Ngoại truyện ( Đã hoàn thành )
Chương 04 Em không cho phép anh có Romance với bất kỳ ai khác ngoài em đâu F
2 Bình luận - Độ dài: 10,427 từ - Cập nhật:
“Anh về rồi.”
Cơ thể mệt mỏi vì công việc được đưa về nhà trên chuyến tàu, trở về căn hộ nơi vợ và con gái yêu đang đợi tôi.
Mới là thứ Tư mà tôi đã kiệt sức vì tăng ca liên tục nhiều ngày liền. Đã vậy từ ngày mai tôi còn phải đi công tác qua đêm nữa. Năm thứ ba kể từ khi đi làm. Tôi cũng có đàn em rồi, và số lần được cấp trên giao cho những công việc lớn để làm một mình cũng tăng lên.
Aah, tôi mong đến ngày nghỉ quá.
Giờ này thì con gái tôi, Mitsuki, hẳn là đã ngủ.
Tôi nhẹ nhàng mở khóa, kiềm giọng lại, rồi rón rén bước vào nhà.
“Kisumi, chào mừng anh về nhà.”
Nén một cái ngáp, Yorka — người vợ mà tôi yêu nhất đời — bước ra từ trong phòng.
“Xin lỗi. Anh làm em thức à?”
“Không đâu, đúng lúc Mitsuki vừa ngủ xong ấy.”
“ Cảm ơn em vì lúc nào cũng chăm Mitsuki.”
“Kisumi cũng vất vả lắm ấy chứ, muộn mà còn làm việc nữa.”
Yorka bước đến gần và khẽ hôn lên môi tôi.
Người vợ xinh đẹp của tôi hôm nay cũng thật tuyệt.
Chớp mắt một cái mà đã mười năm kể từ ngày chúng tôi gặp nhau.
Hồi còn là học sinh cao trung, Yorka vốn đã là một cô gái xinh đẹp mang khí chất trưởng thành, nhưng khi bước qua tuổi hai mươi, vẻ đẹp vốn có ấy chỉ càng trở nên rực rỡ hơn. Vậy mà từ khi ở bên tôi, cô ấy lại biết cách thả lỏng vai, biểu cảm, bầu không khí, và cả cử chỉ đều trở nên mềm mại hơn.
Sau khi tốt nghiệp đại học và đi làm, chúng tôi dọn về sống chung rồi kết hôn, và chẳng bao lâu đã có con. Năm đầu tiên đi làm cứ thế trôi qua trong vội vã, khi tôi vừa phải toàn lực hỗ trợ Yorka đang mang thai. Rồi đến tháng Ba năm sau, con gái đầu lòng của chúng tôi – Mitsuki – chào đời.
Khi đã chính thức trở thành bố mẹ, chúng tôi rời khỏi quãng đời tân hôn ngọt ngào để bước vào những ngày tháng nuôi con vừa vui vừa vất vả.
Ban ngày lẫn ban đêm, chúng tôi cuống cuồng vì em bé khóc.
Lúc đầu, ngay cả cách pha sữa bột cũng là cả một thử thách. Vì cuống lên trước tiếng khóc nên tôi từng lỡ tay đong sai lượng bột, đổ quá nhiều nước nóng, không tính thời gian để sữa nguội, nói chung là đầy rẫy những lần thất bại. Dù làm đúng các bước, đôi khi tôi vẫn không thể chuẩn bị trơn tru, cảm giác vừa bực vừa bất lực.
Điều đương nhiên là em bé cần thay tã, thay đồ, tắm rửa, ru ngủ... Tôi phải chăm sóc tất cả mọi thứ trong sinh hoạt cho con, từ dạy dỗ đến mọi việc hằng ngày.
Vì tôi và em gái Ei cách nhau khá nhiều tuổi, tôi cứ nghĩ mình đã quen với việc trông trẻ rồi. Nhưng việc giúp bố mẹ trông em và việc tự mình chăm sóc con với tư cách là bố là hai cảm giác căng thẳng hoàn toàn khác nhau. Và khi đứa bé cuối cùng cũng chịu ngủ, toàn bộ mệt mỏi tích tụ bỗng ập đến khiến tôi nhận ra nó nặng nề đến mức nào.
Nuôi con tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, nhưng hơn tất cả, sự tồn tại của chính con mình lại vô cùng đáng quý và yêu thương.
Từ sâu thẳm trong lòng, tình yêu trào dâng khiến tôi tự nhiên mỉm cười.
Dù có mệt đến đâu, chỉ cần nhìn thấy mặt con là tôi lại có thêm sức lực.
Chỉ để chọc cho con cười thôi, tôi có thể làm đủ mọi kiểu mặt ngố; số ảnh trong điện thoại thì tăng lên với tốc độ khủng khiếp. Tốc độ con lớn lên khiến tôi chỉ biết ngạc nhiên, và mỗi khi con làm được điều gì mới, tôi và Yorka đều cùng nhau vui mừng.
Khi con bắt đầu tự mình cử động được, tôi càng không thể rời mắt khỏi nữa; tiếng con phát ra dần dần giống lời nói hơn, và khi bế con lên, sức nặng truyền qua hai tay tôi tăng lên từng ngày.
Thời gian trôi qua trong chớp mắt, và giờ con gái chúng tôi — Mizuki — đã ba tuổi.
May mắn là công ty nơi Yorka làm việc có chế độ hỗ trợ nuôi con rất đầy đủ, nên sau khi hết thời gian nghỉ sinh, cô ấy có thể vừa làm việc từ nhà vừa chăm con.
Tôi thì chớp mắt đã hai mươi sáu tuổi. Dạo gần đây tối nào tôi cũng về nhà muộn vì công việc, thời gian dành cho gia đình giảm hẳn.
“Yorka~ mệt quá.”
Tôi ôm lấy người phụ nữ tôi yêu nhất, cũng là bạn đời của tôi bây giờ, như muốn bao trọn cô ấy.
Cảm giác ấm áp và mềm mại ấy khiến tôi tự nhiên thấy yên lòng.
“Kisumi, dạo này anh tăng ca liên tục , mệt là điều dĩ nhiên.”
Yorka nhẹ nhàng đón lấy tôi, vừa ôm vừa xoa đầu trấn an.
“Được chơi với Mizuki thì mệt đến mấy cũng tan biến, nhưng trẻ con thì việc của chúng là đi ngủ~.”
Tôi lặng lẽ nhìn sang con gái để không đánh thức con. Chỉ cần ngắm gương mặt ngủ đáng yêu ấy thôi, những góc cạnh mệt mỏi trong lòng tôi liền dịu lại. À… đúng là được chữa lành thật.
“Vì thế nên ngày nghỉ anh được chơi với Mizuki nhiều rồi còn gì. Vậy nên ngày thường đừng cố quá.”
“Thế nhưng mà, anh muốn chính anh là người chăm—”
“Người bạn trai đầu tiên em hẹn hò lại trở thành một người chồng tốt, một người bố tốt… em thật sự hạnh phúc.”
Yorka mỉm cười, nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Những ngày chúng tôi chỉ là đôi tình nhân, say mê nhau đến mức chẳng thấy gì ngoài đối phương, giờ đã là chuyện của quá khứ.
Từ người yêu trở thành vợ chồng, và bây giờ là bố mẹ.
“Anh cũng xin gửi lại nguyên xi câu đó cho em.”
“Em đúng là có mắt nhìn đàn ông mà, đúng không?” Yorka đáp lại với tâm trạng rất vui.
Quãng đường ngắn từ hành lang đến phòng khách, Yorka khoác tay tôi như thể chúng tôi đang đi hẹn hò.
“Vậy thì lúc anh tỏ tình lần đầu, em cho anh cái gật đầu luôn đi cho rồi.”
Lời tỏ tình dưới gốc cây anh đào ấy đến giờ tôi vẫn không thể quên. Giờ thì đúng là chuyện để cười, nhưng với tôi—một thằng học sinh cao trung ngày đó—đó là trận đánh lớn nhất đời. Khoảnh khắc chờ câu trả lời, sự căng thẳng và lo lắng khi ấy thuộc hàng top trong đời tôi. Nếu khi đó bị từ chối, cái tên Arisaka Yorka hẳn đã trở thành một kỷ niệm thanh xuân ngọt ngào pha lẫn chua xót.
“Chuyện cũ rồi mà. Tha cho em điiiii.”
Yorka nhẹ nhàng gạt đi, rồi nũng nịu nói bằng giọng ngọt như mật.
Con người mạnh mẽ là người biết chấp nhận cả quá khứ của mình—điều đó đúng y như vậy.
“…Thật kỳ diệu. Nếu ngày đó anh không quen được em, thì giờ chắc chẳng thể kết hôn hay có con như thế này.”
“Câu đó phải để em nói mới đúng. Nếu không ở bên anh, em đã chẳng có được cuộc sống vui vẻ như bây giờ.”
Yorka khẽ thì thầm. Những hành động phải gom hết dũng khí, những quyết định dứt khoát, những ngày tháng tích lũy để biến cảm xúc thành hiện thực, những cuộc gặp gỡ giúp ta trưởng thành— Tất cả những điều đó đã tạo nên và tô màu cho cuộc đời thật đẹp đẽ.
