đã dạy cho con một kỹ thuật như thế này! Với nó, con cũng có thể chiến đấu với Savage!」
「Không, nói thế thì tự mãn quá rồi.」
「Aú!」
Ryuusei dùng cạnh tay chém vào đầu Touka.
「Dù đã thành công, nhưng vẫn chưa đến mức có thể ra chiến trường được đâu. Thanh đao đó ta cho con, hãy rèn luyện thêm nữa đi.」
「A, ư... đã rõ... khoan đã, con nhận thanh đao này được sao?」
「Nó giống như vật kỷ niệm của Hokuto. Nó nên ở bên cạnh con. Hơn nữa, ta vẫn còn một thanh nữa trong kho. Thanh này là của Hokuto, nên con hãy giữ lấy nó.」
「Thật sao! Cảm ơn, Ryuusei!」
Touka trông rất vui.
Trong lúc mỉm cười nhìn dáng vẻ đó của cô bé,
「Tiếp theo, Hayato, ta có một việc muốn nhờ con.」
Ryuusei đột ngột quay sang nói.
「Nhờ vả gì ạ?」
Cậu có một dự cảm không lành.
「Con có thể nhờ người ở Warslan chăm sóc cho Touka được không?」
「...Hả?」
「Ryuusei, thế là sao chứ!」
Touka hỏi tiếp sau khi Hayato ngây người ra.
「Hôm nay ta vốn dĩ đã định nhờ con việc đó. Touka với tính cách đó, nếu để mặc sẽ không biết gây ra chuyện gì nữa. Nếu Savage xuất hiện ở gần đây, có khả năng con bé sẽ tự ý lao đến đó và chiến đấu một mình. Tốt hơn là nên bảo vệ con bé ở một nơi đàng hoàng.」
「Chuyện đó thì con cũng hiểu, nhưng Touka không phải là Võ sĩ (Slayer), và còn chuyện virus của Savage nữa──」
Nếu tiếp tục chiến đấu, có khả năng cô bé sẽ trở nên giống như cha mình, Hokuto.
「Chính vì vậy, ta mới nghĩ rằng nên đến Warslan. So với việc ở bên cạnh ta hay ở trong quân đội Hoàng quốc, công nghệ đối phó với những thứ đó ở Warslan chắc chắn sẽ cao hơn.」
「Nhưng, chỉ với một mình con thì không thể quyết định được gì đâu ạ.」
「Thế nên, cậu chỉ cần giúp tôi thưa chuyện với mấy vị tai to mặt lớn là được. Chừng đó thì cậu cũng làm được mà, phải không?」
「Đúng là chừng đó thì em có thể làm được, nhưng mà…」
「Dù có trả con bé về chỗ của Sasagawa-san thì việc nó phải ra chiến trường cũng sẽ không thay đổi đâu. Tóm lại là, trông cậy vào cậu cả đấy.」
「…Sasagawa-san?」
Là ai vậy nhỉ?
「Là một ông lão tốt bụng thân thiết với người cha quá cố của tôi. Cho đến khi đến chỗ tôi, Touka đã sống và tu luyện tại võ đường của Sasagawa-san. Thật ra thì, vài năm sau khi Hokuto qua đời, mẹ của Touka cũng mất.」
「À, ra là vậy ạ.」
Nghe nói đó cũng là do virus.
Là ảnh hưởng từ việc tiếp tục mối quan hệ sâu sắc với Hokuto, người đã bị nhiễm bệnh.
Con bé không còn người thân nào khác, và cũng không ai nhận nuôi vì sợ rằng Touka cũng có thể đã bị nhiễm loại virus này.
Vì vậy mà Ryusei đã nhận nuôi con bé, nhưng vì không thể nào nuôi dạy trẻ con, anh đã nhờ vả ông lão là bạn cũ của mình.
「Tóm lại là, nếu Touka cứ ở đây dù chỉ một giây một phút nữa, tôi sẽ gặp rắc rối to. Thật lòng đấy, tôi đến giới hạn rồi. Cũng vì biết chuyện này sẽ xảy ra nên tôi mới giao Touka cho Sasagawa-san.」
「Giới hạn? Giới hạn chuyện gì ạ?」
「Phải, chuyện gì cơ?」
Nối gót Hayato, Touka nghiêng đầu thắc mắc.
「Hayato, lại đây ghé tai vào này.」
Ryusei ngoắc ngón trỏ ra hiệu lại gần, rồi ghé sát mặt vào tai Hayato và nói.
「Dù là con gái của anh trai, nhưng con bé lại có đường nét gương mặt giống người mẹ xinh đẹp, lại còn, ừm, phát triển đầy đặn nữa, nên tôi cũng khó mà chịu đựng nổi… Cậu cũng hiểu mà, phải không?」
「Không, thầy đang nói gì vậy, sư phụ…」
「Thế nên mới nói, cứ thế này tôi sợ mình sẽ tấn công con bé mất. Tôi không thể kiềm chế được nữa rồi. Có lẽ tôi sẽ quên mất con bé là con gái của anh trai mình mà tấn công nó ngay trong đêm nay mất.」
「Không không không…」
Chuyện đó tuyệt đối không ổn. Phải làm sao đây.
「Với lại, có con bé ở đây thì tôi cũng không thể dẫn những cô gái khác về được. Vì vậy, nhờ cậu cả đấy, Hayato.」
Xem ra vế sau mới là lý do thật sự.
Ryusei vỗ mạnh vào lưng Hayato, người đang thở dài thườn thượt.
0 Bình luận