Học kỳ 1 năm hai cấp ba

Chương 5: Cái tôi Theseus

Chương 5: Cái tôi Theseus

"Cậu khác hẳn mọi khi, ghê chết đi được."

Vừa thưởng thức xong bánh kếp và cà phê, câu đầu tiên cô ấy ném vào mặt tôi là một lời chửi rủa.

Chắc là có gì không hài lòng chăng? Rõ ràng lúc mới vào quán trông cậu ấy có vẻ vui lắm cơ mà.

Đến lúc ăn bánh, mắt cậu ấy còn sáng rực lên nữa chứ.

Hay là, thật ra cậu ấy không thích đồ ngọt?

Người ta đến đây là để uống cà phê, tự dưng lại có một đĩa bánh không hề gọi được dọn ra thì chắc cũng chẳng vui vẻ gì.

Tôi nhìn lại vẻ mặt của cô ấy.

Trông cậu ấy có vẻ bực bội, không biết có chuyện gì khó chịu xảy ra không? Ngày nghỉ mà cũng khổ thật.

Bây giờ, không giống như ở trường, tóc mái của tôi không che mắt nên tôi có thể nhìn rõ dáng vẻ của cô ấy.

Tôi không rành về các loại trang phục nữ nên cũng không dám nói chắc, nhưng có vẻ Shiraishi-san không quan tâm đến thời trang cho lắm.

Tôi cứ nghĩ nữ sinh cấp ba thì phải đeo nhiều phụ kiện hay sơn móng tay các kiểu chứ. Chắc là định kiến của tôi rồi.

Khi tôi đang nhìn cô ấy như thường lệ, chúng tôi chợt chạm mắt nhau.

À, có lẽ cậu ấy không thích việc mắt tôi lộ ra rõ ràng như thế này.

Bình thường chúng tôi đâu có nhìn thẳng vào mắt nhau. Bị người khác nhìn chằm chằm thì khó chịu cũng là phải ha.

Tôi tháo chiếc kẹp đang giữ tóc mái ra.

Thế là xong, tôi của thường ngày u ám đã trở lại.

"Thế này được chưa?"

"Thế này còn dễ chịu hơn."

"Ra vậy, cậu thích tôi phiên bản này hơn à."

"Suy diễn quá rồi đấy. Chỉ là cậu lúc nãy trông đáng sợ quá thôi."

"Thật sao? Tôi nghĩ cứ mình đã ra dáng một thanh niên ưu tú đúng chuẩn rồi chứ."

Cách nói chuyện lịch sự, âm lượng vừa đủ để đối phương nghe rõ, ngoại hình được chăm chút để không gây khó chịu.

Nụ cười chắc chắn cũng hoàn hảo, tôi đã luyện tập cẩn thận trước gương trong phòng thay đồ rồi mới ra gặp khách.

Cho đến giờ, tôi chưa nhận được bất kỳ lời phàn nàn nào.

Tôi cũng chưa bao giờ bị chủ quán mắng vì thái độ phục vụ, ngược lại, chính ông chủ mới là người nên niềm nở hơn.

Mặt đã trông đáng sợ sẵn rồi, ít nhất cũng phải tỏ ra thân thiện một chút chứ nè.

Mà thôi, đây là quán cá nhân ông ấy mở cho vui, miễn là ông ấy thấy ổn thì tôi cũng chẳng nói gì được.

"Chênh lệch so với ngày thường lớn quá, cậu cứ giữ bộ dạng đó luôn ở trường đi. Sẽ nổi tiếng lắm đấy."

"À, đó là chuyện đương nhiên mà. Vì là đi làm thêm, nên tôi phải có thái độ phù hợp với nơi làm việc và làm việc xứng đáng với tiền lương theo giờ. Nhận tiền của người ta rồi thì không thể làm qua loa được. Tôi đã phải cố gắng tạo ra một con người dành riêng cho công việc đấy. Tôi chẳng có ý định mang nó đến trường đâu. Nổi tiếng để làm gì chứ?"

"Không ngờ cậu lại nghiêm túc vậy đấy."

"Tôi lúc nào mà chẳng nghiêm túc? Nói không ngoa thì đó chính là bản sắc của tôi đấy."

"Ngoa đấy."

"À, phải rồi. Nhắc đến bản sắc tôi mới nhớ, cậu có biết về con tàu của Theseus không?"

"Chính cái điểm đó của cậu đấy."

Tôi đã quen với việc nhìn cô ấy thở dài rồi.