“Kisumi, anh ăn tối chưa?”
“À… anh chưa ăn .”
“Vậy để em chuẩn bị nhé.”
Yorka lấy tạp dề và bước vào bếp.
“Không sao đâu, hâm nóng một chút thì để anh làm. Em trông buồn ngủ lắm rồi.”
“Ở cạnh con nít thì tự nhiên sẽ buồn ngủ thôi.”
“Em nên nghỉ sớm thì hơn.”
“Nhưng khoảng thời gian chỉ có hai vợ chồng mình với nhau cũng quan trọng y như vậy.”
“Anh cũng nghĩ thế, nhưng Mizuki vẫn là ưu tiên hàng đầu. Em đừng cố quá.” Yorka gần như một mình chăm con suốt cả ngày.
Bọn tôi cũng từng nghĩ đến chuyện gửi bé đến nhà trẻ, nhưng Yorka nhất quyết muốn dành nhiều thời gian ở bên con nhất có thể, nên mới thành như bây giờ. Có lẽ vì bố mẹ cô ấy làm việc ở nước ngoài hầu như suốt cả năm, nên cô ấy từng trải qua cảm giác cô đơn.
Tôi cố gắng tôn trọng tối đa mong muốn mạnh mẽ của Yorka và điều chỉnh công việc hết mức để cùng chăm con.
May mắn là vài năm trước, bố mẹ Yorka đã chuyển địa điểm làm việc về Nhật, nên tôi dễ nhận được sự giúp đỡ từ mẹ vợ. Điều đó trở thành nguồn hỗ trợ rất lớn cho Yorka, cả về tinh thần lẫn thể chất.
Hiện tại, cả bố mẹ nhà Sena lẫn bố mẹ nhà Arisaka đều vui vẻ đến chăm cháu bất cứ khi nào có thể, và em gái tôi—Ei, giờ đã là sinh viên đại học—cũng ghé chơi mỗi khi rảnh, nên phải nói là bọn tôi rất được hỗ trợ trong việc nuôi con.
Với Mizuki, được tiếp xúc với những người lớn ngoài bố mẹ cũng là sự kích thích rất tốt.
Dù vậy, dành cả ngày trông con liên tục thì chắc chắn sẽ mệt.
Thời gian của hai vợ chồng tất nhiên rất quan trọng, nhưng nếu có thể nghỉ ngơi thì tôi muốn cô ấy nghỉ ngơi.
“Ban ngày Ei-chan có đến rồi , nên hôm nay em vẫn ổn mà.”
“Lại nữa à!? Con bé đó chắc vẫn đi học đại học đàng hoàng chứ nhỉ… Hy vọng nó không rớt tín chỉ.” Tôi bật cười khổ.
Thật lòng, tôi rất biết ơn vì nhờ Ei đến chơi mà Yorka có được chút thời gian thở.
Ei cưng Mizuki đến mức quá đáng, từ lúc bé mới sinh đã bày đặt làm “chị gái”, mà hồi lễ hội văn hóa cao trung còn đứng trên sân khấu nói lên tình yêu nữa.
Tôi mừng vì em gái cưng cháu như thế, nhưng với tư cách anh trai thì vẫn lo em bé xao nhãng việc học.
…Mà nếu Yorka nói ổn thì tối nay tôi cũng xin nhận lời vậy.
Trong lúc Yorka chuẩn bị bữa tối, tôi tranh thủ tắm nhanh rồi thay đồ.
Khi trở lại phòng khách, bàn ăn đã được bày những món Nhật do cô ấy tự nấu.
Vì ăn muộn nên lượng calo được giảm bớt, nhưng vẫn rất chú trọng sức khỏe. Cân bằng dinh dưỡng cũng cực kỳ tuyệt vời.
Vậy mà món ăn vẫn khiến người ta thấy thoả mãn, và thực sự rất ngon.
“Đúng là Yorka. Vợ anh là thần thánh à?” Món ăn gia đình do vợ làm thấm sâu vào cơ thể tôi.
Yorka ngồi đối diện tôi, vừa mỉm cười vừa nói: “Anh lúc nào cũng khen quá đà hết.”
“Không không, ngon đến mức má anh muốn rớt xuống luôn ấy.”
“Nếu rớt thì anh không hôn được nữa đâu?” Yorka nghiêng đầu.
“Thế thì phiền thật, nhưng anh vẫn muốn ăn món ngon thế này mỗi ngày.”
“Xem ra em nắm chắc cái dạ dày của anh rồi, yên tâm thật.”
Trong lúc chúng tôi tán chuyện vu vơ, gương mặt quen thuộc xuất hiện trên chương trình tin tức đang phát trên TV.
『――Tiếp theo là bản tin thể thao. Trước tiên là bóng rổ. Tuyển thủ NBA người Nhật, Nanamura Ryū, hôm nay lại toả sáng và đóng góp vào chiến thắng của đội.』
Người đưa tin là Yukinami Sayu, hiện đã trở thành phát thanh viên trẻ trụ cột của đài.
Cô ấy là hậu bối cùng quê với tôi, cũng từng học ở trường trung học Eisei.
Mái tóc từng ngắn trong thời cấp ba nay đã dài đến vai, màu nhuộm trầm tạo cảm giác thông minh, chín chắn.
Cách cô ấy đọc bản tin trực tiếp đã rất thuần thục, với gương mặt xinh đẹp chẳng kém idol, cùng kỹ năng trò chuyện linh hoạt và khả năng xử lý tình huống nhạy bén. Giờ đây hiếm khi nào bật TV mà không thấy cô ấy. Nhờ độ nổi tiếng ấy, cô xuất hiện trên TV, trên mạng xã hội, lẫn trên tạp chí.
“Lúc nghe Sayu-chan nói muốn làm phát thanh viên, em đã nghĩ rất hợp, nhưng không ngờ lại thành công đến vậy.”
“Thế à? Với anh thì dễ hiểu thôi. Sayu mà đã quyết làm thì sẽ làm tới cùng.”
“Vì đó là cô hậu bối chăm chỉ đã theo đuổi ai đó và thi vào cùng trường cấp ba với người đó mà.”
Yorka nửa đùa nửa thật nhắc chuyện cũ.
“Đã thế, dù biết người đó có bạn gái siêu đẹp rồi mà vẫn liều mình thử cướp người ta nữa.”
“Cậu không hối hận vì đã không chọn cô ấy chứ?”
Yorka chống cằm, nhìn tôi qua bàn .Tôi chỉ vào TV.
“ Dù biết thừa câu trả lời, em ấy vẫn cố tình hỏi, đúng là đáng yêu thật.”
“Anh chưa từng do dự chuyện tình cảm bao giờ.”
“Rất tốt.”
Yorka trông vô cùng mãn nguyện.
“Nhưng mà, dù sao thì Sayu cũng thật ghê gớm. Thi vào được một trường đại học có thương hiệu, rồi đạt quán quân cuộc thi hoa khôi, còn theo học trường đào tạo phát thanh viên, rồi để tạo đề tài khi vào đài, cậu ấy còn làm thêm chút hoạt động nghệ sĩ nữa.”
“Dù biết con đường cần đi, nhưng thực sự làm được và còn tạo ra kết quả lại là chuyện khác.”
“Tự mình mở đường cho bản thân đâu phải chuyện dễ dàng.”
Càng trưởng thành càng thấm thía điều đó.
Sayu rất hiểu rõ bản thân mình một cách khách quan. Vì thế, em tận dụng tối đa lợi thế trời cho là sự duyên dáng và khả năng giao tiếp, lập kế hoạch rõ ràng và không ngại những nỗ lực âm thầm. Dù bề ngoài trông hào nhoáng, hậu trường lại khá vất vả.
“Ở nghĩa đó thì Nanamura cũng…”
“Cậu ấy đúng là kinh thật. Người Nhật mà vào được NBA đã ghê lắm rồi, vậy mà Nanamura còn chơi ở đội danh tiếng nữa, anh không ngờ luôn.”
“Kisumi, cậu cứ nhắc đến Nanamura-kun là lại hăng lên,” Yorka bật cười.
Trên TV chiếu trận đấu bóng rổ chuyên nghiệp.
Người được đưa lên cận cảnh là Nanamura Ryuu, bạn cùng lớp của tôi thời cao trung
Cậu ấy đang đại tỏa sáng với tư cách là một trong số ít cầu thủ Nhật Bản thi đấu ở giải bóng rổ chuyên nghiệp Mỹ. Với thân thể mạnh mẽ không hề bị áp đảo dưới khu vực rổ toàn những gã khổng lồ, cậu ấy lao vào không hề chùn bước với những pha dẫn bóng sắc bén. Hơn nữa, vũ khí là cú ném ba điểm sở trường khiến cậu ấy trở thành nhân tố không thể thiếu giúp đội chiến thắng.
“Nanamura ném ba điểm giỏi lên thật,” tôi lẩm bẩm.
Hồi cấp ba, khi còn chơi bóng rổ cùng tôi, cậu ấy thường toàn dựa vào thể lực cho những pha dunk đầy sức mạnh.
Phối hợp với đồng đội khác đã khó, chứ đừng nói tới những cú ném ngoài như ném ba điểm — cậu ấy cực kỳ dở.
“Thể thao đúng là thế giới cần cả nỗ lực lẫn tài năng mà.”
“Tài năng nở rộ cũng cần những cuộc gặp gỡ đúng người đúng thời điểm. Nhờ trường đại học đã chiêu mộ cậu ấy, sau đó còn được gặp một huấn luyện viên giỏi, rèn luyện cả tinh thần, kỹ thuật lẫn thể lực, rồi bừng tỉnh. Từ đó đi du học nước ngoài và bước vào con đường chuyên nghiệp…”
Nanamura ngày trước vốn hay thất thường, vậy mà khi kết hợp được sự quyết liệt bẩm sinh với sự khôn ngoan, cậu ta đã vụt tiến xa. Là bạn chứng kiến điều ấy ngay bên cạnh, tôi không thể không cổ vũ.
Vẻ mặt của cậu ấy thậm chí toát lên khí chất của một vận động viên hàng đầu.
“Không biết khi lớn lên, Mizuki sẽ trở thành người như thế nào nhỉ.”
Khi làm bố mẹ, câu chuyện tự nhiên lại xoay quanh con cái.
“Nếu con bé thích vận động thì cứ cố gắng theo thể thao, còn nếu hứng thú với nghệ thuật thì cứ để con đắm mình trong nó. Nói chung chỉ cần tìm được thứ hợp với bản thân rồi sống theo cách con muốn là được.”
“Và có những người bạn tốt nữa.”
“Được nghe em nói câu đó khiến anh thấy em trưởng thành thật rồi.”
Không thể tin được đây là người từng nổi tiếng hồi cấp ba với hình tượng mỹ nhân cô độc.
“Emm trưởng thành rồi! Nếu hợp với việc ở một mình thì cũng chẳng sao, nhưng nhờ gặp được Kisumi mà cuộc đời em đã thay đổi.”
“Em nói câu đó nghe thấm thật.”
“Ai mà nghĩ được là mình sẽ hẹn hò với cái cậu lớp trưởng lỳ lợm ấy, rồi kết hôn và sinh con cơ chứ. Đúng không?”
“Đúng thế. Nhờ vậy nên anh đang hạnh phúc hơn bất cứ thứ gì.”
Những người từng cùng nhau trải qua tuổi thanh xuân giờ đều đang gặt hái thành quả trong những môi trường khắc nghiệt.
Tôi tự hào vì ai cũng đang tiến lên bằng cách của riêng mình, nhưng cũng có chút buồn vì không còn thường xuyên gặp nhau như trước.
Lần cuối cùng chúng tôi tụ họp đủ mặt dưới danh nghĩa Câu lạc bộ Sena là khi đón chào sự ra đời của Mizuki.
Thay đổi là điều không tránh khỏi, nhưng ưu tiên thì không đổi thay.
Vì vậy, chúng tôi vẫn giữ được mối quan hệ không rời xa nhau — đó là một niềm hạnh phúc.
Yorka, cậu ấy ở đây. Và đến bây giờ, cậu vẫn ở ngay bên tôi.
Cuộc sống trưởng thành mà tôi từng mường tượng hồi còn là một thiếu niên… Khi thật sự sống trong hiện thực cụ thể ấy hằng ngày, thỉnh thoảng tôi lại có cảm giác như chỉ riêng cảm xúc của mình bị bỏ lại phía sau trước những thay đổi của hoàn cảnh. Thời gian dành riêng cho hai đứa tôi—đặc biệt là với Yorka, người quan trọng nhất—ngày càng ít đi, và đó là một vấn đề cực lớn đối với tôi.
Sau khi ăn xong, hai đứa cùng chuyển sang sofa, thư thả uống trà nóng. Chiếc sofa ba chỗ này là món nội thất đầu tiên hai đứa mua lúc bắt đầu sống chung.
Ngồi sát cạnh nhau, Yorka áp chặt vào tôi.
So với những ngày thời cấp ba cùng ngồi trong phòng chuẩn bị mỹ thuật, chẳng có gì thay đổi.
Yorka lúc nào cũng thích ở ngay bên cạnh tôi.
Còn tôi thì không thể nào tưởng tượng nổi một cuộc sống không có Yorka. Khoảnh khắc tựa vào nhau như thế này chính là khoảng thời gian chữa lành tuyệt vời nhất.
Yorka đưa cho tôi chiếc CD đặt trên bàn cạnh.
“Đây. Kanō-san gửi album mới đến, nên em đã nghe trước rồi. Lần này cũng toàn bài hay hết. Bìa của Hinaka-chan ngầu thật đúng không?”
Kèm theo album CD là một mẩu thư ngắn được viết tay.
Cuối thư, như mọi khi, kết bằng dòng: “Từ leader của R-inks.”
R-inks là ban nhạc mà tôi và Yorka lập cho lễ hội văn hóa, còn Kanō Mimei chính là leader.
Cô ấy giờ là một nghệ sĩ nổi tiếng mà ai cũng biết. Luôn đứng top các bảng xếp hạng, cứ mỗi lần ra bài mới là lại gây náo động dư luận. Gần đây, hết anime rồi đến phim điện ảnh đều chọn bài hát của cô ấy làm ca khúc chủ đề, thúc đẩy danh tiếng của cô ấy càng lên cao. Với Kanō Mimei—một siêu sao như vậy—buổi diễn ở lễ hội văn hóa hồi cấp ba cùng chúng tôi lại là một cột mốc vô cùng quan trọng trong cuộc đời âm nhạc của cô ấy. Sau khi tốt nghiệp, mối dây duyên nợ vẫn còn kéo dài; đến cả lễ cưới của tôi và Yorka, cô ấy đã đếnbiểu diễn live khiến buổi tiệc náo nhiệt hẳn lên.
Và người phụ trách phần artwork cho các bài hát của Kanō Mimei từ thời học sinh đến tận bây giờ—nhiều năm liền làm việc chung—chính là Miyachi, tức Miyauchi Hinaka.
Cô ấy cũng là bạn cùng lớp và là người bạn vô cùng thân thiết của chúng tôi. Với gu nghệ thuật cực kỳ xuất sắc, cô ấy trở thành một nhà thiết kế đồ họa trẻ đầy triển vọng, được săn đón ở nhiều lĩnh vực. Sức hút đáng kinh ngạc đó bắt đầu từ lễ hội văn hóa năm ấy, khi Miyachi đã thiết kế áo lớp mà bọn tôi đã mặc hồi đó giờ lại được giao dịch với giá cao như một món đồ sưu tầm trên các phiên đấu giá mạng.
…Đúng là bạn bè của tôi, ai nấy đều hơi bị ghê gớm.
“Anh nhớ ra rồi, giữa Miyachi và Hanabishi có tiến triển gì không?”
Tôi tiện miệng hỏi.
Hanabishi Kiyotora, hội trưởng hội học sinh khóa bọn tôi, từng đơn phương Miyachi. Bản thân cậu ấy là bác sĩ, lại đẹp trai, nên tự nhiên cũng được nhiều người thích. Thế nhưng không hiểu sao với người mình thật sự để ý thì lại nhút nhát, thế là mối quan hệ bạn bè tốt đẹp kéo dài mãi.
“Hôm trước em nghe từ Asaki, Hinaka-chan và Hanabishi-kun vẫn tiếp tục làm bạn nhậu như mọi khi, mà hình như còn đi hẹn hò ở công viên giải trí lần đầu nữa.”
“Nhịp độ yêu đương thì mỗi người mỗi khác.”
“Nhà thiết kế nổi tiếng với bác sĩ bận rộn, chỉ riêng việc khớp lịch đã thấy gian nan rồi.”
“Hy vọng hai người họ sẽ có tiến triển tốt đẹp.”
“Asaki thì bảo ‘hai người mau quen nhau đi, sốt ruột quá trời’ rồi bực bội đấy.”
“Ha ha, đúng kiểu Asaki-san.”
“Sức công phá trong tính cách của Asaki làm em khổ sở biết bao nhiêu lần còn gì.” Yorka vừa nói vừa cười khổ.
Chắc hẳn cô ấy đang nhớ lại chuyện ngày trước.
Hasekura Asaki. Trước đây cô ấy từng là tình địch của Yorka, nhưng giờ là người bạn thân mà họ có thể thoải mái nói hết lòng mình. Cô ấy đã trở thành bác sĩ đúng như ước mơ, và luôn tranh thủ những lúc rảnh rỗi ít ỏi để tổ chức những buổi “họp mặt con gái” với Yorka.
“Từ đầu đến giờ, người anh thích chỉ có mình Yorka thôi.”
“Đương nhiên rồi. Em không cho phép ai khác ngoài em đâu.”
Yorka lại ôm tôi chặt hơn.
“Này, Yorka… nghẹt thở đấy.”