Nghe nói thở dài thực ra lại tốt cho sức khỏe, nó giúp hơi thở sâu hơn và điều hòa hệ thần kinh tự chủ.

Xem ra Shiraishi-san lúc nào cũng chú ý chăm sóc cơ thể.

Da và tóc cậu ấy đẹp thật, có lẽ sự kiên trì hàng ngày là rất quan trọng.

"Nếu các bộ phận của một con tàu được thay thế từng chút một bằng những bộ phận mới, cho đến khi tất cả đều là đồ mới, liệu nó có còn được coi là con tàu ban đầu không? Và nếu dùng những bộ phận cũ để đóng lại một con tàu khác, thì con tàu nào mới là thật? Một trong những nghịch lý nổi tiếng."

"Đúng đúng, cậu hiểu biết thật đấy. Mãi gần đây tôi mới biết chuyện đó."

Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy Shiraishi-san nói nhiều như vậy.

Không biết cậu ấy thích những chủ đề triết học, hay thuộc tuýp người thích chia sẻ kiến thức mình biết?

Hiếm khi cậu ấy có hứng thế này, tôi muốn trò chuyện thật kỹ lưỡng.

"Chuyện đó thì liên quan gì đến bản sắc?"

"À, là lúc đang suy nghĩ về bản thân, tôi chợt nghĩ ‘Mình là gì nhỉ?’. Ví dụ nhé, cậu nói con người tôi lúc đi làm và lúc bình thường khác nhau quá đúng không? Dĩ nhiên, con người tôi khi ở bên cậu và khi ở một mình cũng khác. Tôi cứ băn khoăn không biết đâu mới là con người thật của mình."

"Tất cả chẳng phải đều là cậu sao? Thay đổi cách cư xử tùy theo hoàn cảnh là chuyện đương nhiên mà."

"Thì đúng là vậy, nhưng cậu không tò mò đâu mới là bản thể thật của mình à? Chẳng hạn như về mặt thể xác cũng thế. Nghe nói cơ thể con người mất khoảng bảy năm để tất cả tế bào thay mới hoàn toàn. Tức là cơ thể tạo nên tôi của bảy năm trước và tôi của bây giờ đã hoàn toàn khác nhau."

"À, ra là vậy. Nên cậu mới nhắc đến chuyện con tàu của Theseus."

"Đúng vậy. Nếu thể xác là một thứ khác, mà tinh thần cũng thay đổi tùy theo hoàn cảnh, thì tôi của nơi đâu mới là tôi thật sự đây? Shiraishi-san, cậu có thứ gọi là ‘bản thể thật’ của mình không?"

"Vớ vẩn."

Cô ấy nói rồi đứng dậy.

Xem ra cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Chà, thật đáng tiếc, tôi đã rất muốn nghe suy nghĩ của Shiraishi-san.

Trong lúc tôi đang nghĩ vậy, cô ấy đột nhiên xắn tay áo bên phải lên và đưa ra trước mặt tôi.

Trên làn da trắng ngần là một vết sẹo mỏng, màu đỏ nhạt.

Đó là bí mật của Shiraishi-san mà ở trường chỉ mình tôi biết.

"Có ý chí, và có quá khứ không thể xóa nhòa. Thế là đủ rồi, đúng không?"

"...Quả thật, với chúng ta như vậy là quá đủ rồi."

A, nói chuyện với cô ấy thật sự rất vui.

Thứ tồn tại trong đôi mắt ấy không phải là những cảm xúc tích cực như sự mạnh mẽ hay sức sống.

Nó vẫn không đổi so với lần đầu tôi thấy, một đôi mắt của người đã chán ngán cuộc đời, cùng loại với đôi mắt của tôi.

Vì thế, tôi mới bị cô ấy thu hút. Có lẽ đây là cái gọi là đồng bệnh tương lân?

"Tính tiền."

Cô ấy đưa hóa đơn cho tôi rồi đi về phía quầy thu ngân.

Không biết cậu ấy có thích quán này không nhỉ?

Giá mà cậu ấy lại đến vào lúc tôi đang làm việc.

Và hôm nay, tôi có cảm giác chúng tôi đã trở nên thân thiết hơn một chút so với mọi khi.

"Vâng, một cà phê Blue Mountain là 600 yên ạ."

"...Cái nụ cười tươi rói này của cậu ghê quá, dẹp đi."

Ôi chà, có lẽ tôi chỉ tưởng tượng thôi.

Đây là nụ cười bán hàng xuất sắc nhất của tôi rùi mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!