“Không được. Giờ em đang sạc pin.”
Yorka nheo mắt đầy thoải mái, dụi mặt vào cổ tôi.
Tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy.
“Ở chỗ hẹp thế này ôm nhau, anh lại nhớ phòng chuẩn bị mỹ thuật.”
“Khi lên năm ba ,phải trả lại phòng đó, em thấy hơi tiếc một chút.”
Phòng chuẩn bị mỹ thuật—nơi từng là chốn ẩn náu của chúng tôi—đã không còn được sử dụng nữa khi chúng tôi lên năm ba, do hoàn cảnh từ phía nhà trường.
“Đêm đó trong chuyến du lịch tốt nghiệp, khi bất ngờ bị cô Kanzaki gọi riêng cả hai đứa, anh cứ tưởng có chuyện gì nghiêm trọng.”
“Ừ. Cô ấy còn mở lời bằng một gương mặt nghiêm túc nữa chứ, làm em hết hồn luôn.”
Chuyến du lịch tới Okinawa—sự kiện lớn cuối cùng của năm hai.
“ Arisaka-san, Sena-san. Tối nay hai em có thể dành cho cô một chút thời gian không?”
Trong lúc du lịch, khi cô chủ nhiệm của chúng tôi, Kanzaki Shizuru, đột nhiên nói vậy với một gương mặt không biểu lộ cảm xúc, cả hai đứa tôi đều hoảng loạn dữ dội.
Dù gì thì ngay trước đó, bọn tôi vừa vượt qua khủng hoảng lớn nhất—chuyện Yorka có thể phải sang Mỹ vào dịp năm mới—và vừa chính thức trở thành một cặp đôi được bố mẹ hai bên công nhận. Cộng thêm khí hậu ấm áp miền nhiệt đới, cả hai đứa tôi phấn khích tới mức bất thường. Tụi tôi có quá nhiều lý do để sợ rằng mình sắp bị gọi ra để nghe giảng.
Những người bạn trong câu lạc bộ Sena biết chuyện thời điểm đó cũng đều nói cùng một câu: “Hai cậu lúc ấy kỳ lạ lắm luôn.”
“Cô Kanzaki lo cho Yorka từ lúc em mới nhập học mà. Đúng là một giáo viên tuyệt vời.”
Việc tôi được chỉ định làm cán sự lớp cũng là vì lý do đó.
“—Lúc em trả lời ‘Không cần phòng chuẩn bị mỹ thuật nữa cũng không sao đâu ạ’, cô Kanzaki còn rưng rưng nước mắt.”
“Nếu biết Yorka hồi năm nhất như thế nào, thì việc em thay đổi đến mức ấy cũng đủ khiến người ta xúc động đến mềm lòng.”
Chỉ cần nhớ lại thôi cũng thấy buồn cười—cậu ấy đúng là người hoàn toàn khác so với trước đây.
“Em hồi đó tệ đến thế à?” Yorka giả vờ ngây thơ hỏi lại.
“Em tự đặt tay lên ngực mà nhớ xem.”
“Không cần đặt tay cũng biết em có quá nhiều chuyện để tự soi lại rồi.” Yorka đáp bằng một nụ cười bình thản.
Hồi xưa, hễ tôi nói trúng điểm yếu là cậu ấy thẹn đỏ mặt hoặc phản ứng dữ dội ngay.
Giờ thì Yorka đã kiểm soát cảm xúc tốt hơn nhiều.
“Với một người đã ở bên em lâu năm như anh, nhìn vậy cảm động lắm đấy.”
“Anh thấy em khác hồi trước đến thế sao?”
“Phản ứng dễ bùng nổ, cảm xúc lúc nào cũng căng như dây đàn; cái khí chất gai góc như đang khoác lên mình bộ lông nhím; ánh mắt sắc bén chẳng khác nào một thanh danh kiếm. Chỉ cần vậy thôi cũng đủ khiến những người xung quanh co lại rồi.”
Tôi kể ra tất cả ấn tượng về Yorka khi đó.
“Lúc đó em còn trẻ con nên mới vậy.”
“Còn vô số điều anh có thể nói nữa đấy.”
“Kisumi lúc đó cứ chạy tới chỗ chỉ có một người như thế… nghĩ lại đúng là kỳ thật.”
“Gọi là chung thủy đi. Anh chỉ nhìn mỗi em thôi.”
“Ừ. Kisumi là người đặc biệt của em mà.”
“Anh cũng vậy. Người anh phải lòng từ cái nhìn đầu tiên đang chờ anh ở nhà… thế này thì hạnh phúc quá còn gì.”
Dù từ phòng chuẩn bị của câu lạc bộ mỹ thuật chuyển thành tổ ấm của hai đứa, việc chúng tôi làm chẳng khác gì.
Muốn chạm vào người mình thích. Muốn cảm nhận hơi ấm thật gần.
“…Ừm, nghĩ lại thì việc phòng mỹ thuật ngừng cho dùng đúng là may thật.” Vì thế mà cảm xúc bắt đầu thôi thúc.
“Sao vậy?”
Yorka ngẩng mặt khỏi ngực tôi và nhìn lên.
“Anh… không tự tin là mình có thể kiềm chế được nếu hai đứa ở một mình trong phòng kín đâu.”
Từ khi bắt đầu thân mật theo nghĩa người yêu, sự hiện diện của Yorka càng trở nên đáng quý và gần gũi với tôi hơn.
Khi cả hai đã phơi bày mọi phần của bản thân cho nhau, giống như việc chẳng còn gì phải giấu nữa, chúng tôi tự nhiên trở nên thoải mái hơn—theo nghĩa tốt. Chỉ một đụng chạm rất nhỏ trong đời sống hằng ngày cũng đủ gợi lên những điều sâu hơn. Và cảm giác biết rằng đối phương nhận ra, chấp nhận, thậm chí mong đợi điều đó—nó khiến tôi lâng lâng như bay lên trời.
Thế nên, nếu năm cuối mà chúng tôi vẫn còn được dùng phòng mỹ thuật—một nơi chẳng sợ ai nhìn thấy—tôi nghi ngờ mình chẳng thể giữ được sự tiết chế ở trường. Chắc chắn chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến cả kỳ thi đại học.
Nghĩ lại, tôi của năm hai đúng là giỏi thật… hai đứa ở cùng một căn phòng kín như vậy mà lại chịu được.
“Kisumi hư thật.”
“Em xem nhẹ bản năng của con trai tuổi dậy thì quá đấy.”
“Nhưng em biết rõ hơn mức đủ rồi còn gì.”
“Ngay cả Yorka cũng đâu có ghét gì đâu.”
“Đừng bắt em phải nói mấy chuyện như vậy.”
“Anh muốn nghe mà.”
“Chính anh mới là người nên nói cơ? Bây giờ anh thấy sao?”
“Bây giờ á? Anh thấy vui vì được nói chuyện với em.”
“Chỉ bằng lời nói thôi là đủ à?”
Tôi lập tức hiểu ý của Yorka.
“Nhưng… ép vợ quá thì anh cũng không nỡ.”
Tôi vừa nhìn gương mặt ngái ngủ của cô ấy xong, lại đang là buổi tối ngày thường. Nghĩ đến ngày mai, tôi thấy tốt hơn là nên ngủ sớm.
“Vậy à. Vì mệt nên anh không còn sức đúng không? Anh thay đổi rồi so với trước kia.”
Với giọng như trêu chọc, ánh mắt lướt ngang đầy quyến rũ của Yorka khiêu khích tôi.
“Nếu vậy… thử xem sao.”
Tôi rút lại lời ngay lập tức.
Tôi đổi tư thế, phủ lên người Yorka. Khi môi tôi lướt dọc cổ mảnh của cô ấy, bàn tay cũng định chạm đến bộ ngực còn lớn hơn thời đi học.
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng khóc của Mizuki vang lên.
Không khí tình tứ giữa hai vợ chồng tan như khói, và trong chớp mắt cả hai chuyển sang gương mặt của bố và mẹ.
“Em đi xem thử nhé.”
“Anh dọn dẹp nốt cho. Em cứ đi ngủ trước cũng được.”
“Được rồi.”
“Vậy, chúc ngủ ngon.”
Yorka hôn tôi thêm một lần nữa rồi tiếc nuối rời khỏi phòng khách.
•••••••
Sáng hôm sau. Tôi mở mắt với tiếng chuông báo thức lần thứ mấy rồi chẳng rõ.
Ánh nắng ban mai tràn vào qua cửa sổ đã mở màn, chói đến phát ghét.
Mới là thứ Năm, cuối tuần còn xa.
“Kisumi, dậy nhanh không trễ bây giờ.”
“…Cho anh ngủ thêm…”
Tôi cố gắng đáp bằng một giọng như bò dưới đất.
Giá mà buổi sáng ngày thường đừng đến nữa.
Vì ngủ không đủ nên cảm giác mệt mỏi chưa hồi phục bám dính như chất nhờn, cơ thể nặng như chì. Làm việc bàn giấy và tăng ca liên tục khiến vai cổ đau cứng bất thường. Chỉ cần cố trở mình là toàn thân kêu răng rắc như chưa được tra dầu.
“Em muốn cho anh ngủ lắm nhưng còn chuyến bay mà, nhớ không?”
“Mệt quá… cuộc họp với chi nhánh làm online cũng được mà…”
“Anh được giao việc quan trọng cần gặp trực tiếp là vì người ta tin cậu đó.”
Cách diễn giải tích cực của vợ đôi khi lại bất ngờ tiếp thêm sức mạnh cho chồng.
Thật ra, nhờ được trao quyền hơn trong công việc nên tôi đã có thể tự sắp xếp lịch trình phần nào. Năm đầu đi làm thì hầu như phải chạy theo lịch người khác, cảm giác bị quay như chong chóng.
Nhưng bây giờ thì… đơn giản chỉ là công việc quá nhiều.
“Với lại lần này anh đi công tác Fukuoka đúng không? Em mong chờ mấy món đặc sản lắm.” Yorka vui vẻ nói vậy.
“Ủa, Yorka. Anh đi công tác qua đêm mà em không buồn hả?”
“Hôm nay em sẽ gặp lại chị gái mà. Em xin nghỉ làm luôn rồi.”
“À… đúng rồi, hôm nay.” Tôi biết trước nhưng bận quá nên quên mất.
“Kisumi này, trông anh gần đây chẳng được nghỉ ngơi mấy.”
Yorka đặt tay lên mặt tôi đầy lo lắng. Sự ấm áp ấy dễ chịu vô cùng.
“Nếu anh nhắm mắt nữa chắc không đứng lên nổi thật.”
“Nào, bố nó. Cố lên, dậy đi.” Yorka hôn nhẹ đánh thức tôi.
Tôi nhìn cô ấy. Gương mặt trong ánh sáng ban mai đẹp đến mức thần thánh.
“Kisumi? Sao vậy?”
“Anh lại yêu em thêm lần nữa.”
“Cảm ơn. Rồi, đi rửa mặt đi cho tỉnh.”
“Không! Anhh không muốn! Anh muốn ở trên giường với Yorka lâu thật lâu!”
Tôi ôm lấy vòng eo nhỏ của cô ấy, làm nũng dù biết vô ích.
“Không làm như hồi đại học được đâu.”
“Yorka không muốn à?” Tôi ngẩng lên, nhìn vào mắt cô ấy.
“A-Anh nói kiểu đó gian lận quá…” Yorka đỏ mặt.
Tối qua chúng tôi cũng phải dừng giữa chừng nên cả hai đều ấm ức.
Tôi ngồi dậy, đưa tay chậm rãi men theo đường cong sau lưng cô ấy.
“Vì sợ không kiềm được đúng không?”
“Nếu biết thì đừng có dụ em vào buổi sáng… kyaa!?” Tôi bất ngờ hôn lên gáy và cô ấy bật ra tiếng cực đáng yêu.
“Không xong… trễ thì em mặc kệ đấy!”
Tai đỏ bừng, Yorka thoát khỏi tay tôi rồi chạy ra khỏi phòng ngủ.
“…Dậy thôi.”
Vì ngủ nướng nên tôi không còn thời gian thong thả ăn sáng.
“Vậy hai ngày tới anh ngủ lại, sáng thứ Bảy mới về.”
Tôi kéo vali, mang giày ở cửa.
“À, Kisumi, đợi chút.”
Trước khi tôi ra ngoài, Yorka chỉnh lại cà vạt cho tôi đẹp đẽ như ngày xưa.
Nhờ vậy mà tiết mục live lễ hội văn hóa khi ấy mới thành công.
“Cảm ơn. Nhờ em mà anh có tinh thần hơn hẳn.” Cô ấy chỉnh cà vạt cho tôi gần như thành nghi thức rồi. Đi làm là sáng nào cũng có “bùa may mắn” này.
“Sớm về nhé.” Yorka hôn tạm biệt.
“Bố đi đây. Mitsuki, ngoan và chờ bố nhé.”
“Pa-pa ~ đi đường an toànnn~” Con bé vẫy tay bằng đôi tay nhỏ xíu.
Tôi không kiềm được mà ôm chặt con.
“Khi bố về bố chơi với con thật nhiều!”
“Vâng ạ!”
Nụ cười rạng rỡ làm tim tôi tan chảy.
“Yorka.”
“Gì?”
“Hôn anh lần nữa.”
“Trễ đó.” Nhưng cô ấy vẫn hôn.
Khi môi vừa tách ra, tôi lại đuổi theo hôn tiếp.
“Kisumi~”
“Bù cho mấy ngày công tác.”
“Vẫn là buổi sáng đó…”
“Hôn xíu có sao đâu.” Nguy thật… bắt đầu rồi là muốn mãi.
“Ba mẹ hôn nhiều quáaa.”
Mizuki bật cười – như thường ngày. Tôi đành buông ra. Yorka sờ môi, tiếc nuối thấy rõ.
“Nhớ gửi lời cho Aria. Anh đi nhé!”
Tôi nhanh chân ra khỏi chung cư, hướng đến sân bay Haneda. Công việc tuy vất vả nhưng cũng tràn đầy năng lượng.
Tình yêu của chúng tôi không giảm mà càng sâu sắc. Niềm tin vào nhau càng vững chắc.
Thế nhưng khi bước đi, điều tôi nghĩ đến nhiều nhất vẫn là… thời gian thân mật với Yorka quá ít.
Đáng lo thật.
Tôi hiểu rõ – không thể giống thời sinh viên nữa.
Bây giờ, sau đi làm, kết hôn, sinh con… thời gian riêng tư của hai vợ chồng chắc chắn giảm.
Tôi hơi lo… nếu cứ quen với nhịp sống này, lỡ tình cảm vợ chồng nguội lạnh thì sao?
Liệu có cách nào để tăng thời gian cho hai đứa không?
“—Không cần hoàn hảo, chỉ cần dốc hết khả năng tốt nhất của mình” Lời Aria từng nâng đỡ tôi suốt thời học sinh bỗng vang lên.
Việc không có thời gian cho nhau… thật sự rất buồn. Chắc chắn vẫn còn điều tôi phải làm. Nén lại cơn buồn ngủ và mệt mỏi tôi đi xem lại lịch trình. Sắp xếp lại tất cả.
Tôi không thể cứ để mọi thứ trôi đi một cách mơ hồ như bây giờ.Tôi phải tự mình kiểm soát tình hình và xoay xở thời gian. Vì điều mình mong muốn, tôi quyết tâm như vậy.
°°°°°°°°
Yorka dẫn Mitsuki tới quán cà phê nơi cô hẹn gặp Arisaka Aria, chị gái của mình.
Tháng Năm ấm áp, chỗ ngồi ngoài trời có tầm nhìn đẹp thật tuyệt vời. Ở đó, có một mỹ nhân nổi bật như bước ra từ tranh.
Mái tóc dài đến vai, trang phục đồng bộ màu trắng, đôi chân đẹp lộ ra từ chiếc váy dài và đôi giày cao gót rất hợp. Ánh sáng từ những món trang sức tinh tế tạo nên vẻ sang trọng nhưng vẫn thanh nhã.
Khi thấy hai mẹ con, cô ấy tháo kính râm xuống và đứng dậy.
“Yor-chan, Mitsuki-chan. Bên này.”
“Chị ơi, xin lỗi em đến trễ.”
“Không sao đâu, đừng bận tâm. Nhân vật chính lúc nào cũng đến muộn mà. Mitsuki-chan, con lại lớn hơn rồi nhỉ. Cháu còn nhớ cô không?”
Aria hạ người xuống để ngang tầm mắt với Mitsuki.
Biểu cảm hơi căng thẳng đó hiếm lắm mới thấy ở Arisaka Aria, người lúc nào cũng tràn đầy tự tin.
Mitsuki nhìn chằm chằm Aria bằng đôi mắt to giống hệt mẹ mình.
“Aria-chan, con chào ạ!”
Mitsuki vui vẻ chào.
“Trời ơi~~ năng lượng quá! Dễ thương quá! Thông minh nữa! Giống y hệt Yor-chan hồi nhỏ!”
Aria mỉm cười rạng rỡ trước sự trưởng thành của đứa cháu mà cô lâu rồi mới gặp lại.
Xúc động, Aria bế bổng Mitsuki lên.
“Yor-chan cũng tranh thủ theo lịch nghỉ của chị, cảm ơn nha. Nếu vất vả thì mình gặp gần nhà em cũng được mà.”
“Gặp ở đây để thay đổi không khí là vừa đẹp, nên không sao. Với lại tối nay Kisumi đi công tác và ngủ lại luôn.”
“Yor-chan làm mẹ tốt thật đấy.”
Aria nhìn đứa em gái giờ đã trở thành một người mẹ đàng hoàng bằng ánh mắt đầy cảm khái.
“Không hề. Mà dạo này Kisumi cũng bận lắm.”
“Chuyện đó để lát nữa từ từ nghe. Ngồi đi.”
Ba người ngồi xuống và câu chuyện trở nên rôm rả khi họ thưởng thức set trà chiều.
Bàn trà rực rỡ ấy thu hút ánh nhìn của cả quán đang tận hưởng buổi chiều ấm áp.
Hai chị em xinh đẹp nổi bật, kèm theo một bé gái dễ thương hứa hẹn tương lai sáng sủa mang cùng DNA—đến mức người ta thì thầm khắp nơi: người nổi tiếng à? Người mẫu à?
“Giờ chị vẫn còn vẫn gặp cô Kanzaki chứ?”
Sau khi gọi thêm trà, Yorka hỏi về người cô thời trước.
Bên cạnh, Misuki đang uống nước trái cây, vừa hạnh phúc nhồi đầy bánh kẹo vào miệng.
“Từ khi Ei-chan trở thành sinh viên đại học thì ba chị em tụi chị hay đi chơi với nhau hơn.”
“Chị với Ei-chan thân nhau nhỉ. Sao hai người hợp vậy?” Yorka hơi cảm thấy ghen tị.
Dĩ nhiên cô cũng thân với Sena Ei—nay là em chồng của mình.
Nhưng giữa Aria và Ei luôn có một sự ăn ý kỳ lạ từ ngày xưa, khiến Yorka cảm thấy khó hiểu.
“Vì con bé đó, giống như chị, là người từng làm hội trưởng học sinh ngay từ năm nhất trường Eisei. Đàn chị quan tâm đàn em dễ thương là đương nhiên. À mà dạo này, chắc còn bé chỉ đến để được mời ăn thôi. Lúc mới gặp còn là học sinh tiểu học mà chớp mắt đã thành sinh viên đại học rồi. Haiz, thời gian trôi nhanh thật.”
Aria vừa nhìn xa xăm vừa cắn miếng trái cây theo mùa.
“Vậy ba người bắt đầu tụ tập với nhau từ lúc nào?”
Yorka từ lâu đã thấy bộ ba này thú vị, nhưng cô không hiểu họ có điểm chung gì. Dù biết Ei là học trò cũ của cô Kanzaki và cả Aria lẫn Ei đều từng là hội trưởng học sinh, nhưng vẫn khó liên hệ.
“… Nguyên do trực tiếp chắc là sân khấu lễ hội văn hóa.”
Aria trả lời, nhớ lại kỷ niệm xa xưa.
“Lúc em lập ban nhạc với Kisumi?”
“Ừ. Ba người bọn chị là nhóm bị buổi live huyền thoại hôm đó thay đổi vận mệnh.”
“Em vẫn chưa hiểu gì hết.”
Trước cách nói lấp lửng hiếm khi thấy ở Aria, Yorka vẫn không bắt được ý.
“Đương nhiên rồi, vì lúc đó em đang ở đỉnh cao hạnh phúc—được Kisumi cầu hôn mà.” Aria mỉm cười có chút trêu chọc.
“C-chuyện đó chỉ là… tuổi trẻ bồng bột!”
Màn cầu hôn bất ngờ của Kisumi—giờ đã thành giai thoại—luôn được nhắc lại mỗi khi nhóm Sena tụ họp. Lúc đó Yorka vui đến mức lên tiên, nhưng giờ nghĩ lại thì chỉ thấy xấu hổ. Bị cầu hôn trước gần như toàn bộ học sinh rồi gật đầu đồng ý—quả là liều lĩnh. Chắc là do cảm giác phấn khích vì live show thành công.
“Kỷ niệm thanh xuân đẹp thế còn gì.”
“Mẹ ơi mẹ ơi, mọi người đang nói chuyện gì vậy?”—Mitsuki kéo tay áo Yorka.
“Là lúc mẹ được ba cầu hôn đó. Trên sân khấu, mặt đỏ lên, tay còn làm vòng tròn nhỏ xíu.”
Trước khi Yorka kịp né, Aria đã nói hết sạch.
“Mẹ bây giờ cũng dễ thương mà!”
“Đúng thế. A, để chị tìm thử video lúc đó xem còn không.”
“Chị ơi làm ơn, đừng!”
Yorka vội vã ngăn chị.
“Có sao đâu. Kisumi đã làm đúng lời hứa và kết hôn với em rồi. Mọi thứ kết thúc tốt đẹp cả. Phải không?” Aria dùng tay làm một vòng tròn trước ngực.
“Chị tưởng chị nói hay lắm hả? Chị rõ ràng đang chọc em.”
“Tưởng tượng thôi. Em nghĩ chị không thương em lắm sao?”
“Vậy chị đúng là người không biết bày tỏ tình cảm.”
Yorka nói thẳng, không hề nao núng.
Ngày còn học cấp ba, cô không bao giờ dám nói vậy với người chị quá hoàn hảo mà mình vừa ngưỡng mộ vừa xem như bức tường phải vượt qua.
Những cảm xúc rối rắm ấy—giữa cả hai—đã được Sena Kisumi gỡ rối, trả lại cho họ mối quan hệ chị em thân thiết đúng nghĩa.
“Em đúng là mạnh miệng hẳn ra. Đây là sức mạnh của người đã kết hôn à?”
“Nếu chị nghĩ vậy thì chị cũng kết hôn đi. Chị hai mươi chín rồi đấy.”
“Ô hô, định lên mặt với người chị độc thân sao? Chủ đề đó hơi nhạy cảm với phụ nữ gần ba mươi đấy.”
Cách Aria giả vờ hoảng hốt khiến Yorka thở dài.
“Trường hợp của chị chỉ là chưa gặp được người hợp mắt thôi.”
“Nếu gặp được người khiến chị thấy rung động, chị cũng cân nhắc chứ. Còn hai đứa em thì đáng nể thật. Hẹn hò từ cao trung, rồi đúng như lời đã nói mà kết hôn.”
“Với em thì không thể nghĩ tới ai ngoài Kisumi.”
“Nhưng tuổi từ cuối teen đến hai mươi mấy là giai đoạn thay đổi giá trị sống nhiều nhất. Không chán nhau sao?”
Aria không trêu chọc, mà thật sự tò mò.
“Không hề.”
“Thế hồi đại học không có ai khiến em hơi xao động à?” Aria hứng thú nên hỏi thẳng kiểu chị em thân nhau.
Dù bình thường ở cách xa nhau, cứ gặp mặt là hai chị em lại vui đến không thể dừng lại.
“Làm gì có. Em từ đầu đã công khai có người yêu rồi. Còn mấy đứa phiền phức vẫn cố tiếp cận thì em chỉ nói: ‘Đàn ông không thể thay đổi cuộc đời tôi thì đừng tùy tiện bắt chuyện.’”
“Mạnh hơn chị nghĩ nhiều luôn đó…”
Aria hơi lùi lại trước lời từ chối gắt gỏng ấy, đồng thời cũng hơi ganh tị.
“Nếu là mấy tên dám coi thường Kisumi thì bị chửi nữa cũng đáng.”
“Nhìn bề ngoài thì Kisumi trông đúng kiểu bình thường mà.”
Sena Kisumi là kiểu người kín đáo, không màu mè, không tật xấu.
Cậu từng tự gọi mình là “khéo quá hóa dở”, nhưng thật ra cậu là kiểu all-rounder có thể làm mọi việc trơn tru. Tạo cảm giác dễ trò chuyện, khiến mọi người dễ nhờ cậy. Và vì đáng tin nên lúc nào cũng bận rộn—Aria đoán vậy.
“Ngược lại, Kisumi càng ngày càng ra dáng người đàn ông tốt. Cũng vì thế mà mấy cô gái cứ lượn lờ quanh ảnh.”
“Ui chà, Kisumi đúng là người đàn ông tội lỗi.” Aria nói kiểu như chuyện của ai khác.
“Nhưng chưa từng có chuyện gì khiến em phải lo.”
“Thật không đó~~? Hay là Yorka âm thầm tạo áp lực?”
“Không. Cùng lắm chỉ nói chuyện riêng vài lần thôi.”
“Gì cơ?”
Yorka nói bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Không, ý chị là đừng chủ quan. Đàn ông có vợ lại càng dễ được để ý.”
“Kisumi từ cấp ba đã khá được để ý rồi.”
Giọng Yorka nghe như chuyện quá rõ ràng nên cô chỉ khẽ cười mũi.
Cô vừa đếm vừa liệt kê vài người từng thích Kisumi.
Aria chỉ có thể cười gượng.
“Đúng là khí chất của vợ cả.”
“Đương nhiên. Em không cho phép anh ấy chọn ai khác ngoài em.”
Yorka nở một nụ cười hoàn mỹ.
Những lời độc chiếm ấy ngày xưa xuất phát từ bất an, còn bây giờ lại được chống lưng bằng sự tự tin tuyệt đối. Người phụ nữ được yêu luôn đẹp và mạnh mẽ.
Nụ cười đẹp đến mức có chút áp lực. Mitsuki bên cạnh cũng ngừng tay trong một thoáng.
“Vậy còn phía Kisumi? Không có lúc nào tình cảm bị lung lay sao?”
“Không.” Yorka đáp không chút do dự.
“Quá dứt khoát luôn.”
“Anh ấy quen một đứa phiền phức như em từ cấp ba. Muốn chia tay thì lúc nào chẳng có cơ hội, vậy mà anh ấy chưa từng tỏ ra có ý nghĩ đó. Đã kết hôn rồi thì càng không thể có chuyện chia tay.”
Sự ổn định này thật sự áp đảo.
Dù ăn bao nhiêu bánh ngọt cũng không thể tạo cảm giác “đủ rồi” như vậy.
“Vậy là em không có chút bất mãn hay lo lắng nào về chồng. Tốt quá rồi còn gì.”
Aria định kết thúc câu chuyện. Nhưng ngay lập tức, Yorka xụ mặt xuống.
“Yor-chan?”
“Chị ơi… chị nghe em nói được không?”
Và rồi Yorka thổ lộ nỗi lo rằng dạo này hai người không có được thời gian chỉ dành cho nhau.
“Công việc thì… có những lúc đúng kiểu lấy sức mà đè. Chưa nói chuyện vợ chồng tình tứ, chị chỉ lo Kisumi đổ bệnh thôi.”
Nếu thể xác hay tinh thần suy sụp thì cũng chẳng còn ý nghĩa.
“Đã có em ở đây rồi, em sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu!”
Yorka tràn đầy tự tin về việc mình chăm sóc chồng từ mọi mặt.
“Là tình yêu đó nha.”
“Đương nhiên rồi, em là vợ của người ta mà.”
“Thấy hai đứa hạnh phúc là tốt rồi.”
“Nhưng mà, chỉ tình yêu thôi… thì không lấp đầy được nỗi cô đơn của em đâu!”
“Cái đó… vượt qua bằng sức mạnh tình yêu—”
Aria đã ngán đồ ngọt nên đưa tay sang phần sandwich.
“Tình yêu chỉ là nền tảng. Trên đó, em vẫn còn những điều muốn hơn nữa.” Đó là nỗi lòng chân thật của một cô vợ trẻ.
“Nghe hơi tham nhưng cũng có lý đấy.” Aria gật gù.
“Em nói thẳng ra không được sao? ‘Anh không chiều em ban đêm nên em bứt rứt chịu không nổi, người cứ nóng ran lên và nhức nhối đây’.”
“Đừng nói rõ ràng thế trước mặt con nít chứ!”
Yorka nhỏ giọng giận.
“À, đúng là chuyện đó thật.”
“Ma-ma, con đi xem cún được không?”
Đúng lúc đó, Mitsuki chú ý đến con chó của một cặp ông bà lão ở bàn khác. Khi con bé hỏi, họ vui vẻ đồng ý, thế là Mitsuki chơi đùa với con chó đầy thích thú.
Lợi dụng lúc đó, hai chị em thì thầm chuyện riêng.
“Vậy để chị cho em một bí kíp.”
“Kể chi tiết đi chị.”
Yorka ghé mặt lại gần Aria.
“Nếu em muốn gần gũi hơn, thì cứ khiến Sumi-kun có hứng là nhanh nhất. Khi có cơ hội thì cứ mạnh dạn mà đòi hỏi.” Lời khuyên quá thẳng và thực tế khiến Yorka hơi hụt hẫng.
“Em cũng thử vài lần rồi nhưng… anh ấy mệt như vậy, em không muốn ép.” Lý do để hoãn lại thì có vô số.
“Này, Yor-chan. Em có nghĩ rằng chính cái sự ga-lăng quá mức của em đang phản tác dụng không?”
Aria nghiêm túc.
“Hả?”
“Đừng làm người lớn quá. Đôi khi phải chịu khó ‘ích kỷ’ một chút. Em cưới người ta cũng vì tính đó mà, đúng không?” Như thường lệ, lời của chị đâm trúng tim Yorka.
“Ừ… đúng là vậy…”
“Người mình thích mà hơi ích kỷ chút thì đáng yêu chứ?”
“…Ừ.”
“Vậy thì em chỉ cần tạo ra kích thích đủ để thổi bay mệt mỏi của cậu ấy.”
“Ví dụ?”
“Thử mặc thứ gì khác thường.”
“Ý chị là cos… cosplay?”
“Nếu chỉ động chạm mà không ăn thua thì dùng quyến rũ thẳng luôn là nhanh nhất. Nửa vời là hỏng đó. Phải táo bạo lên.” Aria nói rất tỉnh.
“Tá… táo bạo…” Yorka nuốt khan.
“Hiểu chưa? Dù gì thì Sumi-kun cũng là đàn ông. Nếu em khiến em ấy hưng phấn vượt qua cả mệt mỏi, em ấy sẽ tự nhào vào thôi.”
“Nh– nhào vào!?”
Yorka hơi do dự, nhưng rồi quyết tâm.
“Cụ… cụ thể là?”
“Chọn trang phục mà cậu ấy thích nhất.”
Hai chị em thử mở một trang web bán trang phục gợi cảm và lướt xem.
“Cái này… diện tích vải ít quá đó?”
“Giờ xấu hổ gì nữa? Trần truồng em cũng cho xem bao nhiêu lần rồi còn gì.”
“Mặc đồ là áp lực khác mà.”
“Trong khi đồ lót sexy thì em mặc suốt còn gì.”
“Đồ lót là đồ lót!”
“À ha, vậy là chuyện đó đương nhiên có rồi ha.”
Aria như thể đã nắm rõ đời sống vợ chồng của họ và cười tủm tỉm.
“T– tất nhiên chứ! Bọn em yêu nhau mà.”
“Nếu Yor-chan không chọn thì chị đặt đại luôn đấy.”
“Đợi! Để em chọn!”
“Thử nghĩ xem Sumi thích kiểu gì. Chắc em nhớ ra cái gì đó rồi, đúng không?”
Yorka cố gắng lục tìm ký ức.
Và cậu ấy nhớ lại cuộc nói chuyện khi quyết định tiết mục lễ hội văn hóa năm lớp 11.
“À… ừm…”
“Có vẻ trúng rồi ha.”
Gương mặt Yorka thay đổi, Aria hài lòng gật đầu.
――――
Tối muộn thứ Sáu, tôi đã trở về Tokyo.
Đúng ra tôi sẽ ngủ lại một đêm rồi trưa mai mới về, nhưng tiệc lại bắt đầu sớm, các sếp lớn tuổi uống rất ít nên may mắn tan ngay tại tiệc thứ nhất. Tôi thử kiểm tra và phát hiện nếu chạy nhanh thì kịp chuyến bay cuối về Tokyo. Tôi gọi taxi đến sân bay Fukuoka, hai tay ôm túi đồ lưu niệm vừa mua vội rồi lao lên máy bay.
Trong suốt quá trình di chuyển, lòng tôi cứ nôn nao không chịu được.
Một phần do đã uống chút rượu. Cũng vì ở nơi lạ nên tinh thần tôi luôn phải căng. Nói chuyện nhiều giờ liền với người không thân khiến tôi kiệt sức. Và cảm giác giải phóng sau một tuần làm việc thì quá lớn.
Chưa kể còn di chuyển đường dài.
Vì người mình yêu thì cố chút cũng không sao.
Chỉ cần em vui, tôi sẽ lập tức bay về ngay.
Với lại… so với buổi diễn ở lễ hội văn hóa thì chuyện này còn nhẹ nhàng hơn nhiều.
“Không biết Yorka sẽ bất ngờ không.”
Tôi cố tình không báo để làm cô ấy bất ngờ.
Như mọi khi, tôi tránh làm Mitsuki thức nên nhẹ nhàng vào nhà.
Đi thật khẽ trên hành lang, rồi bất thình lình bước vào phòng khách đang sáng đèn.
“Anh về rồi đây! Yorka!”
Nhưng cảnh trước mắt lại không phải phòng khách quen thuộc.
Cả hai chúng tôi đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết nhìn nhau.
“—!?“
Yorka đông cứng lại khi thấy tôi—người lẽ ra không có mặt—đứng đó.
Và tôi cũng quá sốc đến mức làm rơi túi quà xuống sàn.
“Yo… Yorka, cái… cái bộ đó…”
Yorka đang đứng đó trong bộ đồ thỏ bunny mà tôi từng mơ thấy không biết bao lần.
Sự kết hợp tối thượng giữa đáng yêu và gợi cảm.
Tuyệt vời đến mức kinh khủng!
Đó là quá hoàn hảo đối với tôi, kích thích đến mức không chịu nổi.
Chắc tôi mệt quá nên nhìn thấy ảo giác sexy chăng?
Dáng người của Yorka—mà tôi biết từng đường nét—được tái hiện y nguyên trong bộ đồ bunny táo bạo khiến mắt tôi không biết nhìn vào đâu.
“K– Kisumi…?”
Cô ấy phản ứng lại.
Rõ ràng đây là hiện thực.
“Ờ… cái này… em… mua trên mạng, nó giao nhanh hơn em nghĩ. Em tính thử mặc trước cho chắc…”
Giọng Yorka run rẩy.
Vai và ngực lộ ra dưới làn da trắng mịn đỏ bừng vì xấu hổ.
“Ờ– ờ, thử… cũng quan trọng mà.” Tôi nuốt nước bọt.
“K– Kisumi, sao anh về sớm vậy? Em nhớ là phải ngày mai mà…”
“Vì… anh muốn gặp em sớm nên anh về luôn.”
“Em– em vui, nhưng… mắt anh hơi đáng sợ đó.”
Yorka cười khổ.
Đừng nói điều vô lý chứ.
Tên đàn ông nào nhìn cảnh này mà không bùng nổ cho được? Có lẽ mắt tôi đỏ rực mất rồi. Tôi từ tốn tiến lại gần cô thỏ bunny.
“Từ lễ hội văn hóa năm hai đến giờ, anh đã mơ thấy Yorka mặc bunny trong nhiều năm rồi đấy.”
Băng đô tai thỏ dài, cổ áo gắn nơ bướm, chiếc áo liền thân màu đỏ lộ vai ánh lên vẻ bóng mượt đầy mê hoặc, và đôi cuffs trắng tô điểm cho cổ tay mảnh mai của cô ấy.Cô ấy có đôi tai thỏ xinh, chiếc đuôi bông nhỏ phía sau, tất lưới đen và giày cao gót.
Người phụ nữ tôi yêu đang đứng trong phòng, đúng như hình ảnh tôi từng tưởng tượng.
“À… đúng là anh thích trang phục thỏ nhỉ.”
“Đương nhiên rồi.”
“Thật thà quá!”
Yorka cố gắng che đi sự ngại ngùng bằng cách cố nói to hơn bình thường, hai tay vẫn ôm lấy người để giấu bớt cơ thể.
Ngay cả hành động đó cũng khiến bản năng của tôi rung động mạnh.
Bình thường chắc tôi đã không kiềm được mà lao tới rồi.
Nhưng lần này—
“Yorka, em sao vậy?”
Tôi muốn chắc chắn về cảm xúc của vợ trước.
“T–tự dưng như thế này kỳ lắm đúng không? Xin lỗi!”
“Ngược lại, anh vui và thấy tuyệt lắm. Không có gì để chê cả. Chỉ là… hơi bất ngờ.”
“Em cũng thấy bất ngờ lắm. Ch–chưa chuẩn bị tinh thần.”
“Em mua bộ này cho anh à?”
“…Ừm.”
Yorka gật đầu, mặt đỏ bừng.
Sau khi do dự một lúc, cô ấy nói ra những điều chất chứa trong lòng.
“Em cô đơn… gần đây anh bận, thời gian riêng của hai đứa mình lúc có lúc không. Em yêu anh đến mức… càng nhớ hơi ấm của anh nhiều hơn. Chỉ ôm hôn thôi không đủ… Chỉ cần anh chạm nhẹ em cũng thấy tim đập mạnh… Có lúc muốn gần gũi hơn nữa. Nhưng lại bị ngắt quãng, hoặc không có thời gian… Em lúc nào cũng như bị treo lơ lửng giữa chừng…”
À, tôi cũng y hệt như vậy.
Chúng tôi quá để ý nhau, ưu tiên chuyện khác, rồi đẩy cảm xúc thật của mình xuống sau cùng.
Nhẹ nhàng thì đó là sự quan tâm khi xây dựng cuộc sống, nhưng nếu cứ để vậy mãi thì cả hai đều sẽ mệt.
“Ừ, vì thế nên anh về sớm. Anh cũng muốn có thời gian chỉ dành riêng cho hai đứa mình.”
Tôi ôm lấy đôi vai trần mảnh mai của Yorka.
Chỉ vậy thôi mà cô ấy khẽ run lên, như thể cảm xúc bị dồn nén đã bật ra.
“Em không hề bất mãn hay than phiền gì về cuộc sống bây giờ đâu. Anh lúc nào cũng dịu dàng, còn Mitsuki thì dễ thương… Em hạnh phúc thật mà. Em cũng là mẹ rồi, là người lớn rồi, nên biết còn nhiều thứ phải ưu tiên. Nhưng… nhưng mà… muốn nhiều hơn như thế thì có phải ích kỷ quá không? Em không muốn làm phiền anh, người đang cố gắng vì gia đình…”
Nước mắt rơi lã chã trên má Yorka khi cô tự trách bản thân.
À… không nhớ lần cuối thấy cô ấy khóc là khi nào nữa.
“Không hề ích kỷ chút nào.”
Tôi vòng tay ôm lấy tấm lưng của cô gái trong bộ đồ thỏ đang khóc.
Tay còn lại đặt lên đầu cô và vuốt nhẹ.
“Khi thành người lớn rồi, lúc nào cũng vô thức đặt mình xuống cuối. Coi việc ‘chịu đựng’ hay ‘bỏ qua’ là chuyện phải làm, rồi dần xem nhẹ cảm xúc thật của chính mình. Việc phải lo cũng nhiều, thời gian cho bản thân lại ít… Nói thật, mệt lắm.”
“…Ừ.”
“Vậy nên từ giờ mình hãy cho bản thân được ích kỷ một chút vì chính mình.”
“Như thế… được không?”
“Được chứ. Được chiều vợ là đặc quyền của chồng. Anh không nhường phần đó cho ai đâu.”
Và quan trọng hơn hết… chính tôi cũng muốn vậy.
“Ahh… Kisumi… em yêu anh…”
Không kìm được nữa, Yorka bật khóc như một cô gái nhỏ, nước mắt thấm ướt cả vùng ngực đang để hở.
“Anh cũng yêu em—Yorka.”Tôi đặt một nụ hôn lên trán cô.
“Em cũng yêu anh nhất trên đời…”
“Anh biết.”
“Biết nữa đi…”
Đôi mắt đỏ hoe của Yorka khiến cô như một chú thỏ nhỏ. Thần thái mong manh ấy thật dễ thương, còn giọt nước mắt lăn dọc cổ và xuống bờ xương đòn lại khiến cô thêm hút mắt.
Tôi nắm hai tay của Yorka, giữ lấy cô, rồi áp mặt vào gần ngực, nhẹ nhàng đặt môi lên nơi những giọt nước mắt đã chảy qua, như đang xoa dịu nỗi lòng cô.
Nhiệt độ cơ thể tăng lên vì Yorka khóc khiến mùi hương ngọt ngào của cô ấy khẽ quấn lấy khoang mũi tôi.
Vị nước mắt trên đầu lưỡi, làn da mịn màng trở nên nhạy cảm, và những rung nhẹ.
Yorka tiếp tục đứng đó, im lặng cố chịu đựng. Tôi giữ chặt lấy bàn tay đang muốn trốn tránh của cô ấy.
Lưỡi tôi lần theo từ ngực đến xương quai xanh, rồi trượt lên dọc cổ. Từ đôi môi Yorka, hơi thở nóng rực tràn ra.
Tôi từ tốn ngẩng mặt lên, như đang xác nhận lại hình dáng của người con gái mình yêu một cách trân quý.
Từ cằm sang má, tôi không tiến thẳng đến môi mà khẽ cắn yêu lên tai. Có vẻ hơi thở của tôi khiến cô ấy nhột nên Yorka vặn người mạnh.
Đôi mắt ngây ngất nhìn tôi.
“Anh hư lắm, Kisumi.”
Tôi kéo Yorka vào lòng và chiếm lấy đôi môi cô ấy.
Bị thôi thúc bởi ngọn lửa cuồn cuộn bùng lên từ sâu thẳm trong cơ thể, tôi tham lam nuốt lấy môi Yorka.
Quên cả thở, tôi say sưa thưởng thức người mình yêu.
Khi cuối cùng rời môi nhau, tôi đỡ lấy Yorka đang mềm nhũn, đôi môi còn ướt.
Qua lớp tất lưới, cảm giác tròn đầy mềm mại của vòng ba bám lấy ngón tay tôi. Bộ ngực bị tôi ép đến biến dạng, tràn khỏi chiếc corset.
Hai má ửng hồng, Yorka nhìn tôi với vẻ ngơ màng.
“Cứ tưởng anh trêu em, ai dè anh lao vào dữ dội quá.”
“Anh chịu hết nổi rồi.”
Tôi bế Yorka kiểu công chúa rồi hướng về chiếc sofa.
“A-Anh không mệt vì công việc sao?”
“Vì Yorka quyến rũ quá.”
“Hi—!!”
Dù bật ra tiếng như hoảng sợ, vẻ mặt Yorka lại không hề phản đối.
“Nếu thời gian không đủ thì chỉ cần tăng ‘mật độ’ thôi.”
“Tức là…?”
“Tụi mình bị dồn nén lâu lắm rồi. Hôm nay anh sẽ bù lại hết.”
“Hiệu quả mạnh quá đó…!!”
Tối hôm ấy, tôi và Yorka—trong bộ đồ thỏ Bunny Girl—đã yêu nhau nồng nhiệt sau một thời gian dài, và có một đêm trọn vẹn.
Hết
2 Bình luận